Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Cưới ta, mua một tặng một – Chương 17-18 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Về đến nhà Tiêu Quân, vào phòng Tiêu Quân, bị Tiêu Quân kéo lên giường, nhìn ánh mắt ngập tràn dục hỏa nóng bỏng của anh, nhìn anh gấp rút cởi quần áo của mình, đồng thời khéo léo “lột sạch” của tôi,  cuối cùng, ẵm tôi như ẵm cún con, ném vào bồn tắm, một chút cũng không quan tâm tới suy nghĩ của tôi.

Người này đúng là đại sắc lang siêu cấp vô sỉ a!(Nhím :=_=. NO comment!!)

“Anh bảo là có chuyện cần nói với em mà? Thế mà giờ anh đang làm cái gì vậy?”Đến khi tôi sực tỉnh mà cất tiếng hỏi, anh ấy đã ấn tôi xuống bồn tắm từ lúc nào.

“Em nghĩ có chuyện gì quan trọng hơn làm tình?”Anh ấy vuốt ve bầu ngực căng tròn mịn màng, còn vô liêm sỉ, dùng lưỡi đùa nghịch nụ hoa đào thơm mềm hồn phớt, kiều diễm trước ngực khiến toàn thân tôi nhịn không được run rẩy.

Mệt mỏi, tôi dựa đầu vào thành bồn  tắm,  cũng lười biếng không nhiệt tình đáp trả.

Đầu óc tôi hoạt động trở lại, nam nhân này, không lẽ định mở một bộ sưa tập dấu hôn trên cơ thế tôi sao?Từ khi bà ngoại lên đây chơi, thời gian biểu của tôi  cũng thay đổi đến chóng mặt, sáng ngủ đến tận 10h, cả buổi chiều phục vụ người thân, lâu lâu mới tới quán bar, nói  thật là suốt ngày ăn vơi ngủ, đầu óc đình trệ hết cả, não đã chậm tiêu ngày một chậm hơn a!

“Tiêu Quân, lần trước chúng ta làm là lúc nào?”Tôi run rẩy, gắng gượng chút lí trí cuối cùng hỏi con người đang say sưa “tàn sát” bầu ngực tôi.

Anh ngẩng đầu nhìn tôi, liếc mắt lạnh lùng, khóe miệng nhếch lên tia cười bạc,“Hai tuần trước.”Anh hạ giọng, sau đó lại tiếp tục thực hiện ‘nghĩa vụ’.

Tôi kinh ngạc, vô cùng tức giận, cái gì chứ hả, mới có hai tuần không làm thôi mà, nào phải một tháng hay một năm. Sao anh lại có cái biểu tình đó được, cứ như tôi phạm vào tội ác tày trời ấy….. đừng có nói là tội …… không đáp ứng nhu cầu nam tính của anh ấy nha!

Xem ra hôm nay anh ấy không chịu được, mới quyết liệt tới quán bar túm tôi về đây.

“Đâu phải lỗi của em, em rất bận mà!”Tôi ngây thơ biện giải, tuy nhiên trong lòng cũng cảm thấy có chút áy náy.

Tôi thừa biết, Tiêu Quân là một nam nhân có tính phát dục rất cao, vậy mà bao năm nay, anh ấy vẫn chỉ có một mình tôi, đối với chuyện trên giường, ngay cả khi tôi cố hết sức,cũng còn chưa chắc đã thỏa mãn anh hoàn toàn.

Thế mà bây giờ, tôi còn nhẫn tâm “bỏ đói” anh suốt hai tuần lễ.

Anh cười nhạt, ấm ức,“Anh thấy em toàn lo hưởng hạnh phúc đoàn tụ, hết ăn lại chơi, ngay cả quán bar cũng lười không tới, vậy thử hỏi bận cái gì.”Âm thanh ma mị, khàn khàn do dục vọng dâng trào, chốc lát, anh đem toàn bộ vật thể căng cứng đâm  sâu vào nơi hiểm yếu, mềm mại nhất của tôi.

Một trận khoái hoạt làm tê dại toàn thân, cổ họng phát lên tiếng rên rỉ gấp gáp khiến người ta phải đỏ mặt, qua hai tuần quên lãng, giờ tôi mới nhận ra, thân thể tôi, vô cùng yêu thích sự sủng ái mãnh liệt của Tiêu Quân.

Đặt bàn tay nóng ấm lên tấm lưng nhẵn mịn gợi cảm, tôi thở gấp,, nói,“Anh có biết…… em đã mong chờ ngày được ở bên gia đình từ rất lâu.”

Lực va chạm giữa hai cơ thể đột ngột dừng lại,tĩnh lặng mà làm người ta hồi hộp đến lạ thường“Vậy nên được phép bỏ đói anh hai tuần.”

Tôi nhịn không được bật cười,Tiêu Quân vừa thở hổn hển vừa nói, dường như có chút gì đó ấm ức, như đứa trẻ chịu ủy khuât vậy, khiến người ta không khỏi cảm thấy buồn cười.

Như để trừng phạt sự lơ đãng của tôi, anh dùng tay cố định thắt lưng, một lần nữa vào sâu hơn, một trận khoái cảm nữa lại đột ngột vỡ òa,  tiếp sau đó, lại một lần nữa ma sát kịch liệt, Tiêu Quân với tay nhấn vòi nước, dòng nước ấm chảy xuống, mang theo bọt nước gợi sóng lăn tăn,mà trong cơ thể nhạy cảm của tôi, từng gợn sóng ấy, càng làm kích thích hơn, từng đợt, từng đợt, ngày một dâng cao tựa như không có đỉnh.

Khoái cảm cao trào còn chưa tan hết, tôi đã bị Tiêu Quân  kéo lên giường, chân tay bủn rủn không còn khí lực, chỉ cảm thấy nơi nam tính của anh vẫn đang ngày một cương cứng

Tôi nhắm mắt lại,thở một hơi,  tức giận hỏi:“Anh muốn làm mấy lần.”

Nam nhân kia thờ ơ đáp lại,“Chưa biết.”

Nhếch nhếch khóe môi, trong đầu tôi không ngừng suy nghĩ về câu trả lời quái thai này. Anh ấy đưa ra câu trả lời thật quá mơ hồ ‘Chưa biết”. Hai chữ này mang hàm ý rất rộng nha, có thể chỉ là một lần, cũng có thể là rất nhiều lân!!!

Vì thế, ngay sau đó, cho dù tôi sử dụng mọi biện pháp cứng rắn hay nhuyễn mềm, Tiêu Quân đều không bị ảnh hưởng, quyết tâm đem tôi chén đến xương cũng nuốt sạch! Cuối cùng, trước sự ngược đãi bạo tàn của Tiêu ác nhân, Ngôn Tử Kì tôi đã vô cùng hy sinh trong vinh quang, à quên, hôn mê trong vinh quang!

Khi tỉnh lại,mở mắt ra thấy mình đang nằm trong căn phòng tối, mà nam nhân nằm cạnh, bàn tay to lớn không an phận lả lướt trên thân thể tôi, quả nhiên, anh ấy chưa ngủ.

Tôi xoay người, bắt lấy bàn tay không yên phận, hờn giận lầm bần:“Khó trách  vì sao em là người duy nhất cho anh phát tiết, những người khác chỉ cần thấy dục vọng của anh thôi cũng đủ chạy đứt quai dép rồi.”

Tiêu Quân quay người lại, mờ ám dán chặt lồng ngực săn chắc vào bầu ngực tôi, ôm chặt, khiến tôi cảm nhận được tiếng tim đập rộn của anh. ( Nhím : Em ước một ngày, hai anh chị yêu nhau trong sáng một chút!!!)

Thanh âm trầm thấp trong đêm khuyu tĩnh mịch lại càng có phần yêu nghiệt hơn,“Anh thấy em rất thích được anh phát dục mà.”

“Ai thèm, có ai muốn mang đi, em sẽ đốt pháo ăn mừng luôn.”Tôi cong chân đã đá vào chân anh, bĩu môi hờn giận.

“Lời này đừng để người khác nghe được, nếu không sẽ có nhiều người vui tới chết đấy.”Anh mạnh mẽ ôm chặt tôi, nhanh chóng ôm gọn tôi vào lòng, hơi thở nóng ấm phả lên giữa hai cơ thể trần trụi, cùng với đó, không khí trong phòng dần nóng lên!

Tôi cúi đầu cười,“Không dám.”

Sau đó hai người đều không ai nói gì thêm. Một mảnh tĩnh lặng bao chùm cả căn phòng,ngay khi tôi tưởng rằng anh đã ngủ, thì Tiêu Quân lại hỏi :“Sau lần ở khách sạn đó, Mộ Dung Cạnh có tới tìm em không?.”

Nghe thấy ba chữ Mộ Dung Cạnh, tâm tư tôi vốn bình thản bỗng trở nên hồi hộp, hơi thở dần nặng nề hơn!

“Ân,có một lần ở quán bar, nhưng khi đó em bận nói chuyện công việc nên không tiếp chuyện được cậu ấy.”

Anh để cằm lên đỉnh đầu tôi,“Em thật ngốc nghếch.”

Tôi xoay người, nhìn chằm chằm vào mắt anh,“Tiêu Quân,anh có nghĩ cậu ta liệu có tới cướp người không?.”

Tiêu Quân  ôm tôi chặt hơn, khóe miệng nhếch lên khinh thường:“ Bảo bối là con anh, cậu ta dám sao?”

“Nhưng anh biết rõ bảo bối là……”

“Ngôn Tử, cái đó không quan trọng.” Anh thở dài, ngả lưng,“Đối với mấy chuyện tình cảm, em quả nhiên vẫn thật ngốc nghếch, chẳng qua là vì em sợ cậu ta sẽ cướp  con gái em, sẽ lại lấy đi trái tim em?Đã qua bao năm, vậy mà em chẳng khôn hơn chút nào.”

Tôi bỗng cảm thấy những lời nhắc nhở “thân tình” của anh có vẻ giống với cụm từ “chế giễu” hơn:“Em cùng cậu ta vốn không còn tình cảm, thế nên việc em lo sợ cậu ta cướp đi trái tim em là hoàn toàn không có khả năng.”

“Vậy thì đừng trốn tránh nữa, dũng cảm đối mặt đi, thử vượt lên sự lo sợ của bản thân đi!”Anh thở dài, đột nhiên ngồi dậy, lạnh lùng nói,“Ngôn Tử, anh đã cho em bốn năm rồi,anh đã quá kiên nhẫn rồi, tiếp theo chuyện gì xảy ra, đừng trách anh không báo trước.”

Có lẽ anh cũng phát hiện ra thanh âm lạnh lẽo của mình khiến tôi hoảng sợ nhường nào, chỉ thở dài, nhẹ nhàng nói:“Em không cần lo lắng về việc của bảo bối, anh cam đoan đây không phải vấn đề mấu chốt.”

Anh càng nói, đầu óc tôi càng rối loạn, cái gì mà kiên nhẫn suốt bốn năm? Cái gì mà không phải vấn đề mấu chốt? Vậy vấn đề trung tâm ở đâu?Chẳng lẽ chỉ vì chuyện tôi có trực tiếp cắt đứt tình cảm với Mộ Dung CẠnh?

“Tiêu Quân, từ khi cậu ấy bỏ mặc em, tình cảm của em đã không còn, sau bốn năm , thì càng không thể nữa.Vậy rốt cuộc anh tức giận cái gì?”

Tôi biết,  đối với chuyện tình cảm, tôi quá mức ngu dốt, cũng quá quá cố chấp,  nếu không đã chẳng phải đau khổ nhiều đến vậy, không phải lưu luyến thứ tình cảm đơn phương suốt ngần ấy năm, nhưng kiên trì vì tình yêu của mình, chẳng lẽ lại là sai lầm sao? Vậy vì sao khi đó tôi lại đau đến vậy, đau đến tan nát cõi lòng, vì tình yêu?Nhưng chẳng lẽ cứ thờ ơ, ngu ngốc, sống giả dối mới là can đảm sao?

Cho đến bây giờ, đối với tôi, tình cảm là một thứ khó lí giải, giống như một bài toán vĩnh viễn không tìm ra đáp số, dù tìm được công thức, cũng không thể tìm ra cách tính hợp lí. Cũng có thể vì bản thân tôi học quá dốt môn học này.

Tiêu Quân thở dài, kéo tôi nằm xuống,“Quên đi,  em cứ ngu ngốc như trước đi,cái gì đến chúng ta từ từ giả quyết, giờ cứ ngủ đi.”

Tôi trợn tròn mắt nhìn anh, vừa nãy nói tôi ngu ngốc  là anh, giờ bảo tôi cứ ngu ngốc đi cũng là anh , anh thật đúng là kẻ nói hai lời, siêu cấp mâu thuẫn mà!

Có điều ……… chuyện về Mộ Dung Cạnh, có gì uẩn khúc mà tôi không biết sao?

Còn có bảo bối nữa, Tiêu Quân chắc chắn không để cho Mộ Dung Cạnh cướp đi, bằng không, anh ấy sẽ không còn được làm pa pa ngoan nữa……

Cuối cùng, không chịu được hai mí mắt nặng sụp, tôi thiếp đi trong lòng anh,  trong mộng không có thứ tình cảm rắc rối, không có gì khiến tôi lo lắng về thân thế bảo bối, chỉ thấy một nam nhân cười nhợt nhạt, ở bên tai tôi nỉ non,“Mau tỉnh lại đi, anh chờ em thật lâu .”

Từ trước tới nay tôi đều cố sống rất vui vẻ, tôi sống thoải mái tới mức quên đi chính mình đã gần ba mươi ( mà thực chất là vô cùng muốn quên đi), người ta gọi cái này là gì nhỉ, hình như là “cưa sừng làm nghé”. Mà thôi, không quan tâm, chỉ cần biết, chính mình vẫn còn rất tươi trẻ  là được.

Sau khi đưa bà ngoại, bảo bối cùng Tử Phàm đi chơi công viên một chuyến thì tôi mới thật sự thừa nhận một sự thật đau đớn, khi mà bước xuống khỏi đu quay,,,, chân tay bủn rủn, hoa mắt chóng mặt: Chẳng lẽ tôi thật sự già rồi? Vì sao bà ngoại vào nhà ma, vẫn có thể thản nhiên đi ra,còn tôi, phải nhờ có sự trợ giúp của  bảo vệ mới ra được?Vì sao ngay cả bảo bối cũng có thể cười vang, còn tôi lại khóc không ra nước mắt? Rốt cuộc là vì sao a!!!RỐt cuộc là vì sao, không trẻ không già, sao tôi lại ẩm ương đến như vậy – thật là phiền lòng nha!!!

Tử Phàm vỗ vỗ vai tôi, tiếc nuối nói:“Chị à, đừng buồn,em rất sùng bái chị mà!”

Tôi khóc không ra nước mắt,“Chơi lại đi……”

“ HỪ, kém cỏi, người của Tiêu đại ca mà  yếu ớt như vậy! Thật đáng coi thường……”

Tôi xoa tay,“Ngôn Tử Phàm, chị hiện tại còn đủ sức đánh em đó, thử xem em còn dám khinh chị không!!”

Quả nhiên Ngôn Tử Phàm đúng là Ngôn Tử Phàm, tuyệt đối không nói được câu nào tử tế!

Cũng may Tiêu Quân có việc bận không đi được, nếu không đây sẽ là tiếng xấu muôn đời của tôi! Tôi ôm lấy Ngôn Tiếu nửa dụ dỗ nửa uy hiếp,“Bảo bối, tuyệt đối không được kể cho ba ba nghe chuyện này nhé.”

Bà ngoại cười hóp cả mặt,“Con bé này, nói với tiểu hài tử thì có ích gì, cháu đi mua chuộc bà già này may ra còn hữu dụng hơn.”

“Bà ngoại,……”

“ Mua  chuộc bà rất đơn giản ,chọn đi, một là bà nói với Tiêu Quân, hai là kể chuyện này cho Mộ Dung Cạnh, nào chọn đi.”

“……”

Tôi không thể nhịn được nữa, không thể nhẫn nhịn thêm nữa,sợ mình nhất thời sẽ thốt lên bà ngoại thật giống lão hồ li!!!

 

Tôi cảm thấy có lẽ bản thân mình và Mộ Dung Cạnh có số tương khắc nhau, tưởng rằng chơi thân với nhau lâu như vậy, đến giờ nhìn lại mới phát hiện ra, cảm xúc của hai người chẳng có lúc nào đồng đều cả. Khi tôi thích cậu ấy thì cậu ấy thờ ơ với tôi, đến khi cậu ấy trở về, có ý  với tôi, tôi lại cảm thấy buồn bực, phiền chán.

Lúc trước cậu ta nói yêu người con gái khác, vậy mà vẫn ba bốn lần tới khiêu khích tôi, cậu ta cứ vô tư, tàn nhẫn với tình cảm của tôi, khiến tôi đau khổ đến nhường nào, nhưng tôi cũng có quyền gì để trách cậu ta,bởi tôi và cậu ta cũng là kẻ tám lạng người nửa cân mà thôi, biết rõ cậu ấy thích người khác, mà vẫn vui vẻ cùng làm tình.

Đến bây giờ, khi tôi đã hoàn toàn có thể thông suốt lại suy nghĩ, cậu ấy lại trở về với bộ dạng cô đơn đáng thương,cái này thật đúng là đổi trắng thay đen a, người nên buồn phiền phải là tôi mới đúng chứ!

Như vậy, chẳng phải là trêu đùa sao? Tôi không muốn gặp mặt cậu ấy, tôi muốn trốn cậu ấy, nhưng như thế lại khiến Tiêu Quân không vui, nhưng việc tôi trốn tránh người đàn ông khác thì ảnh hưởng gì tới anh ấy mà không vui cơ chứ?Lẽ ra nên cảm thấy cao hứng mới đúng?Lẽ ra nên khen ngợi tôi biết tạo khoảng cách với cậu ta mới phải ?Vậy mà, anh ấy đã không khen, còn mắng tôi không biết suy nghĩ, không kiên định!!Thử nghĩ xem có phải anh ấy rất kì lạ không?Tôi thật sự không thể hiểu hết tâm tư của người đàn ông này.

Bảo Tử Phàm đưa Ngôn Tiếu đi chơi, tôi cùng bà ngoại tìm một chỗ râm mát nghỉ ngơi.

Bà ngoại bình thường luôn là một lão bà ranh mãnh trong lốt người già hồ đồ, nhưng khi nói chuyện với bà, tôi lại rất thích, đặc biệt là khi nói những chuyện gì nghiêm túc,có lẽ lần trước gặp Mộ Dung Cạnh, bà đã biết được chuyện giữa bà người chúng tôi, nên mới nói như thế ( Nhím : Cái câu mua chuộc bà ấy….).

Tôi ngồi cắn móng tay. Bối rối không biết có nên cùng bà nói chuyện thẳng thắn, cứ cắn cho đến khi móng tay tưởng như sắp nát,tôi vẫn chưa hạ được quyết tâm.

“Có gì muốn nói thẳng với bà không?” Bà ngoại uống đồ uống trên tay, cười hỏi tôi, khóe mắt tinh nghịch cười híp lại thành những nếp nhăn của tuổi già trên gương mặt,bà quả nhiên là một bà lão tinh ranh.

“Bà ngoại, sao đột nhiên bà lại muốn kể mấy chuyện này cho hai người họ?”Một người đàn ông giàu có mà tôi thầm mến,  một người lại là mối tình cũ của tôi, hai người  hai thân phận, nhưng một khi biết được chuyện này, tôi đều sẽ xấu hổ.

Bà ngoại vỗ nhẹ vào lưng tôi,“Ngày đó gặp Mộ Dung Cạnh, bà thấy cháu khẩn trương lắm mà, biết đầu bảo bối là của Mộ Dung Cạnh.”

Thành thật gật đầu, tôi thở dài, mắt nhìn về phía xa,“Bà ngoại, nhanh thật đấy, bảo bối đã ba tuổi rưỡi rồi , bốn năm trước cháu cùng Tiêu Quân mới gặp nhau, bà nghĩ bảo bối là con của  anh ấy sao? Nói ra ai tin.”Tôi không biết vì sao Tiêu Quân cứ một mực đòi làm cha của Ngôn Tiếu! Theo như tôi nghĩ, đứa con này chắc chắn phải là con của Mộ Dung Cạnh, nếu có một ngày Mộ Dung Cạnh biết, muốn đòi lại đứa nhỏ, liệu tôi có đủ tàn nhẫn mà cắt đứt quan hệ của hai người không?

“Có thể Mộ Dung Cạnh không biết tới sự tồn tại của Ngôn Tiếu.”

“Trước mắt thì chưa, nhưng sau này thì chưa chắc, bà không nhớ ánh mắt của cậu ấy hôm trước khi gặp Ngôn Tiếu sao?.”Trong ánh mắt ấy chứa đầy nghi vấn,  mà cũng có vài phần nóng bỏng, giống như đang hy vọng điều gì đó, mà điều đó thì hắn ai cũng nhân ra.

Sự tình phát triển đến tận ngày hôm nay, tôi làm sao còn trách hắn cho được?Cậu ấy sống ở nước Mỹ, hưởng cuộc sống hôn nhân hạnh phục, cũng chẳng về nước lấy một lần!Mà nếu có về cũng không cần gặp tôi,vậy thì cần gì phải mang tới hàng đống rắc rối vào cuộc sống vốn đang yên bình của tôi!

Sau đó cậu ta còn dám bày ra vẻ đáng thương tội nghiệp, người như vậy, cho dù có bị ném lên vũ trụ, chắc cũng bị coi là rác vũ trụ luôn!

“Ai,  khi đó bà thấy cháu thường rủ thằng bé tới chơi, còn nghĩ hai đứa chắc chắn sẽ thành đôi, thật không ngờ sau đó nó lại lập gia đình với người khác, thật là tạo hóa trêu ngươi a.”

“Bà ngoại, hiện tại cậu ta đã ly hôn, nhìn theo ý tứ của cậu ta, có vẻ như muốn nối lại với cháu.”

Bà ngoại hít một hơi thật dài, nhẹ giọng,“Việc này quả thật không đơn giản, cho dù cháu có muốn như thế, còn phải xem Tiêu Quân có đồng ý hay không, thân thế đưa nhỏ này quả thực rất khó hiểu”

Tôi cười khổ,  đâu chỉ không đơn giản, việc này phải nói là quá phức tạp, đừng nghĩ Tiêu Quân bình thường lúc nào cũng cợt nhả,  nhưng thực chất bên trong anh ấy suy nghĩ thế nào chắc chẳng ai hiểu hết, nếu anh ấy trong ngoài như một, nghĩ gì nói nấy, thì mọi người đâu có coi anh ấy như thần thành, sợ anh ấy như sợ cọp.

Tôi trước kia cũng từng lo sợ chuyện này vào lần, anh ấy đã cảnh cáo cả chục lần, chỉ sợ nếu tôi thật sự làm theo cái ý tưởng ấy, chắc anh cũng nghiền tôi nát  thành xương tro luôn.

“Bà ngoại,cháu không quan tâm Mộ Dung Cạnh, bây giờ cháu chỉ cảm thấy hận cậu ta mà thôi.”Cái loại cảm giác lo sợ, ủy khuất trong lòng này thật sự khó chịu, nhưng  tôi cũng tự biết che giấu nó đi. Cho dù hiện tại chưa thể hoàn toàn gỡ bỏ, nhưng theo sương gió, chắc chắn cũng sẽ dần trôi qua thôi.

Sau đó bà ngoại nói một câu, tưởng như là một câu nói vu vơ bình thường, nhưng lại khiến tôi thông suốt hoàn toàn, hiểu rõ ý tứ của Tiêu Quân!

Bà ngoại nói:“Nếu không có yêu, sẽ không có oán .”

Chẳng lẽ tôi hận Mộ Dung Cạnh, chán ghét cậu ta cũng vì tình cảm xưa cũ còn chưa tan hết?Có phải vì Tiêu Quân sớm đã nhận ra nên mới lên án tôi gay gắt đến vậy? ( Nhím : Còn em thì đã hiểu vì sao người ta bảo đầu chị chậm tiêu!!=_=)

Chẳng lẽ sau bao năm, đối với chuyện tình cảm, tôi vẫn trì độn đến vậy?

Đến giờ tôi mới phát hiện ra, quả thật xung quanh tôi, có quá nhiều chuyện tôi không biết……

Đến tầm chiều tối, tôi nhận được điện thoại của Tiêu Quân, nói có việc bận bên ngoài nên sẽ về trễ,  sau đó bảo tôi tới chỗ anh quản lí giải quyết chút chuyện

Đến khi tắt điện thoại tôi vẫn còn ngơ ngác, một khách sạn chuyện nghiệp thì có việc gì cần tôi giải quyết?Ngay cả quản lí được đào tạo chuyện nghiệp, bài bản còn không giải quyết được, vậy mà lại kêu một kẻ không có tí kiến thức về quản lí khách sạn như tôi tới giải quyết? Đây chẳng phải là chuyện cười sao?

Nhưng bà ngoại lại nói tôi cứ đi đi,Tiêu Quân gọi tới chắc chắc là có thể giúp được, nếu không cậu ấy cũng không thèm nhờ.

Được rồi, đi thì đi, miễn sao  đừng làm ảnh hưởng tới công việc của người khác là được, mà cho dù có gây ảnh hưởng tới người khác mà vẫn không giúp được thì cũng chẳng trách tôi được, dù sao cũng là anh ấy gọi tôi tới.

Yên chí với những gì đã nghĩ, tôi chuẩn bị đi, mà khoan, giờ tôi đang mặc đồ xuềnh xoàng,đến khách sạn hiện đại, có lẽ cùng nên chọn bộ đồ nào lịch sự hơn.

Đến khách sạn,  sau khi nghe quản lí giới thiệu, tôi lại càng cảm thấy may mắn vì mình đã thay một bộ đồ lịch sự, tuy rằng chỉ là một bộ trang phục đơn giản, thanh nhàn,  so với lễ phục thì còn kém xa, nhưng so với đồ thường phục ta hay mặc thì bộ này còn tốt gấp n lần.

Trong lòng tôi vô cùng tức giận, anh giỏi lắm Tiêu Quân, anh muốn xem tham dự tiệc Hồng Môn Yến mà không nói trước cho em một tiếng,  làm cho em vội vội vàng vàng, lỗ mãng chạy tới, anh định để người khác chê cười em đúng không!Anh thử về nhà xem, xem em xử tội anh thế nào……

Nhìn mấy người đứng bên cạnh đều là đại mỹ nhân,  tôi âm thầm đổ mồ hôi lạnh, được rồi, cho dù có bị mất mặt, thì kẻ mất mặt cũng sẽ là Tiêu Quân,  ở đây ai cũng biết Ngôn Tử Kỳ là nữ nhân của Tiêu Quân,  để cho nữ nhân của mình ăn mặc đơn giản đến ngớ ngẩn như vậy tới dự tiệc, nếu người khác có chê cười,cũng sẽ chê cười Tiêu Quân!

Phát hiện ra suy nghĩ đó, trong đầu tôi không khỏi cười vang thích thú,  mấy cái suy nghĩ tức giận, lo ngại ban nãy lập tức biến mất không thấy tăm hơi, sau đó tôi cầm theo li rượu, nghênh ngang như con bướm rêu rao khắp nơi.

Nói thật thì tiệc Hồng Môn Yến này rất khoa trương, chỉ như các bữa tiệc khác về hình thức nhưng quy mô thì thật khủng khiếp, cái gì cũng quá nhiều, thừa thãi, về  phần mục đích,  lướt qua cũng có thể nhận ra những người tham gia đều là thương nhân, nghị sĩ, những kẻ có tầm ảnh hưởng rất lớn về kinh tế, mục đích cũng chỉ để giao du, đem lại vài món hời cho bản thân.

Mà vì sao tôi lại bị Tiêu Quân lừa gạt tới đây nhỉ?Theo như quản lí nói, thì chủ bữa tiệc này có quan hệ họ hàng với Tiêu Quân, nghe nói hình như là em họ của chú rể  của bác Tiêu Quân. Thực ra mà nói, sau khi nghe quản lí giới thiệu về quan hệ của họ, tôi thậm chí còn phải lấy giấy ra phân tích.

Tóm lại một câu,  người nọ với Tiêu Quân có quan hệ họ hàng,  mà tôi lại là nữ nhân duy nhất của Tiêu Quân trong suốt mấy năm qua nên tôi có xuất hiện ở đây cũng là bình thường.

Tuy rằng Tiêu Quân rất có tiếng trong giới thượng lưu, vậy nên một đống những kẻ trông có vẻ thành đạt, quần áo gọn gàng chủ động tới bắt chuyện với tôi, tôi mới ý thức được mình chưa hoàn toàn hiểu hết về Tiêu Quân, quả thật tôi mới chỉ biết anh ở một phần rất nhỏ, trong tiếm thức của tôi luôn khẳng định Tiêu Quân đứng đầu trong mấy tổ chức áo đen,  tuy rằng anh ấy có địa vị cao đến vậy, nhưng khi ở bên tôi lại giảo hoạt nghịch ngợm như một cậu thanh niên,  vậy thì làm sao tôi hiểu hết được tầm quan trọng của anh, hơn nữa, đi đến đau người ta cũng gọi anh ấy là“Tiêu lão đại, Tiêu đại ca……”vậy sao tôi tin được anh ấy có tầm ảnh hưởng quan trọng trong giới kinh tế?Cái kiểu xưng hô này, nghe mãi, hiếm ai nghĩ tới được một con người thiện lương.

Tôi vốn biết anh ấy là chủ tịch cả một tập đoàn lớn nhưng không hề ngờ được, sức ảnh hưởng của anh lại lớn mạnh đến thế.

Tuy rằng không thường xuyên cùng Tiêu Quân đi dự tiệc , nhưng tôi vẫn có một chút hiểu biết,  mấy trường hợp ứng xử tôi đều làm tốt, biết ăn nói ra sao cho không phật ý người ta,  chỉ là có một chuyện khiến tôi cảm thấy khó chịu vô cùng. Ví dụ như cái chuyện đang xảy ra trước mặt tôi đây – mấy người phụ nữ đứng trước mặt tô nói chuyện rôm rả, cười đùa rõ là ồn ào, cứ làm như họ là những người chị em thân thiết chục năm chưa gặp vậy.

“Chị Ngôn, quần áo chị thật đẹp, chị mua ở đâu vậy? Em cũng muốn có một cái.”Một nữ nhân thân hình chữ S lại gần tôi, giả bộ thích thú, làm như thân thiết lắm.

Tôi thiếu chút nữa sắc nước bọt của chính mình,  nhìn cô gái này ăn mặc rất có gu, nhìn mặt khá xinh, không hề có dấu hiệu trốn trại thần kinh. Nếu không phải bị tâm thần, tôi thật bội phục cái miệng dẻo quẹo của cô ta, bộ đồ tôi mặc đơn sơ đến vậy mà cũng có thể thích cho nổi, nói dối không đỏ mặt, thật giỏi?.

“Chà, mặt chị Ngôn nhỏ nhắn, để kiểu tóc này thật đẹp.” Một nữ nhân tóc quăn lọn khác nhảy vào nhập hội, hết lời khen ngợi.

Tôi cứng ngắc miệng không nói được gì, tôi cũng thừa nhận kiểu tóc bob ngắn, hơi uốn lọn đằng sau rất hợp với gương mặt mình,  nhưng kiểu tóc này đối với sự kiện ngày hôm nay, quả thật quá đơn sơ, không có vuốt keo tạo nếp hay uốn tóc thành kiểu,chỉ đơn giản để nó xõa tung tự nhiên, quả thật không hề phù hợp chút nào.

“Đâu có, vừa rồi vội quá, tôi ăn mặc quá đơn sơ, đã khiến các vị chê cười.”Tôi ho khan, lên tiếng ngăn cản hành động vuốt mông ngựa của mấy cô gái này ( nịnh nọt đó), xem mấy cô gái này thi nhau soi xét người tôi để tìm ưu điểm mà khen, thật khiến người ta dở khóc dở cười mà.

HỌ càng cố gắng khen, tôi càng cảm thấy thống khổ!

Một cô gái khác nhìn khá nhỏ tuổi, chắc là nữ sinh lên tiếng hỏi:“Chị cùng Tiêu tiên sinh thường ở cùng nhau nên chắc tính tình đều lạnh lùng giống nhau?”Xem bộ mặt sùng bái vạn phần của cô gái này, tôi có thể khẳng định, đây lại là một nạn nhân nữa của Tiêu Quân (Nhím : Thật tội nghiệp!).

Tiêu Quân lạnh lùng sao? Tôi cau mày suy nghĩ, trong ấn tượng của tôi, tính cách anh ấy đâu thể gọi là “ Lạnh lùng” được.Theo như tôi nghĩ, cái này phải gọi là “ Sõi đời” mới chuẩn.

“Ha ha, đại khái là thế.”Tôi tiếp tục pha trò, coi như giữ chút hình tượng của Tiêu Quân trong  mắt người ngoài, không hiểu sao, trong đầu vẫn hiện rõ hình ảnh anh ấy nóng bỏng, điên cuồng khi làm tình, tại sao thế nhỉ?.( Nhím : Chị bị anh Quân làm hư não rồi!!)

Ứng phó với đám phụ nữ tò mò này một hồi, quá mệt mỏi, tôi tìm cách chuẩn trước, trong tiềm thức chửi rủa Tiêu Quân không dưới 100 lần.

Nhanh chóng đi ra đại sảnh khách sạn, lấy điện thoại gọi cho anh ấy,  cứ tập trung vào những tiếng “tút” chờ máy, ngơ ngác thế nào, tôi va vào ai đó đang chuẩn bị tiến vào đại sảnh.

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:Hôm qua đi làm tóc, tôi chuyển từ tóc thẳng thành tóc quăn,  nhưng xem ra kết quả không như tôi mong muốn,hôm nay thức dậy thấy tóc có quăn….. nhưng là quăn hơn cần thiết rất nhiều. TT_TT…………………………

Hơn nữa còn phải ủ tóc hai lần, hỏng hết tóc tôi, tên làm tóc kia, tôi mà tìm đk sẽ cho một trận nên  thân!!!!!!

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+