Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Đáng tiếc không phải anh – Chương 35-36 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

 

Chương 35

 

Đàn ông giống như củ hành tây, nếu muốn biết được lớp bên trong như thế nào, bạn phải bóc từng lớp, từng lớp một.

Cứ mỗi lần bóc như thế, lại khiến bạn phải chảy nước mắt.  Và sau bao nhiêu nước mắt, đến lớp vỏ cuối cùng bạn mới phát hiện thì ra hành tây không hề có trái tim….

 

Vậy là liên tục chiến tranh lạnh với Hướng Huy suốt một tuần, mỗi ngày tôi đều ở trong trạng thái nôn nóng bất an. Không muốn hỏi đến chuyện của anh, cho nên cũng không cố làm phiền ép Chu Xuân. Không muốn, nhưng tại sao mỗi ngày mỗi đêm vẫn thấy anh lặng lẽ xuất hiện trong giấc mơ. Có vẻ như không làm thuận mắt người, khiến cho Mai Mai trêu đùa nói tôi đã sớm bước vào thời kì mãn kinh.

May mắn trong phòng có Liễu Như Yên và Chu Xuân cao thủ tạo không khí khôi hài, bởi vậy ngày qua ngày cũng không quá khó khăn.

Yêu cái đẹp là thiên tính của con gái, giảm cân làm đẹp vẫn là chủ đề không đổi trong phòng.

Như Yên không biết tìm được ở đâu bí quyết giảm cân, tinh thần cao đề xuất phương pháp, nghe nói là được nhập khẩu từ nước ngoài.

Vì thế mỗi buổi sáng rời giường, mọi người không cần đồng hồ báo thức, cứ sáu giờ đúng, Như Yên gào rú rung trời điên cuồng hét lên, “Ta phải giảm cân.” Chắc chắn như vậy, không ngày nào là ngoại lệ.

Tâm lý của cô ảnh hưởng khắp mọi nơi. Lúc ăn cơm, một bên nhét miếng thịt kho tàu vào trong miệng, một bên than thở, “Không béo đâu, không béo đâu. Chất béo sẽ bị đốt cháy, đốt cháy hết.” Khi tắm, thường xuyền mở vòi nước tối đa, điều chỉnh nhiệu độ cao, cô đứng dưới vòi nước, để bọt nước xả vào những vùng nhiều thịt trên cơ thể. Không chỉ thế, miệng luôn kêu to, “Nước nóng, rửa trôi mỡ thừa đi.” Cứ như thế mà hét đến tẩu hỏa nhập ma, dọa mấy em nữ sinh viên năm nhất mặt cắt không còn giọt máu, nhưng may lầu dần cũng quen.

Đáng sợ nhất là một hôm, tôi nửa đêm tỉnh dậy phát hiện trên sân thượng có bóng một người đang đứng. Trong trường thường xuyên lưu truyền những câu chuyện ma, tuy rằng tôi hoàn toàn không để ý, nhưng nghe nhiều cũng khó tránh khỏi sinh hoài nghi. Bây giờ vừa thấy được, trong đầu tôi lập tức xuất hiện những tình tiết tiếp theo. Sau một hồi kinh sợ ngắn ngủi, tôi đã nhìn rõ, không phải ai khác , chính là hồn thiên ám địa giảm béo Liễu Như Yên. Đoán là cô ấy đói quá không ngủ được đành leo lên đó ngắm sao. Tôi nghe rõ lời tuyên ngôn chí khi của cô nàng không sót một từ, “Chân trời sáng thế kia nhất định có ngôi sao giảm béo trong truyền thuyết. Nó phù hộ cho ta mau gầy đi một chút.”

Lúc ấy, tôi thật muốn tìm một cục gạch đập cho cô ấy xỉu luôn. Hôm sau, Chu Xuân kể chuyện hài này cho mọi người nghe, khiến họ ai cũng cười đến gập người không đứng thẳng nổi.

Thực ra Như Yên cũng không quá béo, cùng lắm được gọi là đầy đặn. Nhưng có thể lý giải cô cũng chỉ là ‘nữ vi duyệt kỷ giả dung’ [1].

Có một ngày, Như Yên đang thực hiện các biện pháp của mình, điện thoại trong phòng vang lên.

Như Yên vừa lúc đứng ở bàn điện thoại, nhận máy rồi lập tức hét lên: “Diệp Tử, điện thoại cậu.” Ánh mắt cô ấy nhìn tôi có chút quái dị, tôi nhận điện thoại, không quên trừng mắt nhìn lại cô ấy.

“Diệp Tử đây, ai đó?”

“Diệp Tử, là anh.” Hóa ra là Trần Vũ Hoa.

Tôi ghé sát tai nghe, nhíu mày kinh ngạc. Từ khi là tôi và anh ấy chia tay, chúng tôi rất ít liên lạc với nhau, trên đường có gặp cũng chỉ gật đầu chào một cái cho xong. Cũng không lạ gì mà Như Yên lại có biểu hiện như vậy.

Phía bên kia điện thoại hơi do dự, “Diệp Tử, có chuyện này….em biết không? Anh…nghĩ tới nghĩ lui. Vẫn cảm thấy có việc quan trọng em cần biết rõ.”

Anh không nói làm sao em biết rõ việc quan trọng đấy đây. Trần Vũ Hoa không phải người không có đầu óc, gần đây mấy người bên cạnh sao ai cũng có biểu hiện khác lạ, từ Chu Xuân, thậm chí giờ cả Trần Vũ Hoa.

Tôi hắng giọng, “Chuyện gì vậy ?”

“Hướng Huy mấy ngày trước cố gắng làm thủ tục xin nhà trường tạm nghỉ học.”

Tạm nghỉ học… Đầu tôi « bùng » một tiếng nổ tung.

“Diệp Tử, em vẫn nghe chứ ?”. Trần Vũ Hoa nôn nóng hỏi.

Tôi giả vờ tỉnh táo, “Em nghe đây.”

Anh nhanh chóng nói, “Anh cũng vừa mới biết….”

Câu nói tiếp theo của anh tôi không các nào nghe vào, trong lồng ngực, trái tim dường như không kịp đau, tất cả bị xé toạc ra. Trong phút chốc tim tôi lạnh đến cực điểm.

Cúp điện thoại, tôi lập tức tìm Chu Xuân, trong ánh mắt không có chút do dự gắt gao khóa chặt cô, “Cậu biết rõ đúng không ? Vì sao không sớm nói cho tớ ? Vì sao ?”. Âm thanh trong kẽ răng dần gãy vụn, ánh nắng ngoài trời bao quanh người cô, rực rỡ đến chói mắt.

“Diệp Tử, đừng như vậy.” Chu Xuân đứng lên ôm lấy tôi, tôi không cố giãy thoát ra, trong mắt dâng lên lớp sương mù.

“Tớ biết đến lúc này không thể cứu vãn đươc nữa. Anh ấy không muốn tớ nói cho cậu biết, bởi vì anh ấy có nỗi khổ tâm bất đắc dĩ.”

Tôi cười lạnh, “Mặc kệ nỗi khổ tâm gì, anh ấy có thể trực tiếp nói cho tớ biết, mà không phải phiền đến cậu, Chu Xuân, nhờ cậu chuyển lời hộ”.  Tôi hơi mất lý trí, châm biếm nói.

“Diệp Tử”. Đôi mắt long lanh của Chu Xuân như có gì đó lóe sáng, “Dù lúc ấy tờ nói cho cậu biết, kết quả vẫn không thể thay đổi. Hướng Huy muốn tớ giấu cậu là không muốn làm cậu đau lòng”.

“Các người ai có quyền thay tôi quyết định chuyện tôi làm”. Tôi không hề nghĩ ngợi, buột miệng nói ra, “Tôi đau lòng thì sao, buồn khổ thì sao, đó cũng là chuyện riêng tôi”. Tôi cố sức đẩy cô, đầu óc choáng váng chạy ra cửa, Chu Xuân đuổi theo, bắt lấy cánh tay tôi, “Diệp Tử, cậu bình tĩnh đi”.

Bình tĩnh ư? Chuyện đến thế này bảo tôi phải bình tĩnh thế nào đây? Bạn trai muốn tạm nghỉ học, mà tôi lại là người cuối cùng được biết.

“Chu Xuân, cậu buông tớ ra, nếu như cậu còn là bạn tớ”. Tôi nhấn mạnh từng chữ, tinh thần uể oải, cảm giác rất mệt mỏi.

Cô ấy quả thực buông tay ra, nhưng ngay lập tức khoác tay tôi, “Diệp Tử cậu muốn đi đâu, tớ sẽ đi cùng cậu”.

Cô ấy nghĩ tôi có thể đi đâu? Một khóc hai ầm ĩ ba thắt cổ? Tôi không phải người như vậy, cũng không làm những chuyện như vậy. Tôi chỉ cần Hướng Huy nói cho tôi một lý do đủ để thuyết phục, một lý do để tôi phá bỏ cái đáp án mình đang nghi ngờ, không cần gì hơn.

Tôi kiên quyết lắc đầu, Chu Xuân lại cân nhắc một chút, nhưng cũng chỉ tùy ý tôi.

Lúc tôi đến tìm anh, anh đang ở ký túc xá xử lý một số việc.

Tim chợt nhói đau, nếu như tôi không tìm anh, có phải anh sẽ quyết định không chào mà cứ thế đi?

Ở phòng tôi gặp Chim to sắc mặt xanh mét, liên tục không ngừng nói: “Diệp Tử, em tới à, hai người cứ nói chuyện, tớ xuống dưới trước”. Nói xong, đưa mắt ra hiệu cho Lăng Phong, Lăng Phong phản ứng kịp, tiếp lời nói, “Tớ cũng có việc muốn ra ngoài, chúng ta cùng đi”.

Khi bọn họ đi ngang qua tôi, tôi hung hăng trợn mắt liếc nhìn Chim to, hắn và Hướng Huy sống cùng một phòng, quan hệ không hề xấu, hắn nhất định biết trước chuyện này, mà hắn đã biết, Như Yên hẳn không thể không biết, nhưng hai người này dường như cố tình không nói cho tôi, tôi phải tính sổ với bọn họ.

Hướng Huy ngừng việc thu xếp hành lý, chậm rãi ngẩng đầu, vô cùng bình tĩnh tỉnh táo, thậm chí, một chút ấm áp cũng không có.

Hướng Huy như vậy, xa lạ khiến tôi sợ hãi.

Không gian im lặng bao trùm rất lâu.

Anh lặng lẽ nhìn tôi, không nói gì chỉ có tiếng thở dài còn sót lại quanh quẩn bên thân, đánh sâu vào nơi sâu thẳm trái tim, xé rách đến đau đớn.

Tôi biết rõ mình đến đây mục đích không phải chỉ gặp anh một lần, nhưng những lời nói chuẩn bị từ trước đến giờ mắc ở cổ họng không sao nói lên lời.

“Em đã biết rồi?”. Giọng của anh bình thản như chào hỏi một người không quan trọng gì.

Bỗng nhiên cảm thấy nỗi sợ hãi đột ngột đến. Hướng Huy ở trước mắt mờ mịt hư ảo, tôi không dám nhắm mắt, chỉ sợ một chút không chú ý, anh sẽ biến mất ngay trước mắt tôi.

Tôi bước lên cầm tay anh, đầu ngón tay lạnh buốt, anh nghiêng thấp người, nhẹ nhàng vuốt gọn tóc mai vương lộn xộn trên trán lúc tôi cố sức chạy băng băng đến đây, tôi không khống chế được cảm xúc của mình, nước mắt cứ thế trào ra, “Hướng Huy, vì sao vậy?”.

Khuôn mặt góc cạnh của anh hiện lên vẻ tội lỗi, rất nhanh che dấu lại, thản nhiên nói, “Mẹ anh ở Anh đã sắp xếp một trường học tốt cho anh, vì thế, anh tạm dừng học tập ở đây”.

“Phải đi bao lâu? Bao giờ trở về? Việc này sao không nói với em?”. Tôi khẩn cấp tuôn một chuỗi nghi vấn.

Ánh mắt anh xẹt qua đỉnh đầu tôi, ánh mắt ảm đạm không sắc, thấp thấp giọng, “Diệp Tử …”. Tiếng nói dần dần nhỏ hơn, dường như ẩn chứa rất nhiều cảm xúc, bất lực, chua sót, hoang vắng, cô đơn, thất vọng…

Tôi ngẩng đầu lên, tay anh dịu dàng vuốt khóe mắt tôi, thong thả nói, “Có lẽ sẽ không trở về, cho nên Diệp Tử, em đừng chờ anh”. Lời nói của anh vô cùng rõ ràng truyền vào tai tôi.

Tôi trong đầu “ù ù” rung động, cắn chặt môi dưới. Một bàn tay vung lên ngay lúc đó, tôi nghiến răng nghiến lợi mắng, “Hướng Huy, anh là đồ khốn nạn”.

Anh giữ chặt tay tôi trên không trung, sau lại buông ra, từ từ hạ xuống, “Em đánh đi, đó là cái anh nên trả cho em”.

Trái tim bị tổn thương sâu sắc, những giọt nước mắt từ khóe mắt rơi xuống, tôi nhắm mắt lại, cố gắng giữ nó không tuôn trào, hai mắt nhìn chằm chằm anh, “Anh đừng đánh giá cao bản thân mình, tôi sẽ không vì anh thủ thân như ngọc, sẽ không chờ anh về, vĩnh viễn sẽ không chờ anh”.

Nói xong câu đó, tôi thở nặng nề, tháo chiếc vòng cổ đeo chiếc nhẫn, ném xuống đất, sắc mặt Hướng Huy tối sầm lại, anh đưa tay bóp chặt eo tôi, càng lúc càng tăng thêm lực, tôi từng bước từng bước gỡ ngón tay anh, sải bước rời đi, không quay đầu lại.

Gió thổi mưa bay lất phất rơi xuống, tôi ngẩng đầu lên, khóe miệng nặn ra nụ cười khổ, ông trời thực là hợp với tình hình.

Đi ra ngoài trường học qua phòng trà duyên đến duyên đi, trong lòng đột nhiên hoảng hốt, chẳng lẽ thực đã đến nhiều ở nơi đó, cho nên đây là duyên kiếp chúng tôi không thể tránh được?

Nước mắt không nghe lời cứ thế rơi, vừa rồi tôi cố tỏ ra lạnh lùng, chỉ không muốn anh biết rõ tôi rất lưu luyến anh.

Anh muốn đi thì đi, tôi không muốn trở thành gánh nặng đối với anh, cũng không muốn hèn mọn so sánh mình với con đường tiền đồ phía trước của anh.

Trên thế giới có một số việc, ngay cả tình yêu cũng không thể làm bất kì điều gì.

Cuộc sống vẫn tiếp tục diễn ra, tôi vẫn như trước nghiêm túc nghe giảng, nỗ lực học tập, trước mặt mọi người vẫn cười vui, giống như trước kia. Gương mặt vui vẻ, người khác có thể dễ dàng nhìn thấy, nhưng trong lòng đau đớn liệu ai có thể cảm giác được ?

Hai ngày sau, Chim to đến tìm tôi.

Hắn thông qua Liễu Như Yên hẹn tôi, gặp mặt câu đầu tiên chính là : “Diệp Tử, chiều mai Hướng Huy lên máy bay, anh lấy tư cách bạn bè đến nói với em, đi hay không là ở chính em”.

Tôi bình tĩnh nói, “Tôi sẽ không đi”.

Khuôn mặt Chim to trông khó khăn, nặng nề thở dài, “Lời cần nói anh đã nói, quyền quyết định nằm trong tay em”.

Tôi nhún vai, xoay người, đưa bóng lưng về phía hắn.

Bởi vì chuyện lúc trước, tôi cũng ghét lây cả hắn, Như Yên và tôi là bạn cùng phòng, là chị em tốt, cũng do cô khép nép khẩn cầu tôi, tôi cũng hết giận hơn nửa, nhưng đối với hắn, tuyệt đối sẽ không hòa nhã.

Ngày hôm sau, sau khi Như Yên và Chu Xuân đi, tôi cũng ra ngoài, lặng lẽ rời khỏi phòng.

Tại đại sảnh sân bay Phố Đông [2], tôi thấy Hướng Huy trong đám người đi tiễn Chu Xuân, Như Yên, Chim to, Lăng Phong, và mấy người bạn biết nhưng không quen, thậm chí còn có cả bóng dáng Viên Lang.

Tôi trốn trong một góc, nhìn thấy Hướng Huy ôm từng người tạm biệt, nhìn thấy anh cố ý hay vô ý đến cửa lớn nhìn xung quanh, lại nhìn thấy anh thất vọng bước vào cửa soát vé đăng kí, tôi vẫn thủy chung không xuất hiện. Mặc cho điện thoại di động trong túi không ngừng rung, tôi vẫn không liếc mắt xem lấy một lần.

Tôi lặng yên quay đầu rời đi trước tất cả mọi người, không có người nào biết tôi đã từng đến sân bay ngày hôm đó.

Đấu tranh suốt trên đường về trường, tôi lấy điện thoại di động ra, đầy đủ một hàng cuộc gọi nhỡ, năm cuộc gọi từ Chim to, ba cuộc từ Chu Xuân, ngoài ra cũng có hai cuộc từ Liễu Như Yên. Tôi biết bọn họ không từ bỏ, cũng vì lo lắng cho tôi, nhưng tôi thật không có cách nào đối mặt biệt ly, tôi sợ một khi tôi đứng trước mặt Hướng Huy, nước mắt sẽ tuôn rơi như mưa, sẽ đánh mất niềm kiêu ngạo cuối cùng của mình.

Tôi đứng ngược gió đỡ lấy khóe mắt, cố gắng không chớp mắt… cho nên … tôi đã không rơi lệ.

 

Chương 36

Cuộc sống không dừng lại, cô đơn cũng không thôi, cô đơn cuộc sống tình yêu luôn quay vòng,

tiền đề của sự cô đơn hẳn là  tình yêu gọi là mãi mãi.

 Tôi cùng với cái bóng của mình đơn độc, nó nói nó muốn nhắn một lời cho tôi biết, nó nói rằng nó rất nhớ anh,

thì ra, tôi và cái bóng của mình, vẫn mãi nghĩ đến anh.

Uông Nhiên nói rằng : Cái gọi tình yêu chỉ như một cơn gió ngẫu nhiên, thổi nhẹ từ một bên, lưu lại một ít hồi ức.

Chu Xuân lại nói : Không có người nào đáng để cậu phải rơi lệ, còn người đáng để cậu phải rơi lệ thì đã không làm cậu phải rơi lệ.

Như Yên nói : Người với người gặp nhau tựa như sao băng, nháy mắt phát ra tình cảm thầm mến cho nhau, nhưng lại vội vàng âm thầm rời đi.

Tôi nói : Tình yêu giống như một đám mây nếu tự do trôi nổi mới mỹ lệ, cuối cùng tôi vẫn tin có lý do rất tốt đẹp lúc nói chia tay.

Uông Nhiên và Tiêu Hách như một đôi oan gia yêu nhau, tan tan hợp hợp nhiều lần, nhưng không ai rời xa được ai.

Chu Xuân và Viên Lang tuy ở hai nơi tách biệt, nhưng tình cảm không hề giảm theo năm tháng.

Như Yên, Chim to vẫn ầm ĩ, náo nhiệt như trước, có lúc như keo sơn gắn bó, có lúc lại như nước lửa bất dung, lúc tình cảm rồi lúc lại cãi nhau vặt vãnh.

Còn mối tình đầu của tôi là bản báo cáo đã không bệnh mà chết tại những ngày mùa thu này.

Lúc mới bắt đầu có lo lắng cũng chỉ là sâu cắn bình thường.

Bạn cùng phòng không ai dám nhắc đến cái tên Hướng Huy ở trước mặt tôi, thậm chí lúc nói đến tin tức biện luận của công trình học viện cũng rất cẩn thận dè dặt, sợ nhỡ lại chạm vào miệng vết thương chưa khép của tôi.

Hướng Huy cứ như một cơn gió thổi qua cuộc sống của tôi rồi biến mất không để lại chút dấu vết nào.

Có một số việc có thể để hoài nhớ, có một số việc lại chỉ muốn lãng quên, có một số việc lại không cam lòng, có một số việc không có khả năng làm gì, có thể rửa sạch bộ nhớ, ngoài nước mắt ra, chỉ có thể là thời gian, lấy thời gian để tình cảm dần trôi đi, thời gian càng dài, xung đột càng nhạt, dường như không ngừng pha loãng như trà.

Có lẽ khi thời gian dần trôi đi, tôi sẽ không ngần ngại quên tôi đã từng yêu một người, quên đi tình cảm dịu dàng của anh, quên đi anh đã từng vì tôi làm mọi chuyện. Có lẽ tình yêu sẽ bại trước năm tháng, tình yêu đã làm tôi quên đi thời gian, sau đó thời gian lại khiến tôi quên đi tình yêu.

Tôi cho rằng bản thân tôi thực sự có thể quên được anh, cho đến ngày hôm đó.

Cuối tuần hẹn với Chu Xuân cùng đi dạo phố, chờ khi tôi đến thời điểm đã hẹn, lại bị cô nàng cho leo cây.

Tôi cứ vậy đi lại không có mục đích, đợi đến khi tôi ý thức được, đã đi vào đường hầm, không biết ma xui quỷ khiến thế nào lại đi vào con phố dừng trước Hương Cảng.

Một bức poster to lớn bất ngờ đập vào tầm mắt không phòng ngự.

Ở giữa có một người con gái mái tóc dài qua vai, miệng nở nụ cười giản dị, lẳng lặng chăm chú nhìn người con trai bên cạnh cười rực rỡ, hai người ánh mắt hòa vào nhau cùng một nơi, đáy mắt tràn đầy tình cảm ngọt ngào.

Đó là thời thanh xuân còn đó, khuôn mặt tươi tắn vô tư vô lo.

Đó là cái ngọt ngào, đủ khiến bao người đố kỵ với tình cảm dành cho nhau.

Tôi vẫn nhớ rõ tấm hình này, là ngày hôm đó tôi và Hướng Huy chụp miễn phí tại văn phòng làm việc áo cưới, vì sau này bị mất danh thiếp của người phụ trách đã đưa, cho nên sau cũng dần dần quên mất việc lấy ảnh.

Trái tim chua xót tựa như khắp núi đồi cỏ dại không ngừng lan tràn này nở.

Tôi hoảng sợ bỏ chạy, cửa ghi âm ghi hình trong cửa hàng chẳng biết lúc nào lại vang lên tiếng nhạc.

Anh có biết hay không,

Cảm giác nhớ nhung một người,

Như uống một dòng nước lạnh băng giá,

Đã phải rất lâu, rất lâu,

Từng giọt từng giọt lưu lại thành lệ tuôn tràn trong mắt em…

Anh có biết hay không,

Cảm giác cô đơn,

Em cô đơn vì nhớ ai.

Anh có biết hay không

Cảm giác đau khổ

Đau khổ khi muốn quên đi ai kia.

Anh có biết hay không

Cảm giác để quên đi một người,

Giống như mình đang phải ngắm nhìn một thứ rất đẹp nhưng rất mong manh, đang dần mất đi,

Để rồi tự mình sẽ phải dặn lòng mình, rằng

Hãy can đảm mà đối diện với chính điều đó.

Anh có biết hay không,

Cảm giác cô đơn,

Em cô đơn vì nhớ ai.

Anh có biết hay không

Cảm giác đau khổ

Đau khổ khi muốn quên đi ai kia. [1]

Tiếng hát của Vu Khải Hiền tang thương, trầm đục, ngân dài như bị dồn nén sâu tận đáy lòng.

Trong vô thức, tôi đã khóc.

Nước mắt nóng thấm ướt những kỉ niệm của tình yêu, nhắm mắt lại, cho rằng tôi có thể quên, nhưng khi nước mắt chạy xuống, mới biết không lừa được chính mình …

Về nhà, tôi lục tung mọi thứ lên tìm.

Trong ngăn kéo bàn làm việc phía dưới, lấy ra một chiếc hộp đựng vòng nhẫn. Tôi nhẹ nhàng vuốt ve, thứ chất lỏng ấm áp trong vành mắt không ngừng tuôn rơi, rất lâu tôi mới nhận ra nó, cố gắng lau đi nước mắt. Đây là món quà biểu tượng cho lời hứa hẹn cả cuộc đời, nhưng hiện giờ, người đã ra đi, tôi còn giữ nó làm gì.

Trong ngăn kéo thứ hai, giấu một gói bọc nhung đỏ, bên trong là miếng trang sức ngọc thạch nhỏ. Trên ngọc thạch có một mẫu hình ngọc bích, trong lòng hai đầu phân biệt khắc chữ Tử và chữ Huy, đây đồ vật quý giá hôm mồng một tháng năm năm nay chúng tôi đến miếu Thành Hoàng, giá tiền không đắt, dùng sợi tơ hồng xuyên vào, mỗi người một miếng, dùng làm bùa hộ mệnh, cũng có thể làm vòng cổ tình nhân, lúc ấy còn đùa nói tương lai có thể làm như đồ vật gia truyền truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác. Tôi cắn chặt môi dưới, đem nó cùng cất vào hộp đựng vòng nhẫn.

……

Cuối cùng, tôi nghĩ, mở vỏ điện thoại di động, bỏ SIM, nhẫn tâm tàn nhẫn, cả điện thoại di dộng này cũng không cần, muốn ném hết ném hết mọi thứ triệt để, muốn quên hết quên hết một người triệt để.

Tôi lại mở ngăn kéo dưới cùng, lấy ra một con heo đựng đồ nhỏ, lắc lắc, nặng trình trịch, đổ ra đếm, cả tiền xu và tiền giấy, cũng không phải số lượng ít, đây là số tiền tôi tích góp gần một năm tiêu vặt, chỉ vì sinh nhật anh sang năm, muốn mua tặng anh một món quà. Tôi muốn tặng anh một món quà thật tốt, định đến cửa hàng quần áo chọn cho anh một bộ âu phục phù hợp, như vậy, mỗi lúc anh đi làm, anh luôn luôn nghĩ đến tôi. Bây giờ, cũng không dùng đến. Lấy tiền mua chiếc điện thoại mới, con heo này cũng không cần nữa.

Tôi mang ra ngoài một túi xách lớn, mẹ đuổi theo, “Đi đâu đấy ?”.

Tôi giơ giơ túi giấy trong tay, “Ném rác”.

Bà hồ nghi với tay xem xét, tôi ngăn lại, “Một vài thứ không dùng đến thôi”.

Bà lau tay lên tạp dề, nhìn chằm chằm túi to, xem kĩ rồi mới không tình nguyện để tôi ra cửa.

Sau bữa cơm tối, tôi trốn vào thư phòng lên mạng.

*

Trên QQ không khí ảm đạm, thậm chí đến một người bạn tốt cũng không online.

Theo hướng dẫn của Uông Nhiên và Hướng Huy, công cụ chat QQ cho cả thế hệ sinh viên tán gẫu này đối với tôi không còn xa lạ, một dạo còn rất si mê. Hiện giờ, sau khi sử dụng thông thạo, càng như cá gặp nước, có nhiều bạn trung học sau khi tốt nghiệp mất liên lạc, nay nhờ mạng lưới thế giới ảo này đã có được liên hệ, ngày thường mọi người đều bận rộn mọi chuyện, đến cuối tuần, nháy một dòng online, kêu một lần, đã có hàng loạt đáp ứng, cảm giác đó, thật sự rất tốt.

Tôi phờ phạc mở trang chủ Sina, tùy ý xem tin tức trong và ngoài nước.

Tin tức mới nhất là thông tin buổi lễ kỉ niệm một trăm năm ngày thành lập của trường đại học Middlesex, nước Anh, khóe mắt lườm, miệng nghiến răng nghiến lợi đóng websise, có rất nhiều quốc gia trên thế giới này, tôi việc gì phải chú ý đến nơi đó.

Đúng lúc này, trên QQ tải lên tin tức, có nick gửi yêu cầu kết bạn.

Trên bảng xác minh thông tin có ghi : bạn cùng trường của bạn.

Tôi đột nhiên tỉnh táo tinh thần, sau khi kích chuột xác nhận, lập tức thẩm tra tư liệu đối phương, biệt danh : Phong, giới tính : Nam, tất cả ô khác đều để trống.

“Bạn là ?”. Tôi thăm dò hỏi.

Đợi rất lâu không có người trả lời.

Lại nhìn kĩ, avatar của đối phương đã tối lại.

Tôi rủa thầm trong lòng, làm cái gì vậy, thêm bạn mình rồi lại logout.

Chạy vào Nine Towns xem một vài bài viết, dưới cây đa chọn vài câu truyện ma nổi tiếng xem, không bao lâu, QQ của Uông Nhiên online.

Ngữ khí cô cực kì thận trọng, “Diệp Tử, cậu … vẫn ổn chứ ?”.

“Tớ à ? Rất tốt, ăn được, ngủ được, vẫn như trước không có gì bất đồng”. Tôi suy nghĩ một chút, lại thêm một câu, “Không đúng, còn khẩu vị càng tốt”. Như vừa nãy tôi còn tiêu diệt nhanh hai bát cơm, chẳng lẽ thực sự có thể biến đau buồn thành thèm ăn sao ?

“Khụ khụ”. Cô nàng lười biếng, chỉ nhắn lại hai chữ.

Tôi không muốn lại dây dưa đến chủ đề này, làm bộ như tình cờ hỏi, “Cậu và Tiêu đại hiệp gần đây không có chuyện gì chứ ?”.

Câu trả lời chỉ là một cái icons cười tươi tắn.

Hai người này, từ khi biết đến nay, đối đầu to nhỏ mỗi ngày có, đại chiến thì cứ ba sáu chín, đỉnh điểm chuyện cãi nhau của bọn họ thì cũng long trời lở đất, tôi và Uông Nhiên quen biết đã nhiều năm, cô ấy không phải là người muốn làm gì thì làm lấy, Tiêu Hách cũng không phải loại người không biết phân rõ phải trái, cũng không biết vì sao, bọn họ cứ như kiếp trước là oan gia, đến lúc yêu lại như muốn đào tâm đào phổi nhau, chỉ hận thời điểm này không thể giết được đối phương.

Rõ ràng là một đôi trời đất tạo nên. Bàng quan giả tỉnh, đương cuộc giả mê, [2] nhưng, có lẽ họ cũng vui vẻ bên trong tuy miệng vẫn không hề yên lặng.

Tôi thong thả đánh chữ : « Nhiên Nhiên, phải biết trân trọng tất cả hiện tại ». Giờ tôi đã biến thành như vậy, không hy vọng cô ấy chịu đau buồn như tôi.

“Được”. Cô ấy lại trả lời rất ngắn gọn, không nói lại một câu gì.

Có cảm giác hôm nay cô ấy có rất nhiều tâm sự, rốt cuộc là vì cái gì, tôi lại không hỏi kĩ, nhưng tám chín trên mười phần cũng không thoát được chuyện liên quan đến Tiêu Hách.

Nói chuyện với Uông Nhiên câu được câu không, sau lại có người gửi yêu cầu, lần này là cậu em họ học trên trung học sơ cấp của tôi. Một tân binh cấp bậc võng trùng, cho thấy cậu ta là tân binh, bởi vì cậu ta phải học lên mạng so với ta muộn.

Trước là vấn an cười đùa cợt nhả, sau mới đi vào vấn đề chính, “Chị, cho em hỏi một vấn đề”.

“Nói”. Tôi đáp đơn giản rõ ràng.

” mm có nghĩa gì ?”.

Tôi lung lung trả lời : “Là Ma Ma chứ còn cái gì”.

Cậu ta lại hỏi : “Vậy còn ppmm ?”.

Tôi không nghĩ nhiều, ” Pa Pa Ma Ma”.

“Xong”. Cậu ta đánh icons cười đắc ý.

“Còn chuyện gì không ?”. Tôi thuận miệng hỏi.

“Vừa có một người thêm em vào danh sách bạn bè, sau đó nó hỏi em PPMM là gì ? Em theo lời giải thích của chị thì nó bảo không phải, nó lại hỏi MM là gì ? Em cũng nói thế nhưng không phải. Tiếp theo nó gọi em là Ba Ba”.

Lúc đầu tôi hơi ngẩn ra, sau hai giây mới bất cười thành tiếng, lần này thực là toi, may mắn, may mắn em họ không có phát giác.

Tôi cười ra nước mắt, sau trận cười đó, trong lòng lại cảm thấy cô đơn trống rỗng. Sau trận cười say sưa nồng nhiệt, lại càng thêm vài phần cô đơn, như vậy có phải bị thần linh nguyền rủa, cuộc đời này vạn kiếp bất phục.

Avatar QQ của Hướng Huy vẫn xám ngắt như trước, tôi thầm mắng mình, chẳng lẽ còn chờ đợi anh bỗng nhiên online sao, dù cho anh có lên thì sao, chẳng lẽ chúng tôi còn có thể trở lại như trước ah? Không thể, Diệp Tử, mi đừng tự lừa mình dối người nữa.

Trước mắt, dường như dâng lên một lớp sương mờ, màn hình máy tình càng lúc càng mơ hồ.

Làm thế nào trong một thời gian ngắn nhất có thể quên một người ? Vừa mới gửi vào diễn đàn đã có bài đáp lại.

—– Vì sao nhất định muốn quên ? Để lại một chút hồi ức tốt đẹp không được hay sao ? Muốn trong lòng quên đi chính người mình yêu, là điều không thể !

—— Chỉ cần một giây để gặp một người, một phút để mà quen một người, một giờ để mà thích một người, một ngày để mà yêu một người, nhưng lại phải mất cả một đời để quên đi một người ! Yêu một người không khó, nhưng thực sự muốn quên một người lại là điều rất khó khăn.

——  Nếu như bạn muốn nhanh chóng quên một người trong khoảng thời gian ngắn nhất, vậy hãy làm theo cách mà tôi nói. Bây giờ, tìm một cây bút, một quyển vở, cẩn thận suy nghĩ vễ những khuyết điểm của anh ta rồi ghi chép lại, mỗi tối trước khi ngủ trong lòng mặc niệm trăm lần, cố gắng nhớ những sai lầm trước đây của anh ta, và cả những tội lỗi mà anh ta phạm phải đối với bạn, lúc nào nghĩ thêm lại bổ sung, cho đến khi không còn để mà nhớ nữa …

Tôi lấy bút ra, viết vài dòng chữ sau.

Thứ nhất, không đủ dịu dàng không đủ quan tâm không đủ cẩn thận không đủ đẹp trai không đủ ăn ý không có lời ngon tiếng ngọt không có cảm giác an toàn không có khiếu hài hước.

Thứ hai, có chuyện thì chôn sâu trong lòng, không tâm sự trao đổi, không thắng thắn thành khẩn, khiến mọi chuyện xảy ra cũng không hề có dấu hiệu, căn bản không nghiêm túc với tôi.

Thứ ba, đã biết rõ sẽ không có kết quả, tại sao lúc trước còn muốn tới trêu trọc tôi. Hứa hẹn dễ dàng, thực ra anh ta còn không hiểu rõ lần hứa hẹn đó vốn như thế nào.

Thứ tư, …

Viết viết viết, nước mắt lặng lẽ rơi xuống, chảy xuôi xuống khóe miệng, mặn chát, chảy vào trong tim, tựa như miệng vết thương chưa khép lại bị sát muối, trong phút chốc đau đến tan vỡ nội tâm.

Trước giờ tôi chưa bao giờ cảm thấy chúng tôi gặp nhau là một sai lầm, nhưng đôi khi tình yêu là như vậy, để hai con người gặp được nhau, họ phải vượt qua hàng ngàn dặm, bước qua bao đầm lầy, đấu tranh đến cùng được gặp nhau nhưng cuối cùng đổi lại chỉ là một lần mỹ lệ sát vai mà qua.

Trong lúc vô tri vô giác viết tiếp cả chuỗi dài phía dưới bài, có một giọt nước mắt khẽ rơi khiến nước mắt tôi lập tức đổ ào như vỡ đê.

Nếu như người đó đã cắm một cái rễ thật sâu trong lòng mình, nhổ anh ấy lên làm tim mi như bị khoét một mảnh, anh ấy hô hấp luôn duy trì cùng nhịp điệu với mạch đập của mi, cho nên ngay cả hô hấp cũng cảm thấy đau đớn, như vậy bất luận dùng cách gì đi nữa, mi cũng không thể quên được anh ấy. Đó là thứ cảm giác, càng cố quên sẽ càng khắc cốt ghi tâm …

Tôi không có cách nào kiềm chế được mình, vừa khóc vừa xông ra cửa phòng, lao ngay đến tầng dưới để rác, mượn ánh trăng mờ nhạt như người điên liều mạng lục tung đống rác rưởi, khiến cho khắp mặt, đầu, cổ dơ bẩn, tìm mãi từ đầu đến cuối, cuối cùng đến lúc sắp tuyệt vọng mới tìm thấy cái túi giấy đã ném xuống hồi chiều.

Bất chấp bụi bẩn vương trên mặt và tay, tôi đổ hết mọi thứ trong túi xuống đất, vòng nhẫn, miếng trang sức, con heo đựng đồ, điện thoại di động … Đầy đủ không thiếu.

Tôi giữ chặt những đồ vật sở hữu vào ngực, ôm thật chặt, đến cuối nhịn không được đã nổ tung thành những tiếng khóc lớn.

Vạn vật đều có thể dứt bỏ, nhưng không thể quên những kí ức đã mãi khắc sâu.

Rất lâu, rất lâu về sau tôi mới hiểu rõ, muốn quên là phải nhổ triệt để trong lòng, chứ không chỉ là gốc rễ.

Từ từ đi về nhà, đem tất cả đồ vật trả lại chỗ cũ, ôm chiếc gối cuộn tròn một góc trên giường, nhẹ nhàng nói với chính mình: Mau ngủ đi, thức dậy mọi chuyện đều biến mất, dự báo thời tiết báo ngày mai sẽ là một ngày nắng đẹp, ngày mai tôi cũng tràn đầy hy vọng.

Bởi vì Hướng Huy từng nói, cuộc gặp mặt lần tiếp theo sẽ tốt hơn.

Tôi vẫn luôn tin tưởng.

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+