Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Đáng tiếc không phải anh – Chương 19-20 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 19

 

Cảm ơn sự vô cảm của anh đã khiến em học được cách từ bỏ mọi hy vọng ….

 

“Đồ con heo”. Sáng sớm, Chu Xuân đã để mắt đến Liễu Như Yên.

Như Yên bĩu môi, “Xìii, tớ là heo mới là lạ”.

Chu Xuân hoa chân múa tay nói : “A, tớ nghĩ cái biệt hiệu heo này rất thích hợp với cậu”.

Như Yên trợn mắt, những người cùng phòng cũng cười, cảm thấy Chu Xuân đúng là không có việc gì làm.

Trần Đông nhịn cười, dùng quyển từ điển tiếng Pháp dầy cộp gõ vào đầu Chu Xuân, “Này Chu Xuân kia, xem ra cậu quá rảnh rỗi đấy. Cậu rảnh rỗi như vậy, tối nay giúp Diệp Tử thiết kế một hình ảnh tiếp đi”.

Tay tôi run lên, suýt nữa đánh rơi cốc nước, nhíu mày, “Không cần đâu, cũng không phải tham dự cuộc thi sắc đẹp ”.

Chu Xuân hứng trí, tạm thời buông tha Liễu Như Yên, ngược lại quay sang tôi tấn công, “Không sai, không sai, ‘Dưa’ nói rất đúng, để tớ từ từ nghĩ”.

Cô nàng xoa cằm, tử tế đánh giá tôi, vừa nhìn vừa gật đầu, tôi bị cô nàng dọa mồ hôi lạnh, ngoài nụ cười khổ ra, còn có thể làm gì khác?

“Diệp Tử, buổi tối tớ giúp cậu trang điểm thành mỹ nữ, hôm mấy tớ vừa mua một cái váy mới, đảm bảo cậu sẽ diễm quán quần phương [1]“. Chu Xuân bàn tính như không sai, đáng tiếc ….

“Phụt …”. Như Yên cười, thở không ra hơi, “Nói cậu không văn hóa còn không thừa nhận, cậu dùng loạn thành ngữ thế này”.

Chu Xuân cười mắng : “Cậu là đồ con heo thì biết gì, im miệng cho tớ”.

“Ha, chính mình sai còn không nghe người khác sửa”.

“Heo mới là lạ, heo mới là lạ”.Chu Xuân nhăn mặt, Như Yên mau phát điên, không thể nhịn được nữa, hét lớn một tiếng “Tớ không phải con heo mới là lạ !”.

Trong phòng nổ lớn, Chu Xuân lúc trước còn cười lớn giờ run rẩy chùm chăn che kín đầu, từ ngoài nhìn vào thấy cảnh tượng run như bị điện giật thế này có thể liên tưởng trốn trong đó là con mèo nghịch ngợm đấu đá lung tung, thế nào cũng không có cách giãy thoát.

Mai Mai cười ngã vào ngực Trình Ahh, Trần Đông cười đến lau nước mắt nhờ tôi xoa bụng, Bùi Tử Du cũng tới xem tình trạng của Trần Đông, cô nàng xưa nay đoan trang dịu dàng, không giống chúng tôi, cười mất hình ảnh cũng chẳng đáng nói làm gì.

Liễu Như Yên theo phản xạ vòng cung, thấy chúng tôi cười nghiêng ngả mới tỉnh ngộ, ấn chặt Chu Xuân không động đậy, lúc này thời gian cô nói câu kinh điển trước ước chừng không quá năm phút đồng hồ.

*

“Thở sâu, đúng, cười một cái nữa”. Tôi soi gương tập mỉm cười, thường xuyên nói với chính mình phải thư giãn. Lời bài hát vốn đã thuộc làu, ngữ điệu và tiết tấu càng không là vấn đề, duy nhất cần điều chỉnh là tâm tình. Nói không nghĩ đến đoạt giải, chỉ tham gia là được, hoàn toàn chỉ là chuyện ma quỷ lừa người, hư vinh ai chẳng muốn có, huống chi đây là sự kiện mỗi năm một lần do trường tổ chức, được quan tâm không kém danh sách cấp học bổng hàng năm.

Vòng các thí sinh trình độ càng cao, áp lực càng lớn, tôi cũng rất khẩn trương, kiểu này dễ chết tuần hoàn theo định luật mà thôi.

“Diệp Tử , tớ và Viên Lang đến giúp cậu nè. Còn có vài chục người nữa cũng đã có mặt, yên tâm, lần này cậu không hạng nhất cũng hạng hai.” Chu Xuân chẳng biết từ lúc nào đã trốn đến hậu trường, kéo Viên Lang, chính xác hơn là bàn tay Viên Lang vẫn ôm chặt eo Chu Xuân, không hề buông.

Tôi buồn bực, “Tới nhiều vậy vé đâu ra?” Còn mấy chục người nữa, cảm giác họ đến để đập phá.

Chu Xuân đắc ý nói: “Hướng Huy mới đưa, nói là tặng cho cậu. Mọi người vừa có vé lập tức chia nhau mà vào. Hiện tại vé nhiều vô kể, thật làm ánh mắt người khác xám ngắt vì ghen tị rồi đó nha.”

Tôi hỏi xin vé anh ấy khi nào? Tôi cẩn thận suy nghĩ lại, vẫn không nhớ ra lại có chuyện này.

“Được, chúng tớ ra ngoài đây. Diệp Tử, cố lên.” Chu Xuân đập một phát rõ đau lên vai tôi, tôi làm hành động hình chữ “X” thủ thế, gật gật đầu. Lúc cô vừa đi ra, còn không quên ném cho tôi nụ hôm gió, kết quả là bị ánh mắt phản đối cảnh cáo nghiêm trọng của Viên Lang.

Tôi giờ vẫn suy nghĩ, chẳng lẽ lần say rượu đó đi ăn nói bậy bạ? Trừ ý nghĩ này ra, tôi thật không nghĩ ra còn lý do nào khác.

“Diệp Tử, bốc thăm.” Hướng Huy tiến vào trong tay mang theo một chiếc thùng giấy.

Tôi tuỳ ý chọn một cái mở ra, Hướng Huy nghiêng đầu nhìn. “Số 20, may đấy.”

Tôi cũng biết rõ đêm chung kết sẽ có lợi nếu đứng vị trí gần đầu, cũng nói ra khỏi miệng: “Cái này có gì tốt, tôi tình nguyện xếp thứ gần phía trước, xong sớm cho nhẹ nhàng.”

Anh cười ranh mãnh, không nói gì thêm.

Vẫn là tôi nhịn không được hỏi, “Vậy tối hôm đó tôi có hỏi anh xin vé ah?”

“Tối hôm đó?” Anh chớp mắt mấy cái.

Biết rõ còn cố hỏi, tôi mắng một câu. “Chính là đám cưới chị họ tôi đó.”

“Oh,đúng vậy. Em quên ah? Em nói bạn bè em muốn vé vào, em lại ngại thoái thác, lại nói sợ bị cho có quan hệ với người trong….” Anh nói liến thoắng không ngừng, như sợ tôi không tin.

Vì sao một chút ấn tượng tôi cũng không có , tôi dựa vào tường chán nản nghĩ. “Vậy tôi còn nói chuyện khác không?” Say rượu thành hồ đồ, nếu nói chuyện không nên nói là thảm rồi, nếu may mắn tránh được kiếp này, tôi xin thề về sau không dám uống rượu nữa.

“Rất nhiều chuyện, để anh nhớ lại đã.” Hướng Huy nhíu mày, tựa như đang trầm tư suy nghĩ, tôi lại gấp gáp, “Tốt nhất anh không nhớ ra thì hơn.”

Anh cười vui vẻ đang định nói cái gì liền bị nhân viên công tác phía trước gọi, anh vội vội vàng vàng đi bỏ lại một câu khi nào cuộc thi kết thúc sẽ lại nói chuyện với em.

*

Cuộc thi chung kết đúng 6 giờ rưỡi tại hội trường chính thức bắt đầu.

Các thí sinh bên cạnh liên tục thay nhau lên sân khấu, tôi vì xếp thứ cuối cùng nên nhìn qua có vẻ thảnh thơi hơn người bên ngoài sân khấu nhiều.

Đến vòng chung kết, có mười thí sinh nam và mười thí sinh nữ, vì vậy những ca khúc được lựa chọn cũng vô cũng phổ biến, từ Trương Tín Triết “Đừng sợ anh đau lòng” [2] đến Lý Văn “Tình xưa” [3] , cả bài hát dân ca “Câu chuyện mùa xuân” [4] ..v..v, tôi ở đằng sau nghe không rõ, thấy ngưa ngứa, may là Chu Xuân đồng ý ở phía dưới quay lại toàn bộ cuộc thi mới làm tôi đỡ tiếc.

Số 15, rồi 16…. Tôi đếm nhẩm các con số, còn có bốn người nữa là đến tôi, lớp mồ hôi trong lòng bàn tay càng tăng thêm, chân không khống chế được bắt đầu run rẩy..

Bỗng nhiên, một giai điệu quen thuộc vang lên, tim tôi nhảy lên tận cổ họng, này này này … Thế nào lại có chuyện này ? Phản ứng đầu tiên của tôi là có thể chỉ nhầm, phản ứng thứ hai của tôi là có thể trật tự thay đổi, nhưng vì sao lại không thông báo với tôi ?

Cho đến một giọng âm vang nữ từ từ truyền đến, tôi mới đột nhiên tỉnh ngộ, là người chọn cùng ca khúc với tôi, đó là một bài hát huyền thoại.

Giọng hát cô ấy rõ sắc, thanh thúy, sáng ngời, âm bổng ngọt ngào tú lệ, âm thấp thì trầm, êm dịu, thay đổi từ âm bổng đến âm thấp tự nhiên, không giống tôi trầm thấp, cách thể hiện bài hát cảm giác hoàn toàn khác nhau, kết thúc bài hát, bộc phát một loạt tiếng vỗ tay nhiệt liệt, hiển nhiên, cô ấy được hoan nghênh vì trình độ vượt qua trước mặt tất cả mọi người.

Tôi tâm tình bình yên đột nhiên trở nên nôn nóng, cứng cổ, đầu ong ong rung động, tiếng lòng kéo căng sắp đứt đoạn, trên trán mồ hôi chảy ròng ròng. Chuyện xảy ra kia tựa như một năm mới có một cơn đại hồng thủy [5] khiến đầu óc tôi quay cuồng, tôi ngồi liệt ở ghế, dùng hai tay vòng qua lồng ngực, tôi biết rõ sắc mặt lúc này tái nhợt sẽ làm cho người khác sợ hãi, có thể điều đáng lo ngại không chỉ như thế.

“Diệp Tử”. Có người ở sau thăm dò gọi tên tôi, tôi quay đầu lại, một khuôn mặt trang điểm tinh tế trước mặt không hề báo động phóng đến, gần như muốn cùng tôi đánh nhau.

Tôi theo bản năng há hốc mồm kinh hô, lại không thể phát ra nửa âm thanh, tôi nhận thấy điều tôi lo sợ nhất cuối cùng cũng xảy đến.

Đó là , tôi bị mất tiếng !

Bệnh đột phát này từ năm tôi mười năm tuổi đã từng trải qua, không ngờ cách nhiều năm như vậy, lại lần thứ hai được chiếu cố.

Bởi vì quá căng thẳng làm cho tôi tạm thời thất thanh, đố là kết quả mà chuyên gia y học chuẩn đoán bệnh cho tôi.

“Cô sao vậy ?”. Người tới nhướng mi, hơi lùi lại.

Lồng ngực tôi bị sốc mà kịch liệt nhấp nhô, cố gắng một lúc mới bình tĩnh đứng lên, người tới không phải quen thân cũng chẳng phải xa lạ gì, đây chính là bạn gái của Hướng Huy – Từ Văn Tiệp.

Cô ta nhìn tôi không nói, bước lên phía trước, khiến cho tôi ngẩng đầu nhìn về phía cô ta, cô nhìn chăm chú tôi với ánh mắt dần mài thành lưỡi dao sắc bén, biểu tình tối tăm, tôi giật giật môi, không lên tiếng.

“Cô nghe cho rõ lời tôi nói, từ nay đừng nghĩ quấn quít Hướng Huy”. Cô ta khẩu khí kiêu ngạo, ngang ngược, tôi duy trì nụ cười, thế nào, cô ta cuối cùng không nhẫn nại được nên chính mình xuất thủ sao ?

“Cô nói gì đi, tôi ghét cái kiểu giả bộ người đáng thương”. Cô nàng lông mày nhướn cao, mang phần kinh thường. Tôi thầm buồn cười, người này đối với bản thân mình còn không có lòng tin, vậy người khác làm sao đem lại cho hy vọng cho cô ra. Đáng tiếc, những lời nói này tôi không có biện pháp nào nói cho cô ta nghe.

Tôi tự rót chén nước, nhấp một ngụm, rất có hứng thú nghe cô nàng tiếp tục giảng đạo, nhưng là cô ta không cho tôi cơ hội. “Cô …”. Cô ta tức giận, hất chén nước trong tay tôi, tiếng thủy tinh rơi, đúng là một vụ lộn xộn, rất tốt, tam khối tứ lông, không biết liệu tôi có nên áp dụng quy tắc bắt người bồi thường.

Tôi chỉ chỉ đống nát vụn thủy tinh, buông tay, ý là cái cục diện rối rắm này cô tự đi mà thu dọn. Cô nàng hung hăng trừng mắt liếc tôi một cái, tôi thật sự rất vô tội, từ đầu đến cuối toàn là cô ta nói, mà tôi đến quyền biện bạch cũng không có.

“Diệp Tử, còn một người nữa đến em, em còn chậm chạp ở đây làm gì ?”. Hướng Huy hùng hùng hổ hổ xông đến, liếc thấy tình cảnh này giật mình, “Chuyện này là thế nào ?” Sau khoảnh khắc ngạc nhiên, anh chuyển hướng sang Từ Văn Tiệp, “Còn em, sao em lại ở đây ?”.

Từ Văn Tiệp phản ứng cực nhanh, tôi còn đang nhìn xung quanh tìm kiếm giấy bút, chuẩn bị lấy bút thay miệng trình bày nguyên do với Hướng Huy, cô ta đã nhào vào ngực Hướng Huy, gần như cùng một lúc, đôi mắt bịt kín tầng sương mù, “Em có lòng bưng nước mời cô ấy, ai ngờ cô ây không nhưng không cảm kích, lại còn …” Nói đến đây, cô ta cố ý dừng lại một chút, nhưng ý tứ muốn biểu đạt đã rõ ràng phân minh.

Hướng Huy cau mày, tôi không biết rõ lời nói của cô ta có hiệu quả trong lòng anh hay không, chỉ biết anh ta rõ ràng bất mãn. Từ Văn Tiệp lộ ra tia cười chiến thắng, tôi nhún vai, cảm thấy không thú vị. Đừng nói tôi bây giờ là không mở miệng được, cho dù có thể nói chuyện, tôi cũng sẽ không thèm giải thích một lời. Bởi vì, cô ta dùng thủ đoạn thật sự không thông minh, hơn nữa còn nhàm chán cực kì.

Tôi cười lạnh, cuộc thi chung kết đã không có cách tham gia, ở lại đây cũng không phải tất yếu, chẳng qua ngồi đến lúc này cũng vì không muốn phụ sự kỳ vọng bạn bè đến cổ vũ.

Tuy nhiên, mọi thứ không hoàn thành, Từ Văn Tiệp cũng không buông tha quyết định của tôi.

Tôi bỏ ý định giải thích chân tướng sự thật cho Hướng Huy, chuẩn bị chạy lấy người, Từ Văn Tiệp đột nhiên vén ống tay áo lên, trên cánh tay nhất thời lộ ra một vệt bần tím lớn, hiện trên trong da thịt trắng tuyết, lại có vẻ dự tợn, cô ta nước mắt cuồn cuộn chảy xuống, chỉ tay về hướng tôi, môi son hé mở, chẳng hề nói gì, nhưng cho thấy sự bất bình rất lớn.

Thân thủ nhanh nhậy lắm, tôi từ nội tâm phát ra tiếng thầm tán thưởng, mặc Hoả Nhãn Kim Tinh [6]của tôi cũng không phát hiện ra cô động tay động chân khi nào. Kĩ xảo biểu diễn cũng vô cùng tốt, cũng than thở tự chui vào cái bẫy vu oan giáng họa của cô ta.

Lúc này tôi quả thực hết đường chối cãi.

Vẫn là chỉ biết cười khổ.

Ánh mắt Hướng Huy hạ xuống khuôn mặt tôi, ngạc nhiên phức tạp nhìn chằm chằm mắt tôi, trong đáy mắt ẩn chứa nhiều loại cảm xúc, tôi ngắm nghiền mắt, khẽ cắn chặt môi, lại cúi đầu, nén xuống tiếng thở dài.

Hướng Huy không lên tiếng nhưng đôi khi chọn ngôn ngữ im lặng lại dễ làm tổn thương hơn lời nói ra thành tiếng.

Tôi mệt mỏi cực độ, nở nụ cười mờ nhạt, cười nụ cười của sinh vật vô tâm vô tính, vô ưu vô lo, tựa như mọi thứ ở đây mọi đều không liên quan đến tôi.

Tôi vội vàng tìm một cây bút, viết ngoáy xuống « Bỏ quyền ». Hai chữ giao lại cho Hướng Huy, mặc anh ở sau lưng gọi to tôi cũng chả buồn quay đầu.

*

Kể từ lúc tôi đột ngột rời đi, bài hát song ca được sắp xếp từ trước cũng phải hủy bỏ, Hướng Huy rất tức giận, hậu quả vô cùng nghiêm trọng, cái này là tôi về sau nghe nói.

Tôi bỏ đi làm CLB thanh nhạc không một người vào top ba người đứng đầu vòng chung kết, làm anh ấy thân chủ tịch hội sinh viên kiêm hội trưởng CLB thanh nhạc thật mất mặt, cái này cũng là về sau tôi được biết.

Khi trở về kí túc xá không bao lâu cổ họng tôi đã hồi phục, vì vậy không ai biết đã từng bị mất giọng, mọi người cùng phòng ít nhiều tránh né tôi, cả Chu Xuân cũng vô cùng khinh bỉ. Tôi quyết không giải thích mọi việc rõ ràng từ đầu đến cuối cho Hướng Huy, vì anh ấy biết hay không cũng không còn quan trọng nữa.

Vài ngày qua đi lại đến kỳ họp thường niên của CLB thanh nhạc.

*

Như thường lệ, tới gần kì nghỉ đông, trường học sẽ không còn những hoạt động trọng đại, lại là giai đoạn ôn tập cho kỳ thi, mọi người đều có vẻ phờ phạc. Tôi ngáp dài, tối qua Chu Xuân bật đèn pin học Kinh tế chính trị trọng điểm đến ba giờ đêm, giáo viên chết tiệt, luôn cho rằng nếu ôn kĩ những câu hỏi được đề cập trong các bài giảng hàng ngày là có thể thuận lợi vượt qua. May là tôi rất hiếm khi trốn học, ghi chép cũng đầy đủ, nghiễm nhiên nhiệm vụ đốt dầu nửa đêm học cùng Chu Xuân không nhường ai rơi xuống đầu tôi.

Chiếc kim đồng hồ treo tường chỉ tám giờ, rốt cuộc cũng tan học.

Tôi cúi đầu thu thập sách vở, cuốn sách ôn tập ngôn ngữ học tôi vừa mang về trong đống sách vở lý thuyết thanh nhạc ở tầng dưới, rãnh rỗi lại nghía qua vài lần, tôi vội vàng tìm kiếm chuẩn bị mang về thư viện, những người khác dần rời đi, đột ngột một trận gió lạnh từ cửa thổi đến, đúng lúc tôi ngồi bên cạnh cửa trên, lúc này, không chỉ gió đông lạnh làm tay chân lạnh buốt, chán nhất là sách vở giấy tờ bị gió thổi tung hết lên.

Tôi luống cuống tay chân vội đi nhặt, nhặt được quyển này lại rơi mất quyển kia, khó lắm mở có thể thu chúng lại, lại phát hiện tài liệu ôn tập quan trọng chẳng biết biến đâu mất.

“Đâu mất rồi?” Tôi lầm bẩm than thởt, ngồi xổm xuống, đầu gần như chạm vào mặt đất.

Đến khi tìm xuống dưới, mới thoáng nhìn thấy đống giấy tờ trắng sáng giống như tài liệu ôn thi, tôi đứng lên, chân vẫn còn run rẩy vì gập người lâu quá, vừa mới nhổm nửa người dậy đã có người đến trước mặt tôi bước từng bước nhặt lên.

“Cảm ơn”. Tôi đưa tay nhận, ánh mắt lang thang giao lộ với Hướng Huy, tâm trí tôi cứng lại, chột dạ quay đi, lại nghĩ tôi vì sao phải trốn tránh anh, phục lại nhìn thẳng vào đôi mắt sáng của anh.

Anh cúi đầu nhìn tập giấy trong tay, nở nụ cười, tôi túm lấy, dường như khiêu khích nhìn thẳng anh.

Anh cười khẽ, hơi thở phảng phất qua mặt tôi, bên tai tôi không ý thức nóng dần lên.

“Vì sao muốn rời khỏi cuộc thi ?”. Anh thở dài, tôi có thể thấy rõ lời nói anh hỏi trong ánh mắt đầy mong đợi.

Tôi nhìn anh, không nói gì, nâng tay vuốt nhẹ sợi tóc. Nếu như bây giờ tôi câu trả lời không phải anh nghĩ, như vậy, anh có tin tôi không ?

“Vì sao không nói?”. Anh ngữ điệu như đã thiếu kiên nhẫn.

Tôi mỉm cười, bướng bỉnh cắn môi.

Cục diện bế tắc, nhất thời có âm thanh phá vỡ, “Diệp Tử, tôi có chuyện muốn nói với bạn”. Trần Vũ Hoa từ bên ngoài tiến vào, bước chân lướt nhẹ, thấy tôi và Hướng Huy giằng co, lại đi ra ngoài, “Hai người có chuyện a, vậy tôi ra ngoài chờ bạn”.

“Không cần”. Cả hai chúng tôi đồng loạt, ăn ý thần kỳ.

“Có chuyện gì anh cứ nói đi”. Tôi rất thản nhiên.

Trần Vũ Hoa lén lút nhìn mắt Hướng Huy,có lẽ nháy mắt ra hiệu, Hướng Huy biết điều tránh ra, nhưng không có đi xa, chỉ là trở lại bàn, lấy máy ghi âm ra, thay đổi lại rồi lắp vào, lắp qua lắp lại nhiều lần cũng không thấy tiếng hát nào vang lên.

Tôi thu hồi tầm mắt, không phớt lờ, biểu tình lạnh nhạt. Trần Vũ Hoa thấy hơi chật hẹp, hắng giọng, ấp úng nói : “Diệp Tử, anh thích em. Em có thể làm bạn gái anh không ?” . Anh ta dường như thu hết can đảm mới dám nói ra lời nói này, gương mặt đỏ bừng.

Tôi hếch mũi, ánh mắt vô thức nhìn sang Hướng Huy, anh tuy rằng đang đùa nghịch máy móc, nhưng tôi luôn cảm thấy anh vẫn lắng nghe cuộc đối thoại của chúng tôi.

Không gian im lặng không tiếng động.

Trần Vũ Hoa nôn nóng đổ mồ hôi, nhìn từ góc độ của tôi có thể thấy chóp mũi anh ta toát ra dòng mồ hôi trong suốt, bỗng nhiên cảm thấy anh ta rất dễ thương.

Tôi lấy từ túi nhỏ của mình một chiếc khăn tay đưa cho anh, dịu dàng cười, “Đầu tiên lau mồ hôi đi đã”.

Anh đưa tay tiếp nhận, lúng túng lau vài cái. Mặt vẫn như trước tràn đầy hy vọng, khiến tôi không dám từ chối.

Tôi nuốt ngụm nước bọt, nín thở, trong đầu một đống hỗn loạn, hạ ý thức nhìn sang Hướng Huy, vô tình chạm đúng ánh mắt anh, lại thấy anh vội vàng né tránh, xoay người, đặt chính mình bên ngoài sự việc, tôi thấy trong lòng một tảng băng lạnh buốt, có chút mỏi mệt, mỉm cười “Được”.

Hướng Huy có chút cứng lại, tôi tươi cười càng rực rỡ, thế là, trong đêm mua đông lạnh buốt này, tôi chính thức trở thành bạn gái của Trần Vũ Hoa.

Mục đích của tôi rất đơn giản, nếu đó là điều anh vui sướng muốn nhìn thấy, tôi sẽ  làm điều đó vì anh.

End

 

—————————————

[1] diễm quán quần phương (艳冠群芳) : đẹp nhất, nổi bật nhất trong số những người tham gia.

Diễm : đẹp

Quán : dẫn đầu, cầm đầu

Quần  : nhóm

Phương  : thơm ngát

 

Chương 20

Từ lúc yêu, tại sao không nói?

Có những thứ đã mất, sẽ không bao giờ trở lại!

Thời gian cuối kì dần tới gần.

Tôi phát hiện từ ngày kết giao với Trần Vũ Hoa, tôi trở nên sa đọa hẳn. Trước giờ tôi rất chăm chỉ, không những không nhiễm cho anh ấy đức tính đó, ngược lại còn bị anh làm ảnh hưởng.

Tôi bắt đầu táo bạo đến kí túc xá nam sinh, chỉ để — chơi game.

Super Mario và Contra ở thời đại này sớm đã là quá khứ, nhưng có một trò chơi vĩnh viễn không bao hết thời, đó chính là Tetris, khiến tôi lần nữa trở nên mê mẩn điên cuồng hết thuốc chữa.

Trong phòng Trần Vũ Hoa không biết từ đâu có chiếc bàn để TV có kết nối với máy chơi game cũ nát, miễn cưỡng sắp lại có thể gọi là dùng được.

Cứ buổi chiểu nào không phải đến lớp học là tôi nhất định xuất hiện tại đây, chưa bao giờ thay đổi.

Phòng ngủ đối diện có tên nam sinh biệt danh “Trương Chim To”, tên thật thì tôi không biết, vì mọi người không ai gọi tên khai sinh của hắn, mở miệng ra là gọi “chim to chim to”. Người này bình thường không sao, hễ cứ mở miệng ra nói chuyện là kiểu ngôn ngữ của hắn chưa kinh chết người chưa tha, như tiếng loài gia cầm, không nói thì thôi, gáy lên một tiếng là ai nấy đều kinh ngạc, đã thành điển cố, biệt hiệu cũng vì như vậy mà được đặt nên.

Đến một ngày, tôi đã lên level cực cao, suýt đạt max, chính vậy tôi mặt mày hớn hở, Trương Chim To đi dép lê, đủng đỉnh tới.

“Oh, hôm nay thật đỉnh nha. Anh không thể nói được, cứ thấy nhiều người là lắp bắp, cứ như shit đấy, không hợp ý em mong em thông cảm.” Một khoảnh khắc yên lặng qua đi, hắn lại cười hì hì nói với tôi. “Khà khà, Diệp Tử. Hôm nay chiến tích ra sao?”

Câu này còn tính là bình thường, tôi hé miệng cười cười, “Có đột phá không uổng em tu luyện hai tuần.”

“Vậy sao?” Hắn ngước mi, tiến tới xem điểm, mắt sáng rực, “Em được đấy, đủ trình đấu với anh rồi.”

“Thật?” Tôi có chút hưng phấn, nghe nói Trương Chim to là cao thủ Tetris, trong vòng một giờ có thể hạ liên tiếp mất người, kỷ lục này đến nay luôn được bảo toàn, hắn tự cho mình là Độc Cô Cầu Bại[1], thở dài hận đời không có đối thủ, thật quá cô độc.

“Vậy hôm nay chúng ta đấu một trận nhé?” Tôi nóng lòng muốn thử, dù sao đấu cùng hắn ta, nếu thắng quá tốt, nếu thua cũng chẳng mất mặt.

Hắn đáp hết sức sảng khoái, “Được.” Lại tặc tặc lưỡi, hỏi xoáy lại, “Vậy nếu em thua thì sao?”

“Cô ấy mà thua không phải làm gì cả, tôi làm thay là được tôi.” Trần Vũ Hoa tiến đến choàng tay lên vai tôi, đôi mắt dưới tấm kính loé lên luồng sáng kiên định.

Anh ấy chính là như vậy, bình thường sẽ không cố nói lời ngon tiếng ngọt với tôi, nhưng khi cần là anh ấy xuất hiện đúng thời điểm, không thể chối từ.

Trương Chim to ngượng ngùng nói: “Cậu sợ tớ sẽ ăn cô ấy hay sao? Còn lâu nhá, đây cũng biết vợ bạn không được khi dễ.” Giữa lông mày hiện lên vài tia tức giận.

Trần Vũ Hoa gãi gãi đầu, “Đương nhiên là không, tớ tất nhiên tin cậu.”

“Hừ.” Trương Chim to khịt mũi, “Giải thích là che dấu, che giấu chính là có chụyện.”

“Phì.” Tôi nhịn không được phá lên cười, cười xong lại cảm thấy không ổn, bận rộn hoà giải: “Kệ anh ấy, anh nói thua xử lý thẽ nào, em đều làm theo.”

“DiệpTử.” Trần Vũ HOa không vui trừng mắt nhìn tôi, hình như rất bất mãn với cách làm của tôi.

“Diệp Tử so với cậu dễ dãi hơn nhiều, lề mề như cậu không hiểu sao có thể theo đuổi được cô ấy.” Tôi cố nén cười, biểu hiện cứng nhắc, khẩu khí lập tức tăng vọt, “Thừa lời, còn không nói đi?”

“Em thua phải chay đến phòng đối diện, gặp người con trai đầu tiên nhìn thấy là phải nói ‘Em thích anh’, thế nào?” Trương chim to chớp chớp đôi mắt ti hí, cười gian, khuôn mặt tràn đầy âm mưu sắp được thực hiện.

Tôi vừa nảy ra một ý tưởng đồng ý nhanh, “Xong luôn.” Rồi nói  “Nhưng như vậy không công bằng với em, nếu là anh thua, phải chạy đến ôm cái cột điện có biển quảng cáo thuốc đông y chữa bất lực hét to ba lần ‘Ta rốt cuộc được cứu rồi’, thế nào?”

Trần Vũ Hoa cố nén cười, khoé miệng chậm rãi nhếch lên, những người trong phòng ngủ nghe thấy đều đập tường mà cười, nhao nhao hết lên. “Nếu là như vậy thật có kịch hay để xem đó nha.”

Mặt Trương Chim To thoắt đỏ thoắt trắng, tôi cố ý huých tay vào hắn, “Anh thấy ý kiến này thế nào?”

Hắn phụt một cái đứng lên, vỗ mạnh bàn, “Thoả thuận.” Hắn mở tròn mắt nhìn tôi trừng trừng, mặt đỏ tai hồng nói.

Trận đấu bắt đầu. Một ván định thắng thua.

Quy tắc rất đơn giản. Không xem điểm, chỉ so tốc độ. Những mảnh ghép từ tầng dưới đáp lên, hết ba mươi tầng sẽ có một đứa trẻ ra nhảy, ai cướp được trước thì thắng.

Quy tắc trận đấu do Trần Vũ Hoa thiết lập, chỉ có trời mới dám nghi ngờ. Bởi vì Trương Chim to có thói quen chơi mức độ khó nhất, lần này để hắn chơi ở level đơn giản lại không phù hợp.

Tôi cảm thấy mình thắng là chuyện rất dễ dàng, bởi vì tôi hội tụ đủ ba yếu tố thiên thời-địa lợi-nhân hòa. Không chỉ có lợi thế đó, hắn bị mấy người cùng phòng vây quanh, thỉnh thoảng hi hi ha ha líu ríu, cố gắng quấy nhiễu hắn, tôi biết rõ thắng dù không sử dụng bạo lực cũng thắng được, nhưng vừa nghĩ tới hình ảnh hắn ôm cột điện nước mắt lưng tròng, một cõi đầy tâm tình, khiến tôi bình thường ngay trở lại.

Tôi thực sự rất thoải mái, không những tiêu sái tự nhiên, thỉnh thoảng còn có thời giờ liếc trộm tình hình chiến đấu bên kia, chỉ thấy Trương chim to đầu đầy mồ hôi, tay chân luống cuống, còn phải bận tâm đối phó với những người bên ngoài. Tôi nhếch miệng cười không ngừng, màn hình của hắn đã xây cao cao thành lũy, mà của tôi vẫn một tầng mỏng, cao hạ lập quán, tôi càng vui vẻ.

Nhưng người tính không bằng trời tính, khi tôi tính kĩ thì “hai mươi năm, hai mươi sáu … ”một giọng nói ngọt ngào vang lên, một đứa trẻ đột nhiên nhảy ra, vặn vẹo mông đít, nhưng lại không phải xuất hiện trong giao diện của tôi.

Tôi không phục quay đầu nhìn lại, vẫn có thể nhìn thấy lâu đài vừa dài vừa hẹp, chính vì thế mà cứu được anh ta, nhưng lại làm tổn hại đến tôi.

Trương chim to đắc ý nhảy lên, vỗ tay, vung chân, động tác thực hiện liền mạch lưu loát, kết thúc xong, hắn nhìn chằm chằm vào tôi.

Chấp nhận chịu thua, tôi không nói hai lời, chạy sang phòng đối diện “Cộc cộc cộc” gõ cửa.

Phong tiêu tiêu hề, Dịch thuỷ hàn

Tráng sĩ nhất khứ hề, bất phục hoàn [2]

Trong lúc chờ mở cửa, không biết vì sao tôi bỗng nhiên nghĩ đến câu này.

Cánh cửa vẫn thủy chung không có phản ứng.

Tôi có chút không tin tưởng mình có vận khí tốt. Trương chim to nói thầm, “Vừa rồi còn có người”. Đám người xem náo nhiệt nhìn thấy thế này cũng cũng phẫn nộ mà tản đi, Trần Vũ Hoa tự nhiên cao hứng nhất, lấy tay nhẹ nhàng gạt tóc mái của tôi, “Chúng ta đi ra đi!”.

Tôi gật gật đầu, chuẩn bị rút lui, nhưng ngay lúc này, cánh cửa lặng lẽ mở ra.

Hướng Huy vừa mới dậy, đôi mắt còn lim dim buồn ngủ, đầu tóc rối bời xuất hiện trước mặt tôi, trước là ngẩn ra, sau đã kịp nhận thức, dùng ngón tay gãi gãi tóc, thật lâu sau mới hỏi, “Em tìm tôi có việc gì sao?”.

Đám người vừa mới tản đi chẳng biết lúc này lại cùng nhau tụ tập lại, âm thanh thúc giục ồn ào bên tai, tôi cảm thấy xấu hổ đỏ bừng mặt, lại thẹn quá hóa giận, “Kêu gào cái gì, tôi nhất định sẽ nói”.

Tôi nhìn đôi mắt trong suốt của Hướng Huy, trên mắt lóe lên một đoạn ngắn, cứ như sao băng xẹt qua, tuy không thể bắt lấy nhưng trong lòng vẫn lưu lại vết tích.

Hướng Huy mỉm cười, yên tĩnh dịu dàng, anh không biết rõ tình huống đó, nhưng cũng không thúc giục không truy vấn, mặc cho tôi ngây ngốc nhìn, anh vẫn nhìn lại với ánh mắt dịu dàng.

“Cuộc sống như shit, có lúc bản thân đã rất cố gắng, nhưng có lúc lại là cái rắm”. Thời khắc mấu chốt, Trương chim to tổng hợp một câu kinh người, khiến cho một trận cười vang, tôi thật cảm kích hắn ngay giờ phút này đã làm dịu đi cái không khí lúng túng khó xử.

Tôi nắm chặt quả đấm, hoảng loạn bất lực. Diệp Tử, đây chính là mày, thông minh lanh lợi, gặp chuyện không do dự, dường như không có gì là không thể, thực sự cứ cố chấp sẽ rất khó xử.

Nếu như mày không mở miệng lúc này, có thể sẽ phải hối hận cả đời. Có điều tôi không biết nữa .

Nhưng tôi vẫn không muốn bỏ lỡ cơ hội này, với tôi, có lẽ đời này chỉ có một lần.

Tôi chỉ có thể lắng nghe tiếng nói nội tâm của mình.

Miệng tôi lại mở một lần nữa, dường như cả một thế kỉ trôi qua, tôi thấy giọng mình từ rất xa bay tới, thấp đến nỗi không thể thấp hơn, “Em thích anh, rất lâu rất lâu rồi”.

Chờ đợi phản ứng của anh, hoặc là chế giễu, hoặc là im lặng, nhưng điều tôi không nghĩ đến, khóe miệng anh vốn thủy chung giữ ý cười dần dần mở lớn, trong mắt lóe lên ánh sáng, vẫn là nhẹ nhàng, dịu dàng nói, “Anh cũng thích em, từ rất lâu, rất lâu rồi”.

Tôi sững sờ ngơ ngẩn. Cả hành lang im lặng như tờ.

Tôi ngẩng đầu, ngữ khí của anh không đùa cợt nửa thật nửa giả giống ngày thường, cũng hoàn toàn không phải ra vẻ công thức hóa giọng điêu, có một kiểu ngôn ngữ như hứa hẹn, cái tôi muốn nói đến chính là trường hợp này.

“Chết tiệt, phối hợp ăn ý thật”. Vẫn là Trương Chim to đem tôi cùng với ảo tưởng trở về hiện tại.

Tôi mỉm cười chua xót, phối hợp, chỉ là phối hợp mà thôi.

Trong lòng hốt hoảng, một lần nữa nhìn Hướng Huy, lần này ánh mắt anh không trốn tránh, ngược lại càng sâu thẳm hơn, tôi tránh cũng không thể tránh, chậm rãi bước lên phía trước, đột nhiên tay phải bị giữ lại, một giọng nam vang rõ ràng bên tai, “Diệp Tử, bọn họ đi rồi, chúng ta cũng đi thôi”.

Tôi nhất thời bừng tỉnh.

Trần Vũ Hoa mặt mày áy náy, nói lời xin lỗi Hướng Huy, “Chỉ đùa một chút thôi, đừng để ý nha!”.

Hướng Huy cười nhưng không đáp, chuyển tầm mắt về phía tôi, như thể đã phát hiện cả nội tâm tôi.

Tôi hạ mắt xuống, không dám nhìn anh nữa, cho đến khi Trần Vũ Hoa đưa tôi về ký túc xá, tâm trạng vẫn không thể bình phục.

End

—————————————

[1] Độc Cô Cầu Bại: một nhận vật hư cấu trong các tiểu thuyết võ hiệp của nhà văn Kim Dung. Độc cô cầu bại chưa từng xuất hiện trong các tình tiết của tiểu thuyết mà chỉ để lại những triết lí đặc sắc về kiếm thuật. Tên của Độc Cô Cầu Bại có nghĩa là Cô độc một mình mong được bại trận, biểu thị khả năng kiếm thuật thần thông của nhân vật này.

 

[2] Phong tiêu tiêu hề, dịch thủy hàn.

Tráng sĩ nhất khứ hề, bất phục hoàn

Bản dịch:

Gió hiu hiu sông Dịch lạnh lùng ghê

Tráng sĩ một đi không trở về.

Còn một bản dịch khác :

Gió đìu hiu sông Dịch lạnh lùng ghê

Tráng sĩ một đi không trở về

Là hai câu thơ mà Kinh Kha trước khi vượt sông Dịch (biên giới nước Triệu) đi ám sát Tần Thủy Hoàng đã để lại cho bằng hữu, ý nói quyết tâm sắt đá.

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+