Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Đáng tiếc không phải anh – Chương 37-38 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 37

Một tiếng cười bởi vì gặp được anh, một tiếng khóc bởi vì anh vô tình,

một nụ cười trong làn nước mắt bởi vì anh không ở bên cạnh tôi.

Sau một khoảng thời gian rất dài Hướng Huy đi, tôi nghe được hai tin đồn liên tiếp trong trường học.

Một giả thuyết cho rằng tôi chỉ là một người con gái tài mạo bình thường không xứng với Hướng Huy, chia tay là chuyện sớm hay muộn, bị bỏ rơi cũng đáng đời. Thông thường đồng ý với quan điểm kiểu này thì đa số là đồng bào nữ.

Đối với kiểu lập luận này tôi thường cười trừ.

Một kiểu khác tổng quát hơn, tự nhiên mũi nhọn chỉ hết vào Hướng Huy, chỉ trích anh bội tình bạc nghĩa, đối với kiểu này, tôi không đứng ra giải thích cũng không vì anh mà biện hộ, Những đồng bào nam đều cảm thông sâu sắc đối với tôi, trong khoảng thời gian ngắn, tôi quay đầu đi cũng tăng thêm mười phần trăm điểm.

Một ngày ở căng tin trường học, tôi và Chu Xuân gặp Từ Văn Tiệp và người hầu của cô ta Kim Mao Sư Vương.

Chính vào lúc cao điểm giữa trưa, hai người họ nhìn thấy chỗ ngồi cạnh tôi còn trống, không chào hỏi cứ thế đặt mông ngồi xuống.

Tôi không lên tiếng, dù sao vẫn còn vị trí cuối cùng dành cho Chu Xuân, chỉ cần họ không động đến tôi, tôi cũng không hơi đâu mà quan tâm.

Tôi biết rõ Từ Văn Tiệp đối với Hướng Huy chưa hề từ bỏ hy vọng, cũng hiểu rõ cô ta trả giá nhiều đối với tình cảm dành cho Hướng Huy không hề ít hơn tôi, tôi đã từng bắt gặp Hướng Huy và cô ta gặp nhau rồi tức giận, nhưng bây giờ anh đã bỏ đi, tôi và cô ta không ai là người cuối cùng chiến thắng, cần gì phải quay lại thù địch lẫn nhau.

Chu Xuân đi gọi cơm được một lúc, Từ Văn Tiệp và Kim Mao Sư Vương đã bắt đầu ăn, hương vị thơm ngon lan tới, khiến bụng tôi đang đói réo ầm ĩ khó mà chịu đựng thêm.

Tại bầu không khí quen thuộc này nhớ đến ngày trước tôi và Hướng Huy cũng ngồi ở đây, anh buộc tôi phải bỏ thói quen xấu kiêng ăn, bắt tôi phải ăn hết tất cả thức ăn, lúc đó, tuy miệng nói là không muốn, nhưng trong lòng rất ngọt ngào.

Suy nghĩ dời đến Chu Xuân, cô ấy và Viên Lang thường xuyên anh ăn một miếng em cắn một miếng, mỗi một lần ăn đều đi kèm với những lời tâm tình, hết sức buồn nôn, khiến cho căng tin trường học một dạo đã trở thành một cảnh quan vô cùng độc đáo.

Ngược lại, tôi và Hướng Huy hiển nhiên thận trong hơn nhiều.

“Hừ, cậu xem cô ta như vậy”. Có phải người đang trong trạng thái ăn uống nó đủ nên suy nghĩ cũng có chút khác, nói ví dụ như ấm no bụng muốn buông thả, nói ví dụ như không sự cố tìm việc.

Tôi gục đầu xuống, hờ hững với kiểu khiêu khích của cô ta.

Từ Văn Tiệp ngăn lời nói của Mao Lý chấm dứt thêm va chạm, chính mình cầm hộp đựng cơm đổ đồ ăn thừa lên mặt bàn, hơn nữa còn đổ lên chỗ tôi.

Rất tốt, cuối cùng cũng phát động tổng tiến công.

Tôi thở dài, tôi không bao giờ thực sự nghĩ đến trường hợp mình bị bắt nạt thế này.

Thấy hai người họ nhìn nhau cười, ánh mắt cố tình thách thức, tôi không nhịn được cơn tức, nhanh tay nhanh mắt túm lấy cổ tay áo hồng nhạt của Từ Văn Tiệp, thừa lúc cô ta vừa thốt tiếng kêu giật mình, tôi chà sạch sẽ bóng loáng chỗ trước mặt tôi ngồi, sau đó, ném trả lại cho cô ta.

“Cô …”. Tay phải cô ta nâng cao, bờ vai tức giận run lên, tôi xem như không nhìn thấy cô ta, bình tĩnh nói. “Làm cái gì, có phải định tặng tôi cái tát không. Tôi nói cho cô biết, hôm nay cô dám động thủ, tôi nhất định sẽ trả lại gấp đôi”.

Gương mặt tôi hiện nụ cười nhạt, giọng nói sắc bén thực sự dọa được hai ả kia. Hơn nữa xung quang không ngừng có tiếng người ồn ào, thậm chí là tiếng huýt gió, sắc mặt hai ả càng khó coi.

Sau đó Mao Lý kéo ống tay áo Từ Văn Tiệp, nhỏ giọng nói, “Chúng ta đi đi”.

Quả thực là chiêu mềm nắn rắn buông, tôi hừ lạnh. Từ Văn Tiệp ngay cả cổ tay áo còn chưa chỉnh, vội vàng cùng Mao Lý rời khỏi căng tin.

“Diệp Tử, vừa rồi biểu hiện của cậu cực kì tuyệt vời”. Chu Xuân không biết đã về từ lúc nào, vẻ mặt sùng bái nhìn tôi.

“Cậu không ở đây, không có người nào bảo hộ tớ, Chu Xuân ah”. Có Chu Xuân ở đây, tự nhiên tôi lại thành tiểu bạch thỏ nhát gan sợ phiền phức.

“Tớ còn chưa kịp phát huy, cậu đã tự thoát được”. Nhìn khuôn mặt vui vẻ háo hức muốn thử của cô nàng, đúng là chịu cô nàng này.

Thức ăn mang lên bàn, Chu Xuân đột nhiên hỏi: “Diệp Tử, cậu biết rõ cách nào để quên một người trong một thời gian ngắn không?”.

Mặt tôi cứng ngắc, nghĩ đến mấy ngày hôm trước gửi bài lên diễn đàn, không tự nhiên nói: “Không biết rõ”.

“Muốn quên một người cách tốt nhất chính là mau chóng yêu một người khác,  Diệp Tử”. Chu Xuân nháy mắt tôi mấy cái, ánh mắt dừng lại sau lưng tôi, tôi theo tầm mắt cô nàng nhìn lại, cách chúng tôi không xa xa, Trầm Vũ Hoa nhìn về phía tôi khẽ gật đầu, mang theo nụ cười thắng thắn, ánh mắt trong suốt.

Tôi cười, đây là lý thuyết của Chu Xuân, không phải của tôi.

Cô ấy sẽ không biết có rất nhiều kỉ niệm lúc trước lưu lại muốn quên cũng không được, cô ấy sẽ không biết Hướng Huy ảnh hưởng đến tôi bao nhiêu, quanh tôi hiện giờ tràn đầy dấu vết của anh, nghe nhạc anh thích, lúc trước không ăn cay còn bây giờ mỗi lần đi ăn cơm là gọi một bàn đầy món cay Tứ Xuyên, sự thay đổi nhất là, từ trước tôi nhìn thấy chó như lâm vào trận địa lôi, còn tôi hiện giờ, trên đường bất luận gặp ai dắt cho đi tản bộ, tôi đều đi lên xúc động vuốt ve.

Tất cả điều này đều từ Hướng Huy.

Cho nên, Hướng Huy anh có thể làm em buồn, nhưng ngàn vạn lần không làm em từ bỏ hy vọng. Nếu như chúng ta không thể không chia lìa, cũng xin nhớ đến em, em cũng sẽ giữ niềm cảm kích trong tim, cảm ơn anh đã từng để lại cho em những ký ức tốt đẹp.

*

Một ngày tháng tư, Uông Nhiên gọi điện thoại đường dài đến, nói là đang làm thủ tục xuất ngoại, nếu không có gì thay đổi, hai tuần sau sẽ bắt đầu hành trình du học ở Nhật, tôi chỉ nghĩ là trò chơi ngày Cá tháng Tư, vẫn không quan tâm, ai ngờ, thời điểm cô ấy liên lạc lần nữa, là lúc cô ấy đã đứng trên mảnh đất hoàn toàn xa lạ.

Tin tức lờ mờ này đến ngay trong khoảng thời gian khó khăn với tôi, sau khi lắng dịu đi cũng để lại một cảm giác mất mát.

Trước là Hướng Huy, tiếp nữa lại là Uông Nhiên, đều lựa chọn cách lặng lẽ đi xa, sau nữa sẽ đến lượt ai rời đi?

Nghỉ hè năm nhất chuyến đi đến Bắc Kinh còn để lại cho tôi ngoài vui mừng vẫn là vui mừng, nhưng bây giờ, cầm bức ảnh bốn người chụp chung, ngoài nỗi sầu não vẫn là sầu não.

Lúc không có Hướng Huy bên cạnh, tôi thường xuyên đi một mình đến một vài trạm dừng, đi đến cửa hàng bán cháo vô tình tìm ra, nơi mà chúng tôi đã cùng nhau trải qua lễ tình nhân đầu tiên, thứ nhất, nơi đó hương vị cháo thật sự rất ngon, thứ hai, nơi đó có thể tìm lại nhiều kỉ niệm của chúng tôi, thứ ba, bà chủ một mực tìm kiếm đứa con nhiều năm thất lạc, bà ấy đã từng nói, chỉ cần tận lực nhất định có hy vọng.

Ở đây bà ấy có thể chờ con trai, còn tôi cũng có thể đợi Hướng Huy trở về.

Trên đường từ hàng cháo trở về trường học, tôi gặp một trận mưa lớn.

Đứng ở cửa hàng ven đừng tránh mưa hai tiếng, mưa mới dần dần nhỏ hơn. Nhưng trong lúc này, con đường nhỏ trước cửa hàng bị bao phủ, ngập vũng nước lớn.

Lịch sử vô tình diễn ra trùng hợp khiến người ngạc nhiên.

Năm trước, đi cùng Hướng Huy đến chỗ này ăn cháo, cũng gặp cơn mưa to như hôm nay, cũng ở cửa hàng này tránh mưa, cũng bởi vậy bị trì hoãn đến hai giờ, cũng do vũng nước mưa khi tạnh mà bị mắc kẹt.

Tôi cười khổ, lần trước có Hướng Huy che chở cho tôi, còn lần này.

Cởi giày, xắn ống quần, tôi theo đám người nhảy một bước lớn, cúi đầu nhìn chằm chằm vào mũi chân mình, tiếng nói trầm ấm của Hướng Huy dường như vang bên tai: “Diệp Tử, em còn có thể béo hơn một chút. Như vậy sẽ càng thể hiện rõ sức mạnh của anh”.

Trước mắt đột nhiên mơ hồ. Tôi ngừng thở, không chế được những giọt nước mắt.

Gió nhẹ lướt qua, trong nước nổi lên gợn sóng nhẹ, cũng để lại một giọt nước mắt trong tìm tôi.

Nhiều khi tôi một mực nghĩ, nếu như năm kia tôi không gặp được Hướng Huy, hiện giờ tôi sẽ ra sao. Vẫn như trước ngây ngô dại dột không biết đến tình yêu, hay bên cạnh sớm đã có người khác làm bạn.

Tôi vẫn tin được gặp anh là vận mệnh đã an bài, là kiếp trước có duyên phận, không sớm một giây, cũng không chậm một giây. Nếu lúc trước không gặp anh, nếu lúc trước người tôi gặp không phải anh, nếu gặp được anh lúc tim tôi đã có chủ, nếu …

Đương nhiên cuộc đời không có nhiều nếu như vậy.

Nếu cuộc đời có nhiều nếu như vậy, tất cả mọi thứ có thể quay ngược bắt đầu lại, như thế cuộc đời cũng không còn là cuộc đời nữa, mà là hí kịch, chuyện xưa chẳng qua cũng chỉ là chuyện xưa, không còn chân thật.

*

Lại một mùa đông nữa đến, chúng tôi bước vào học kỳ cuối cùng kiếp sống đại học.

Mọi người trong phòng bắt đầu bận rộn nhiều việc, thường cảm thấy thời gian không đủ, lúc ngồi tĩnh tâm mà nghĩ cũng không biết rốt cuộc mình bận rộn cái gì.

Chu Xuân vội vàng liên hệ với công ty ở Nam Kinh, hy vọng tốt nghiệp xong lập tức đến đó công tác, từ nay cùng với Viên Lang, nam cày ruộng nữ dệt vải, một thế giới hai người mỹ mãn hạnh phúc.

Mai Mai và Trần Đông miệt mài nghiên cứu, hai cô hăng hái nhiệt tình khiến người khác xấu hổ không thôi.

Trình Anh đang gặp vấn đề rốt cuộc là muốn Dương Quá tới Thượng Hải phát triển, hay mình bay đến Bắc Kinh giúp đỡ, cho tới bây giờ, cô vẫn không đưa ra quyết định được.

Tâm nguyện của Bùi Tử Du sau khi tốt nghiệp có thể lập tức tìm được một người đàn ông tốt để kết hôn, không cần phí sức hao tổn tinh thần tìm việc, không cần trải qua những lo toan trong cuộc sống.

Liễu Như Yên là chắc chắn nhất trong chúng tôi, Chim to lúc trước tốt nghiệp đã được một công ty doanh nghiệp IT nổi tiếng nhất Thượng Hải nhận vào làm, nhưng không nguyện muốn nhìn sắc mặt người khác mà làm việc, dứt khoát từ chức, cùng người khác hợp tác mở một công ty nhỏ, giúp bảo trì máy tính, cũng thử khai thác phần mềm máy tính, mặc dù vẫn còn ở giai đoạn đầu gây dựng sự nghiệp, nhưng tốt xấu gì cô ấy cũng xem như nửa bà chủ.

Còn tôi, có được các loại bằng chứng chỉ như cơm thường, trước là dễ dàng chiến thắng cuộc thi tiếng Anh chuyên nghiệp, tiếp theo là cuộc thi trình độ tiếng Nhật trung học, cuối cùng lấy được bằng chứng chỉ trung cấp tiếng Anh, nếu như không phải sợ bị Chu Xuân khinh bỉ, tôi còn nghĩ lấy cả hộ chiếu cũng để chơi.

Đêm trước tốt nghiệp, mọi người tụ tập cùng ăn bữa cơm.

Chu Xuân đã kí kết với một trang web của Nam Kinh, đảm nhiệm chức vụ biên tập Anh văn, chuyên môn chịu trách nhiệp tra cứu biên tập xuất bản sách giáo dục, thật sự nghĩ không thông cô nàng là người hoạt bát hiếu động như vậy liệu có thể ngồi yên làm công việc văn phòng sao.

Bởi vì hôm sau muốn tiến đến Nam Kinh, cô nàng vừa vui vừa buồn. Vui vì sắp được sum họp cùng Viên Lang, không còn ở hai nơi phân cách đau khổ, còn buồn vì sắp cùng bạn bè tốt bốn năm chung sống ly biệt.

Cô nàng nhấc chén rượu thứ nhất, tất nhiên kính Liễu Như Yên trước. “Bồ hóng, trước kia tớ thường xuyên trêu cậu, đã đắc tội nhiều, cậu thông cảm, tớ ở đây trịnh trọng chịu lỗi với cậu”. Nói xong, cô ngửa cổ uống hết. “Ngày mai tớ phải đi, về sau, nhớ cùng với Diệp Tử đến gặp tớ”.

Như Yên còn chưa mở miệng, đôi mắt đã hồng, cô nhận chén rượu Chu Xuân đưa tới, khóc thút thít. “Nha đầu này, không phải chỉ là đi Nam Kinh thôi sao, có gì lớn đâu mà nhất định làm mọi người phải khóc”. Cô vuốt ve miệng chén, chậm chạp đưa vào miệng, Chu Xuân ở bên ồn ào, “Uống, uống, uống say đi Chim to sẽ đến đón cậu”.

Cô nhìn Như Yên uống xong, lại giơ chén rượu hướng tôi nói. “Diệp Tử …”. Chỉ vừa mới gọi, nước mắt liền rơi xuống.

Tôi cười mắng, “Khóc cái gì mà khóc, Nam Kinh và Thượng Hải không phải chỉ ba tiếng đi xe sao, chúng ta cứ cuối tuần vẫn có thể gặp mặt”. Nói thì như vậy, khóe mắt tôi cũng sớm ướt át.

“Ngày hôm nay có chết cậu cũng không uống hả?”. Chu Xuân bĩu môi, đưa chén rượu đầy cho tôi.

Tôi cười khẽ, sau cuộc phô trương trong hôn lễ của chị họ, tôi đã đống ý với Hướng Huy sẽ không đụng vào giọt rượu, lần này cũng sẽ không ngoại lệ.

“Tớ lấy trà thay rượu”. Chu Xuân hiểu rõ sự tình của tôi, thấy tôi như vậy, cũng không làm khó.

Sau khi qua ba tuần rượu, mọi người có chút say sưa, Như Yên ôm bình rượu vừa khóc lại vừa cười, Chu Xuân cười khanh khách không ngừng, luôn luôn im lặng ít lời như Trần Đông cũng biến thành cười nói hỏi đáp, sau không người nào trả lời liền biến thành tự hỏi tự đáp…

Cục diện cứ như vậy tiếp tục cho đến khi tiệm cơm đóng cửa.

Sau đó thấy một cảnh tượng : sáu bảy con gái trang phục xem như gọn gàng từ tiệm cơm lảo đảo đi ra, tay nắm tay đấu đá lung tung xuyên qua đường lớn, sau đó mấy người nằm bò ven đường như điên, người còn lại cũng không hiểu điều chỉnh kiểu gì, còn sót lại chút tỉnh táo lấy ra điện thoại di động từng người gọi người đến đón.

Người đó tất nhiên là tôi. Có bạn trai thì gọi bạn trai đến đón, không bạn trai thì dựa theo lộ trình xa gần phân biệt mà nhét vào taxi, dặn từng người các công việc chú ý chăm sóc sau đó mới đưa các cô nàng này đi.

Nhìn lại, Liêu Như Yên ngồi xổm trên mặt đất, tôi đi qua vỗ lưng cô, “Bồ hóng, không sao chứ ?”.

Cô vừa thấy có người phản ứng lại, lập tức lời nói liên miên cằn nhắn bắt đầu. “Diệp Tử, Chu Xuân muốn đi”.

Tôi gật đầu, vỗ lưng cô nàng cho thuận khí. “Phải, tớ biết”.

“Tớ có phải là người trời sinh phạm tiện hay không, từ trước cô ấy mỗi ngày đều tranh cãi với tớ, tớ hận cố ấy nghiến răng nghiến lợi, nhưng bây giờ cô ấy muốn đi, tớ lại sợ bên tai quá thanh tịnh, cô nói có phải đầu óc tớ thật xấu hay không ?”. Như Yên phiền não cầm tóc, buồn nản nói.

Tớ quay đầu đi cười nhìn cô, lời nói của Như Yên chắc hẳn để trong lòng rất lâu rồi. Tình bạn và tình yêu đều chỉ có thể đợi gặp mà không thể cầu, Chu Xuân và Như Yên tuy có nhiều tranh chấp, so với tình nghĩa bốn năm sớm chiều chung sống, lúc đầu không thấy cái gì, nhưng đến lúc ly biệt, suy nghĩa nhớ thương không nỡ rời mới thực sự hiện ra.

Kỳ thực tôi cũng không nỡ xa cô ấy. Nhưng Chu Xuân đi theo đuổi hạnh phúc của mình, cho nên, chúng tôi nên ủng hộ cô ấy vô điều kiện.

Tôi nắm tay Như Yên thật chặt, nhẹ giọng an ủi cô, “Bây giờ giao thông rất phát triển, huống chi Chu Xuân chỉ đến Nam Kinh, cũng không phải xuất ngoại”. Nói xong câu này, tôi giật mình, chẳng bao lâu sau, hai chữ xuất ngoại tôi có thể nhẹ nhàng nói ra khỏi miệng, ở trong phòng, hai chữ này chính là từ khóa tuyệt đối cấm chỉ đề cập.

Tôi lắc đầu, cố vất đi phiền muộn, nâng Như Yên dậy, cô la ó, không đứng vững liền đặt mông ngồi xuống bậc thang, chỉ chỗ bên cạnh ra hiệu tôi ngồi xuống. “Diệp Tử, công việc cậu có tin gì chưa ?”.

Tôi lắc đầu, những người khác đều có mục tiêu trong cuộc sống, hình như chỉ có tôi vẫn đang tìm kiếm. Như Yên bỗng nhiên ngây ngôi cười nói : “Cũng không gấp, trong tay cậu có nhiều bằng chứng chỉ như vậy, còn sợ không tìm được công việc tốt sao. Cứ từ từ chọn, nhưng đừng để lâu quá”.

Tôi cười không đáp.

Như Yên đặt đầu gối lên cái song, thích ý duỗi thắt lưng, mặt nhắm lại, “Diệp Tử, tớ ngủ trước, tí nữa Chim to tới thì cậu đánh thức tớ”. Vừa dứt lời, lờ mờ một tiếng ngáy vang lên.

Thật là tốc độ, như tên lửa phóng lên.

Tôi cười lắc đầu, đắp thêm Như Yên áo ngoài, còn mình chậm rãi giãn hai tay hai chân, thực ra cũng chỉ khép mắt nghỉ ngơi một lúc, nhưng nghe tiếng bước chân dần dần tăng lên khiến thần kinh tôi buông lỏng lại buộc chặt lên.

“À, là anh”. Tôi thở phào một hơi, lấy tay lay gọi Liễu Như Yên, không may cô nàng ngủ như chết lay thế nào cũng không tỉnh, Chim to từng bước đến gần, “Để anh”, hắn ôm Như Yên vào lòng, động tác dịu dàng tinh tế tỉ mỉ, ” Cám ơn em đã thay anh chăm sóc cô ấy”.

Tôi đứng lên nhảy xuống vài cái, sau khi hai chân bớt tê, vỗ tay, “Được rồi, nhiệm vụ của tôi hoàn thành, Như Yên giao cho anh”.

Hắn gọi lại tôi, “Diệp Tử”.

“Sao?”. Tôi quay đầu hỏi.

“Một mình em có ổn không ? Hay là để anh đưa em về … “.

Tôi nhanh cắt ngang lời nói của hắn, “Không cần”. Xoay người, bình tĩnh nói. “Tôi không sao, anh nhanh đưa Như Yên về, hôm nay cô ấy uống không ít rượu”.

Chim to gãi gãi tóc, khuôn mặt có chút không tự nhiên, tôi nói qua, “Nếu như Hướng Huy nhờ anh làm như vậy , tôi cảm thấy không cần thiết”.

Hắn lúng túng cười cười, tôi đi vài bước, lại quay lại, cắn môi dưới, “Hướng Huy anh ấy … gần đây có liên lạc với anh không?”.

Chim to chậm rãi lắc đầu, khóe miệng tôi ý cười không tắt, “Vậy, tạm biệt”.

Có người từng nói đợi tốt nghiệp sẽ đến đón tôi cùng ăn mừng, người con trai đó, đã không xuất hiện.

Không do dự rời đi. Chẳng qua, khuôn mặt nhiều hơn hai hàng nước mắt mà thôi, những ngày không có anh bên cạnh, tôi sẽ cố gắng tạo thành thói quen.

 

 

Chương 38

Một người có thể yêu một người khác trong bao lâu? Câu trả lời là rất dài, rất dài, dài đến khi những kí ức bao phủ đầy bụi nhưng vẫn không che mất được những khoảng khắc tình yêu, dài đến khi cánh cửa hồi ức khóa chặt đến mục gỉ nhưng vẫn không bao giờ khóa được những suy tư nhớ mong vẫn còn đây, đó là tình yêu của thời kì này.

 

 

Ngày hôm sau lễ tốt nghiệp, tôi mang hồ sơ và bằng tốt nghiệp đến một doanh nghiệp tư nhân chuyên kinh doanh các mặt hàng thủy tinh mỹ nghệ để ký hợp đồng một năm làm việc, trong đó có trước ba tháng thử việc, đãi ngộ không cao, nhưng công việc trợ lý marketing tương đối nhẹ nhàng, quan trọng nhất khách hàng đều là nhà sản xuất trong nước, tôi sẽ không có bất kì tiếp xúc nào với tiếng Anh.

Sau trên QQ nhận được tin nhắn của Chu Xuân, cô lập tức mở miệng mắng: “Diệp Tử, cậu có phải thiểu não không? Có người như cậu không đấy? Chưa nói Thượng Hải nhiều doanh nghiệp liên doanh nước ngoài cậu không đến thử, nếu muốn đến làm danh nghiệp tư nhân, chí ít cậu cũng phải tìm mấy doanh nghiệp chuyên nghiệp tí chứ.” Tôi rất vui vì đã không nói với cô ấy ngay lúc đó, nếu không với tính cách nóng nảy của cô, có lẽ sẽ lập tức về ngay Thượng Hải, không những mắng chửi tôi một hồi, mà đến hợp đồng cũng có thể bị cô nàng xé nát.

Tôi rì rì gõ chứ, cô ấy đợi không kịp, lại nói một tràng, “Cậu có chuyên môn cao, tiếng Nhật của cậu có bằng cấp, cũng là trung cấp dịch miệng. không hề lãng phí chút nào”.

“Chu Xuân, tớ ghét tiếng Anh”. Tôi bình tĩnh gõ ra hàng chữ, “Tớ ghét tất cả mọi thứ liên quan đến tiếng Anh”. Tôi ghét đất nước đã mang Hướng Huy đi.

Cô ấy im lặng.

Bên kia, câu nói đầu tiên Như Yên online là: “Diệp Tử, cậu đến giúp Chim To đi, chúng tớ còn thiếu trợ lý, đãi ngộ tuyệt đối cao hơn so với cậu bây giờ”.

Tôi cười cười, Chu Xuân đúng là miệng rộng, một mình cô nàng biết cũng sẽ để đại biểu toàn thế giới biết. Quan hệ của Chu Xuân và Như Yên lớn mạnh vượt bậc, khiến tôi cũng có lúc phải ghen tỵ.

Lịch sự từ chối lời mời của cô ấy. Tôi biết rõ bạn bè không muốn tôi chịu khổ, tuy nhiên, có một số việc, người khác không giúp được, tôi phải tự mình đối mặt.

“Elva, cô vào đây một chút”. Điện báo vang lên, cắt ngang những suy nghĩ của tôi. Tôi vội vàng đáp lại. “Vâng, tôi đến ngay”.

Dừng bước trước văn phòng làm việc giám đốc, tôi chỉnh chu lại trang phục mới gõ cửa.

“Mời vào”. Giọng nói tinh tế dịu dàng, nếu như không phải sớm biết rõ cô ấy có tiếng làm việc điên cuồng, thật sự khó mà so sánh từ thanh âm dung mạo của cô ấy với lúc làm việc hăng hái, sắc nét khi đàm phán với khách hàng.

“Giám đốc Đinh, chị tìm tôi”. Cô ấy quen giữ khoảng cách với mọi người, vì thế tôi cũng lấy giọng điệu công thức hóa nói chuyện.

“Phải”, cô ấy gật đầu, “Cô tới đây ngồi”. Cô chỉ chỗ ngồi đối diện bàn làm việc.

Tôi bó tay bó chân ngồi xuống, có chút nôn nóng nhìn cô. Cô ấy cười, “Không cần lo lắng, tôi muốn nói chuyện với cô một chút thôi”. Nụ cười của cô rất cuốn hút, khiến tôi cảm thấy nhẹ nhàng hơn nhiều.

“Thời gian này đã thích ứng chưa?”. Rất ít khi nghe thấy cô ấy quan tâm mọi người như vậy, vẫn là giọng điệu hòa nhã dễ gần, tôi có phải nên thấy cảm động rưng rưng nước mắt hay không?

“Rồi ah”. Tôi trả lời ngắn gọn. Nghe một vị trợ lý marketing Ellen nói, trong hai năm qua, giám đốc Đinh đã thay đổi trợ lý không dưới mười lần, dường như không có người nào có thể chịu đựng quá ba tháng thử việc, lúc tôi nghe mấy lời này, tay chân cũng run lạnh.

Cô ấy nhấc chén trà lên, tao nhã nhâm nhi một ngụm, lại hỏi. “Vậy quy trình kinh doanh công ty đã biết rõ chưa?”.

Tôi trong lòng rùng mình, giờ mới vào đề. Tôi cúi thấp đầu, nhẹ giọng đáp. “Dạ rồi”.

“Rất tốt, ngày mai tôi đi ký hợp đồng, cô đi cùng tôi”.

Tôi kinh ngạc, hoài nghi nhìn cô, tôi nhớ rõ nhân viên đang trong thời gian thử việc không chính thức sẽ không thể tham gia vào việc kinh doanh công ty, vậy chuyện này là thế nào?

Đuôi lông mày cô hơi nhíu lại, với lấy chiếc bút trên bàn, “Không nhớ rõ lúc mình đi phỏng vấn đã nói gì sao?”.

Tôi híp mắt lại, suy nghĩ theo ánh mắt ngụ ý của cô ấy, dần dần trôi về cuộc phỏng vấn ngày hôm đó.

Trước mắt là một giám đốc trên dưới ba mươi, dáng người uyển chuyển trong bộ đồ thiết kế tinh xảo, hai chân thon dài vắt chéo nhau, cúi đầu có vẻ không quan tâm lật xem hồ sơ của tôi, nếu như không phải ánh mắt cô ấy sắc bén, tôi tuyệt đối nghĩ cô ấy chỉ là bình hoa tô điểm.

Cô ấy ngẩng đầu, “Diệp Tử?”.

“Là tôi”.

“Tôi đã xem thông tin của cô, danh hiệu tốt nghiệp, thành tích các môn đều xuất sắc, vì sao lại muốn đến công ty nhỏ chúng tôi chịu thiệt?”. Gương mặt cô ấy biểu hiện khiến người khó mà nắm bắt.

Tôi cẩn thận lựa chọn từ ngữ, nghĩ không cảm thấy có gì không tốt, dứt khoát buông ra nói: “Nếu như cô cho rằng quý công ty chỉ là công ty nhỏ, vậy tôi không ngại nói, tôi hy vọng làm đại hòa thượng trong miếu nhỏ, không phải làm một tiểu hòa thượng trong một ngôi đền lớn”. Nói xong, tôi nhún vai theo quán tính.

Kỳ thật không đợi tôi nói xong cô ấy liền cười, nhưng cô ấy rất lịch sự chờ tôi im lặng mới duỗi hai tay mỉm cười, “Cô so sánh rất thú vị. Diệp Tử, hoan nghênh cô gia nhập vòm trời công ty”.

Tôi thất thần, cho đến khi ngón tay nhỏ nhắn tinh nghịch của cô ấy thoảng qua trước mặt tôi, tôi mới mỉm cười áy náy.

“Muốn làm đại hòa thượng trong miếu nhỏ không phải trải qua rèn luyện sao được”. Khóe miệng cô ấy cười nhạt nhạt.

Cô ấy đưa cho tôi một cái đĩa, “Lấy cái này về xem, ngày mai có thể dùng đến”.

Tôi tiếp nhận. “Giám đốc Đinh, nếu không còn việc gì khác, tôi ra ngoài trước”.

Cô ấy im lặng một lát: “Còn có một chuyện”.

Tôi đã chạy tới cửa, lại phải lộn trở lại.

Cô ấy cười nhẹ, “Về sau đừng gọi là giám đốc Đinh, gọi tôi là Ariel hay Đinh Thần”.

Tôi cũng mỉm cười.

Ra khỏi phòng làm việc, tôi lập tức chạy đến phòng nghỉ rót cốc nước cho mình.

Ellen theo đuôi ngay sau đó, chụp vỗ ngực, làm như kinh hồn bị chấn động hỏi: “Đi lâu thế làm tớ phải lo lắng. Bị mắng hả?”.

Đúng là nữ bát quái, tôi dở khóc dở cười, cốc vào trán cô, “Không như tưởng tượng đáng sợ của cậu đâu”.

“Nói đi nói đi, cô ta tìm cậu làm gì?”. Ellen một bên hỏi tôi, một bên thò đầu nhìn ngóng xung quanh, sợ Đinh Thần bỗng nhiên lại xuất hiện.

Tôi bật cười, chịu không nổi cô nàng quấn quýt làm phiền, liền kể lại những gì xảy ra.

Sắc mặt Ellen lập tức thay đổi, “Cậu thảm rồi Elva, đấy là thủ đoạn thông thường của cô ta đấy, chờ sau khi cậu gặp khách hàng về, cô ta sẽ mượn cơ  hội tìm khuyết điểm mà mạt sát cậu”. Cô nàng còn làm động tác chặt đầu lên cổ tôi.

“Cứ như có khủng bố sao?”. Tôi không khỏi sờ sờ vào cổ.

“Đương nhiên”. Ellen trịnh trọng nói.

Chẳng lẽ lòng người thực sự khó lường, tôi còn chưa có kinh nghiệm, dễ dàng bị người làm cảm động.

Buổi chiều, lên QQ nói cho Liễu Như Yên việc này, cô ấy lo lắng cho tôi: “Diệp Tử, cậu vẫn nên đến chỗ Chim to đi, tất cả chúng ta làm cùng một chỗ, tốt xấu gì có thể chăm sóc lẫn nhau, cũng không sợ chịu oan ức. Nếu Chim to dám bắt nạt cậu, tớ sẽ lột da anh ta”.

Tôi sảng khoái đáp: “Được rồi, nếu như tớ bị sa thải, sẽ đến cô cậu kiếm miếng cơm ăn”.

“Một lời đã định”. Không chỉ như vậy, cô ấy còn gửi một icons nghi ngờ gõ tay. (đoán là icons :-w này).

“Nếu muốn nói mấy lời an ủi tớ, vậy buổi tối mời tớ ăn cơm đi”. Đối với môn nghệ thuật lừa đảo này, tôi luôn vận dụng rất hiệu quả.

“Không thành vấn đề, đến chỗ cậu muốn đi, năm rưỡi tớ tới đón cậu tan tầm”. Cô ấy bỗng đắc ý gửi một icons cười tươi tắn, “Thuận tiện cho cậu xem xe tớ mới mua”.

Tôi cứng lưỡi, thì ra mới mua xe, tôi chỉ đòi một bừa cơm có phải quá thiếu hay không, phải, tí nữa bắt cô nàng mời mình đi clubbing.

Cô ấy lại gõ tiếp một chuỗi kí tự, “Tớ còn hẹn Trình Anh, Tử Du, Trần Đông còn Mai Mai không đi được, hẹn sẽ gặp lần sau”.

Rất lưu loát, không hổ bây giờ là đại thần tài chính nắm quyền cai quản hết kinh tế.

Tôi nghĩ ngĩ, cười xấu xa ra chủ ý, “Bồ hóng, có cần nói bóng gió với Chu Xuân không, kích thích cô ấy một chút”.

Lúc này Như Yên vỗ tay đồng ý, chúng tôi thương lượng mỗi người gửi một câu nói đến Chu Xuân, tôi nói là: “Buổi tối Như Yên mời cơm, không ăn cũng uổng”. Như Yên nói là: “Chu Xuân, buổi tối đụng đầu ở Trúc gia trang, không gặp không về”.

Chu Xuân giậm chân giận dữ, “Các cậu là đúng là hai nha đầu xấu tính, chờ đó xem tớ”.

Tôi và Như Yên trăm miệng một lời: “Cậu cắn tớ a. Who sợ who”. Như Yên còn thêm vào một câu: “Cậu theo võng tuyến tới đây đi, tớ để lại cho cậu khối cá”.

Cô ấy dùng chiêu cuối cùng, là coi thường chúng tôi, bất luận chúng tôi nói gì cô ấy cũng không thèm để ý, đến cuối cùng vẫn là chúng tôi bất nhân trêu trọc, không buông tha cho.

Tuy nhiên chiêu này vào hôm này có vẻ không hiệu quả, tôi và Như Yên hiếm khi ăn ý như vậy tự nhiên muốt phát huy thật tốt.

Thế là có đoạn đối thoại như sau :

“Cơm nước xong còn có hoạt động gì nữa ?  Clubbing đi ?”.

“Hay là karaoke đi, đã lâu không hát hò rồi”.

“Cũng được, đúng rồi, tối nay Trúc gia trang có đồ ăn gì đắc sắc ?”.

“Có canh cá, vẫn là thịt gà trúc, mì Hoành Thánh giống lần trước nữa”.

Chúng tôi anh một câu tôi một câu, bên kia nha đầu Chu Xuân nhất định là hàm răng nghiến ken két, nhưng không thể làm gì được.

Kịch hay này vẫn diễn cho đến khi Chu Xuân thật sự chịu không nổi, kêu gào muốn tuyệt giao với chúng tôi, lúc này mới kết thúc.

Bỗng trên QQ có một avatar xa lạ nhảy lên, tôi mở ra, một người bạn tên Phong gửi tin nhắn : “Buổi tối có mưa, nhớ mang ô, về nhà sớm đấy”.

“Này, bạn là ai ?”. Tôi động tác rất nhanh, cứ như gửi tin đồng thời, nhưng người đã không có tung tích.

Cẩn thận xem thông tin của hắn, xác định mình không quen, kì lạ, con người này lúc nào đã thành bạn bè tốt của tôi, sao một chút ấn tượng cũng không có, lại nói, trong QQ của tôi ngoài bạn học ra thì toàn là bạn thân, sao hắn có thể chui vào được ?

Vốn định trực tiếp đưa vào sổ đen, lại sợ là bạn học thay đổi tên trong thời gian ngắn tôi đã không nhận ra, huống chi hắn cũng không quấy rầy tôi, cũng từ bỏ.

Trước khi tan việc, tôi hoàn thành chắc chắn công việc một ngày, nghĩ đến cái đĩa vừa Ariel đưa cho tôi, bây giờ lại chắc chắn xem xét để tăng ca, không bằng lưu một bản sao mang về, để thời gian buổi tối bù lại một chút.

Lúc đứng trước công ty chờ Như Yên, một chiếc Honda Accord màu xanh lam chậm rãi từ garage chạy ra, Ariel thò đầu ra. “Đi không, để tôi tiễn cô một đoạn đường ?”.

Nghĩ đến cuộc đối thoại với Ellen, tôi theo bản năng kháng cự, tính toán thời gian Như Yên cũng sắp đến rồi, không nên vô duyên vô cớ thiếu một khoản nợ tình người.

Tôi vẫy tay chào cô ấy, “Bạn tôi sắp đến rồi, không cần phiền vậy đâu”.

Cô cười quay kéo cửa kính xe, đạp ga, phóng xe vượt qua, để lại một làn khói.

Khi tôi ra cửa là lúc Ellen ở lại tăng ca, lúc cô ấy mang theo một túi lớn đi ra, Như Yên còn chưa đến, tôi không ngừng nhìn đồng hồ đeo tay, có chút không bình tĩnh.

“Elva, cậu chưa đi à ? “.

“Uh, tớ đợi bạn”.

Từ xa đi tới một người đàn ông ngoại hình xuất chúng, áo khoác tùy ý khoát lên cánh tay, theo cái nhìn của tôi, người này phải cao mét chín trở lên, không nghĩ đến anh ta đi lên rồi ôm lấy Ellen, Ellen trông mỏng manh nhỏ bé và yếu ớt ở trong vòng tay anh ta, cảm giác như ôm một búp bê bỏ túi.

Ellen mặt thoáng hồng, ra sức đẩy anh ta, “Anh thật là, để người khác nhìn thấy kìa”.

Chàng trai không coi ai ra gì nói, “Chúng ta cũng không phải chưa bị người khác nhìn thấy”. Giàu có từ tính thì giọng nói cũng thật dễ nghe.

Tôi đứng một bên hơi nhếch khóe miệng, Ellen không kịp đến chỗ tôi giới thiệu soái ca, đã bị cưỡng ép kéo đi, tôi không khỏi tiếc nuối thở dài, lại không biết lúc nào Như Yên đã đến bên cạnh tôi, mắt không chớp nhìn về hướng  Ellen rời đi.

 

Một người có thể yêu một người khác trong bao lâu? Câu trả lời là rất dài, rất dài, dài đến khi những kí ức bao phủ đầy bụi nhưng vẫn không che mất được những khoảng khắc tình yêu, dài đến khi cánh cửa hồi ức khóa chặt đến mục gỉ nhưng vẫn không bao giờ khóa được những suy tư nhớ mong vẫn còn đây, đó là tình yêu của thời kì này.

————–

“Các cậu quen nhau à ?”. Tôi hiếu kì hỏi.

Cô ấy lắc đầu, “Tớ giờ mới phát hiện hóa ra là một nam một nữ”.

Tôi buồn cười nói, “Cậu tưởng là hai đàn ông ah ? Không phải cậu đọc quá nhiều truyện đam mỹ đấy chứ ?”.

“Không phải”. Như Yên thề thốt phủ nhận, “Từ xa xa tớ nhìn qua, tưởng một đàn ông mang theo một bình nhiệt, đến gần mới biết rõ không phải cái đó”.

Tôi gần như ngất xỉu.

Cô ấy tiếp tục nói hùng hồn : “Cho nên nói muốn tìm đối tượng nhất định phải chú ý thân hình hai bên cân đối. Như tớ và Chim to đây này, chắc chắn là sự kết hợp hoàn hảo nhất”.

Tôi không khách khí nói : “Cậu và Chim to còn một trắng một đen, tớ đoán các cậu sẽ sinh một ngựa vằn”.

Như Yên hét oa oa mấy tiếng, bổ nhào vào eo tôi, “Được lắm Diệp Tử, cậu bị Chu Xuân làm hỏng rồi, thực sự học hỏi thành người khó coi rồi”.

Tôi cười đến hết hơi, miệng không ngừng xin khoan dung, cô ấy mới buông tha tôi.

“Này, xe cậu đâu? Không mang tới đây? Nơi này có thể dừng xe mà”. Tôi hết nhìn đông rồi lại nhìn tây, Như Yên uể oải nói: “Bị Chim to lái đi rồi, hại tớ phải đánh lẻ một mình đến đây, kết quả gặp phải đường vòng ách tắc giao thông nghiêm trọng, thực vội đến chết tớ”.

“Chim to không đưa cậu đi sao?”. Tôi cũng thuận miệng vừa nói, Như Yên trừng mắt liếc tôi, “Chúng ta tỷ muội tụ họp, anh ta tới làm cái gì?”. Còn không quên véo tai tôi, ý bảo tôi dám ăn nói mập mờ.

Khi chúng tôi vào đến cầu khóa Trúc gia trang tránh gió đường, Trình Anh và Tử Du đã sớm đến từ lâu. Cũng vài tuần không gặp, Tử Du càng ngày càng tươi ngon mọng nước, nét mặt Tử Du tương đối tươi sáng, Trình Anh gần đây gầy yếu đi rất nhiều, cũng có vẻ tiều tụy không tốt.

Nơi này kinh doanh rất tốt, hai tầng đều đầy kín chỗ ngồi, nếu không phải Trình Anh và Tử Du đến sớm, có lẽ lúc này sợ rằng không có chỗ mà ngồi.

“Ở đây, trà sửa Hồng Kông rất nổi tiếng, có muốn gọi một phần không?”. Như Yên cầm menu hỏi.

Tôi luôn ham trà sữa như mệnh, Tử Du không đưa ra quyết định, bộ dạng Trình Anh như mất hồn mất vía, một mình Như Yên ôm lấy mọi việc.

Đồ uống luôn được bê trước so với món chính, Như Yên ngậm uống hút mơ hồ không rõ hỏi Trình Anh: “Anh tử, cậu định ở lại Thượng Hải hay đi Bắc Kinh, quyết định chưa?”.

Trình Anh cắn môi dưới, nhanh chóng ngẩng đầu, tầm mắt hướng về phía chúng tôi: “Tớ…”.

Như Yên mắt trợn tròn: “Cậu còn chưa nghĩ được sao, tớ thật phục cậu đấy”.

Trình Anh cụp mi, nhẹ nói: “Bồ hóng, tớ nói ra cậu đừng mắng tớ”.

Như Yên cười mắng: “Cậu là đồ ngốc sao, tớ sao phải mắng cậu”.

Giọng Trình Anh có chút khó nói, “Tớ nghĩ rồi, anh ấy đã không nguyện đến Thượng Hải, còn tớ cũng không muốn mất đi mối quan hệ này, chỉ bởi quá khứ của tớ”.

Tôi vẫn tiếp tục giữ im lặng, chúng tôi rất hiểu Như Yên, nếu như Trình Anh không định buông lời nói, nhất định Như Yên không tránh khỏi tức giận, trước mắt, cô ấy chỉ phải nhịn xuống.

Khóe miệng Như Yên hiện một nụ cười khổ, “Anh tử, nếu cậu cảm thấy đáng thì cứ làm vậy đi, tớ sẽ không mắng cậu”. Cô ấy cầm cốc của mình lên, “Tới đây, vì hạnh phúc của cậu chúng ta cũng cạn một chén”.

Mỗi cô ấy được mời rượu, tuy nói vậy nhưng bốn người bốn chén cùng đụng vào nhau.

Đây cũng là điển hình vì một tình yêu mà đi đến tận chân trời.

Trước là Chu Xuân, bây giờ là Trình Anh cũng đi trên con đường này, với tôi tuy không biểu lộ bất kì quan điểm nào, nhưng bí mật của tôi là cực kì bội phục hai cô ấy, muốn đến một nơi hoàn toàn xa lạ để sinh tồn, cái này cũng cần rất nhiều dũng khí và quyết tâm a.

Tôi cũng từng nghĩ, nếu lúc trước Hướng Huy sớm nói với tôi về quyết định của anh, hơn nữa yêu cầu tôi đến nước ngoài cùng anh đào tạo sâu, tôi có thể rời khỏi ba mẹ, rời khỏi bạn bè, không chút do dự gì đi theo anh được không ?

Câu trả lời là không.

Tôi đối với mình còn thiếu lòng tin, tôi không đủ độc lập, tôi chỉ thích được gia đình bao dung cả đời, cho nên, tôi sẽ không đồng ý.

Sau bữa cơm tối, dưới sự đề nghị của Như Yên, một hàng bốn người trả tiền cửa hàng rồi đi Karaoke. Đường hơi xa, ngồi trên xa taxi Trình Anh ngủ gà ngủ gật, đầu theo nhịp xe xóc nảy đong đưa trái phải, tôi và Như Yên nhìn nhau cười, nha đầu này, để làm quyết định này, cũng phải đấu tranh trong một thời gian dài.

Như Yên và Chu Xuân có tiếng là mạch bá, trước kia lúc vào phòng K, microphone cơ bản chuyển trong tay hai người này, có lúc còn vì tranh hát một bài mà đập bàn tàn nhẫn, lần này không có Chu Xuân ở đây, Như Yên cũng có vẻ hết thời hứng thú.

Trình Anh ngồi một mình một góc, ngọn đèn chiếu lên mặt cô ảm đạm, có chút mơ hồ không rõ, tôi đẩy đẩy cô ấy, “Vui vẻ lên, về sau cậu đi Bắc Kinh, như vậy cơ hội gặp mặt không nhiều”.

Trình Anh miễn cưỡng nặn ra một nụ cười, tôi bóp khuôn mặt không nhiều thịt cô ấy, “Hát bài gì nào, tớ giúp cậu chọn “. Tôi nhìn sang Tử Du gắng sức gọi to. “Một mình cậu ấy hát gần như không, chúng ta cùng cậu ấy cầm mic đi”.

Bùi Tử Du thừa lúc nhạc dạo đầu quay sang chúng tôi làm ngoáo ộp, giúp Trình Anh vui vẻ.

Chuông điện thoại di động dồn dập vang lên, tôi chậm rãi đi ra ngoài, cách một cánh cửa vẫn có thể nghe thấy tiếng cười bên trong, bấm phím trả lời, lịch sự hỏi : “Xin hỏi ai vậy ?”.

Đầu bên kia điện thoại truyền tới tín hiện bị nhiễu sóng, tiếng “xì xì xì” ngay sau đó rồi dập máy, tôi ngây ngốc cầm điện thoại một lúc mới nghĩ đến tìm nhật kí cuộc gọi, tuy nhiên, chỉ thấy một chuỗi dài con số lộn xộn.

Tôi cũng không để ý, dùng IP điện thoại gọi tình trạng này thường xuyên xảy ra.

Vừa định trở về, phòng bên cạnh loáng thoáng vang lên một giai điệu, khiến chân tôi gần như không đứng vững.

Tôi vô lực bám vào tường, lòng bàn tay trên màn hình điện thoại di động vô thức vuốt ve.

Lúc này, bên trong náo nhiệt nhảy nhót, bên ngoài cô đơn lạnh lẽo.

Tiếng hát xa xa kéo dài lúc này như một sự mỉa mai lớn.

Chúng tôi từng để lại quá nhiều hồi ức, nhưng cuối cùng tôi đã phát hiện, rất nhiều thứ trong đó bài hát có ý nghĩa quan trọng “Đôi mắt của em”, lại không có cơ hội tái hợp hát.

Tôi nhắm mắt lại, sương mù bao phủ tầm mắt, lông mi đã dính vào những giọt nước nhỏ, cố gắng giữ mình bình tĩnh, chỉ có tôi biết rõ đó là một loại chấn thương âm thầm.

Không dễ dàng  gì mới ổn định tâm trạng, tôi trở về ghế ngồi, Như Yên có chút lo lắng, liếc mắt nhìn tôi, “Diệp Tử, sắc mặt cậu không tốt, có chuyện gì thế ?”.

Tôi mệt mỏi lắc đầu, không muốn nói chuyện.

“Cậu đi lâu thế tớ còn tưởng cậu rớt trong bồn cầu rồi chứ ». Rõ ràng là một câu đùa vui nhưng tôi không sao cười được.

Lúc kim đồng hồ ngừng ở mười giờ, Tử Du nhìn điện thoại di động, đứng dậy nói : “Có người tới đón tớ, tớ đi trước đây”.

Tôi nói phụ họa : “Chúng ta cũng về thôi, mai tớ còn phải đi làm”. Như Yên ra lệnh một tiếng, tan cuộc.

Tử Du đi bộ lên phía trước, một chiếc Maybach màu bạc gọn gàng chạy đến.

Cửa mở ra, một người đàn ông xuống xe, rất có phong độ thay Tử Du mở cửa xe, chờ cô ấy ngồi yên mới cẩn thận đóng cửa .

Như Yên vỗ tay phát ra tiếng, tán thưởng, “Woo, Tử Du thật có bản lĩnh, đầu năm nay mới bảo BMW là nhà giàu mới nổi, nhưng Maybach mới thực sự là hương vị của người có tiền”.

Đang nói vui, Chim to ở bên kia vẫy tay chào chúng tôi, “Lên xe “. Hắn mới mua Buick LaCrosse nửa cũ nửa mới, Như Yên gãi đầu ngại ngùng nói: “Vốn định khoe khoang một chút, ngược lại kết quả bẽ mặt”.

Thật thẳng thắn, nhưng cũng chính là Như Yên không câu nệ chuyện này.

“Có cần tớ tiễn các cậu một đoạn đường không ?”. Như Yên mở cửa xe tùy tiện cởi giày.

Tôi từ chối khéo ý tốt của cô ấy, “Không cần, tớ tự về được. Cậu tiễn Anh tử đi, cũng vừa lúc tiện đường”.

Xe đã khởi động, Như Yên vẫn không quên dặn dò tôi, “Chúng tớ đi trước, cậu về cẩn thận, tới nơi gọi điện cho tớ”.

Tôi cười nhìn theo xe đi xa.

Trời đầy sao, trăng trong như nước, bóng đêm trải dài mênh mông.

Vừa rồi thời tiết còn mát mẻ, lúc này lại lặng lẽ mưa phùn. Tôi khẽ rùng mình một cái, ôm chặt hai vai.

Mưa bụi bay dày xuống đất, cuồn cuộn nổi lên một cơn bão nhẹ.

Có chút hối hận khi từ chối lời mời ngồi chung xe của Như Yên.

Mưa rơi lớn dần, tôi tăng tốc bước chân.

Mưa lớn che trời rơi xuống, đánh vào mặt đau rát.

Bỗng dưng muốn khóc.

Nước mắt hòa với nước mưa chảy dài hai bên má, khó có thể nhận ra là nước mắt, hay chỉ là nước mưa.

Trượt chân, tôi lảo đảo ngã xuống đất, tôi nhìn chiếc váy lấm bẩn, vuốt đầu gối sưng, cuối cùng không thể kiềm chế được những bi thương đã tích tụ từ lâu, bưng mặt, nước mắt như đoạn ngọc trai rơi xuống.

Đêm yên tĩnh, tiếng mưa bên ngoài cửa sổ hòa với tiếng khóc mỏng manh thê lương, đó là nỗi buồn tuyệt vọng đến cùng cực.

Mưa ướt đẫm không khí, mệt mỏi thương tâm, trong ký ức của tôi tình yêu cổ tích đang dần dần tiêu tan.

Về đến nhà, chật vật tắm qua người, tôi mỏi mệt ngồi trước máy tính, lấy cái đĩa ra, công việc để tiếp tục sống nên cần phải tiếp tục.

QQ liên tục báo đến tin nhắn, tất cả cùng một nick.

“Bạn về đến nhà chưa, bên ngoài đang mưa rất to”.

“Ngày mai thời tiết chuyển lạnh, nhớ mặc nhiều áo vào”.

” Nếu như bạn thấy tin nhắn này thì trả lời cho tôi, tôi rất lo lắng cho bạn”.

” …. “.

Lại là người tên Phong.

“Bạn là ai, bạn rốt cuộc là ai ?”. Tôi ức chế không kiềm được xúc động, hung dữ hỏi.

Đối phương không hề có phản ứng.

Tôi mài đao soàn soạt : “Nếu bạn không nói thêm câu nào nữa, tôi sẽ thêm bạn vào danh sách đen”.

Vẫn không có ai trả lời.

“Có phải là… Hướng Huy không ?”. Ngón tay run run, đánh hai chữ này dường như rút hết toàn bộ khí lực của tôi.

Cuối cùng cũng có trả lời: “Xin lỗi, tôi không phải”.

Tuy rằng hắn trả lời trong dự tính, nhưng một nỗi thất vọng vẫn nháy mắt bao quanh tôi.

“Vì sao bạn lại nói xin lỗi tôi, bạn thực sự là ai?”. Tôi không thể nghĩ thêm cách nào, chỉ có thể dựa vào cảm giác làm việc.

Lần này hắn trả lời rất nhanh, “Tôi chỉ là một người quan tâm đến bạn, không hơn”.

“Nếu như bạn không phải anh ấy, bạn không có quyền quan tâm đến tôi”. Tôi cười, nước mắt lại chảy xuống.

Tôi gỡ bỏ hắn khỏi danh sách bạn tốt, không chút do dự.

Tôi lại mở ngăn kéo lấy từng đồ vật kỉ niệm Hướng Huy tặng tôi, nhẹ nhàng chạm nhẹ đầu ngón tay, sau lập tức cất đi, sợ nhìn thêm vài lần, ngay cả chúng cũng rời tôi mà đi.

Tôi soi gương nhìn vào mắt mình, nghiêm trọng khác thường nói : “Hướng Huy, em mệt mỏi rồi. Nếu như anh không trở về, em quyết định sẽ quên anh”. Trong giọng nói thấy rõ nỗi mỏi mệt thê lương. Trên gương sương mù mờ mịt, tôi duỗi tay, khẽ để lại một ấn ký :

IwishIknewhowtoquityou.

 

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+