Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Đáng tiếc không phải anh – Chương 29-30 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 29

Nếu anh không thể tự tin vào khả năng bền lâu của chúng mình, thì em không chắc có thể mang lại ấm áp ngọt ngào, vậy thì, xin vui lòng đừng ở bên cạnh em, bởi em đã quá đắm chìm mà không cách nào tự mình thoát ra, như bông hoa nhỏ bé duy nhất không tìm được đích đến, sẽ càng khiến em tổn thương hơn, xin anh hãy nói cho em biết.

Kì nghỉ hè kết thúc, sinh viên đại học năm nhất chúng tôi tự động lên cấp thành học trưởng, học tỷ.

Thứ hai là kể đến cái thời kì khó khăn, các sinh viên năm nhất đã không còn cảm giác mới mẻ, lại thiếu vắng các tam sinh lão thành, chẳng qua các khoa chuyên ngành thiếu rất nhiều, còn nhiều thời gian tuổi trẻ để tiêu xài, cho nên hoạt động thứ hai trong tất cả là xã hội đoàn thể có tỷ lệ tương đối cao.

Căng tin trường học vẫn không có chút cải thiện, nghe nói trên mạng có lưu truyền bài viết:

Sinh viên năm nhất, phát hiện thấy côn trùng, đổ toàn bộ bát cơm đi.

Sinh viên năm hai, phát hiện thấy côn trùng, bỏ côn trùng ra tiếp tục ăn.

Sinh viên năm ba, phát hiện thấy côn trùng, làm như không có côn trùng rồi vẫn ăn.

Sinh viên năm tư, phát hiện không thấy côn trùng, kháng nghị, không có côn trùng ăn với cơm.

Điều này … tình hình vệ sinh căng tin trường học đối với học sinh công kích từ biểu hiện thành thục biến thành khẳng định, chỉ còn chờ xác minh.

Tới gần 11h, tôi nhận được điện thoại của Uông Nhiên.

Với sự thông dụng phát triển của mạng lưới điện thoại phòng 201 ở trường học, tôi và Uông Nhiên hằng ngày liên hệ theo kiểu nguyên thủy thư từ đã thăng cấp trao đổi âm thanh, nhưng cả hai chúng tôi đều là loại tiết kiệm tiền, bình thường không có chuyện gì quan trọng, đều lên QQ nhắn lại, thậm chí dùng email, ngay cả gửi tin nhắn điện thoại cũng hiếm khi sử dụng.

Thời điểm nửa đêm cả phòng đều ngủ say, chỉ một tiếng chuông nhỏ nhẹ cũng biến thành tạp âm.

Là ai khuya khoắt còn quấy rồi tôi đây, tôi mắng thầm, nhưng vẫn duỗi tay lấy điện thoại di động, mơ mơ màng màng nói, “Alô” lần sau nhất định nhớ trước khi ngủ tắt máy, có chuyện đại sự gì cũng để ngày mai rồi nói.

“Là tớ”. Giọng Uông Nhiên có chút khàn khàn trầm trọng.

“Ờ”, tôi híp mắt ngủ gà ngủ gật, thần chí vẫn không rõ, “Có chuyện gì mau nói đi, nếu như nói chuyện phiếm thì mời gọi điện thoại phòng, tiền điện thoại di động rất đắt”.

“Diệp Tử, tớ và Tiêu Hách … chia tay”.

“…” Tôi mất vài giây sau mới phản ứng kịp, cơn buồn ngủ lập tức bị cưỡng chế ra đi. “Cái gì, cái gì, cậu … nói lại lần nữa”. Tôi lắp bắp hỏi.

“Cậu không nghe nhầm đâu”. Đầu điện thoại Uông Nhiên cười khổ.

Chuyện là thế nào, trong kì nghỉ hè tôi và Hướng Huy đi thăm không phải họ vẫn tốt sao. Đầu óc tôi vẫn ở trong trạng thái không tỉnh táo.

Tôi không dám hỏi kĩ, cẩn thận hỏi, “Cậu vẫn tốt hả?”.

Uông Nhiên dường như không khống chế được cảm xúc, nói năng lộn xộn, cổ họng muốn xả thẳng nói điều gì đó, nhưng lại dừng, lại tiếp tục, cứ thế lặp lại nhiều lần, tôi từ cách kể chuyện đứt quãng của cô cũng phần nào suy đoán đại khái tình hình.

Uông Nhiên có người bạn cùng phòng tên là Khổng Ảnh, cô ta nói ở quê có người bạn trai có thể xem như một phiên bản Tiểu Tiêu Hách. Tiêu Hách muốn giữ hòa khí bạn bè bỏ qua chuyện, còn Uông Nhiên không đồng ý, cãi nhau không ai chịu xin lỗi ai. Vốn chuyện đến đây là kết thúc, nhưng bạn học đại học tốt của Uông Nhiên bị cướp bạn trai công khai, cô vì bênh vực kẻ yếu, chạy đi làm náo loạn, bị Tiêu Hách mắng vài câu, nói cô đối đãi người nên có hai tầng tiêu chuẩn, Uông Nhiên phát hỏa, hai người lại cãi nhau ai ngăn không được, mà lúc cãi nhau tuyệt đối không nói lời nay, bởi vậy mới đến nông nỗi chia tay.

Nghe xong Uông Nhiên mô tả, tôi không ý thức chuyện lại nghiêm trọng, buột miệng nói ra: “Tiêu Hách nói không sai, cậu hành động vậy so với Kim Mao Sư Vương lúc trước tới tìm tớ có gì khác nhau?”.

“….” Phía bên kia im lặng một hồi, đột nhiên Uông Nhiên cao giọng, “Diệp Tử, tớ tìm cậu kể khổ, không nghĩ đến cậu và hắn thực sự đức hạnh như nhau”. Cô càng nói lớn tiếng, càng kích động, hô hấp cũng dồn dập lên.

Tôi nỗ lực sắp xếp ngôn ngữ, “Nhiên Nhiên, cậu bình tĩnh một chút”.

Cô bô bô nói vài câu, nói gì mà thất vọng về tôi, lại nói tôi trọng sắc khinh bạn, tôi dở khóc dở cười, bây giờ tất cả thành gì hả.

Cuối cùng, cô ấy nói một câu: “Diệp Tử, từ nay tớ và cậu tuyệt giao”.

Tôi gần như ngất đi, không hề nghĩ ngợi liền cúp điện thoại. Tôi ném điện thoại ra xa, người còn tức run.

Lấy chăn che kín đầu, tĩnh tâm một lúc tôi mới hối hận, Uông Nhiên nổi nóng nói vài câu, tôi cần gì phải so đo với cô ấy, chính là, lúc này muốn điện thoại trả lời với cô nhưng thực sự không nuốt trôi cơn tức này.

Tôi trốn trong chăn gửi tin nhắn cho Hướng Huy, ngắn gọn kể chuyện Uông Nhiên một lần, muốn trưng cầu ý kiến anh, nhưng trong lúc đợi anh trả lời, tôi đã dần chìm vào giấc ngủ.

*

Sau giờ học ngày hôm sau, tôi chạy ngay đi tìm Hướng Huy.

Tôi biết rõ vài địa điểm anh đi, không phải ở CLB Thanh nhạc thì là thư viện, địa điểm thứ ba có thể là phòng máy tính, nếu cả ba địa điểm này không phải thì nhất định ở trong kí túc xá. Cho nên, tôi không cần gọi điện hỏi, tiết kiệm vài đồng tiện thoại cũng tốt.

Thư viện, CLB Thanh nhạc và phòng máy đã tìm hết đều không có, sau tôi đi thẳng đến ký túc xá nam sinh. Mỗi trường đại học lại có hình thức quy định riêng, nam sinh đến kí túc xá nữ sinh là điều cấm kị, còn nữ sinh đến ký túc xá nam sinh rất dễ dàng, lên tầng đăng kí là có thể đi qua.

Tôi đã đánh giá cao sức phán đoán của mình, chờ lúc tôi đến phòng ngủ nam sinh vẫn không tìm được Hướng Huy, tôi làm ra kết luận.

“Hướng Huy đi đâu?”. Tôi hỏi Chim to đang ở trước máy tính xây thành làm trại. Đôi mắt hắn sưng phù, hai con mắt đỏ lừ, có vẻ suốt đêm không ngủ, khó trách Liễu Như Yên vẫn thường oán giận Chim to mất ăn mất ngủ nên cô chẳng quan tâm.

“Vừa rồi còn ở đây, mà đi đâu chứ?”. Chim to ngậm điếu thuốc, hết nhìn đông rồi lại nhìn tây.

Lăng Phong nhắc nhở hắn, “Vừa rồi không phải nhận điện thoại sao?”.

“À, đúng đúng đúng”. Chim to gật đầu như giã tỏi, “Hướng Huy vừa nhận điện thoại liền đi ra ngoài. Em ngồi đợi, nó rất nhanh sẽ về, nếu không thì gọi điện thoại cho nó đi”.

Tôi gật đầu, lấy điện thoại di động nhập một dãy số quen thuộc, kiên nhẫn chờ chuông nhưng không có ai nghe máy.

Tôi miễn cưỡng tắt đi, nhún vai.

Phòng khói lượn lờ, Chim to nghiện thuốc lá cực nặng, một điếu lại một điếu, sau nửa giờ tôi ngồi không yên, thấy hắn nhìn chăm chú vào màn hình, tôi không thèm chào hỏi hắn, trực tiếp đi ra khỏi cửa.

Ra khỏi tầng kí túc xá, rẽ trái là một thảm cỏ rộng, trường học nhiều năm chưa từng xây dựng tầng giáo viên và tầng kí túc xá nhưng thật ra có thể bỏ ra số tiền lớn thiết kế thảm cỏ xanh này, cho nên có thảm cỏ xanh biếc non mềm, mơn mởn tươi tốt, cũng là nơi nghỉ ngơi và tình tự lãng mạn.

Hít thở không khí trong lành, tôi bước đến thảm cỏ xanh phía trước. Đúng là mở mang tầm mắt, có thể nhìn thấy bốn phương, tai nghe tám hướng, nếu như Hướng Huy đi về, tôi nhất định có thể nhìn thấy anh đầu tiên.

Trên thảm cỏ xanh sớm đã có tốp năm tốp ba người túm tụm xung quanh, có gặp vài người quen, nhìn nhau gật đầu xem như chào hỏi, sau đó tôi tìm chỗ sạch sẽ ngồi xuống.

Nghiêng đầu sang chỗ khác tôi mới biết rõ lý do vì sao vừa rồi cả đám người bọn họ đều cười rất mờ ám, thậm chí có chút vui sướng khi người gặp họa. Hướng Huy và Từ Văn Tiệp ngồi đối mặt, Hướng Huy không biết nói gì đó, trêu đùa khiến Từ Văn Tiệp nịnh nọt cười như rớt cằm, khóe miệng anh cũng theo người khó mà giữ được nụ cười.

Đang trình diễn tiết mục tình cũ không rủ mà tới sao?

Tôi biết rõ bây giờ có nhiều cặp mắt đang chăm chú nhìn chằm chằm chúng tôi, chỉ sợ thiên hạ không loạn.

“Anh ở đây à, em tìm cả nửa ngày”. Tôi thân mật khoác tay Hướng Huy, lập tức làm bộ như mới phát hiện còn có người ngoài ở đây, ngại ngùng cười, quay sang Từ Văn Tiệp, “Xin chào”.

Thấy tôi đột ngột xuất hiện ngoài ý muốn, gương mặt Từ Văn Tiệp hết trắng lại hồng, ngây ngốc rất lâu mới nhẹ nhàng trả lời: “Xin chào”.

Hướng Huy mỉm cười không ngừng, ánh mắt trong suốt lưu động thủy chung ngắm nhìn tôi, “Tìm anh sao không gọi điện thoại? Mệt à?” Anh dịu dàng vuốt mái tóc trên trán tôi, thanh âm không nhanh không chậm.

Tôi cười càng rực rỡ, dứt khoát đặt mông ngồi xuống, hết nhìn Hướng Huy rồi lại nhìn Từ Văn Tiệp, nháy mắt mấy cái, vô tội khép mi, “Em gọi nhưng anh không nghe”.

Hướng Huy lấy điện thoại di động từ túi quần ra, phía sau pin trên tấm một quả táo có ảnh người con gái cười híp lại, cười ngây ngô, trên màn hình điện thoại vẫn chưa hiện lên, anh cẩn thận xem xét, cười có lỗi. “Vô tình chuyển sang chế độ im lặng”.

Tôi gục đầu xuống, nói thật nhỏ : “Hai người có chuyện cần nói, em nên tránh đi tốt hơn”. Nói xong liền muốn đứng lên, Hướng Huy nhanh bắt lấy tôi cố định bên cạnh anh, không nghi ngờ hỏi. “Sắp xong rồi, em cứ chờ ở đây cho anh”. Ánh mắt anh như nói tiếp với tôi. “Đừng cho rằng anh không biết em nghĩ cái gì”, tôi muốn cười, kiêu ngạo quá không tốt, kiềm chế rất khó khăn.

Tôi lúc thì nghịch dây đeo nhẫn bạc trên cổ, lúc thì vuốt vạt áo T-shirt của Hướng Huy,  khi thì chèn vài câu không quan trọng liên quan, Hướng Huy lòng biết rõ khiến tư tưởng không tập trung, không còn tâm tư cùng cô nàng nói chuyện.

Từ Văn Tiệp ở trước mặt chúng tôi hiển nhiên như đứng trên đống lửa, như ngồi trên đống than, lúc lâu không nói, cô nàng liền đứng phắt lên, vung lên câu nói : “Lần sau nói tiếp”, sau đó bỏ chạy.

Tôi rốt cục cười ra tiếng.

Hướng Huy ôm vai tôi, giọng truyền đến, “Vội vã tìm anh có chuyện gì ?”.

Tôi thu hồi nụ cười, cắn môi trên, ngẩng đầu đối mắt anh, “Em ~ không ~ thích ~ anh ~ và ~ cô ấy ~ gặp ~ mặt”. Tôi gần như nghiến răng nghiến lợi nói từng chữ từng chữ, mặt dầy sát khí.

Anh học điệu tôi, “Anh ~ và  ~ cô ấy ~ là ~ có ~ chuyện ~ cần ~ bàn ~ chứ ~ không phải  ~ kiểu ~ như ~ em ~ nghĩ”.

Tôi bĩu môi, ” Em không quan tâm”.

Anh lắc đầu cười, “Em là bình giấm chua nhỏ, hay là giấm Trấn Giang” [1].

“Anh đã có tiền sử phạm tội, em không yên tâm”. Tôi tiếp tục càn quấy.

Anh vò rối tóc tôi, hung hăng hạ giọng gằn “Cô em, em dùng sai từ rồi”.

Tôi từ chối cho ý kiến, hùng hổ nhìn thẳng vào mắt anh, “Em sợ các người tình cũ nối lại.”

Anh không hề tức giận, ngược lại còn cười, tôi ra sức trừng mắt nhìn anh, “Có gì đáng cười sao, em nói thật đấy”. Không biết có phải do chuyện của Uông Nhiên ảnh hưởng đến tôi hay không, cả người tôi dấy lên nỗi bất lực cô lập không phân rõ phải trái.

Anh véo mũi tôi, nụ cười trên môi càng đậm, tôi đập vào tay anh một chưởng, tức giận hỏi : “Anh rốt cuộc có thừa nhận như thế không ?”

Hướng Huy nhíu mày, vẻ mặt cổ quái, “Diệp Tử, anh và Từ Văn Tiệp chia tay vẫn có thể làm bạn bè không phải sao ?”

Tôi một chút cũng không suy nghĩ đáp : “Em không tin giữa nam với nữ lại chỉ có tình bạn đơn thuần.”  Thấy anh lắc đầu, tôi lại nói thêm : “Nếu chúng ta chia tay, em nhất định coi anh là người lạ.”

Sắc mặt Hướng Huy càng khó coi, trong mắt dường như có hai ngọn lửa cháy lên, “Diệp Tử, hai chuyện này khác nhau, em đừng cố tình gây sự.”

Tôi giận dữ, tôi cố tình gây sự, tôi không nói lý lẽ.

Tôi cúi đầu, không nói một lời xoay người rời đi, được hai bước quay đầu lại nhìn, Hướng Huy vẫn đứng yên tại chỗ không nhúc nhích, tôi càng nghĩ lại tức, tăng tốc bước đi. Hướng Huy như một trận gió nhanh đuổi đến chỗ tôi, hai tay mạnh mẽ giữ chặt thắt lưng tôi.

Tôi khẽ thở dài một tiếng, đưa tay vuốt ve bàn tay thô ráp của anh, rõ ràng đã mềm lòng, nhưng miệng vẫn không buông lỏng, “Nếu anh thực sự quan tâm em, thì đừng gặp cô ấy nữa.”

Hướng Huy mặt không biểu lộ chút cảm xúc, giọng lạnh lẽo: “Diệp Tử, em quả thực rất ngang ngạnh.”

Tôi không nghĩ anh sẽ vì Từ Văn Tiệp mà nói với tôi như vậy, trong tim như có luồng gió lạnh thổi qua.

Chu Xuân và Viên Lang vẫn tốt, Liễu Như Yên và Chim To cũng thế, bởi vì lúc trước còn là độc thân, như vậy tình cảm phát triển rất nhanh, không giống như tôi và Hướng Huy gặp nhiều khó khăn, phải trải qua sóng gió mới được ở bên nhau, khó tránh khỏi bão táp lần nữa. Mỗi lần tôi ép nói đến chuyện trước đây của anh và Từ Văn Tiệp, anh đều cảm thấy đuối lý, cho nên luôn cố gắng nhường nhịn không làm tôi nổi nóng. Nhưng lần này…

Tôi thở dài trong lòng. Chẳng lẽ tình cũ vẫn là đẹp nhất?

Tôi lặng lẽ xoay người, tự đếm từng bước chân mình nhưng vẫn không thấy anh đuổi theo.

 

Chương 30

Hai người đang yêu nhau là quãng thời gian vui vẻ hạnh phúc nhất. Thật dễ dàng lý giải tại sao họ được nhiều hơn mất, vì vậy không để lỡ đi thời gian bên nhau. Giống như, tình yêu cần sự bao dung, tha thứ. Tôi có nhớ câu nói, những con người yêu nhau, trái tim họ được hưởng sự ấm áp từ nhau nhiều nhất.

 

Tôi ủ rũ trở lại phòng ngủ, quẳng ba lô qua một bên, ngã mình xuống giường.

Chu Xuân từng bước rón rén đến chỗ tôi, khuôn mặt khổ não: “Diệp Tử.”

Tôi không vui đáp lại: “Đừng trêu tớ, bây giờ tớ rất khó chịu.”

Chu Xuân căn bản không nhận ra tôi đang tức giận, cô nhéo mặt tôi một cái, “Tớ so với cậu càng khó chịu hơn.”

Tôi không còn tinh thần đánh trả, sờ đầu cô, “Thế nào?”

Cô úp mặt xuống giường, hai vai co rúm. Tôi hơi lo lắng, nhưng không phải là vì Chu Xuân vốn ngổ ngáo nay đột nhiên khóc thảm tựa như tiểu bạch thỏ, mà là vì hôm qua tôi mới thay ga trải giường sạch sẽ.

Tôi lau mồ hôi, tự cho mình không hậu muốn yên lặng bi thương trong ba phút.

“Thà rằng tin trên đời này có ma cũng không thèm tin lời bọn đàn ông nói.” Chu Xuân dùng tay vò nát ga trải giường, tôi tim đau gần chết, rất muốn nhắc cô một câu, đây là giường tớ đó nha. Nhưng nhìn vẻ mặt uể oải khổ sở của cô, tôi đem lời nói đến môi nuốt lại vào trong.

Tôi đoán tâm tình Chu Xuân không tốt có liên quan tới Viên Lang, sau khi anh ta tốt nghiệp đến nay, vấn đề của bọn họ cũng từ đấy mà tăng. “Cậu và Viên Lang lại xảy ra chuyện gì à?”. Cô coi ga trải giường như Viên Lang, cứ thế đày đọa, tôi càng hãi hùng, sợ cô ấy tâm trạng xúc động mà xé nát nó.

Tiếng thở dài nhỏ của cô làm không gian xung quanh chìm trong khoảnh khắc yên tĩnh.

Tôi cũng  thở dài theo, chẳng lẽ hai ngày hôm nay là ngày hạn của mọi người, Uông Nhiên như thế, tôi thì như vậy, bây giờ đến cả Chu Xuân cũng lao vào cái vòng luẩn quẩn.

Chu Xuân nhíu mày, tâm trạng hỗn loạn lay cái lan can giường, tôi quan sát sự biến đổi sắc thái trên gương mặt nhỏ bé của cô, bắt gặp cô lúc mắt ủ mày chau, một lúc sau lại lộ ra nụ cười thẹn thùng e lệ, tôi buồn bực huých cùi chỏ vào cô, “Cậu sao lại vừa khóc lại vừa cười.”

Cô một bước đến giường mình, cầm chiếc ba lô lấy ra chiếc ví da, rút ra một tấm ảnh đưa cho tôi, động tác liền mạch dứt khoát không chút hàm hồ.

“Đây là ai?” Trong bức hình là một người con gái thanh tú, tuy không xinh đẹp như Chu Xuân nhưng lại rất có khí chất.

“Mối tình đầu của Viên Lang, tên là Hiểu Huệ, cái này mình tìm thấy trong ví tiền của anh ta.” Lông mày Chu Xuân dựng đứng hung tợn nói.

“Cậu vừa xem ảnh mà tên họ người ta là gì cũng biết rõ rồi ak?” Tôi khâm phục sát đất.

Cô cười lạnh một tiếng,  “Biết người biết ta, bách chiến bách thắng”

Tôi hoàn toàn tỉnh táo nói: “Chu Xuân, cậu cũng có mốt tình đầu, cũng biết mối tình đầu tốt đẹp luôn khó quên nhất, bảo anh ấy làm sao quên người ta đây.”

Cô có chút lờ mờ, thần thái bỗng trở nên nghiêm túc, được một lúc lâu cuối cùng cô mới vỗ tay phát ra tiếng, nét cười hiện lên trên khuôn mặt, gắt gao ôm lấy tôi, “Diệp Tử, có cậu thật tốt.” Nói xong, chạy đi như bay.

Tôi cũng chậm rãi nở nụ cười, lúc nói với người khác rõ ràng là rất mạch lạc, nhưng ý niệm này áp dụng trên chính mình thì lúc nào cũng hỏng bét.

Tôi buồn bực dậm chân. Nói một câu không dễ nghe, dù sao Hướng Huy là do tôi đoạt lấy từ trong tay Từ Văn Tiệp. nhưng trước giờ tôi chưa từng cho rằng sự xuất hiện của tôi là nguyên nhân thực sự khiến họ chia tay. Hoặc là giữa họ vốn đã có nhiều xích mích, hoặc có lẽ do lí do khác, tóm lại không tự tin vào chính mình, làm tôi luôn băn khoăn.

Tôi vô thức đùa nghịch với chiếc điện thoại di động, hy vọng lúc này có thể nhận được điện thoại của anh, thậm chí chỉ là một tin nhắn, ngay lập tức tôi sẽ tìm đến bậc cầu thang, giả bộ như không có việc gì xảy ra rồi cười trừ.

Đương nhiên tôi cũng có thể lựa chọn cách gọi điện cho anh, nhận lỗi với anh, thừa nhận quả thực mình cố tình gây sự, ngang ngạnh, nhưng với tôi ngay cả trước mặt Uông Nhiên còn không muốn mình mất mặt thì làm sao chịu cúi đầu trước Hướng Huy.

Tôi cười khổ, có chết cũng không nể mặt chịu tội, câu nói này chỉ đúng chứ không sai.

Đêm đó, tôi nhiều lần lấy điện thoại di động, nhiều lần đã đánh hoàn chỉnh tin nhắn, nhưng đến cuối vẫn không gửi đi.

Nhưng điều khiến tôi thất vọng là, Hướng Huy giống vậy không nói với tôi vài lời, ngay cả goodnightcall của anh mỗi đêm cũng đã quên không thấy đâu .

Bực tức cho đến buổi chiều thứ sáu, tôi và Hướng Huy đã chẵn ba ngày không liên lạc. Lúc trước, bất kể trước khi ăn cơm, tự học, tất cả đều ở cùng một chỗ, bây giờ trở nên xa lạ, khiến tôi cảm thấy không quen. Nhưng tôi vẫn thủy chung nhớ kỹ lý luận của Chu Xuân: Điểm mấu chốt giữa nam và nữ lần đầu tiên cãi nhau là người có thể kiên trì đến cùng sẽ dành thế chủ động. Cho nên … tôi nhịn.

Thu xếp ba lô, tôi ngẩng đầu hỏi Chu Xuân: “Tớ về nhà, có cùng đi không?”.

Cô nàng lắc đầu, cười thần bí: “Bổn cô nương có hẹn rồi”.

Tôi mếu máo, đồ đáng ghét, sao chỉ có tôi mới thế này.

Đi xuống tầng, tôi hạ quyết tâm thẳng đến ký túc xá nam sinh, đi được vài bước cảm thấy không ổn lại dừng lại. Thông thường cuối tuần về nhà, đều có Hướng Huy làm bạn trên đường. Anh phụ trách vác túi lớn cho tôi, tôi chỉ chịu trách nhiệm ăn hết những đồ ăn vặt anh mua.  Nhưng bây giờ … chỉ còn lại mình tôi.

Tôi đưa mắt nhìn con đường nhỏ dẫn đến ký túc xá nam sinh, tự giễu cười.

Không biết vì sao, hôm nay xe buýt dường như đặc biệt đông đúc. Từ trước đến nay đông thì có đông, nhưng đây có lẽ là lần thứ hai, mọi lần lúc đứng trên xe tốt xấu gì tôi cũng tìm được chỗ ngồi, khi không có chỗ, vẫn có Hướng Huy ở bên che chở cho tôi, người cao lớn chân dài, đứng ở nơi đó, tôi chỉ cần bám lấy cánh tay anh là ổn.

Tháng chín, thời tiết vẫn oi bức, hơn nữa trong xe tràn nhập mùi mồ hôi khó chịu, thậm chí là hôi nách, tôi nhíu mày đứng yên một chỗ, muốn đi vào bên trong, nhưng đã cắm cọc một chỗ chật như nêm cối, thay đổi vị trí là chuyện rất gian nan.

Bên cạnh có một người đàn ông trung niên không biết vô ý hay cố ý nghiêng người sang chỗ tôi, sau khi tôi hung hăng trừng mắt hắn, hắn mới thoáng thu hồi hành động, nhưng lợi dụng lúc phanh, xe dừng lại hay có người lên xuống xe, vẫn dám mượn gió bẻ măng. Lúc này tôi vô cùng nhớ đến Hướng Huy, nhớ đến lúc anh đồng hành mỗi thời mỗi khắc với tôi.

Tôi động đậy đứng ngồi không yên, bên phải có một đôi vợ chồng tóc bạc trắng nhưng vẫn thấy thoải mái. Tuy họ giống tôi cùng đứng đông rung tây, khổ không thể tả, nhưng tay vẫn thủy chung đan vào nhau, thỉnh thoảng thì thầm vài câu, lại hiểu ý cùng cười. Tôi không biết rõ họ nói những gì, nhưng cũng ngây ngô cười theo họ, nhớ lại ngày đó ở giữa thành phố Bắc Kinh, đã từng thấy và nghe những hình ảnh đó, một tình cảnh vô cùng quen thuộc.

Bà lão nhẹ nói: “Cả đời không biết che chở tôi, bây giờ đã già mới thật sự thông suốt”.

Ông lão cười không nói, nâng tay vuốt làn tóc mai trên trán bà lão, tươi cười như gió xuân, tôi dường như chìm đắm trong khung cảnh đó.

Khẽ mỉm cười, họ ân ái hạnh phúc khiến tôi cảm thấy có lòng tin về chuyện tình cảm của mình.

Ông lão nhường tôi đứng bên ngoài khi sắp xuống trạm, cánh tay vẫn như trước đỡ bà lão dựa sát vào, tôi nhìn bóng lưng hơi gù của họ có chút suy nghĩ. Một lúc lâu, gần như đứng mãi trên xe, cho đến tận khi người bán vé thông báo đã đến trạm, tôi mới giật mình tỉnh lại. Vội vội vàng vàng tách khỏi đám người, bất chấp mấy tiếng chửi rủa mấy người và bác lái xe không bình tĩnh thúc giục, tôi chạy như bay xuống xe.

Sau khi xuống xe, tôi theo quán tính đưa tay vào túi lấy điện thoại di động xem giờ, bờ môi tươi cười nhất thời ngưng lại. Túi quần rỗng tuếch, ngay cả cái khăn tay ở cùng chỗ với di động cũng không cánh mà bay.

Chẳng lẽ người gặp xui nên uống nước lạnh bị tê răng. Tôi chán nản muốn đập đầu vào tường.

Không phải chỉ là điện thoại di động đắt tiền, mà chủ yếu đây là quà của Hướng Huy tặng tôi, càng quan trọng hơn là: trong điện thoại chứa rất nhiều tin nhắn tình ý dài Hướng Huy gửi cho tôi, tôi không thể để mất nó.

Tôi lấy vận tốc năm mươi mét chạy ngay về nhà, cầm điện thoại gọi ngay đến số di động của mình, điện thoại di động vẫn ở trong trạng thái không người nghe. Đến cuộc gọi thứ hai thì tắt máy.

Tôi quăng điện thoại, suy sụp ngã lên ghế sô fa, tâm tình uể oải. Dùng lực đập một cái, đây là hình phạt do lỗi bất cẩn của mình.

Rốt cuộc là sao lại bị mất, tôi căn bản tìm không ra đầu mối.

“Hôm nay sao về sớm vậy?”. Mẹ đẩy cửa tiến vào, chắc là vừa kết thúc vài ván mạt trược, còn đây là câu hỏi thông lệ trước khi nấu cơm.

Tôi ôm gối, phờ phạc nói: “Về sớm không tốt sao?”.

Mẹ buông đống đồ xuống, tới sờ trán tôi, lại nói: “Không sốt à?”.

Tôi đổ mồ hôi, mẹ liếc xéo tôi, “Có vẻ tinh thần cô uể oải không phấn chấn thế này, chắc có ai vay tiền hả?”.

Tôi trợn mắt, đúng vậy, món tiền này rất lớn, nếu bị tôi bắt được tên tiểu tặc giấu nghề đó, tôi sẽ song phi lột da hắn.

Mẹ đi vào phòng bếp, tôi chậm chạp đứng lên, nghĩ nghĩ, lén lút lấy điện thoại di động của mẹ.

——–Xin vui lòng trả lại điện thoại cho tôi, tôi có thể đưa số tiền bằng với giá trị của điện thoại di động gửi vào tài khoản bạn.

 

Tin nhắn được gửi xong, tôi mới ý thức đã đánh sai số. Vốn muốn gửi đến số điện thoại bị mất, kết quả là gửi nhầm sang số Hướng Huy.

Tôi buồn bực nhéo tóc, sao lại phạm sai lầm nghiêm trọng thế này.

Điện thoại di động của mẹ hai phút sau vang lên.

Lúc nghe được giọng anh, tôi chỉ muốn khóc. Mặc dù biết cuộc điện thoại này cũng chỉ đơn thuần tình cờ, nhưng dù sao bây giờ người đang nói chuyện với tôi là anh.

“Hướng Huy, điện thoại di động của em bị mất rồi”. Tôi mang cả tiếng khóc nức nở kể toàn bộ sự thật.

“Diệp Tử ?”. Anh không chắc chắn hỏi.

Tôi gật đầu : “Là em”.

Anh lập tức căng thẳng nói : “Người em không sao chứ ?”.

Trong lòng cảm thấy ấm áp : “Em đang ở nhà rồi”.

Anh thở ra : “Điện thoại mất là việc nhỏ, chúng ta có thể mua lại cái khác. Của đi thay người, chỉ cần em không sao là tốt rồi”.

Tôi mỉm cười không nói, anh lại nói tiếp : “Ngày mai chúng ta đi mua cái mới, đừng buồn nữa”. Anh thấp giọng dỗ tôi, cổ họng tôi hơi khô khốc, miệng mân mê, điện thoại này trong lòng tôi có địa vị không thể thay thế.

Đặt điện thoại xuống, tâm tình dường như thoải mái rất nhiều.

Mất điện thoại di động tất nhiên không phải là chuyện tốt, nhưng nhờ có chuyện này làm bước đệm, có vẻ như hai người đã cùng cấp bậc với nhau, không ai đố kị chuyện cúi đầu trước sau, cũng xem như chuyện xấu biến thành chuyện tốt.

Trong lòng khói mù dày đặc sau cuộc điện thoại của anh đã cạn sạch, tình yêu, là sự viên mãn của bản thân, tôi đã không thiếu cái gì.

Những ngày tiếp theo, tôi thử gọi điện nhiều lần, không phải tắt máy thì cũng không cách nào chuyển được, lúc tôi buông tay thôi không tìm kiếm thì kì tích đã xuất hiện.

Sau khi hoàn thành kì nghỉ mười một ngày tôi phải về trường học, có hôm một nhân viên chuyển phát đã đến ký túc xá cần tôi ký nhận cái gì đó. Tôi mở qua lớp đóng gói, ngoài ý muốn phát hiện chiếc điện thoại mất tích mấy ngày trước đặt ở trong đó.

Trong hộp còn có một tờ giấy nhở, viết xiêu vẹo một hàng chữ : Tôi bị anh ta làm cảm động, hy vọng cũng có thể cảm động cô.

Dâng lên đầy nghi ngờ, tôi cầm điện thoại di động có chút choáng váng.

Điện thoại di động bị trộm còn được trả lại, chẳng lẽ nói số tôi thực sự may mắn.

Tôi cố không điều chỉnh mọi thứ trở về kí túc xá, cũng không nghĩ đến vẻ mặt phản ứng kinh ngạc của Chu Xuân, mở điện thoại xem xét, nhưng phát hiện có vài tin nhắn.

——- Có thể trả lại điện thoại cho bạn gái tôi không, trong đó có quá nhiều kỉ niệm của chúng tôi, tôi biết rõ cô ấy không bỏ được.

 

——- Được rồi, nếu điện thoại di động này vĩnh viễn không đến được tay cô ấy, tôi có vài lời không dám nói với cô ấy, vậy thì tôi chỉ có thể nói cho bạn biết.

 

——- Diệp Tử, anh xin lỗi, anh sớm đã muốn giải thích với em, nhưng lòng tự trọng đáng chết của anh khiến anh không cam hạ mặt.

 

——- Diệp Tử, anh đồng ý với em sẽ không đơn độc gặp mặt Từ Văn Tiệp.

 

——- Diệp Tử, tha thứ cho anh.

 

——- Diệp Tử, anh yêu em.

 

——- Vợ ah, anh yêu em.

 

Hai hàng nước mắt nóng bất tri bất giác chảy xuống. Tôi cố gắng bóp mũi, mới không cảm thấy bối rối.

Có những lời nói, nếu như không nói ra, có thể sẽ tiên tan trong không khí.

Nhưng ba chữ kia, đã luôn khắc sâu trong trái tim tôi.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+