Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Đáng tiếc không phải anh – Chương 13-14 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 13

Con người cô đơn không phải từ khi sinh ra, mà là từ lúc bắt đầu yêu một người.

“Nhiên Nhiên, cậu biết không? Từ lúc sinh ra đây chính là lần đầu tiên tớ gian lận, nếu bị bắt được, tớ chỉ có nước đi chết thôi.”

“Nếu cậu và Tiêu đại hiệp có tiến triển gì, nhất định phải khai báo rõ ràng cho tớ, nếu có nửa lời giấu diếm, tớ nhất định sẽ vọt tới trường tìm cậu tính sổ.”

“Diệp Tử, Diệp Tử, Chu Xuân cao hứng tiến tới, cầm tay tôi lay tôi đến chóng mặt, vẫn không quên che nửa đi nửa bức thư đang viết dở, quay đầu lại hỏi: “Sao thế? Lại nhìn thấy soái ca ah?”

“Chuẩn rồi.” Chu Xuân tránh đám bạn cùng phòng kéo tôi sang một bên, cười nói: “Diệp Tử, lần này cậu giúp tớ đi.”

“Giúp thế nào?” Tôi có chút buồn bực. Sau khi đăng ký CLB thanh nhạc thất bại, Chu Xuân với khả năng hùng biện, tự tìm đến CLB văn học, vừa bước vào đã tìm được tiếng nói riêng của mình, dự kiến là tầng lớp kế thừa, cô so với tôi ăn nói giỏi trên mọi phương diện, còn có chuyện gì tôi phải nhờ tôi giúp đỡ đây.

Chu Xuân lấy một phong thư trong túi nhỏ mang theo bên mình, cười mê người mà sáng lạn, dùng ánh mắt cún con tội nghiệp nhìn tôi mà lại chững chạc đàng hoàng nói: “Diệp Tử, tớ rơi vào bể tình rồi. Cậu nhất định phải thay tớ đem mảnh chân tình này chuyển tới tận tay anh ấy.”

Tôi đang uống một ngụm nước suýt phun ra ngoài, trợn mắt há mồm, không thể tin điều tai mình vừa nghe được.

“Cậu là hoa si, xác định hoàn tất” Cảm giác có một đám quạ đen bay qua đầu tôi, thỉnh thoảng vài sợi lông vũ rơi xuống rên rỉ vài tiếng nghe thê lương ai oán.

“Tớ là một cô gái trong sáng” Câu nói vừa phát ra từ miệng Chu Xuân, mọi người không hẹn mà cùng làm một động tác, chính là : xoay người buồn nôn. Không ai có thể chịu đựng được việc cô nàng miệng nói khoác không biết xấu hổ.

“Các cậu làm vậy có ý gì ? Chẳng lẽ tớ không phải là người trong sáng thuần khiết sao?” Cô nàng vừa dứt lời, gặp ngay Liễu Như Yên bước chân khỏi giường, đi thẳng đến phòng tắm, có lẽ để nôn hết ra. Hai người này không biết kiếp trước thế nào mà kiếp này lại được sắp xếp cùng một gian ký túc, suốt ngày chế giễu nhau cho vui, như cái vòi nước phun cả ngày không đóng. Đương nhiên, không loại trừ đây là bọn họ dùng cách khác để biểu đạt cảm xúc.

“Diệp Tử … cậu xem bọn họ cười nhạo tớ ” Chu Xuân vẻ mặt bất bình, tôi chỉ có thể an ủi cô nàng, “Đừng để ý đến bọn họ”, Chu Xuân hai mắt sáng lên, giọng ngọt đến phát ngấy “Diệp Tử, tớ biết cậu vẫn luôn tốt nhất, cậu nhất định giúp tớ đúng không”

“… Tớ có thể thu hồi lời vừa nói không ?” Tôi thấp giọng như nói thầm, Chu Xuân lập tức hung hãn cãi lại :  “Không thể”

“Nói đi, cậu muốn gửi cho ai ?” Tôi bất lực đồng ý, ai bảo chúng ta là bạn bè tốt.

“Viên Lang” Chu Xuân cười nịnh nọt, phảng phất thấy đôi mắt bất chấp của cô nàng lấp lánh, bờ eo vặn vẹo vài cái.

“Cái tên này nghe rất quen” Tôi lầm bầm tự nói với mình

Lúc này Liễu Như Yên vừa vặn đẩy cửa vào, khinh thường bĩu môi nói

“Hội trưởng câu lạc bộ văn học chứ ai”

Tôi giật mình hiểu ra, Viên Lang xem như một tài sản cá nhân của trường chúng tôi. Thứ nhất xuất khẩu thành thơ, có thể ngâm thơ vẽ tranh, nhưng quan trọng là khả năng viết văn thiên tài, giống như thần đồng thiếu niên năm đó Hàn Hàn [1]. Thứ hai, đặc biệt quan tâm lý luận quân đội, nhất là lực lượng quân đội đặc chủng kiến thức thuộc như lòng bàn tay.

Tôi không khỏi thắc mắc hỏi Chu Xuân : “Viên Lang đã là sinh viên năm thứ tư, ngay cả nếu anh ta có thể chấp nhận tình yêu của cậu, hai người cùng nhau ở một chỗ tính toán đâu ra đấy cũng không quá nửa năm, tốt nghiệp liền nói chia tay, cậu không thấy ít sao ?”

Ai biết được cô nàng nói :  “Chính vì thời gian chỉ có nửa năm, đến lúc đó không dài dòng, hợp nhanh tan nhanh thôi”

“Được. Cậu mạnh mẽ thật. Tớ phục cậu rồi đấy.”  Chu Xuân và Liễu Như Yên luôn luôn chống đối nhau. Tôi lén lút lau mồ hôi, lời nói của Chu Xuân này thật là không làm kinh người quyết không tha.

“Tớ đã tìm hiểu rõ ràng lịch làm việc và nghỉ ngơi của anh ấy, bảy giờ tối là thời điểm anh ấy nhất định ngụ tại thư viện, Diệp Tử, hạnh phúc của tớ hoàn toàn dựa vào cậu.” Chu Xuân trịnh trọng tuyên bố, còn tôi thụ sủng nhược kinh [2]

Giao một nhiệm vụ gian khổ như vậy cho tôi, có phải tâng bốc tôi quá không? Nói chuyện với người lạ còn đỏ mặt, muốn tôi trước mặt mọi người làm những chuyện gây sốc như thế, cô ấy không sợ tôi sẽ làm hỏng sao?

“Chu Xuân….” Tôi do dự, Chu Xuân cười híp mắt thành một đường chỉ, mơ ước đến một tương lai tốt đẹp, “Chỉ cần anh ấy đọc thư của mình, nhất định sẽ quỵ luỵ khúm núm dưới váy mình thôi. Lát nữa tớ ở bên ngoài thư viện đợi tin tốt của cậu.” Nói xong không đợi phân trần liền nhét luôn bức thư vào tay tôi.

Tôi miễn cưỡng gật đầu.

Chu Xuân ghé tai tôi nói: “Diệp Tử, hoàn thành xong đại sự, tớ sẽ mời cậu ăn cơm.”

“Thôi đi,” tôi đẩy cô ra, liếc cô với ánh mắt kỳ thị, “Tớ không ăn cơm cậu sắp sẵn đó đâu.”

Cô cười ha ha, véo má tôi, “Đi thôi, sắp 7 giờ rồi.”

Tôi hung hăng trừng mắt liếc cô nàng một cái, xem như phát tiết nội tâm oán khí.

Phía trước, poster trường vây kín một đám người, thỉnh thoảng đi lại bị người đụng vào, Chu Xuân như được khơi dậy hứng thú, cô nàng cực kì hào hứng đi đến chỗ đám đông, sớm đem mấy cái Viên Lang, Vương Lãng ném đi mất.

“Diệp Tử” Chu Xuân không dễ dàng gì chen vào, lại ra sức quay về hướng tôi “Cậu mau đến xem xem”

Tôi theo dòng đám đông cũng bị đẩy tớ, hao hết sức lực tiến về phía tủ kính , nhìn về phía ngón tay của Chu Xuân chỉ, trên poster quảng cáo một cuộc thi văn nghệ lớn, với tôi mà nói tự nhiên không hề xa lạ, trong đó còn có một phần công lao của tôi. Chỉ là không ngờ đến, góc phải phía dưới, danh sách dự thi phát hiện  rõ ràng có tên tôi.

Tôi nhớ rõ không đăng kí tham dự cuộc thi, chẳng lẽ tôi lại trong trạng thái mộng du vô ý mà phạm sai lầm ?

Trầm tư suy nghĩ, một ý nghĩ trong đầu thoáng hiện lên.

Chu Xuân dùng ánh mắt biểu lộ vẻ kỳ quái xem xét tôi, tôi bị cô nàng nhìn khắp cả người có chút không được tự nhiên, chột dạ nói : “Cậu làm gì mà nhìn tớ ghê vậy ?”

Chu Xuân cười cười, nụ cười hời hợt có chút sởn tóc gáy, cảm giác như tôi thực sự đã rơi vào âm mưu gì đó của cô ấy.

Thông thường thư viện chỉ đông đúc trong thời gì kiểm tra, bởi vậy, chẳng dễ dàng gì tìm được một gian chỉ có hai ba người đọc sách.

Chu Xuân lôi tôi trực tiếp lên tầng hai, xem chắc vì Viên Lang, lần này công tác chuẩn bị hành động hết sức nghiêm túc.

Lên tầng hai cô nàng thoáng nhìn một lúc, mặt lộ vẻ vui mừng, “Diệp Tử, anh ấy ngồi ở chỗ cạnh cửa ra vào” Tôi theo tầm mắt nhìn lại, nam sinh có vóc dáng cao, mặc một chiếc áo khoác vàng nhạt, cúi đầu đang đánh cái gì trên máy tính xách tay, nhẹ nhàng khoan khoái, khuôn mặt như ẩn hiện mờ ảo, thực không nhìn thấy rõ.

Tôi hít một hơi thật sâu, ôm trong lòng một đống thư tình nặng trình trịch, chuẩn bị khẳng khái hy sinh, Chu Xuân vào lúc này lại kéo lấy tôi, tay có chút run rẩy, môi giật giật : “Diệp Tử, tớ thấy hơi lo”.

Tôi có một tia ngoài ý muốn, một Chu Xuân mạnh mẽ như vậy cũng có lúc lộ vẻ tiểu nữ nhi thẹn thùng. Tôi vỗ vai cô, “Tớ không hiểu, các cậu đều trong CLB văn học, bình thường không đếm nổi số cơ hội gặp mặt, cậu có thể trực tiếp nói với anh ta. Tại sao phải dùng phương pháp nguyên thuỷ thế này?”

Cô thè lưỡi, sôi nổi nói:”Cậu không hiểu cái tâm trạng này đâu.”

Tôi tí nữa ngất xỉu.

Ánh sáng trong phòng đọc sách mờ ảo, có thể bởi vì có ít người đến, chỉ mở hai cửa sổ cho ánh sáng ban ngày tràn vào. Bước vài bước đến chỗ Viên Lang, ọng nói nhẹ nhàng: “Bạn học Viên”

Cố sức đè thấp tiếng nói, tôi cho rằng anh không nghe thấy. Nhưng thực tế anh ấy nghe rõ, chậm rãi ngẩng đầu, bờ môi khẽ thoáng nét cười, “Bạn học, bạn gọi tôi?”

Tôi bỗng nhiên hiểu ra vì cái gì mà Chu Xuân khi nghĩ đến anh ta ánh mắt lại trầm luân, khuôn mặt Viên Lang không được coi là đẹp, nhưng từng nét lại giống như đá chạm khắc sâu, tinh tế. Nụ cười của anh không chói chang như ánh mặt trời Lâm Sâm, không trầm tĩnh như Hướng Huy, mà mà một kiểu ôn nhu sâu lắng, thậm chí mang một chút tà khí ,đúng, là tà khí, chính là từ này.

May mắn thay người đàn ông như vậy không phải là kiểu ưa thích của tôi, nếu không sẽ bị ăn sống nuốt tươi, vạn kiếp bất phục. Đột nhiên, chợt thấy cảm thông với Chu Xuân, người này, chính là duyên mệnh của cô, tai kiếp khó tránh.

“Cái này…gửi cho anh…không phải là của tôi…là…của một người bạn…” Tôi nói năng có chút lộn xộn, lời hay ý đẹp qua miệng tôi, phản ý, liên tục qua lại mấy lần vẫn không thế nào nói rõ ràng. Ước tính rằng giờ phút này Chu Xuân ở bên ngoài có thể xúc động đánh chết tôi.

Viên Lang lười biếng đưa mắt liếc tôi một cái, dùng hai ngón tay kẹp bức thư từ tay tôi. Động tác thành thục lưu loát, tôi cược chắc anh ta nhất định là người nghiện thuốc, nếu anh ta mà chưa từng hút thuốc tôi nguyện đem hai chữ Diệp Tử viết ngược lại.

“Hiểu rồi. Không phải thư của bạn” Anh ta tùy tiện trả lời.

Tôi khóe miệng run rẩy “Không phải của tôi, là của bạn tôi nhờ gửi anh, Chu Xuân, anh hiểu ?” Dưới tình thế cấp bách, cuối cùng cũng nói hoàn chỉnh một câu.

“Hiểu rồi, hiểu rồi.” Nụ cười của anh ta dường như sâu sắc hơn, hai cái núm đồng tiền như ẩn như hiện, như sắp làm điều ác cho sinh mệnh. Anh ta hơi nhíu mày, ngón tay thon dài nhẹ nhàng mở phong thư.Tôi há to miệng, anh ta không nghĩ lấy ra đọc trước mọi người đấy chứ ?

Tôi ý thức muốn vội vàng rút lui, Chu Xuân à Chu Xuân, cậu thiên tính vạn tính cũng không nghĩ anh chàng Viên Lang anh dũng này trính độ còn cao hơn cậu.

“Viên Lang”. Giọng nói của Hướng Huy truyền tới, giống như đã từng quen biết “Diệp tử, em cũng ở đây à ?” Tâm trí tôi nhất thời trống rỗng: “Hai người quen nhau ?” Giờ phút này, Viên Lang trong tay vẫn còn giữ lá thư tình, tôi thật muốn tìm cái lỗ để tự chôn mình.

Làm thế nào lại gặp anh ta ở đây !

Tử tế cân nhắc cẩn thận, bọn họ một người là hội trưởng CLB văn học, một người là hội trưởng CLB Thanh nhạc, quen nhau cũng chẳng có gì lạ.

“Bạn sinh viên này đến gặp tôi tặng đồ” Viên Lang không biết cố ý hay vô ý tay vẫy vẫy phong thư, mắt cười híp lại, lộ ra như hồ ly giảo hoạt tươi cười.

Thật vô liêm sỉ. Tôi oán hận nhìn trừng trừng về phía anh ta, lại khó khăn lắm dùng ánh mắt cân bằng nhìn Hướng Huy, xem anh có vẻ gật đầu suy nghĩ, tựa như đem tất cả giận giữ của tôi thu vào đáy mắt.

Hết đường chối cãi. Hẳn trong lòng anh sẽ nghĩ gì về tôi ? Nghĩ đến đây, tôi càng thêm căm hận Viên Lang sâu sắc.

Cắn cắn môi, tôi bỏ lại một câu nói : “Hai anh nói chuyện, tôi có việc đi trước”

Tôi gần như chỉ nhìn mũi chân mình đi ra phòng đọc sách, trong lòng không quên ân cần hỏi thăm tổ tông mười tám đời nhà Viên Lang.

“Lần sau còn có chuyện tốt thế này, xin đại tiểu thư đừng đến tìm tôi” Tôi đem hết những lời than phiền kể lể với Chu Xuân, Chu Xuân ủy khuất chép miệng, lại khẳnh định quyết liệt “Diệp Tử, cậu thích Hướng Huy”

“Đi về một bên” Hai đám mây đỏ nổi trên hai gò má, tôi không tự nhiên quay lưng lại, trong phút chốc tim như muốn trào ra lồng ngực, Hướng Huy đang đứng ở sau lưng tôi, trên mặt bình tĩnh điềm đạm, tôi không chắc liệu anh nghe được nhiều hay ít.

“Anh…anh…” Anh ta rốt cuộc đến từ lúc nào, tôi cuối cùng lại bị mắc mớ vào tình cảm của chính mình, lại sợ anh thật sự đã nghe thấy Chu Xuân nói năng hàm hồ, nhầt thời nghẹn lời, không biết phải nói gì.

“Diệp Tử, tối nay là cuộc họp thường xuyên của CLB thanh nhạc, không phải là em đã quên mất chứ?” Hướng Huy làm như không để ý cười cười, thuận tay đưa tôi một tập văn kiện.

Tôi thở dài một hơi nhẹ nhõm, lại có chút buồn bã, ngượng ngùng đưa mắt xem tập văn kiện, lười nhác đáp lại, “Sẽ không quên…” Nói xong liền kéo Chu Xuân rời khỏi chốn nguy hiểm này, Hướng Huy giơ tay chặn tôi lại, tựa như đang cười, “CLB thanh nhạc nên đi hướng đó, không phải hướng này.”

Tôi xấu hổ đỏ bừng mặt, từ chỗ này không phải không thể đi đến CLB thanh nhạc, chẳng qua phải vòng qua phân nửa trường học, dù diện tích trường nói lớn không lớn, nói nhỏ cũng không nhỏ, bình thường nếu trường hợp không có xe đạp phải đi bộ, không ai đường nhỏ không đi lại chọn đường xa. Thời điểm này tôi căn bản không tìm ra lý do phản bác.

“Tôi… Tôi… Tôi muốn cùng Chu Xuân đi làm chút chuyện trước đã.” Tôi cho rằng có thể tự tin nói thẳng, cũng hơi sợ hãi hụt hơi, tự dưng lại rơi xuống thế hạ phong.

“Không cần, Diệp Tử, cậu có chuyện chính cần làm, cứ đi trước đi.” Chu Xuân hướng về phía tôi mơ hồ nháy mắt mấy cái, thời khắc mấu chốt, cô nàng bất ngờ bỏ rơi tôi.

“Này, cậu…” Cô không nói hai lời, quay đầu bước xuống cầu thang, tôi buồn bực thật chỉ muốn cạo đầu, Chu Xuân  cái gì cũng tốt, nhưng chính là không có nghĩa khí.

“Ha ha, vậy chúng ta cũng nhau đi đi, tiện có chút chuyện tôi và em cần làm rõ trước …” Hướng Huy tươi cười, dường như những tia nắng ấm áp lúc mặt trời mới lên, làm tôi có giây phút thất thần.

Tôi buộc mình phải rời mắt đi, lạnh lùng hỏi: “Học trưởng, vì sao tên tôi lại xuất hiện trong danh sách dự thi văn nghệ?”

“À, cái này là tôi thay em báo danh” Anh cười vô cảm, cứ như đây là điều hiển nhiên cần làm.

“Tại sao ?” Tôi hỏi

“Nghe em hát một lần, cảm thấy âm thanh tốt, có thể xứng với ba người đứng đầu, không tham gia thi quả thực đáng tiếc ». Anh nhướng mi, cười nói

Tôi ngơ ngác hỏi : “Anh nghe tôi hát khi nào ?”

“Chính là hôm em ghi danh vào CLB”

Tôi lặng lẽ lau mồ hôi, cứ tưởng vụ bê bối hát sai nhạc của tôi đã bị bại lộ. Chính là … Tôi há miệng thở dốc, như vậy áp lực cuộc thi rất lớn, tôi có thể khắc phục bệnh luống cuống cũ không ? Nếu như tôi không thể, vậy ai sẽ chịu trách nhiệm ? Nhưng nhìn vào mắt Hướng Huy tràn đầy hy vọng, lời từ chối không nói lên lời.

Anh chỉ tập tư liệu tay tôi nói “Lần này trường tổ chức cuộc thi lớn, theo thông lệ trường, tại trận chung kết, trước khi công bố người đoạt giải, các thành viên thể hiện tình hữu nghị bằng cách lên biểu diễn hát, nội dung là song ca một bài tình ca, em phải tham dự theo cặp, hai người một cặp, sau một hồi hội đồng sẽ rút thăm quyết định ai sẽ hát cặp với ai, sau đó theo dõi biểu diễn »

Tôi lướt nhìn sơ bộ một vòng, toàn những ca khúc khá phổ biến, phố lớn ngõ nhỏ thường xuyên chơi các bài hát K này, khó khăn không phải lớn, quan trọng là cùng với ai song ca, nếu như người này là Hướng Huy…. Tôi không dám tưởng tượng, mặt có chút mây hồng.

Sau nửa giờ, đáp án đã biết rõ ràng, tôi bị ghép trúng hát cặp với Hướng Huy, mà chúng tôi lại cùng biểu diễn ca khúc “Ánh mắt của em ”[3], bài hát do Hứa Như Vân cùng Tiêu Thiên Bình thể hiện.

 

Chương 14

Tình yêu có thể khiến hàng trăm ngàn người quay trở về bên nhau

Không từ bỏ , không được làm tổn thương bất kì ai, làm thế nào có thể hiểu được tình yêu?

Tình yêu ban đầu là một kinh nghiệm, hy vọng con người trải qua quãng thời gian dài để tìm được hạnh phúc

 

 

Vòng đấu loại tuần này diễn ra trong ba buổi tối, tôi lựa chọn ca khúc “Trời xanh” [1] của Trương Huệ Muội, giọng hát khàn khàn mà khoẻ xưa nay là điểm nổi bật của tôi.

Giám khảo là thành viên CLB thanh nhạc, cho nên bản thân tôi đã chiếm ưu thế, cùng lắm là đợi lâu thôi, lòng không hề trì hoãn tiến vào trận chung kết.

Đến chung kết thì hình thức khác, số phiếu hoàn toàn dựa trên khán giả bỏ phiếu kín, cho nên, từ nay đến chung kết còn hai tuần nữa, nhiều người nhanh chóng huy động người đến bỏ phiếu.

Chu Xuân vì tôi mà lo lắng, gấp gáp kéo bè kéo đảng, vừa uy hiếp vừa khuyến khích bọn họ bầu cho tôi, thậm chí lan sang đến chỗ Viên Lang cùng vào, tôi cười trừ.

Nhắc đến Viên Lang, Chu Xuân giống như tên lửa thăng thiên, càng nhanh chóng phát triển, cũng coi như một kỳ tích.

Chu Xuân tuỳ tiện ngang bướng mặc kệ sở thích của Viên Lang, câu chuyện của bọn họ trở thành một giai thoại trong trường, chuyện xưa vai nữ chính Chu Xuân bỗng nhiên trở thành tâm điểm, khiến cả tiếng tăm của người bạn thân như tôi so với trước cũng cao hơn mấy lần.

Từ ngày Chu Xuân và Viên Lang đã xác định mối quan hệ yêu đương, đương nhiên thời gian đồng hành cũng với tôi cũng giảm đi đáng kể, mới đầu tôi không cảm thấy gì, về sau ăn cơm cũng thấy ngon, sau giờ học là không thấy cô nàng đâu, cũng không nghe tiếng nói ồn ào của cô nàng trong phòng, tôi mới cảm thấy có chút không quen.

Đem bức thư viết cho Uông Nhiên gấp làm hai, nhét vào phong bì màu lam, chuẩn bị sau khi ăn cơm sẽ gửi đi. Uông Nhiên đối với nhan sắc gần như là loại điên cuồng cố chấp, cho nên tôi phải cố gắng để đáp ứng tác động thị giác của cô ấy.

“Phòng ta muốn cài đặt điện thoại, mỗi người nộp ba mươi đồng thế chấp cho tớ ” Tôi mới từ giường bò xuống, trưởng phòng Mai Mai liền thông báo.

“Thật không ? Quá tốt.”. Trong phòng ầm ĩ tiếng nói hoan hô, cuối cùng có thể nói lời cáo biệt những năm tháng khó khăn gian khổ từ « tên loa hét », chúng tôi chịu sự quản lý của bà bác ấy cũng đủ rồi.

“Chu Xuân mấy trăm năm rồi cũng không thấy mặt, các cậu ai thay cô nàng này tạm ứng ra? Như Yên, cậu luôn rộng rãi, làm đi”

“Tại sao lại là tớ ?” Liễu Như Yên miễn cưỡng rút ra tờ một trăm đồng, Mai Mai cười toe toét, “Dựa vào mối quan hệ thân thiết của hai cậu”

Lời vừa nói ra, chúng tôi cười vui vẻ, ai cũng biết Liễu Như Yên và Chu Xuân hai người hễ cứ chạm mặt là như ăn phải hoả dược [2], không ai chịu nhường ai, Mai Mai nói như vậy, rõ ràng là đang châm biếm.

“Người ta đang có bạn trai soái ca bảo vệ, tất nhiên là vui quên đường về.” Khi nói chuyện, giọng điệu còn mang mùi vị ghen tuông nồng đậm, lại chọc cười cả nhóm.

“A Tử, tớ đi ăn cơm, có muốn ăn cùng không?” Từ khi Chu Xuân trọng sắc khinh bạn vứt bỏ tôi, tôi và Trình Anh thân hơn nhiều. Cô là người hướng nội, quen ở một mỉnh, cùng không cố gắng tiếp cận ai. Nếu không phải cùng mê Kim Dung, chúng tôi cùng lắm chỉ là gật đầu xã giao.

“Ah”, Trình Anh thuận tay cuốn mái tóc dài rối tung cột thành cái đuôi ngựa, nhấc balo lên. “Diệp Tử, ngày mai tớ có chuyện phải đi, buổi nghe giảng sáng cậu giúp tớ điểm danh nhé.”

“Không thành vấn đề.” Chuyện này không biết tôi đã làm thay Chu Xuân bao nhiêu lần, sớm đã quen, cũng không có gì đáng ngạc nhiên cả. Tôi hỏi một câu, “Cậu định làm gì?” Khuôn mặt Trình Anh lập tức trở nên nhăn nhó. “Tớ… đi mua vé xe lửa.”

“Oh, muốn về nhà hả, nhớ mang vịt muối lên đấy.” Trình Anh là người Nam Kinh, số lần trở về nhà một học kỳ có thể đếm được trên đầu ngón tay, cứ mỗi lần cô về nhà, cả hội chúng tôi đều yêu cầu cô mang chút đặc sản cực ngon ở quê lên.

“Không phải về Nam Kinh.” Cô mỉm cười, khuôn mặt tươi sáng, trong mắt mang theo tia khát vọng đẹp đẽ nào đó. “Tớ nghĩ nhân hai ngày nghỉ lễ sẽ đến Bắc Kinh chơi.”

“A, quá tốt rồi. Giúp tớ đưa thứ này cho Uông Nhiên.” Phản ứng đầu tiên của tôi là như vậy.

“Cậu chạy đến Bắc Kinh xa thế làm gì? Bây giờ mà đi, thời gian hai ngày hoàn toàn tiêu phí trên xe lửa.” Đây là phản ứng thứ hai của tôi. “Cậu, tuyệt đối có vấn đề.”

Trình Anh cười trêu chọc:”Diệp Tử, hình như cậu và Chu Xuân đều cả kinh nhất chợt [3].

“Đừng đánh trống lảng, nói mau.” Thực ra trong tiềm thức tôi một khi báo động làm những hành động qua khích, cũng đủ kinh người.

“Tớ đi gặp bạn trai.”

“Cậu có bạn trai?” Tôi hét lên một tiếng, Trình Anh mau chóng bịt miệng tôi lại.

Thật là tin động trời, tôi vẫn cho rằng người si mê tiểu thuyết võ hiệp như Trình Anh, muốn tìm trong một anh chàng Dương Quá trong cuộc sống hiện thực này, khó càng thêm khó. Việc này Chu Xuân mà biết, không biết sẽ kích động đến mức nào.

“Được lắm Trình Anh, cậu che giấu thật kín” Tôi tỏ ý tức giận, hừ nhẹ một tiếng, không có gì bất ngờ cô nàng nhanh chóng hòa hoãn.

“Này Diệp Tử, cậu đừng tức giận, sớm chuyện này cũng chưa có gì để nói» Cô nàng đung đưa cánh tay tôi lấy lòng.

“Muộn rồi”

“Không muộn không muộn, tớ cam đoan thú nhận” Cô nàng thề với trời, làm tôi có chút ngại ngùng khó xử.

“Không phải người tên Dương Quá đấy chứ ?” Tôi vốn là nói đùa, ai ngờ cô nàng trịnh trọng đáp, “Diệp Tử, cậu như thần, sao mà biết rõ thế ?”

Tôi không nói lên lời, đúng là tai hại.

“Diệp Tử, kia chẳng phải là Chu Xuân và Viên Lang à?” Trình Anh chỉ tay.

Tôi ngẩng đầu nhìn theo, chỉ thấy phía trước một thân hình ngụy trang một bộ quân phục kiểu mới, lại còn thêm cái kính râm to lớn kì quái, có chút giống người lính Mỹ trong một số bộ phim. Chu Xuân như con chim nhỏ nép vào người anh ta, chiếc váy trắng liền áo, những lọn tóc thẳng trước kia không biết thế nào giờ hơi uốn cong, đeo bông hoa tai dài tua rua, chưa từng thấy cô nàng có bộ mặt dịu dàng đến thế.

Nhìn thấy Viên Lang, tôi không thể tránh nghĩ đến chuyện lúng túng trong tối đó. May mà Chu Xuân thoải mái kéo tay tôi, ba câu hai lời giới thiệu qua loa.

“Diệp Tử, tớ và Viên Lang tốt bụng, đến hôm đấy bọn tớ sẽ đến cổ vũ. Vé xem vào hôm đó, cậu có thì cho bọn tớ”

“Sao lại vé xem?” Tôi ngây ngốc hồ đồ hỏi.

“Vì” Chu Xuân như là biết cái gì, ngại ngùng thé lưỡi, trộm lườm Viên Lang liếc mắt một cái, thấy anh ta không có gì bất thường, mới nói tiếp “Cậu nghĩ rằng trận chung kết cuối cùng mèo chó cũng có thể đi vào đi ra xem được à, mỗi phòng đều quy định số người”.

Ra là vậy, tôi gật gật đầu “Vậy tớ đi thế nào? Lậu vé à?”

“Cậu thật là ngốc. Đi cùng Hướng Huy đấy. Anh ta chính là chủ tịch hội sinh viên” Chu Xuân dùng ánh mắt khinh bỉ xem xét tôi, tôi không chút yếu thế cãi lại : “Viên Lang của cậu không phải quen biết với Hướng Huy sao, sao không tự đi cùng đi ”

“Cậu không thể làm thảo mộc dược [4] hả, Diệp Tử” Chu Xuân miễn cưỡng lắc đầu “Chúng tớ nghĩ đây là biện pháp khách quan, cùng lắm bọn tớ đi thêm được một phiếu bầu cho cậu thắng. Liên quan đến xếp hạng của cậu, sao cậu không lo lắng . Đúng là hoàng đế chưa vội thái giám lại gấp” Chu Xuân như mở súng máy bị tiếng kêu bùm ngã xuống vừa thông suốt, Trình Anh che miệng cười nham nhở.

Này, anh cũng không phải thái giám đâu đấy.” Viên Lang chen vào.

“Em biết anh không phải thái giám.” Chu Xuân không suy nghĩ, buột miệng nói ra.

“Ha ha ha ha ha.” Chuỗi tiếng cười dễ nghe văng ra từ miệng Trình Anh, tri giác tôi sau vài giây sau cũng lĩnh ngộ được.

Mặt Chu Xuân tím lại biến thành màu gan lợn, tôi và Trình Anh ôm bụng cười lăn lộn, đối với kẻ dở hơi này rất thú vị, rất hài hước.

Ăn cơm trong phòng ăn cùng Trình Anh xong, chúng tôi chia tay, cô ấy đến lớp tự học tối, tôi muốn đến CLB thanh nhạc tập luyện, còn phải gánh vác nhiệm vụ gian khổ.

Khi tôi đến hơi trễ vài phút, có mấy người hình như đã bắt đầu tập, chiếm khắp các ngõ ngách trong phòng, hát song ca, hợp âm điệu, tâm trạng thoải mái.

Tôi dạo một vòng quanh phòng làm việc của CLB thanh nhạc, không tìm thấy Hướng Huy, đang buồn bực thì thấy anh cùng Từ Văn Tiệp tay trong tay đi vào, khi nhìn thấy tôi, bàn tay Văn Tiệp cầm tay Hướng huy siết thật chặt, lập tức nâng lông mi lên, cười khiêu khích tôi.

Tôi cảm thấy cô ta hơi buồn cười, trong lòng không hiểu sao không thoải mái, miễn cưỡng nặn ra một nụ cười méo mó đáp lại. Từ Văn Tiệp là mẫu con gái Thượng Hải điển hình, mắt to, tóc dài, làn da trắng nõn, thân hình cao gầy. Còn tôi, tóc ngắn ngang tai, so với cô ta thấp hơn nửa cái đầu, trên dưới toàn thân xem không ra chỗ nào đặc biệt, càng chưa nhắc tới nữ tính. Không phải tự ti, bất quá, vẫn phải tự mình hiểu lấy.

Kỳ thật không cần so, sớm đã phân cao thấp rồi.

Tôi vì cái gì mà lại từ lấy mình âm thầm so đo cao thấp với Từ Văn Tiệp, tôi lại không nguyện ý miệt mài theo đuổi.

Từ Văn Tiệp trước mặt tôi cố tình tặng cho Hướng Huy một nụ hôn gió, đôi mắt mê hồn, vô cùng phong tình, tôi quay đi, giả vờ không thấy. Lát sau nghe Hướng Huy ho nhẹ một tiếng, tôi mới quay lại.

Lúc này, Từ Văn Tiệp đã đi mất, còn gương mặt Hướng Huy hơi hơi ửng hồng.

Tôi cười khẽ, Hướng Huy không tự nhiên nói : “Nào, chúng ta bắt đầu đi ”

“Được ” tôi tỏ thái độ thờ ơ, nhún vai

Anh nhìn tôi hai giây, mở ngăn kéo lấy tập tư liệu, tôi cúi đầu nhìn lại, lời bài hát song ca của chúng tôi “Ánh mắt của em” .

Tôi thấp giọng nói thầm : “Không biết rõ tại sao, tự nhiên lời bài hát vẫn không thể thoát ra, ý thức mơ hồ”

Tôi không rõ Hướng Huy có hay không nghe thấy tôi bụng đầu bực túc, tóm lại anh ta không có ý định lấy lại lời bài hát, ngược lại, đưa trước mặt tôi.

“Tôi không dùng đến” .Tôi dè bỉu, đừng nghĩ tôi giống như anh.

Anh cười lắc lắc đầu “Em đừng tự cho là mình giỏi”

“Anh cho rằng anh hiểu rõ tôi sao ?” Câu này vừa mắc kẹt trong cổ họng, tôi nuốt trở lại trong bụng.

Hướng Huy dùng ngón tay gõ gõ mặt bàn, lúc này tôi mới thấy lời nam, nữ có thay đổi đánh dấu bút đỏ, có một đoạn nam nữ cùng hát là phần quan trọng nhất.

Không nghĩ đến con người này quá cẩn thân, đương nhiên tôi cũng không cho đó là sai lầm. Tôi chỗng đỡ :  “Tôi biết, không phiền anh chỉ dạy”

Lời vừa nói ra miệng, tôi liền cảm thấy có chút ý vị không đúng, thế nào nghe đầy oán giận. Tôi cúi đầu, lấy lời bài hát, than thở vài câu.

Hướng Huy như không để ý, cười cười, chuyển qua ngồi trước đàn piano, mở nắp đậy, ngón tay thon dài lướt nhẹ, một chuỗi âm thanh khoan khoái bắt đầu khởi động.

Tôi giật mình há to mồm, anh còn có thể chơi piano? Nhưng thật tôi không hề nghĩ đến. Từ trước cũng chưa từng nghe đến.

“Chúng ta trước thử âm”

Tôi gật đầu, hắng giọng một cái.

Tôi chỉ thấy ngón tay mảnh khảnh của anh linh hoạt trên bàn phím, một khúc nhạc dạo tuyệt vời theo đầu tay anh chảy xuôi.

Hướng Huy với giọng hát êm dịu có hơi cao, so với giọng hát của Tiêu Thiên Bình cao vúi cách biệt một trời, cho dù như vậy, bài hát này lại có hương vị khác, cùng dung hợp giọng hát của tôi lại hòa hợp thần kì.

“Tình yêu làm anh quên thức giấc.

Anh nguyện nhắm mắt lại.

Không màng chìm trong giấc ngủ dài suốt cuộc đời mãi không tỉnh.

Anh chính là kiếp sau của em

 

Tình yêu là niềm hạnh phúc tột cùng của những con người không chia xa

Không còn thu đến xuân đau khổ tìm kiếm nhau

Em nguyện cùng anh phiêu du không điểm dừng

 

Đừng để anh nhìn thấy đôi mắt buồn của em trong thế giới thương tâm này thêm nữa.

Hãy dựa vào nhau cùng đối diện vào bão tố phong ba

Hãy để anh hôn lên trái tim em bằng nỗi đớn đau của anh.

Nhìn thấy đôi mắt anh lệ rơi không ngừng

Những gian truy thử thách trên từng bước đường tình yêu của anh làm tan vỡ con tim em

Giấc mơ ấy tuy đau khổ nhưng ngày càng gần hơn”

Nguyên bản chỉ là hát thử một vài đoạn, không biết trong lúc vô ý thức hát hoàn chỉnh cả bài ca.

Lúc sau kết thúc, Hướng Huy ngẩng đầu nhìn tôi, bốn mắt giao nhau, anh dần dần thâm trầm, ánh mắt tôi mê muội, suy nghĩ hỗn loạn không thể kiểm soát. Nhớ lúc trước nói một câu đùa với Uông Nhiên, nếu như có người đàn hát với tình cảm sâu sắc cho tớ nghe, trọn đời tớ nguyện được gả cho người ấy.

Nhưng tại sao lại là người đàn ông này?

Tôi có chút tức giận liếc mắt nhìn anh, ánh mắt anh sáng ngời mang tính xâm lược mãnh liệt, chậm rãi duỗi tay ra.

Anh ấy muốn làm gì? Tôi lo lắng tưởng chừng như ngạt thở, trong giây phút miệng đắng lưỡi khô, cái gì cũng không nói ra được.

Anh ta ngừng tay trên vai tôi phủi phủi, cười nói: “Bẩn.”

Tôi thở dài một hơi, không hiểu vì sao lại như vậy.

“Muốn lại lần nữa không?”

“Cái gì ? À, vâng.” Tôi chắc chắn là bị chóng mặt, cũng tại nghĩ ngợi lung tung, thầm tự khinh bỉ chính mình.

Tôi nuốt nước bọt, giữ vững tinh thần, bên kia tiếng đàn lại vang lên, lần này bất luận cố gắng thế nào tôi cũng không theo kịp tiếu tấu của Hướng Huy, hát được một đoạn, anh chủ động ngừng lại, ân cần hỏi han :  “Em sao vậy ? Vừa rồi còn làm rất tốt mà”.

Tôi nguyền rủa trong bụng, muốn hung hăng tuôn ra một tràng quyết liệt, rõ ràng chính anh quấy nhiễu nỗi lòng tôi rồi lại giả vờ không có gì giống như người khác, nhưng chung quy thế nào, tôi cũng không thể như phụ nữ trung niên ở chợ khóc lóc om sòm, cố tình gây sự.

“Tôi nghĩ nên đi trước, chúng ra liệu có thể đổi thời gian tập lần nữa?” Tôi không thể ở lại, tôi có thể cười nghênh mặt cự tuyệt mấy lần đối với Lâm Sâm, nhưng tâm tình không thể bình thường đối mặt với Hướng Huy.

“Nếu như em khẳng định ngày diễn có thể phát huy như lần hát đầu, vậy lần sau không cần tập luyện cũng không sao”

Cái này có được xem như uy hiếp? Tôi cắn chặt răng, “Yên tâm, tôi tuyệt đối sẽ không làm anh phải bẽ mặt” Tôi nói xong liền đi, không cho mình lưu lại đường sống.

Đêm nay, lần đầu tiên tôi mất ngủ.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+