Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Đã là chuyện của hôm qua – Chương 05-06 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
 

Buổi trưa, hai cha con Diệp Vũ cùng đến công ty của Tiêu Khiết.

Trong lúc Diệp Vũ liên hệ với nhân viên ở quầy tiếp tân để liên lạc với Tiêu Khiết thì Niệm Bằng một tay nắm lấy tay hắn, mắt dáo dát xung quanh. Thấy một người đằng xa, bé kêu lên vui vẻ:

-Cô Đan Đan…

-Tiểu Bằng- Đan Đan cười tươi khi cậu bé chạy tới ôm lấy mình-Tiểu bảo bối đi thăm mẹ à? Con đi với ai vậy?

-Với ba…

Tống Đan sửng sốt nhìn người đàn ông đang tiến về phía mình với nụ cười thân thiện:

-Ba…Con nói là…là giám đốc Diệp sao?

-Chào cô Tống!

-Ba…

-Niệm Bằng ngoan…Ba xin phép cô tiếp tân rồi. Mình lên phòng mẹ con đi!

-Là thật à?-Tống Đan vẫn còn nửa tin nửa ngờ- Giám đốc Diệp…à không…anh đúng là cái gã khốn kiếp…không…bạn trai của Tiểu Khiết 6 năm trước sao?

-Vâng…Tôi là tên khốn ấy đây.

Tống Đan nhớ tới thái độ bần thần của Tiêu Khiết khi gặp Diệp Vũ trong buổi đính hôn của phó tổng Trần…Ánh mắt Diệp Vũ lúc đó cũng vậy. Một người chưa quen biết, nhất định sẽ không tỏ vẻ dữ dội lẫn bi thương đó lúc mới nhìn thấy đối phương.

Nhưng thật không ngờ hai người lại có mối quan hệ như vậy.

Cái cô Phạm Như Lâm tại Cty Hoàn Bảo kia có lẽ biết chuyện này sẽ tức đến ói máu. Cái thái độ như thể là phu nhân giám đốc của cô ta…Bây giờ con thì cũng nhận rồi, Tiêu Khiết của cô không phải sẽ một phát ngọt ngào giành lấy cái địa vị đó chứ?

-Tôi..tôi không có ý gì khác đâu…-Tống Đan xua tay- Phòng của Tiểu Khiết ở lầu 2. Anh đi thong thả.

-Cảm ơn cô!

Có lẽ Tiêu Khiết đã có những người bạn thật tốt. Với những người ấy thì dù có bị gọi là tên khốn nạn cũng chẳng có hề gì.

-Mẹ!!!!

-Niệm Bằng….-Tiêu Khiết hôn lên đôi má phúng phính của con trai, âu yếm- Sáng giờ đi chơi có vui không con?

-Dạ vui…Ba chụp nhiều hình lắm. Mai sẽ rửa ra cho con mang đến lớp khoe với các bạn…

-Ừ…

-Đi thôi em…Giờ này cũng hơi trễ rồi. Đến sở hộ tịch đăng ký xong thì đi dạo luôn. Tối nay anh cho hai mẹ con đi dạo một vòng Thượng Hải…

-Anh à–Tiêu Khiết chợt ngập ngừng–Hay là khoan…khoan đi anh! Tới khi nào gia đình anh chấp nhận mẹ con em…Thật lòng em rất sợ chuyện ngày xưa…Nếu sau ngần ấy năm mà em…Sỉ nhục em thì cũng không sao…Nhưng ba mẹ em…Em không muốn…

Diệp Vũ im lặng…

Đôi mắt Tiêu Khiết vẫn còn chút gì đó ủy khuất pha lẫn đau thương…

Chuyện 6 năm trước?

-Em có thể kể rõ ràng chuyện đó cho anh nghe không?  Anh có thể hình dung…song vẫn còn mơ hồ lắm…

6 năm trước…

Tiêu Khiết trở về từ Thượng Hải, vừa vui lại vừa buồn…

Diệp Vũ bảo là sẽ đưa ba mẹ đến thăm gia đình cô. Cả hai sẽ làm lễ đính hôn, đăng ký kết hôn sau khi cô tốt nghiệp và có việc làm.

Một buổi chiều…

Gian hàng bán hoa quả của mẹ cô đột nhiên bị một đám người hung dữ đến phá nát…Rồi ngày nào cũng có kẻ đến gây sự. Em trai cô mới học lớp 9 cũng đột ngột mất việc làm thêm vì người chủ không muốn thuê nó nữa.

Một buổi chiều khác…

Một đôi vợ chồng sang trọng cùng một cô gái xinh đẹp, ăn mặc lộng lẫy tìm đến nhà Tiêu Khiết, bảo họ là cha mẹ của Diệp Vũ. Diệp Vũ là đại thiếu gia duy nhất của tập đoàn kinh doanh khách sạn Diệp Hiên Đế, tương lai sẽ thay mặt cha mẹ tiếp quản gia đình. Anh cũng đã có vị hôn thê, tiệc đính hôn đã tổ chức. Tiêu Khiết chỉ là một cô gái qua đường trong cuộc sống buồn tẻ nơi đất khách của anh thôi.

Tiêu Khiết không tin như vậy.

Diệp Vũ là chân thành…Cô muốn anh đến gặp mình nói cho rõ ràng…Người đàn ông khinh khỉnh bảo Tiêu Khiết chỉ là hạng con gái quê mùa, không có tư cách gì bước chân vào nhà anh, cần tiền thì ông ta sẽ đưa cho…

Một xấp chi phiếu, có sẵn chữ ký và để trống chỗ những con số…chỉ chờ Tiêu Khiết điền tên của mình vào…

Cô không tin…

Ba cô trả lại xấp chi phiếu đó.

Họ nhục nhã Tiêu Khiết, cô có thể vì Diệp Vũ mà chịu đựng…Còn xúc phạm đến ba mẹ cô, những con người hy sinh cả đời vì con cái, tuyệt đối chẳng thể nào quên.

Tiêu Khiết không thể tiếp tục để cha mẹ mình bị sỉ nhục…Cô cũng thương Diệp Vũ..Có những người thân chỉ biết khinh rẻ người khác.Trong lòng họ ngoài trân trọng danh vọng, địa vị có chỗ nào dành để yêu thương?

-Em nói ba mẹ anh cùng đến à?

-Dạ…

– Còn có vị hôn thê?

-Anh cũng muốn em xin nghỉ vài ngày để đi gặp một người. Anh tin dù rất ích kỷ, cực đoan nhưng đó không phải là kẻ nhẫn tâm, chỉ biết rẻ khinh người khác.

 

Một nông trang rộng và yên bình giữa lòng nước Mỹ hoa lệ.

Niệm Bằng thích thú nhìn những chú ngựa trong chuồng. Khung cảnh bao la…Một vườn hoa oải hương với mùi hương dìu dịu, tạo nên cảm giác trong lành.

-Ba ơi…Đây là con ngựa gì? Sao nó đen quá vậy ba?

-À…Là con hắc mã chiến thần của ông nội đấy…Nó từng giúp ông nội thắng cá ngựa rất nhiều tiền, sau đó nó già không đua được nữa nên ông nội mua về…Ba nghe nói là nó và một con ngựa cái nữa đã sinh con.

-Vậy hả ba? Ngựa con đâu…

Ông quản gia của nhà mỉm cười:

-Tiểu thiếu gia…Sau khi vào nhà chào lão gia và phu nhân rồi, lão sẽ đưa cậu đi xem.Mẹ con tiểu hắc mã đang ở sau trang trại.

-Dạ…

Diệp Vũ một tay bồng con, một tay nắm chặt lấy Tiêu Khiết.

Tay cô đang run…Đầu óc không quên được người đàn ông với những lời tàn nhẫn năm nào.

Thêm ánh mắt sắc lạnh như dao của người phụ nữ…

Căn phòng nhỏ, bên trong là một dáng người đang ngồi, thái độ thảnh thơi…

-Thưa ba…Con mới về!

-Ừ…

Người đàn ông quay mặt lại.

Vóc dáng cao lớn, trên thân khoác một chiếc áo dài Trung Quốc, tay là một tẩu thuốc…

-Về rồi à?

Ánh mắt sáng rực nhìn sang Tiêu Khiết đang mở to mắt, sững sờ:

-Vị này…chắc là Tiêu tiểu thư?

-Dạ…Cháu…cháu chào bác…

Không phải…Hoàn toàn không phải. Người này…

-Chúng ta mới lần đầu gặp mặt. Tiêu tiểu thư không cần ngạc nhiên đến vậy đâu.

Vậy là đã rõ.

-Con hiểu rồi…Quả nhiên con nghi ngờ không sai. Diệp Đình đại lão gia vốn chẳng quan tâm tới chuyện con cái làm gì, yêu đương thế nào. Tại sao lại có thể tự mình ra tay…Chỉ để chia rẽ tình yêu đâu chứ.

Diệp Đình nhìn đứa con trai đã cao hơn mình…

-Tiêu tiểu thư…Cô vào đây…

Tiêu Khiết vô thức bước theo ông.

Qua khung cửa sổ, cô nhìn thấy một ngôi nhà gỗ…

-6 năm trước, đứa con trai của tôi đã cầm theo một khẩu súng. Nó có ý định cùng chết với cô…Nó căm ghét nhất là bị bỏ rơi và phản bội…Như tôi năm nó 12 tuổi đã quăng cho nó một mớ hành lí, cộng thêm 500 đô la mà tống ra khỏi nhà. Tôi muốn con tôi phải biết tự lập, phải biết tự vươn lên mà sống. Nhưng tôi không dạy cho nó cách sống thế nào để vượt qua khủng hoảng. Tôi để nó tự bươn chải, đến nỗi một lần nữa trước bi kịch xưa tái diễn, nó không chịu dùng đầu óc mà suy nghĩ cho kỹ càng. Tôi thành thật xin lỗi cô…

Tiêu Khiết ngẩn ngơ trước lời xin lỗi. Diệp Vũ cũng nghe mũi mình thoáng chốc cay cay…

Hắn nhớ tới những ngày phải vất vả một mình mà sống…

Những ngày tự trách mình, sao lại sinh ra trong cái nhà đó, lại là đứa được chọn kế nghiệp? Có nhà mà không thể về. Trong khi em gái hắn được an ổn sống trong vòng tay ba mẹ?

Hắn mong chờ ngày cuối tháng để được về nhà, để được gặp người mẹ dịu dàng nhưng truyền thống, yêu con song không làm sao cãi lại lệnh chồng…

Một gia quy quái dị…Một người cha không có tình thương…

Nhưng thời gian qua…bản thân hắn cũng đã quen với những ngày tháng một mình…

Hắn không sợ bất cứ tình huống nào nữa. Dù ở đâu hắn cũng có thể sống, không sợ suy sụp, không sợ cảm giác không có người thân…

Hắn đã yêu và được yêu…Hắn đã xây nên một thiên đường của riêng mình. Hắn sẽ yêu thương con hắn, không bao giờ để nó phải như hắn của ngày xưa…

-Thưa bác…cháu…

-Đáng lẽ sau sự việc đáng tiếc đó tôi phải giải thích cho nó rõ…Nhưng tiểu thư thông cảm, tôi vẫn muốn tự bản thân Diệp Vũ tìm ra đáp án của mình. 6 năm nay tôi cũng theo dõi tiểu thư…Tiếc là có những chuyện tôi không thể can thiệp quá lộ liễu vào…Hy vọng tiểu thư không giận…

-Cháu…

Tiêu Khiết nhớ tới việc khi mới sinh Niệm Bằng, phát hiện con bị bệnh tim, có một nhà hảo tâm đã giúp đỡ cháu toàn bộ số tiền viện phí sau một bài báo viết về hoàn cảnh khó khăn của các trẻ sơ sinh.

Diệp Vũ cũng nhớ lại bài báo vô tình mình đọc được về lời cảm ơn của một sản phụ dành cho ân nhân giấu mặt đã tài trợ toàn bộ chi phí mổ tim, nhờ đó hắn mới tìm ra Tiêu Khiết…

-Là…bác…Bác là ân nhân…Vị đại ân nhân của cháu sao?

-Đại ân nhân thì không đâu…Tôi cũng chỉ là một lão già ích kỷ. Tôi cũng muốn cứu cháu của mình…

Diệp Vũ cầm lấy quyển album trên bàn…Lật vài trang rồi anh trao lại cho Tiêu Khiết…

Là những tấm ảnh trẻ con…

Đứa trẻ từ lúc sơ sinh cho đến khi 4 tuổi. Là thứ duy nhất mà đại ân nhân yêu cầu cô làm, khi trao số tiền tài trợ…

Những khoảnh khắc trẻ thơ của Niệm Bằng

-Cháu…cháu có thể để Niệm Bằng gọi bác bằng một tiếng ông nội không?

Ông cười ấm áp…

Diệp Vũ cúi xuống bên con:

-Con tới chào ông nội đi con…

-Ông nội…

Trẻ con ngây thơ…Có thêm một người ông, một người yêu thương mình, nó không cần thắc mắc nhiều.

Niệm Bằng hôn lên má ông, cười khanh khách:

-Ông ơi…Tóc ông bạc rồi…Như ông tiên trong phim truyền hình vậy.

-Thế à? Bên Mỹ thường chiếu phim cao bồi, ông ít thấy được ông tiên…

-Hôm nào ông sang nhà…con sẽ mở phim cho ông coi…Ông tiên đẹp lắm!

-Ừ…Con hứa nhé?

-Dạ….Con móc ngoéo với ông nè…

Bình an và hạnh phúc.

Diệp Vũ mỉm cười nhìn cha…Ông là người rất ích kỷ, cực đoan và cố chấp nhưng hắn biết, ông không phải là người nhẫn tâm. Hơn nữa, hơn ai hết, Diệp Đình hiểu rõ nỗi đau đớn của việc phân ly bởi cách biệt về giai cấp…

Đau lắm…Thống khổ lắm…Đại thiếu gia Diệp Đình và Xuyên Đảo Tường Cung, người mẹ thân sinh ra Diệp Vũ tìm đến đất Mỹ này cũng để trốn tránh, tìm cho mình một khoảng trời riêng hạnh phúc…Diệp Vũ là kết quả tình yêu của họ…Nên ông sợ…sợ đứa trẻ đó một mai này nếu được bảo bọc quá kỹ trong chiếc lồng son, sẽ không bao giờ tự có thể tìm được hạnh phúc của mình.

Mẹ của hắn là một khoảng trời yêu thương tĩnh lặng…

Bà dịu dàng và yếu đuối nhưng là một người mẹ tuyệt vời.Thế mà…Có kẻ nỡ nào để lại trong lòng con dâu tương lai của bà ấn tượng về “một người phụ nữ sắc sảo và nanh nọc”.

-Mình đi gặp người phụ nữ nanh nọc và sắc sảo của nhà anh đi em! Diệp phu nhân đấy.

Má Tiêu Khiết đỏ bừng…Cô xấu hổ vì câu trêu đùa của anh…

Ngày đó…

———————————————————————-

-Thế nào? Con định truy cứu chuyện 6 năm trước à?

-Ba không giận sao? Họ mạo danh Diệp đại chủ tịch, khiến ba trở thành một kẻ xấu xa như thế mà…

-Thật ra cũng không có gìBa cũng sợ…sợ con yêu phải một cô gái không ra gì…Khi chuyện xảy ra, thám tử lại cho biết Tiêu Khiết có thai,quả thật ba muốn xuất hiện nói rõ hết chuyện. Ba sợ cô ấy vì tuyệt vọng sẽ phá bỏ cái thai đó…Nhưng nếu chuyện dễ dàng đến vậy, liệu hạnh phúc của hai đứa có được bền lâu không?

Diệp Vũ thở dài.

Thật không biết nói gì với ba nữa.

-Khi con cầm súng định cùng chết với cô ấy…ba mới ra tay…Ba không sợ, sau này con cũng sẽ làm vậy sao?

-Con giống ba mà…Sau cơn điên cuồng tỉnh lại, nhất định sẽ lấy hận mà đứng lên…Hơn nữa- Ông nheo mắt- Con đâu cam tâm để cô gái đó thuộc về người khác. Trả thù chỉ là một cái cớ thôi.

Diệp Vũ cười…

18 năm rồi mới thấy ba thật là gần gũi…

-Chuyện của ngày đó…không cần truy cứu làm gì…Hai đứa sống hạnh phúc và trân trọng người bên cạnh đã là cách trả đũa hay nhất rồi. Cuộc sống hôn nhân còn dài, vấp váp cũng nhiều, nếu chút sóng gió cũng không chịu được thì làm sao mà chung sống cả đời…

-Vâng…

-Mẹ con và con dâu chắc cũng làm xong bữa tối rồi…Gọi Niệm Bằng vào ăn cơm…Ngày mai ba cũng sẽ thu xếp cùng mẹ con về Thượng Hải đến gặp ông bà  sui gia…

-Cảm ơn ba…

-Những gì cha mẹ có thể làm đã làm hết rồi. Chuyện còn lại, hoàn toàn là do hai đứa. Tự bảo trọng nhé?

Khi Diệp Vũ lên yahoo messenger, nick của Hà Phương Đông đang treo câu status ” Phương đông đó có một ngôi sao đang sáng”

-Ê!

-Hửm?

-Đang làm gì đó?

-Chơi Happy Farm.

Diệp Vũ bật cười:

-Tao và Tiêu Khiết ổn rồi.

-Ừ…Chúc mừng!

-Tụi tao đã đăng ký kết hôn rồi…Dự định sẽ tổ chức lại một buổi tiệc nhỏ để đãi bạn bè. Mày về nhé?

-Chừng nào?

-Tháng sau. Ngày 29/8….

-2/8 tao về Trung Quốc. Ừ, sẽ ghé!

-Về chơi hay là công việc?

-Công việc…Tao sẽ là giám đốc điều hành của tập đoàn Văn thị…3 ngày trước mới phỏng vấn xong.

Tập đoàn Văn thị?

Diệp Vũ sửng sốt:

-Của ba mày sao?

Một dấu mặt cười phía bên kia…Dừng một chút, Hà Phương Đông gõ máy:

-Ừ…

-Mày biết Văn thị đang gặp nhiều vấn đề không? Tao nghe nói có nguy cơ phá sản nữa.

-Ừ. Giám đốc điều hành bên đó nghỉ việc rồi. Có đăng tìm người trên mạng. Tao họ Hà…Ông ấy sẽ không biết đâu.

Diệp Vũ lại thở dài. Những lần trước là vì mình, lần này là hắn cảm nhận sau hình mặt cười kia là một Hà Phương Đông cay đắng:

-Nếu ông ấy biết thì mày tính sao?

-Thì nhận ba thôi. Dù sao ông ấy cũng là ba tao mà…

-Mẹ mày…

-Mẹ tao không quan tâm đâu…Vả lại xưa nay tao toàn làm việc ở những nơi vui vẻ, an ổn, tài chính dồi dào. Hôm nay đụng tới một nơi sắp phá sản cũng là ý hay. Hợp đồng có quy định, nếu trong 1 năm, tao kiếm được lợi nhuận cho công ty, tao sẽ nhận mức lương gấp ba ban đầu và 20% lợi nhuận…Sau khi thu xếp ổn định rồi, tao sẽ đến tìm hai người.

-Ừ…

-Nhắn với Tiêu Khiết…Cô ấy cười rất đẹp…Vườn khoai lang của tao sắp thu hoạch rồi, out nhá…Thỉnh thoảng vào facebook chơi với tao, trồng thêm vài mảnh vườn cho tao chôm…

Lại một mặt cười…

Out…

Diệp Vũ cũng tắt máy…

Phương đông vốn có nhiều ngôi sao, chỉ có một ngôi sao kiêu hãnh tỏa sáng, mang cái vẻ sáng rực rỡ che giấu những mảnh khuyết của riêng mình.

Hà Phương Đông là một đứa trẻ đặc biệt…Từ khi quen, Diệp Vũ luôn thấy ở đó một tâm lý trong bất cần có cả đau thương. Hà Phương Đông chỉ cười với những người nó thích. Một chuyện nào đó, dù lớn đến thế nào, chỉ cần qua ngày hôm sau là như không có gì xảy ra nữa. Mọi chuyện đều là của hôm qua!

Chơi thân khá lâu, Diệp Vũ hỏi gì, Hà Phương Đông nói đó, không giấu giếm, cũng không né tránh, bàng quan như là đang kể một câu chuyện của ai…

Lại thở dài:

-Anh vào ngủ đi…Khuya lắm rồi. Mai còn phải đi làm nữa.

-Ừm- Diệp Vũ ôm lấy vợ, sờ tay vào bụng cô- Anh rất thích cái tên Vân Hiên. Đứa con sau, trai hay gái gì em cũng cho anh đặt tên đó nhé?

-Không nói lung tung…Còn lâu mà…

-Niệm Bằng 5 tuổi rồi…đủ che chở cho em bé rồi. Sinh con sớm rồi tập trung nuôi, em nhỉ?

-Chính phủ chỉ cho có 1 con thôi. Anh đừng có dụ em…

-Mình sang Mỹ sinh…-Diệp Vũ cười-Bên đó sinh 10 đứa cũng được.

-Anh thật là…

Trong vòng tay hạnh phúc, Diệp Vũ chợt thầm cầu nguyện. Một ngôi sao sáng ở phương đông như thế nên có một ai đó bầu bạn…Sao cũng sẽ sáng, nhưng sẽ bớt phần lạnh lẽo hơn…

Phương thức tuyển người trên mạng vốn thường mang lại kết quả không cao, nhân tài thì mấy ai lên mạng vất vả tìm việc. Thật lòng khi đăng thông báo đó Văn Thiên Hướng cũng chỉ nghĩ tạm thời tìm một người cùng mình bàn đối sách vượt qua khó khăn này.

Không ngờ lại tìm được một viên ngọc giữa đám ngọc thô.

Hà Phương Đông quả là một nhân tài hiếm có. Khả năng phân tích, đàm phán đều hoàn hảo, lại thêm những cái nhìn sắc bén. Chỉ trong vòng có nửa năm ngắn ngủi, anh đã kịp thời rà soát toàn bộ hoạt động của hệ thống Văn thị, loại bỏ những nơi hoạt động không hiệu quả, đề xuất phương án kinh doanh. Lợi nhuận đang bắt đầu được thu về.

-Cậu Hà này…

-Vâng?

-Hôm nay vợ tôi có làm bữa cơm thân mật…Cậu ghé nhà tôi dùng cơm nhé?

Hà Phương Đông hơi ngẩn người rồi vỗ nhẹ trán:

-Không được rồi…Hôm nay tôi có hẹn với hai người bạn thân từ Thượng Hải xuống đây. Xin lỗi ông…tôi phải đi rồi…

-Vậy thì tiếc quá…

-Theo thỏa thuận trong hợp đồng thì khi Công ty có lợi nhuận, tôi sẽ hưởng 20%. Giấy tờ tôi để trên bàn, ông xem và ký giùm, theo thỏa thuận 20% của 115 triệu tệ. Cảm ơn!

Bước ra khỏi sân bay Quảng Châu, Diệp Vũ nhìn dáng vẻ mệt mỏi của vợ, dịu dàng:

-Em còn mệt không?

-Không…Một cơn buồn nôn lại kéo tới, Tiêu Khiết gần như lả đi trong tay chồng- Lâu lắm mới đi máy bay…Em khó chịu.

-Để em ở nhà một mình thì anh không yên tâm nhưng mà đi xa thế này thì…-Diệp Vũ chặc lưỡi- Đành chịu thôi!

-Anh đừng lo…Em không sao đâu…

Cô đang có thai 2 tháng. Và gần như không ăn uống được gì. Xót vợ nhưng công việc đang giai đoạn bù đầu, Diệp Vũ đành nghe theo lời cô, Niệm Bằng thì tạm gửi cho Đan Đan, còn anh thì đích thân đưa Tiêu Khiết về nhà cha mẹ vợ….

-Hi!

Chiếc xe thể thao màu vàng sáng đậu lại. Hà Phương Đông bước ra:

-May quá! Tiêu Khiết bị mệt…

-Em đỡ chưa Tiểu Khiết?- Hà Phương Đông quan tâm hỏi han- Anh có ít xí muội chua, em ăn không?

-Cho em một miếng đi…Miệng em đắng quá!

Chiếc xe bon bon trên đường. Không nén được tò mò, Diệp Vũ hỏi:

-Mày đem theo xí muội làm gì vậy?

-Có một con nhóc thích ăn lắm. Ngày nào tao cũng mua bỏ sẵn trên xe, gặp con bé thì cho nó.

-Ai vậy?

-Văn tiểu thư…Con gái thứ hai của ba tao.

-Nghĩa là…em gái của mày?

-Ừ…Hôm nay con bé đi thi đại học, ngày hôm qua lo lắm, cả đêm không dám ngủ. Bảo là lát sẽ nhắn tin cho tao.

Điện thoại của Hà Phương Đông báo cho tin nhắn mới.

-Alo…Ừ, anh đây. Sao rồi?

-…

-Tốt rồi…Về ôn bài tiếp đi nhé!

Phương Đông gác điện thoại. Diệp Vũ mỉm cười:

-Thói quen không thích nhắn tin của mày vẫn không thay đổi nhỉ. Cái gì cũng nên gọi điện.

-Ừ. Tao không có thói quen ngồi bấm bàn phím mà.

Với tốc độ của chiếc siêu xe, đoạn đường về nhà Tiêu Khiết chỉ phải đi có hơn 1 tiếng.

Tối đó, Hà Phương Đông ở lại nhà Tiêu lão ăn cơm…Nhà ở thôn quê không có nhiều tiện nghi nhưng có cả một bầu trời sao rạng rỡ.

-Phía đông ít sao sáng nhỉ? Thấy toàn là sao nhỏ…

-Mày nhớ hồi bọn mình học trung học không? -Diệp Vũ khoác vai bạn- Mày từng bảo ngôi sao nào sáng nhất phương đông chính là bổn mạng của mày.

-Trẻ con đó mà…Giờ tao không để ý nữa.

Tiêu Khiết bưng ra một cái mâm nhỏ, trên đó là một ít mực khô:

-Ba bảo mang ra cho hai anh…

-Em ngồi xuống đây đi!

Hà Phương Đông nhìn Tiêu Khiết. So với 6 năm trước, cô không thay đổi nhiều. Vẫn vẻ đẹp dịu dàng, thanh tú, chẳng qua là trải nghiệm thời gian làm cho nó thêm chút mặn mà.

-Tự nhiên tao thích có vợ quá. Được ôm vợ ngủ mỗi đêm thật là hạnh phúc…Rồi có con nữa……

-Mày đâu phải không được. Cũng hơn 30 rồi. Tìm cho mình một người đi…

-Người như em còn ít lắm Tiêu Khiết nhỉ? Nếu còn thì các nàng cũng thuộc về những anh chàng tốt bụng. Sao lại gả cho anh được nhỉ?

Nụ cười và những câu nói bâng quơ.

Trong sâu thẳm lòng mình, Hà Phương Đông thừa nhận đối với anh, có khi dựng lên một lớp vỏ bọc đã khó, phá vỡ nó càng khó hơn.

Thấy hai người bạn của mình lặng im, Phương Đông nhún vai:

-Đi ngủ thôi…Mai tao còn phải đi làm nữa…




 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+