Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Đạo tình – chương 101 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Đạo Tình | Chương 101 : Đạt được mà không mất công sức

Cả đoàn người vừa mới thả lỏng tinh thần kinh hoàng nhảy dựng lên trong phút chốc. Trên mặt đất không biết bò ở đâu ra rất nhiều rắn. Chúng có màu vàng, màu xanh lục, màu đỏ…thậm chí có con da bảy sắc cầu vồng, chúng đủ các loại hình dáng to nhỏ kỳ dị, khiến những người chứng kiến dựng tóc gáy.

Đám nhân viên nghiên cứu của Phương Gia lập tức chạy hết ra bên ngoài bất chấp mưa gió. Mới đối mặt với tử thần ở khu vực xoáy nước và gặp phải cơn bão lớn, bây giờ dù có rơi xuống hang rắn, họ cũng không cảm thấy sợ hãi hơn.

“Đốt hết”. Tề Mặc sa sầm nét mặt, hắn bế Ly Tâm đứng lên một tảng đá. Khi tới nơi này hắn dừng lại ở vị trí ngoài cùng, đây vốn là tác phong hành sự của một lão đại.

Người của Tề Gia chỉ hoảng loạn trong giây lát rồi lập tức lấy lại bình tĩnh. Nghe mệnh lệnh của Tề Mặc, bọn họ lấy ra bật lửa luôn đem bên mình người đốt cỏ khô không bị mưa ướt ở phía trong hang đá. Một ngọn lửa cháy bừng bừng khói bốc lên cao.

Cả đoàn người lùi lại phía sau, ngọn lửa cháy lớn chiếu sáng một vùng, chiếu tận vào đáy mắt mỗi người.

Ở trong lòng Tề Mặc, Ly Tâm ngoái đầu nhìn, cô chỉ thấy vô số con rắn đủ loại sắc màu đang giãy giụa trong biển lửa. Cảnh tượng khiến cô kinh sợ đến buồn nôn.

Người của Tề Gia nhanh tay túm lấy một nhân viên nghiên cứu của Tuấn Kỷ khi anh ta xông ra ngoài. Vòng ngoài cùng là nơi đốt lửa. Ánh lửa phản chiếu lên những tảng đá. Rắn bị thiêu cháy không ngừng rơi xuống đất, phát tiếng nổ lách tách, tỏa ra một mùi khét lẹt khó ngửi vô cùng.

“Lão đại”. Hồng Ưng đảo mắt một lượt hiện trường rồi lùi một bước đến bên cạnh Tề Mặc. Mặc dù anh ta không mở miệng hỏi nhưng thái độ của anh ta rõ ràng muốn xin ý kiến của Tề Mặc.

Tề Mặc hơi nhíu mày. Lúc này sắc trời vẫn u ám, mây đen che kín bầu trời, chỉ có ngọn lửa ở phía trước chiếu sáng xung quanh, gió bão vẫn tiếp tục. Đoàn người không dễ tiến lên phía trước trong tình cảnh này nhưng cũng không thể lùi lại đằng sau. Nhờ ánh sáng từ ngọn lửa, Tề Mặc có thể quan sát tình hình xung quanh.

“Đứng nguyên ở đây, đề cao cảnh giác”. Tề Mặc lạnh lùng ra lệnh.

Hồng Ưng “vâng dạ” một tiếng. Tất cả người của Tề Gia cũng đưa mắt nhìn xung quanh. Bốn bề rất yên tĩnh, nhưng vừa qua cảnh tượng vừa rồi, không ai dám manh động. Bọn họ chia từng tốp ba người đứng tựa lưng vào nhau trong mưa gió, nhìn bốn xung quanh bằng ánh mắt đầy cảnh giác.

Nơi này nguy hiểm chẳng kém gì biển cả, đến hang đá cũng xuất hiện bầy rắn, vậy thì hòn đảo này liệu có an toàn? Rừng rậm họ vừa đi qua chắc chắn không an toàn. Khi đi vào đây bọn họ không để ý, nhưng sau khi bầy rắn xuất hiện, tất cả mọi người đều tán đồng mệnh lệnh của Tề Mặc. Có lẽ nơi này là nơi an toàn nhất khi trời vẫn còn mưa bão.

Tề Mặc bế Ly Tâm đứng trong mưa gió mặc cho nước mưa trắng xóa táp vào người. Lúc này gió thổi qua rừng rậm đã giảm sức mạnh nhưng từng hạt mưa lớn rơi xuống khiến thân thể không khỏi đau rát.

Tề Mặc thấy vậy liền một tay nhẹ nhàng đặt Ly Tâm xuống đất, một tay cởi cúc áo rồi hắn kéo Ly Tâm áp sát vào bộ ngực trần trụi của mình. Tề Mặc khép vạt áo che mưa gió cho Ly Tâm, cho dù áo quần của hắn cũng đã ướt sũng.

Ly Tâm không nói một lời nào, chỉ ôm chặt Tề Mặc và vùi đầu vào bờ ngực rắn chắc của hắn. Bờ ngực ấm áp, mùi hương đặc trưng của Tề Mặc cộng với tiếng tim đập mạnh mẽ của hắn khiến cô cảm thấy rung động tự đáy lòng.

“Hừ..hừ…lạnh…lạnh quá…a…”. Trong không khí yên tĩnh đột nhiên vang lên tiếng kêu rên của một nhân viên nghiên cứu vừa bị rắn cắn. Anh ta không thể gắng gượng liền ngồi bệt xuống đất. Gương mặt vốn trắng bệch đột nhiên đỏ bừng như máu bị kết đông. Anh ta không ngừng kêu lạnh, chưa đầy một phút sau môi anh ta đột nhiên trở nên đen sì.

Do người nhân viên đứng đối diện với ngọn lửa, ánh lửa hắt lên người anh ta nên mọi người đều thấy rõ sự thay đổi sắc mặt mặt anh ta.

Cả đoàn người trầm mặc, không một ai lên tiếng. Mấy nhân viên nghiên cứu đứng bên cạnh anh ta sững sờ. Không ngờ rắn độc ở đây đáng sợ như vậy, đôi môi đen sì của người nhân viên bị trúng độc lại chuyển sang màu vàng. Trong khi đó, đùi anh ta dính chặt vào quần ướt đột nhiên nổi phồng lên từng cục lớn. Người đó thét lên xé ruột xé gan, anh ta dường như không chịu nổi giơ tay gãi mạnh vào cục u trên chân, khiến máu chảy ròng ròng.

Pằng, một tiếng súng đanh sắc vang lên. Người bị trúng độc lập tức buông thõng tay, đầu ngoẹo sang một bên rồi nằm gục xuống đất. Người của Tề Gia đứng bên cạnh nhét khẩu súng vào trong áo, sắc mặt anh ta không hề thay đổi.

Không một ai mở miệng cũng chẳng người nào phản đối. Cả đoàn người không thể ngờ sẽ gặp chuyện như vậy, sẽ rơi vào tình cảnh ngày. Rắn độc không phải là động vật ghê gớm đối với xã hội hiện đại nhưng lúc này có thể làm chết người chỉ vì không có thuốc giải độc. Không có cách giải độc sớm muộn gì người bị rắn cắn cũng sẽ chết, một phát súng có lẽ giúp anh ta được giải thoát nhanh hơn.

Tất cả mọi người đều hiểu hành động vừa rồi là cách làm chuẩn xác nhất vào lúc này. Mấy người nhân viên nghiên cứu của Tuấn Kỷ bắt đầu run lẩy bẩy. Họ cảm thấy thần chết có lẽ đang ở rất gần bọn họ.

Nghe tiếng súng nổ, toàn thân Ly Tâm bất giác run nhẹ. Cô không lên tiếng mà chỉ biết ôm Tề Mặc chặt hơn. Màn đêm yên tĩnh, điên cuồng và đáng sợ bây giờ mới bắt đầu.

Mưa vẫn nặng hạt, gió vẫn thổi mạnh. Sau khi cháy hết cỏ khô ngọn lửa từ từ tắt dần, trả lại bầu không khí u ám. Tất cả mọi người dường như nín thở, không có ánh lửa chiếu sáng họ càng phải thận trọng hơn.

Một đêm bình thường trôi qua rất nhanh, nhưng đối với cả đoàn người, đêm nay còn chậm hơn một năm. Sắc trời dần dần sáng lên, mưa gió chỉ trong một đêm hoàn toàn biến mất, khi bắt đầu nhìn rõ cảnh vật xung quanh, đoàn người cả đêm không chợp mắt đều cảm thấy kiệt sức hoàn toàn.

Mặt trời chiếu ánh nắng sớm mai xuống rặng đá, thời tiết nóng bức của mùa hè xóa sạch vết tích của cơn bão khủng khiếp. Đêm hôm trước quần áo của mọi người vẫn còn ướt sũng đến giờ đã khô hẳn, tuy nhiên trên người họ phảng phất mùi tanh tanh của nước biển.

Tề Mặc đảo mắt một vòng qua đoàn người vẫn đang trong trạng thái cảnh giác cao độ, hắn cất giọng trầm trầm: “Hồng Ưng, chú dẫn người đi kiểm tra xem nơi này có nguy hiểm hay không. Hoàng Ưng, chú dẫn người đi tìm nguồn nước. Lập Hộ và những người còn lại đi theo tôi”. Nói xong Tề Mặc kéo Ly Tâm quay trở lại lối đi họ đã vào đây. Việc cấp bách nhất bây giờ là liên lạc với bên ngoài. Còn nữa, việc kiểm tra xem chiếc quân hạm có ở chỗ cũ, có thể tiếp tục lái hay không cũng là quan trọng nhất.

Đoàn người lại đi xuyên qua khu rừng. Dưới đất bốc mùi hôi thối khiến Tề Mặc hơi cau mày. Nếu hắn không nhầm thì khu rừng này là nơi sinh sống của bầy rắn. Chỉ là tối hôm qua do mưa bão nên bầy rắn tụ tập về phía hang đá khô ráo, khiến đoàn người suýt nữa gặp nguy hiểm.

Ly Tâm đi ngay sau lưng Tề Mặc cũng nhận thấy chủ nhân của khu rừng này là ai. Cô bất giác mày, phán đoán và sự nhạy cảm của Tề Mặc không khác loài dã thú, do đó phán đoán sắc bén của hắn không hẹn mà trùng khớp với bầy rắn. Sự nhạy cảm này có thể nói cao hơn người bình thường và rất có ích khi đối mặt với nguy hiểm chết người.

Cùng với Tề Mặc, đám Lập Hộ đã chạy đến bờ biển. Ánh mắt tất cả mọi người lộ vẻ vui mừng khi thấy quân hạm vẫn còn đó, con tàu tơi tả bị mắc kẹt ở bãi đá ngầm, không bị sóng biển cuốn trôi, bọn họ có thêm tia hy vọng có thể quay về.

Lập Hộ không dấu nổi sự phấn chấn, anh ta cùng một số thuộc hạ lao về phía chiếc quân hạm. Ly Tâm không biết bơi chỉ có thể đứng trên bãi cát chờ đợi.

Tề Mặc đảo mắt một vòng quanh bãi cát đầy chỏm đá lởm chởm, hắn không phát hiện thấy dấu vết của sự nguy hiểm. Tề Mặc bế Ly Tâm đặt lên một tảng đá lớn rồi mở miệng: “Ngủ một lát đi”. Cả đêm không ngủ chẳng là gì đối với hắn nhưng với người bị thương như Ly Tâm không phải chuyện tốt lành. Hơn nữa cô còn bị dầm nước mưa cả đêm, lúc này nếu bị sốt hay có vấn đề thì tương đối gay go.

Ly Tâm trước đó không cảm thấy mỏi mệt, nhưng khi nghe Tề Mặc nói vậy cô lập tức thấy toàn thân đau nhức. Ly Tâm nhướng mắt nhìn Tề Mặc rồi gật đầu. Cô vốn là người thích ngủ, bị hồi hộp hoảng sợ mất một ngày, bây giờ cô không còn chút tỉnh táo. Thế là Ly Tâm túm chặt áo Tề Mặc rồi nhắm mắt từ từ chìm vào giấc ngủ.

Ánh nắng chiếu xuống bãi cát mang không khí ấm áp. Tề Mặc không rời mắt khỏi Ly Tâm, cô dù đã ngủ say nhưng vẫn nắm áo hắn. Hắn ngồi xuống bên cạnh Ly Tâm, giơ tay vuốt nhẹ tóc cô. Cả đời này hắn chưa từng trải qua tình huống nguy hiểm liên tiếp như ngày hôm qua. Hắn đột nhiên cảm thấy áy náy khi bắt một cô gái nhỏ bé yếu ớt như Ly Tâm chịu đựng cùng hắn.

Tia nắng nhàn nhạt chiếu lên mặt Ly Tâm khiến gương mặt cô lấp lánh ánh vàng. Đáy mắt Tề Mặc lóe lên ý cười. Đúng rồi, Ly Tâm là người của hắn, vậy thì dù có lên thiên đường hay địa ngục, cô đều phải đi theo hắn. Trong lòng Tề Mặc có thứ gì đó thay đổi, tuy hắn không biết sự thay đổi này xuất phát từ đâu hay chỗ nào có vấn đề nhưng hắn chỉ có cảm giác rất thích thú.

“Lão đại”. Tề Mặc ngước mắt nhìn Lập Hộ đang đi tới trong khi tay hắn vẫn vuốt ve đầu Ly Tâm. Sắc mặt Lập Hộ không tốt lắm, Tề Mặc lập tức hiểu vấn đề nên ánh mắt hắn hơi trầm xuống.

Lập Hộ tiến lại gần và lên tiếng báo cáo: “Con tàu đã bị đâm hỏng hoàn toàn, hai thành tàu nước tràn vào tương đối nghiêm trọng. Tàu không thể đi tiếp cũng không có cách nào sửa chữa”.

“Có tín hiệu thông tin không?” Tề Mặc cất giọng lạnh lùng, bây giờ tín hiệu liên lạc còn quan trọng hơn cả việc quân hạm có thể hoạt động hay không.

Lập Hộ lắc đầu: “Toàn bộ thiết bị phụ trợ ở trên quân hạm đều không thể sử dụng, hệ thống thông tin bị hỏng hoàn toàn. Tôi đã thử dò tìm và sửa chữa nhưng vô dụng. Đừng nói là có bắt được liên lạc hay không, thiết bị còn chẳng thể khởi động”.

Điều này có nghĩa là cả đoàn người không thể rời khỏi hòn đảo này. Không liên lạc được với bên ngoài, lẽ nào họ sẽ phải ở lại đây chờ đợi một cách bị động hay sao? Tề Mặc nhíu chặt đôi lông mày, đưa mắt nhìn đám người của Tề Gia đang lần lượt bơi vào bờ.

Lập Hộ nói tiếp: “Trên tàu còn một số vũ khí và thực phẩm vẫn có thể sử dụng. Tôi bảo bọn họ chuyển hết lên bờ. Trong tàu bây giờ ngập đầy nước, không biết đến lúc nào sẽ bị chìm xuống, trước mắt chúng ta vẫn cần những thứ này để chống đỡ”

Tề Mặc gật đầu đồng tình với sự sắp xếp của Lập Hộ, hắn cất giọng trầm trầm: “Đi gọi người của Tuấn Kỷ lại đây để bọn họ cùng hành động”.

“Tôi đến rồi”. Tề Mặc vừa dứt lời, giọng nói của Tuấn Kỷ từ phía xa vọng tới. Lập Hộ ngẩng đầu, thấy Tuấn Kỷ cùng Ngô Sâm, Tiêu Vân, Tú Thủy và một số nhân viên nghiên cứu đi tới. Lúc này, đám nhân viên nghiên cứu cũng không còn vẻ nhu nhược và sợ hãi như trước.

Tuấn Kỷ đại khái nắm được tình hình trước mắt, anh ta giơ tay nhận bình nước từ người của Tề Gia rồi lên tiếng: “Tôi không phải là người lười biếng, các anh cần chúng tôi làm gì thì cứ mở miệng”.  Nói xong anh ta ôm đồ đi về phía sau.

Những người đi cùng Tuấn Kỷ cũng lập tức xách đồ bước đi. Không ai mở miệng than van, họ lặng lẽ phối hợp với người của Tề Gia.

“Chúng ta tạm thời ở lại đây”. Tề Mặc đột nhiên mở miệng.

Đám Tuấn Kỷ xách đồ chuẩn bị rời bước đột ngột dừng lại. Tuấn Kỷ đưa mắt quan sát tình hình xung quanh, anh ta gật đầu: “Nơi này trông có vẻ chẳng ra sao nhưng tương đối an toàn”.

Trên quân hạm có rất nhiều đồ, máy móc đã hỏng hóc hoàn toàn thì bỏ lại nhưng vẫn còn nhiều thứ có thể sử dụng.  Người của Tề Gia dưới sự chỉ huy của Lập Hộ và người của Tuấn Kỷ bơi ra chiếc quân hạm chuyển đến đồ lên bờ.

“Phương thiếu gia, anh xem này”. Một nhân viên nghiên cứu của Phương Gia đang chuyển đồ đột nhiên hét lên, giọng điệu của anh ta vừa mừng rỡ vừa hưng phấn thu hút sự chú ý của mọi người.

Tuấn Kỷ lập tức tiến lại gần. Do hôm qua trời tối lại mưa bão nên bọn họ không để ý, lúc này dưới ánh mặt trời chiếu sáng, có thể thấy rõ từng phiến Algae màu xanh lục rất nhỏ nổi bập bềnh xung quanh tảng đá ngầm.

“Đây chính là loại Algae chúng ta cần tìm. Chính là nó, thật không ngờ…” Người nhân viên nghiên cứu rõ ràng đã từng nhìn thấy loại Algae này, anh ta chỉ tay vào Algae, gương mặt anh ta vui mừng đến sắp khóc.

Tuấn Kỷ chỉ ừm một tiếng. Cả đoàn người vất vả đi biển chỉ với mục đích tìm nó. Bọn họ suýt mất mạng tới hai lần trong khi chưa thấy bóng dáng nó đâu. Bọn họ phải trải qua biết bao gian nan, vậy mà bây giờ nó đột nhiên nằm trong tầm tay mà bọn họ chẳng tốn chút công sức nào. Nhưng tốn công sức hay không có tác dụng gì, bọn họ có thể rời khỏi nơi này hay không mới là vấn đề quan trọng nhất. Anh ta làm gì có thời gian và tinh thần đi quan tâm xem liệu loại Algae này có thể tinh luyện ra dầu mỏ hay không?

“Mọi người hãy tập trung vào công việc trước mắt, thứ này tạm thời bỏ ở đây”. Tuấn Kỷ lắc đầu nói, Algae không biết chạy, cứ để ở đây rồi tính sau, bây giờ anh ta không có tâm trạng để ý đến nó.

“Đây là hòn đảo nào?” Tề Mặc ngồi trên tảng đá lạnh lùng nhìn người đứng đằng sau Tuấn Kỷ. Người này là Lão Sơn tương đối thông thuộc đường biển của Phương Gia. Lúc này trên tay ông ta cầm tấm bản đồ hàng hải thuộc hạ của Tề Gia vừa lấy từ con tàu. Cũng may trước khi lên đường, Lập Hộ chuẩn bị sẵn hai tấm, một tấm trên máy vi tính và một bản đồ bằng giấy.

Hết chương 101

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+