Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Đáng tiếc không phải anh – Chương 17-18 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 17

Chỉ vì một người không hợp, chúng tôi tự hạ nhân phẩm của mình,

đặt tính cách và sự cứng đầu sang một bên, trở nên quá khắt khe trong cuộc sống.

 

 

Hôn lễ của một người chị họ tôi được tổ chức vào chủ nhật tuần này.

Từ ký túc đến nhà chị họ phải vượt qua bốn quận ở Thượng Hải, Mẫn Được, Trường Ninh, Tĩnh An, Áp Bắc. Chuyến xe buýt buổi chiều dừng ở ba điểm mới bắt đầu khởi động, thân là phù dâu tôi không được đi xe miễn phí, đã vậy, sáng sớm còn phải chui ra cái giường đắp chăn ấm áp, đi xe buýt xóc nảy.

Ước chừng khoảng một giờ đường là xe đến nơi.

Ngày kết hôn là khoảng khắc đẹp nhất trong cuộc đời, cô dâu cũng trở thành tâm điểm trong mắt khán giả, là ngôi sao chói sáng, nổi bật nhất. Khi mặc váy cưới vào chị họ của tôi có chút khác xưa, mất đi sự ngây thơ mà lại thấy rõ sự cao quý lịch sự hoà nhã.

Trong phòng ngủ cùng chị họ, còn có chuyên viên hoá trang và bạn thân của chị.

“Em tới rồi à” Chuyên viên hóa trang đang giúp chị trang điểm, chị gọi tôi lại bắt chuyện.Vỗ vỗ ghế ngồi bên cạnh, ra hiệu tôi ngồi xuống

Tôi gật đầu, nhìn vào làn dan trắng mịn của chị, có chút thất thần.

“Làn da của em hơi khô, cần phải dưỡng ẩm.” Người hoá trang cao cao, có đuôi ngựa buộc gọn phía sau, khuôn mặt sắc sảo, trông vẻ ngoài thông minh lanh lợi giỏi giang.

Chị họ theo lời gật đầu.

Được người hoá trang trang điểm nhẹ, nhìn chị họ xinh xắn lanh lợi, kỳ thật tôi chả hợp ý chị để chọn làm phù dâu, bởi vì tôi cao mét sáu tám, hơn chị cả một cái đầu, mà muốn một người khác dáng hình gần giống chị, đã làm qua phù dâu hai lần, sợ truyền thuyết làm ba lần phù dâu sẽ không gả được ứng nghiệm, tôi bởi vậy mới trở thành người thay thế.

Đánh phấn, chuốt mi, đánh mắt mascara, đeo lông mi giả, tô son môi…  Chỉ thấy những đồ trang điểm trong tay chị hoá trang truyền qua truyền lại, một lát sau, hình ảnh một cô gái xinh đẹp dễ thương như trong tranh xuất hiện trước mắt chúng tôi.

Phật cần vàng bạc, người cần ăn mặc, còn khuôn mặt thì cần trang điểm. Tác dụng của phấn hiệu quả kinh người, tàn nhang trên khuôn mặt chị họ biến mất hầu như không còn.

“Thật xinh đẹp.” Tôi tán thưởng chân thành.

Chị họ cười khúc khích. “Lát nữa em cũng sẽ rất xinh đẹp.” Cô không quan tâm đang làm tóc, nóng vội mở tủ quần áo lôi ra một bộ lễ phục ném cho tôi, “Đi thay đồ trước đi.”

Đây là bộ váy phù dâu màu phấn hồng pha bạc, áo ngực kiểu cách bó sát eo, bên dưới là những lớp váy ngắn rối bù bách điệp, từng tầng từng tầng, lớp váy bên eo còn có chiếc nơ bướm mềm mại.

Không thể phủ nhận, quả thực rất đẹp. Chính là muốn tôi mặc chiếc váy này trước mặt mọi người? Trang phục thường ngày của tôi là quần bò áo T-shirt, bộ váy này quá nữ tính, có thể thích hợp với tôi sao? Tôi nghi ngờ, chị họ cổ vũ tinh thần, đẩy tôi vào phòng thay đồ.

Tôi mặc rất lâu, trước sau mặc ngược, khoá kéo phía sau lưng,  không khỏi bực bội, tôi quả thực không hợp làm phận con gái. Cuối cúng khó khăn lắm mới mặc được vào, thế nào vẫn cảm thấy rất khó chịu, lại để chị họ thúc giục, tôi mới ngượng ngùng nửa khép nửa mở cửa đi ra.

Chị họ cười mắng: “Bên trong không có gương, sao em lâu thế?”

Tôi vừa mới dừng lại trước gương, còn chưa kịp thấy rõ hình dạng chính mình hiện tại ra sao, đã bị chị trang điểm ấn vào ghế ngồi, “Xem hiệu quả của tài năng trang điểm đây.”

Tôi để chị thao tác, cảm giác khuôn mặt đã không phải của chính mình. Tôi bị bắt phải chịu không được hắt xì, chả còn cách nào, muốn xinh đẹp cũng phải trả giá.

Không biết đã bao lâu, làn gió cùng sự ấm áp làm tôi buồn ngủ, chị hoá trang ghé sát tai tôi nói: “Tóc hơi ngắn một chút, thế này phải nối thêm.” Hai bàn tay trên đỉnh đầu tôi thao tác một lúc, vỗ tay nói:”OK, xong.” Chị đẩy tôi lên ngắm nhìn, đắc ý cười:”Thế này có thể đi soi gương rồi, không hài lòng chỗ nào bảo chị.”

Tôi đứng trước gương liên tục ngẩn người

Trang phục như được làm cho vóc dáng tôi, hai nhánh tóc dài quăn thả trước ngực, trông thanh lịch, cùng cô dâu hoàn toàn rực rỡ, không mị không diễm, lại làm cho người có cảm giác không thực ở nhân gian, khói lửa ảo giác.

“Dạ, tiểu cô nương mặc trang phục của tôi thật là đẹp” Chị hóa trang không biết đứng phía sau tôi từ lúc nào, khen ngợi một câu.

Tôi giật nhẹ nơi đó, lại kéo kéo vào, chết mệt với dây áo ngực, sợ nhỡ rơi xuống, chị cười, nắm lấy vai tôi, “Thoải mái đi, đừng nôn nóng”

Đúng vậy, cô dâu mới là vai chính, muốn nôn nóng cũng không phải tôi mà cũng chẳng tới phiên tôi. Tuy nói vậy nhưng tôi vẫn cảm thấy cơ thể không được tự nhiên.

Nói chuyện phiếm vài câu, chị nhìn sang tôi, nheo mắt cười nói : “Em gái, em còn không có bạn trai đi ?”

“Ak” Tôi có chút phân tâm.

Chị mím môi, nhướng mày, “Theo chị được biết, phù rể chính là đại soái ca nha”

Tôi âm thầm buồn cười, “Chị à, là chị hôm nay kết hôn, lại còn có tư tưởng này. Định để anh rể ăn dấm đấy à”

Chị từ từ đứng lên, xoay mặt tôi, cười ra tiếng “Chị không quan tâm cái đó, chỉ lo cho em thôi. Em nhìn mình xem, Lâm Sâm tốt như vậy cũng không muốn …” . Tôi làm bộ che lỗ tai, chị họ và mẹ tôi suốt ngày lải nhải khiến tôi phải đẩy mạnh công lực, liều mạng để chiến đấu.

Tôi nói có lệ, “Chị, em vẫn còn trẻ, chuyện này không gấp”

“Vì vậy cũng chỉ còn vài năm nữa, phải lập kế hoạch trước chứ, có hiểu không ?” Chị tiếp tục trách mắng, tôi trợn mắt, thế nào mà anh rể không thấy phiền chết.

“Chị không  phải cũng mới kết hôn sao ?” Tôi từ từ nói. Hồi học trường trung học ngữ văn, chị cũng từng có một tình cảm lưu luyến khắc cốt ghi tâm, cũng là do bố mẹ dùng chính sách can dự vào, rưng rưng nước mắt chia tay, độc thân nhiều năm, năm ngoái mới quen anh rể, thử tìm hiểu một thời gian, sau chị nói cảm giác mối tình đầu chua chua ngọt ngọt đã qua, cuối cùng hiện tại cũng tu thành chính quả.

Chị vuốt ve cái khuyên tai, không trả lời thẳng câu nói của tôi, mà xoay người nhìn ra ngoài cửa sổ, tôi sợ chị tự nhiên thương tâm chuyện cũ, nhanh chóng muốn nói vài chuyện cười cho có không khí. Nhưng đúng lúc này, dưới tầng vang rõ tiếng còi xe, những âm thanh của tiếng pháo hoa bùm bùm tanh tách hòa cùng giọng nói ồn ào tiếng người.

“Tới rồi, tới rồi, chú rể tới”.  Anh rể từ cửa lớn xông thẳng vào, từ hôm nay anh đảm nhiệm tư cách anh rể của tôi, nhìn hứng phấn hết sức.

Tôi liếc đồng hồ báo thức trên bàn, mười một giờ tám phút, nghe nói đây là giờ tốt theo hoàng lịch, sớm một phút đồng hồ cũng không được.

“Mau đóng cửa lại”. Tôi không biết ai quát to một tiếng, tay chân luống cuống khép cửa phòng lại.

Chỉ ngay giây lát, ầm ầm tiếng đập cửa.

“Bà xã, mở cửa …” Là anh rể kêu.

Chúng tôi cười vang, nào có dễ dàng như vậy. Chính cũng không có nhiều kinh nghiệm, nên cũng không biết làm thế nào để làm khó anh.

“Hát một bài đi, thể hiện tình cảm của anh đối với Tuệ Tuệ”. Tuệ Tuệ là tên chị họ tôi, còn người nói là cô bạn thân Kiều Xuân của chị.

Anh rể cười làm lành : “Anh giọng hát không tốt, bọn em không phải không biết rõ, thôi bỏ qua cho anh đi”

“Không được không được, nhất định phải hát” Tuy cách một cánh cửa, nhưng tôi cũng có thể tượng tưởng vẻ mặt tội nghiệp của anh rể lúc này.

“Nhất định phải hát sao ?” Chú rể đáng thương nói.

Chị lặng lẽ kéo tay áo, “Nếu anh ta không hát, coi như chấm hết”

“Cậu còn không muốn nhanh kết hôn với anh ta” Kiều Xuân nhéo mũi chị, chị ngượng ngùng cúi đầu, chị hóa trang khe khẽ mỉm cười, còn tôi trốn sang một bên, phía ngoài vẫn ồn ào. “Để cho anh ấy hát, để cho anh ấy hát”

Chị trừng mắt nhìn tôi, “Chờ kết hôn rồi, xem làm thế nào chị chấn chỉnh em”

Tôi miệng cười bất phục, “Em không sợ”

Ngoài cửa như đã thương lượng đối sách, sau một hồi chú rể lại nói, “Thay vì vậy để phù rể thay anh hát đi, bọn em cũng không muốn anh thành kẻ ngốc nhỉ”.

Chúng tôi suy nghĩ, kết lại, dù sao đây cũng chỉ là một kiểu hình thức, cũng không thể anh ta không hát thì không cho vào cửa.

“Vậy phù rể định hát bài gì?” Chúng tôi hỏi.

[……………………….

Anh sẽ không hối hận hãy tin anh
Anh đồng ý vì em buông xuôi mọi thứ
Là đàn ông không nên để phụ nữ rơi lệ
Ít ra anh đã làm hết sức mình…

Hãy tin anh đừng lẩn tránh nữa
Anh đồng ý anh sẽ bên em đến trọn kiếp
Là đàn ông không nên để phụ nữ rơi lệ
Ít ra anh đã làm hết sức mình
Hãy tin anh

…………………………..] [1]

“Đoạn sau tôi quên lời rồi.” Lại một trận cười lớn rộ lên.

Tôi cứng lưỡi, giọng hát này rất quen tai.

Chắc không trùng hợp đến vậy đâu? Tôi bất an đá chân, sẽ không đâu sẽ không đâu. Anh rể hơn chị họ tám tuổi, mà tôi so với chị họ kém ba tuổi, anh ấy không thể lại ở bên đó chứ.

“Được rồi, hát cũng đã hát, có thể mở cửa được chưa?”

“Vẫn chưa được.” Chị muốn tôi đưa ra một vấn đề khó khăn.

“Hít đất đi.” Một ý tưởng loé lên, vóc dáng anh rể cao lớn, dùng cách này thử anh ấy, cũng không làm hao tổn tâm trí anh.

Mấy chị nhìn tôi mỉm cười, “Quỷ nha đầu nhà cô, cách như vậy mà em cũng nghĩ ra được.”

“Hả?” Ngoài cửa anh rể bị doạ đến choáng váng, cả buổi mới lấy lại được tinh thần, ngây ngốc hỏi: “Muốn làm mấy cái?”

“Mười?” Chị quay đầu nhìn tôi.

“Hai mươi cái,” tôi ở phía dưới làm cử chỉ.

Em trai cao giọng kêu to, “Chị tôi nói, muốn làm hai mươi cái.”

Tôi cười thầm, chị này không phải chị kia, lại làm anh ấy hiểu nhầm rồi.

Ngoài cửa bắt đầu tích cực đếm, “Một, hai, ba… mười lăm, mười sáu… hai mươi.”

Anh rể gõ cửa, thở hổn hển, “Bà xã à, làm xong rồi, mở cửa cho anh.”

“Không kém cái nào,” chị lên tiếng.

Tôi ngầm hiểu, tiến đến cạnh cửa, “Thật làm đủ hai mươi cái?”

“Đúng vậy, xem anh thở dốc này.” Nghe tiếng anh ấy thở dốc, không giống vừa hít đất xong lại giống vừa mới tham gia cuộc thi chạy marathon.

“Muốn hối lộ em thế nào đây?” Tôi cười trộm.

Anh rể vội vàng thúc giục,” Mau mau mau, có cầm tiền lì xì đến này.”

Tôi kéo cử hé re một khe nhỏ, thò tay ra, lấy được tiền lỳ xì, rồi mở mạnh cửa hơn một chút.

Anh rể cười đừa cợt nhả.”Cảm ơn em gái, lúc em kết hôn, anh nhất định không làm loạn.

Mặt tôi hơi đỏ lên, làm như không nghe thấy.

Anh rể nghiêng mình đi vào, thân ảnh cao ráo với bộ âu phục đen cùng chiếc cà vạt màu làm có sọc kẻ, rất hài hoà.

Tôi nghiêng người nhường đường cho mọi người đi vào, liếc nhìn quanh, chợt thấy bên trái nhiếp ảnh gia thoáng thấy một thân ảnh quen thuộc, tôi còn chưa kịp phản ứng, liền bất ngờ không phòng ngự bị xô đẩy mà đụng mạnh vào anh.

Tôi kinh hoàng sợ hãi, vô thức dùng hai tay ôm ngực, bộ dạng tôi thế này, sao có thể cho anh nhìn thấy.

Trên gương mặt anh xuất hiện một tia ảm đạm, không dễ dàng gì nở ra một nụ cười yếu ớt.

Tôi không mong lại gặp anh ở đây.

Càng không mong anh lại là phù rể. Tuy rằng tôi cũng đoán trước, nhưng bị chính mình bác bỏ đi lập tức.

Giọng anh không nhanh không chậm truyền đến tai tôi, “Xin chào, là em, Diệp Tử.”

Tôi nín thở. “Xin chào, thật trùng hợp.” Quả thực trùng hợp đến kỳ lạ.

Anh mỉm cười, “Trùng hợp thật.”

Tôi nhún vai không nói gì, một mực cười.

Do dự nửa buổi, cuối cũng vẫn là tôi nhịn không được hỏi: “Sao anh lại thành phù rể của anh ấy?”

“Chúng tôi là hàng xóm.” Anh đáp lại rất đơn giản. Sau tôi mới biết những người đàn ông cùng tuổi anh rể, hầu như đều đã thành gia lập nghiệp, thật sự là tìm không được mới phải kéo Hướng Huy kém anh đến mười mấy tuổi cho đủ quân số.”

Hướng Huy hôm nay mặc bộ Tây phục màu xám bạc, cùng chiếc quần đồng bộ, anh cũng vì xem phong cách ăn mặc của chú rể mà chọn bộ lễ phục khác màu, chẳng những trông kém hơn, mà ngược lại khí chất càng siêu phàm thoát tục.

Chọn anh ấy làm phù rể, tuyệt đối là sai lầm.

Tôi khép mi, cười khẽ, lại ngẩng đầu phát hiện anh cũng đang đánh giá tôi, nhìn tôi chăm chú, thế nhưng trong đáy mắt hiện lên một tia quẫn bách, biểu hiện cổ quái.

Tôi sờ hai gò má, cũng không thấy chỗ nào không ổn. “Nhà chị họ rất là sạch sẽ.” Tôi ho nhẹ một tiếng.

Anh nheo mắt, “Cho nên?”

Tôi nhẹ giọng nói: “Cho nên tôi nghĩ mặt tôi không có bụi.”

Anh thả lỏng người, tựa lưng vào cửa, anh cao hơn tôi hẳn một cái đầu mang cho tôi cảm giác bị áp bách, “Em hôm nay rất xinh đẹp.”

Tôi mơ màng một chút, nhanh chóng đáp lại, “Anh cũng rất đẹp trai.”

“Mái tóc dài rất hợp với em, rất dịu dàng.” Anh chậm rãi đẩy nụ cười ra khỏi bờ môi, tôi giận dữ, ý anh nói là bình thường tôi rất dã man sao?

Sớm quên mất giây phút muốn lưu giữ nụ cười duyên dáng mê người, tôi tức giận liếc mắt anh, nếu như ánh mắt có thể giết người, anh ấy có lẽ sớm đã anh dũng hy sinh. Anh chăm chú nhìn tôi, dường như đang cười.

“Kìa, hai người vẫn còn nói chuyện ak, còn không mau vào ăn gì đó rồi còn lên xe cùng về.” Chị họ gọi Hướng Huy vào nhà, tôi theo sau lưng anh, xem anh ngồi bên cạnh anh rể, tôi cố ý vượt qua, chọn chỗ sáng sủa cạnh cửa sổ ngồi xuống.

Một bát canh hầm hạt táo đỏ quế và hạt sen đậu phộng nóng được bưng lên bàn, tượng trưng cho sự đẹp đẽ và ngọt ngào.

Chị họ đang bận rộn đánh mắng chồng yêu lại còn bớt thì giờ chạy tới trêu gẹo tôi, “Thế nào, có cảm giác gì không?” Cô nháy mắt về phía Hướng Huy, anh ấy vẫn điềm tĩnh tươi cười.

Ăn xong điểm tâm, như thường lệ, chú rể đưa cô dâu về nhà mới. Cô dâu chú rể được ngồi xe đầu, tự nhiên tôi bị đẩy lên xe thứ hai, điều tôi băn khoăn bất an là , lại cùng xe với Hướng Huy.

Tôi chần chừ mở cửa xe, ngồi lên hàng ghế trước, bác tài nhướng mắt, “Tiểu cô nương à, ngồi phía sau đi, nơi này để người quay camera ngồi”

“Dạ”, tôi chui ra xe, Hướng Huy lịch sự thay tôi kéo cửa xe phía sau, tay lịch sự đưa lên, “Mời”. Tôi ngần ngại ngồi ghế sau, Hướng Huy cũng theo cùng lên xe, tôi quay về phía trong dựa vào, thật sự trong không gian có hai người khoảng cách rất ngắn ngủi.

May mắn trên cả đoạn đường Hướng Huy đều im lặng, tôi không cần như con nhím xù gai bảo vệ, lúc nào cũng ở trạng thái sẵn sàng. Nhưng chính sự im lặng lúc này, lại khiến tôi cảm thấy thất lạc và bàng hoàng.

Chị họ ở Áp Bắc, nhà mới ở Hồng Khẩu, không xa, khoảng mười phút đi ô tô.

Xe vào khu vực, dần dần đi sâu mới tới nơi, còn chưa ngừng, pháo nổ nghênh đón cô dâu vội vã vang lên, sương khói tràn ngập cùng tiếng nổ lớn, tôi mắt hiện lên vẻ hoảng sợ, từ nhỏ đối với tiếng pháo vang có phần không hiểu sợ hãi, theo thời gian lớn tuổi, chuyện này cũng không chẳng giảm bớt được.

Tôi nghĩ muốn ôm đầu, nhưng lại sợ bị Hướng Huy nhạo báng, do dự một lúc, một cánh tay mạnh mẽ vòng qua đầu tôi, nhẹ nhàng trên tóc tôi, che tai tôi, sau đó cánh tay kia cũng giơ lên, giọng nói dịu dàng như đi đến bên tai, nhẹ nhàng và ấm áp, “Đừng sợ”.

Tôi khóe mắt có chút hốt hoảng, khẽ giật, gương mặt anh dần mở rộng trước mặt tôi, ngay cả đáy mắt cũng mang theo ý cười, tôi nghe tim mình đập manh, hơi thở có chút không đều đặn, lẳng lẽ quan sát anh, ánh sáng trong mắt anh khẽ lướt qua, chậm rãi thu hồi tay.

Tôi tim đập càng nhanh, nhưng càng nhiều nghi vấn. Tôi khó khăn quay đầu, cuối cũng vẫn có cái gì đó không hỏi ra miệng.

 

 

Chương 18

Anh có thể nói những lời làm em thất vọng … nhưng em không thích cách anh thể hiện sự quan tâm,

càng nhiều em càng cảm thấy rất khó khăn.

Ở lại nhà mới một thời gian, cả đại bộ đội lại tiếp tục xuất phát, lần này là hướng đến công viên chụp ngoại cảnh.

Bởi vì mọi người biết tôi mẫn cảm với phấn hoa nên không ai ép buộc tôi cùng đi, chị họ còn cố tình để Hướng Huy lại với tôi, ý muốn chúng tôi có cảm tình với nhau thì trao đổi thông tin liên lạc.

Hướng Huy nói câu gì đó, rồi theo sau xuống xe. Thừa lúc anh không có, tôi âm thầm xoa xoa gót chân, tôi gần như không đi giày cao gót, với đôi giày ba tấc này mà muốn đấu vật một lúc cũng không dễ dàng gì, huống chi đi lại cả nửa ngày.

Có tiếng lộc cộc truyền tới, cửa xe lần thứ hai bị kéo ra, “Mệt không ?” Một chai nước đưa trước mặt tôi.

Tôi cũng không ngẩng đầu, cũng không đưa tay nhận, “Cảm ơn”

Hướng Huy nhẹ nhàng cầm tay tôi, đặt chai nước vào trong tay tôi, “Bây giờ bỏ giày ra thư thái chút, em còn có cả đêm để thưởng thức.”

Tôi ngẩng đầu lên, anh nhìn thấy bộ dạng tôi, cười “Yên tâm đi, tôi đảm bảo sẽ không cười em”.

Tôi không nhịn được cười, nghe lời cởi giày, mở nắp chai nước, “Gu Gu” uống một hớp lớn, thoải mái thở nhẹ một cái.

“Rõ ràng không phải là thục nữ, nhất định phải làm thục nữ”. Tôi nghe anh nho nhỏ nói thầm, nhưng khi tôi ra sức hỏi, anh ta một mực phủ nhận, “Tôi không có nói gì, chắc chắn em nghe nhầm”.

Tôi liếc xéo anh ta một cái, được rồi, cứ cho là tôi nghe nhầm, ai bảo tôi không có chứng cớ gì.

“Diệp Tử” Sau một phút ngắn ngủi im lặng, anh đột nhiên gọi tôi

“Hả ?” Tôi theo quán tính nhíu mày nhìn anh.

“Nói thật, có phải em rất ghét tôi ?” Giọng anh nghe có vẻ vô tội.

Tôi thấy sững sờ, anh nói cái này có ý gì chứ ? Tôi giật mình nhìn anh, anh cũng nhìn lại tôi, tựa hồ chờ tôi trả lời. “Là thế nào ?” Tôi mở miệng, không thể trừng mắt đối diện anh đành khẽ cúi đầu xuống.

Anh điềm tĩnh nói, “Ah?.”

Im lặng.

So về độ nhẫn nại, tôi vẫn kém hơn một chút, “Tôi không ghét anh.” Tôi nghiêm túc nói, giọng trầm thấp, nếu như anh ấy có thể nghe thấy, tôi hy vọng anh có thể hỏi tiếp, thế có lẽ tôi mới đủ can đảm thẳng thắn nói hết mọi thứ.

Anh đút tay trong túi quần, hơi quay mặt, xoay người đi, tôi đoán không thấu là anh ấy thật không nghe rõ hay là ra vẻ không biết, nhưng lòng mơ hồ tự nhiên nảy sinh thất vọng, thế nên thời gian còn lại, trong sâu dưới đáy trái tim tôi vừa có khoảnh khắc vui sướng mừng thầm lại vừa có cảm giác buồn man mác.

Tiệc cưới được tổ chức ở đường khách sạn Hoàng triều đại trên đường Hoằng Lịch.

Anh rể là người hâm mộ nhà Thanh, dù có hàng ngàn hàng ngàn khách sạn ở Thượng Hải, anh vẫn nhất quyết lựa chọn nơi này, dù phải vượt qua phân nửa nội thành thành phố Thượng Hải cũng cam lòng.

Khung cảnh khách sạn thật không sai, sáng sủa rộng rãi, trang trí đơn giản nhưng không làm mất đi vẻ đẹp riêng của nó.

Đúng sáu giờ chiều, hôn lễ chính thức tuyên bố bắt đầu. Những người làm chứng chúc phúc cho cặp vợ chồng, cha mẹ hai bên nói chuyện, trao nhẫn, cặp vợ chồng ôm hôn, mở sâm panh, cắt bánh gatô, khai tiệc, làm từng bước từng bước một, theo đúng trật tự.

Chừng giữa nửa bữa tiệc là thời điểm thích hợp để cô dâu chú rể bắt đầu đi mời rượu.

Tôi và các chị em họ nhà gái ở phía sau bưng ly cùng bình rượu, ngay từ đầu khá ổn, dù sao các trưởng bố cũng không thể làm khó xử người mới. Khi tiến đến bàn cuối cùng, tôi thấy mỗi người chỗ đó đều hưng phấn xoa tay, tôi quyết định gọi đó chính là sắp lao vào hang sói.

Mỗi người trong bàn khách này đều là đồng nghiệp của anh rể, làm việc tại công ty bảo hiểm Bình Anh, về mức độ anh dũng của bọn họ tôi sớm đã nghe danh.

Nghe nói hiện tượng phổ biến làm náo loạn phòng tân hôn đều là từ thủ đoạn của họ. Ví dụ: vận dụng phát huy đầy đủ kỹ năng ngôn ngữ và văn học cùng sự kết hợp thân thể của hai người để tạo hình mười con số, mỗi một số là nói ra một câu thành ngữ hay. Thực ra việc này không khó, nhưng trình độ đểu cáng của họ lại lên một bậc, trực tiếp bắt người mới phải làm thành con số Trung Văn viết kép, yêu cầu cô dâu nằm thẳng trên giường, đem vài hạt đậu phộng (hoặc giả là thực phẩm khác) đặt lên những vị trí mẫn cảm trên người cô dâu, sau đó bịt kín mắt chú rể, bắt anh ta dùng miệng tìm những hạt đậu phộng, những tiết mục này lúc đấy thật đẩy không khí lên đến đỉnh điểm.

Một người đàn ông trẻ cao gầy đứng lên, “Đại tẩu, lần này hai người kết hôn, các huynh đệ mặc sức hư hỏng, tôi cũng biết rõ hai người khó xử, cho nên quyết định không để đại tẩu lần lượt đi mời rượu”.

Không đợi chú rể vui vẻ kết thúc, người đàn ông kia lại nói, “Bất quá có nghĩa hơn một chút”. Anh ta bưng lên từ trên bàn một ly đen sì sì, đưa cho cô dâu,”Mời đại tẩu uống hết cái này”.

Tôi cố duỗi cổ nhìn thoáng qua, có vẻ như là đồ uống, nhưng màu sắc đấy, thật sự khủng bố.

“Đây là cái gì ?” Tôi nghe thấy giọng chú rể có chút phát run.

“À, cola thôi, nhưng mấy tiểu đệ có thêm chút gia vị”.

Chú rể mặt xanh rờn, anh sớm sớm cùng anh em huynh đệ quen thân đã lâu, cũng không nghẽ sẽ dính phải rắc rôi này. Kỳ thật cũng không khỏi thắc mắc bọn họ, tôi nghe chị nói , bình thường anh rể cũng thuộc dạng cao thủ đùa dai, có lần đồng nghiệp kết hôn, anh dùng giấy vệ sinh xé thành nhiều mảnh, làm khó để chú rể mặc váy đó nhảy, đáng thương cho chú rể béo phì, uốn éo cả người rung cả thịt, làm trò cười cho thiên hạ. Lần này có cơ hội như vậy, bọn họ hiển nhiên muốn đùa cợt một phen.

Phù dâu để làm cái gì, chính là tại thời khắc mấu chốt giúp đỡ cô dâu, vì thế tôi không thể chối từ, tiến lên phía trước. “Tôi uống thay chị tôi”. Tôi cũng không biết lấy đâu ra dũng khí, đưa tay đoạt lấy, thật nhiều mùi vị, vị dấm chua, nước tương, rượu vang, bia, cay, tất cả đều có, khiến tôi buồn nôn.

Bây giờ mà rút lui hiển nhiên là không được, chị họ còn trơ mắt nhìn tôi, tôi nhắm mắt bịt mũi, cảm tưởng như chén thuốc, kiên trì nuốt toàn bộ xuống. Uống xong, lau miệng, khống chế không được xúc động phun ra, tôi ra vẻ tươi cười, “Hương vị rất được”

Chú rể cảm kích nắm mu bàn tay tôi, tôi cười lắc đầu, rõ ràng nghe phía sau có âm thanh, “Thôi đừng cố, đắng quá cứ nói ra”.

Tôi không cần quay đầu lại cũng biết rõ lời này từ miệng ai, nhưng tôi lười tranh luận, cũng không thèm để ý.

Lúc này hành động đại nghĩa của tôi đã kinh động đến mọi người, có người đàn ông gầy lại nói, “Không tính không tính, không thay mặt uống được.”.

Không là không thế nào, chết tiệt, tôi nghĩ lúc này nên học Chu Xuân nói tục.

Thấy anh ta muốn lặp lại chiêu cũ, tôi không muốn làm công sức lúc trước bị uổng phí, cái khó ló cái khôn, “Tôi mời anh một ly.”

“Xin kính trước,” tôi lấy ly rượu uống một hơi cạn sạch, bất kể trong ly là rượu trắng hay hồng, tôi đặt chiếc ly xuống mặt bàn, khiêu khích anh ta, hào khí bừng bừng, tự cho mình chính là đại hiệp Kiều Phong [1] có một không hai.

“Tiểu muội tửu lượng thực rất tốt.” Người đàn ông gầy kia vẫn cười trêu chọc, nhưng vẫn phải uống cho xong ly rượu này, trừ phi anh ta muốn mang danh ỷ lớn hiếp bé.

Để nung nóng bầu không khí, chén rượu thứ hai tương tự được đưa ra, “Chuyện vui phải nhân làm đôi, tiểu muội xin kính anh thêm một ly nữa.” Tôi cười thật sâu, ly rượu vừa chạm vào khoé môi đã bị người khác cướp lấy.

Là ai to gán dám phá hỏng chuyện tốt của bổn cô nương? Tôi hung tợn quay lại nhìn trừng trừng, lại bị một ánh mắt sắc bén dữ dội hơn doạ cho chí khí bừng bừng lúc nãy bay biến đâu hết.

Hướng Huy lạnh lùng liếc mắt nhìn tôi, chuyển hướng sang người đàn ông gầy, “Ly này tôi xin thay cô ấy uống.” Rồi anh ngửa cổ uống cạn, không để người đàn ông gầy kịp tiếp lời, nắm chặt cánh tay tôi, âm u nhìn tôi chằm chằm, âm thanh lạnh lẽo không mang một tia ấm áp, “Ra cùng tôi.”

Trước mắt bao nhiêu người, anh ấy dám đối xử với tôi như vậy, tôi không bình tĩnh đẩy anh ra, “Không đi.”

Anh tăng lực trên cánh tay tôi, kéo tôi một mạch ra ngoài.

“Tiểu Hướng, có chuyện gì vậy? Em buông Diệp Tử ra trước đi.” Anh rể từ phía sau tiến lên chặn lại, tôi thở ra.

Hướng Huy hờ hững nói:” Cô ấy uống nhiều quá, em phải đưa cô ấy về thôi.”

Chú rể vừa nghe thấy lời này liền cười nói, “Oh oh, vậy phiền em chăm sóc cô ấy.”

Tôi còn  chưa kịp phát ra tín hiệu cầu cứu, đã bị Hướng Huy túm lôi đến cửa khách sạn.

Đến cửa, tôi giãy giụa thoát ra định trốn vào bên trong, vừa chạy được vài bước, đã bị một cánh tay thon dài rắn chắc ôm trở lại, hung hăng đẩy áp tôi vào tường. “Một cô gái như em lại đi uống nhiều rượu như thế…”

Tôi giật mình hiểu ra nguyên nhân vì sao anh ấy lại tức giận. Nhưng mà, cái này thì liên quan gì đến anh ấy? “Cũng không khiến anh quản.”

“Độ rượu vang này quá mạnh, lại uống hết, chỉ bẽ mặt em thôi.” Anh dùng giọng điệu chế giễu nói, tôi vểnh mũi lên, tôi cho đến bây giờ một chút cảm giác cũng không có, chẳng lẽ nói say là say luôn? “Ở đây đợi tôi, không được đi đâu xa.” Anh ra lệnh, xoay người rời đi, tôi nhún vai cười lạnh, đùa ah, tôi vì sao phải nghe lời anh ấy nói.

Dường như biết rõ tôi sẽ không ngoan ngoãn làm theo, anh quay đầu nói: “Nếu như không muốn lại bị kéo lần nữa, làm những gì tôi nói đi.”

Chết tiệt, đây là lần thứ hai hôm nay tôi xúc động mắng chửi. Thế nhưng người này nắm tay uy hiếp tôi, tôi không nghĩ hôm nay lại là trung tâm tiêu điểm của mọi người, cho nên, chỉ có thể vô điều kiện chấp nhận.

Tôi thấy anh rẽ vào siêu thị tiện lợi hai mươi bốn giờ, một lúc sau đi ra, trên tay cầm hai chai trà Ô Long, “Cầm đi, uống cho tỉnh rượu”.

“Cảm ơn, anh nghĩ thật chu đáo”. Tôi gần như nghiến răng nghiến lợi mà nói.

Anh mặt không đỏ, tim không nhảy, nói đơn giản, “Không cần khách khí”. Da mặt thật dày.

Uống nước lúc này thật là tốt, đột nhiên cảm thấy chóng mặt, khí huyết nhắm thẳng dâng lên, mặt biến thành quả cà chua, dạ dày khuấy lên, nôn thốc nôn tháo.

Đầu choáng váng hồ đồ, tôi dùng lực đánh vào đầu, mắt có chút mơ hồ, mơ mơ màng màng, chỉ biết rằng có một người nào đó nâng cơ thể tôi, tôi biết rõ là Hướng Huy, cho nên cũng yên tâm nhắm mắt.

“Có đỡ không ?” Giọng nói dễ nghe truyền vào tai tôi, “Dám uống say thế, xem em về sau còn cậy mạnh thế không”.

“Tôi không say”. Tôi đầu đau muốn nứt, còn có thể duy trì một tai tỉnh táo, muốn tôi thừa nhận uống say, hiển nhiên là không có chuyện đấy.

Anh sang sảng cười lớn, “Không ai uống say lại tự nhận mình đã say. Lúc này kiên trì nói không say chính là thực sự say”.

“Hừ”, tôi liếc nhìn anh một cái, khuôn mặt hấp dẫn chết người lúc này đang tươi cười nhìn tôi.

Hướng Huy khuôn mặt tuấn tú, lần trước còn hiện ra nét mặt cổ quái, lúc này ánh mắt lại hết sức dịu dàng, đương nhiên tôi không thể nhìn nhầm. Anh cúi đầu, hơi thở nóng mơn man trên cổ tôi, “Người ta nói uống rượu là nói thật nhất, Diệp Tử, em có gì cần nói với anh không ?”

“Tôi ?” Tôi hỏi ngu ngốc. “Không có”. Tôi không hề nghĩ ngợi liền thề thốt phủ nhận,

Anh vẫn hỏi : “Thật sự?”

Tôi cảm thấy buồn cười, hỏi lại : “Vậy anh có cái gì cần nói với tôi sao ?”

Anh ngây cả người, rất mau khôi phục như thường, tay xoa bờ vai tôi, “Em cảm thấy Trần Vũ Hoa là người thế nào ?”

Bây giờ đến phiên tôi đờ đẫn, anh lúc này sao lại vô duyên vô cớ hỏi đến một người không liên quan vậy. “Không phải tồi”. Đợi một lúc mới ngộp ra được câu nói như vậy, gió lạnh thôi qua, tôi cảm thấy khuôn mặt đỏ bừng của mình cũng mờ dần.

Anh gật gật đầu, không để ý bàn tay của mình nhẹ nhàng đưa lên khẽ vuốt lọn tóc nhếch lên không tự nhiên của tôi. “Nếu nói xong rồi, chúng ta liền đi vào thôi.”

“Anh không thấy đang nợ tôi một lời giải thích sao?” Tôi ám chỉ lời nói không đầu không đuôi của anh, anh nghiêng đầu nhìn tôi hơi nôn nóng, “Hình như phản ứng của em hơi quá.”

“Cái gì?” Tôi nghĩ tôi thực sự không hiểu ý anh.

Anh nhíu mày, khoảnh khắc nín thở, bình tĩnh nói: “Đi đi”. Nói xong, sải bước mà đi, chỉ để tôi thấy một cái bóng lưng.

Tôi tức khí đá một cước vào cây thụ bên đường, mũi chân có chút đau.

Thế giới tốt đẹp như này, tôi lại cáu kỉnh thế, không nên a không nên.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+