Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Cuối cùng mình cũng thuộc về nhau – Chương 23-24 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

…Cái dáng người dong dỏng cao đứng một mình ở ban công kia, đúng là Hạo Du rồi. Mà sao, khung cảnh phía trước kia lại vẽ lên một bức tranh buồn và cô độc đến vậy…

Một tuần tròn đã trôi qua kể từ hôm Noel, bọn tôi vẫn đi học theo kiểu “hậu thi học kì” (đến trường học nhưng thực chất là ngồi không chờ kết quả), đến tuần sau mới chính thức phải sang học kì hai.

Giờ ra chơi, tôi ngồi đọc truyện thì thấy Tiểu Phần từ đâu chạy vào, mặt đầy phấn khởi:

_Tiểu Minh, bạn không ra xem xếp loại kì thi vừa rồi à, người ta dán rồi đó.
_Á, thật không? – tôi bật dậy ngay – Vậy mình đi luôn thôi.

Tôi hào hứng vứt quyển truyện vào ngăn bàn rồi kéo vội tay Tiểu Phần đi. Sau cả một tuần mong chờ dài đằng đẵng, cuối cùng cũng có kết quả xếp loại học kì I, hồi hộp chết đi được. Không biết tôi có khá khẩm hơn chút nào so với hồi cấp 2 không, rồi không biết có đứng trong Top 100 không (chỉ dám mong thế thôi TT_TT). Rồi còn muốn xem cho Hạo Du và Tiểu Phần nữa, cô ấy mong lọt vào Top 5 lắm. Còn Hạo Du có lẽ là vẫn đứng nhất rồi, hihi.

Tôi kéo tay Tiểu Phần. Len qua đám đông cũng đang đổ xô đi xem điểm để đến chỗ bảng tin. Cũng may là người tôi nhỏ nhắn nên chen vào khá dễ dàng. Mấy bạn “người mẫu” lớp tôi đều phải đứng ở ngoài “ngóng điểm”. Nói vậy chứ đa số là toàn những người không quan tâm mấy đến những thứ như điểm số, thứ hạng. Nói thẳng ra là mấy “công tử”, “tiểu thư” ấy đều đến trường như đi chơi cả. Mấy ai được như tôi, hehe.

Tôi cười đắc ý, cố gắng len lỏi qua đám người. Cuối cùng tôi với Tiểu Phần cũng…đứng được cạnh cái bảng có dán kết quả xếp hạng điểm thi học kì I. Thật khổ là tôi phải kiễng lên mới nhìn thấy top đầu.

Và…tôi sững sờ.

Người đứng đầu trong bảng xếp hạng kia, là…Tú Giang, hoàn toàn không phải là Hạo Du như tôi nghĩ. Tôi dụi mắt, cố gắng nhìn đi nhìn lại, Hạo Du vẫn là ở vị trí thứ hai, bên dưới Tú Giang. Chuyện gì xảy ra vậy chứ, sao Hạo Du của tôi lại bị tụt xuống hạng hai như vậy, anh vẫn luôn đứng hạng nhất cơ mà.

Tôi thậm chí không còn tin vào những gì mình thấy nữa, cũng chẳng nói được lời nào chúc mừng Tiểu Phần, cô ấy đã xếp thứ năm. Tôi quay ra thì thấy Tiểu Phần đang vui lắm. Bất chợt cô ấy quay sang tôi, reo lên rất sung sướng:

_Tiểu Minh, bạn nhìn này, trời ơi, Đình Phong đứng đầu khối 11 này, anh ấy làm được thật rồi này, trời ơi…

Tiểu Phần cứ nói liến thoắng, còn tôi nghe mà không vào đầu chút nào. Tôi còn quan tâm gì được đến những chuyện khác chứ. Tôi quay người đi ra ngoài, mặc cho người ta va vào mình. Tôi chỉ muốn rời xa cái bảng ấy thôi, lại còn nghe những lời khó nghe của mấy tên bên cạnh nữa. Gì mà “thua bạn gái chắc là nhục nhã lắm” chứ, sao lại có thể nói như thế chứ, Hạo Du mà nghe được chắc là buồn lắm. Mà chắc là Hạo Du đã biết kết quả rồi, anh sẽ thất vọng lắm cho xem, cả buồn nữa chứ. Mới nghĩ đến đây, sống mũi tôi đã cay cay, tự nhiên tôi thấy thương anh quá. Tôi biết, để luôn đứng ở vị trí số một như thế, anh cũng phải chịu nhiều áp lực lắm mà, giờ còn tụt hạng nữa.

_Tiểu Minh, sao bạn ra mà chẳng đợi… Tiểu Minh, bạn sao thế? Sao lại…có phải vì bảng xếp hạng kia không vậy?

Tiểu Phần từ phía sau đập vào vai tôi. Chắc cô ấy đã nhìn thấy khuôn mặt thảm thương của tôi lúc này rồi.

_Tớ…ừ. – tôi định nói không phải nhưng rồi lại gật đầu.
_Thôi không sao mà, 152/400 cũng cao đó chứ.

152, chắc là thứ hạng của tôi à. Nãy vào không kịp xem cho mình nên cũng không biết nốt. Thấy Tiểu Phần hiểu lầm, tôi định cứ mỉm cười đồng ý nhưng cuối cùng lại nói ra sự thật nỗi buồn của mình lúc này.

_Không, tớ buồn chuyện Hạo Du, bạn thấy không?
_Ừ, tớ có thấy. Lạ nhỉ, cho dù ở cấp hai Tú Giang luôn xếp sau Hạo Du nhưng điểm số vẫn cách nhau khá lớn mà. Không ngờ lần này Hạo Du lại tụt hạng như vậy.
_Chắc Hạo Du buồn lắm. – tôi trầm giọng.
_Chắc vậy rồi. Tớ nghe nói cậu ấy phải chịu áp lực rất lớn từ bố mẹ đấy. Bảng điểm được gửi về nhà rồi, thứ hạng cũng ghi trong đó, không biết có sao không. Là bố chồng cậu đó, ghê lắm.

Bố chồng tôi?

_Có thể là…bố mẹ anh không thích biểu lộ tình cảm ra ngoài, nhưng chắc chắn là…bố mẹ rất tự hào về anh.
_Không có. Họ cũng chưa bao giờ tự hào về tôi.
_Làm gì có, anh học giỏi như vậy, luôn đứng đầu, làm gì có chuyện bố mẹ không tự hào về anh chứ.
_Với bố mẹ tôi, việc đứng nhất là điều đương nhiên phải đạt được, chẳng có gì đáng tự hào cả.
_Lẽ nào…lại thế? Đứng nhất suốt từng đấy năm học, như vậy mà không đáng tự hào sao?
_Nếu tôi không đạt được…tôi chắc sẽ bị đánh chết luôn mất.

Mới nghĩ có đến đấy, nước mắt tôi lại ào ạt chảy ra. Tôi vội lau ngay đi, không để cho Tiểu Phần nhìn thấy. Rồi tôi cố nói giọng bình thường:

_Ừ, ghê…
_Haiz. A, mà Hạo Du kìa, sao cậu ấy lại ở tầng bọn mình nhỉ? (trường tôi mỗi tầng đều có một bảng tin)

Mới nghe Tiểu Phần nhắc đến hai từ “Hạo Du”, tôi ngẩng mặt lên ngay. Cái dáng người dong dỏng cao đứng một mình ở ban công kia, đúng là Hạo Du rồi. Mà sao, khung cảnh phía trước kia lại vẽ lên một bức tranh buồn và cô độc đến vậy. Tôi thấy mọi người đi qua chỉ trỏ anh nhưng chẳng có lấy một lời an ủi nào ngoài tiếng xì xào bàn tán. Anh vẫn đứng một mình cô đơn ở đấy, mắt nhìn xa xăm.

Tôi buông bàn tay đang nắm tay Tiểu Phần ra, toan chạy về phía anh. Cho dù ở trường không tiện nhưng tôi không thể để mặc anh thế kia được. Tôi, dù sao cũng là vợ anh cơ mà.

Bất chợt, có một bàn tay níu tay tôi lại. Tôi giật mình quay lại thì thấy Tiểu Phần đang chỉ về phía Hạo Du. Hóa ra là đã có người ở bên anh ấy rồi. Tú Giang, cô ấy đang ôm Hạo Du vào lòng. Không phải là Hạo Du ôm Tú Giang mà là Tú Giang ôm Hạo Du vào lòng, đúng là như vậy. Rồi sau đó tôi thấy Hạo Du ngả đầu dần vào vai Tú Giang, ngoan ngoãn và hiền lành như một chú mèo con.

Và…tôi mỉm cười.

Tôi kéo tay Tiểu Phần chạy về phía lớp và ngồi phịch xuống ghế. Tâm tư đột nhiên hỗn loạn, chẳng biết mình đang vui hay đang buồn nữa. Buồn ư? Nhìn thấy cảnh ấy không buồn sao nổi. Còn vui? Ừ, ít nhất anh ấy cũng đã có người ở bên rồi, và Tú Giang, chẳng phải là người anh yêu nhất hay sao? Tôi có đến chắc cũng chẳng làm anh vui lên được.
Nghĩ được vậy, tôi lại quay ra nhìn Tiểu Phần và mỉm cười, chắc cô ấy đang chẳng hiểu tôi…bị làm sao cho xem.

_Bạn đang nghĩ gì vậy Tiểu Minh. Nhìn bạn cười còn buồn hơn nhiều.
_Hì – tôi lại cười – vậy à. Tớ có nghĩ gì đâu. Mà chúc mừng bạn nhé, trong Top 5, chẳng phải sẽ được học bổng sao, với lại…được lên lớp Đặc biệt rồi (lớp của Hạo Du và Tú Giang)
_Gì chứ, học bổng thì tớ muốn chứ còn sang lớp Đặc biệt thì chẳng thích tẹo nào.
_Sao lại không chứ, lớp đó đâu phải ai muốn vào cũng vào được đâu, bạn phải nắm lấy cơ hội này chứ.

Tôi vừa nói vừa nhìn chăm chăm vào mắt Tiểu Phần. Cô ấy không nói gì mà chỉ cười trừ. Chợt, mắt cô ấy bỗng sáng rực lên như vừa nghĩ ra được điều gì hay ho lắm.

_Thật không tin được là anh Đình Phong lại đứng đầu khối 11 lần này. Bạn định thế nào đây hả Tiểu Minh?
_Đình Phong đứng đầu khối 11, thật hả?

Nãy tôi có nghe Tiểu Phần nói nhưng tâm trạng đang không tốt nên không sung sướng “nổi”. Bây giờ mới không khỏi vui mừng mà hét lên. Hét rồi lại xấu hổ nhìn quanh mà gượng cười (ngại quá TT_TT)

_Nãy tớ nói với bạn rồi mà. Hihi, mà bạn định thế nào đây Tiểu Minh? – Tiểu Phần bỗng nhìn tôi chớp chớp mắt nhìn rõ…gian.
_Định thế nào là sao, chúc mừng anh ấy chứ sao. Á, giao kèo với Đình Phong, tớ gần như đã quên mất đấy, mà sao bạn biết vậy.
_Thì anh ấy nói cho tớ biết mà. Hóa ra là anh ấy giỏi như vậy, thật không tin được nhỉ.
_Hai bạn đang nói về ai thế, ai mà giỏi thế?

Tú Quyên với Mĩ Kỳ bỗng từ đâu chạy đến chỗ bọn tôi bắt chuyện, lại còn hỏi bọn tôi đang nói về ai bữa chứ, về Đình Phong chứ còn ai.

_Đình Phong của mấy bạn đó. Anh ấy đứng nhất còn gì. – Tiểu Phần nhanh nhảu tiếp lời.
_Ha, anh ấy thì còn phải bàn ư. Mà đừng bảo hai bạn không biết năm ngoái anh ấy cũng đứng đầu bảng xếp hạng nhá.
_Gì cơ?

Cả tôi và Tiểu Phần cùng đồng thanh, tròn xoe mắt nhìn hai người. Thật là một tin quá sửng sốt với tôi. Nếu năm ngoái Đình Phong cũng đứng đầu, vậy chẳng phải tôi đã yêu cầu anh một việc quá dễ dàng hay sao, lại còn chắc thắng nữa chứ.

_Vậy ra hai bạn không biết thật à. Đúng là ai nghe tin này cũng ngạc nhiên thật. Đúng là năm ngoái Đình Phong của tụi này đứng nhất đấy. Anh ấy vậy thôi nhưng thông minh lắm. Tớ nghe các thầy cô nhận xét vậy mà. Nếu không phải vì thành tích học tập cao ngất ngưởng như thế thì Đình Phong đã bị đuổi học lâu rồi.
_Vậy sao, trời ơi, khó tin thật đấy.

Tiểu Phần thốt lên kinh ngạc, còn tôi thì còn ngạc nhiên đến nỗi không nói được câu nào nữa. Thế là tôi thua anh ấy thật rồi, chẳng có cơ hội để bảo Đình Phong về nhà nữa, hic, đáng lẽ tôi phải yêu cầu điều gì khác chứ TT_TT.

Tôi thở dài thượt một cái, bỗng tâhý Tú Quyên với Mĩ Kỳ nhìn tôi bằng ánh mắt rất khó hiểu. Một lúc lâu, hai bạn ấy mới ghé sát mặt tôi, hỏi nhỏ:

_Tiểu Minh này, chuyện bạn bị chị Gia Nhi đánh vì có quan hệ với Đình Phong của tụi này có phải là thật không vậy.
_Chuyện này…
_Bạn cứ nói đi, có phải là thật không?
_Ừ, nhưng bạn đừng hiểu nhầm. Tớ với Đình Phong chỉ là bạn thôi.
_Thật không? Sau hôm đó anh Phong đã rất tức giận. Thậm chí còn đánh Gia Nhi nữa đó, đích thân anh ấy ra tay cơ nhé. Theo điều tra của tụi này thì Đình Phong chưa bao giờ ra tay với con gái cả. Lần này lại vì bạn… Bạn phải cẩn thận, nhóm Hoa hồng đen rất ghê gớm đấy, đặc biệt là chị Gia Nhi kia.

_Hì, cám ơn bạn nha. Mà…các bạn không ghen với tớ đấy chứ hả?
_Haha, ghen gì chứ. Tụi này có bạn trai cả rồi. Trai đẹp chỉ là sở thích thôi mà.
_Hả? Là vậy?
_Ừ, mà bạn có thêm thông tin gì về anh Hạo Nhiên không vậy?
_À, ừm. Cỡ giày của anh ấy giống của anh Đình Phong, 42.
_Vậy hả, hehe, cám ơn bạn nhiều nha, thế thôi tụi này về chỗ đã, nhớ lời tụi này dặn đấy nhé.
_Ừ, tớ biết rồi.

Tôi gật đầu khẽ rồi ngồi im, thầy Nam đã vào rồi. Thầy lại nói về vụ bảng xếp hạng làm tôi chán quá, cứ nghĩ đến cảnh Hạo Du đứng một mình ở ban công là lại không thể chịu được. Chắc anh buồn lắm. Chưa bao giờ tôi lại thấy anh buồn đến vậy cả.

Kết thúc buổi học, chờ mọi người về hết, thầy mới gọi Tiểu Phần ra nói về chuyện học bổng và cơ hội được sang lớp Đặc biệt. Tiểu Phần vẫn còn chưa đồng ý ngay mà bảo sẽ về suy nghĩ thêm. Chắc vì tôi nên cô ấy mới lưỡng lự như vậy. Dù sao thì được chuyển sang lớp đó cũng là một cơ hội rất tốt mà, nên tôi cũng chỉ biết khuyên cô ấy nên vì bản thân chứ đừng vì tôi mà bỏ lỡ chuyện này. Cô ấy nghe tôi cũng chỉ cười gượng và gật đầu, không nói thêm gì. Thực ra nếu Tiểu Phần chuyển lớp, tôi cũng sẽ buồn lắm, trong lớp có cô ấy là thân thiết nhất mà, lớp Đặc biệt cũng cách xa lớp tôi nữa. Nói chung là nửa muốn vì cô ấy, nửa muốn vì mình, cũng ích kỉ lắm mà >.<

Trước khi về nhà, tôi rẽ qua siêu thị mua thêm thức ăn ngon và hoa quả rồi vội về nhà ngay. Hạo Du đang buồn như vậy mà để anh ở nhà một mình cũng không ổn lắm, tôi định sẽ nấu một bữa ra trò để an ủi anh vì chuyện bảng xếp hạng sáng nay, mong là sẽ giúp anh vui hơn một tẹo.

Tôi dắt xe vào nhà, hơi chột dạ vì không thấy xe anh đâu. Tôi để đồ trên bếp rồi chạy một mạch lên tầng. Phòng anh không đóng cửa, cũng không có anh trong phòng. Phòng tắm không có, phòng tôi và phòng cưới hiển nhiên là không có rồi. Đã gần mười hai giờ trưa, giờ này mà anh còn đi đâu được chứ.

Tôi cố gắng bình tĩnh, nhấn ngay điện thoại gọi cho anh. Chuông đổ ba lần mà không có ai nhấc máy. Tự nhiên tôi lo đến thắt ruột, không biết được anh đang ở đâu, làm gì mà không trả lời điện thoại tôi chứ. Liệu có phải anh buồn quá mà… Không, không thể nào. Cầu mong là không phải, Hạo Du đâu phải người mềm yếu như thế chứ.

Tôi ôm đầu, cố gắng suy nghĩ những nơi anh có thể đến giờ này. Rồi bỗng một cái tên nảy ra trong đầu tôi, Tú Giang, sao tôi có thể ngốc đến độ không nghĩ ra cô ấy chứ. Hẳn là hai người đang ở bên nhau rồi. Tôi vừa nghĩ vừa nhanh tay tìm số Tú Giang để gọi. Lòng chỉ cầu cho Hạo Du đang ở cùng cô ấy. Nếu anh không có đấy chắc tôi điên mất.

Mới một hồi chuông, tôi đã nghe thấy giọng Tú Giang ở đầu bên kia, vội hỏi ngay:

_Tú Giang à, tớ đây, cậu đang ở đâu thế?
_Tớ đang bên nhà bác ăn giỗ, có chuyện gì mà nghe giọng cậu hốt hoảng vậy.
_Tớ…Tú Giang này, Hạo Du có ở chỗ cậu không?
_Không. Anh ấy về nhà rồi, có chuyện gì thế, sao cậu hỏi Hạo Du?
_Nhà? Tức là đâu?
_Bố anh ấy gọi về nhà rồi. Sao thế Tiểu Minh, có chuyện gì xảy ra với bạn trai tớ à?

Bố đã gọi Hạo Du về nhà rồi. Tôi sững sờ và sợ hãi đến mức làm rơi cả điện thoại xuống ghế. Đến lúc nghe Tú Giang gọi lớn trong điện thoại, tôi mới giật mình cầm cái máy lên.

_À, không có gì đâu, là…là anh Hạo Nhiên, anh ấy nhờ tớ hỏi cậu ý mà.
_Hạo Nhiên có số tớ mà, sao lại nhờ cậu?
_Ừ thì… Thôi tớ đang vội lắm, tớ sẽ giải thích sau. Bye cậu nhé.

Tôi nói rồi dập vội máy, không để Tú Giang nói thêm câu nữa. Tôi cuống cuồng dắt xe vào rồi đóng cửa, tôi phải sang nhà anh ấy thôi. Chắc vì chuyện bảng xếp hạng nên bố chồng tôi mới gọi anh ấy về. Vậy còn làm tôi lo hơn nữa. Hạo Du, anh không sao đấy chứ anh, huhu

Tiểu Minh nói vậy nhưng vẫn ngồi xuống bên cạnh tôi, đang lạnh run lên thế kia mà còn kêu nước mát đây. Tôi thấy vậy bèn cởi áo khoác ra rồi khoác nhẹ lên người cô ấy…

Tôi phóng như bay trên đường, cuối cùng cũng đến trước cửa nhà anh. Tôi dựng luôn xe ở ngoài và chạy vào nhà. Từ xa tôi đã nghe tiếng quát của bố anh:

“Học hành thế này đây hả, mới lớp mười mà đã đổ đốn ra thế này, lại còn thua một đứa con gái, mày có thấy nhục nhã không hả?”
“Bố…con…”
“Không bố con cái gì cả, tốn tiền nuôi mày ăn học để nhận được kết quả thế này đây hả”
“……”
“Có đứng thứ nhất toàn khối thôi mà cũng không làm được, mày muốn tao tức chết đấy hả”
“Bố, con xin lỗi…”
“Xin lỗi à, hôm nay mẹ mày không có nhà, tao phải cho mày một bài học mới được.”

Tôi đứng ở cửa và nghe thấy hết những lời vừa rồi, lòng chỉ muốn chạy thật nhanh đến bên anh thôi mà sao đôi giày khó bảo này tháo ra mãi không được.

“Chát”

Tiếng tát vang lên lạnh lùng và khô khốc, đập vào tai tôi. Tôi sững người, chạy vội vào thì thấy bố đang cầm roi, chuẩn bị vung tay còn Hạo Du chỉ biết đứng yên một chỗ. Chẳng suy nghĩ được gì thêm, tôi lao ngay đến ôm lấy Hạo Du, đẩy anh lùi về phía sau, nước mắt bỗng chảy ra như mưa, miệng nói ra những gì mà chính bản thân mình cũng không hiểu nổi:

_Đừng đánh chồng con mà, xin đừng đánh anh ấy, huhu.
_Tiểu Minh…

HAO DU’s POV

_Sao biết tôi ở nhà mà đến tìm?

Sau một lúc lâu không ai nói với nhau lời nào, tôi mới lên tiếng trước, phá tan sự im lặng nãy giờ. Tiểu Minh nghe tôi hỏi thì ngước lên nhìn tôi rồi lại cúi xuống.

_Em gọi cho Tú Giang. Anh đừng trách em, là tại em lo cho anh quá mà không biết anh ở đâu nên mới phải làm thế.
_Sao mà phải lo cho tôi?
_Em sợ anh buồn quá mà…
_Làm liều? Ngốc ạ, tôi có sao đâu chứ. Thế đi đã ăn gì chưa?
_Em chưa.

Tiểu Minh vừa nói vừa xoa xoa bụng, còn ngước lên tôi nhìn rất tội nghiệp. Chắc cô ấy đói lắm, đã hơn hai giờ rồi, lại còn đi bộ nãy giờ, thương quá. Mà ngẫm lại tôi cũng đã ăn gì đâu, cũng đói rồi.

_Vậy mình đi ăn gì nhé, tôi cũng chưa có gì vào bụng. Lên xe đi.

Tôi vừa nói vừa ra hiệu cho Tiểu Minh lên xe. Nhìn cô ấy chạy “lon ton” lên sau xe ngồi như một đứa con nít mà tôi lại thấy dễ thương không tả nổi. Cô ấy loay hoay kéo cái váy đồng phục xuống gọn gàng rồi quay ra nhìn tôi nhoẻn cười, miệng khẽ trả lời “rồi ạ”. Sao mà đáng yêu đến thế chứ, hai má phúng phính đỏ hồng, mắt to tròn xoe. Xinh như vậy thì bảo sao trái tim của tôi lại không “dở chứng” cho được chứ, đập nhanh tưởng chừng như vỡ tan ra được vậy.

Trước khi để cô ấy nhìn thấy khuôn mặt từ trắng cnhuyển sang đỏ của tôi lúc này, tôi đã vội lên xe, quay đi, cố lấy hết bình tĩnh để hỏi:

_Cô muốn ăn gì?
_A, em muốn…ăn…spaghetti, nhé. Em biết một quán phục vụ đồ Ý rất ngon. Nhưng mà khá xa đây. Thực ra là…rất xa.
_Xa là ở đâu?
_Ở thành phố A  cơ, đó là một nhà hàng rất lớn nằm ven biển, lâu rồi em không được ăn spaghetti ở đó.
_Italian Restaurant chứ gì?
_A, sao anh biết?
_Tôi đến đó nhiều rồi. Vậy quyết định nhé, chúng ta sẽ đến đó. Xem nào, bây giờ là hai giờ mười lăm, một tiếng nữa, có chịu nổi đói không?
_Có ạ.
_Vậy đi nhé, bám chắc vào tôi đấy nhé.
_Vâng ạ.

Tiểu Minh trả lời rất to rồi cười lên thích thú. Cô ấy ngồi sau, vừa dựa vào lưng tôi vừa hát lên khe khẽ. Chắc cô ấy muốn “cổ vũ” tôi đây mà.

Nói thật là tôi chưa bao giờ đi đâu xe bằng xe đạp như thế này cả, toàn đi ôtô hoặc máy bay. Đây là lần đầu tiên, lại đi với Tiểu Minh nên thấy cũng thú vị. Mà không hiểu sao, tôi lại cứ muốn kéo dài thời gian ở bên Tiểu Minh như thế này nữa, rõ ràng là tôi đang đi rất chậm mà. Tôi lại còn thấy vui khi được đưa cô ấy đi nữa.

Mới sáng nay thôi, tâm trạng của tôi còn vô cùng tồi tệ. Từ sau khi nhìn thấy cái bảng xếp hạng, tôi cứ như người vừa bị ngã xuống cái vực sâu mà không thể nào vực dậy được, nhất là khi nhận được điện thoại của bố tôi. Và…Tiểu Minh như người đã đưa tay kéo tôi ra khỏi cái nơi tối tăm đó. Lúc đấy, cô ấy đã ôm lấy tôi, khóc rất thảm thiết lại còn xin bố đừng đánh tôi nữa chứ. Cũng nhờ vậy mà bố đã tha thứ cho tôi. Không hiểu sao những lúc đó tôi hoàn toàn chỉ nghĩ đến Tiểu Minh, ngay cả khi nằm trong vòng tay của Tiểu Giang…

Bỗng thấy Tiểu Minh giật giật áo tôi, tôi mới như bị kéo ra khỏi những suy nghĩ. Tôi liền quay lại.

_Hạo Du, sao lúc em tìm anh, em gọi điện cho anh không được thế, nó toàn kêu “thuê bao quý khách…”, mấy lần liền.
_À, tôi tắt máy.
_Vậy à…

Giọng Tiểu Minh nhỏ xíu rồi bỗng cô ấy vòng tay ra trước ôm chặt lấy tôi, miệng lý nhí đằng sau:

_Em đã rất lo cho anh. Chuyện hôm nay chắc anh buồn lắm. Xin lỗi vì chẳng giúp gì được cho anh cả.

Nghe Tiểu Minh nói vậy, tôi định nói cô ấy không những giúp tôi mà lại còn giúp rất nhiều nhưng rồi lại thôi. Tôi đưa một tay nắm nhẹ lấy bàn tay nhỏ bé của cô ấy. Mân mê, không nói gì. Hồi lâu mới buông tay ra.

Tiểu Minh cũng không nói gì nên tôi lại một mình chìm đắm trong những suy nghĩ riêng. Dạo này Tiểu Minh hay gần gũi tôi “công khai” hơn. Cả tuần tôi và cô ấy đều ngủ chung giường, lúc nào trước khi ngủ, cô ấy cũng hỏi có thể ôm tôi được không. Nếu tôi nói được thì cô ấy sẽ cười híp mắt rồi sau đó ôm chặt lấy tôi cả đêm không rời tí nào. Nếu tôi nói không thì Tiểu Minh lại xị mặt, nằm sát vào trong tường, không nói lời nào rồi chờ đến lúc thấy tôi nằm im là nằm ngay lại gần, ngủ ngoan ngoãn bên cạnh mà không hề ôm (lén) tôi một lúc nào. Nhưng làm sao cô ấy biết được là đêm nào tôi cũng ngắm cô ấy ngủ say rồi mới ngủ chứ, chỉ là tôi giả vờ nằm im để bẫy con thỏ ngốc mê trai như cô ấy lại gần thôi. Tiểu Minh đúng là rất ngốc nhưng lại rất dễ thương mà.

Thực ra, mỗi lần ở bên Tiểu Minh, tôi lại thấy rất có lỗi với Tiểu Giang, cảm giác như tôi đang lừa dối em vậy. Nhưng biết làm sao được, tôi không sao có thể ngăn được những xúc cảm của bản thân, tuy đã cố phủ nhận nhưng đúng là tôi đã có tình cảm với Tiểu Minh thật rồi. Không biết đó có phải tình yêu không chứ lúc nào tôi cũng mong được gần cô ấy, ở trên lớp cũng nghĩ đến, chỉ muốn về thật nhanh để được ăn cơm cô ấy nấu, rồi lại mong mau đến tối để được nhìn thấy Tiểu Minh ngủ nữa. Chưa kể, dạo này còn rất muốn được ôm Tiểu Minh vào lòng, được gọi cô ấy là em… Trái tim lại rạo rực mỗi khi thấy cô ấy cười.

Nghĩ rồi tôi lại bắt đầu thấy tim đập nhanh đây. Sắp đến nơi rồi, chỉ còn cách vài trăm mét nữa thôi, chắc là Tiểu Minh đói lắm rồi đây.

_Tiểu Minh, đói lắm chưa, đến nơi rồi này.

Tôi vừa nói vừa quay lại, bỗng thấy Tiểu Minh đang dựa vào lưng tôi mà ngủ ngon lành, bảo sao im lặng thế. Tôi khẽ cười. Nhìn thấy cô ấy ngủ nhiều rồi mà vẫn thấy dễ thương quá. Mà cô ấy ngủ lúc nào tôi cũng không biết nữa, cứ mải nghĩ linh tinh mà.

Tôi ngắm cô ấy ngủ thêm một lát rồi phóng xe đi thẳng vào khu để xe. Giờ đang là trưa nên khách đến không đông lắm, chỉ có hơn chục cái ôtô ở trong gara. Chắc cũng tại vì bây giờ chưa phải mùa du lịch nên mới vắng khách vậy chứ, mấy lần tôi theo bố đến nhà hàng để bàn chuyện làm ăn với đối tác, muốn có chỗ đỗ xe cũng phải đặt trước.

Tôi gửi xe lấy vé xong rồi mà Tiểu Minh vẫn chưa tỉnh. Nhìn cô ấy ngủ kìa… Tôi bỗng đưa tay chạm vào má cô ấy trong vô thức. Vừa vội rụt tay lại thì thấy Tiểu Minh mở mắt. Tôi khẽ cười (như không có chuyện gì “mờ ám” vừa xảy ra), xoa xoa đầu Tiểu Minh rồi nói:

_Đến nơi rồi, đi ăn thôi nào.
_A, đến nơi rồi ạ.

Tiểu Minh nói rồi đứng dậy ngay, mặt lại rạng rỡ. Tôi khoác cặp của mình lên rồi kéo tay Tiểu Minh đi.

_Đi thôi nào, em đói lắm chưa?
_Dạ…
_À, ý tôi là, cô đã đói lắm chưa. Thôi không nói nhiều, đi thôi nào.

Tôi nói rồi quay đầu đi thẳng lên tầng hai, mặt vẫn đỏ bừng vì câu nói nhầm vừa nãy. Cũng may là có vẻ Tiểu Minh vẫn chưa hiểu tôi đã nói gì, vẫn ngoan ngoãn gật đầu kêu đói rồi đi theo tôi lên tầng. May mà cái bàn ở gần cửa sổ hướng ra biển tôi đưa Tiểu Minh vào chưa bị đặt mất. Thực ra là cả tầng hai này cũng chỉ có lác đác vài người, giờ này còn ai đi ăn nữa chứ

4.45 p.m

Đúng như tôi nghĩ, vừa ra khỏi nhà hàng là Tiểu Minh đã đòi ra biển chơi ngay rồi. Cô ấy dang đứng nghịch nước ở dưới kia, còn tôi ngồi trên bờ trông đồ và…ngắm cô ấy. Tiểu Minh nghịch kinh khủng, ướt hết áo khoác rồi mà vẫn cứ ở dưới té nước. Trời thì lạnh thế này mà…

_Này, coi chừng cảm lạnh bây giờ, lên đây đi.

Tôi vừa nói vừa vẫy Tiểu Minh, vẻ mặt rất…dụ dỗ. Thế là cô ấy hăm hở chạy lại ngay. Nhìn cô ấy kìa, ướt hết áo với váy rồi.

_Ướt hết rồi mà còn nghịch nữa hả, nhồi xuống đây đi.
_Hì hì, nước mát lắm.

Tiểu Minh nói vậy nhưng vẫn ngồi xuống bên cạnh tôi, đang lạnh run lên thế kia mà còn kêu nước mát đây. Tôi thấy vậy bèn cởi áo khoác ra rồi khoác nhẹ lên người cô ấy. Tiểu Minh khẽ giật mình, quay ra nhìn tôi đầy ngạc nhiên rồi lại nhoẻn cười. Tôi định nói thêm câu nữa rồi lại thôi. Hai đứa cứ ngồi im ở trên bờ như thế một lúc lâu, chợt Tiểu Minh phủi áo váy rồi bật dậy, nhìn tôi vừa cười:

_Em đi mua kem nhé!
_Có cần tôi đi cùng không?
_Em đi một mình được mà, em đi nhé.
_Cẩn thận không lạc. Cầm lấy điện thoại đi này. – tôi vừa nói vừa đưa điện thoại cho Tiểu Minh. Nãy cô ấy xuống biển nghịch nước nên đã đưa máy cho tôi cầm.
_Hì hì. Ở ngay quán cạnh nhà hàng nãy mà.

Tiểu Minh nói rồi chạy biến. Tôi nhìn theo bóng cô ấy rồi bỗng thở dài. Có hai người ngồi với nhau mà chẳng biết nói gì cả, thực ra là tôi có rất nhiều điều muốn nói với Tiểu Minh mà.

Nghĩ lại càng chán nản, tôi thở dài rồi nhìn ra phía biển mênh mông trước mặt. Từng đợt sóng thi nhau xô bờ. Tôi bất giác nghĩ, không lẽ tất cả các con sóng kia đều yêu bờ hay sao? Nghĩ rồi lại thấy mình…điên điên, tự nhiên lại nghĩ điều vớ vẩn như thế.

Thôi nhìn ra biển nữa, tôi cúi người xuống rồi đưa tay vẽ vòng vòng hình trái tim trên cát. Rồi lại vô thức viết chữ TM vào trong. Aizz…tôi sao vậy, sao thế này. Tôi vội xua tay phá cái hình trái tim kia đi. Đáng lẽ phải là TG chứ, là TG, sao lại là TM. Tôi…tôi điên thật rồi, không lẽ là, tôi thực sự…thực sự, cái tình cảm đang nảy sinh trong trái tim tôi, là tình yêu? Không, không thể. Tôi yêu Tiểu Minh? Không phải chứ. Tại sao…trong đầu tôi lúc này chỉ tràn ngập hình ảnh của Tiểu Minh, nụ cười như trăng tròn của cô ấy, đôi mắt sáng như sao sa của cô ấy…

Tôi có còn ghét Tiểu Minh nữa không?
Không, không hề, làm sao có chuyện đó được chứ.
Tôi muốn ở bên che chở cho cô ấy?
Đúng, rất muốn được làm chỗ dựa cho cô ấy.
Tôi rất buồn khi thấy cô ấy khóc?
Ừ, còn thấy tim rất đau nữa.
Tôi ghét cô ấy ở bên những người con trai khác ngoài tôi?
Tôi ghen >.<
Có phải tôi mong cô ấy lúc nào cũng chỉ ở bên cạnh tôi thôi, chỉ cười với mỗi mình tôi?
Đúng rồi, luôn luôn “không yên tâm” khi tôi không ở cạnh cô ấy.
Tôi…nhớ cô ấy? Ngay cả khi vừa gặp cách đây vài phút?
Hình…hình như đúng rồi >”<
Vậy…vậy là tôi…yêu Tiểu Minh?
Không biết nữa. Hình…hình như thế…
Vậy phải làm sao bây giờ?
Tỏ tình với Tiểu Minh chứ sao.

Aaaaaaaaaaa…….tôi điên rồi. Nghĩ…nghĩ linh tinh gì chứ, không phải. Tôi điên thật rồi, điên thật rồi. Tôi tự cốc vào đầu mình mấy cái đến nỗi…chóng hết cả mặt để xua đi “cái đoạn hội thoại vừa rồi”. Là tôi tự nghĩ tự trả lời đó. Làm sao…làm sao mà như vậy được chứ.

Tôi lại cốc vào đầu mình thêm cái nữa rồi lại ngước mặt lên nhìn biển phía trước, cố gắng quên đi những gì vừa nghĩ đến. Thủy triều đang lên dần dần rồi kìa, sắp đến chỗ tôi ngồi rồi đây. Trời cũng đã tối hơn vừa nãy. Đúng là trời mùa đông mà, mới năm giờ hơn một tẹo mà đã sầm sì rồi. Tôi nhìn đồng hồ thở dài, chợt lại nghĩ đến Tiểu Minh. Sao cô ấy đi lâu thế nhỉ. Cái quán cách đây đâu có xa lắm, đi bộ chậm nhất cũng chỉ mất có mười phút thôi mà, cô ấy đã đi hơn hai mươi phút rồi mà vẫn chưa quay lại, không phải là gặp chuyện gì rồi đấy chứ.

Tự nhiên lòng tôi nóng như lửa đốt vậy, bồn chồn không yên. Tôi vội đứng dậy và lấy điện thoại gọi cho Tiểu Minh. “Tút…tút…tút…”, chết tiệt, không có người nhấc máy. Sao vậy chứ. Năm cuộc…Tiểu Minh…

Tôi chạy vội lên đường về phía Italian Restaurant, không hiểu sao trên đường có rất nhiều người đang đi ngược hướng về phía tôi, cứ như có chuyện gì xảy ra vậy. Tôi cuống cuồng kéo tay một cô đứng đấy và hỏi với giọng hốt hoảng:

_Cô ơi, có chuyện gì vừa xảy ra đấy ạ, bên cạnh Italian Restaurant…
_À, tai nạn đó. Khổ thân, chắc con bé là học sinh cấp ba, bị thương nặng vậy chắc không qua khỏi được rồi…
_Gì, gì cơ ạ, tai nạn…có phải cô bé người nhỏ nhỏ xinh xinh không ạ, cao tầm này, mặc váy, tóc ngắn…

Tôi vừa nói vừa dùng tay tả cho cô ấy nghe về Tiểu Minh, giọng lạc cả đi, toàn thân run rẩy. Lúc này tôi chỉ mong cô ấy nói một chữ “không” thôi.

_Đúng rồi đó. Tóc thì cô không để ý nhưng người nhỏ nhắn, mặc váy đồng phục… Này, cháu không sao đấy chứ, bạn cháu hả?
_Cám…cám ơn cô.

Tôi nói rồi lao vội đi về phía quán kem, đầu óc hoàn toàn trống rỗng. Nếu đúng là Tiểu Minh, nếu đúng là cô ấy…

Cảnh sát vẫn đứng làm việc ở đó, một vài người vẫn còn tụ tập để xem. Tôi cố gắng căng mắt ra tìm Tiểu Minh, chỉ mong được thấy cái dáng nhỏ nhắn quen thuộc của cô ấy, nhưng…không hề có. Đúng lúc, điện thoại của tôi rung lên bần bật, số điện thoại của Tiểu Minh. Tôi lúc này, phải nói như người sắp chết đuối vớ được cọc gỗ, vội nhấc máy ngay, còn định bụng mắng cho cô ấy một trận. Nhưng có lẽ đang vui quá nên tôi chỉ nói được nhẹ nhàng:

_Sao còn chưa quay lại hả?
_Xin lỗi, tôi vừa nhặt được cái điện thoại này nên có ý muốn trả lại, cậu là người thân của chủ nhân cái máy à?

5.25 p.m

_Hạo Du, anh gọi em là “em” nữa đi anh. – tôi vừa kéo áo anh vừa…mè nheo.
_Nào, để yên cho tôi đi nào.
_Đi mà, gọi em là “em” lần nữa đi mà.
_Aizzz…

Anh kêu lên rồi bỗng dừng ngay xe lại. Ngỡ anh giận mình nên tôi im lặng luôn, không dám nói thêm lời nào nữa.

_Xe hết điện rồi.
_Á, gì cơ.
_Hết sạch điện rồi.

Anh vừa nói vừa quay lại nhìn tôi…bất lực. Xe hết điện rồi thì biết làm sao đây, xung quanh hoàn toàn vắng lặng, còn phải đi xa nữa chứ.

_Còn phải đi bao lâu nữa hả anh?
_Bây giờ là…năm giờ hai lăm phút, tức là chúng ta mới đi được chưa đầy mười lăm phút, có nhanh cũng phải bốn lăm phút nữa, còn chưa kể…
_Chưa kể xe hết điện, phải đạp?
_Ừ, hay mình quay lại, thuê khách sạn ở đấy, mai rồi về nhé.

Anh nói rồi nhìn chăm chăm vào mắt tôi. Mới nghe thấy “khách sạn” là tôi đã thấy rùng hết cả mình, vội lắc đầu ngay:

_Không, không được.
_Sao mà không được, mai có phải đi học đâu.
_Biết thế, nhưng mà…nhưng mà, à, cả ngày chưa cho Hạo Minh ăn gì rồi, sao ở đến mai mới về được.
_Haiz. Thôi vậy, cố gắng đạp về vậy.

Hạo Du chép miệng rồi bắt đầu di chuyển ngay. Tôi bám vào áo anh rồi dựa vào lưng, nhắm mắt. Tôi biết là đi như vậy sẽ rất mệt cho anh nhưng mà… Nếu bây giờ quay lại và thuê khách sạn, cho dù thuê hai phòng đi chăng nữa thì vẫn rất ngại. Mà…tôi lại muốn ngủ cùng giường với anh cơ ~>.<~. Thôi thì tốt nhất là về nhà ngủ, vừa thoải mái vừa “vui”, có gì tôi sẽ lai thay anh một đoạn, thế là được rồi.

_Hạo Du, mệt thì để em lai cho nhé. – tôi ngó lên trước, thì thầm.
_Hâm à, ai lại để con gái lai bao giờ.
_Thì bao giờ anh mệt.
_Thôi, không sao, coi như tập thể dục.
_Hì, là do anh nói đấy nhá, không phải em không muốn giúp đâu đấy.
_Ừ, biết rồi.

Nghe anh nói, tôi khẽ cười rồi lại dựa sát người anh. Tôi đang nhớ đến chuyện vừa xảy ra đây. Không biết sao anh lại lo lắng cho tôi đến thế nhỉ, lúc ôm tôi, người anh cứ run lên bần bật, lại còn siết chặt khiến tôi gần như ngạt thở, cứ như kiểu anh sợ buông tay ra thì tôi sẽ chạy mất vậy. Anh còn gọi tôi là em nữa chứ: “Em đã đi đâu thế hả”. Ôi, sao mà tôi yêu cái cách anh gọi tôi dịu dàng thế chứ. Nhưng chắc lúc đó anh chỉ gọi nhầm thôi mà. Tôi không nên ảo tưởng quá. Mặc dù dạo này anh có đối xử rất tốt, quan tâm chăm sóc tôi nhưng…anh là người yêu của Tú Giang cơ mà, sao tôi lại có thể nghĩ là anh đã thích tôi rồi chứ, ngốc quá. Làm sao mà anh thích tôi được, chắc anh chỉ làm tròn nghĩa vụ của mình thôi.

Haiz, giá mà…thời gian…mãi dừng lại ở khoảnh khắc này. Mãi mãi, tôi được ở bên anh. Cho dù tôi biết điều đấy…là không thể…

5.50 p.m

“Cốc…cốc…cốc…”

Nghe thấy tiếng gõ cửa, tôi đứng dậy và đi ra ngay. Hẳn là Đình Phong, tôi đang chờ cậu ta đây.

_Cậu làm gì mà lâu thế hả? A…

Nói với giọng bực dọc, tôi ngó ra thì hóa ra không phải là Đình Phong, là một cậu phục vụ phòng. Tôi cất giọng:

_Có chuyện gì vậy?
_Anh Hạo Nhiên, anh có hẹn với người nào tên Đình Phong không ạ. Anh ta đến hỏi phòng anh và nói là bạn nhưng chúng tôi thấy bộ dạng của anh ta rất hung hăng nên…
_Này, cái tên nhiều chuyện kia, ai là người có bộ dạng hung hăng ở đây hả, thích chết à. Mấy người này, có bỏ ra không thì bảo.
_Anh, chính tên đó đấy ạ. Nếu không phải người quen của anh, bọn em sẽ cho người “giải quyết” ngay.

Cậu phục vụ vừa liếc về phía Đình Phong vừa nhìn tôi, thận trọng nói, còn Đình Phong thì đúng là đang rất hung hăng. Mấy người bảo vệ thì vẫn đang giữ lấy cậu ta, tôi mà không can chắc sẽ có chuyện lớn xảy ra mất.

_Đình Phong, thôi đi, cậu làm họ bị thương bây giờ. Thả cậu ấy ra đi, đó là bạn tôi.
_Dạ, là bạn anh thật ạ. Ôi trời, nhìn không giống tẹo nào. Xin lỗi đã làm phiền anh ạ, cần gì anh cứ gọi.
_Ừ, đi đi. Lần sau có chuyện gì thì cứ gọi điện phòng cho tôi là được.
_Vâng ạ.

Tôi nói rồi ra hiệu cho cậu ta đi và tiến về phía Đình Phong, nhìn cậu ta chắc là tức giận lắm rồi đây. Tôi vỗ vỗ vai cậu ta, mỉm cười. Chưa kịp nói gì thì cậu ta đã gạt ngay tay tôi ra. Đình Phong vừa kéo lại áo khoác chỉn chu vừa nói giọng đầy tức tối:

_Hừ, mấy tên đó mất trí cả rồi, nhìn tôi thế này mà dám kêu tôi giống côn đồ, thật không chịu nổi. Còn cậu nữa, sao lại ở cái khách sạn gì mà bé tí tẹo thế này hả, tìm mỏi mắt mới ra. Lại còn toàn mấy tên gàn dở.
_Haha, thôi nào, bình tĩnh, vào phòng tôi đã.

Tôi nói rồi đẩy luôn cậu ta vào phòng. Đình Phong vừa đi vừa càu nhàu mấy câu c hửi, vừa bước vào đã bị tôi đẩy ngay xuống ghế.

_Cậu uống gì, nước ngọt hay…nước lọc.
_Cậu đang giễu tôi đấy hả, cho cái người “người lớn” chút xem nào.
_Hehe, Hennessy nhé, tôi mới mua một chai. Nhưng mà…
_Sao?
_Trẻ con thì không nên uống rượu đâu, cậu mới có 17 tuổi thôi đó.
_Haiz, cậu thấy tôi giống trẻ con hả.
_Chứ sao, cậu còn trẻ con hơn cả tôi đấy nhá.

Tôi vừa nói vừa mang chai Hennessy ra rót cho cậu ta một ly. Đình Phong ngồi vắt chân lên ghế rồi rút bao thuốc ra. Thấy vậy, tôi liền giữ tay lấy nó:

_Cậu biết tôi không chịu được khói thuốc mà.
_Haiz, cái thằng…
_He, tôi chưa muốn chết sớm, hiểu chưa, đây, uống đi.

Đình Phong thấy tôi nói thì lẩm bẩm thêm gì đó rồi để bao thuốc lên bàn. Rồi cậu ta cầm lấy ly rượu và uống một hơi cạn sạch.

_Chả có ai uống rượu vang như cậu cả.

Tôi giật cái ly từ tay Đình Phong rồi rót thêm cho cậu ta một ly nữa. Lần này Đình Phong nhấp miệng một tẹo rồi lại để cái ly xuống bàn, xoay xoay. Rồi cậu ta chăm chăm nhìn vào tôi:

_Có chuyện gì mà lại gọi tôi đến, có biết tôi đang bận lắm không? Mà cậu bảo không muốn chúng tôi biết chỗ ở của cậu cơ mà.
_Nhiều chuyện. Cả ngày hôm nay cậu có gặp Tiểu Minh không?
_Không? Sao? Có chuyện gì à?
_Không, gì mà đã hốt hoảng thế. Có gì đâu. Hôm nay tôi đến nhà em mấy lần mà không gặp, cả thằng em họ tôi cũng không có ở nhà nốt.
_Ý cậu là…hai người đi với nhau?
_Ừ, haiz. – tôi nói rồi thở dài, nhìn lên trần nhà – tôi định rủ tất cả mọi người đi chơi một hôm. Mấy hôm nữa, tôi…sẽ lại về Mĩ.
_Cái gì cơ, cậu bảo ở đây một năm cơ mà. Thích chết hả, cái thằng này…

Tôi vừa nói xong thì Đình Phong đã túm lấy cổ áo tôi mà quát. Nhìn cậu ta kìa, cứ như là tôi đang nói “chia tay” cậu ta vậy.

_Tôi đâu biết. – tôi bỏ tay Đình Phong ra, lại thở dài – tự nhiên ông già tôi bảo tôi tạm thời cứ sang đó đã, việc bên này cũng chưa có gì. Với lại, không muốn tôi giao du, chơi bời hư hỏng.
_Ý cậu là sao hả?

Lại một lần nữa Đình Phong quát lên giận dữ. Cứ thế này thì cái ly của tôi sẽ bị cậu ta bóp nát mất thôi.

_Là ông già tôi nói thế, chẳng hiểu lấy đâu ra ảnh tôi đi bar với mấy cậu, chắc lại cho người theo dõi tôi đây mà. Mà sao cậu phải nổi giận như thế chứ, sang đó, bao giờ…nhớ cậu thì tôi lại về, haha.
_Còn vui được vậy hả?

Đình Phong nói rồi nằm hẳn luôn ra sofa, không nói gì nữa. Tôi nhìn cậu ta rồi cũng ngả lưng dựa vào ghế, thở dài. Nãy là tôi cười vậy thôi, chứ phải rời xa cậu ta cũng thấy buồn lắm. Biết sao, mẹ tôi không quen khí hậu ở đây, cứ đòi về Mĩ, bà muốn tôi đưa đi.

_Này, giận tôi hả?
_Tôi chỉ hận không thể đập cho cậu một trận.
_Hehe, gì mà nóng thế. Không lẽ cậu nhớ tôi thế. Chúng ta mới quen hai tháng thôi chứ mấy nhỉ, ba tháng chưa.
_Chưa. – Đình Phong trả lời cộc lốc, mắt không ngừng đảo quanh trần nhà.
_Ờ.

Tôi trả lời chán nản rồi vớ lấy bao thuốc cậu ta để trên bàn. Rút một điếu, tôi muốn thử một tí cảm giác mới xem sao. Tôi thực chưa bao giờ hút thuốc, phổi tôi không được tốt.
Nhưng tôi mới đưa nó vào miệng chưa kịp bật lửa thì Đình Phong đã bật dậy rồi giật nó ra khỏi tôi. Cậu ta trừng mắt:

_Không biết hút thì đừng có mà thử. Cậu muốn chết sớm à.
_Ha, thử tí không chết được đâu.
_Này.
_Gì?
_Cậu có biết vì sao khi mới gặp tôi đã đồng ý cho cậu ra nhập nhóm không?
_Haha, định ôn lại chuyện cũ à. Không biết, tại sao?
_Ánh mắt của cậu, nó khiến tôi cảm thấy cậu có nỗi buồn nào đó mà không thể nói với ai, và rất cô đơn. Cũng như tôi vậy.

Đình Phong nói rồi cũng thở dài, đưa ly rượu lên miệng và lại uống cạn. Đúng là từ lúc gặp cậu ta, tôi đã thấy có gì đó đồng cảm. Từ đó đến nay, tuy đã rất thân nhưng chúng tôi chưa bao giờ kể cho nhau nghe về chuyện của mỗi người. Còn về phần tôi, ngày tôi gặp cậu ta, là ngày đám cưới của Tiểu Minh và Hạo Du được tổ chức.

_Này, có muốn nghe chuyện của tôi không?
_Chuyện của cậu? À, kể đê. – Đình Phong quay sang tôi hỏi rồi lại quay đi.
_Nhưng tôi muốn nghe chuyện của cậu trước.
_Ha, có gì đâu. Lần đầu tôi gặp cậu, là lúc bọn tôi đang đua xe đúng không? Đó là sinh nhật thứ hai trong đời của tôi.
_Sao lại là sinh nhật thứ hai trong đời?

Tôi ngạc nhiên sau câu nói của cậu ta.

_Ừ, sinh nhật thứ hai, bọn nó đã tổ chức cho tôi. Trước kia, chưa bao giờ tôi được tổ chức sinh nhật cả. Cậu nghe có thấy buồn cười không, từ bé đến giờ tôi chưa bao giờ được ăn bánh sinh nhật. Chưa một lần được thổi nến.

Đình Phong nói rồi nhìn tôi, cười cười nói, mắt cậu ta buồn thăm thẳm. Ừ, y hệt cái hôm đó, sự cô đơn bao lấy cơ thể cậu ta. Hôm đấy tôi đã thấy rất hiếu kì, một tên con trai, cười, mà mắt lại buồn. Rất lạ.

_Kể đi, chuyện của cậu. – cậu ta nhìn tôi, hất hàm.

Tôi gác chân lên bàn vừa kể.

_Ngày tôi gặp cậu, là ngày buồn nhất trong cuộc đời tôi, kể từ “ngày đó”.
_Ngày đó?
_Ừ. Tôi vẫn nói với cậu là tôi ghét hai chữ “tạm biệt” đúng không? Mười năm trước, một cô bé đã khóc và ôm chặt lấy tôi ở sân bay, nghẹn ngào nói tạm biệt và hứa khi nào tôi trở về sẽ lấy tôi làm chồng. Tôi đã sống với lời hứa đó cho đến lúc nhận được tin cô bé sắp lấy chồng… Tôi đã vui mừng biết bao khi cầm trong tay vé máy bay về nước, rồi cả niềm hạnh phúc tột cùng khi có mặt tại nơi đã chia tay em mười năm trước. Vậy mà em thì…

_Cô bé đó, lẽ nào…là Tiểu Minh?
_Ừ.
_Cậu yêu Tiểu Minh?
_Ừ. – tôi gật đầu không chút phản đối.
_Yêu Tiểu Minh? Chết tiệt. Sao cậu chưa bao giờ nói với tôi điều đó?
_Nghe tôi kể tiếp không đây.

Tôi nhăn mặt.

_Ờ, có, kể đi.
_Lúc đến dự đám cưới đó, lúc nhìn thấy em cười rạng rỡ trong chiếc váy cưới, tôi chỉ ước gì mình không bao giờ nhớ về lời hứa đó, ước gì chưa bao giờ có lời nói tạm biệt đấy thì chắc tôi sẽ chắc tôi sẽ chẳng phải đau khổ như vậy. Vì thế tôi căm hận hai chữ “tạm biệt”, tôi…ghét nó.

_Haiz, có ai ngốc như cậu không, lời hứa mười năm, ai còn giữ cơ chứ. Mà trong suốt khoảng thời gian đó cậu không nước lần nào sao?
_Ờ, phổi tôi không tốt, đau ốm liên miên. Mẹ không muốn tôi đi lại nhiều. Với lại không khí bên đó trong lành hơn ở đây. Nhưng do tôi nhất quyết đòi về nên bà đã hứa khi nào tôi tốt nghiệp cấp ba sẽ cho tôi về.

_Vậy à. Vậy sao nữa, kể tiếp đi.
_Ừm. Nhiều lúc tôi cũng lo sợ rằng liệu Tiểu Minh có còn nhớ đến nó không nhưng tôi không sao quên đi cái tình cảm này được. Nó dường như càng ngày càng lớn lên và mỗi lần nhìn thấy bức ảnh hai đứa hồi nhỏ, tôi lại không chịu nổi nỗi nhớ cứ vây kín lấy tôi, thật không thể nào quên được.

_Thôi nào, bình tĩnh đi. Chẳng phải bây giờ có nói thế nào thì mọi chuyện cũng vẫn thế sao. Cậu…không phải là bây giờ…vẫn còn yêu Tiểu Minh đấy chứ?
_Ha, có lẽ vậy. Nhưng cậu yên tâm đi, tôi sẽ rút lui mà, Tiểu Minh bây giờ chỉ coi tôi như anh trai thôi.

Tôi khẽ nhếch miệng cười một cái.

_Biết vậy thì đừng có cười cái kiểu che giấu cảm xúc ấy nữa đi, khó chịu lắm, biết không. Nói thật là tôi rất vui khi cậu nói sẽ rút lui đấy, he. Mà sao cậu không thử qua lại với những cô gái khác xem sao, tôi biết nhiều em chân dài lắm.

Đình Phong nói rồi phá lên cười khiến tôi cũng cười theo. Đúng là chỉ có ở bên cậu ta, tôi mới sống thật được với cảm xúc của chính mình thế này. Thật may mắn vì ngày tôi buồn nhất lại được gặp cậu ta. Mà cũng không ngờ cậu ta lại là một-trong-những-tình địch của tôi. Cũng tốt, có Đình Phong rồi, tôi có thể yên tâm để Tiểu Minh lại cho cậu ta chăm sóc. Một ngày nào đó, nếu Hạo Du làm em đau khổ, tôi cũng không phải lo nhiều nữa rồi.

_Bao giờ thì cậu định tỏ tình với Tiểu Minh thế? – tôi vừa rót thêm rượu cho cậu ta vừa hỏi.
_Chắc là đến cuối tuần sau, hehe. Ngay sau khi bọn tôi giành chức vô địch trong nước để lấy vé sang Thái thì tôi sẽ tỏ tình với em.
_Tự tin gớm, chắc thắng thế cơ à? – tôi phá lên cười.
_Chứ sao. Cậu nghĩ Tiểu Minh sẽ đồng ý chấp nhận tôi là bao nhiêu phần trăm?
_1%
_Cái gì cơ, thấp thế thôi á?
_Hehe, tôi đùa thôi, đừng có tin. Nhưng mà tôi tin cậu sẽ làm được thôi. Dù sao tôi đi cũng để lại Tiểu Minh cho cậu chăm sóc. Nếu Hạo Du làm em buồn thì đánh cho nó một trận hộ tôi, biết chưa?
_Haha, biết rồi. Có thằng anh họ như cậu thật bất hạnh, haha.
_Cái thằng này, thích chết không hả?

Tôi nói rồi lườm cậu ta một cái rồi lại phá lên cười. Mấy hôm nữa đi rồi sẽ chẳng còn ai có thể làm tôi cười nhiều như Đình Phong thế này nữa. Mong rằng cậu ta lúc nào cũng sẽ cười “thật sự là cười” như vậy. Chắc Đình Phong không biết Tiểu Minh yêu Hạo Du. Haiz, dù sao thì, tôi cũng chẳng muốn ai bị tổn thương trong chuyện này cả, đặc biệt là Tiểu Minh. Nói ra thì thật ích kỉ nhưng…thật tâm trong lòng tôi, vẫn khao khát được có em…của riêng mình. 

7 p.m

_Woa, cuối cùng cũng về tới nhà thân yêu.

Tôi nhảy xuống khỏi xe và reo lên sung sướng khi xe đã dừng trước cửa nhà. Gần hai tiếng ngồi xe, cả người tôi đau ê ẩm, nhất là cái lưng và… ~>.<~, hihi.

Tôi mở cửa để anh dắt xe vào rồi chạy ngay vào nhà, miệng không ngừng kêu “meo meo” để gọi Hạo Minh, cả ngày em chưa được ăn gì rồi.

Mới gọi vài tiếng, Hạo Minh đã từ đâu chạy đến chỗ tôi, cọ đầu nũng nịu vào chân. Tôi khẽ cười rồi nhấc bổng em mèo vào lòng vuốt ve và…để nó thơm một cái vào má. Ở với chúng tôi được một tuần rồi nên nó đã lớn hơn nhiều, cũng đã quen nên chạy nhảy suốt ngày. Tôi bế Hạo Minh vào bếp rồi lấy hộp thức ăn cho mèo đổ ra cho nó một bát đầy, còn cả một tô sữa luôn. Em có vẻ đói lắm rồi nên ăn ngấu nghiến, lại còn vừa ăn vừa kêu lên “ngoào ngoào” nữa chứ, cứ như sợ ai ăn mất. Tôi mỉm cười, chăm chú nhìn nó ăn, bỗng tôi nghe thấy Hạo Du từ phía sau:

_Sao cho nó ăn nhiều thế, làm sao mà hết được, coi chừng còn đau bụng đi ngoài đó.
_Hì hì, không sao đâu mà.

Tôi quay người lại nhìn anh nhoẻn cười. Anh đang lấy khăn bông lau mồ hôi ướt đẫm hai bên cổ. Thấy vậy tôi liền đứng dậy rồi cầm khăn lau giúp anh, nhưng anh lại bỏ tay tôi ra.

_Để em giúp cho, chắc là anh mệt lắm rồi nhỉ, mồ hôi ướt đẫm rồi này.
_Thôi khỏi cần. Đi tắm đi, xong để tôi còn tắm, nghỉ tí đã.
_Hì, vâng ạ.

Tôi cười rồi nghe lời anh đi thẳng lên phòng lấy quần áo. Nhưng vào phòng tắm rồi mới phát hiện ra là chưa có nước nóng. Cũng may là chưa cởi quần áo ra, tôi liền bật nước rồi đi ra chỗ anh, ngồi phịch xuống ghế. Anh thấy tôi thì quay sang ngay:

_Sao còn chưa tắm đi?
_Nước vẫn chưa nóng anh ạ.
_Vậy à. Mà sao mua thêm lắm thức ăn thế? Tôi vừa mở tủ ra xem…
_Vâng, trưa nay em mua, mua cả hoa quả luôn. Hay anh ăn gì không em lấy cho.
_Thôi, nghỉ tí còn đi tắm, tôi mệt lắm rồi, chắc đi ngủ sớm thôi. Tí tắm xong vào phòng ngủ trước đi nhé.
_Vâng, em biết rồi.

Tôi nhoẻn cười rồi gật đầu. Anh nói như thế nghĩa là tối nay tôi vẫn được ngủ cùng anh, thích thật, mong là tối nay anh sẽ cho tôi ôm.

Tôi nghĩ rồi lại cười thầm. Bọn tôi nói chuyện qua lại thêm vài câu rồi tôi đi tắm luôn. Thả mình dưới làn nước ấm thật thoải mái làm sao, bao mệt mỏi cũng theo hơi nước bay đi hết. Tôi tắm nhanh rồi mặc cái váy ngủ vào và đi ra ngoài. Thực ra, từ hôm ngủ với anh, không có hôm nào tôi mặc váy cả, toàn mặc quần áo rất…chỉnh tề. Nhưng với một người thích mặc váy như tôi, cảm giác mặc như thế khiến tôi không thoải mái chút nào nên hôm nay tôi quyết định mặc váy, cái váy cũng dài gần hết người nên cũng có thể coi là…kín đáo được.

Không thấy anh ở dưới nhà, tôi lên luôn phòng. Định qua phòng lấy điện thoại rồi mới sang anh thì bất ngờ thấy anh đang ngồi trên giường tôi. Tôi ngạc nhiên, chưa kịp nói gì thì anh đã ngẩng mặt lên nhìn tôi, cất tiếng trước:

_Tắm xong rồi à?
_Dạ vâng, sao anh lại ở phòng em? – tôi tiến lại gần anh.
_Ừm, tối nay ngủ đây nhé.
_Thế nào cũng được ạ, tùy anh thôi mà.

Tôi thoáng ngạc nhiên rồi trả lời nhẹ nhàng, sau đó là giục anh đi tắm. Bây giờ tôi mới phát hiện ra, bộ quần áo ngủ anh đang cầm trên tay kia là bộ đồ ngủ cùng một đôi với tôi (của tôi màu hồng còn của anh màu xanh dương), là bộ đồ do mẹ tôi và mẹ anh đích thân đi chọn, mừng…đêm tân hôn của bọn tôi. Đây là lần đầu tiên tôi thấy anh lấy nó ra, chắc hôm nay anh định mặc nó. Biết thế tôi cũng mặc, hic.

Thấy anh vẫn còn chưa đi mà vẫn còn ngồi đọc gì trên điện thoại, tôi mới giục anh lần nữa.

_Anh đi tắm đi chứ, còn đi nghỉ, kêu mệt lắm rồi còn gì.
_Ừ, tôi đi liền đây, tôi để điện thoại ở lại, đừng có xem linh tinh đấy nghe chưa.
_Vâng, em biết rồi ạ. Anh đi tắm nhanh đi ạ, người toàn mùi mồ hôi thôi.

Nói rồi tôi ẩn luôn anh ra khỏi phòng, đóng cửa rồi khẽ cười gian manh. Hướng mắt về cái điện thoại của anh, tôi nhảy luôn lên giường và cầm lấy nó. Anh để lại thế này, tội gì mà tôi không xem trộm kia chứ. Nhưng cảm giác tội lỗi bao trùm khiến tôi phải thôi ngay cái ý định “đen tối” kia lại và để nó ngay ngắn về chỗ cũ. Mặc dù đang tò mò lắm lắm nhưng không thể nào làm thế được. Và thế là tôi nằm trùm chăn sát vào trong tường, cố cách xa nó để không có “ham muốn” xem trộm nữa.

Cuối cùng thì tôi cũng kiềm chế được tính tò mò của mình lại. Cũng nhờ…toàn thân nhức mỏi nên cơn buồn ngủ kéo đến rất nhanh. Tôi nhắm nghiền mắt, đang chuẩn bị cho một giấc ngủ ngon lành thì nghe thấy tiếng mở cửa. Biết là Hạo Du vào nhưng tôi vẫn không thể cưỡng nổi cơn buồn ngủ mà quay ra hỏi anh “em có được ôm anh không” nữa, mắt cứ díp lại, cũng may là vẫn còn suy nghĩ được đây.

_Ngủ rồi à, nhanh thế.

Tiếng Hạo Du cất lên êm ái rồi tôi bỗng thấy người mình như đang được nhấc bổng lên rồi lại được để xuống nhẹ nhàng.

Tôi khẽ rùng mình, đang định (cố) mở mắt ra thì thấy anh vòng tay qua eo và ôm lấy tôi hết sức dịu dàng. Tôi gần như tỉnh ngủ hẳn, cơ thể nóng bừng. Đây là lần đầu tiên anh ôm tôi khi hai đứa nằm cạnh nhau, là lần đầu tiên anh chủ động ôm lấy tôi, lại còn từ phía sau thế này. Thậm chí tôi còn cảm nhận được hơi thở đều đặn, ấm nóng của anh phả vào gáy, nhè nhẹ.

Tôi cảm nhận được rõ ràng mình đang run lên nhưng vẫn cố nằm im. Rồi tôi lại nghe thấy tiếng Hạo Du từ phía sau:

_Ngủ thật rồi à?

Đang định trả lời “vâng” sau câu hỏi của anh, tôi mới chợt nhận ra tìn huống lúc này, lại vội nằm im không nói gì. Có lẽ anh tưởng tôi ngủ thật rồi nên lại siết chặt vòng tay hơn, đầu cọ cọ vào người tôi (buồn không chịu được), tí thì tôi phá lên cười, cũng may là đã trấn tĩnh lại ngay, giả vờ ngủ say lắm rồi.

_Tiểu Minh à, hình như…là tôi thích em mất rồi…

 

 

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+