Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Dạt vòm – Chương 01 + 02 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 1

Tôi rời khỏi ngôi nhà thân thuộc vào buổi sáng thứ hai. Một sáng thứ hai phẳng lặng như hàng trăm buổi sáng thứ hai tôi đã gặp hoặc sẽ gặp trong đời. Ô cửa sổ nào đó trên tầng thượng quên cài chốt. Cánh cửa chốc chốc bị gió lùa, nện mạnh vào khung nhôm chát chúa. Ở khúc quanh hành lang, Minh – chị gái tôi đang chạy cật lực trên máy thể dục. Tiếng động cơ rầm rì tô điểm cho hàng loạt động tác mạnh mẽ dứt khoát bung vào không gian bao quanh. Rõ ràng, chị tôi đang đua tranh với một đối thủ vô hình đáng căm ghét, chứ không phải chút ít trọng lượng dư thừa do chính chị tưởng tượng ra. 

Ồ, nếu chị Minh không vểnh tai lắng nghe, thì tôi có thể vội vã tiết lộ chị tôi là một bộ xương thật sự. Trước kia, chị mơ ước trở thành nhà toán học. Chị cũng kiếm được học bổng du học, nhưng cuối cùng, chị không thể làm nghiên cứu hay giảng viên ngành toán, mà lại làm nghề kiểm toán. Thỉnh thoảng buổi trưa, ngồi vạ vật tán phét với đám bạn ở một cafe gần trường Kiến trúc, tôi vẫn quay mặt ngó lơ nếu tình cờ chị cũng bước vào. Chị Minh rất cao, da nâu, ánh nhìn lơ đãng. Vẻ gầy nhom của chị đặc biệt đến nỗi mấy thằng oắt bạn tôi há hốc miệng, phỏng đoán đó là một người mẫu ảnh hay kinh khủng hơn, hậu duệ rơi rớt của một giống dân nào đó chui ra từ rừng già Amazon chẳng hạn. Vẻ ngoài khác thường dễ làm những đôi mắt lạ lạc lối. Nếu biết chị tôi chỉ là một nhân viên kiểm toán quèn, chẳng có niềm vui nào đặc biệt ngoài thói quen nghe nhạc jazz – mà cái thú này chị cũng tha về sau thời gian du học – thì tất cả mọi ánh sáng hấp dẫn phủ quanh chị sẽ mau chóng tan biến. Điều ổn nhất là chị luôn để tôi yên. Chẳng bao giờ chị xen vào chuyện rắc rối của tôi cả, mặc dù chị có đủ lý do nếu hứng thú làm việc ấy… 

Tôi dự định im lặng, chẳng cần phải chào hỏi chia tay làm gì thêm khó chịu. Tuynhiên, lúc tôi đi ngang qua hành lang, chịbấm nút dừng máy thể dục. 

– Em đi đâu? – Câu hỏi vang lên, phá vỡ sự im lặng quen thuộc. 

– Một nơi nào đó! – Tôi tìm ra một câu nói mù mờ, sẵn sàng đương đầu một cuộc phỏng vấn chán ngắt. 

Thế nhưng, đôi mắt lơ đãng chỉ lướt qua chiếc ba-lô xộc xệch trên vai tôi: 

– Em có cần tiền không? 

– Có! – Tôi gật nhẹ – Em vẫn còn một ít. Nhưng nếu có thêm thì tốt hơn. 

Chị Minh bước đến tủ sách. Rút quyển Cái trống thiếc ra khỏi ngăn trên cùng. Các tờ bạc lớn cất giữa các chương truyện. Cách cất giấu tiền thật kỳ quặc. Chị cho tôi 800 ngàn, trích từ tiền công làm kiểm toán thuê vào buổi tối cho các công ty tư nhân. Khoản tiền khá lớn với tôi lúc này. 

– Đi nhanh đi! Bye! – Chị nói nhanh, quay trở lại máy tập. Tiếng máy rầm rì xóa mờ những đối thoại lẫn các ý nghĩ vừa diễn ra. Cuộc chiến đấu với một đối thủ vô hình lại tiếp diễn. 

Ngay dưới cầu thang tầng hai là cánh cửa phòng Hoan, con nhóc 8 tuổi, đứa con cuối cùng của ba má tôi. Cửa gỗ không khóa, tôi biết. Con nhóc chẳng bao giờ cài chốt. Đêm, gặp ác mộng, hoặc phát hoảng lên vì đủ thứ linh tinh tưởng tượng trong đầu, con nhóc chạy chân đất, đập cửa phòng tôi hối hả. Tôi vừa hé cửa, nó lỉnh vào ngay. Mặc kệ tôi bật đèn sáng choang để vẽ bài, mặc kệ tiếng nhạc rock ầm ĩ, nó nằm co ro trong góc giường, ngủ ngon lành. Đôi khi, cái mũi nhỏ xinh chun lại, đôi môi bé xíu dẩu ra, và nó lầu bầu điều gì đấy trong mơ, trông rất ngộ nghĩnh. Khi tôi bế con nhóc trả về phòng, nó ngủ say mà vẫn rúc sát vào ngực tôi, chẳng khác nào con mèo bông đòi che chở. Năm ngoái, làm bài tập mô hình, tôi cắt bìa cứng còn thừa, làm cho Hoan một con gấu có thể cử động bằng dây kéo. Một món đồ chơi xoàng xĩnh, nhưng lại khiến con nhóc vui sướng kỳ quặc. Nó cầm khư khư con gấu, đến nỗi màu sắc giấy bìa nhạt đi, các sợi dây buộc phía sau đứt tung. Con nhóc cố gắng nối lại. Một cái chân dài hơn chân kia. Mỗi lần bắt gặp con gấu có hai chân không bằng nhau ấy, bỗng len lỏi vào tim tôi cảm giác rầu rĩ không sao hiểu nổi. Ừ, cảm giác rầu rĩ khó hiểu ấy cũng giống lúc này, khi tôi sắp rời khỏi ngôi nhà thân thuộc, bắt đầu cuộc sống tự lập hoàn toàn khác lạ đối với một chàng trai 18,5 tuổi. 

Tôi nhìn đồng hồ. Đã 6 giờ sáng. Nếu tôi vào phòng Hoan, có lẽ con nhóc sẽ hé mở từng con mắt đen, sẽ thắc mắc hỏi tôi đi đâu. Tôi có thể nói dối không chớp mắt với bất kỳ ai khác. Nhưng với em tôi thì không. Rồi nó sẽ gào lên. Sau đó, có Chúa mới biết việc gì tiếp nối nếu ba má phát hiện ra tôi sắp bỏ nhà đi. Tôi đứng im, chạm nhẹ tay lên cửa thay lời tạm biệt. Rồi tôi chạy thật nhanh xuống cầu thang, lao ra sân. Cánh cổng sắt hé mở, không gây tiếng động.

Chương 2

Tôi rảo bước. Con chó lông trắng đang chạy đuổi theo một con chuồn chuồn. Thỉnh thoảng, nó nằm lăn ra, dụi đầu vào một bụi cỏ ướt, vung vẩy chân và phơi cái bụng hóp. Rồi chẳng quên mục tiêu, nó sẽ vùng ngay dậy, cuống cuồng rượt theo mấy con chuồn chuồn bay chập chới, phô trương những đôi cánh mỏng tờ óng ánh cầu vồng. Trên gác thượng ngôi nhà ba tầng, người đàn ông trung niên cầm một cái bình đỏ thắm tưới những chậu bonsai bé xíu xếp dọc theo lan-can. Ông ta chăm chú đến nỗi cái kính gọng đen tuột xuống chóp mũi. Động tác chăm sóc cây thật nghiêm trang, như đang thực hiện một nghi lễ trang trọng. Những hạt nước li ti bắn vào khoảng không xung quanh, phản chiếu các tia nắng sớm. Bất thần, ông ta quay người đi, nhấc cái chậu nước rất to bên cạnh đổ ụp xuống sân. Tiếng thét lên ánh ỏi của một người phụ nữ. Người đàn ông đạo mạo hoảng hốt chạy biến, trốn vào trong, để quên cái bình nhựa đỏ thắm nổi bật trên cao. Phải lúc khác, hẳn tôi sẽ cười sằng sặc với hoạt cảnh trớ trêu ấy. Thế nhưng giờ đây, tôi lại thấy buồn buồn. Cảm giác thoáng qua mà thôi. Chứng kiến sự ngớ ngẩn và hèn nhát của một ai khác, dù chỉ là kẻ xa lạ và trong hoàn cảnh tình cờ, thật ra cũng chẳng dễ chịu chút nào. Tôi thọc tay vàotúi áo, cắm cúi đi thẳng, không nhìn ngóng ngó nghiêng nữa. Các bờ tường rào lá cây còn ướt hơi sương phả vào không khí mùi vị ban mai trong trẻo, mát lạnh. 

Trạm xe bus phía trên ngã tư một quãng. Tấm bảng quảng cáo nước hoa đàn ông nổi bật từ xa. Một bàn tay nghịch ngợm vẽ râu lên gương mặt đờ đẫn của người mẫu. Rồi gã khốn kiếp nào đó viết thêm những lời tán tỉnh tục tĩu trên những khoảng trắng. Băng ghế trạm chờ không chỉ có mình tôi. Một cô gái trẻ, hình như xinh đẹp đang ngồi co ro. Chiếc áo khoác jeans ngắn hở lưng làm người mặc nó giống như nhánh hoa buộc vội. Rõ ràng, cô nàng là sinh viên. Có thể xe máy hỏng nên cô ta bắt xe bus đi học. Một điều rõ ràng khác, cô ta không muốn bắt chuyện. Càng tốt, tôi không hào hứng với những trò chuyện bất ngờ. Nhất là với cánh con gái. Tôi sẽ chẳng biết nói gì sất ngoài việc chờ đợi họ đặt câu hỏi và cố gắng trả lời sao cho càng ít nhạt nhẽo càng tốt. 

Ngồi im, chán, tôi mở ví tiền, hì hụi đếm. Cộng tất tật số tiền tôi có, và cả khoản bất ngờ chị Minh cho, tôi sẽ trả khoản đặt cọc thuê nhà trong ba tháng. Dư đôi chút, sẽ chi vào việc ăn uống những ngày tự lập đầu tiên… Rồi tôi sẽ kiếm một công việc làm thêm. Tự nuôi bản thân. Làm những điều mình thật sự cho là cần thiết. Sau đó nữa tôi sẽ… Tôi lại sẽ… Vô số dự định ập đến, mở ra viễn ảnh tốt lành. Xe bus trờ tới. Cô gái cùng chờ xe nhảy lên trước. Tôi cũng vội vã bước lên, loay hoay mua một chiếc vé. Băng ghế trống duy nhất tuốt cuối xe. Cô gái lạ lần nữa lại ngồi cạnh tôi, bên trái. Cô ta vẫn im lặng như một bó hoa buộc chặt. Người soát vé ném về phía chúng tôi ánh nhìn kỳ quặc. Họ nghĩ tôi và cô ta dính líu đến nhau ư? Thật ngớ ngẩn. Tôi ngoảnh mặt nhìn xuống đường con đường nhỏ bên dưới. Những chiếc xe máy, xe đạp đang hối hả lao về phía trước, như tham gia một cuộc đua bất tận. Gương mặt ai cũng căng thẳng. Ừ, bắt đầu một ngày làm việc bận rộn mà. Chỉ có tôi là trống rỗng, chẳng biết rõ điều gì đang chờ mình phía trước, điều gì sẽ phải làm. Ý nghĩ mình là một kẻ nhàn tản giữa một đám đông bận rộn thật đáng sợ. Chẳng biết ngày mai, rồi vài nữa, tôi sẽ thế nào. Chẳng có gì rõ ràng là điều tốt hay xấu? Những ý nghĩ miên man trong đầu tôi, như các đợt sóng lăn tăn, lúc cuốn vào gần, lúc lùi đi thật xa. Tôi ngồi im, chìm vào cảm giác buồn bã, ủ rũ như một con chuột lang ướt át. Cái xe bus bất thần thắng gấp khiến tôi suýt nữa ngã nhào, đâm bổ đầu vào lưng ghế trước. Cái áo jacket tôi mặc cũng phát hoảng, vạt áo hất mạnh sang hai bên. Tôi ngồi lại tử tế, gắng không để lộ ra sự bối rối kỳ quặc. Cô nàng xinh xắn xuống ngay trạm dừng kế tiếp. Ngôi nhà tôi thuê trọ thì ở tận trạm cuối cùng. Tôi ngồi lại một mình trên băng ghế rộng thêm 15 phút nữa. 

Xe dừng lại ở đoạn rẽ con đường. Tôi nhảy ào xuống. Theo thói quen, tôi thọc tay vào túi áo khoác. Túi áo nhẹ bỗng, trống rỗng. Tôi giật mình, sững lại. Tim tôi lạnh toát. Chiếc ví cũ nhét tất cả gia sản của tôi đã biến mất.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+