Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Đã là chuyện của hôm qua – Chương 15-16 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

-Con hứa với ba…Con sẽ về nhà thăm ba.

Hà Phương Đông bao lâu đã quên mình có một gia đình? Cuộc sống tự do bên Mỹ, nơi ba mẹ và con cái có những mối quan hệ tôn trọng lẫn nhau. Mẹ anh không phải là người phụ nữ Trung Hoa truyền thống. Mẹ thương Phương Đông nhưng bà thường tự để cho anh toàn quyền quyết định….Đây là lần đầu Phương Đông được sống trong một gia đình Trung Hoa điển hình. Cảm giác với cha, với người thân là khá mơ hồ…

Nhưng anh không thể phủ nhận anh cần họ.

Có đôi lúc nhìn họ quây quần vui vẻ bên nhau, Phương Đông có chút ganh tỵ và khao khát…Anh cũng thích cười đùa với em gái, đánh cờ với ba…Song cái cảm giác bao nhiêu năm xa cách, bỗng dưng xích lại là không thể. Cũng không dễ dàng gì.

Phương Đông sẽ không né tránh nữa.

Anh cũng sẽ cùng vợ tham gia xây dựng lại một gia đình. Thật lòng sau chuyến đi Thượng Hải, nhìn gia đình Diệp Vũ quây quần bên nhau, anh rất ngưỡng mộ họ. Tiêu lão cũng nói với anh một câu rất thấm :” Không có gì là có sẵn, muốn nhận được thì phải bồi đắp, cháu ạ!”.

Ba anh, dì, em trai, em gái đều muốn và đều đã làm để níu kéo và dựng xây tình cảm, tại sao Phương Đông vốn cũng cần nó, lại phải vất vả phủ nhận, lừa gạt mình?

Thiên Tường nhìn bộ dáng thong thả của anh trai, khẽ cười:

-Anh hai đang có chuyện gì vui à?

-Cho là vậy đi…

-Em có chuyện này muốn bàn với anh.

Thiên Tường bỗng trở lại vẻ nghiêm nghị. Hà Phương Đông hiểu, chuyện em trai nói là chuyện không tầm thường:

-Sáng nay…em nhận được lá thư này. Anh xem đi!

Bên trong là một bài viết…Tiêu đề ” Văn thị dùng thủ đoạn tráo hôn. Tân nương về nhà chồng chịu tủi nhục bị đuổi đi, ủy khuất không chịu nổi”.

Toàn bài báo nhắc tới lai lịch Hà Phương Đông, là một tình trường công tử, đào hoa vô cùng. Vì yêu thích tình nhân trẻ đã dùng kế tráo hôn khiến cô dâu thật đau lòng mà ra khỏi nhà. Văn gia còn dùng tiền bịt miệng, làm tổn thương danh dự cô dâu.

-Bài viết hay nhỉ? Lâm Đại Ngọc mà sống lại…thấy mình bị so sánh vậy chắc chết thêm 7 lần cũng chưa đủ…

-Chuyện này anh nghĩ là ai làm?

-Có kèm theo yêu cầu gì?

– 10o vạn tệ…

-Chuyện liên quan tới anh, anh sẽ tự thu xếp…Còn chuyện bài báo đề cập về chị dâu em có 1 phần đúng đấy. Cô ấy đúng là cháu gái của Trình Phát, tập đoàn Cự Tinh…Xem ra cô gái Kiều Sương Diệp này, bản lĩnh tống tiền cũng không hề đơn giản.

 

-Đợi có lâu không? Xin lỗi…Đoạn đường đến đây bị kẹt xe

Kiều Sương Diệp nhìn người đàn ông đối diện mình. Hà Phương Đông đeo mắt kính quả là trông khác hẳn trước đây. Chững chạc hơn và…đàn ông hơn:

-Không sao…Anh đến là tốt rồi.

Đã suýt là vợ chồng, nhưng do thời gian đầu gặp gỡ, Kiều Sương Diệp từng đóng vai 1 cô gái nhà nề nếp nên không thoải mái lắm. Bây giờ tư cách khác nhau, cũng dễ dàng chấp nhận hơn.

Cô đốt một điếu thuốc.

-Tôi nghĩ cũng không cần rào đón nữa. Vào vấn đề chính luôn nhé.

-Tùy em…

-Anh đọc bài viết nháp đó của tôi rồi đúng không? Nếu ngày mai mà tôi không nhận được 100 vạn, bài đó sẽ được lên khuôn…Văn thị có lẽ bị ảnh hưởng thế nào, anh hiểu rõ mà.

-Khoan nói đến chuyện đó vội. Hôm nay tôi rảnh, nói chuyện một chút nhé?

-………………

Nhấp một ngụm cà phê mới pha, Phương Đông chợt hỏi:

-Sao hôm đó em lại bỏ đám cưới?

-Anh thắc mắc làm gì? Chẳng phải sau đó tôi cũng đã bồi thường cho anh một cực phẩm hay sao? Ăn riết thành ghiền, sau đó anh cưới luôn cô ta làm vợ. Xem ra hương vị cũng không tệ đúng không?

-Ừ…Cô ấy rất đáng yêu…Cũng phải cảm ơn em nhiều đó chứ.

-Tôi thực tế lắm. Cám ơn bằng lời thì không thích đâu.

-Theo như tôi nhớ thì em vốn cũng không ra đi một mình…Toàn bộ số trang sức cưới, số tiền mừng chưa kịp đếm nhưng có lẽ cũng không dưới 10 vạn. Cũng chỉ mới nửa năm…Không lẽ không còn nữa mà phải kiếm thêm sao?

-Tiền thì không có ai chê đâu…Anh không cần bận tâm.

Đẩy nhẹ gọng kính, Hà Phương Đông nhếch môi:

-Đôi khi lòng tham khiến người ta trở nên ngu ngốc nhỉ? Tôi từng rất khâm phục trí thông minh của em…Vụ thay thế cô dâu đấy, đúng là ý tưởng rất tốt…Nhưng hôm nay chơi trò này…Em đánh giá hơi thấp tôi đấy, cô vợ hụt à!

-Anh không cần dùng những lời đó để hù dọa tôi. Thông minh hay ngu ngốc, tự tôi biết…

-Vậy em có bao giờ lấy gương ra soi lại mình không?- Nụ cười Hà Phương Đông đầy vẻ khinh thường- Em đóng vai một cô gái đáng thương…bị nhà chồng hất hủi, gã chồng trong lễ cưới dùng thủ đoạn tráo hôn để gián tiếp cưới cô vợ xinh đẹp trẻ trung hơn…Vai diễn cũng tốt, tiếc là diễn viên chính không xét lại, quá khứ của mình là gì?

Hà Phương Đông ném ra một xấp hình.

Những tấm hình Sương Diệp đang nhún nhảy theo điệu nhạc. Quay cuồng….Có tấm say bí tỉ, gào khóc…

-Những tấm ảnh này không có nghĩa gì cả…Ai chẳng có quá khứ…

-Đúng vậy…Ai cũng có quá khứ. Quan trọng là quá khứ đó dính với hạng người nào. Để tôi nói cho em biết…Cái hại khi gắn quá khứ với hạng người không tốt nhé!

Lại một xấp hình nữa đặt trên bàn.

Thời gian chụp rành rành. Là trước ngày đám cưới 1 ngày. Kiều Sương Diệp và gã đàn ông với vẻ mặt đê mê trong phòng kín…Hình chụp nét, đủ các tư thế làm người ta đỏ mặt.

-Anh…anh cho người theo dõi tôi…

-Tôi biết…Nếu cái đám cưới đó đối tượng không phải là tôi mà là Thiên Tường thì em sẽ không bỏ trốn. Bởi vì trước đám cưới, em phát hiện ra chồng của em- Hà Phương Đông không phải là người thừa kế chính của Văn thị…Tôi chỉ là một đứa con của người vợ trước, không có ý định tranh giành tài sản, thu nhập thì ít ỏi,  là dạng người chắc chắn không thể cung phụng mọi thứ cho một người đàn bà…Đúng không?

Hà Phương Đông là một con cáo. Nên giây phút gặp gỡ đầu tiên, khi thấy ánh mắt có chút trêu cợt của anh đối với dáng vẻ giả vờ e ấp của cô, Kiều Sương Diệp đã có quyết định…Cô sẽ không bao giờ lấy người đàn ông này…Thật đáng sợ đối với những kẻ nhìn ra bản chất của mình mà lại im lặng, từ từ đùa cợt:

-Nghĩa là anh sẽ không trả số tiền đó?

-Tôi không phải là không có tiền…Nhưng lòng tham con người vốn là không đáy. Mà em thì…không biết sau khi dùng hết số tiền này lại thêm trò hay ho nào nữa. Tôi cũng rất ghét bị người ta uy hiếp. 10 vạn tệ này coi như tôi cảm ơn em đã mang một viên ngọc quý như thế cho tôi- Nâng mặt Sương Diệp lên, ánh mắt Hà Phương Đông lóe lên tia đe dọa- Còn thêm 1 lần nữa…Em đừng trách…tại sao tôi độc ác…Kiều tiểu thư!

Lần đầu trong đời, Kiều Sương Diệp biết tới cảm giác ê chề…Hay do cô quá tự tin vào mình, không nghĩ mình đang đối diện với một con sói…

Một tin nhắn trong điện thoại:

-Tôi quên nhắn em đã tạo cho tôi một cơ hội tốt để đưa Ninh Ninh về nhà…Em cũng nên về nhà đi, không nơi nào sẵn sàng tha thứ cho mình bằng nhà mình cả. Hai bác cũng khổ về em nhiều rồi…

-Đồ đểu!

Kiều Sương Diệp hét lên…Cảm giác bị trêu đùa thật sự khó chịu…Không lẽ chỉ một đòn đơn giản thế mà cô lại vô lực, không phản kháng lại được gì sao?

 

Đứng trước ngôi nhà quen thuộc, An Ninh ngần ngại, mãi không dám vào:

-Sao vậy em?

-Em…

-Nhà của em mà…Vào đi, dù sao cũng không thể trốn cả đời được.

Nắm tay cô, Hà Phương Đông cùng bước vào nhà.

Trong phòng khách, có khá nhiều người đang đợi hai người.

Một ông cụ tóc trắng như cước, một người đàn ông trung niên dáng vẻ nhợt nhạt. Nhìn kỹ, An Ninh quả là thừa hưởng đôi mắt từ người đó. Một đôi mắt đen, trầm tư, chịu đựng.

Một cô gái xinh đẹp, dịu dàng, gương mặt như thiên sứ, làn da trắng mịn, đang ngồi trên xe lăn.

Không có vòng tay nào chờ đón An Ninh…

-Cậu là người đã gọi điện…Hà Phương Đông…

-Cháu chào ông…

Ông Trình quan sát chàng trai trước mặt. Ánh mắt, thần thái đều tỏ ra rất tự tin.

Đôi tay quàng ngang người An Ninh như che chở…

Ông trầm giọng:

-Về rồi thì ngồi đi…Mọi người cũng đợi lâu rồi…

 

———————————————————

-Cậu là con trai của chủ tịch Văn thị?

-Cháu là con trai lớn. Ba mẹ cháu ly dị khi cháu mới 6 tuổi, sau đó cháu sang Mỹ cùng với mẹ cháu.

-Cậu và An Ninh đã đăng ký kết hôn?

-Vâng ạ…

-Đăng ký kết hôn với một cô gái không rõ lai lịch…Hay là con bé nói cho cậu biết, nó là cháu gái của tôi…

-Cháu biết An Ninh là cháu gái của ông khi về đây làm thủ tục xin cấp lại bằng tốt nghiệp cho cô ấy.-Phương Đông vẫn nhẹ nhàng-Cháu cũng biết…An Ninh từ nhỏ đã không mấy khi được tiếp xúc với bên ngoài…

-Ý cậu là…chúng tôi giam lỏng nó sao?

-Cháu không quan tâm An Ninh trước đây thế nào! Cháu chỉ biết…giờ chúng cháu đã kết hôn…cháu không thể không đến chào và xin phép gia đình cô ấy được.

-Nó…nó là Hồ ly tinh…Đồ hồ ly tinh độc ác! Nó không xứng, không xứng là con cháu nhà này…

Cô gái xinh đẹp bỗng dưng hướng ánh mắt oán hận nhìn An Ninh.

2 năm…Thời gian không làm cho cô trở nên tàn úa…Hôm nay An Ninh trở về bên một người đàn ông lịch lãm…Những lời nói che chở yêu thương, thực sự làm cô ta kích động.

Hận…

Khôn nguôi

Những lời kết tội khiến An Ninh run rẩy…Cô không đủ can đảm nhớ lại thời điểm 2 năm trước, cũng trong căn phòng khách này, những gương mặt, những ánh mắt oán ghét đã hướng về cô:

-Hồ li tinh cũng có di truyền đấy. Mẹ nó là hồ li tinh, nó làm sao là thỏ non được. Dòng máu đó chảy sẵn trong mình mà.

-Không được xúc phạm tới mẹ tôi…Mẹ tôi không phải là hồ li tinh…Không phải…

An Ninh đã hét lên…đã lao tới người đàn bà thốt lên câu đó…Sự giận dữ khiến cô mạnh mẽ lạ thường. Khác hẳn vẻ cam chịu thường ngày…Cô giáng vào bà ta một cái tát.

Sau đó là những cái tát khác trút xuống khuôn mặt An Ninh.

-Đồ hỗn láo…Cô nó mà nó cũng dám đánh…Thật là mất mặt mà…

-Tôi coi như không có đứa con như cô…Đi đi!

Lòng An Ninh đã tan nát bởi những lời đó.

Ba…

Ông nội…

Không ai tin An Ninh là vô tội. Không ai tin cô suýt bị gã đàn ông đó cưỡng bức…Không ai tin cô yêu Triển Văn xuất phát tự trái tim mình. Không ai tin cả:

-Sao chị lại quyến rũ Triển Văn chứ? Chị muốn trả thù tôi…chị muốn tôi chết phải không? Triển Văn mê mệt chị…Đồ hồ ly tinh!

Không có…

Không có thật mà…

Phương Đông nắm chặt tay vợ hơn, trấn an cô khỏi phút giây xúc động:

-Trình tiểu thư…cô sai rồi…Hồ li tinh cũng có nhiều dạng…Có hồ li hại người, cũng có hồ li thanh khiết hơn cả con người. Nhưng so với kẻ lòng dạ như rắn rết, hồ li vốn cũng là một báu vật rồi…

Trình Tâm Ninh như bị chấn động.

Cô ta biết Hà Phương Đông đang nói tới ai:

-Anh…

-Tôi nghĩ chuyện ai là hồ li tinh, ai là rắn độc mọi người ở đâu đều biết cả rồi…Tôi đưa An Ninh về là để thưa chuyện với gia đình. Cô cũng đã quá tuổi trưởng thành, thiết nghĩ sỉ nhục, vu khống người khác đã là một tội danh…Mong tiểu thư đừng để phạm thêm lần nữa nhé!

Lời của Hà Phương Đông như dao bén, cắt vào lòng ông Trình một vết thương đau.

Đứa con gái đó…An Ninh là kết quả của thủ đoạn và tính toán. Một đứa con gái nghèo không có liêm sỉ mộng ước làm thiếu phu nhân của Hào môn đã bày ra…Trong oán hận, trong đau đớn tột cùng, đứa con dâu ngoan hiền mang thai 8 tháng của ông đã quẫn trí lao ra đường. Bào thai sinh non, từ đó thân thể Tâm Ninh luôn phải sống trong suy nhược…

An Ninh là giọt máu của Trình gia…Dù không thương, cũng không thể bỏ mặc nó…

20 năm dài, con bé lớn lên như một cái bóng. Éo le thay, nó lại ngoan hiền, dịu dàng như nước, giống hệt cô con dâu đã mất của ông…Nhìn nó, con trai ông không khỏi nhớ tới mối hận xưa, vừa thương vừa hận…

Tâm Ninh yếu ớt, từ nhỏ đã dựa vào Triển Văn, song duyên phận khó ép, người Triển Văn yêu lại là An Ninh…

Không ai ngờ…trong buổi họp mặt gia đình, người Triển Văn muốn kết hôn chính là An Ninh.

Tâm Ninh như bị giáng thêm một cú sốc nữa. Giống như mẹ, nó lao ra đường.

Không chết…nhưng suốt đời phải gắn liền với chiếc xe lăn…

Triển Văn chăm sóc nó…Nhưng lại không thể yêu thương nó…Tình yêu chỉ có một trên đời.

Ngay lúc đó phát sinh chuyện Hàn Hân- chị họ An Ninh bắt gặp hôn phu Phạm Vũ Thần của mình đang âu yếm An Ninh.

Hồ ly từ mẹ đến con…Trong cơn giận dữ, ông đã đuổi nó ra khỏi nhà.

-Nội ơi!

Tiếng kêu thê thiết đó trọn đời ông không thể quên.

Đã bao giờ ông xem nó là cháu nội?

Ba ơi!

Đã bao giờ…nó được thương yêu trong tình thương của một người cha.

Giận thì giận nhưng rồi ông vẫn không thể vứt bỏ nó…Nghe tin An Ninh được ba nó mang gửi gắm ở nhà Hướng Vân, ông cũng yên tâm. Dự định khi con bé hối hận sẽ mang nó trở về.

Nhưng An Ninh đã bỏ đi…Không về nữa…

Những bản tin đăng không có hồi âm.

Không ai biết nó ở đâu…

Rồi nửa năm trước, một sự thật lại được phơi bày.

An Ninh không có làm sai…người đứng sau mọi chuyện là Tâm Ninh…Nó muốn chà đạp, muốn con bé phải chịu đau đớn gấp trăm lần, muốn Triển Văn không còn thương yêu An Ninh nữa.

Đời thật trớ trêu.

 

-Mẹ em…mẹ em không phải là hồ ly tinh…Không phải là hồ ly tinh đâu.

An Ninh gục trong lòng chồng…Nức nở…

Bao nhiêu nỗi lòng trong suốt thời gian qua dồn ép, bây giờ mới có cơ hội nói ra:

-Ừ…

Từ nhỏ An Ninh không có mẹ…Cô cũng biết, ba không thương cô như Tâm Ninh…Đi qua một con đường nước ngập, người được ba cõng trên vai luôn là Tâm Ninh, còn cô chỉ lẳng lặng theo sau…

bảo là do cơ thể Tâm Ninh không tốt nên ba đặc biệt quan tâm em ấy hơn.

An Ninh cũng rất thương yêu em của mình. Những gì của mình, chỉ cần Tâm Ninh thích cô cũng cho.

Ở nhà, An Ninh gắn bó với Trương, chuyên chú vào vườn hoa nhỏ của riêng cô…Thỉnh thoảng khi hoa nở, cô lại hái mang vào cắm trong nhà…Tuy rằng sau đó chỉ vài giờ sẽ bị thay bởi những bông hoa khác đắt tiền hơn.

Trong lớp học, An Ninh chơi thân với Hướng Tình…Tiểu Tình tốt bụng, nhiệt tình, lại thường dẫn cô về nhà ăn cơm. Bác gái dịu dàng, An Ninh từng nghĩ nếu mẹ còn sống có lẽ cũng sẽ dịu dàng như vậy.

Năm cô học cao trung, tình cờ biết được một sự thật.

An Ninh còn mẹ…Người mẹ cô hay ngắm trong phòng không phải là mẹ ruột. Bà là mẹ của Tâm Ninh…

Mẹ!

Bà là người thỉnh thoảng An Ninh nhìn thấy đứng bên một góc đường nhìn vào trường cô.

Bà là người mỉm cười với cô!

Bà là người thường hay lên chung xe buýt với An Ninh, len lén nhìn cô không chớp…

Là bà…

Bà có xấu xa, có thế nào đi nữa, bà cũng là mẹ của An Ninh.

Lần đầu trong đời, Tâm Ninh thích và muốn cây kẹp tóc của cô, An Ninh đã từ chối…

Vì đó là của mẹ cho cô…

Sáng hôm sau nó nằm trên sàn nhà lạnh lẽo…

Hỏng mất rồi…

Tâm Ninh nhìn cô, mỉm cười…

An Ninh lần đầu tiên vung mạnh tay…

-Bốp!

Sau đó là…

-Bốp! Bốp!

Cô có lỗi…Cô khiến Tâm Ninh ngã quỵ…Nhưng An Ninh không hối hận…Cái gì cũng có thể cho, có thể lấy duy có tình thương của mẹ, sự quan tâm của mẹ là không ai được đụng đến nó…không ai được…Kể cả đó là ba…

Triển Văn là mối tình đầu.

Anh hơn cô 4 tuổi, là con trai một người bạn trong gia đình…An Ninh cũng chỉ là một thiếu nữ mới lớn. Đối với mẫu người hoàn hảo như anh, cô không thể không ao ước…Cho đến lúc Triển Văn tình nguyện kềm cặp An Ninh thi tốt nghiệp…Loài hoa quỳnh trong vườn thêm rực rỡ, cũng nhờ thêm bàn tay chăm sóc của anh.

Nhưng Tâm Ninh cũng thích anh.

An Ninh không muốn tranh giành gì cả…Cô muốn bỏ cuộc, đã từng tỏ ra lạnh lùng…Nhưng anh như ngọn lửa.Anh thiêu đốt con tim khờ khạo của cô…

Anh muốn cưới An Ninh làm vợ…

Tâm Ninh đã lao ra đường .Đôi chân tật nguyền…

Ba đã khóc…

Triển Văn hối hận…

Là do An Ninh sao?

Tình yêu có lỗi sao?

An Ninh bỏ cuộc…Song Triển Văn lại chỉ yêu cô.

-Đợi anh 1 thời gian. Nhất định Tâm Ninh sẽ hiểu…

Nhưng Tâm Ninh chưa hiểu mà anh đã mất lòng tin với cô rồi?

Tại sao anh không tin ngày hôm đó là do Vũ Thần sắp đặt…Anh ta muốn cưỡng bức An Ninh…Đến khi bị phát hiện lại đổ tất cả cho cô, cho là An Ninh quyến rũ anh ta?

Ba không tin

Ông nội không tin…

Nhưng bác Hướng và Tiểu Tình tin cô mà…Họ hiểu An Ninh…Họ thương An Ninh…Họ mở rộng vòng tay che chở An Ninh…

Anh là người cô thương yêu nhất, lại có thể nghi ngờ và nói :

-Thật không? Chứng minh đi!

Anh muốn xem An Ninh có phải là xử nữ…

Cô không phải không thể cho anh.

Nếu là trước đây, An Ninh sẽ không ngần ngại…

Nhưng đối diện với sự điên cuồng đó…Đối diện với sự nghi ngờ đó, lòng An Ninh như có ai xát muối vào:

-Em không chứng minh gì cả. Nếu anh muốn vậy…em sẽ chết cho anh xem!

Đau đớn…

Không còn gì lưu luyến nữa…

Mẹ!

Chỉ có mẹ thôi….

An Ninh ngồi tàu đi Quảng Đông tìm mẹ…Tìm lại cho mình những cảm giác của tình thân…

Nhưng mẹ cũng không còn…Căn bệnh ung thư cướp bà đi..Bỏ lại cô và ngoại ngồi ôm nhau, khóc trong câm lặng…

-Mẹ ơi!

Lau những giọt nước mắt đó, Phương Đông âu yếm dỗ dành:

-Anh biết…Những người mẹ dù đã làm gì cũng không liên quan đến chúng ta…Họ là mẹ của chúng ta…

Anh đặt tay lên bụng An Ninh:

-Em cũng sẽ là mẹ…Không được khóc nữa…Kiên cường lên…Ninh Ninh của anh!

Trong giông bão có những thân cây sừng sững đứng ra chống đỡ, che cho những mầm non luôn được tốt tươi…

Phương Đông không ví mình như thế. Anh chỉ muốn cô xem mình là một cột đá, khi cần thì có thể tựa vào…Chiếm được lòng tin, không xa gì con tim cô sẽ thuộc về Phương Đông mãi mãi.

An Ninh…




 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+