Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Cuối cùng mình cũng thuộc về nhau – Chương 55(KẾT) 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Định mệnh đã an bài rồi, sớm muộn gì em cũng là của anh thôi.
_Anh rất hạnh phúc, Tiểu Minh ạ, có phải cảm ơn ông trời bao nhiêu lần, anh cũng nguyện nói hết cho em…ngồi đếm.
_Ừ, cảm ơn em, cảm ơn ông trời, trải qua biết bao nhiêu chuyện… Cuối cùng…mình cũng thuộc về nhau!

 

 

Chờ quá giờ máy bay cất cánh rồi, Tiểu Minh với Hạo Du mới từ sân bay ra về. Tiểu Phần được Tiểu Minh an ủi mãi, cuối cùng cũng nín khóc, cũng đã rời đi không bao lâu.

Vì lúc biết tin Đình Phong đi Mỹ quá muộn, Tiểu Minh với Hạo Du không kịp lấy xe mà gọi ngay chiếc taxi gần đó nên giờ lại đi taxi về. Ở trên xe, đang ngồi dựa vai Hạo Du, Tiểu Minh chợt ngẩng lên nhìn cậu nói:

_Hạo Du này.
_Ừ, sao thế?
_Chuyện Đình Phong đi du học ấy, bố mẹ nuôi nói với em là đã bảo với Đình Phong đó là mong muốn của anh ấy.
_Vậy à?
_Dạ, còn bảo để anh ấy đi du học vì sợ Đình Phong ở lại đây sẽ nhớ ra mọi chuyện nữa.

Lúc này mới hiểu ý Tiểu Minh muốn nói gì, Hạo Du chỉ nhẹ cười, âu yếm véo mũi cô một cái.

Tiểu Minh cũng không nói thêm gì, cô lại như trước tựa đầu vào anh, mắt hướng thẳng về đằng trước. Qua tấm kính trong suốt nhìn rõ cảnh xe cộ đông đúc chen chúc nhau trên đường, Tiểu Minh không khỏi thấy may mắn vì ngồi trong xe đây vô cùng là thoải mái, nắng không đến đầu, lại còn có chỗ dựa rõ êm nữa chứ.

Chỉ muốn ngồi luôn trong này ngủ một giấc rồi tí cứ để Hạo Du sẽ bế cô xuống xe sau, Tiểu Minh nghĩ, rồi nhắm ngay mắt vào.

Còn Hạo Du kề bên lại trầm ngâm suy nghĩ. Cậu biết tất cả những gì Tiểu Minh vừa nói đều là do “bố mẹ nuôi” cô nói dối cô. Đình Phong thật sự đâu mất trí nhớ, hôm ấy có hai người ở bệnh viện còn đã dặn dò cậu.

“Hãy chăm sóc cho em gái tôi thật tốt. Nếu cô ấy phải chịu bất cứ ấm ức gì, tôi sẽ không tha cho cậu đâu.”

Hạo Du khi đó thực khâm phục và ngưỡng mộ Đình Phong vô cùng. Cũng đã nói lời cám ơn và xin lỗi đến người con trai ấy.

Giờ không chỉ Tiểu Minh, mà cả cậu nữa, đều đã mắc nợ anh ta rất nhiều.

Nhưng cũng may mọi chuyện tất cả đã kết thúc rồi.

Hạo Du bỗng cười cười mãn nguyện, quay ra nhìn Tiểu Minh đôi hàng mi thanh tú đã khép lại từ bao giờ, cậu dịu dàng đưa tay ra siết chặt lấy tay cô, thì thầm những lời nói như rót mật vào tai:

_Vợ yêu, yêu em nhất trên đời.

Cứ nghĩ là Tiểu Minh ngủ mất rồi, đột nhiên lại thấy cô cọ cọ đầu vào cổ anh như con mèo con làm nũng chủ, rồi còn cất giọng lanh lảnh, môi chu lên:

_Ai là vợ anh chứ?
_Không em thì ai nữa. – Hạo Du vẫn nói rất ngọt.
_Không phải, ly hôn rồi kia mà. Giờ em chỉ là bạn gái anh thôi.

Lại ngẩng lên nhìn Hạo Du, Tiểu Minh nói, tay đưa lên chọc chọc vào má cậu, nhìn vô cùng…đanh đá.

Hạo Du lập tức bắt lấy tay cô, lắc lắc đầu:

_Không, ai đã ly hôn, tờ giấy nhàu nát năm xưa em đưa cho anh đó, anh đã ký đâu, chúng ta cũng chưa từng…ra tòa, thế nào gọi là ly hôn, em vẫn là vợ anh.

Nói rất chắc chắn, mắt Hạo Du hơi sáng lên. Chợt thấy Tiểu Minh híp mắt cười rất gian, hóa ra Hạo Du chưa biết gì hết.

Cô nói giọng giảng giải:

_Hạo Du, chúng ta vốn không cần ra tòa, tờ giấy đó cũng chỉ là hình thức thôi, mình chưa đăng ký kết hôn mà. Mà đến bây giờ sao anh có thể nghĩ là người ta cho phép mình đăng ký lúc mới 16 tuổi chứ hả anh ngốc của em.

Nói xong thấy mặt Hạo Du cứ nghệt ra. Sau đó là thể hiện nét mặt thất vọng nhìn đến là thảm thương.

Nhưng cuối cùng, cuối cùng, lại lấy ngay lại được…phong độ của mình, Hạo Du nói lớn:

_Vậy thì có sao, giờ đi đăng ký, vậy là được. Bây giờ chúng ta đi đăng ký.

Nói đoạn Hạo Du quay ngay ra định nói với anh tài xế thì bất chợt bị Tiểu Minh che miệng lại, một tay còn lại đưa lên “suỵt” một cái rất dài.

_Đợi đã, nghe em nói đã.

Ú ớ, muốn nói cũng không được, Hạo Du đành gật đầu, trước đó ra hiệu bảo cô bỏ tay xuống đã, nhưng Tiểu Minh không chịu.

_Hạo Du, em đã nói với bố mẹ rồi, cả với bố mẹ anh. Bao giờ anh học xong đại học, có việc làm, chúng ta sẽ kết hôn, như những cặp đôi bình thường khác.

Hạo Du lắc đầu. Lúc này Tiểu Minh mới bỏ tay khỏi miệng cậu, lại tiếp tục nói:

_Em nghĩ như vậy sẽ tốt hơn Hạo Du ạ.
_Tại sao? Anh thấy bây giờ chúng ta đi đăng ký và kết hôn luôn chẳng là có gì không tốt hết. Em lại bắt anh đợi nữa, thật sự là anh không chịu nổi nữa rồi. – Hạo Du nhăn mặt nói.
_Hạo Du, anh nhớ không, bốn năm trước chúng ta lấy nhau không có tình yêu, mọi chuyện đã tồi tệ thế nào. Bây giờ em chỉ muốn chúng ta có một mối tình bền chặt như bao người, rồi đến khi nào anh có đủ điều kiện để có thể cho em một mái ấm đảm bảo về cả mặt vật chất lẫn tinh thần, lúc ấy mình lấy nhau là hợp hơn cả.

Tiểu Minh vẫn tiếp tục giảng giải cho Hạo Du với thái độ rất nghiêm túc, rồi thấy mặt cậu cũng bớt nhăn nhó hơn. Nhưng sự thực là Hạo Du không thể nào chờ đợi hơn được nữa.

_Đằng nào chúng ra cũng ở với nhau mà.
_Không, em đã nghĩ rồi, bố mẹ em cũng ủng hộ, em…chỉ ở với anh nốt hôm nay thôi. Ngày mai em sẽ về ở cùng bố mẹ.
_Em…
_Hạo Du, anh nghe em đi. Anh nghĩ kĩ xem, những gì em nói có đúng không? Chỉ là thêm bốn năm anh học đại học nữa, nếu chẳng hạn anh đi du học, em vẫn chờ được anh kia mà, đằng này, chúng ta vẫn được ở bên nhau, yêu nhau như bất kì cặp đôi bình thường nào khác. Quan trọng không phải ở tờ giấy đăng ký kết hôn mà quan trọng ở việc chúng ta sẽ chung sống với nhau suốt cuộc đời anh ạ.

Tiểu Minh là mang những lời nói của mẹ hôm trước ra nói với Hạo Du.

Thực ra còn một câu nữa của bố, cô chỉ giữ trong lòng không nói ra: “Mi Mi, con nghe bố nói đây. Bố mẹ biết Hạo Du rất yêu con, nhưng con cũng phải biết là bố mẹ còn yêu con hơn thế. Nếu là gả con cho Đình Phong, bố mẹ thật không còn gì phải lo nghĩ, vì Đình Phong đủ trưởng thành và chín chắn để làm chỗ dựa cho con cả cuộc đời, làm trụ cột vững chắc cho gia đình tương lai của con. Nhưng là Hạo Du…nó thực sự vẫn chưa làm bố mẹ tin tưởng mà giao con cho được. Hai đứa hãy cứ yêu nhau thêm một thời gian nữa rồi hẵng nghĩ đến chuyện kết hôn, đến khi nào cả hai đứa đều trưởng thành hơn, sẵn sàng tư tưởng xây dựng gia đình riêng, vì đó là việc vô cùng hệ trọng. Rút kinh nghiệm sai lầm bốn năm về trước, con hãy nghĩ đi, bố mẹ là đều nghĩ cho hạnh phúc cả đời của con”.

Đó là những lời khuyên dù có nghĩ đi nghĩ lại, Tiểu Minh đều thấy thật sự không còn gì để phản đối, và thật rất cảm kích với những lời bố nói. Bố mẹ đều là lo nghĩ cho cô cả.

Nói xong rồi thấy Hạo Du có vẻ mặt trầm ngâm suy nghĩ, Tiểu Minh cũng bớt căng thẳng hơn nắm chặt lấy tay cậu, dịu hiền cười:

_Hạo Du, anh nghĩ đi. Dù sao, em cũng tin, cho dù thế nào chúng ta cũng sẽ không bao giờ thay lòng đổi dạ, sẽ không “chán nhau” như những cặp đôi bình thường khác.

Lại thấy lông mày Hạo Du giãn ra thêm được một ít. Mất vài phút sau mới thấy cậu lên tiếng sau một cái thở như dài hàng thế kỷ:

_Thôi được rồi, anh chấp nhận. Định mệnh đã an bài rồi, sớm muộn gì em cũng là của anh thôi. Anh sẽ chờ.

Rồi Hạo Du ôm lấy Tiểu Minh và nhẹ thơm lên tóc cô, chẳng hề để ý anh tài xế kia có thấy hay không những cử chỉ thân mật này của hai người.

_Nhưng chúng ta hãy hứa với nhau nhé, cho dù ở bất kỳ thời điểm nào cũng sẽ vẫn yêu nhau như ngày đầu tiên.

Là giọng nói vô cùng dịu êm nhưng lại chứa một sự quyết tâm lớn đến lạ thường.

Tiểu Minh áp mặt vào ngực Hạo Du, vui mừng gật đầu, hai má cô hây hây đỏ.

Tình yêu của cô và Hạo Du đã vượt qua nhiều sóng gió như vậy, Tiểu Minh tin để con thuyền chở hai người này cập bến bờ hạnh phúc, thêm một khoảng thời gian nữa thôi, cô sẽ chờ được. Hai người sẽ mãi yêu nhau không rời. Cho dù bao nhiêu thời gian trôi qua, cho dù bao nhiêu chuyện vui buồn xảy ra, sẽ mãi giữ lời hứa hôm nay.

“…cho dù ở bất kỳ thời điểm nào cũng sẽ vẫn yêu nhau như ngày đầu tiên.”

* * * * * *

Là buổi tối cuối cùng Tiểu Minh ở cùng Hạo Du, ngày mai cô sẽ trở về sống với bố mẹ, sẽ hoàn toàn giống như các cặp đôi bình thường khác cho đến lúc hai người lấy nhau.

Hạo Du đang rửa bát trong bếp, còn Tiểu Minh thì ngồi trên sofa đọc truyện, bên cạnh là mèo Hạo Minh béo tròn xoay đang lười biếng liếm liếm lông. Hôm trước Hạo Du quyết định đi du học nên đã mang hết bọn mèo đến nhà bố mẹ nhờ chăm hộ, giờ Hạo Du không đi nữa nên nãy hai người đã cùng đi đón nó về đây, và chỉ đón Hạo Minh thôi.

Cảm nhận được cái-vật-thể-đầy-lông đó đang “lăm le” trèo lên người mình, Tiểu Minh liền bỏ ngay quyển truyện xuống, dịu dàng bế Hạo Minh vào lòng, ve vuốt bộ lông mượt mà của nó, không khỏi mừng vui khi nghĩ về những kỉ niệm đẹp đẽ vô cùng giữa “ba người”.

Khoảng thời gian Hạo Du tặng cho cô con mèo này, là khoảng thời gian Tiểu Minh chẳng bao giờ có thể quên được. Đó là những phút giây đầu tiên, và là những phút giây vô cùng hiếm hoi Hạo Du đối xử dịu dàng với cô bốn năm về trước. Cô lúc đấy thật không bao giờ có thể nghĩ đến một ngày, Hạo Du và cô lại có một tình yêu quá đỗi ngọt ngào và tràn đầy hạnh phúc như bây giờ đâu.

_Em yêu, đang làm gì thế?

Hạo Du từ lúc nào đã đi ra, chưa kịp ngồi xuống đã ôm lấy Tiểu Minh nhẹ thơm lên má cô một cái. Ánh mắt vô cùng âu yếm, dịu dàng.

Đấy, một Hạo Du thế này bốn năm trước Tiểu Minh có bao giờ dám nghĩ đến chứ.

_Hì, em ôm Hạo Minh. Nó càng ngày càng béo anh ạ, anh xem, phải đến năm cân rồi, khéo lại hơn ấy. Anh chăm thế nào mà giỏi ghê.

Tiểu Minh hai tay nhấc bổng Hạo Minh lên, xoay qua xoay lại con mèo đoán đoán rồi lại hạ nó xuống vuốt ve. Hai mắt nó lim dim nhìn đến là yêu.

Hạo Du ngồi đấy nheo nheo mắt nhìn “hai mẹ con”, thật cảm thấy trong tim, hạnh phúc cứ mỗi lúc lại thêm ngập tràn.

_Sau này em về ở với anh, anh còn chăm em hơn thế ấy chứ.
_Ý, anh này, anh so em với mèo à.
_Hihi, thì là anh nói thế.

Hạo Du cười cười trước lời nũng nịu của Tiểu Minh, thật không kìm được lại thơm lên má Tiểu Minh lần nữa, còn cố tình cúi xuống chút nữa chạm nhẹ một cái vào môi cô.

Tiểu Minh bị động chỉ biết ngồi đấy e thẹn cười, không nói gì. Hai má từ khi nào đã ửng đỏ.

Thỏa mãn rồi, cũng ngồi xuống bên Tiểu Minh nghịch nghịch giơ lên giơ xuống cái chân mập mạp của Hạo Minh, Hạo Du thấy quyển truyện cô đang đọc để đó mới hỏi:

_Em đọc truyện à, gì đây, cuối cùng…mình cũng thuộc về nhau hả, nghe hay đấy nhỉ.
_Hi, bao giờ anh đọc thử xem, em thấy hai nhân vật chính trong đó rất giống chúng mình đấy.
_Vậy hả. Anh không thích truyện tình cảm lắm nhưng mà…bao giờ rảnh anh sẽ đọc, hihi, yêu em quá.
_Em cũng thế, mà để tính xem nào, từ ngày mai trở đi, ít nhất chúng ta có hơn mười tiếng không được nhìn mặt nhau đó.

Tiểu Minh vừa nói vừa quay ra nhìn Hạo Du, thấy cậu khẽ gật đầu:

_Ừ, sẽ nhớ em lắm đây, haiz.
_Hihi, cố gắng lên. Mà Hạo Du, anh còn phải đi thi đại học nữa chứ nhỉ? – Tiểu Minh đột nhiên nghĩ đến.
_Không, học sinh giỏi quốc gia được tuyển thẳng, em yêu ạ.

Nghe Hạo Du nói, Tiểu Minh thật không khỏi trong mắt tràn đầy ánh sáng ngưỡng mộ hướng vào người con trai ưu tú quá mức ngồi bên cạnh. Chợt nghĩ đến mình… Lúc thi đại học cô đã chật vật cùng Đình Phong ôn tập thế nào chứ, vậy mà suýt nữa đã không đỗ, thật xấu hổ với anh quá.

_Hihi, anh giỏi ghê, giỏi ghê. – Tiểu Minh cười gượng.
_Ngốc quá, nhìn em kìa.

Hạo Du nhìn mặt Tiểu Minh mà bật cười, rồi thấy cô lườm là im bặt luôn.

Thấy Hạo Du “ngoan ngoãn” nghe lời mình như vậy, Tiểu Minh mới thấy thật hãnh diện làm sao, bạn trai ưu tú thì đã sao nào, cuối cùng vẫn là phải nghe lời cô thôi. Mới nghĩ thế mà đã thấy cái sướng nó đi đến toàn thân rồi.

Tiểu Minh gian manh ngồi đó cười. Rồi bỗng nhiên nghĩ ra điều gì lại làm mặt nghiêm túc quay ra nhìn Hạo Du, hỏi:

_Hạo Du, anh yêu em chứ?
_Ừ, tất nhiên rồi, sao tự nhiên hỏi thế?
_Nhiều không?
_Có, rất nhiều.
_Nhiều thế nào?
_Ơ, Tiểu Minh, em hỏi gì lạ thế, còn không biết hay sao còn hỏi?

Hạo Du nghe Tiểu Minh hỏi toàn những câu rõ là…biết thừa rồi, liền có chút bất bình hỏi lại. Thì lại nghe cô nói:

_Thì anh cứ trả lời em đi.
_Ừm, thì…rất nhiều, nhiều như sao trên trời.

Tiểu Minh nghe Hạo Du chợt lắc đầu có vẻ thất vọng.

_Sao thế?
_Câu trả lời…không chấp nhận.
_Ơ, thế em muốn thế nào, yêu em nhiều hơn tất cả mọi thứ tồn tại trên vũ trụ, đã được chưa?

Tiểu Minh vẫn nhăn mặt, tỏ vẻ không đồng ý.

_Vẫn chưa đúng ý em sao. À, anh biết rồi, tình yêu anh dành cho em không có gì có thể sánh nổi.

Hạo Du rất hào hứng nói, chợt thấy Tiểu Minh thở dài ngán ngẩm bế Hạo Minh chuyển sang bên Hạo Du rồi quay lưng đi thẳng về phía cầu thang, không nói không rằng. Làm Hạo Du ngồi đấy mặt cứ nghệt ra không hiểu gì.

Như vậy mà còn chưa đúng sao? Hạo Du ngốc nghếch ngồi nghĩ, thấy con gái đúng thật là khó hiểu.

_Hạo Minh, mày thấy cô ấy có khó hiểu không?

Lại bắt bắt cái chân béo mụp của Hạo Minh, Hạo Du cuối cùng cũng thở dài một cái. Rồi thấy quyển truyện cô không mang đi mà để bên cạnh, cậu liền cầm lên xem.

Cái truyện Cuối cùng…mình cũng thuộc về nhau đó…Hạo Du bỗng thấy có một đoạn hội thoại hình như là của hai nhân vật chính:

“Anh yêu em chứ?”
“Ừ, tất nhiên, yêu em nhiều lắm ấy.”
“Nhiều thế nào anh nói xem.”
“Bằng tất cả trái tim anh.”
“Vậy thôi hả?”
“Ừ, vậy thôi. Nếu yêu em nhiều hơn cả con tim anh nữa thì anh biết giữ tình yêu ấy ở đâu bây giờ, đúng không?”
“Hì hì, đúng rồi, em cũng yêu anh như thế đấy, bằng tất cả trái em. Trả lời hay lắm, thưởng cho anh một cái hôn nè.”

Hạo Du lúc này thật sự khẳng định được một điều: con gái là chúa khó hiểu.

Thế rồi đặt nhẹ Hạo Minh lười biếng xuống đất, cầm quyển truyện đó cũng đi về phòng, Hạo Du thấy Tiểu Minh đang nằm trên giường, quay lưng ra ngoài, không biết có phải giận cậu rồi không?

Mà cậu có làm gì sai đâu nào, khổ thế đấy.

Hạo Du đi vào nhẹ nhàng, rồi thật khẽ trèo lên giường. Cậu từ đằng sau ôm ngay lấy cô vào lòng.

_Tiểu Minh, anh biết câu trả lời rồi.
_Câu trả lời gì? – nghe Tiểu Minh nói lạnh lùng chưa kìa.
_Thì anh yêu em nhiều thế nào ý.
_Thế nào?
_Hì, thì bằng tất cả con tim anh, đủ chưa?
_Chưa đủ.
_Hả, còn chưa đủ, chẳng phải… – chẳng phải trong truyện kia nói vậy hay sao, Hạo Du không khỏi nhăn nhó mặt mũi.
_Chưa đủ, phải bằng tất cả con tim anh, bằng tất cả tâm trí anh, bằng tất cả mọi giác quan của anh, có nghĩ cũng chỉ được nghĩ đến em thôi, cũng chỉ được nhìn mỗi em thôi.
_Sao em còn tham lam hơn cô nhân vật trong truyện kia nữa.
_Vậy anh không chịu chứ gì?
_Không, anh chịu, anh chịu chứ, sao lại không. Nhưng mà…dù sao anh cũng trả lời đúng rồi, em…thưởng cho anh một cái hôn đi nào.
_Còn đòi thưởng nữa.

Tiểu Minh vừa nói vừa quay lại nhìn Hạo Du, nói là nói thế mà miệng lại tủm tỉm cười.

_Thôi được rồi, thưởng cho anh một phát cắn.

Hạo Du thích chí cười sung sướng lắm, mắt nhắm ngay lại, không khỏi hồi hộp chờ đợi.

Tiểu Minh cũng không để Hạo Du đợi lâu, liền ngay đó cũng nhắm mắt lại từ từ đưa môi chạm vào môi Hạo Du. Nhẹ nhàng dùng lưỡi làm mềm môi anh rồi mới tiến vào trong “thưởng thức”.

Vị ngọt tan dần trong miệng, từ nơi có hai vật thể triền miên quấn lấy nhau không muốn rời ấy.

Hạnh phúc khẽ len lỏi vào từng ngóc ngách trong cơ thể của đôi trai gái, trái tim hai người đã cùng hòa chung nhịp đập, cùng thổn thức trong tình yêu thương mãnh liệt.

Kết thúc nụ hôn nồng nàn, đắm say ấy, Hạo Du ngay vài giây sau lại chủ động tiến tới, tiếp tục nụ hôn thứ hai cuồng nhiệt.

Thực sự không muốn rời nhau ra tí nào đâu.

_Anh rất hạnh phúc, Tiểu Minh ạ, có phải cảm ơn ông trời bao nhiêu lần, anh cũng nguyện nói hết cho em…ngồi đếm.

Quyến luyến nhau hơn ba phút, Hạo Du lại ôm Tiểu Minh vào lòng, vẻ mặt rất mãn nguyện.

Tiểu Minh nghe Hạo Du nói rõ là quá…khôn lỏi, nhưng dụi đầu vào ngực anh, cô chỉ nói:

_Cảm ơn em nữa chứ, sao lại cảm ơn mỗi ông trời nhỉ?
_Ừ, cảm ơn em, cảm ơn ông trời, trải qua biết bao nhiêu chuyện… Cuối cùng…mình cũng thuộc về nhau!

THE END

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+