Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Đá Quý Không Nói Dối -Chương 07 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 7: BÊN BỜ SÔNG NILE NGUYỆN BÊN ANH SUỐT ĐỜI

Nước sông lăn tăn gợn sóng, lá cọ đập vào nhau lào xào, giống như tiếng thì thầm nho nhỏ, quyến luyến vô hạn.
Dưới ánh mặt trời, những chiếc bong bóng do bọn trẻ thổi bay lơ lửng, đẹp tựa như không còn ở chốn nhân gian.
Anh nói: “Sau này anh sẽ không làm tổn thương em nữa”.

Phần 1: Nhật ký Ai Cập

Luxor của hiện tại, Thebes của quá khứ, chính là “đô thành trăm cánh cửa” trong thơ của Homere.

(Luxor: Thành phố ơt phía trung đông của Ai Cập, bên dòng sông Nile. Luxor nằm ở phía nam của Thebes cổ – thủ đô của Ai Cập xưa).

Thiên Hạ bước ra từ sân bay Luxor, phóng tầm mắt lên bầu trời trên đỉnh đầu, sắc trời xanh nhàn nhạt, khoáng đạt vô bờ, lá cọ và những thảm cỏ duỗi dài theo con đường men sân bay.

Ai Cập rộng lớn như thế này, Thiên Hạ và Khưu Lạc đều không có chút manh mối về nơi chôn giấu kho báu, cho nên quyết định trước tiên làm một cuộc du lịch ngắn trong mỗi thành phố, thâm nhập tìm hiểu một chút về quốc gia cổ xưa này.

Thần miếu Karnak cách Luxor 5km về phía bắc, trải qua hơn 3.000 năm vẫn tồn tại sừng sững trên đời, những cột bia đá hình chóp trụ, những tượng thần, những cột đá, những bức bích họa đã cho biết ánh sáng chói lọi của nền văn minh Ai Cập cổ.

Thiên Hạ và Khưu Lạc đến điện chính của thần Amon. Rất đông du khách, có người thì đang cầm máy ảnh, người thì nghe hướng dẫn viên giảng giải về các bức bích họa. Đúng lúc có một hướng dẫn viên đang đứng bên cạnh Thiên Hạ, dùng tiếng Trung khá lưu loát chỉ lên bức bích họa giới thiệu về thần Amon. Thiên Hạ nghe những lời giảng giải của anh ta, ngẩng đầu lên nhìn chiếc trụ đá cao 12m, những hình ảnh đã từng thấy trong sách, trong phim giờ đây đang hiện lên trước mắt, hùng vĩ mà tráng lệ.

(Thần Amon: Thấn gió và không khí. Thần miếu Karnak thờ thần Amon)

“Anh đi ra ngoài châm điếu thuốc, em cứ xem từ từ đi nhé”. Nói xong, anh quay người, bước ra bên ngoài. Thiên Hạ vâng một tiếng, đứng sau đoàn du lịch nghe xong những giảng giải về tòa miếu miếu của hướng dẫn viên cũng rời khỏi thần miếu Karnak.

Trước cửa thần miếu không tìm thấy Khưu Lạc, cô lại bước ra ngoài, một đám các quầy hàng ở hai bên đường, trước mặt bầy những thư tịch bằng giấy papirus, ghi chữ Ai Cập cổ, những đồ chế tác mô phỏng, đồ trang sức, hương liệu hết tinh xảo, đẹp mắt…

Một người bán hàng gần cô nhất chào mời:

Ngôn Thiên Hạ lắc đầu.

“Anisses yo!”

Thiên Hạ lại lắc đầu.

“Người đẹp, xin chào!”

Cô hơi kinh ngạc, mỉm cười một cái với người bán hàng, bước tới phía trước quầy hàng, cầm lấy một chiếc bình pha lê màu hồng, hỏi người chủ quầy hàng xem đó là thứ gì. Ông chủ dùng tiếng Anh nói cho cô biết đây là loại tinh dầu đặc biệt, có thể dùng để đuổi muỗi, rắn, chuột, kiến, còn có tác dụng giúp ngủ ngon. Thiên Hạ chuẩn bị mua một bình, khi đang đứng dậy lấy tiền ra, đột nhiên cảm giác chân phải bị một cánh tay sờ lấy một cái.

Người đàn ông Ai Cập đứng bên cạnh ông chủ quầy hàng cười hi hi: “This is a joke!” sau đó chạy mất dạng. Thiên Hạ trừng mắt nhìn chiếc bóng của người đàn ông đó, lúc này có người mới dùng thứ tiếng Trung rất rành rọt nói: “Ở Ai Cập không cho phép quan hệ tình dục trước hôn nhân, chỉ khi là vợ chưa cưới mới có thể cầm tay. Có điều, đối với những cô gái nước ngoài thì…” Thiên Hạ quay người, nhìn thấy anh chàng hướng dẫn viên khi nãy, cười nói: “Xem ra hôm nay tôi phải choàng áo dài”.

“Cô cũng là du khách tới từ Trung Quốc? Thuộc đoàn nào thế?” Vị hướng dẫn viên Ai Cập xem ra rất hiền hòa, thân hình hơi béo, nước da đen sạm, đôi mắt to như chuông đồng, có tướng mạo tiêu chuẩn của một người Ai Cập.

Lúc này Ngôn Thiên Hạ nhìn thấy Khưu Lạc trong đám người, chầm chậm đi về phía mình, cho nên mới nói với anh chàng hướng dẫn viên: “Tôi và bạn tôi tự đi. Nhưng vừa nãy nghe thấy anh giảng giải rất hay, chúng tôi có thể đi cùng đoàn của anh được không?”

“Đương nhiên rồi! Hoan nghênh bọn cô nhập đoàn! Tên tiếng Trung của tôi là Vương Tiểu Nhị!”

“Ai đặt cái tên này cho anh?”

“Là một người bạn du học Trung Quốc mà tôi quen trong trường đại học đặt cho, tôi tốt nghiệp khoa tiếng Trung ở trường đại học Cairo, đã làm hướng dẫn viên nhiều năm rồi. Cái tên này nghe rất hay! Bạn tôi nói chữ “Vương” là cái họ nghe rất có khí thế, “Tiểu Nhị” lại đem tới cảm giác thân thiết cho người ta”.

“Haizz…” Rõ ràng là, đây là một trò đùa ác ý của bạn anh ta.

Khưu Lạc bước tới, họ cùng đi với đoàn lên xe bus, quay trở lại khách sạn Windsor.

Những gò cát liên tiếp trên đường, thi thoảng có một cây cọ xòe tán trên cát, cùng với bầu trời xanh thẳm tạo thành một bức tranh tuyệt mỹ.

Những người bạn ở nước ngoài trước đây thường than vãn với Thiên Hạ, trở về nước là không thể lái xe được! Bởi vì quá nhiều người vượt đèn đỏ! Bây giờ tới Ai Cập, cô cảm thấy giao thông Ai Cập còn khiến người ta kinh hãi hơn cả giao thông trong nước, nơi đây đến đèn xanh đèn đỏ cũng không có, cũng không chia làn đường, xe bus, xe kéo, xe đạp thậm chí lạc đà cũng đều chạy ngang dọc trên đường.

Đường lại tắc rồi, xe bus dừng lại một lúc. Khưu Lạc tựa vào cửa sổ nhìn thấy một đám người đang khoan xuống đất, tiện miệng hỏi Vương Tiểu Nhị: “Phía trước đang sửa đường à?”

Vương Tiểu Nhị nhìn theo ánh mắt của Khưu Lạc, lập tức đáp: “Không phải, không phải. Người đứng đầu đó,” anh ta chỉ bóng một người đàn ông có mái tóc màu vàng nói, “Tôi quen ông ta, tên ông ta là Hank, người Mỹ, tới Ai Cập 20 năm trước, là một nhà khảo cổ. Khi đó, ông ấy cùng một nhóm chuyên gia khảo cổ học Ai Cập thăm dò khu vực lân cận có một khu mộ cổ, chính phủ đã phê chuẩn tài trợ, điều động lượng lớn nhân lực, vật tư và những thiết bị tiên tiến đương thời để giúp đỡ họ. Kết quả là đào suốt năm năm, nhưng chẳng tìm thấy thứ gì”.

“Không phải ông ấy sẽ đào như thế suốt hai mươi năm đấy chứ?” Thiên Hạ nhìn theo bóng người đàn ông đó hỏi.

“Đúng thế, tất cả mọi người đều từ bỏ. Năm thứ tám, tất cả mọi người đều rời đi, ông ấy vẫn tiếp tục, dường như đã tiêu hết cả gia sản. Sau này không thuê nổi công nhân, thì sai con trai, cháu trai của mình tới giúp, nhưng bây giờ bóng dáng của huyệt mộ cũng chưa thấy đâu”. Vương Tiểu Nhị vừa nói vừa châm điếu thuốc.

Mùi thuốc ngai ngái, Thiên Hạ khẽ nhăn mặt, Khưu Lạc tiếp tục nhìn ra ngoài cửa sổ về phía bên phải.

Khách sạn Windsor, khi mọi người ngồi vào bàn ăn ở phòng ăn lớn, Hank và đám người thân cũng tiến vào từ cửa lớn.

Hank nhìn thấy Vương Tiểu Nhị, nở một nụ cười với anh ta, chào hỏi bằng tiếng Anh: “Hôm nay lại dẫn đoàn đi à?”

“Đúng thế. Hôm nay chú lại đi khai quật à?”

Hank cười cười, trong ánh mắt lộ rõ vẻ ưu lo. Ông đã đào bới hai mươi năm nay, không thu hoạch được một chút gì, đổi lại là ai thì cũng đều ưu lo như thế cả.

Sau bữa tối, ai về phòng người nấy.

Vương Tiểu Nhị vốn cho rằng Khưu Lạc và Thiên Hạ cùng ở chung một phòng, chẳng ngờ họ lại chia ra ở riêng. Anh ta mân mê cằm, cố ý làm ra vẻ thông cảm: “Ầy, thi thoảng ở riêng cũng tốt”.

Thực ra giữa hai người đâu chỉ ngăn cách bởi một bức tường.

Thiên Hạ tắm rửa xong thì đem chỗ tinh dầu mới mua lúc ban ngày đốt lên, vừa nằm trên giường vừa nghĩ ngợi tới cảnh của mấy ngày trước.

Cơ thể Trần Giai Vân cũng hơi phì ra, chỉ là cô liếc qua nhưng cũng không chú ý lắm. Kết quả là anh ấy lại nói, cô ấy có thai rồi!

Đứa con có phải của Khưu Lạc không? Dường như có một tảng đá chèn ngang trên lồng ngực cô.

Không khí ngột ngạt, cô đóng cửa sổ lại, bật điều hòa lên, dưới tác dụng của tinh dầu dần dần chìm vào trong giấc ngủ.

Ngày thứ hai sau khi mỗi du khách dùng bữa sáng riêng xong, tập hợp lúc chín giờ ở sảnh lớn của khách sạn.

Khưu Lạc nhàn tản đứng cạnh bể cá trong sảnh, cho cá ăn, đột nhiên có mấy cô gái Nhật Bản trang điểm kỹ lưỡng cười hì hì hỏi có thể chụp ảnh chung với anh không. Anh đặt túi thức ăn cho cá xuống, mỉm cười với họ, “đương nhiên có thể”.

Khi Thiên Hạ bước vào sảnh lớn, liếc qua đã thấy cảnh tượng Khưu Lạc bị các cô gái tíu tít vây quanh chụp ảnh chung. Cô liếc một cái, rồi đứng cùng những người khác trong đoàn. Vương Tiểu Nhị đứng bên cạnh rút ra điếu thuốc cuối cùng, cười lớn nói: “Tập hợp nào! Hôm nay điểm tới của chúng ta chúng là hang Đế Vương!”

Trên khuôn mặt của tất cả mọi người bất giác đều hiện lên vẻ phấn chấn tràn trề. Đúng lúc mọi người chuẩn bị rời khách sạn, đột nhiên có hai người đàn ông xông vào, họ chính là con trai và cháu trai của Hank, Jerryd và Tom. Tốc độ xông vào của hai người vô cùng nhanh, không nhìn rõ đường nhưng cứ xộc thẳng vào trong, đâm sầm vào người Vương Tiểu Nhị ở cửa lớn, “Ối! Thần Amon à, chuyện gì đây?”

“Tiểu Nhị”, Tom nhìn rõ là anh ta, lại quên cả xin lỗi, mà kích động tới mức nắm chặt hai cánh tay của anh ta, “Đào thấy rồi! Chúng tôi đào thấy rồi!”. Trong ánh mắt của anh ta phản chiếu sự vui mừng như điên như dại.

Vương Tiểu Nhị nhất thời không phản ứng kịp, “Đào thấy cái gì?”

“Lối vào mặt đất bí mật!” Jerryd reo lên, tất cả mọi người trong đại sảnh đều có thể nghe rõ lời của anh ta, “chúng tôi phải đi gọi thêm nhiều người nữa, để cho tất cả giới truyền thông đều đến chứng kiến!”

Hai người đàn ông vừa nói xong, liền chạy khỏi tòa nhà tựa như một cơn gió.

Vương Tiểu Nhị thoáng nhớ lại những lời mà Tom và Jerryd vừa nói khi nãy, đột nhiên chấn động toàn thân, vội vàng gọi điện thoại về công ty, “Xin lỗi, phiền công ty lập tức điều một hướng dẫn viên tới khách sạn Windsor thay tôi”.

Khưu Lạc phản ứng cực kỳ nhanh, đi lên trên nắm chặt lấy cổ tay của Thiên Hạ kéo cô ra ngoài, gọi một chiếc xe taxi bám theo sau xe của Vương Tiểu Nhị, đi tới đoạn gò cát trên đường mà ngày hôm qua đã đi qua.
Xung quanh đã có rất nhiều phóng viên truyền thông bao quanh, đang đứng trước một hang hình vuông sâu dưới đất khoảng năm mét và chiếc cầu thang đi xuống đất lấp ló, chụp ảnh như điên như dại.

Hank đang đứng trước đám phóng viên, nói với giọng cực kỳ hòa nhã: “Hai mươi năm trước, tôi đã phán đoán dải đất này nhất định sẽ có huyệt mộ. Chỉ là các cộng sự của tôi đã nhanh chóng từ bỏ, đến chính phủ cũng cắt đứt tiền đầu tư. Nhưng là một chuyên gia khảo cổ, tôi tuyệt đối không từ bỏ giấc mơ của mình…”

“Hank!” Vương Tiểu Nhị len vào đám người, sung sướng tới trước mặt Hank. Hank cười một cách đắc ý, “A, Tiểu Nhị, chúng tôi đào được lối vào của mộ, tôi đã xuống dưới điều tra sơ bộ, bên trong là một địa cung tương đối lớn, trên bức tường lại chẳng hề có mấy đồ trang sức. Ước tính đó là huyệt mộ sau khi chết của một đại tử tế thời cổ đại”.

Khưu Lạc và Thiên Hạ đang ngồi trong một quán trà đối diện với con đường, nhìn cảnh tượng náo nhiệt qua tấm kính. Không chỉ có họ, mà tất cả mọi người trong quán đều đang bàn luận về huyệt mộ mới được phát hiện.

Khoảng chưa đầy một tiếng đồng hồ sau, phóng viên của các nước đóng tại Ai Cập đều đổ đến, gần trăm đơn vị truyền thông đã chụp ảnh Hank, dưới sự theo dõi của các ống kính, cả nhà Hank cùng với mười mấy trợ thủ khảo cổ, hơn mười công nhân vận chuyển và Vương Tiểu Nhị cùng tiến vào lòng đất.

Họ đều đeo mặt nạ phòng độc, mặc những bộ quần áo liền cách li vi khuẩn, đem theo những máy móc tinh vi, tiến vào trong địa cung.
Huyệt mộ này tuy không quá lớn, nhưng mặt tường lồi lõm không bằng phẳng, nhìn không ra là đồ trang sức gì, chẳng lẽ đã bị bọn trộm trộm sạch hay sao? Nhưng coi như bọn trộm đã lấy đi những đồ trang sức bằng vàng bạc, vậy tại sao còn phải hủy hoại cả bức bích họa lớn trên mặt tường? Ngay đến bức tượng đá trên đường đi cũng bị hủy đi một nửa thân trên, thực là đáng ghét.

Sau khi hàng người đi qua mấy cánh cửa đá, cuối cùng đã nhìn thấy một bức tượng điêu khắc hoàn chỉnh – Anubis. “Ông ta” đứng trước cánh cửa cuối cùng, chiếc đầu sói màu đen dường như đang nhìn chằm chằm vào những người xâm nhập vào huyệt mộ.

Hank đến trước mặt bức tượng, nhìn thấy dưới chân Anubis có khắc chữ Ai Cập cổ ông quỳ xuống, lấy tay gạt qua lớp bụi, đọc từng chữ từng câu: “Những kẻ dám xông vào lăng mộ của Pharaoh, thần chết sẽ giáng lâm trước mặt chúng”.

Không biết một cơn gió mạnh từ đâu ào tới, hung dữ giật đùng đùng, mọi người bị cơn cuồng phong thổi cho nghiêng ngả, có người còn ngã vào tường. Đột nhiên, cánh cửa của hầm mộ trước mặt tự động mở ra, trận gió đó thổi vào trong mộ rồi lại ào trở lại.

Rất lâu sau, tất cả mới bình tĩnh trở lại, Hank dẫn mọi người bước vào trong huyệt mộ. Ông không thể tin rằng đây là huyệt mộ của một vị Pharaoh, nó khác xa một trời một vực với lăng mộ của Tutankhamun của thế kỷ trước, bên trong không chỉ có những báu vật, những bức bích họa trên tường cũng bị hủy hoại gần hết, chỉ còn có một quan tài bằng đá được đặt ở vị trí trung tâm.

Hank bảo mọi người chung sức, cuối cùng đã đẩy tầng thứ nhất của chiếc quan tài bằng đá ra, lại nhìn thấy một tầng nữa, cho nên chung sức đẩy tầng thứ hai ra, một thứ ánh sáng vàng lấp lánh bỗng phản chiếu vào tận trong đáy mắt, cuối cùng đã tìm thấy đồ tùy táng, tuy chỉ là một tầng mạ vàng mỏng. Mở tầng sau cùng ra, cuối cùng nhìn thấy một bộ xác ướp, không hề có mặt nạ vàng, không hề có những đồ trang sức tinh xảo, chỉ có băng vải trắng quấn quanh, lộ ra chân phải bị gãy màu đen. Thứ duy nhất có thể chứng minh thân phận của người đó chính là móc câu và cây gậy biểu trưng cho quyền lực vẫn nắm chặt trong tay.

Mọi người cẩn thận nhấc quan tài ra khỏi cỗ áo quan bằng đá, tuyên bố với bên ngoài rằng đã phát hiện ra một xác ướp Pharaoh, thân phận vô cùng đặc biệt. Lúc đó, các quan chức chính phủ và các chuyên gia khảo cổ Ai Cập đã tới đầy đủ, đợi ở cửa vào lòng đất. Bộ xác ướp này lập tức được đưa tới cục khảo cổ Ai Cập để tiến hành kiểm nghiệm một cách nghiêm ngặt.

 

Sau đó, cục này tuyên bố với bên ngoài rằng, đây là xác ướp nữ giới. Lăng mộ của bà ta hình như đã bị hủy hoại gần hết, trừ móc câu và quyền trượng trong tay ra, tất cả những vật phẩm tượng trưng cho quyền lực và bích họa đều bị đánh cắp hoặc đẽo bỏ, chiếc lọ sành đựng ngũ tạng cũng không còn trong hầm mộ nữa. Theo tín ngưỡng của Ai Cập cổ, linh hồn của bà ta sẽ mãi mãi không thể nào tới được vương quốc của người chết, âm hồn vẫn lởn vởn ở chốn nhân gian.

Bộ xác ướp này rất có khả năng là một nữ Pharaoh duy nhất của Ai Cập cổ, là nữ vương Hatshepsut bị vị pharaoh kế nhiệm Thutmosi căm ghét tận xương tủy, đã cho xóa đi mọi hình ảnh, dấu vết của bà trên các bức bích họa.

Để biểu dương cống hiến của gia đình Hank, chính phủ Ai Cập đã phê chuẩn một khoản thù lao. Giới truyền thông toàn thế giới cũng đăng tin những công lao và thành tích của công tác khảo cổ kiên trì trong suốt hai mươi năm của Hank. Trong một khoảng thời gian, Hank từ âu lo đã chuyển sang vui mừng, đắc ý.

Tối hôm đó, Hank đặt tiệc trong sảnh đường lớn của khách sạn Windsor. Hai người con trai của ông ta – Jerryd và Ryan, hai người cháu trai – Tom và Bell, cũng vui mừng hớn hở. Những vị khách ngồi bên bàn là mười mấy vị trợ thủ khảo cổ, mười công nhân vận chuyển, Vương Tiểu Nhị và hai vị khách mà Vương Tiểu Nhị thuận đường mời tới – Khưu Lạc và Ngôn Thiên Hạ.

Hank vui vẻ mời rượu từng người một, cứ trút từng cốc lại từng cốc vào trong ruột, cả khuôn mặt đỏ bừng bừng.

Vương Tiểu Nhị lại kể lể bổ sung với Khưu Lạc và Ngôn Thiên Hạ địa hình trong hầm mộ ra sao, trận gió lạnh lạ lùng như lốc xoáy đó, cánh cửa đá tự động mở ra, còn cả cảnh cáo của Anubis – nhưng anh ta có khuynh hướng coi chuyện này là tiểu thuyết kinh dị, rõ ràng là không hề bận tâm.

Tất cả mọi người đều đang vui vẻ như điên dại, uống rượu ừng ực, nâng cốc chúc mừng.

Bỗng có một giọng nói vô cùng trong trẻo truyền tới tai mọi người, đó là một cô gái ngồi kế bên, cô ta quấn quanh người một bộ áo dài bằng vải đay màu đen bó sát, chỉ cần nhìn sau lưng cũng có thể biết chắc chắn đó là một người đẹp, huống hồ giọng nói của cô ta lại hay như thế. Chỉ là người đẹp hình như ở xa mới tới, bèn hỏi người phục vụ trước mặt rằng: “Ớ, E.P[1]* là cái gì?”

Tất cả mọi người đều lần lượt nhìn về phía lưng người đó, thầm đoán rằng cô gái này là thiên kim tiểu thư con nhà đại gia nào, mới tới Ai Cập, không biết đồng E.P, chỉ biết USD.

“Không có E.P thì cũng có thể trả USD mà”. Người phục vụ đáp lại một cách nhã nhặn.

Cô gái khẽ nghiêng nghiêng má, “USD là cái gì? Tôi chỉ có cái này”. Những ngón tay trắng muốt cực kỳ đối lập với vải đay màu đen, bàn tay đó vừa trắng muốt vừa thon dài, cổ tay như một tác phẩm nghệ thuật quý báu, mà ngón tay đang kẹp lấy một miếng vàng được cắt vuông vắn, trên miếng vàng hình như còn có in chữ.

Người phục vụ trố hết cả mắt ra.

Hank gọi người đó: “Cô gái, tôi có thể giúp cô trả tiền bữa tối và tiền phòng khách sạn, tiền ăn uống, chỉ đổi lấy một miếng vàng trong tay cô, cô có đồng ý không? Tới đây cùng chúng tôi ăn chứ? Kết bạn nhé!”

“Ấy?” Cô gái hơi sửng sốt, quay đầu lại phía mọi người.

Trên khuôn mặt cô gái che một chiếc khăn đen, chỉ lộ ra một đôi mắt rất đẹp, tựa như cô gái trong tranh, đẹp tới mức siêu phàm thoát tục. Trên mí mắt của cô ta dùng cây cọ phết thành bóng mắt màu xanh lục, lại kẻ đường viền mắt màu đen thô và dài, trông giống hệt một mỹ nhân cổ điển của Ai Cập.

Đôi mắt linh lợi đó khẽ cười: “Rất lấy làm vui lòng”.

Người đẹp đến bên bàn ăn, dường như tất cả mọi người đều quay tròn quanh cô ta.

Sau mấy hồi trò chuyện, mọi người đại để đã đoán ra thân phận của cô ta. Tên cô là Sudaly, hẳn là một thiên kim tiểu thư của nhà hào phú Ai Cập, nhận được một nền giáo dục tốt, từ nhỏ đã không màng sự đời, từ việc đến đơn vị tiền tệ cô ấy cũng không biết, nhưng đối với y lý và thiên văn của Ai Cập cổ lại vô cùng tinh thông thì có thể nhìn ra ngay điều đó.

Ánh mắt của Ryan đã không thể rời khỏi người đẹp này từ khi mới bắt đầu câu chuyện.

Ngày thứ hai, khi Vương Tiểu Nhị dẫn Khưu Lạc, Thiên Hạ và Sudaly đi thăm thần miếu Hatshepsut, Ryan chủ động đi cùng, trên đường đi vô cùng ân cần chu đáo.

Tòa thần miếu Hatshepsut được xây dựa vào núi đã qua nhiều lần tu sửa, khoáng đạt nguy nga, những bức tranh màu bên trong điện rực rỡ sán lạn, từng bức phù điêu miêu tả cuộc đời của nữ vương.

Thiên Hạ và Khưu Lạc nhìn những bức tranh màu vẽ đầy trên tường, nghe Vương Tiểu Nhị giảng giải.

Thái hậu Hatshepsut sau khi nhiếp chính một mình đảm đương, phái Thusmosi còn nhỏ rời khỏi Thebes, hợp lực với giới tăng lữ, tự phong mình làm vương.

“E rằng vị đại tế tư này yêu vương hậu”, Vương Tiểu Nhị phán đoán, “nếu không ai dám mạo phạm tới trời đất? Còn có một thuyết khác nói rằng, “giống như bộ phim của Hollywood đã đóng, Thusmosi II chính do bà ta và quan tế tư liên kết giết chết”.

“Nói bậy!” Sudaly đứng một bên bỗng hét to, những người đi cùng không khỏi sửng sốt.

Cô ta nhìn những bức bích họa tranh màu và văn tự, nước mắt chảy ngang dọc. Vuốt ve cái tên đã bị đẽo đi, những đường vân đã bị Thutsmosis bào đi mất, Sudaly run run lẩm nhẩm: “Anh ấy sao có thể làm thế…”

“Sudaly, cô không sao chứ? Thiên Hạ đứng bên cạnh khẽ hỏi. Tất cả mọi người đều ngây người ra, không biết tại sao Sudaly bỗng khóc òa lên trước bức bích họa. Đám du khách xung quanh, có rất nhiều người đứng lại, nhìn cảm thương người đẹp đang khóc lóc.

“A, chỉ là tôi quá đa cảm thôi…” Sudaly dùng những ngón tay trắng muốt lau nước mắt. Ryan đứng bên cạnh an ủi: “Nếu cô mệt, tôi đưa cô về nhé?”

Sudaly lắc lắc đầu, anh ta cho rằng cô chẳng qua là xấu hổ mà thôi, Ryan cười nói: “Không sao đâu, tôi đưa cô về”. Nói xong liền kéo cánh tay của Sudaly rồi bước đi.

Cô ta bỗng nhiên giật thật mạnh tay của Ryan, trừng mắt giận dữ nhìn anh ta. Ryan kinh sợ thất sắc, Vương Tiểu Nhị giải thích với anh ta: “Nữ giới Ai Cập trước khi kết hôn không được tiếp xúc với nam giới. Anh ở Ai Cập cũng được năm,sáu năm rồi, sao đến điều này mà cũng không biết? Huống hồ Sudaly xuất thân cao quý, ngoài đôi mắt ra bất cứ bộ phận nào cũng không được lộ ra ngoài, là một cô gái truyền thống đấy”.

“Là tôi quên mất, xin lỗi”. Ryan xoa đầu xin lỗi cô ta, Sudaly khẽ quay mặt, không thèm để mắt tới anh ta.

Tối hôm đó, về tới khách sạn Windsor, ai về phòng người nấy, bởi vì mệt mỏi cả ngày nên mau chóng chìm vào giấc ngủ.

Ngày hôm sau, Jerryd tới gõ cửa phòng Ryan, gọi anh ta dậy ăn sáng, hồi lâu không thấy Ryan trả lời. Jerryd đi ăn sáng một mình, trên đường trở về lại tới cửa phòng anh ta gõ cửa, vẫn không có ai đáp. Jerryd gọi người phục vụ tới mở cửa, nhìn thấy Ryan đang co quắp ở góc giường, cả khuôn mặt rúm ró, đôi mắt mở trừng trừng, dường như nhìn thấy ma quỷ vậy.

Jerryd sợ hết hồn, giận dữ quát: “Anh còn diễn trò nữa sao?” Anh ta bước tới kéo người anh em của mình, Ryan theo đà ngã kềnh ra giường, vẫn khuôn mặt biểu lộ sự kinh sợ tột độ ấy.
* E.P: viết tắt của Egyptian Pound  đồng bảng Ai Cập – đơn vị tiền tệ của quốc gia này.

 

Phần 2: Lời nguyền rủa của ai? 

Cảnh sát, bác sĩ, phóng viên, từng tốp từng tốp như ong như ve bu tới. Ryan không hề bị bất cứ một vật thể ngoài cơ thể nào đâm phải, thực sự là quá kinh sợ mà dẫn tới tim đột ngột ngừng đập. Trong giây lát, lời cảnh báo của Abusnis lại vang lên: “Kẻ dám đột nhập vào lăng mộ của Pharaoh, thần chết sẽ giáng lâm trước mặt chúng”.

Cả giới khảo cổ, còn có các đơn vị truyền thông của toàn thế giới được một phen ồn ào, chú ý chặt chẽ tới tình hình của tất cả những người làm công tác khảo cổ trong khách sạn Windsor.

Thiên Hạ hỏi Khưu Lạc: “Chúng ta sẽ rời khỏi đây chứ?”

Anh cười thoảng qua: “Đương nhiên không”.

So với vẻ lạnh lùng bình tĩnh của Khưu Lạc, vì cái chết của Ryan, Hank khóc nghẹn không thành tiếng. Ông ôm lấy thi thể của Ryan không chịu cho đem đi hỏa táng, cuối cùng bị mọi người ngăn lại, Hank cố sức giãy giụa, đầu đập vào góc bàn rồi ngất đi.

Khi Hank tỉnh lại, trong căn phòng chen chúc đầy người. Mọi người đều quan tâm tới tình hình của ông, Jerryd và Tom vì mất đi một người anh em, lại phải an ủi vỗ về tâm tư Hank, nên thần sắc vô cùng mệt mỏi.

Phần trán của Hank chỉ băng bó đơn giản, sau khi bác sĩ tư nhận được lời mời tới khách sạn Windsor, đã xử lý mấy lần vết thương cho Hank, nhưng mỗi lần vết thương sắp khỏi thì lại tự động bong ra, hơn một tuần liền mà vẫn phải dùng băng bó để cầm máu.

Hank dần dần nguôi ngoai sau cái chết của Ryan, ông rất ghét việc chữa trị của vị bác sĩ tư nhân, mỗi lần thay thuốc là lớp da đó sẽ tróc ra, máu sẽ chảy xuống theo góc trán. Ông nghĩ tới Sudaly tinh thông y thuật Ai Cập cổ, bèn mời Sudaly tới chữa trị cho ông.

Sudaly lấy ra một lọ thuốc, nghiền nát thảo dược, trộn với một ít nước thuốc, đắp chỗ thảo dược lên trên vết thương, sau đó chớp chớp đôi mắt xinh đẹp, mỉm cười với Hank, “ba ngày sau vết thương sẽ khỏi hẳn”.

Quả nhiên, vết thương của Hank ba ngày sau liền khỏi, hơn nữa lại không nhìn thấy bất cứ vết sẹo nào, đến dấu ấn mờ nhạt cũng không có. Hank khen ngợi Sudaly hết lời trước mặt mọi người, Sudaly cúi đầu mỉm cười, hàng mi dày rủ xuống, phủ lên lớp da trắng mịn trên khóe mắt.

Điều mà Thiên Hạ nhìn thấy trong nụ cười đó không phải là sự xấu hổ, mà là sự lạnh lùng và ung dung.

Buổi tối ngày hôm đó, toàn thành phố bị mất điện, đầu mối nối liền với nguồn điện dường như đã bị cắt đứt, cả thành phố rơi vào sự tĩnh lặng và u tối triền miên, tựa như trở về thời đại ba nghìn năm trước.

Thi thoảng mất điện sẽ khiến người ta cảm thấy ngạc nhiên, nhưng trong nháy mắt mà toàn thành phố mất điện thì quả thực hiếm thấy. Chính phủ lệnh cho ngành điện phải mau chóng sửa lại hệ thống điện, nhưng cả ngày trời đều không liên lạc được.

Chính trong bầu không khí u tối bao quanh, trên hành lang, tầng thứ ba của khách sạn Windsor, bỗng một tiếng kêu thất thanh “Á” của mội người đàn ông truyền tới, tiếp theo đó là những tiếng kêu ú ớ. Tất cả mọi người ngay từ lúc đầu đã rời khỏi phòng ngủ đi tìm nguồn phát ra âm thanh đó.

Vừa hay lúc đó, trong hành lang đột nhiên sáng bừng, toàn bộ đèn đều thắp sáng. Mọi người đứng bên cầu thang tầng thứ ba, nhìn thấy Tom đang ngã bên cạnh cầu thang tầng thứ hai. Khi họ tới bên cạnh Tom, anh ta đã ngừng thở.

Hank lại một nữa khóc ngất đi.

Tất cả mọi người đều cho rằng Tom vì quá tối, bị ngã nên tử vong, cho đến khi pháp y cho họ biết xương gót chân anh ta bị gẫy vụn, mọi người mới cảm thấy kỳ quái. Tom vì ngã cầu thang, não bộ bị va đập mà chết, thân thể cũng bị thương với những mức độ khác nhau, điều này có thể có được sự giải thích hợp lý, duy nhất xương chân trái gãy là không thể nào lý giải được, anh ta rốt cuộc ngã như thế nào mà xương gót chân bị gãy vụn?

Trong nháy mắt khách sạn Windsor rơi vào đám mây mù dày đặc và bóng đen chết chóc, lại bị truyền thuyết lời nguyền rủa của Pharaoh thông qua giới truyền thông phát tán ra toàn thế giới, không có ai dám bước vào khách sạn Windsor, một quán rượu mọi khi náo nhiệt bỗng nhiên vắng lặng quạnh quẽ.

Jerryd chuyển vào phòng Hank, chăm sóc ông bố tiều tụy. Những công nhân vận chuyển, trợ thủ khác đều chuyển đi. Vương Tiểu Nhị đang liên lạc với công ty du lịch, chuản bị đón một đoàn, cùng đoàn rời khỏi Luxor. Khưu Lạc và Thiên Hạ vẫn điềm tĩnh ở trong khách sạn, ban ngày tham quan những thắng cảnh ở Luxor, tối đến trở về khách sạn nghỉ ngơi. Sudaly giúp Jerryd chăm sóc Hank, sau mỗi lần Hank uống thứ thảo dược do cô ta chế thì mới cảm thấy khỏe một chút.

Nhưng tất cả đơn vị truyền thông vẫn đang dùng máy quay, máy ảnh chĩa vào khách sạn Windsor, đợi những tin tức mang tính bùng nổ, đợi lời nguyền rủa của Pharaoh ứng nghiệm thêm một lần nữa. Họ cuối cùng cũng không thất vọng, ba ngày sau, Hank chết trong phòng, khi chết trên khuôn mặt vẫn giữ nụ cười lạnh lẽo.

Jerryd không đợi pháp y tới kiểm nghiệm đã vội vàng tới quầy phục vụ trả lại phòng, cho dù sau lưng là một rừng phóng viên và đèn phát sáng, anh ta vẫn không thể kiềm chế mà hét ầm lên: “Có ma, thực sự có ma! Chết rồi, bọn họ đều chết cả rồi… tiếp theo sẽ tới lượt tôi, tiếp theo sẽ tới lượt tôi!”

“Jerryd, anh bình tình lại đi!” Khưu Lạc nắm lấy cánh ta của Jerryd lắc lắc, Vương Tiểu Nhị gọi hai bác sĩ tới, dẫn Jerryd đang hoảng loạn đi tới bệnh viện. Khi rời đi, Jerryd còn kêu một tràng: “Thần chết sẽ giáng lâm trước mặt chúng ta! Thần chết sẽ giáng lâm trước mặt chúng ta!”

Đám phóng viên đuổi theo chiếc xe cứu hộ tới đón Jerryd.

Trong sảnh lớn, bọn Khưu Lạc và Thiên Hạ nhìn đám người rầm rập rời đi. Vương Tiểu Nhị khuyên bọn họ: “Hay thà chúng ta cũng trả lại phòng đi, sợ rằng có tà khí thật. Tôi dẫn các bạn đổi một khách sạn khác”. Có lẽ nghĩ tới mình cũng là người tiến vào hầm mộ đó, Vương Tiểu Nhị không khỏi cảm thấy tê buốt.

“Chúng tôi đi cùng đoàn của anh, đã nói là anh sẽ phải dẫn chúng tôi du lịch Ai Cập”. Thiên Hạ trả lời anh ta.

“Được, chúng ta đến ở khách sạn Manton trong ba ngày. Sau ba ngày đoàn du khách sẽ từ Cairo tới, tôi sẽ bắt tay vào hướng dẫn, các bạn đi du lịch Ai Cập!” Vương Tiểu Nhị cười lớn.

Cho nên Khưu Lạc, Thiên Hạ, Vương Tiểu Nhị ai về nhà nấy, thu dọn xong hành lý thì đi xuống sảnh lớn.

Cánh cửa sảnh đang mở, Sudaly nắm chặt hay tay, đứng ở đó trông rất bất an, hơi khép hàng mi. Bộ áo đen quấn lấy cô ta một cách thần bí, phần da mặt lộ trắng nhợt nhạt như có bệnh.

“Sudaly, chúng tôi trả phòng rồi, chuẩn bị rời khỏi đây”. Thiên Hạ chào hỏi cô ta. Sudaly muốn nói lại nhìn xuống đất, sau đó lại cúi đầu xuống.
Vương Tiểu Nhị không nhịn được nhìn hàng mi của người đẹp, hỏi: “Cô có muốn đi cùng chúng tôi không?”

Người đẹp khẽ gật đầu, đôi mắt đẹp thì cho dù là ai cũng chẳng nỡ từ chối.
“Ha ha, vậy thì lên đường thôi. Chúng ta phải đi tới khách sạn Manton, cách đây cũng không xa, nhưng địa điểm thì nhỏ hơn nhiều, may mà chỉ chờ có ba ngày. Đi thôi”. Vương Tiểu Nhị cười sảng khoái, dẫn theo ba người bọn họ đến khách sạn Manton.

Nơi đây quả nhiên nhỏ hơn so với khách sạn Windsor danh tiếng lẫy lừng. Một phòng ăn hai tầng, một khu chung cư 5 tầng, ở giữa còn có một vườn hoa để nối liền hai tòa nhà.

Trong bữa tối, Thiên Hạ và Khưu Lạc ăn các đồ ăn đặc sắc của Trung Đông bày trên bàn ăn, tương Humus, thịt quay, cá giòn và sữa chua tươi đã tỏa ra những mùi thơm ngào ngạt. Trên vũ đài ở trước mặt, những vũ nữ múa bụng ra sức biểu diễn theo tiếng nhạc, có nam du khách đang trực tiếp cùng vũ nữ nhảy múa, vô cùng náo nhiệt.

Mấy ngày qua, Thiên Hạ đã rất quen với khẩu vị của Trung Đông, vừa ăn, còn không quên gõ nhịp cùng với người khác. Bỗng Khưu Lạc quay mặt ho mấy cái, Thiên Hạ vỗ vỗ sau lưng anh, “anh không sao chứ? Có phải tại mùi hồ tiêu nồng quá không?”

“Anh không thích ăn, em cứ ăn trước đi”. Anh nhíu mày, xem ra anh vẫn không thể thích ứng với khẩu vị ở nơi đây.

Khưu Lạc đứng dậy khỏi bàn ăn trước, Thiên Hạ tiếp tục xem biểu diễn, lại chẳng còn hứng thú gì.

Khưu Lạc đi khỏi tòa nhà lớn có phòng ăn, đi về phía chung cư, trên đường đi đi qua một hành lang vườn hoa. Ai Cập tháng năm, chính là lúc nắng nực nhất, những tán cọ dầy nở những đóa hoa bé xíu màu vàng nhạt, nhờ gió đem tới cho anh một mùi thơm thanh khiết. Khưu Lạc bỗng nghe thấy từng trận từng trận thanh âm rất nhỏ của con gái, dường như đang phải chịu đựng nỗi đau khổ rất lớn, âm thanh đó có chút thân thuộc, hình như là Sudaly.

Khưu Lạc vén đám lá cọ dày, nhìn thấy Sudaly mặc áo váy màu đen đang nằm dưới đất, hai tay còn nắm chiếc túi của mình, phát ra những âm thanh rên rỉ, ánh sáng xuyên qua kẽ lá cọ bao chụp lấy cơ thể của cô ta, cực kỳ kỳ dị, kinh người.

“Cô không sao chứ?” Anh bước tới trước mặt cô ta, nhưng không tiện tiễn cô ta dậy.

Cô ta vẫn cắm mặt xuống đấy, cơ thể dính chặt lấy mặt đấy, thấp giọng thút thít.

“Haizz, cô sao thế?” Khưu Lạc ngồi xuống bên cạnh cô ta, nhìn thấy cô ta không hề phản ứng gì, cho nên một tay kéo cô ta dậy. Dìu nửa thân trên của cô ta. Sudaly khóc tới mức nhìn mọi thứ đều trở nên mờ mịt, chỉ cảm thấy dường như cô ấy thương tâm vô cùng.

Khưu Lạc trầm giọng nói: “Đứng dậy, tôi đưa cô về phòng”. Anh vừa nói vừa kéo cô ta đứng dậy, cô ấy đột nhiên kích động giằng co, trừng mắt nhìn anh, đầu mày nhăn lên, trong khoảnh khắc đầu mày lại giãn ra, nước mắt lại ầng ậng trong mắt, hoài nghi nhìn Khưu Lạc một cách rất đang thương, giọng bi thương, hỏi: “Tại sao anh lại đối với tôi như thế… Tại sao lại đối với tôi như thế…”

“Cô đang nói gì?” Tiếng Khưu Lạc vừa dứt, cô ta bèn dụi đầu vào lòng anh, thổn thức rất thương tâm, “Tại sao phải xóa đi những vết tích của tôi,… anh hận em đến thế sao? Anh hận em phải không?” Đang nói bỗng ngẩng mặt lên nhìn Khưu Lạc, làn môi mềm mại chỉ cách có một lớp vải mỏng, dán vào môi anh.

“Cô điên rồi!” Khưu Lạc đẩy cô ta ra, lùi lại hai bước, Sudaly ngã ra trên đất. Khi cô ta ngẩng đầu lên lần nữa, ánh mắt dữ tợn, lập tức đứng phắt dậy, chiếc váy màu đen bay phấp phới trong gió, miệng lảm nhảm nói: “Anh đã hận em như thế… hận em như thế!”

“Rắn hổ mang kìa!” Vương Tiểu Nhị đột nhiên kêu thất thanh, kéo một tay của Khưu Lạc, dẫn anh lùi về phía sau mấy mét.

Quả nhiên, từ sau bụi cỏ có một con rắn hổ mang trườn tới bên cạnh chân của Sudaly, phần má của con rắn bạnh ra như chiếc mũ, thè chiếc lưỡi rắn đỏ bầm, đôi mắt màu vàng lớn như chiếc chuông đồng có khí thế ép người ta.

“Chạy mau!” Vương Tiểu Nhị kéo Khưu Lạc chạy về phía chung cư, vừa vào cổng lớn, Vương Tiểu Nhị lập tức gọi điện thoại cho cảnh sát, mồm mép lắp ba lắp bắp, “Thật, thật sự… có âm hồn, âm hồn của Htshetsut bên cạnh… chúng tôi ở khách sạn Manton!”

Khưu Lạc bước tới bên cạnh cửa sổ, nhìn ra bên ngoài, Sudaly lại vừa ngất ngã xuống đất, con rắn hổ mang trong nháy mắt cũng biến mất.

“Anh vừa quay về à?” Khưu Lạc hỏi Vương Tiểu Nhị.

“Đúng thế, sao lúc nãy anh cứ đứng đờ ra thế, không nhìn thấy trên mặt đất có rắn sao… thần Amon ơi, lần đầu tiên con nhìn thấy con rắn hổ mang đáng sợ như thế, nếu bị nó cắn cho một phát thì…” Vương Tiểu Nhị lắc đầu nguầy nguậy.

Không lâu sau, xe cảnh sát tới, họ đưa Sudaly đang bị hôn mê rời khỏi khách sạn. Sang ngày thứ hai, trên trang nhất các tờ báo lớn đã đẩy sự nghi ngờ về lời nguyền rủa của Pharaoh lên tới đỉnh điểm. Qua sự giám định của bác sĩ, tinh thần Sudaly thực sự khác với người bình thường, nhưng khi các nhà sử học nói chuyện cùng với cô ta, thì cô ta bình tĩnh tự tại, hiểu biết về 18 vương triều thậm chí còn sâu sắc hơn cả các học giả.

Giới dư luận, giới khảo cổ đã phát ra những phản ứng còn ghê gớm hơn cả động đất cấp bảy. Các bác sĩ và chuyên gia lịch sử học nhiều lần thăm hỏi cũng thích kích thần kinh của Sudaly, cô ta thường quát tháo giận dữ với mỗi người bước vào phòng bệnh của cô ta, chỉ trích họ bất kính, quấy nhiễu sự nghỉ ngơi của cô ta. Trong thời gian này, Jerryd cũng đã chết, cái chết yên tĩnh trong bồn tắm của khách sạn, bị rắn hổ mang cắn vào chân mà chết.

Con rắn hổ mang đó đã vào phòng ngủ của Jerryd như thế nào, đã vào phòng tắm của anh ta như thế nào, đã nhân cơ hội anh ta không phòng bị mà cắn chết anh như thế nào? Tất cả đều là một bài toán đố, nhưng mà tiếng hò hét giận dữ và những lời nói điên rồ của Sudaly đã khiến cho tất cả trở nên hợp tình hợp lý.

 

Phần 3: Chân tướng rõ ràng 

Buổi tối cuối cùng trước khi rời khỏi Luxor, dưới tác dụng của tinh dầu thơm, Thiên Hạ đã nhanh chóng mơ màng.

Vừa ngủ thiêm thiếp, một âm thanh phì phì truyền tới bên tai, âm thanh đó càng lúc nghe càng rõ, cho đến khi cảm giác thấy có thứ gì đó lạnh trơn thô nhám đang cọ vào sau chân cô, Thiên Hạ mở trừng mắt.

Một con rắn hổ mang to đang bò quanh chân cô, đôi mắt như chuông đồng của nó đang nhìn thẳng cô, đột nhiên nó rướn chiếc cổ, hai bên bành ra như hình cái túi, chiếc lưỡi rắn dài thè ra rất linh hoạt.

Rõ ràng là, nó đang định phun chất kịch độc của mình vào Ngôn Thiên Hạ.

Thiên Hạ ngừng thở một giây, sau đó cố đưa mắt nhìn qua một lượt. Cuối cùng cô cũng biết Ryan tại sao lại sợ mà chết, nếu như con rắn này hiện ra trước mặt ở một khoảng cách gần, cô cũng sẽ hết hồn.

Cô phải làm gì đây? Phải làm gì đây?

Liếc mắt nhìn thấy lọ tinh dầu thơm đang được đốt nóng đặt trên kệ đầu giường, cô nhớ tới lời của người bán hàng từng nói, nó có thể dùng để đuổi rắn, muỗi, chuột, kiến!

Có lẽ trong giây sắp tới con rắn hổ mang sẽ cắn vào chân cô, Thiên Hạ quyết định cho dù còn một tia hy vọng cũng phải làm, nếu lọ tinh dầu này thực sự có thể phát huy tác dụng, nếu không có thể đuổi con rắn đi thì có sẽ làm cho choáng váng! Ngón tay cô dần dần di chuyển tới lọ thủy tinh đựng tinh dầu, mắt con rắn nhìn theo cử động nhẹ nhàng của những ngón tay cô, nó thu lại chiếc miệng và chiếc cổ đang bạnh ra như chiếc túi, lặng lẽ nhìn Thiên Hạ chuyển lọ tinh dầu từng chút chút từng chút một. Ánh lửa phản chiếu trong con ngươi màu vàng, hình như lửa càng đốt, hương thơm bốc lên càng nồng, rắn hổ mang khẽ chúi mình xuống, lặng lẽ chuyển động cơ thể, ra khỏi giường của cô, bò ra ngoài phía cửa.

Thiên Hạ thở phào một tiếng, loại tinh dầu này quả thật đã cứu mạng cô. Tận mắt nhìn thấy con rắn trườn khỏi phòng ngủ của cô, Thiên Hạ bỗng choáng váng đầu óc, tay cầm chặt lọ tinh dầu, đi thêm đôi dép lê, bước những bước thật nhẹ nhàng bám theo sau con rắn.

Ánh sáng vàng vọt trên hành lang phản chiếu lên mình con rắn đang sợ hãi, nó lắc qua lắc lại thân mình rồi mới tiến lên phía trước, gian xảo tựa như một sát thủ trong đêm tối.

Đột nhiên, con rắn hổ mang rẽ sang một căn phòng khách khác trong tầng một, đó là phòng ngủ của Khưu Lạc. Tới trước cửa, Thiên Hạ hơi kinh sợ, lẽ nào con rắn sẽ giết anh ấy? Thiên Hạ vừa sắp đẩy cửa vào khuyên anh mau chạy trốn, bỗng nghe thấy tiếng một cười đàn ông khẽ cười và nói: “Cực cưng, con về rồi”.

Ngôn Thiên Hạ đứng ở trước cửa tiến thoái lưỡng nan, lọ tinh dầu trong tay đang bỏng cả da lòng bàn tay, nhưng không thể nào làm giảm bớt sự tê lạnh trên lưng.

Người đàn ông đó tiếp tục khẽ cười: “Rắn của ta đã về rồi, anh không sợ sao?”

Là anh ta… Thiên Hạ nghe ra chủ nhân của âm thanh này là ai rồi!
Một âm thanh khác, dây thanh trầm ấm mà cô vô cùng quen thuộc, lạnh lùng đáp: “Vương Tiểu Nhị, trò chơi nên kết thúc rồi”.

“Ha ha, anh có biết tối nay tôi sẽ tới lấy mạng của anh không? Tiếng cười phóng túng đó, vang lên sởn gai óc trong đêm tối. Thiên Hạ suy nghĩ rất nhanh, lấy điện thoại ra bắt đầu ghi âm. Nếu như Vương Tiểu Nhị thực sự là hung thủ, hung thủ sẽ tự mình thừa nhận phạm tội, đoạn ghi âm chính là chứng cứ có hiệu lực nhất.

“Đúng thế, tất cả mọi người đều bị những màn kịch của anh che mắt. Lời nguyền rủa của Pharaoh, có điều đó chỉ là truyền thuyết cổ xưa, anh lại lấy chiêu bài đó để giết cả nhà Hank, và giá họa thành công cho Sudaly”. Khưu Lạc cười nhạt, “Sudaly chẳng qua chỉ là một cô gái thần kinh không bình thường, ngay từ nhỏ đã học lịch sử Ai Cập, ảo tưởng mình chính là một người Ai Cập cổ đại”.

Vương Tiểu Nhị không nói gì, Khưu Lạc tiếp tục nói, “Anh dùng rắn hổ mang dọa chết Ryan, lại sai nó đến nhân cơ hội mất điện đến vờn quanh chân trái của Tom, tiếng kêu thất thanh của Tom không phải vì bị ngã, mà vì bị cắn nát gót chân mới ngã xuống lầu. Còn như Hank, e rằng trong thức ăn mà ông ấy ăn vốn có thuốc độc mạn tính. Còn Jerryd, trước tiên anh ôm con rắn xuống dưới lầu chung cư anh ấy ở, sai con rắn bò vào phòng cắn chết anh ấy, sau đó đem tất cả vu cho Sudaly, đồn đại đó là lời nguyền rủa của Pharaoh”.

“Anh bắt đầu hoài nghi tôi từ bao giờ?”

“Chính là tối nay. Làm sao anh có thể phát hiện con rắn trong bụi rậm dưới ánh trăng nhợt nhạt như thế này, anh cách xa nó phải đến bảy, tám mét phải không? Nhưng anh thông qua Sudaly đang đứng lặng yên và vận tốc của một con rắn hổ mang để chuyển dư luận tới lời nguyền rủa, khả năng phản ứng và tốc độ hành động thực là rất nhanh so với người thường. Hôm nay, Sudaly đã bị giám hộ, cô ấy còn có thể giết Jerryd sao? Nhưng tôi không tin lời nguyền rủa nào cả. Nếu như lời nguyền rủa của Pharaoh thực sự linh nghiệm, ông ta còn có thể bị lưu lạc tới bước đường bị người ta mở quan tài mang thi thể phô bày trước mọi người sao?
“Rất giỏi, anh đoán gần hết toàn bộ sự việc rồi”, Vương Tiểu Nhị thẳng thắn thừa nhận, “nhưng tôi tuyệt đối không hối hận đã giết anh ta!”
Ngữ khí của người đàn ông này tàn bạo tới mức tay trái đang cầm điện thoại của Thiên Hạ khẽ run lên. Vương Tiểu Nhị tiếp tục nói: “Nếu như anh biết được Hank đã làm gì, anh cũng muốn giết ông ta! Xác ướp của nữ vương, ngoài móc câu và quyền trượng được nắm chặt trong tay trái và tay phải ra, còn có một bộ trang sức, đó là hoa tai có hoa văn của hoàng gia, được đeo trên tai của bà. Vì hoa tai rất nhỏ, lại hơi chuyển màu đen, mới đầu mọi người đều không chú ý. Nhưng tôi đã chú ý thấy, khi tôi vừa nhĩn kỹ chiếc hoa tai này, Hank liền nhân cơ hội mọi người không để ý đã ra! Tên người Mỹ này, hắn không chỉ làm hỏng xác ướp của Pharaoh, mà còn chiếm hoa tai làm của riêng!”

Vương Tiểu Nhị cố gắng khống chế nỗi giận dữ, nghe ra vẫn là đầy sự thù hận. Khưu Lạc sau khi nghe xong khẽ cười: “Vậy hoa tai bây giờ đang ở chỗ nào? Hay là đã bị anh nuốt làm của riêng rồi? Nói cho cùng, anh và Hank có gì khác nhau…”

“Anh mới là kẻ bất kính với Pharaoh!” Vương Tiểu Nhị gào lên, “Nếu như bây giờ tôi giao ra văn vật, tất cả mọi người cũng đều sẽ hoài nghi tôi… Ha ha, Khưu Lạc, anh thật là nhàn nhã rỗi hơi”, anh ta đội nhiên chuyển giọng, “Đã quan tâm tới tôi, thì cũng không thể không nghĩ xem hoàn cảnh của anh! Cục cưng của tôi không ngại ăn đêm đâu! Con nữa, quý cô ngoài cửa, cô cũng có thể bước vào rồi!”

Ánh mắt Thiên Hạ hơi sáng lên, mau chóng buộc lại mái tóc dài, nhét thẻ nhớ điện thoại vào trong tóc, sau đó cầm chặt lọ tinh dầu, bình tĩnh đẩy cánh cửa bước vào.

Cửa từ từ mở ra, ánh lửa tinh dầu trong tay cô và ánh trăng bên ngoài khung cửa chiếu sáng lẫn nhau, chiếu tới Khưu Lạc đang ngồi trên ghế sôpha và Vương Tiểu Nhị đang ngồi trên chiếc bàn gỗ.

Khưu Lạc nhìn Thiên Hạ, vội chìa tay về phía cô: “Thiên Hạ, đến bên anh ngồi đi”.

Cô đi từng bước tới phía Khưu Lạc, ánh lửa của lọ tinh dầu dần dần đưa tới gần, con rắn hổ mang chậm chạp cuốn mình, nằm yên dưới chân Vương Tiểu Nhị.

Cô ngồi bên cạnh Khưu Lạc, ngẩng đầu nhìn Vương Tiểu Nhị một cách không sợ sệt.

Cơ thịt trên mặt Vương Tiểu Nhị co lại thành một nụ cười méo mó, lạnh lùng quát: “Đã đến rồi, vậy thì chết cùng nhau đi, cũng không uổng hai người đã yêu nhau”. Vừa nói vừa rút một cây sáo dắt sau lưng ra, đôi bàn tay to béo bấm trên mấy lỗ nhỏ, âm thanh mang đậm màu sắc Trung Đông thoát ra từ đó. Anh ta vừa thổi sáo, dưới chân dậm nhịp, con rắn hổ mang đột nhiên mở trừng mắt, màu vàng kim của tròng mắt và màu đen của con người tỏa nên sự tương phản cực kỳ rõ rệt. Nó lắc lắc thân bắt đầu rướn lên, nghe tiếng nhạc và nhảy múa. Theo tiếng nhạc càng ngày càng mạnh mẽ, nó bạnh lớp da cổ, chiếc lưỡi cũng không ngừng thè ra, bắt đầu bò loăng quăng về phía ghế sofa.

Tay phải Thiên Hạ nắm chặt chiếc lọ tinh dầu, đó có thể là ngọn cỏ cứu mạng cuối cùng. Cô thử đưa chiếc lọ về phía trước, để cho mùi hương khuếch tán đi, nhưng con rắn hổ mang lại không hề động đậy, những chiếc vằn hoa hoa lệ nhấp nhô như sóng nước theo nhịp lắc lư của cơ thể, nhiệt độ trong lòng bàn tay truyền tới rất ấm áp. Cô ngước mắt, nhìn thấy khuôn mặt nghiêng hoàn hảo, cô độc của Khưu Lạc, trong giây phút thất thần…

Nếu như chết như thế này… cũng không uổng họ đã yêu nhau.
Thiên Hạ nắm chặt bàn tay anh, khẽ mỉm cười với con rắn hổ mang hung tợn.

Khưu Lạc cũng mỉm cười, sự mê hoặc kinh hồn, trong giây lát trước khi con rắn cắn bọn họ, anh rút ra viên đá quý Tổ Mẫu Lục từ trong túi, cười nói với Vương Tiểu Nhị, “Chẳng hay anh có cảm hứng với viên Tổ Mẫu Lục trên “ngai vàng Khổng Tước” này không?”

Con ngươi của Vương Tiểu Nhị sáng lên ánh sáng tham lam mừng rỡ, tiếng nhạc ngừng lại, nhịp phách cũng dừng, con rắn hổ mang đột nhiên đổ ra mềm oặt trên sàn.

Viên Tổ Mẫu Lục đó…

Ngôn Thiên Hạ nhìn viên Tổ Mẫu Lục trong tay Khưu Lạc, hơi kinh ngạc. Trước khi tới Ai Cập, để phòng bị trộm mất đá quý, những viên đá mà Khưu Lạc mang theo đều là đồ phỏng chế tinh xảo. Viên Tổ Mẫu Lục đó trong tay anh là đồ thật, thì không phải là viên đá nổi tiếng thế giới.

“Sao tôi biết được viên đá anh cầm trong tay là đồ thật hay đồ giả?” Tiếng Vương Tiểu Nhị khàn khàn, hình như đang cực kỳ đè nén niềm sung sướng.

“Anh có thể tìm chuyên gia kiểm nghiệm đá quý tới kiểm tra”. Khưu Lạc ung dung trả lời. Tia sáng màu xanh của viên đá theo những ngón tay thon dài đang duỗi ra của anh, chiếu vào trong đôi mắt tham lam của Vương Tiểu Nhị. Khưu Lạc tiếp tục nói, “Tôi chết sớm hay chết muộn một ngày, đối với anh mà nói thì còn có gì khác nhau? Tôi nói cho anh biết, tôi không chỉ có Tổ Mẫu Lục, còn có ba viên đá nổi tiếng khác – viên Hạc Huyết Hồng của Miến Điện, viên Thỉ Xa Cúc của Đan Mạch, viên Hoàng Bảo Thạch của Sudan. Không biết anh có hứng thú hay không? Trong phòng tôi có đồ nhái, hoặc là anh có thể đi xem qua cho biết”.

“Anh muốn sống mà ra khỏi đây sao! Đừng có mơ!” Vương Tiểu Nhị ngắt lời. Khưu Lạc cười không thèm để ý, “Lúc nào anh để tôi an toàn rời khỏi đây thì lúc đó tôi nói cho anh biết chỗ giấu đá quý”.

“Hừ”. Vương Tiểu Nhị hừ một tiếng lạnh lùng, lớp thịt dày trên khuôn mặt đang co rút, anh ta đột nhiên đứng dậy, con rắn hổ mang nhanh chóng bò về quanh chân anh ta. Anh ta đi tới cửa, hét một tiếng to ra ngoài, một đám đàn ông mặc áo trắng tiến vào phòng – họ hóa ra toàn bộ đều là công nhân vận chuyển trong hầm mộ hôm nào.

Hóa ra đều là người của anh ta! Cái khách sạn Manton đáng sợ này chính là sào huyệt của Vương Tiểu Nhị. Vương Tiểu Nhị hét lên một cách dữ tợn bằng tiếng Ai Cạp, bỗng đám đàn ông chạy về phía hai người họ, trói hai tay họ lại một cách rất thô bạo. Viên Tổ Mẫu Lục trong tay Khưu Lạc bị cướp đi, điện thoại và lọ tinh dầu trong tay Thiên Hạ cũng bị vứt xuống dưới đất.

Hai người bị trói và tống vào căn phòng dưới mặt đất.

Căn phòng dưới đất cực kỳ sơ sài, một gian phòng bằng đá lạnh lẽo, một đống rơm được trải dưới đất, trong góc phòng còn đặt mấy chiếc hòm gỗ đã bị bụi phủ lâu ngày. Ngẩng đầu lên có hàng rào sắt thưa thớt, bị mấy xích sắt vừa to vừa thô nặng khóa bên trên. Ánh lửa vàng vọt từ bên ngoài hàng rào cửa hắt vào trong, tiếng bước chân của đám đàn ông đã dần dần đi xa.

Bọn họ bị cầm tù rồi.

 

Phần 4: Đi về hướng bắc

Thiên Hạ ngồi trên đống rơm, ôm lấy đầu gối để giữ ấm. Cô ngẩng đầu nhìn Khưu Lạc đang ngồi trong bóng tối nói, “Anh qua đây ngồi đi, dù sao bây giờ cũng không ra ngoài được”.

Cô nghĩ, khoảng cách giữa bọn họ đã được kéo gần rồi sao? Phút chót sinh tử, anh chủ động nắm tay cô, cô có thể cảm thấy sự dịu dàng phía sau sự ấm áp đó.

Anh nhẹ nhàng đi tới, ánh lửa bập bùng vách ra chiếc bóng đổ dài nhàn nhạt của anh. Anh dừng lại cách cô khoảng một mét, dựa vào bức tường đá nói, “Em ngủ một chút đi, chúng mình tạm thời không bị nguy hiểm nữa”.

Đúng thế, Vương Tiểu Nhị nhất định sẽ kiếm chuyên gia giám định tới kiểm định viên Tổ Mẫu Lục, họ tạm thời sẽ không chết.

Là ai đang nói, khoảng cách xa nhất trên đời này là cái chết, hơn nữa khi em đang đứng trước mặt anh, anh lại không biết rằng em yêu anh?

Thiên Hạ thử kéo gần khoảng cách giữa hai người, bây giờ đã ở cùng một phòng ngoài nói chuyện ra dường như không có chuyện gì khác có thể làm, vì thể cô mở miệng hỏi anh: “Khưu Lạc. Sau vụ tai nạn trên biển đó anh được cứu như thế nào? Nửa năm sau đó anh đã đi đâu?”

Rất yên lặng. Cả căn phòng đá yên lặng tới mức có thể nghe thấy tiếng gió đang rít bên ngoài hàng rào sắt.

Khưu Lạc không trả lời, một mình chìm trong suy tư.

Sau tai nạn trên biển đó, anh bám chắc vào một tấm ván nổi, sáng sớm ngày thứ hai phát hiện mình đã trôi dạt tới Địa Trung Hải sóng yên biển lặng. Anh cũng không biết đích xác vị trí của mình, nhưng nghĩ rằng đây đã là Địa Trung Hải, địa điểm giao dịch thương mại, thì ắt có cơ hội được cứu.

Khát thì uống nước mưa, đói thì bắt cá biển ăn sống…

Sau mười ngày, cuối cùng Khưu Lạc cũng nhìn thấy một chiếc thuyền chở dầu đang từ xa chạy tới, cố gắng giữ thăng bằng, kêu to, nhưng chiếc thuyền chở dầu đó lại không nhúc nhích, mang theo hy vọng của anh từ từ rời đi.

Nửa tháng sau, anh trôi dạt tới một hòn đảo. Là một hòn đảo rất nhỏ, chỉ đi 15 phút đã có thể đi từ đầu này tới đầu kia của đảo. Trên đảo có rất nhiều dừa tươi, cuối cùng anh cũng có thể thay đổi khẩu vị chuyển sang ăn dừa được rồi.

Khưu Lạc cố gắng tiếp tục sống, bởi vì anh muốn quay về gặp cô.

Hai tháng sau, anh nhìn thấy một chiếc thuyền buôn đang lướt đi rất nhanh, lại lần nữa lớn tiếng kêu cứu. Lần này anh đã may mắn được cứu, nhưng khổ nạn vẫn chưa kết thúc.

Trên thuyền toàn là lao động bất hợp pháp, vì một người da đen trong số đó đã nhảy xuống biển chạy trốn, anh mới có cơ hội bị bắt để cho đủ số. Anh cố gắng giao thiệp với vị thuyền trưởng người da trắng, cuối cùng vẫn bị giam ở Congo, châu Phi.

Khưu Lạc cùng những người khác bị chuyển tới khai khoáng trên một ngọn núi. Khi anh ngẩng đầu nhìn ngọn núi cao lớn và

Xem cả bộ:

Truyện cùng chuyên mục:

doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+