Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Đánh cắp tình yêu- Phiên ngoại 04+ 05 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Phiên ngoại 4: Tân hôn

Edit: Bi

nguồn:http://bin0kun0.wordpress.com/

Cuộc sống sau khi kết hôn của Phương Khiêm và Giản Tình chẳng hề ngọt ngào như trong tưởng tượng. Nguyên nhân chủ yếu là vì hai người vốn luôn quấn quít nhau nay lại không có thời gian được bên nhau. Việc này so với việc công ty làm ăn thua lỗ mất mấy triệu đồng còn khiến người nào đó buồn bực hơn. Mà người đang buồn bực này đương nhiên chính là Phương boss vĩ đại của chúng ta.
Còn về lý do vì sao hai người họ không có thời gian bên nhau, thì hễ nhớ tới việc này, Phương boss trước nay luôn kiềm chế rất tốt cũng không nhịn được chỉ muốn mắng chửi người.
Nhà họ Phương tuy ít người nhưng nhiều quan hệ dây mơ rễ má. Chỉ cần người đó có một ít quan hệ với nhà họ Phương cũng tự xưng là thân thích của họ. Từ bé đến lớn, Phương Khiêm sợ nhất là gặp họ hàng, mỗi lần gặp xưng hô cứ loạn xì ngầu cả lên, không nản mới lạ.
Lần này kết hôn, Phương Khiêm là con cả của nhà họ Phương, lại là người thừa kế duy nhất của Phương thị, bởi vậy hôn lễ của anh long trọng đến mức người bình thường chẳng thể tưởng tượng nổi. Cũng chính vì lễ kết hôn này mà nhà họ Phương vốn quạnh quẽ, vắng vẻ nay lại đông đúc, nhộn nhịp, ngay cả người hầu cũng phải tăng lên gấp đôi.
Phương Khiêm cho rằng mẹ mình mời nhiều người như thế là không cần thiết. Đứng ở góc độ của nhà kinh doanh, đây là một việc hao phí tiền của. Nhưng ba mẹ anh lại nghĩ hôn nhân đại sự thì phải tưng bừng náo nhiệt, càng nhiều người tham dự càng tốt chứ sao.
Sau khi kết hôn, Phương Khiêm và Giản Tình cũng bị yêu cầu ở chung với ba mẹ một thời gian. Phương boss không đồng ý, nhưng Giản Tình hết lời khuyên nhủ anh. Cô nói nếu hai ông bà thích đông vui thì cứ chiều lòng họ.
Nhưng kể từ đó, không gian nhỏ của hai người bị phá vỡ hoàn toàn.
Buổi sáng Phương boss thức dậy, bên cạnh đã trống không, đi tìm người hỏi thì họ nói mợ chủ đã đi cùng bà chủ từ sáng sớm tinh mơ. Vậy là đến tận giờ boss đi làm mà vẫn chẳng thấy được bóng dáng vợ yêu.
Giờ nghỉ trưa, Phương boss gọi điện thoại cho vợ yêu, không có ai nghe, gọi đến máy bàn, quản gia bảo mợ chủ với bà chủ ra ngoài ăn cơm. Thế là hết giờ nghỉ trưa, boss vẫn chẳng được nói chuyện với vợ yêu lấy nửa câu.
Buổi chiều tan tầm, Phương boss về nhà đúng giờ, muốn mau chóng nhìn thấy vợ yêu. Ai ngờ về đến nơi, quản gia nói mợ chủ và cô chủ đi dạo phố chưa về.
Boss trầm ngâm hồi lâu, sắc mặt lạnh lẽo đi về phòng sách.
Tình huống này nếu chỉ xảy ra trong vòng một, hai ngày thì ắt hẳn Phương boss vẫn còn kiên nhẫn được, nhưng vấn đề là cả một tuần rồi, ngoài khi lên giường đi ngủ có thể thủ thỉ tâm sự với vợ yêu, còn lại những lúc khác boss muốn gặp vợ thì khó hơn cả lên trời.
Rốt cục, Phương boss nổi giận, vợ anh chẳng nhẽ anh còn không rõ. Cô trời sinh tính tình dịu dàng thùy mị, làm việc gì cũng luôn suy nghĩ cho người khác, nhưng đâu thể vì thế mà lôi cô đi khắp nơi được. Cô mệt mỏi, anh thấy đau lòng lắm. Việc mọi người niềm nở, quan tâm tới Giản Tình, ở trong mắt Phương boss, lại chẳng khác gì tra tấn cô.
Vậy là, ở nhà ba mẹ sau khi kết hôn đúng một tuần, Phương boss không hề do dự sắp xếp hành lý, mang theo vợ yêu ngoắt mông bỏ chạy.
Nhân vật chính đều đã đi cả, đám người thân thích đến nhà họ Phương ăn chực cơm cũng chẳng có lí do gì ở lại, bèn lục tục thu dọn đồ đạc đi luôn. Dù sao, ai nấy cũng cảm thấy hài lòng mỹ mãn rồi.
Mẹ Phương Khiêm không hiểu sao con mình lại tức giận, “Em chỉ muốn thân hơn với Tiểu Tình thôi, việc này có gì sai đâu?”. Bà hỏi người bạn già như vậy.
Ba Phương Khiêm thở dài, lắc đầu đáp: “Em không sai, chỉ không sắp xếp thời gian hợp lý thôi. Em không thấy à? Thằng nhóc nhà chúng ta bám Tiểu Tình chặt lắm”.

Sau khi kết hôn, cuộc sống của Giản Tình khá nhàn hạ, hầu như cô không phải làm gì ngoài việc xem TV, chơi game online, đi mua sắm quần áo, trang sức với mẹ và em chồng. Sau một khoảng thời gian dài như vậy tiếp diễn, Giản Tình cảm thấy mình chẳng những phung phí tiền của mà còn lãng phí cả thời gian. Mặc dù số tiền chồng cô kiếm được đủ để cô tiêu xài cả mấy đời, nhưng nếu cứ nằm nhà chơi không thế này thì quả đúng là gánh nặng cho tiến trình hiện đại hóa ngày nay!
Bởi vậy vào một ngày nọ, sau khi đã sửa soạn tươm tất, Giản Tình bèn đi thẳng đến Phương thị. Từ sau khi lên làm bà Phương, Giản Tình rất hiếm khi đặt chân vào đây, thế nên ai ai nhìn thấy cô xuất hiện cũng hồ hởi tiến lên chào hỏi. Đến khi cô vào thang máy thì đám người thăm hỏi đã kéo tới đông nghìn nghịt.
“Nhìn thấy không, kia là nhân vật trong truyền thuyết của công ty, phiên bản hiện đại sống của cô bé lọ lem đó!”.
“Trông cũng được đấy chứ…”.
“Nghe nói sau khi boss kết hôn thì không hề tham dự một buổi xã giao thông thường nào, vừa tan làm đã chạy ngay về nhà với vợ”.
“Phương boss quả là người đàn ông tốt, tiếc là không có phần cho chúng ta”.
“Nghe nói vợ tổng giám đốc ban đầu là trưởng ban phòng thị trường, sau khi kết hôn thì nghỉ không đi làm nữa”.
“Giàu thế rồi còn đi làm làm gì, họa chăng là bị điên”.

Ấy thế mà nhân vật chính đang được bàn tán rôm rả của chúng ta, quả thật hôm nay đến Phương thị để đi làm, chẳng lẽ cô bị điên thật? Đáp án là… Đúng vậy, cô sắp điên rồi, rỗi rãi đến phát điên mất rồi!
Giản Tình đi một mạch đến văn phòng tổng giám đốc, đúng lúc Phương Khiêm đi họp về. Nhìn thấy vợ yêu đang ngồi trên sofa, anh nửa ngạc nhiên nửa vui mừng, lấy tay sập cửa lại, rồi ôm chầm cô vào lòng, “Sao thế, muốn đến công ty gặp anh à?”.
Giản Tình lờ đi câu nói ngọt xớt của anh, nới rộng khoảng cách giữa hai người, rồi nghiêm túc nói: “Anh sắp xếp cho em làm việc ở Phương thị, hay là để em đi tìm việc ở công ty khác?”.
Phương Khiêm nhíu mày, cười to, “Trừ Phương thị ra thì còn ai dám thuê vợ của Phương Khiêm này chứ?”.
“Khiêm, em không nói đùa, em thật sự muốn đi làm. Em không thích ru rú ở nhà suốt ngày, cả người chẳng còn tí sức sống nào. Em tin anh cũng không muốn thấy em lúc nào cũng lầm lũi”.
Phương Khiêm phớt nhẹ lên má cô một nụ hôn, gật đầu nói: “Được, vậy em đi làm đi, có điều chức vụ là do anh quyết định”.
“Chức vụ gì vậy?”. Thấy anh đồng ý, Giản Tình vui vẻ hỏi.
Phương Khiêm suy nghĩ một lúc lâu, rồi đáp: “Chức vụ thấp thì không thích hợp với em. Giờ em mà làm việc cùng với các nhân viên khác thì chắc chắn bọn họ sẽ thấy không tự nhiên. Thế này vậy, đúng lúc anh đang thiếu một trợ lý, em tới thay vị trí đó nhé”.
“Trợ lý tổng giám đốc à? Cụ thể em phải làm những gì?”.
“Chỉ cần cố gắng hết sức phối hợp làm việc với anh là được…”. Phương boss nhẹ nhàng nói bâng quơ một câu.
Về sau, vào một ngày nào đó, lúc Giản Tình bị Phương Khiêm đè lên bàn làm việc như hổ vồ mồi, cô mới đột nhiên hiểu được hàm ý trong câu nói của boss hôm ấy. Anh bảo cô gắng sức phối hợp với anh, thì ra ý anh là… muốn phối hợp làm chuyện đó!!!

Kết hôn được hai năm, Giản Tình sinh cho nhà họ Phương một đứa cháu trai kháu khỉnh. Khỏi phải nói ba mẹ chồng cô vui mừng đến cỡ nào, hai ông bà lập tức thu dọn hành lý chuyển đến biệt thự của Phương Khiêm, cả ngày tranh nhau bế thằng cháu nội bụ bẫm.
Phương Khiêm được làm bố đương nhiên cũng rất vui vẻ. Ngày con trai tròn một tháng tuổi, anh vung một số tiền lớn mở tiệc ở nhà hàng sang trọng nhất thành phố S, tưng bừng náo nhiệt suốt ba ngày liền.
Thế nhưng lúc con trai mới sinh, Phương boss đâu có được phong độ như lúc này. Giản Tình muốn đẻ một mình, còn Phương boss lại kiên quyết ở bên cạnh cô, kết quả anh phải giương mắt nhìn vợ yêu đau đớn đến chết đi sống lại. Dù anh là người đã trải qua nhiều sóng to gió lớn, lúc ấy chân vẫn tự dưng mềm nhũn ra. Mặt mày anh tái xanh, nắm chặt lấy tay vợ, luôn miệng trấn an cô.
Thằng cu này dùng dằng hơn mười sáu tiếng đồng hồ mới chịu chui ra, làm mẹ nó suýt nữa mất nửa cái mạng, còn bố nó thì suýt nữa bay mất nửa hồn phách.
Nhìn đứa con da nhăn nheo cất tiếng khóc chào đời trong vòng tay y tá, Giản Tình cảm thấy như đã trải qua cả một đời người.
Lúc Giản Tình đẻ, ba mẹ cô từ quê lên thăm, được hai ông bà thông gia niềm nở giữ lại nên cũng quyết định ở chơi một thời gian. Vậy là bốn ông bà già cùng sống trong một căn biệt thự nho nhỏ. Thấy thế, Phương Khiêm đắc ý nói với vợ: “Em xem, trước đây quyết định mua hai căn hộ quả rất chính xác”.
Lúc ở cữ, thằng cu này cả ngày ăn rồi lại ngủ, ngủ rồi lại ăn, chẳng khác lợn là mấy. Đôi khi tỉnh giấc, nó chỉ mở mắt nhìn quanh bốn phía, rồi lại lập tức nhắm mắt ngủ tiếp. Ngoài ăn uống nghịch ngợm ra, hầu hết thời gian nó đều lăn quay ra ngủ.
Mấy ông bà già xúm quanh giường nó, chờ mấy tiếng đồng hồ cũng chỉ để ngắm lúc nó tỉnh ngủ.
Sau một hồi ngắm nghía chán chê, mấy ông bà rút ra kết luận, ấy là thằng cu này giống hệt bố, chỉ có cái mũi giống mẹ. Mẹ Phương Khiêm còn sai quản gia lấy ảnh hồi nhỏ của anh ra đối chiếu, quả thực rất giống nhau.
Trong đống ảnh, Giản Tình tìm được tấm Phương Khiêm hồi vài tháng tuổi, khi ấy vẫn còn đóng bỉm. Cô bật cười ha hả, quyết định cất riêng bức này đi.
Việc khiến Giản Tình thích thú nhất chính là xem bảo mẫu tắm rửa cho con trai, vì là lần đầu tiên làm mẹ nên chuyện này cô không rành lắm. Tuy lúc trước cô đã tìm hiểu qua, nhưng con trai còn quá bé, cô rất lo mình sẽ làm con bị thương.
Bởi vậy, cơm trưa xong xuôi, mấy ông bà già chuẩn bị nước nôi, quần áo để tắm rửa cho cháu, còn Giản Tình bế con chơi đùa, không cho nó ngủ. Thằng cu này bị phá đám giấc ngủ, miệng ngáp mày cau, dáng vẻ rất ư khó chịu.
Lúc cởi quần áo cho nó vào nước, nó bắt đầu khoa chân múa tay, đá nước lung tung, làm bắn tung tóe vào quần áo của bảo mẫu.
Mẹ Phương Khiêm thấy vậy, cười đắc ý, “Thằng cu này mai sau khỏe hơn bố nó là cái chắc”.
“Tắm rửa thôi mà bà cũng nhìn ra tài năng tương lai của nó à?”. Ba Phương khiêm bật cười trêu bạn già.
“Con cháu nhà họ Phương đương nhiên sau này rất khí thế rồi”. Mẹ Phương Khiêm tự tin đáp lại.
Ba Phương Khiêm gật đầu ra chiều đồng ý.
Có lẽ là thích ứng được với cảm giác trong nước, thằng cu kia mở to mắt, nhìn quanh bốn phía, cuối cùng dừng lại trên người Giản Tình, cong miệng cười toe. Trước đây thằng cu này cũng cười nhiều lắm, nhưng phần lớn chỉ cười mỉm, hoặc cười khi ngủ mà thôi. Giờ đây nó cười tươi rạng rỡ thế này, ai ai nhìn thấy cũng phải sững người.
Giản Tình cảm động tột đỉnh, nếu không phải con trai vẫn còn đang ngâm nước, thể nào cô cũng ôm nó vào trong ngực mà cưng nựng.
“Cháu nội ngoan… Nhìn nó cười trông có dễ thương không kìa, lúc lớn lên thì đẹp trai phải biết!”. Mẹ Phương Khiêm xúc động nói.
Tất nhiên rồi, bố mẹ đều là tuấn nam mỹ nữ, gen lại vô cùng xuất sắc, tương lai thằng cu này kiểu gì chẳng “vạn người thấy, vạn người mê”.
Ba tháng đầu, thằng cu này sở hữu rất nhiều tên, chẳng hạn như: Quai Quai, Bảo Bối, Bảo Bảo, Quai Tôn, Tiểu Gia Hỏa, Tiểu Thiên Sử,… Mãi đến tháng thứ ba, nó mới chính thức có tên của mình, Phương Sùng, chỉ người khiến cho kẻ khác phải sùng bái! Tên này do ông bà nội đặt, Phương boss không có quyền phản bác.
Tuy rằng Phương boss cảm thấy tên này không được hay lắm, nhưng dù sao cũng là tấm lòng của ông bà dành cho cháu nội, anh không có ý kiến gì thêm. Suy cho cùng cái tên cũng chỉ là một ký hiệu, chờ sau này nó lên được vị trí như anh thì ngay cả tên cũng có ít người gọi đến.
Lúc Phương Sùng lên hai, Giản Tình mang thai lần nữa, cả gia đình lại ăn mừng một phen. Cái thai được bốn tháng, Giản Tình đi siêu âm, kết quả lại là con trai. Ba mẹ Phương Khiêm mừng rỡ không kịp. Nhà họ Phương luôn mong có người nối dõi, nay Giản Tình sinh được hai đứa cháu trai, sao họ lại không vui cho được?
Có điều, trong khi mọi người vui mừng như thế thì Phương boss vô cùng rầu rĩ. Sao lại là con trai, anh muốn con gái cơ! Một đứa con gái xinh đẹp giống vợ anh, con trai có một là đủ rồi, thêm nữa thì có ích lợi gì đâu, không yêu thương, không cưng chiều được! Người ta nói con gái là áo bông tri kỷ của bố, anh chẳng có cái áo bông nào, sớm hay muộn mùa đông cũng bị chết rét!!!
Đáng thương thay đứa con trong bụng Giản Tình, còn chưa ra đời đã bị bố mình hắt hủi…
Giản Tình đã có hai thằng con trai, thật sự không muốn đẻ thêm nữa, hai anh em là đủ rồi. Nhưng mà Phương boss không chịu, anh muốn con gái cơ. Thế là anh cố gắng thuyết phục vợ yêu mang tài năng đầy mình ra sinh cho anh một đứa con gái.
“Nếu đứa thứ ba lại là con trai thì sao?”. Giản Tình không đồng ý, vặn lại anh. Người ta đều muốn có con trai, chỉ mình anh là khác người, muốn con gái chứ nhất quyết không thích con trai.
“Đứa thứ ba chắc chắn là con gái! Anh cam đoan với em”. Phương boss vừa dỗ dành vừa thuyết phục vợ.
Giản Tình phá lên cười, mắng: “Chuyện này sao cam đoan được!”.
“Hừm, anh nói là con gái thì sẽ là con gái”. Phương Boss tự tin nói. Thực ra khi tuyên bố mấy lời này, anh cũng rất áp lực đấy chứ.
Thế là sau khi hai con trai đi nhà trẻ, Giản Tình rốt cục cũng sinh cho Phương boss một đứa con gái. Lần này Giản Tình mổ đẻ, sinh được con gái xong là thắt ống dẫn trứng luôn, sợ chồng lại bắt mình sinh thêm vài đứa nữa thì nguy.
Nhà họ Phương giờ có tới ba đứa trẻ con, trong nhà luôn tràn ngập tiếng cười, người lớn cũng thấy thế là thịnh vượng. Sau khi Phương boss có được con gái thì không đi công tác, không xã giao, vừa tan làm là sắp xếp đồ đạc phi ngay về nhà. Vừa về đến là rửa tay thay quần áo, thân mật với vợ yêu một lát rồi đi ẵm bồng con gái.
Lúc đi ăn cơm với Tần Tiểu Ý, Giản Tình đùa rằng mình đã bị bỏ rơi.
Con gái rất xinh đẹp, tóc dày đen nhánh, mắt to da phấn, trông tựa như một thiên sứ nhỏ, ai nhìn thấy cũng muốn hôn chụt một cái. Nhưng mà bố nó thì ăn dấm chua kinh lắm nhé, ngoài người nhà ra thì bố không cho ai đến gần con gái đâu.
Mỗi lần Tần Tiểu Ý đến nhà họ Phương đều phải đấu với Phương Khiêm một trận, xông lên hôn bằng được con bé mới vừa lòng.
Ấy nhưng mà Phương boss cũng xót xa lắm. Giờ nhà có ba con trai, hai con gái, thằng con cả Phương Sùng suốt ngày dính lấy em gái, thằng con thứ Phương Kính thì lại dán chặt mẹ, địa vị Phương boss trong nhà bây giờ đang lung lay vô cùng.
Thấy hai thằng con sắp đoạt mất hai người con gái mình yêu thương nhất, Phương boss bùng phát, nắm lấy cổ áo hai thằng con, up hiếp: “Hai đứa này còn dám tranh giành với ba, ba cho hai đứa mày đi du học luôn đấy”.
Hai tiểu soái ca vừa nghe vậy, lập tức gào khóc ầm ĩ. Giản Tình vội vàng đi lên hỏi han, hai đứa chung một mối thù đồng loạt chỉ vào Phương Khiêm, “Mẹ, ba bắt nạt chúng con…”.
Phương Boss đáng thương, đã uy hiếp không thành lại còn bị phản kích. Anh nổi cáu, bụng ngầm tính toán sớm hay muộn cũng phải đuổi hai đứa ác ma này đi thật xa.
Cá tính của Phương Sùng mạnh mẽ, tư tưởng sâu sắc, rất ra dáng một nhà kinh doanh. Phương Kính thì trầm lặng hơn, có vẻ ỷ lại gia đình, hơn hai tuổi vẫn còn ngủ chung với mẹ. Phương boss thấy con cả sẽ là người kế thừa công ty sau này, nên không thể yêu thương quá, con thứ thì yếu ớt, cũng không thể cưng chiều quá, bởi vậy con gái trời sinh đã là để anh yêu thương, cưng chiều rồi.
Tuy rằng anh đã suy tính cả, nhưng trong mắt người ngoài thì anh lại rất thiên vị. Thứ gì tốt nhất cũng cho con gái, còn con trai muốn gì thì tự đi mà kiếm lấy.
Giản Tình từng đề cập vấn đề này với Phương boss, nhưng anh đã quyết định việc gì thì ai nói cũng phí lời cả thôi.
Từng ngày nhanh chóng trôi qua, Tết năm nay cả gia đình đã quyết định sẽ về quê ăn Tết. Vậy là đợi các con được nghỉ học, Giản Tình bèn đưa chúng cùng ba mẹ chồng về nhà mẹ đẻ, để lại một mình Phương Khiêm ở lại thành phố S với một bụng giận dỗi.
Công ty còn chưa nghỉ, anh đâu có đi được.
Với những đứa bé lớn lên nơi thành thị thì nông thôn quả là một điều mới mẻ. Phương Sùng và Phương Kính người khoác áo hàng hiệu, đi theo mấy đứa trẻ trong thôn ra đồng trộm khoai lang mang nướng. Mùa đông rét là vậy, nhưng hai đứa vẫn xắn quần xuống con sông mới cạn nước để mò cá. Tóm lại, hai đứa này giờ như ngựa hoang đứt cương, không ai quản được.
Ba mẹ Phương Khiêm rất thích phong cảnh nơi đây, bèn bảo ba Giản Tình sẽ ở lại một thời gian.
Đến tận ngày 28 Phương Khiêm mới đến nơi, nhiều ngày không gặp vợ con, anh nhớ đến phát điên mất rồi. Ôm hôn vợ yêu và con gái xong, hỏi ra biết được hai thằng con trai đi mò cá, anh thấy rất hứng thú nên cũng đi ra xem sao.
Thế là mãi đến hoàng hôn, ba bố con mới thủng thẳng về nhà. Giản Tình nhìn thấy, suýt nữa té xỉu. Ba người lúc đi khoác toàn quần áo hàng hiệu, thế mà nay đã lấm lem bùn đất, nhìn chẳng ra nổi nữa rồi.
Đêm ba mươi, Giản Tình nhận được điện thoại của Tần Tiểu Ý, cô ấy khoe mình đang mang thai.
Hai năm trước, Tần Tiểu Ý vội vã kết hôn, đối tượng là một người tiếng tăm lừng lẫy ở thành phố S, đại ca xã hội đen – Vu Hạo Viễn.
Giản Tình nghĩ với tính cách của Tần Tiểu Ý thì cuộc hôn nhân không tình yêu này sẽ nhanh chóng tan vỡ, nhưng không ngờ cô ấy lại duy trì đến tận hai năm, chẳng những thế lại còn mang thai!
“Tiểu Ý, chúc mừng cậu”. Thật ra cô muốn hỏi Tần Tiểu Ý tại sao lại muốn có con.
Ở đầu kia, Tần Tiểu Ý phá lên cười một hồi, rồi nói: “Hi vọng mình quyết định đúng”.
Con người ta khi còn sống luôn phải đối mặt với các lựa chọn. Có người may mắn chọn đúng thì sẽ được đi trên một con đường bằng phẳng. Còn những người nhất thời chọn sai sẽ mất công đi đường vòng vài lần rồi mới có thể tìm ra phương hướng chính xác. Giờ cô đang rất hạnh phúc, bởi vậy từ đáy lòng, cô mong tất cả mọi người đều có thể hạnh phúc giống mình.
Phương Khiêm tắm rửa xong, nhìn thấy vẻ mặt hơi hốt hoảng của vợ yêu, bèn dang tay ôm cô vào lòng, khẽ dỗ dành: “Sao vậy?”.
“Điện thoại của Tiểu Ý”.
Phương Khiêm lập tức hiểu ra cô đang lo lắng chuyện gì, anh mỉm cười, an ủi cô: “Em cũng biết Tần Tiểu Ý là người như thế nào, chuyện của cô ấy còn cần người ngoài phải lo lắng sao? Yên tâm đi, cô ấy biết rõ bản thân mình muốn gì”.
“Vậy ư?”. Giản Tình nằm trong lòng anh, hỏi một cách không chắc chắn.
“Đúng vậy, em phải tin anh…”.
Giản Tình gật đầu, cô hoàn toàn tin tưởng anh, không một khắc do dự.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+