Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Cưới ta, mua một tặng một – Chương 15-16 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Ba người cũng nâng ly, uống, tán những câu chuyện không đầu không đuôi, ngẫu nhiên bật cười vu vơ, cũng có khi ông nói gà bà nói vịt, có những nụ cười chân thật, cũng đôi khi chỉ là giả dôi.

Khi còn trẻ tha hồ quậy phá, điên ngôn loạn ngữ, sống thoải mái với chính mình, vui thì cười, tức giận thì mắng, tuy rằng lông bông nhưng đó lại là thứ cảm giác thuần túy vô cùng,  lại đều xuất phát từ chính tâm can, không có nửa điểm tạp ý,  bạn là bạn mà kẻ thù là kẻ thù, trắng đen rõ ràng, cái thế giới tuổi trẻ đó, rồi sẽ mất dần theo thời gian, khi mà con người ta đã biết tự suy nghĩ.

Người ta lớn lên, ắt sẽ thay đổi, có nhiều kinh nghiệm sống hơn, đồng thời tâm can cũng dần bị ô uế bởi những tạp chất trong xã hội con người,  bạn bè với kẻ thù, không thể phân biệt,  quan hệ cùng địch hay bạn, đều phải cho lên bàn cân mà so sánh thiệt hơn,  mà cái thế giới trắng đen rõ ràng, sơm đã trở nên xám xịt, đục ngầu không chịu nổi, đó là đại khái những tiêu cực của việc trưởng thành.

Mộ Dung Cạnh buồn bã, tâm sự của tôi thật nhiều, Tiêu Quân lạnh nhạt ngồi im,  rõ ràng cũng đang có tâm sự riêng, vậy mà vẫn tươi cười, nói chuyện thản nhiên, đó chẳng phải là giả dối thì là gì?

Ba người ngồi nói chuyện ,giống như đã quen biết từ lâu,  nhớ lại mấy năm trước, có lần tôi rủ Mộ Dung Cạnh đi ăn thịt nướng,  cậu ta chẳng những đến muộn, thậm chí còn dắt theo cả Tiểu Linh, nhìn bọn họ tay trong tay thủ thỉ tình cảm, bao nhiêu vị ngon đối với tôi bỗng trở nên  nhạt nhẽo dị thường.

Cậu ta nhìn tôi rồi cười rạng rỡ,  tuyên bố Tiểu Linh đã chính thức trở thành bạn gái, nói cách khác, một công tử tài giỏi như cậu ta, cuối cùng cũng có được đóa bạch lan kiều diễm e lệ, trai tài gái sắc, quả thật xứng đôi.

Trong lúc bọn họ cùng ăn thịt nướng, tận hưởng niềm vu, còn với tôi, không khác gì nhai sáp.

Vậy mà bây giờ, không hiểu dô thời thế, hay vì phong thủy không hợp mà một kẻ  vạn người ưa thích, nữ nhân theo chân như cậu ta, giờ lại có kết cục thế này.

Tôi biết nghĩ vậy là ích kỉ,  lại đi vui sướng khi người khác gặp họa,  nhưng đối với nỗi đau ngày xưa cậu ta gây ra cho tôi, so với kết cục của cậu ta bây giờ, cũng chẳng kém cạnh gì, cái cuộc sống ban ngày giả bộ vui cười, ban đêm vùi mặt tron chăn mà khóc, cảm giác đó mỗi khi nhớ lại, đều khiến lòng tôi băng giá.

Lúc đi tới quầy thu lấy biên lai,  khi trở về chỗ đã thấy hai người kia như vừa đạt được thỏa thuận gì đó,tôi chỉ nghe Tiêu Quân nói:“Nếu có yêu cầu gì, cậu cứ gọi cho quản lí tôi một tiếng, tôi sẽ giải quyết.”

“Như vậy cũng tốt,dù sao thì nhân viên trong công ty cũng không ít, thật sự rất cần sự giúp đỡ của anh.” Mộ Dung Cạnh gật đầu đồng ý.

“Nói chuyện gì thú vị thế, cho tôi nghe với?”Tôi cắt ngang lời họ, hỏi.

“Tháng sau Mộ Dung tiên sinh muốn tổ chức một bữa tiệc rượu, mà địa điểm là khách sạn của anh.” Tiêu Quân cười giải thích.

Mộ Dung Cạnh cũng dễ dãi gật đầu, nói:“Tử này, đến lúc đó, cậu cũng đến dự nhé?”

Tôi lắc đầu như trống bỏi,:“Tôi tuyệt đối không có hứng thú với mấy cái tiệc tùng, vũ hội.”

Thấy tôi từ chối ngay lập tức, Mộ Dung Cạnh không biết nói gì nữa, có điểm sững sờ, Tiêu Quân ngồi bên cạnh tôi, véo hai má tôi, nói:“Con bé này không thích mặc dạ phục, có chết cũng không thích đâu”

Tôi trợn tròn mắt:“Mấy cái thứ bó sát  với chẳng lùng bùng một đống, nhìn thôi đã phát ốm rồi .”

Mộ Dung Cạnh gật đầu,“Đúng vậy, cậu trước kia nghịch ngợm không như một cậu nhóc vậy, đã vậy còn thích đánh nhau, nhậu nhẹt, làm tôi nhiều lúc còn nghi ngờ cậu có phải con gái hay không nữa!”

“Sao cứ lấy quần áo ra móc tôi vậy, mà tôi thích đánh nhau thì cũng có sao, mà mỗi lần đánh nhau là vì sao tôi cũng không nhớ nữa, lâu quá rồi.”Phải, lâu đến mức không thể nhớ ra vì sao tôi lại đi đánh nhau nữa.

Khoảng hơn 12h đêm, Mộ Dung Cạnh đứng dậy cáo từ, Tiêu Quân kéo tôi ra tiễn cậu ta, nhìn bóng hình cô đơn của cậu ấy tiến gần chiếc ô tô, tôi bỗng cảm thấy trong lòng khó chịu quá đỗi.

“Tiêu Quân,chúng ta cùng đi dạo chút đi.” Đêm đã khuyu, những con đường tưởng chừng như muốn nứt ra vì người đông vào ban ngày, bây giờ lại vắng vẻ đến đáng thương, tôi kéo bàn tay to của anh, ngửa đầu hỏi.

Anh ấy nhếch miệng cười,“Tốt, mấy khi em nổi hứng lãng mạn.”Nói xong liền nắm lấy tay tôi, hai con người thong dong tản bộ trên đường cái.

Bên đường, những rặng cây xanh rập rờn nhưng không che hết được ánh sáng từ các cột đèn đường, nhưng cũng vì thế lại in bóng từng hàng cây, gió khẽ thổi qua, lá cây rung rung tạo ra những hình thù quái đản, ghê sợ trên mặt đường, trong không gian tĩnh mịch.

Tôi nhìn gương mặt điển trai của anh, cười nói:“Tiêu Quân, em hát cho anh nghe nhé.”

Tiêu Quân cười, vẻ mặt có chút ngạc nhiên, giọng nói oanh tạc tựa như cố ý:“Em biết hát sao?”

Tôi quát, trừng mắt nhìn anh,“Dĩ nhiên em biết hát!Hơi bị hay đấy……” Khụ khụ hai tiếng,  ngạo mạn cất lời ca,

“Tình yêu em chưa phút giây ngừng lại

 Lặng lẽ vùi chôn hai giọt lệ vương má

Anh mãi mãi vô tình không hiểu

Tình yêu sâu thẳm em dành cho anh

Anh giống như ngọn gió vô vọng buốt giá

Mãi mãi không hiểu tình em dành trao anh

Trên thế giới chỉ mình anh không biết tình em

Anh chỉ coi em như một người bạn tốt

Những lời yêu muốn nói,em chôn chặt nơi đáy lòng

Chẳng lẽ anh mãi không hiểu lòng em……”

Tôi nhẹ nhàng hát, anh đứng cạnh lặng yên nghe,  đến khi hát xong, anh ấy vẫn trầm mặc,“Bài này tên là gì?”Anh hỏi.

“Lời yêu.”Tôi đắm chìm trong chuỗi tâm sự của bản thân, thuận mồm nói ra.

Anh ấy đột nhiên nắm chặt tay tôi, sau đó buông ra, bật cười,“Ngôn Tử,em thầm mến anh phải không?Cư nhiên còn hát cho anh nghe bài này, xem ra em yêu anh rất thật lòng, thôi thì anh miễn cưỡng để em yêu cũng được.”

Tôi nghe anh ấy thao thao một hồi, cái đầu chậm tiêu nửa ngày sau mới hiểu hết ý,  đến khi tiêu hóa hết ý tứ trong lời nói của anh, tôi dở khóc dở cười nói,“Ai bảo em hát bài này là để nhắm vào anh!”

Tiêu Quân mặt trầm xuống, ngữ khí lãnh đạm, tàn ác,“Cảm tính như vậy em còn muốn dành cho ai?”

“Chẳng qua đây là bài hát mà em thích nhất, cách đây mấy năm.”Bởi nội dung bài này thật giống với tâm tư của tôi – cách đây mấy năm, cho nên nhớ rất rõ, hôm nay nhìn thấy bộ dáng cô đơn của Mộ Dung Cạnh,  bài hát này bỗng hiện lên trong tiềm thức, chỉ là đơn thuần muốn hát lên, không hề có ý tứ gì khác.

“Lúc ấy em muốn hát bài này cho Mộ Dung Cạnh nghe.”Anh ấy vòng tay ra sau ôm chặt tôi vào lòng, ghé sát miệng, phả hơi nóng lên tai tôi, mờ ám hỏi.

Tôi đâu chỉ muốn hát bài hát này,  lúc ấy tôi còn tự dày vò bản thân, muốn nói cho cậu ấy biết, cầu xin cậu ấy đừng đính hôn,  cầu xin cậu ấy đừng xuất ngoại, cầu xin cậu ấy đổi ý, nói cho cậu ấy biết tôi không muốn làm bạn tốt cái quái gì nữa,  tôi chỉ muốn làm nữ nhân của cậu, nhưng khi nhìn cậu ấy bận rộn chuẩn bị tiệc cưới, chuẩn bị xin visa, thủ tục xuất cảnh, miệng của tôi giống như bị niềm phong bởi một bàn tay to lớn đầy sức mạnh, không thể nào nói ra những lời tận đáy lòng mình.

Cuộc sống của cậu ta giống như ánh bình minh rạng rỡ,  mà tôi như lọt chân vào vũng bùn lầy, không thể gượng dậy, tình yêu cũng là sự trả giá,  yêu nhiều thì đau càng nhiều. Nếu không phải lúc đó, cha tôi xảy ra chuyện, có lẽ tôi cũng không có cơ hội tỉnh ngộ, tìm ra lối thoát để mà sống được như bây giờ.

“Bài này rất thích hợp để thổ lộ tình cảm, nếu như em mà dám nói thẳng ra thì chắc cũng chả cần hát bài này .”Đối với mấy chuyện tình cảm, tôi phải công nhận mình là con người yếu đuối.

“Ngôn Tử, em vẫn còn nhớ lại khoảng thời gian trước kia sao?”  Anh thản nhiên hỏi tôi

Gật gật đầu, lại lắc đầu,“Em vốn là đã quên hết,chỉ là đột nhiên cậu ấy trở về, hơi nhớ lại chuyện xưa chút thôi.”

Anh ấy đột nhiên vươn tay xoa đầu tôi,“Em đúng là một nữ nhân ngốc nghếch.”

Hít một hơi thật sâu, tôi cười nhìn anh,“Tiêu Quân,  em sẽ không, tuyệt đối không  giẫm lên vết xe đổ, tình yêu là cái gì, tốt nhất cứ cố mà sống cho tốt, vậy là thỏa mãn rồi.”

Anh ấy không nói gì nữa, chỉ dùng sức ôm tôi chặt hơn.

Trong hơi lạnh của gió đêm giá buốt, tôi tham lam vùi mình trong lòng anh, hưởng thụ hơi ấm quen thuộc từ người con trai này.

Ngày qua ngày bận rộn, tôi cũng luôn cố gắng làm việc, sống cho bản thân mình, và còn sống vì bà ngoại, vì em trai, vì cô con gái yêu dấu nữa.Tôi hào hức mong chờ ngày mọi người tới thăm

Quay trở lại vào buổi tối hôm trước,  tôi hưng phấn như tiếu hài tử, lăn qua lăn lại trên giường,  khiến cho kẻ đang nằm bên cạnh – Tiêu Quân bị chọc giận, xoay người, đè nặng lên thân, anh dùng tay đánh vào mông tôi.

“Dựa vào đâu a!Em có phải tiểu hài tử đâu mà anh đánh mông em.”Tôi ra sức giãy giụa, sống chết quẫy đạp nhưng vẫn không thể thoát khỏi sức nặng của anh.

“Tốt lắm,em không phải tiểu hài tử, vậy thì làm những việc người lớn làm đi!”Anh cười gian cắn vào cổ tôi, bàn tay to đang quất vào mông tôi giờ lại chuyển sang vuốt ve.

“Tiêu Quân, anh nên là Tiêu lưu manh mới phải!!Ngày mai chúng ta còn phải lái xa tới đón bà ngoại mà.”Tôi tiếp tục giãy giụa trong vô vọng.

“Dùng xe cá nhân là được……”Hai tay anh nhanh nhẹn luồn vào bên trong , cởi luôn chiếc áo ngủ mỏng manh!

Đành vậy, nếu đã phản kháng không được thì đánh chấp thuận thôi! Vì thế, chuyện gì tiếp theo xảy ra, ai cũng biết….. một chuyện không có tiếng, chẳng có thanh……

Nhớ lại quãng thời gian trước kia, khi ở cùng bà ngoại đối với tôi là quãng thời gian thoải mái nhất, không có áp lực học tập, không có mấy chuyện trưởng thành phiền phức, cha mẹ tuy rằng không ở nhà, nhưng lại hay gọi điện về hỏi thăm, mỗi ngày chỉ có một nhiệm vụ duy nhất, làm cháu ngoại bà, ăn chơi, nghịch ngơm,  bà ngoại là một người tuyệt vời và sáng suốt, chỉ cần không làm chuyện gì xấu còn lại bà cho tôi sự tự do thoải mái, không bị giới nghiêm, cấm cái này cái nọ, cho nên,  tình cảm tôi dành cho bà ngoại còn sâu đậm, thân thiết hơn nhiều so với bố mẹ. Về phần Ngôn Tử Phàm càng không phải nói, thằng bé từ nhỏ đến lớn đều một tay bà nuôi dưỡng.

Cho nên đối với tôi và Tử Phàm mà nói, bà ngoại chính là gia đình, bà ở đâu, thì đó là gia đình của chúng tôi.

Nhìn nhà bà ngoại được sửa chữa, trang hoàng lại, mấy món đồ cứ khiêng ra khiêng vào,  tôi há hốc mồm, nhịn không được ôm chầm lấy bà ngoại, bà ngoại đã hơn bảy mưoi,  vóc dáng nho nho, yếu ớt vậy mà có thể chỉ huy mọi người làm xong xuôi đâu vào đấy

“Bà ngoại,con yêu bà.”

Bà ngoại vỗ vỗ cánh tay của tôi,“Bà biết con yêu bà, nếu yêu thì giúp bà làm nốt cho xong nào.”

“Cứ để đó cho Tiêu Quân và Điền Tiến làm cũng được mà, bà nghỉ ngơi đi, chắc bà cũng mệt lắm rồi.”

Bà ngoại đẩy tôi ra, trừng mắt nhìn tôi:“Con vừa nói cái gì vậy hả,cái chuyện vặt vãnh cỏn con này sao có thể để một đại nam nhân như Tiêu Quân làm! Con lười biếng như vậy, thảo nào con nhà người ta không ai thèm cưới!”

Tôi trợn tròn mắt, quả thật bội phục khả năng nói sát thương của bà ngoại nha, nói xong về chủ đề gì, cuối cùng cũng có kết luận ra kết hôn, cái kiểu nói chuyện này, chắc chẳn đã qua tu luyện, đạt đến đỉnh giới của thái cực mất!

Nhưng mà cái cảm giác bị lải nhải này, thực ra cũng không tệ.

“ ……Con đi xem Tiêu Quân có việc gì cần giúp.”

Còn chưa đi vào phòng, đã nghe tiếng cười đùa ấm ỹ, bước chân vào phòng, nhìn kĩ , tôi trợn mắt, há hốc mồm.

Nhóc con cả người màu hồng nhạt ngồi trong lòng Tiêu Quân, xung quanh chất đầy đủ loại đồ chơi, trên giường giống như có một đống thừa thãi vậy. ( =_=, chị à, đêm qua chị còn “chơi” cùng đống thừa thãi đó đấy)

“Tiêu lão đại, ngươi đến giúp việc hay đến giúp làm loạn đây?” Hai tay tôi khoanh trước ngực, cười lạnh hỏi hắn

Cụm tóc ngắn của Tiêu Quân bị tiểu bảo bối nắm chặt trong tay, vốn không thể quay sang chỗ tôi, chỉ có thể âu sầu đáp lại:“Em không nhìn thấy anh bị bé con này khi dễ sao?”

Ngôn Tiếu cười vang, vỗ vỗ tay,“Ba ba rất ngoan….”

Tình hình hiện tại khiến tôi không thể hình dung gì thêm nữa, một con rồng đen đáng sợ trên thương trường, khiến bao người nghe tên đã ớn lanh, vậy mà giờ lại bị một bé con làm cho không cựa quậy nổi! Đây là cái loại đạo lí gì a……

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Ngao…… Ngao……Bé con thật là giỏi nha, tuổi trẻ tài cao…..

Bài Lời Yêu này tôi vô cùng thích nha…..

Thở dài, 28 năm qua, tôi luôn một mực thừa nhận bản thân « hiền lành »,  ”tốt bụng”,còn ra sức mà sửa phòng ở cho tiểu tử kia, vậy mà hai người này,đã không giúp lại còn phá, đây có nên gọi «  chó nói mèo không hiểu » không đây ! Ây, nhìn cái bản mặt bất đăc dĩ của Tiêu Quân, rõ ràng là giả dối mà, đúng là lưu manh lão đại nha!

“Được rồi được rồi, em sợ rồi, nào, xuống mau không một chút nữa là phá tan cái đệm bây giờ.”Tôi lấy tay đánh mấy cái vào mông,   ý tứ rõ ràng muốn ngăn cản trận chiến ‘giữa ba ba ngoan và con gái » này.

Tiêu Quân nhìn tôi, bất đắc dĩ nói,“Không phải anh không muốn dừng, mà vì quân địch quá hiếu chiến .”

Tôi quay người lại bế Ngôn Tiếu lên, nói,“ Bảo bối, không được nghịch ngợm, phải nghe lời nhé !.”

“Chơi cùng ba ba cơ, chơi cùng ba ba cơ.”Bảo bối bị tôi ôm trên tay tựa như con cá trạch quẫy đành đạch, nhất quyết đòi xuống giường, không làm sao mà giữ nổi.

Tôi trợn tròn mắt, đối với Ngôn Tiếu, tôi thật không biết làm sao sống chung cùng. Tôi yêu con bé rất nhiều, nhưng nó sống với bà ngoại từ nhỏ, còn tôi chỉ thỉnh thoảng cuối tuần mới tranh thủ thời gian tới trông nom được một chút, cho nên việc chơi đùa, sống cùng bé con này, đối với tôi thật xa lạ.

Đứa nhỏ này có  được trong thời  điểm tôi không ngờ nhất,, khi đó, tôi còn đang đau lòng , rối loạn thần trí,  khi đó, Mộ Dung Cạnh chuẩn bị sang Mỹ, cha tôi qua đời, lúc đó tôi cảm thấy mọi thứ suy sụp, rồi chẳng hiểu sao lại ngất trưởng cổng bệnh viện, khi tỉnh lại mới hay tin trong bụng mình đang mang một sinh linh nhỏ bé.Khi đó tâm tình rối bời, tôi chỉ có một suy nghĩ là phải đem phá cái thai này đi,  bởi vì sinh mệnh này mới được gần hai tháng, việc phá bỏ quả thật rất đơn giản,  nhưng cái ý tưởng này lại bị Tiêu Quân phản đối kịch liệt, anh ấy nói đó là một sinh mệnh vô tội, nếu lo đứa trẻ sinh ra không có cha, thì anh ấy sẽ làm cha của nó.

Thời gian đã cho tôi thấy, giữ lại đứa bé này là sự lựa chọn sáng suốt, con bé trong như một thiên thần vậy, có thể khiến mọi người xung quanh cảm thấy vui vẻ,mang lại bao tiếng cười cho căn nhà trống vắng của chúng ta.

Mà Tiêu Quân lại vô cùng xứng làm cha,  thực sự là vô cùng hợp, còn nhỏ như vậy mà anh ấy đã yêu thương con bé hết mực, yêu đến không có phép tắc,  tương lai không biết sẽ còn tới nhường nào nữa,  không chừng sau này tiểu tử kia sẽ trèo lên đầu mà giương oai mất.

Tiêu Quân thấy tôi vất vả giữ bảo bối, liền vươn tay đón lấy,“Bảo bối mới có ba tuổi rưỡi, làm sao mà ở một mình một phòng được? Tốt nhất cứ để bé con và bà ngoại ở cùng phòng đi.”

Tôi bĩu môi,“Như vậy mới biết tự lập, anh không biết con bé vì được yêu thương quá mà giờ yếu ớt như vậy không?Đối với con bé, như thế không tốt đâu.”

Anh ấy nghe xong quan điểm của tôi, lắc đầu không ủng hộ,“ Con bé còn nhỏ như vậy không phải điều cần nhất là yêu thương sao,em hiện tại đối với con bé nghiêm khắc quá, con bé sẽ không chịu được.”

“Nhưng nếu cứ thế này sẽ thành thói quen mất, tương lai chắc chắn không có tiền đồ.”

Anh ấy hừ hừ giận dỗi,“Tương lai không có tiền đồ thì anh nuôi .”

Nghe cho thật kĩ, đây là lời của một người cha sao? Đây rõ ràng là dung túng mà, là hội chứng «  không muốn con gái lớn » mà! Huống chi đứa nhỏ này…… Đứa nhỏ này……,suy nghĩ tiếp theo, tôi không muốn nghĩ nữa, mặc kệ anh ấy, muốn yêu sao thì yêu.

Tức giận nhìn hai cục thịt cha và con gái, tôi khóc không ra nước mắt, chỉ còn biết thở dài mà thôi.

“Tối nay bảo bối muốn ăn gì nào? Ba ba đưa con đi ăn đại tiệc.” Tiêu Quân nhéo nhéo khuôn mặt phấn nọn trắng bóc của bé con.

“Ăn đường……” Bé con thành thực trả lời, trong cái đầu non nớt, đường có vị ngọt ngọt, là thứ ngon nhất a.

Nghe nói xong, cả tôi và Tiêu Quân đều giật mình, tôi chống nạnh, giáo huốn cho bé con,“Bảo bối, con không được ăn đường nữa,răng cửa của con đã sún hết rồi nha, giờ mà ăn thêm đường, ngay cả răng nanh cũng «  tạm biệt » lợi luôn đó!”

Bị tôi mắng, bé con ủy khuất, bĩu môi, mắt long lanh nhìn cha cầu cứu.

“Ăn vịt quay Bắc Kinh……” Ngôn Tử Phàm đột nhiên tiến vào nói, khiến ba người trong phòng giật nẩy mình, thằng bé nói tiếp:“ Bảo bối thích nhất ăn vịt quay Bắc Kinh, phải không bảo bối!”

Nhóc con kia bị ông cậu yêu dấu mê hoặc, lập tức nũng nịu nói leo theo:“ Bảo bối muốn ăn vịt nướng.”

Tôi hung hăng trợn mắt lườm Ngôn Tử Phàm,“Ngôn Tử Phàm, chị cảnh cáo em không được lợi dụng trẻ con non dại để đạt được ước vọng,  loại hành động vô sỉ này, chị kịch liệt phản đối!”

Ngôn Tử Phàm lườm lại tôi,“Ngôn Tử Kỳ, chị nói vậy là không đúng, em là người hiểu rất rõ bảo bối thích gì!”

“Đã già mồm còn muốn nói lẽ phải, một đứa nhỏ ba tuổi làm sao biết đồ chơi thế hệ mới với chẳng đồ ăn ngon?”

“Điều này chứng minh bảo bối rất thông minh! haha……” Thằng bé cười lớn đi ra ngoài, ngoạc mồm hét lớn,“Bà ngoại, tối nay chúng ta đến nhà hàng ăn vịt quay Bắc Kinh.”

“Này, ai nói vậy!!”Tôi hét lại sau lưng thắng nhóc, thở dài chán nản.

Tiêu Quân ngồi trên giường, biểu tình suy nghĩ một hồi, nhếch môi nói,“Tử Phàm – đứa nhỏ này  rất có tiền đồ.”

“Hừ,  lưu manh như anh thì sao không có tiền đồ được!”

Tiêu Quân nhíu mày,“Anh lưu manh  sao?”

Tôi không còn gì để nói nữa, phải  no comment, Tiêu Quân này mà không lưu manh với hay nói dối , chẳng cả thế giới này toàn người chân thật!

Trước sự huy hoàng rực rỡ trong khách sạn của Tiêu Quân,  đại sảnh tráng lệ khiến bà ngoại choáng váng,  kéo tay tôi hỏi,“ Kỳ, ăn ở nơi này hẳn rất đắt, chúng ta ở nhà tự nấu cũng được mà.”

“Bà ngoại,  bà đừng lo lắng, đây là khách sạn của Tiêu Quân, bà thích ăn gì cứ nói,không lo tới chuyện tiền nong đâu.” Trong lòng tôi không ngừng cười gian tà,quay lại nói với Tử Phàm:“Không chỉ vịt quay Bắc Kinh,  ngay cả tổ yến, vây cá cũng thoái mái, Tiêu Quân rất rộng lượng ——.”

“Oa……Vậy em sẽ không khách khí!” Ngôn Tử Phàm vui sướng, hoa chân múa tay.

Tiêu Quân bé bảo bối đi cạnh ta nghe thấy vậy, nhếch mép cười:“Em biết giúp anh quản lí tài sản, anh rất vui.”

“Đó là……”Có điều, tôi cứ vui vì có thể hai anh xót tiền, trả thù vụ nói đểu tôi, nhưng tôi quên mất một điều, số tiền một ngày Tiêu Quân kiếm ra, cũng đủ lấy tổ yến cho cả nhà chúng tôi tắm nha. (Nhím : Anh này làm ra tiền như gà đẻ trứng vậy)

Quản lí thấy ông chủ tới, lập tức chạy ra chào hỏi,  còn nói đã chuẩn bị chu đáo phòng VIP, đi theo sau anh, xun xoe nói:“Lâm cục trưởng tối nay tới đây ăn cơm, ông ta nói lâu lắm không gặp ngài, nếu được mời ngài tới cùng ăn cơm.”

Tiêu Quân khinh khỉnh,“Nói với ông ta tôi không rảnh.”

Nếu tôi nhớ không lầm thì Lâm cục trưởng làm bên thuế vụ, vậy tại sao lại tới đây nịnh nọt Tiêu Quân?Tôi không nén nổi tò mò hỏi:“ Ông tta tìm anh chắc có việc gì đó ! Cứ tới đó xem sao?”

Anh ừ một tiếng,  nhíu ày nói,“Ông ta muốn tìm anh để hỏi về mấy cái dự án sắp tới, hơn nữa là muốn kết thân nhằm tạo chỗ đứng cho cái ghế sắp lung lay của .”

Chúng tôi cùng vào thang máy đi lên tầng VIP,  mới vừa bước ra thang máy, tôi với Tiêu Quân đều giật mình, người đang đứng nghe điện thoại bên cạnh thang máy cũng ngẩn người,  chăm chú nhìn chúng tôi, ngỡ ngàng nói,“Tử? Bà ngoại?”

Đang yên đang lành lại có một màn trung phùng xương máu thế này, tôi hơi ngỡ ngàng, giật giật khóe môi, đừng hoài nghi, kẻ đó, không ai khác chính là ….. Mộ Dung Cạnh.

Lần gặp này, tôi lại càng thấm thía câu: Càng không muốn gặp lại càng hay giáp mặt.

Bà ngoại nghe thấy tiếng gọi thân mật như vậy, lập tức nhận ra cậu ấy, cười nói:“Mộ Dung Cạnh, ha ha, đã lâu không gặp cháu, trông cháu lớn hơn trước nhiều quá.”

Tôi chớp mắt, kì lạ, không phải người ta bảo người già trí nhớ kém sao? Sao bà ngoại tôi có trí nhớ tốt quá vậy,  nhiều năm như vậy không gặp, thế mà chỉ cần liếc một cái đã có thể nhận ra?!

“Đã lâu không gặp, sức khỏe của bà ngoại vẫn rất tốt nha.” Mộ Dung Cạnh cười thân thiết, nhưng tia sáng trong mắt vẫn khẽ lướt qua tôi và Tiêu Quân.

“Ha ha,  già rồi già rồi, hôm nay bà chuyển lên nhà Tử Kỳ, có gì rảnh thì tới nhà chơi nha!”Bà ngoại nhiệt tình mời nhưng lại làm cho tôi tức phát điên lên được, ai muốn mời hắn tới nhà chơi chứ, tôi không có tâm tình tiếp đón hắn.

Tiêu Quân thấy Mộ Dung Cạnh chăm chú quan sát Ngôn Tiếu , liền thản nhiên cười nói,“Đây là con gái tôi, bé con hơi sợ người lạ.”

Sau đó anh ấy vỗ nhẹ lên má bảo bối, âu yếm nói,“Bảo bối, chào chú đi.”

Ngôn Tiếu nhỏ nhẹ chào chú, sau đó lại trốn trong lòng Tiêu Quân, rất giống bộ dáng của một đứa nhóc sơ sinh.

Mộ Dung Cạnh cười gượng gạo, chăm chú quan sát bảo bối,“Cô bé trông thật giống mẹ như đúc.”

Bà ngoại tâm tình đơn giản không nhìn thấy sự gượng gạo của cậu ấy, liền nhiệt tình nói thêm,“Đúng vậy,  ở nhà bà, con bé rất dễ thương, ai gặp cũng yêu,  đều nói nó giống mẹ như đúc, nhưng mà bà thấy lông mi con bé dài và cong giống Tiêu Quân cơ.”

Tôi xấu hổ cười cười,“Mộ Dung Cạnh, cậu ăn tối chưa?”

“Ăn được một chút thì ra ngoài nghe điện thoại.” Cậu gật đầu trả lời, nhìn tôi, ánh mắt có chút phức tạp.

Nghe điện thoại mà phải ra tận hành lang sao?Cũng không phải chuyện quốc gia cơ mật gì, như thế này có chút tình cơ nha!“Vậy bọn tôi vào trước gọi món .”Tôi cười nhợt nhạt,  kéo bà ngoại đi trước, để lại Mộ Dung Cạnh cho Tiêu Quân giải quyết.

Bà ngoại tiếc nuối cố nói với cậu ấy mấy câu mới chịu theo tôi vào.

Sau đó, tôi thấy Tiêu Quân nói với Mộ Dung Cạnh cái gì đó, cậu ấy gật đầu, sau đó cả hai cùng bước vào phòng ăn.

Tôi tin Mộ Dung Cạnh chắc không ngờ nổi, không ngờ tôi đã có một cô con gái lớn đến vậy!

Hơn nữa, người nào chỉ cần biết suy nghĩ một chút sẽ tự hỏi, tại sao tôi và Tiêu Quân có con mà không kết hôn?Mộ Dung Cạnh thông minh như thế, hẳn sẽ nghĩ đến chuyện này.

Đối với câu hỏi như thế, thật khiến tôi trở tay không kịp ( dù đã lường trước)!

Nhưng như thế thì có sao? Ngôn Tiếu mang họ Ngôn, hơn nữa con bé gọi Tiêu Quân là ba ba, cho nên con bé chỉ có thể là con của tôi với Tiêu Quân.

Tiêu Quân đi một hồi rồi trở lại, sắc mặt không được tốt,  sau đó ngồi xuống vị trí chủ thượng, làm như không có gì, sau đó một người mang tới đĩa rau trước sự thích thú của bảo bối, còn anh ấy lại cùng Tử Phàm nói chuyện.

Tôi kéo kéo góc áo anh, thấp giọng hỏi,“Không có việc gì chứ?.”

“Không có việc gì, anh chỉ không ngờ người ăn cùng Mộ Dung Cạnh lại là lão già họ Lâm kia, làm mọi cách giữ anh lại, thiếu mỗi nước ôm chân anh thôi.”

Chép miệng một cái, tôi thở dài,“ Thật là khéo mà, người nào càng không muốn gặp lại càng hay gặp .”

Anh ấy liếc tôi một cái, thâm hiểm hỏi,“Nếu cứ phải giáp mặt, thì cứ vui vẻ mà gặp, sau đó có uất ức gì thì nói cho anh biết, anh luôn sẵn lòng lắng nghe.”

Tôi lặng thinh ngồi ăn, vừa gắp thức ăn vừa cười vu vơ, tâm tình có chút buồn phiền, Tiêu Quân nói đúng, nên đối mặt , đừng nên trốn tránh, không muốn không có nghĩa là không thể mà.

Những năm gần đây, có bao nhiều chuyện xảy ra, nếu như không có Tiêu Quân giúp đỡ, tôi làm sao có thể vực dậy được như bây giờ, nam nhân này quả thật rất rất tôt, rất chân thật, nhưng liệu tôi có thể mãi mãi dựa vào anh được không? Chờ thêm vài năm tôi già đi, xấu đi, rồi anh sẽ rời bỏ tôi,liệu lúc đó, tôi có chịu đựng nổi những gì gục lên đôi vai này không?

Đối với một bàn đầy thức ăn này, tôi bỗng không còn hứng thú nữa.

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Ai nha, mọi người thấy chưa, trẻ con dễ thương nhưng cũng rất phiề nha !!!Đừng hỏi tôi đang ám chỉ ai!!!!!! Tự mình đoán đi………………….

Mọi người có phát hiện ra một điều này không, ngay chính Ngôn Tử cũng không biết cha thật sự của Ngôn Tiếu là ai!! Ha ha

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+