Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Đá Quý Không Nói Dối -Chương 03 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

…::Chương 3: THẮNG ĐƯỢC NGỌC QUÝ THUA TRẬN TÌNH YÊU::…

Phần 1: Viên đá Ánh Trăng

Chiếc xe dừng lại bên ngoài biệt thự nhà họ Ngôn, Thiên Hạ dừng xe ngay ở trên đường.

Tháng hai sắp kết thúc, thế nhưng mùa xuân dường như vẫn còn rất xa xôi.

Trời lất phất mưa bay, cô xốc lại áo khoác rồi trùm kín mũ áo lên đầu, cố gắng che khuất khuôn mặt rồi vào nhà bằng lối cửa sau. Cô đến khu cách nhà hai dãy hàng rào rồi nấp dưới hàng cây rậm rap và lén lén nhìn vào nhà. Một đám nhà báo, một loạt máy ảnh đang bấm liên hồi, lại còn có cảnh sát vây xung quanh nhà nữa. Xe truyền hình, xe cảnh sát, xe cấp cứu cùng tập trung ở đây khiến cho con phố tắc cứng. Ánh đèn lướt qua đám người dày đặc.

Thiên Hạ cố gắng nhìn để xem có chuyện gì xảy ra thì thấy một chiếc cáng được khênh ra. Cảnh sát đang cố gắng dẹp gọn đám phóng viên quá khích để đưa người lên xe cấp cứu. Xe cấp cứu rời khỏi đó, xe cảnh sát cũng đi theo sau.

Lúc này phóng viên mới hướng về phía máy quay và nói: “Tổng giám đốc tập đoàn “Cảnh Thụy” do quá mệt mỏi về vấn đề ngọc thật ngọc giả cho nên khi về nhà đã bị ngã không đứng dậy được, vì vậy đã được đưa đi cấp cứu. Chuyện thật giả về viên Tổ Mẫu Lục đến vẫn là một ẩn số”

Thiên Hạ nghe xong liền khụy xuống tại chỗ, cô thu mình lại, hai tay ôm gối. Mưa không ngừng rơi xuống, ngấm dần vào chiếc áo khoác, khiến nó càng nặng thêm, lạnh thêm. Mưa ướt hết mái tóc mai của cô, chúng luồn qua những chiếc lông mi rồi rơi xuống như nước mắt.

Trong lòng cô có cảm giác lạnh lẽo chưa từng thấy.

Viên Tổ Mẫu Lục thật giả, viên Ánh Trăng tuyệt phẩm, Lâm Hề Nhị bỏ rơi Ngôn Khởi Thước, báo chí truyền thông truy hỏi không ngừng, một lần nữa cô lại bị Khưu Lạc điều khiển như con rối… tất cả mọi việc đổ dồn đến như nước chảy ra biển, còn cô thì trôi nổi trên mặt biển va chạm tự do thế nhưng chẳng nắm được lấy một cọng cỏ.

Không, có người đang đợi cô, có người muốn giúp cô, có người thật lòng muốn giúp cô.

Chỉ là người đó, cô không muốn lừa gạt anh ấy một lần nữa.

Chiếc áo khoác ngoài đã hoàn toàn bị ướt đẫm và dính chặt vào hai vai. Cô ngẩng cao đầu và thở sâu một cái. Mọi chuyện nên kết thúc sớm đi. Thương cảm nên dừng lại ở đây thôi, nếu như thương cảm có thể giải quyết tất cả thì thế giới này đã sớm bị nước mắt nhấn chìm rồi.

Thiên Hạ lấy trong túi ra cái điều khiển từ xa, hai chiếc còi lắp trên xe bắt đầu kêu inh ỏi, từng tiếng còi như muốn phá tan màn đêm tĩnh lặng. Cô bước ra ngoài bóng tối quay lưng lại hướng phóng viên và chỉ về phía cửa sau: “Đó là xe của Ngôn Thiên Hạ”.

Trong nháy mắt tất cả cánh nhà báo đã chạy lại phía cửa sau, máy ảnh chen nhau lên và bấm liên hồi, ai cũng sợ mình không chộp được tin hot. Cô cúi thấp mặt xuống, tóc mai che xõa gần hết phía trước, cô đứng gọn vào một bên nhường đường cho cánh nhà báo.

Cho đến khi tất cả mọi người đều đi hết Thiên Hạ mới khẽ ngước cằm, đôi môi màu tường vi khẽ nở nụ cười nhạt.

Một mình cô lặng lẽ bước vào nhà họ Ngôn, chẳng có điều gì ngăn chặn cô cả, mọi âm thanh huyên náo như bị cách biệt ở bên ngoài.

Đêm đó, Thiên Hạ tắm thật sảng khoái và vào giấc nhanh chóng. Cô phải cố gắng hồi phục lại sức khỏe và tinh thần, vẫn còn trận chiến đang đợi cô nữa.

Sáng hôm sau khi tỉnh dậy cô đã thấy quản gia, người hầu, người làm vườn, đầu bếp đều đã trở lại làm việc, cô vội hỏi xem tình hình sức khỏe của ba như thế nào. Quản gia đáp: “Ông chủ đang nằm ở phòng đặc biệt của bệnh viện trung tâm thành phố. Tối qua may mà xe cấp cứu đến kịp thời cho nên ông chủ đã qua cơn nguy kịch”.

Thiên Hạ gật đầu rồi đi về phía tủ quần áo chọn bộ màu vàng lúa để mặc đi thăm ông Khởi Thước. Đột nhiên như sực nhớ ra điều gì, cô liền quay lại hỏi: “Mọi người làm sao lại vào nhà được? Đám nhà báo trước cửa đâu?”

“Nghe nói là anh Châu Cẩn Du đã cấm họ không được làm phiền cô chủ và ông chủ. Đám nhà báo đợi ở cửa nhà mình và bệnh viện đều đã đi rồi”.

Châu Cẩn Du… lại là anh ấy. Hết lần này đến lần khác cứu cô khỏi nguy nan. Nếu như cô cầu xin anh ấy thì sự việc này càng dễ dàng giải quyết hơn, thế nhưng, cô không thể trả được ân tình mà anh dành cho mình.

Thiên Hạ lại đi về phía tủ quần áo, cô cất bộ quần áo màu vàng lúa lại và lấy một bộ áo váy liền thân màu tím nhạt, có khăn choàng lông thỏ. Cô không đến bệnh viện nữa mà tối hôm nay cô sẽ hẹn gặp Triệu Hằng Chi.

Thiên Hạ hẹn Triệu Hằng Chi cùng nhau dùng bữa tối, những tưởng đối phương sẽ chần chừ kéo dài một hai ngày, xét cho cùng “Đông Tường” luôn bị “Cảnh Thụy” chèn ép bao lâu nay, hai nhà chỉ vừa mặt chứ không vừa lòng.

Thế nhưng Triệu Hằng Chi lại đồng ý ngay, lại còn tỏ ý vô cùng vui mừng.
Cuối đông thời tiết lạnh như cắt da cắt thịt, hai người hẹn nhau ở phòng Vip trên tầng 3 của một nhà hàng lẩu, đối diện là một sân khấu, sau 6 giờ tối đều có ca sĩ đến thay nhau biểu diễn.

Ngôn Thiên Hạ đã bao hết cả tầng lầu đó để cách ly với một số người rỗi việc, một quán ăn bình thường vốn vô cùng ồn ào náo nhiệt thế nhưng hôm nay rất yên tĩnh.

Mùi thơm ngào ngạt bay lên từ nồi lẩu, Thiên Hạ gắp thịt dê ra đĩa cho Triệu Hằng Chi, Hằng Chi lịch sự nói: “Không cần, tôi tự lấy được rồi”. Thiên Hạ thấy trên trán Hằng Chi lấm tấm mồ hôi, cô liền khuyên: “Giám đốc Triệu, hay là anh cởi áo comple ra, nhưng lát nữa nhớ mặc vào đó”.

Hằng Chi khẽ nheo đôi mắt dài và cười: “Ok”. Anh cởi bỏ áo comple ra cho đỡ nóng, bên trong anh mặc một chiếc áo sơ mi kẻ màu nâu, chiếc áo sơ mi khiến người ngoài không nhận ra những nếp nhăn trên trán anh, nhìn anh có vẻ như chưa đến ba mươi tuổi.

“Giám đốc Triệu và cô Lâm chắc cuối năm nay kết hôn đúng không? Đến lúc đó nhớ gửi thiếp mời cho tôi nhé!” Cô Lâm mà Thiên Hạ nói đến ở đây là Lâm Liên Chi, con gái độc nhất của tổng giám đốc công ty truyền thông STK.

“Ừ, chắc khoảng tháng mười năm nay”. Triệu Hằng Chi bắt đầu khui nắp chai bia và rót đầy cốc của hai người. Thiên Hạ vội đưa cốc ra. “Nghe nói cô và anh Châu đã công bố hủy hôn ước, nếu chỉ là cãi nhau thì hai người nhanh chóng làm lành đi, xét cho cùng bây giờ có thể cùng nhà họ Châu liên kết hứa hôn cũng chẳng còn ai nữa”.

Anh ấy đang thăm dò bản thân.
Ngôn Thiên Hạ cười và nhấp một ngụm bia, cô chớp mắt một cái rồi nói: “Chuyện giữa tôi và anh ấy quả thực nói cũng không rõ được. Chuyện tình cảm thay đổi khó lường, không phù hợp với không khí của buổi tối hôm nay. Hay là nói chuyện về đá quý đi, thứ mà chúng ta đều có hứng thú. Nghe nói anh Triệu rất am hiểu về viên Hạc Huyết Hồng ?”

“Hạc Huyết Hồng ở Mạc Cổ, Myanmar, là chí tôn trong các loại đá đỏ (đá Ruby). Có điều càng ngày càng hiếm có, ngay cả trong hội bán đấu giá nổi tiếng trên thế giới cũng rất ít khi xuất hiện”. Những lời Hằng Chi nói đều pha chút tiếc nuối.

“Chắc anh biết viên đá gia truyền của nhà họ Ngôn chúng tôi chứ?”
Hằng Chi cúi đầu cười rồi nhìn về bên phía má cô: “Chẳng phải cô đang đeo trên tai hay sao?”

“Đúng”. Bây giờ mới bắt đầu vào chủ đề chính của tối nay.
Ngôn Thiên Hạ khẽ vén tóc lên hai bên để lộ đôi bông tai Hạc Huyết Hồng quyến rũ và tuyệt đẹp. Màu đỏ tươi lộng lẫy đang phát ra ánh sáng trong suốt màu thủy tinh.

“Thế nhưng, đây chẳng qua chỉ là một trong số đó mà thôi”.
Triệu Hằng Chi khẽ nheo này, anh buông đũa xuống chờ đợi cô nói tiếp.

“Viên Hạc Huyết Hồng gia truyền nhà họ Ngôn được tổ tiên nhà tôi dùng hết tài sản để mua nó vào thế kỷ thứ 13”. Thiên Hạ lấy trong túi ra một chiếc hộp và mở ra, trong hộp là một sợi dây truyền được kết bởi nhiều viên đá nhỏ, lủng lẳng một viên đá lớn hình trái tim, xung quanh viên đá được gắn đầy kim cương. Trong suốt như thủy tinh, mê ly hấp dẫn, dễ dàng khơi dậy khát vọng từ nơi sâu thẳm nhất của trái tim con người. Hai bên trái phải của sợi dây là một đôi nhẫn đôi, trên mặt nhẫn đều có gắn viên đá Ruby.

“Đây chỉ là sản phẩm nhái tinh xảo” Cô cười mỉm và nói tiếp: “Viên Hạc Huyết Hồng thật sự còn sáng bóng và lộng lẫy gấp nghìn lần”.
“Không biết ý của cô Ngôn là gì?” Quá rõ ràng, dục vọng trong đáy mắt Hằng Chi đã bị khơi dậy.

“Dây chuyền, nhẫn đôi, khuyên tai, đó là cả một bộ, trải qua mấy đời truyền lại đến tay tôi. Hôm nay tôi muốn dùng bộ Hạc Huyết Hồng này để đổi lấy viên đá Ánh Trăng của anh”.

 

Giá trị của Hạc Huyết Hồng cao hơn rất nhiều so với viên đá Ánh Trăng, giống như nữ thần và viên sỏi dưới chân nữ thần vậy. Đem một bộ Hạc Huyết Hồng để đổi lấy một viên Ánh Trăng, Triệu Hằng Chi chỉ có lợi chứ không thiệt, thậm chí còn phải vui mừng vì có được chuyện dễ dàng như thế này.

Triệu Hằng dán chặt mắt vào bộ đá quý, đôi mắt dài như sáng lên, đột nhiên anh cười lớn: “Ngôn Thiên Hạ, không phải cô ngốc đấy chứ? “Cảnh Thụy” sắp sụp rồi vậy mà cô lại mang Hạc Huyết Hồng có giá trị như thế này để đổi lấy viên Ánh Trăng? Mất đi mười phần giá trị tôi không nói làm gì, thế nhưng đằng này cô lại cầu xin tôi nữa?”

“Anh không cần quan tâm đến cách nghĩ của tôi, chuyện này hoàn toàn có lợi cho anh”.

“Có phải là ….” Triệu Hằng Chi nhìn dò xét Thiên Hạ : “Có phải cô nghe nói viên Ánh Trăng có thể mang lại may mắn cho nên cô đã “động lòng” với nó? Ha ha, tôi mách cho cô một nước nhé, cô nên quay về cầu xin Châu Cẩn Du đi”.

Thiên Hạ cố gắng nén chặt điều này trong lòng, cô biết tối nay chẳng hề yên bình. Triệu Hằng Chi chẳng qua chỉ làm ra bộ vui vẻ bên ngoài, muốn chờ xem trong hồ lô của cô rốt cuộc là đang bán loại thuốc gì, bây giờ thì mọi chuyện đã bị vỡ lở, anh ta đã bắt đầu nói những lời lạnh nhạt.

“Đồng ý chứ?” Cô hỏi lại lần cuối.
“Tôi đương nhiên là muốn bộ Hạc Huyết Hồng này”. Hằng Chi lau sạch tay bằng khăn sau đó vất ngay trên bàn, anh khẽ nhỏm người dậy nhìn thẳn vào cô và nói: “Có điều tôi muốn nó trong buổi bán tài sản của nhà họ Ngôn. Ha ha ha…”. Đáy mắt của anh hiện rõ sự nham hiểm, tính toán. “Đông Tường” luôn bị “Cảnh Thụy” chèn ép, “Cảnh Thụy” luôn luôn đứng đầu, “Đông Tường” mãi mãi là thứ hai, có điều chuyện đó sắp thành lịch sử rồi.

Triệu Hằng Chi cầm áo comple rồi tức giận nhanh chóng rời khỏi nơi này. Trên người người đàn ông 34 tuổi này là cả một dã tâm to lớn không có giới hạn.

Ngôn Thiên Hạ trân trân nhìn theo bóng anh ta, cô đóng hộp lại, không để ý nên bị kẹp ngón tay vào đó, người cô khẽ run rẩy.

Nháy mắt cô đột nhiên buông rơi chiếc hộp, rồi dựa vật người ra thành ghế, cô cúi đầu, mái tóc mai che khuất khuôn mặt, đôi môi khẽ mấp máy nụ cười lạnh lùng.

Trên đời này sao vẫn có người rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt.

Thiên Hạ về nhà nghỉ ngơi hai ngày liền. Đợt này vì “Cảnh Thụy” đã quá mệt mỏi, sắc mặt trông vô cùng khó coi. Sau khi ngủ một giấc dài cô cảm thấy dường như lâu lắm bản thân không cảm thấy thoải mái như thế.

Màn đêm buông xuống. Sau khi tắm xong cô mặc bộ váy liền thân hiệu Prada màu đen, những nhát kéo cắt bộ đồ một cách tinh xảo, cổ váy hình chữ V để lộ ra làn da trắng muốt của cô. Trên cổ cô đeo một sợi dây chuyền kim cương, vừa cao quý vừa gợi cảm. Cô khoác thêm một chiếc áo khoác mỏng màu bạc phối hợp với đôi tất dài màu đen để chống lại cái lạnh, cô đi đôi giày cao gót hiệu Chanel càng làm cho đôi chân thêm dài và quyến rũ. Hôm nay cô không trang điểm nhẹ nhàng như mọi ngày nữa mà trang điểm giống như kiểu của Trần Giai Vân, cô dùng màu mắt tím, những đường kẻ viền đậm và kẻ lông mày dày, thêm với đôi môi to son màu hoa tường vi càng khiến cho cô giống như nữ hoàng trong đêm tối vậy. Quan trọng nhất đó là lọ nước hoa màu hổ phách, Trần Giai Vân đúng là người nhìn xa trông rộng, ngày hôm nay cô đã có cơ hội sử dụng loại nước hoa quyến rũ này.

DreamPub, là một trong những quán bar mà các công tử thượng lưu, con nhà giàu thường hay lui tới, những cô gái ở đây rất cởi mở và thoải mái không giống như những cô gái ở câu lạc bộ trước phải mặc quần áo truyền thống của Nhật, luôn ngại ngùng giữ kẽ.

Cô vừa đến, bà chủ quán nhìn cô mà sững lại một lúc, cách trang điểm và ăn mặc của cô không hợp thì phải. Thiên Hạ cười và nói: “Tôi đến tìm người”. Nói xong cô tự đi vào trong, quả nhiên đã nhìn thấy Triệu Hằng Chi sau cửa sổ thủy tinh, hai mắt anh ta đang lim dim, xung quanh là mấy cô gái trẻ trung xinh đẹp, dường như không chú ý gì đến xung quanh.

“Giám đốc Triệu quả là biết hưởng thụ”. Thiên Hạ cười nhưng trong lòng có chút xót xa, cô có nên cảm ơn Khưu Lạc? Nếu như không phải vì ba năm trước anh ấy từ bỏ cô không một lời từ biệt, vì tìm anh ấy mà cô đã bới tung tất cả các quán bar ở thành phố này lên, đã phải gặp không biết bao nhiêu người quen, thì làm sao mà cô có thể biết được Triệu Hằng Chi là khách quen của quán DreamPub này chứ?

“Làm sao mà cô….” Triệu Hằng Chi lướt mắt nhìn cô một lượt, rồi cười nham hiểm: “Không phải cô Ngôn muốn có viên Ánh Trăng đến mức phát điên rồi đấy chứ?”

“Không, tối nay chúng ta không nói chuyện viên Ánh Trăng”. Cô vẫy tay một cái, các cô gái xung quanh Hằng Chi lần lượt đứng dậy ra ngoài, cô ngồi xuống bên cạnh anh ta rồi ngạc nhiên thốt lên: “Rượu vang? Anh không uống Vodka sao?”

Pheromone, xạ hương, hoa cam, :Rosemary, mùi oải hương, tất cả tạo thành mùi hương thần kỳ bay xộc vào mũi anh, mùi hương của loại nước hoa này bắt đầu kích thích các trung khu thần kinh của Hằng Chi, anh ta không kiềm chế được liền nói: “Mùi nước hoa của em thật đặc biệt” nói xong anh ôm lấy eo của Thiên Hạ.

Thiên Hạ cười và rót đầy cốc Vodka cho anh ta.

Mùi hương này tất nhiên là khác với bình thường rồi, khi ngửi nhiều sẽ khiến con người ta lâng lâng, mất đi lý trí, thần kinh vô cùng hưng phấn, thậm chí còn có thể tạo ra ảo giác…. Nếu không thế thì làm gì cô phải gài bẫy anh ta?

Sau khi uống cạn hai chén Vodka, người đang say dở như Hằng Chi đã hoàn toàn bị mùi thơm và rượu khiến cho ngây ngất, anh ôm chặt Thiên Hạ coi cô như mấy cô gái phục vụ trong quán rượu, anh nói: “Đi cùng anh đi, chúng ta đi chỗ khác”.

“Muốn tìm cũng không được” Thiên Hạ cười đầy ẩn ý.
Bất cứ con cáo nào dù có nham hiểm, gian xảo đến mấy thì một tay thợ săn như cô cũng đủ tự tin để nắm được cái đuôi của nó.
Thế nhưng Ngôn Thiên Hạ không thể ngờ được rằng lái xe của Triệu Hằng Chi lại đưa hai người đến khách sạn Quân Du. Ánh đèn sáng trên tầng thứ 20 chiếu rọi xuống những căn phòng lộng lẫy bên dưới.

Tuy đây là hệ thống khách sạn toàn cầu của nhà họ Châu, thế nhưng chắc không trùng hợp đến nỗi gặp anh ấy ở đây – mong ông trời phù hộ.

Thiên Hạ và lái xe dìu Hằng Chi vào quầy lễ tân. Thiên Hạ làm thủ tục và đưa chìa khóa phòng cho lái xe: “Anh dìu anh ấy lên lầu trước đi”. Nói xong lái xe liền dìu Hằng Chi đến trước buồng thang máy.

Thang máy kêu ding một tiếng, Châu Cẩn Du và trợ lý cùng bước ra ngoài, đột nhiên ngửi thấy mùi rượu nồng nặc, anh khẽ chau mày nhìn lướt qua Triệu Hằng Chi, sau đó bước nhanh ra phía cửa.

Đúng lúc này Ngôn Thiên Hạ cũng vừa điền xong giấy tờ và quay ra, đối diện với Cẩn Du.

Một người mặc bộ Âu phục Amari trắng, phong độ lịch lãm, cao quý và nho nhã.

Một người mặc bộ Prada bó sát màu đen, lộng lẫy gợi cảm, hấp dẫn và quyến rũ.
Trong mắt Châu Cẩn Du bỗng sáng lên, anh chưa bao giờ thấy Thiên Hạ như thế này cả, huống hồ lại xuất hiện ở khách sạn 6 sao của nhà họ Châu! Anh bước nhanh đến quầy lễ tân và đưa tay về phía cô lễ tân: “Đưa thông tin mà cô gái vừa nãy đưa cho tôi”.

Thiên Hạ quay lại và phản ứng: “Anh không có tư cách, đây là tư liệu cá nhân của khách”.

Anh khẽ cười, đôi mắt màu hổ phách của anh càng trở nên trong suốt như thủy tinh dưới ánh đèn điện: “Khách sạn này là của anh, em nói xem anh có tư cách hay không?”

Lúc này cô lễ tân đã đưa tư liệu cho Cẩn Du, anh lướt qua và thấy đánh đấu vào chỗ “phòng đôi” và thấy Ngôn Thiên Hạ ký tên bên dưới, ngay sau đó nụ cười trên mặt anh tắt ngấm ngay.

Thiên Hạ kéo chặt chiếc áo khoác lửng lại, cô cảm thấy có luồng gió lạnh đang thổi trong mạch máu. Cô rất hiếm khi thấy Châu Cẩn Du như thế này, cho dù cái hôm cô nói chuyện hai người nên hủy hôn ước cô cũng chỉ nghe thấy tiếng anh đập vỡ cái li ở phòng bên mà thôi, ánh mắt Châu Cẩn Du bây giờ như muốn xé tan cô ra vậy.

Anh buông tờ giấy xuống và đi về phía cô, Thiên Hạ chủ động lùi lại phía sau cho đến khi lưng cô chạm vào bức tường thủy tinh, không còn đường lùi nữa. Tay phải anh đặt vào tường ngang mang tai cô, anh khẽ cúi người xuống và nhìm chằm chằm vào cô, không cho phép ánh mắt cô tìm đường trốn chạy: “Nói, cô đến đây với ai?”

Thiên Hạ thở chầm chậm, cho dù đối thủ là Châu Cẩn Du – một người bình thường luôn cao quý, lịch sự, hôm nay lại vô cùng tức giận, cô nhất định phải ép bản thân mình thật bình tĩnh. Cô cười trừ và nói: “Tôi vào đây với ai có liên quan đến anh Châu sao?”

Anh nhìn cô thật lâu, mùi thơm của hai người như hòa quyện vào nhau khiến không khí vô cùng kì lạ. Đột nhiên anh như sực nhớ ra điều gì và vội hỏi: “Lẽ nào là Triệu Hằng Chi?” Thấy Thiên Hạ sững người lại anh liền nắm chặt nắm đấm bên tai cô lại và gằn giọng: “Cô quả nhiên là ở bên anh ta sao?”

“Tôi nhắc lại một lần nữa, tôi và anh đã hủy hôn, chúng ta đều đã là người trưởng thành, tôi có quyền đi với ai mà tôi muốn, anh không có quyền can thiệt”. Thiên Hạ cao giọng nói, cô cố gắng đẩy Châu Cẩn Du ra, cố gắng thoát khỏi không gian chật hẹp này. Trong nháy mắt, ngoài cô lễ tân đang cúi đầu không nói gì ra còn lại cả căn phòng to lớn không một bóng người.

Tay cô có cảm giác đau rồi bất thình lình bị kéo mạnh về sau, cô đập mạnh vào bức tường thủy tinh, Châu Cẩn Du cúi người ôm ghì lấy cô, mùi thơm mê hoặc ấy đã phá tan lớp băng giá ngụy trang của anh. Anh thì thầm bên tai cô, giọng vô cùng ấm áp: “Anh ta cho em cái gì, Thiên Hạ? Anh ta mang lại cho em cái gì, em nói đi. Anh có thể mang lại cho em gấp 10 lần, 100 lần, thậm chí là 10 “Đông Tường” , 100 “Cảnh Thụy” … Thiên Hạ, anh yêu em”. Câu nói cuối cùng vang lên khiến hai đầu gối cô run run, đôi guốc cao như muốn gẫy ra.

Anh ôm chặt lấy cô, cẩn thận nhẹ nhàng như đang ôm trong mình một viên đá quý, rồi đột nhiên anh hôn nồng nhiệt lên đôi vai cô, để lại trên đó là những vết ửng đỏ còn cô đã hiểu thế nào là đau.

Tim cô dường như muốn bay ra khỏi lồng ngực, trước mặt anh cô chưa bao giờ trở nên hoảng loạn sợ hãi như thế.

Thế nhưng cô không yêu Châu Cẩn Du! Không yêu! Đây chẳng qua chỉ là sự mê hoặc nhất thời của một cô gái trước một chàng trai quá hấp dẫn mà thôi….

Đôi môi cô biến thành nụ cười tàn nhẫn, cô thì thầm vào tai Cẩn Du: “Châu Cẩn Du, anh có biết vì sao đính hôn nửa năm mà tôi không muốn ngủ cùng anh không?”

Anh ngừng nụ hôn lại.

Cô ngước mắt lên, học tập ánh mắt dịu dàng của Khưu Lạc rồi cười và nói: “Bởi vì tôi sớm đã không còn trinh trắng nữa. Đêm đính hôn, khi anh cởi chiếc khăn tắm trên người tôi ra, biết tại sao tôi đột nhiên ôm chặt lấy mình rồi quỳ xuống đất không? Bởi vì tôi không muốn, không muốn anh để lại dấu ấn trên người tôi. Cả đời này tôi chỉ yêu một người, anh ấy biến tôi từ một cô gái thành một người phụ nữ, anh ấy cho tôi biết thế nào là rung động, thế nào là mỏi mòn chờ đợi, ngóng trông. Cho dù tôi hận anh ấy, hận đến mức có thể nghiến răng kèn kẹt, thế nhưng chẳng ai có thể thay thế được địa vị của anh ấy trong tim tôi. Còn anh…..” cô cười rồi thay đổi ánh mắt: “Anh chấp nhận làm người thay thế sao?”

Cô biết cao ngạo đã ăn sâu vào máu của Châu Cẩn Du. Nếu như không vì cao ngạo thì anh ấy không dễ dàng đồng ý từ bỏ hôn ước như thế. Anh sẽ không bao giờ phủi tay áo bỏ đi ở trong lễ đường, không có chuyện đến bây giờ mới thốt ra tiếng “anh yêu em”. Cô hiểu Châu Cẩn Du như thế cho nên nhân lúc anh còn đang suy nghĩ và hoài nghi cô đã đẩy anh ra và chạy về phía thang máy.

Đêm nay không ai có thể ngăn được cô cả, cô phải lấy được viên đá Ánh Trăng.

Phần 2: Chiến đấu cùng thú 

Khách sạn Quân Du, tầng 18, phòng tổng thống.

Ngôn Thiên Hạ đứng ngoài cửa nhìn tấm biển cửa mạ vàng Penthouse, chỉ một giây sau cô lấy lại vẻ quyết đoán và đẩy cửa bước vào. Thảm nhà Ba Tư, tranh sơn dầu cổ điển, những bức điêu khắc tinh xảo, ánh đèn mờ ảo, phòng 270. Tất cả đều bắt mắt bằng chiếc giường nước mềm mại và rộng rãi nằm sâu bên trong. Chiếc áo comple của Triệu Hằng Chi được vứt bừa ra đất, anh ta mặc độc chiếc quần dài và nằm trên giường. Khi thấy cô vào đôi mắt anh dài ra và nói: “Mau đến đây nào”.

Đôi môi Thiên Hạ khẽ nở nụ cười lạnh lùng và nhìn gương mặt đỏ lên vì rượu quá nhiều của anh ta, cô nhẹ nhàng nói: “Em còn có chuyện muốn nói với anh mà…” Nói chưa xong cô đã bị Hằng Chi kéo xuống giường. Cơ thể Hằng Chi do say rượu nên nặng nề đổ lên người cô, mùi rượu sộc vào cổ. Thiên Hạ gọi lớn và dùng chân đạp vào bụng anh ta rồi đẩy anh ta ngã vật xuống đất.

Nơi đó Châu Cẩn Du vừa mới hôn cô, làm sau lại bị tên bẩn thỉu này hôn lên.
Triệu Hằng Chi bị va đạp mạnh nên người nửa say nửa tỉnh, anh ta liền bật dậy và mắng, vừa mắng đi đến bàn và nốc cạn ly nước, hơi rượu bay đi được một ít. Lát sau quay lại nhìn thấy cô anh ta như tỉnh cơn mê vội nói: “Ngôn Thiên Hạ, hóa ra là cô. Cô điên rồi à? Tự mình tìm đến tôi lại còn ra vẻ trong trắng”.

Ngôn Thiên Hạ lập tức bò xuống dưới đất rồi quỳ xuống trước chân anh ta: “Tôi thực sự vạn bất đắc dĩ. Anh nói không sai, tôi điên rồi, cha tôi bệnh nặng, uống thuốc không hiệu quả, bác sĩ nói chỉ còn phụ thuộc vào ý trời. Tôi muốn có viên Ánh Trăng mang lại may mắn, cho dù là mê tín đi nữa thì tôi cũng muốn làm điều gì đó để bày tỏ sự hiếu thảo đối với ba tôi, tôi không mong muốn nhiều mà chỉ hi vọng có thể mượn nó trong một tháng…”. Một tháng sau cô sẽ có cách lấy lại nó từ tay Khưu Lạc.

“Ngôn Khởi Thước chết thì có liên quan gì đến tôi?” Triệu Hằng Chi gắt lên với cô gái đang quỳ dưới đất, hưng phấn của cả buổi tối đã bị cô phá tan tành.
“Anh không còn nhớ khi mẹ anh nằm trên giường bệnh anh đã có tâm trạng thế nào sao?” Triệu Hằng Chi là người hiếu thảo có tiếng, đã từng vì mẹ mà thức trông ba đêm không ngủ. “Lúc đó anh đã đặt viên Ánh Trăng vào lòng bàn tay mẹ anh và bà đã vượt qua nguy hiểm một cách thần kỳ, sau đó anh thường xuyên đẩy xe lăn đưa bà di dạo trong hoàng hôn, khi bà từ giã cõi đời này trên môi vẫn ngậm nụ cười. Tôi cũng muốn hiếu thảo một lần như thế. “Cảnh Thụy” là gì chứ, Hạc Huyết Hồng là gì chứ, nếu như ba tôi không còn thì tôi giữ lại những viên đá quý đó có tác dụng gì chứ?” Cô ngước lên nhìn Hằng Chi, đôi mắt đẫm lệ chờ đợi.

Triệu Hằng Chi nhìn cô chằm chằm. Ánh mắt của Ngôn Thiên Hạ cộng thêm việc không tiếc hi sinh viên Hạc Huyết Hồng để đổi lấy viên Ánh Trăng, khiến cho mọi thứ trở nên thật đáng tin cậy.
Thế nhưng, hồ ly thì vẫn là hồ ly.

Triệu Hằng Chi nhặt cái áo comple đang nằm dưới đất rồi mặc lại sau đó chỉnh lại quần áo và nói: “Viên Ánh Trăng là vật báu của nhà họ Triệu tôi, nếu cha cô bị bệnh nặng thì tôi khuyên cô nên tìm bác sĩ giỏi nhất thế giới, cần phẫu thuật thì phẫu thuật, cần dùng thuốc thì dùng thuốc”.

Thiên Hạ quỳ dưới đất nhẽ nhếch mép cười nhạt.
Triệu Hằng Chi mặc chỉnh tề xong và đi về phía cửa. Thiên Hạ thay đổi giọng hoàn toàn và nói với ngữ điệu vừa lạnh nhạt vừa chậm rãi: “Báo chiều Phương Nam”, trưởng tòa soạn Thẩm Nhật Dương, ngày 7 tháng 2, nhận hối lộ 380 vạn nhân dân tệ; “Kim Thành nhật báo”, vợ trưởng tòa soạn bà Đổng Ngọc Hoa, ngày 8 tháng 2, nhận hối lộ kim cương, đồ trang sức phỉ thúy ước tính 100 kt. Hai tờ báo trên trong cùng ngày 15 tháng 2 đồng loạt đưa tin “Cảnh Thụy” bán đấu giá viên Tổ Mẫu Lục giả. Anh thật to gan, thủ đoạn thật độc ác, và cũng thật vô tri. Lẽ nào anh không biết sau khi chuyện này đưa lên tòa sẽ có hậu quả như thế nào sao? Một khi sự việc bị bại lộ thì bảo vệ anh?”

Bước chân Triệu Hằng Chi khựng lại khi tay đã đẩy xong năm cửa, anh định quay lại nhìn Thiên Hạ đang quỳ dưới đất nhưng không cô đã đứng thẳng dậy. Cô nhìn Hằng Chi và cười khẩy: “Anh có thể làm được thì tôi có thể điều tra được. Anh dám vu oan thì tôi dám làm thật”.

“Ồ”, anh quay bước lại và đến trước mặt Thiên Hạ: “Đó là lời đồn sao? Nếu như là lời đồn, là vu oan thì tại sao Lâm Hề Nhị lại đi khỏi nhà họ Ngôn ngay lập tức? Điều này không phải rất vô lý sao? Người phụ nữ suốt ngày gắn với tiền như bà ta đột nhiên lại cùng con trai phủi áo ra đi, điều này chỉ có thể nói nhà họ Ngôn đã đến lúc đổ rồi”.

Cô phủi phủi hai đầu gối rồi uể oải nhìn Hằng Chi một cách quyến rũ: “Làm sao mà anh biết được chuyện đó không phải do tôi sắp đặt để đuổi họ đi?”

“Được, cho dù là cô sắp đặt để đuổi họ đi thì cô cũng không nên quên một điều, nhân vật mấu chốt của việc này là Lý Ngự Thành. Ông ta nói đó là viên đá thật thì “Cảnh Thụy” sẽ không sao; Còn nếu ông ta nói đó là đá giả …. Nhất định cô sẽ nghĩ làm sao mà ông ta có thể đưa viên đá giả ra được, rõ ràng hôm đấu giá là đá thật. Thế nhưng cô đừng quên hôm đấu giá Trần Giai Vân cầm viên đá đi ngay, mọi thủ tục thanh toán đều giao cho trợ lý, đó chính là cơ hội cho tôi đưa viên đá ……”.

““Lý Ngự Thành” làm sao có thể làm giả được? Viên đá ở buổi đấu giá là thật, cho dù có đặt ngay ở đấy thì mọi người cũng thể mở mắt mà nói sằng bậy được”.

“Thế nhưng tôi đã chuẩn bị viên ngọc giả…” Triệu Hằng Chi cười nham hiểm. Sau đó anh ta đến bên bàn uống nước là cầm trai Rafi đã mở sẵn rồi rót điệu nghệ vào chiếc cốc đáy cao, uống một ngụm và nói tiếp: “Đêm trước khi tin này được tung ra tôi phải làm đủ mọi cách mới có thể đưa được viên ngọc giả đến tay Lý Ngự Thành một cách bí mật. scandan động trời cùng với chuyện viên ngọc giả nữa, chỉ cần Lý Ngự Thành mang viên đá đó ra thì chẳng cần tốn sức cũng có thể đạp đổ “Cảnh Thụy” xuống đất:. Nói xong anh ta phá lên cười.

“Anh nghĩ rằng mọi người đều vô liêm sỉ như anh sao?” Ngôn Thiên Hạ nắm chặt tay lại, hóa ra con hồ ly này tâm địa thật xấu xa, viên Tổ Mẫu Lục thật cũng bị hắn bày mưu tính kế biến thành giả.

“Thương nhân không phải là thánh nhân, có thể đánh bại quân địch mà không tốn chút sức lực nào thì tại sao lại không làm chứ?” Anh ta nhìn cô rồi nói: “Xét cho cùng thì cô vẫn còn trẻ lắm, chưa hiểu hết sự đời đâu…”.

“Không cần nói nhiều, đêm nay tôi chỉ cần viên Ánh Trăng, trước khi Lý Ngự Thành công bố mọi chuyện nếu như tôi nói chuyện anh đưa hối lộ các tờ báo ra ngoài thì e rằng người thất bại sẽ là anh đấy, hơn nữa lúc đó ông ta cũng không dám lấy viên Tổ Mẫu Lục giả ra đâu”.

Triệu Hằng Chi nặng nề đặt chiếc cốc đế cao xuống bàn, tiếng cốc thủy tinh chạm vào nhau vang lên đinh tai, anh quay lại nhìn ánh mắt Thiên Hạ lúc này sắc lẹm và tàn nhẫn.
Cho đến cuối cùng vẫn là cô túm được ngọn đuốc của anh ta rồi, chỉ cần thêm mồi lửa…….

“Ha ha” Thiên Hạ đột nhiên cười phá lên: “Triệu Hằng Chi, tôi biết anh đang tính toán điều gì”. Nói xong cô tháo giày cao gót ra và trèo lên giường, sau đó ném hai chiếc gối xuống đất rồi biến chiếc giường thành một đống nhàu nát, Triệu Hằng Chi đứng bên đơ mắt nhìn cô, cô thì như bị điên, ánh mắt vô cùng lạnh lùng.

Làm xong tất cả cô bước xuống giường và đi đến trước mặt Hằng Chi: “Tránh ra”. Cánh tay cô chắt vào anh ta một cái rồi cầm chiếc cốc thủy tinh vẫn còn một nửa rượu vang, cô quay người và rót thành một đường cong hoàn mỹ trên không trung. Trên giường lúc này đã tạo thành một vệt đỏ. Cô cười vừa ý sau đó quay người nhìn thẳng vào Triệu Hằng Chi.

“Tôi biết trong tay anh vẫn còn một con bài cuối cùng, con gái độc nhất của đại gia làng truyền thông Lâm Liên Chi tháng 10 này sẽ lấy anh, vì thế cho nên anh tự tin lợi dụng truyền thông vì anh cho rằng đã có bố vợ đỡ lưng, không phải thế sao? Thế nhưng nếu ông ta biết cuộc sống của con rẻ ông ta “tích cực” như thế nào thì sao nhỉ?” Cô cười, trong mắt như thắp lên bằng ngọn đuốc, cô ngồi lên giường mà thỏa mãn nhìn lại vết rượu trên giường, lạnh lùng cao ngạo như nữ hoàng bóng đêm, “Nếu như ông ấy biết con rể tương lai của mình luôn qua đêm ở khách sạn, lại còn dẫn cô gái nào đó từ DreamPub đến khách sạn thuê phòng thì sao nhỉ?” Nói xong như chợt nhớ ra điều gì cô lại nói: “A, đúng rồi, tôi không phải là cô gái nào đó, cô gái đó không dám làm to chuyện đâu, nên anh không phải lo. Thế nhưng mà tôi thì cứ thích làm to chuyện, làm to đến mức khiến cho chuyện hôn nhân hai nhà phải chết yểu, làm to đến mức để tập đoàn Dia và STK chia cổ phần, khiến cho “Đông Tường” tự động giải tán! Tôi phải nhắc nhở anh rằng, khách sạn chắc có mấy tự động ghi âm và quay camera, mà người đặt căn phòng tổng thống này, là tôi, Ngôn Thiên Hạ, còn anh, có trăm cái miệng cũng không rửa sạch được đâu. Ha ha…”.

Xem ra cô ấy đã thực sự túm được đuôi của con hồ ly rồi, Triệu Hằng Chi mặt mày xanh xao, không biết nên nói thế nào.

“Trong vòng hai ngày tới đưa viên Ánh Trăng đến nhà họ Ngôn. Hành động càng nhanh thì tâm trạng của tôi càng vui vẻ thì càng có khả năng hoàn trả đồ cho anh sớm”. Nói xong cô bước xuống giường rồi thong thả đi đôi giày cao gót vào và thoải mái bước ra khỏi Penthouse.

Vừa ra đến ngoài cửa, đúng cái khoảnh khắc cô mở nắm cửa ấy cô mới có thể thở phào nhẹ nhõm. Chuyện này coi như đã giành phần thắng nhưng không nghĩ là mệt mỏi đến thế. Cơ thể đã nghỉ ngơi dưỡng sức trong hai ngày thế nhưng vẫn còn lỗ hổng, những cơn gió như luồn qua lỗ hổng ấy để ập vào lồng ngực.

Cô phải nhanh chóng rời khỏi nơi đây, nếu không thì Châu Cẩn Du đuổi theo… anh ấy sẽ làm thế nào?

Thiên Hạ đẩy cửa và rời khỏi căn phòng đầy áp lực này. Cô đi đến một hành lang sáng sủa và đang định rảo bước tiến ngay về phía thang máy, thì cô thấy bóng Châu Cẩn Du mặc comple trắng, dáng đi cao ngạo đi từ đầu kia của hành lang. Màu trắng ấy kết hợp với màu của ánh đèn càng khiến cho không gian thêm mờ ảo, như hư như thật.

Anh ấy vẫn đến, anh ấy từ bỏ sự cao ngạo, sự tự phụ, sự lo lắng, sự hoài nghi, sự đau đớn, vì cô mà đến tầng thứ 18, vì cô mà không quản tất cả…

Khoảnh khắc ấy, Thiên Hạ cười với Châu Cẩn Du, nước mắt cứ thế mà trào ra.
Châu Cẩn Du tiến lên phía trước và ôm cô vào lòng, tay anh nhẹ nhàng vuốt tóc phía sau gáy cô, áp mặt cô vào ngực mình, giọng xót xa: “Thiên Hạ, anh đến muộn rồi sao? Anh không nên suy nghĩ lâu như thế…”

“Em không sao”. Đó là một thứ cảm xúc phức tạp. Không phải tình yêu, không phải tình thân, không phải tình bạn, mà là thứ cảm giác được trân trọng. Cho dù là người phụ nữ kiên cường thế nào đi nữa thì cũng có lúc yếu mềm, trong lúc này Thiên Hạ đã gặp được người có thể khiến cô ấm áp.

“Chúng ta nên cho nhau thời gian nhé. Em giải quyết xong chuyện của em, anh sắp xếp lại tình cảm của mình. Sau đó chúng ta sẽ bên nhau”. Cả hai người lâu lắm rồi chưa ôm nhau một cách yên lặng như thế này, cả hai dựa vào nhau. Anh từ bỏ sự cao ngạo vốn có của mình, cô cũng rũ bỏ những cái gai xung quanh mình.

Châu Cẩn Du bất chợt cười một cách thoải mái: “Khi đính hôn anh đã nói sẽ mang lại hạnh phúc cả đời này cho em. Đó là quyền lợi mà anh mang lại cho em, chẳng ai có tư cách cướp đi được, chỉ cần em không từ bỏ mà thôi”.

Thiên Hạ lau khô nước mắt. Điều hạnh phúc nhất cả đời này của cô đó là gặp được Châu Cẩn Du, còn điều bất hạnh của Châu Cẩn Du đó là đã gặp cô. Cho đến hôm nay cô vẫn chẳng mang lại bất cứ hứa hẹn gì cho anh cả. Thế nhưng cô hiểu một điều rằng, Châu Cẩn Du chính là người đàn ông mà cả đời cô có thể dựa vào.


Phần 3: Thiên đường, địa ngục

Đêm cuối cùng sau ngày hẹn 5 ngày, Triệu Hằng Chi đã cho người mang viên Ánh Trăng đến.

Thiên Hạ ngồi trên ghế sô pha, tay phải nâng chén trà, ánh mắt nhìn chằm chằm vào chiếc hộp màu cam đựng viên đá để trên bàn. Cô cười và dùng những ngón tay ấm áp nhấc viên đá lạnh lẽo lên xem. Cô ngắm nhìn một hồi rồi nhìn ánh nắng của buổi chiều đang chiếu xuyên qua viên đá, khiến viên đá càng lộng lẫy và cuốn hút hơn.

Thiên Hạ khẽ nhếch môi cười rồi đi vào phòng tắm rửa và thay đồ. Cô mặc bộ váy liền thân Fendi bó sát eo màu vàng, là mẫu váy mà cô đã từng thích nhất, 3 năm trước khi Khưu Lạc ra đi cô đã không động đến nó nữa. Chiếc áo khoác hiệu Chanel được bung cúc tự nhiên. Nhìn mình trong gương đã vô cùng xinh đẹp thế nhưng gương mặt vô cùng xanh xao, cô lại dặm thêm ít phấn hồng nữa.

Trong lọ nước hoa vẫn còn lại 3mm nước hoa gợi tình mà Giai Vân cho cô. Không bằng dùng luôn trong trận cuối cùng này đi. Nếu như trong lòng anh ta vẫn còn chút tình yêu ấy…

Khi Thiên Hạ đến khu nhà họ Lý thì đã hơn 8 giờ tối, Trần Giai Vân đích thân xuống mở cửa cho cô, rồi nói với vẻ không tin: “Cô thực sự lấy được viên Ánh Trăng rồi sao?”

“Ừ”. Thiên Hạ khẽ nhếch môi đáp lại.
Trần Giai Vân khẽ hít hà một lúc và nhận ra mùi thơm quen thuộc, cô nói lạnh nhạt: “Tôi cũng không ngờ tối nay cô lại dùng lọ nước hoa mà tôi đã tặng”.

“Cô không yêu anh ta, không phải sao?”
“Đúng”. Trần Giai Vân cười một cách khinh bỉ: “Tôi không ngu đến mức yêu một người đàn ông như gió mà mình không nắm chắc được”.

“Anh ta có ở nhà không?” Thiên Hạ hỏi thẳng.

“Có, ở phòng ngủ đầu tiên tầng 2, phòng của anh ta”,.

“Cảm ơn”. Thiên Hạ bước qua Giai Vân thì nghe thấy cô ấy hừ lên một tiếng. Cô quay lại, Trần Giai Vân nhìn cô và nói: “Không nên để bản thân lún quá sâu”.

Thiên Hạ cười, nụ cười lần này vô cùng gợi cảm.
Khưu Lạc lúc này đang ngồi trên ghế sô pha, hai chân vắt lên nhau một cách tao nhã, trong tay vẫn cầm chiếc quạt đó. Ánh sáng mờ ảo của ánh đèn màu cam phả phất trên gương mặt anh.

Khưu Lạc thấy Thiên Hạ bước vào liền cười và gập quạt lại: “Coi như cô đã đến”.

Thiên Hạ bước trên tấm thảm mềm đến trước mặt anh rồi mở chiếc hộp và đặt lên bàn: “Anh có thể kiểm tra hàng”.

“Không cần” Anh cười với thái độ thờ ơ.
“Không cần?” Thiên Hạ nhíu mày.

“Anh nghĩ chắc là thật rồi. Cho dù là giả đi nữa thì một nhà kiểm định đá quý như em dùng nó để lừa qua mắt anh thì thật và giả có gì khác nhau chứ?”

“Là đồ thật”. Mùi hương hoa cà dược bên ngoài theo gió phảng phất bên cửa sổ, rồi lan tận vào trong phòng, một cảm giác bất an ở đâu kéo đến. Thiên Hạ tiếp lời: “Là tôi khó khăn lắm mới lấy được từ tay Triệu Hằng Chi”.

“Khó khăn thế nào?” Khưu Lạc vẫn dáng vẻ điềm tĩnh ấy hỏi cô, giống như bông sen dưới ánh trăng, thuần khiết mà xa xôi.

Thiên Hạ cười và nhìn thẳng vào mặt anh, cô không muốn bỏ qua bất cứ biểu hiện nào trên mặt anh: “Là em dùng cơ thể để đổi lấy nó”.

Khưu Lạc vẫn cười điềm tĩnh: “Thiên Hạ, em không cần đùa như thế. Em là loại người có thể chịu uất ức hay sao?”

“Anh không tin sao, anh thấy một cô gái như em thì còn có cách gì nữa chứ?” Cô trả lời một cách bình tĩnh thế nhưng dường như có cảm giác đắng ngắt trong cổ họng.

Gió thổi mạnh hơn, tấm rèm ngoài cửa sổ bay phành phạch, mùi hoa cà dược bay đến càng thơm hơn, trên vai cô lộ rõ nốt đỏ bị hôn hôm trước, trên đôi vai trắng ngần lại có một dấu vết của tình yêu rõ ràng như thế.

Khưu Lạc nắm chặt chiếc quạt hơn rồi nhìn chằm chằm vào vết xước trên vai cô, sau đó lại cười: “Ngôn Thiên Hạ, em đang lừa anh à, em có ngu đến mấy cũng không bao giờ dùng biện pháp đó đâu……..”.

“Biện pháp này thì sao?” Giọng lạnh lùng của cô cắt ngang lời anh, cô bước lại trước mặt anh, mùi nước hoa đã bắt đầu lan tỏa: “Lẽ nào anh vẫn nghĩ em là thiếu nữ thuần khiết sao? Là ai ba năm trước đã lấy đi sự trong trắng của em, anh quên rồi sao? Nếu đã… không còn trong trắng nữa thì bẩn thêm một lần nữa thì có sao chứ?”

“Thiên Hạ, không nên nói về mình như thế chứ”. Khưu Lạc ném cái quạt sang một bên rồi cười nhạt.

Cô cười: “Em đã ngủ với anh, đã ngủ với Châu Cẩn Du, cũng đã ngủ với Triệu Hằng Chi. Có thể sau này sẽ ngủ với người khác nữa. Thế nào, lẽ nào anh trêu hoa ghẹo gái bên ngoài mà còn yêu cầu em giữ gìn vì anh sao?”

Đó là cái gì? Là thấy có lỗi sao? Sao cô lại nhìn thấy điều này lóe lên trong mắt Khưu Lạc. Đôi mắt màu xanh lục ấy lại có màu đau thương vì cô sao, quả là một sự phát hiện ngoài ý muốn. Cô cúi người rồi ngẩng đầu nhìn vào đôi mắt anh.
“Khưu Lạc, chẳng phải anh nên vui mừng hay sao? Là anh ép em thành như thế này. Anh khiến em trở nên như thế này, hơn nữa, anh còn ép em đến đường cùng, chẳng qua em cũng chỉ hoàn thành nó theo kịch bản mà anh đã viết cho vai diễn của em thôi mà, lẽ nào anh không vui sao? Thấy em trở nên bẩn thỉu thế này chắc anh có cảm giác thành quả lắm nhỉ?” Câu cuối cùng dường như được xuất phát từ đáy lòng cô.

“Ha ha” thấy ánh mắt đờ đẫn của Khưu Lạc như vậy cô liền cười và nói: “Chúc mừng anh, Khưu Lạc, anh đã thành công khi khiến em phát điên thế này”.

Cô quay người rời đi thì bị Khưu Lạc ôm chặt từ phía sau, anh ôm chặt cô và rồi hai người cùng nằm trên tấm ghế sô pha êm dịu. Giọng anh như bị nén xuống: “Không bẩn, Thiên Hạ không bẩn”. Cô cảm nhận được cảm giác mềm mại khi anh hôn lên vết xước ấy.

Lẽ nào đây mới là Khưu Lạc thực sự sao? Anh ấy vẫn còn yêu cô sao?

Ánh trăng lướt qua khung cửa và đọng lại trên ghế sô pha, vô cùng sáng.

“Thiên Hạ, sau này em không được nói mình như thế nữa”. Đôi môi anh đã tách khỏi vai cô, anh ôm cô vào lòng và nằm dài trên ghế, giống như hai con mèo lười đang dựa vào nhau trong bóng đêm: “Bởi vì anh không tin những lời đó đâu”.
Như có một gáo nước lạnh vừa dội vào đầu cô!

“Em nói như thế anh đau lòng lắm”. Những ngón tay của anh luồn vào mái tóc cô, trên chiếc ghê sô pha mềm mại, hai người thân mật không giới hạn. “Hôm nay anh rất mệt, em ở bên anh nhé!” Nói xong anh nhắm mắt lại.

“Anh thực sự muốn “Cảnh Thụy” sao?” Cô hỏi.

“Sáng sớm mai anh sẽ để Giai Vân cùng viên ngọc thật đến chỗ 8 nhà giám định đá quý để công bố với bên ngoài. Không cần phải nói nhiều nữa”.

Thực sự anh cảm thấy rất mệt mỏi, cho nên rất dễ dàng vào giấc ngủ. Thiên Hạ nhìn anh ngủ rồi bất giác đưa tay lên vuốt nhẹ mặt anh. Có thể đây là lúc duy nhất mà Khưu Lạc không đề phòng. Nếu như hai người họ cứ như thế này mãi thì tốt biết mấy….

Ánh trăng sáng chói, hương hoa cũng đã lan rộng khắp nơi.
Sáng hôm sau khi Thiên Hạ tỉnh dậy thì trên ghế chỉ có mình cô. Cô chải đầu rửa mặt xong và xuống dưới thì đã thấy Giai Vân đang phì phèo thuốc lá ở đó. Cả căn phòng ngoài hai người ra không thấy bóng anh đâu cả.

“Chuyện viên Tổ Mẫu Lục đã xong rồi”. Giai Vân nói mà không nhìn cô.
“Ờ, Khưu Lạc đâu?”
“Đi rồi”. Trần Giai Vân lạnh lùng đáp.

Thiên Hạ thấy lặng trĩu trong lòng, vận mệnh lại lặp lại một lần nữa.
Không nản chí, cô hỏi tiếp: “Đi đâu?”

“Anh ấy đâu có nói với tôi”. Trần Giai Vân ngước mắt nhìn Thiên Hạ và phát hiện thấy vết xước đỏ trên cổ cô, có lẽ hiểu nhầm nên cô hạ giọng và nói đầy đồng cảm: “Không nên nghĩ về anh ấy nữa, tôi cũng rất đen đủi khi phải thay “Lý Ngự Thành” xử lý mọi việc trong nước, anh ta để lại một đống hỗn loạn cho tôi”.

“Anh ấy đi nước ngoài rồi sao?” Thiên Hạ cao giọng hỏi, Giai Vân gật đầu.
“…… Tôi còn nhiều việc phải làm, tôi đi trước đây” nói xong Thiên Hạ quay người bước khỏi nhà họ Lý.

Ánh nắng lên cao đã vô cùng chói mắt thế nhưng cô vẫn ưỡn ngực bước đi mạnh mẽ.

Nếu như anh ấy còn tình cảm với cô thì ba năm trước đã không ra đi mà không nói một lời, không thể vì bản thân có chuyện khó khăn mà quyết định ra đi một quãng thời gian được.

Nếu như, thân anh ấy ở nước ngoài mà vẫn quan tâm đến nhất cử nhất động của cô.

Nếu như, anh ấy về nước vì chuyện kết hôn của cô và Châu Cẩn Du.

Nếu như, anh ấy vì muốn kiểm tra xem có phải cô vì muốn cứu “Cảnh Thụy” nên mới kết hôn với Châu Cẩn Du cho nên mới để cô đến chỗ Triệu Hằng Chi lấy viên Ánh Trăng, muốn xem cô có thực sự vì “Cảnh Thụy” mà chấp nhận làm tất cả không. Nếu như chấp nhận thì có nghĩa là đã chứng minh cô với Châu Cẩn Du kết hôn chỉ là lợi dụng lẫn nhau, không có tình cảm. Nếu như không chấp nhận thì có nghĩa là cô đã thực sự thích Châu Cẩn Du…

Kết quả, anh ấy đã thành công.
Nếu như anh ấy đã đạt được điều mình muốn thì tại sao lại không ra đi chứ? Lẽ nào những điều vừa suy luận ở trên lại sai sao?

Trên đầu là bầu trời cao và xa, màu xanh bi thương như đang phủ lên tất cả, ánh nắng chói trang rọi vào mặt cô, bất giác cô nhấp môi cười nhạt.

Trên đời này làm gì có chuyện dễ thế, lần này cô nhất định không để cho anh ta thắng thế.

Phần 4: Chân trời góc bể

Ngôn Thiên Hạ trở về nhà họ Ngôn thì mới phát hiện cha mình đã về nhà từ lúc nào và đã về nhà trước cô.

Trong căn phòng thơm mùi thuốc an thần, Ngôn Khởi Thước cũng cho người hầu lui hết, chỉ còn mình ông đang ngồi trên ghế sô pha an dưỡng.

Thiên Hạ chỉnh lại áo và tóc để che đi vết xước trên cổ và nhẹ nhàng cởi giày và lén đi lên phòng. Thế nhưng cuối cùng cô vẫn bị Ngôn Khởi Thước phát hiện ra, ông nhẹ nhàng hỏi:”Con về rồi à?”

Thiên Hạ tiến thoái lưỡng nan, thế là cô đành quay lại và ngồi xuống chiếc ghế đối diện với Ngôn Khởi Thước: “Con về rồi, sức khỏ của ba không sao chứ?”

“Vốn chẳng sao cả. Hôm đó do kích động quá thôi, cấp cứu xong là chẳng sao nữa. Bác sĩ kê cho ba ít thuốc an thần rồi…”, ông Khởi Thước nhìn Thiên Hạ và phát hiện ra vết đỏ trên cổ cô, ông giật mình và hỏi: “Cổ con làm sao thế kia?”

Cô cười mỉa mai và nói: “Bị người ta cắn. Ba à, “Lý Ngự Thành” đã chính thức công bố viên Tổ Mẫu Lục là thật”.

“Ba biết. Có điều ban đầu chẳng phải con nói viên đó là giả sao? Tại sao ông ấy lại muốn giúp chúng ta chứ?”

“Có thể….. có thể “Lý Ngự Thành” nể mặt Châu Cẩn Du, ha ha….” Ngay cả cái cớ này bản thân cô cũng chả tin được: “Ba, “Cảnh Thụy” đã không sao rồi, công việc sau này của công ty do mình ba lo liệu, con phải đi một thời gian”.
“Đi đâu? Sao mà ngay cả con cũng đi thế? Các người cứ đi từng người từng người một”. Ông Khởi Thước bị kích động và bắt đầu hẵng giọng.

Thiên Hạ vội nói: “Ba, con đi sớm về sớm mà. Ba à, con có người yêu rồi, con sẽ dẫn anh ấy về làm con rể ba”. CÔ cũng hcir còn cách này để an ủi cha mình mà thôi.

Ngôn Khởi Thước bán tín bán nghi thế nhưng cũng gật đầu đồng ý. Thiên Hạ nhân cơ hội này lên gác chuẩn bị đồ đi luôn. Trên hộ chiếu của Khưu Lạc xuất hiện những nước nào cô đều nhớ rõ, Pháp, Mỹ, Ý, Tây Ban Nha, Monaco, Nhật Bản. Tìm từng nước một, mỗi nước tìm mất nửa tháng, tìm tất cả các quán bar nổi tiếng, cô không tin mình không tìm thấy anh.

Cô đơn trên mảnh đất lạ lẫm, đêm heo hắt ánh đèn xanh đỏ từ các quán rượu, mọi âm thanh của thế giới xô bồ vọng lại, từng gương mặt người xa lạ bước qua cô. Ban đầu khi gặp anh tại Akers, cô lại quay lưng như không hề quen biết, bây giờ lại sốt sắng đi tìm anh, thật là nực cười.

Paris về đêm, Thiên Hạ ngồi trong quán cà phê lộ thiên, cà phê trên bàn đã nguội ngắt từ bao giờ rồi. Mới có tháng tứ thế nhưng thời tiết đã vô cùng ẩm ướt. Trước mặt là dòng sông Xen nổi tiếng, từng đợt sóng nhỏ cuộn trào, dưới ánh đèn mờ, Thiên Hạ ngồi ngắm cảnh đêm, một bóng dài bước đến và ngồi vào nhà trước ghế trước mặt cô.

“Anh đi theo em bao lâu rồi?” Cô cười nhạt.

“Không lâu, nửa tháng thôi. Đổi cốc nóng hơn nhé!” Châu Cẩn Du gọi phục vụ và đổi hai cốc cà phê nóng.

Thiên Hạ chầm chầm nhấp nhám nửa cốc cà phê nóng. Còn Châu Cẩn Du ngồi tĩnh lặng ngắm cảnh đêm xung quanh, trong tay nắm chặt chiếc điện thoại nắp trượt, hết đặt lên rồi đặt xuống, xem ra trong lòng anh ấy không bình tĩnh như những gì thể hiện ra bên ngoài.

Câu chuyện của hai người đều không nói hết.

Châu Cẩn Du cuối cùng cũng đặt điện thoại xuống và nói một hơi dài: “Ngôn Thiên Hạ, người em thích vẫn là anh ấy sao?”

Ngôn Thiên Hạ khẽ giật mình, lẽ nào anh ấy biết chuyện quá khứ giữa cô và Khưu Lạc?

Cảm nhận được sự hoài nghi qua ánh mắt của Thiên Hạ, Châu Cẩn Du cười nhạt: “Chẳng lẽ anh không biết ánh mắt của người con gái anh yêu đang nhìn về ai sao?”

“Em tìm anh ta có việc”. Cô cũng chẳng biết mình đang giải thích điều gì và che dấu điều gì.

“Chuyện gì? Đáng để cho em tìm hết các quán rượu hàng đầu nước Mỹ cho đến từng con hẻm nhỏ nước Pháp sao? Anh thực sự không nhìn ra em là một người con gái si tình đến thế?”

“Những lời anh nói thật ngốc nghếch”. Thiên Hạ lạnh lùng nhìn anh, một người luôn nói nhiều như cô bây giờ lại không biết nên nói gì với Châu Cần Du, giải thích hay là quanh co, nói chung bất cứ điều gì đó đều tốt hơn sự im lặng lúc này.

Có thể trong tiềm thức cô vẫn đang trốn tránh để không làm tổn thương anh.

Chiếc điện thoại nắp trượt lại được trượt ra rồi lại đóng vào, âm thanh kêu lách tách.

Đột nhiên Châu Cẩn Du rời khỏi chỗ ngồi và bóng anh cứ xa dần. Thiên Hạ cười, có lẽ cô khiến anh vô cùng tức giận mà bỏ đi, một người lòng đầy cao ngạo và tự tôn như anh làm sao mà có thể chịu được người khác lạnh lùng với anh được chứ?

Cách đó khoảng mười mét, anh đột nhiên dừng chân lại, vẫn quay lưng lại phía cô, anh hét lớn: “Anh ấy ở Đan Mạch”.

Ánh trăng và ánh đèn đỏ như chiếu rọi vào cô.

Ngôn Thiên Hạ, mày đang làm cái gì thế? Tại sao mày lại làm tổn thươn người quan tâm mày? Tại sao lại để một người vô tình nữa làm tổn thương mình?

Đan Mạch, có thể nơi đó có chìa khóa giải đáp mọi ẩn số.
Thủ đô Đan Mạch – Copenhaghen, mùa xuân như chìm đắm trong hơi ẩm ướt. Những phong cách kiến trúc Gothic cổ kính và hương hoa cỏ vô cùng nồng nàn, giống như thành phố cổ trong những câu chuyện cổ tích.

Vùng ngoại ô, trên tầng 2 của một quán cà phê đã được bao trọn. Khưu Lạc ngồi lặng lẽ trên ghế sô pha và từ từ thưởng thức li cà phê không đường, hương vị thuần khiết vô cùng. Anh đặt ly cà phê lên bàn và nhìn người đàn ông ngồi đối diện mình chỉ gọi ly nước lọc, anh cười: “Hương vị cà phê ở đây rất ngon, cha không muốn thử sao?”

“Không”, người đàn ông đó cười, tuổi thật đã qua 50 thế nhưng do chăm sóc tốt cho nên nhìn thoáng qua cứ ngỡ là 40, gương mặt vô cùng tuấn tú, đôi mắt màu xanh phỉ thúy, thêm mái tóc vàng, đúng là một người đàn ông đẹp trong những người da trắng: “Người của giới thượng lưu không bao giờ uống cà phê”.

“Ồ, hóa ra là như thế” Khưu Lạc cười, trong mắt anh hiện rõ vẻ quyến rũ thế nhưng lại chứa đầy sức hủy diệt.

“Ta không ngờ lại gặp được con… mấy năm nay con sống tốt không?” Người đàn ông đó là Anders, là cha đẻ của Khưu Lạc, trong từng lời nói của ông đều pha chút hối hận.

“Mẹ lấy chồng khác, cha dượng đối với con rất tốt. Chỉ là con luôn muốn tìm cha đẻ của mình”. Khưu Lạc dùng ánh mắt đầy tủi thân và vẻ ngoài hiếu thuận nhìn ông khiến ông càng cảm thấy mình có tội lỗi bội phần.
“Xin lỗi, cha không hề biết gì về sự tồn tại của con, khi mẹ con đi không hề nói gì cho cha cả…”.

“Không sao, cha. Con không có ý định ngồi nói lại chuyện đã qua. Có thể gặp được cha là con vui lắm rồi”. Anh cười vô cùng thoải mái.

“Khưu Lạc…”. Anders ngậm ngùi: “E rằng tạm thời

Xem cả bộ:

Truyện cùng chuyên mục:

doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+