Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Dạt vòm – Chương 07 + 08 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 7

Một cảm giác là lạ, định hình thành cái đốm ẩm ướt lướt nhẹ trên cánh tay, như một nụ hôn mềm mại. Tôi mở choàng mắt. Trời sáng rõ. Mặt trời lờ mờ khuất sau tảng mây lạnh. Chẳng có đôi môi nào sất. Chỉ là mũi con chó phốc dụi vào tay tôi, bực bội gầm gừ. Trên nữa, bà chủ nhà cúi nhìn tôi đầy ngờ vực. Tôi loạng choạng đứng dậy. Tim đập mạnh. Nếu phát hiện ngay sau cánh cửa khép hờ kia, có một cô gái nhỏ ngủ vùi trong chăn nệm của tôi, bà cụ sẽ làm gì nhỉ. Tôi thọc hai tay vào túi quần jeans, lảng tránh tia nhìn nhọn hoắt, chôn vùi sự run rẩy dưới giọng nói cố gắng ôn hoà: 

– Bà tìm cháu có việc gì ư? 

– Hôm qua cậu về khuya? – Bà cụ đốp ngay, lạnh lẽo. 

– Có một người khách nhờ cháu chở đi hơi xa… 

– Sao cậu không vào phòng ngủ mà lăn lóc ngoài trời lạnh? 

– Đêm qua, trong ấy có mùi là lạ! – Tôi nói dối nhanh như chớp, tim khua loạn. 

– Mùi gì chứ! – Bà cụ cau có, xăm xăm đi vào. 

Chưa bao giờ tôi phát hoảng lên đến vậy. Chỉ hai bước nhảy, tôi đứng chặn ngay trước cửa. Bà chủ nhà giật mình lùi lại. Con cún chết tiệt sủa nhặng. Gương mặt thất thần của tôi càng khiến bà cụ sinh nghi tợn. Bằng một cái gạt tay, tôi đã bị bà đẩy qua một bên. Cánh cửa mở nhẹ. Tôi đứng im bên ngoài, cúi mặt, cắn chặt môi, chờ đợi… Một tiếng hét vang lên. Tôi toan co chân tháo chạy. Nhưng bà cụ nhanh hơn. Bà túm vai áo tôi, kéo vào bên trong. Quanh tôi như tối sầm lại. 

– Cái gì đây? – Bà cụ đay nghiến. 

Tôi từ từ cúi xuống. Góc phòng, một ổ bánh mì lên mốc đỏ rực, bốc mùi ngai ngái. Ánh nhìn tôi lướt sang phía cái giường. Bây giờ thì tôi đứng sững, đờ đẫn như cột đá thật sự. Cái giường rỗng không. Cái chăn kẻ ca-rô gấp gọn. Chiếc gối còn hằn dấu khuôn đầu bé bỏng. Nhưng cô nhóc đã biến mất. 

“Đừng có bày bừa trong nhà tôi, bất kể xó xỉnh nào! Đừng có uống rượu say bét nhè đến nỗi ngã bầm dập mặt mũi rồi lết về đây! Đừng có mở toang cổng nhà tôi suốt đêm như vậy…” Những mệnh lệnh cáu kỉnh của bà cụ tuôn ra không ngớt, như những mũi tên liên tiếp bắn về phía tôi. Tuy nhiên, chúng rơi xuống lả tả. Tôi chẳng nghe gì nữa. Cô nhóc đã đánh thó chìa khoá tôi cất trong túi áo khoác, mở cổng chuồn đi khi tôi còn ngủ mê mệt ngoài trời lạnh. Bà cụ chủ nhà thân chinh nắm tay tôi kéo xềnh xệch băng qua sân. Sợi dây xích và ổ khoá vứt dưới đất. Cánh cổng sắt khép hờ. Tôi trả lại chìa khoá cho bà chủ nhà, lúng búng vài câu xin lỗi rồi quay trở về nhà kho, nơi ẩn náu cuối cùng giờ đây tôi có thể rúc vào. Mọi thứ xếp đặt gọn ghẽ trên mặt bàn, cạnh máy laptop. Cái ví. Chiếc điện thoại di động. Cả chìa khoá xe máy. Tôi ngồi thừ một góc giường. Rõ ràng, Châu không phải kẻ cắp, dù hành động của cô nhóc theo đúng kiểu dân kẻ cắp chuyên nghiệp. Cô ta dính líu vào tôi làm gì nhỉ? Cuộc gặp gỡ lạ lùng hôm qua phải chăng chỉ là những chi tiết mọc ra từ giấc mơ xanh thẳm, hoang đường? Mọi thứ xung quanh tôi vẫn thế, chẳng có gì suy xuyển. Thế nhưng vì sao tôi bỗng dưng biến thành một cái bình thuỷ tinh bị dốc ngược, hoàn toàn trống rỗng? 

Suốt một tuần sau đó, không phải đến trường, tôi vùi đầu vào đống bài tập thiết kế cuối học kỳ. Nhưng thỉnh thoảng, tôi bỏ mặc mọi thứ, ngồi trên bậc cửa, nhìn ra khu vườn bắt đầu chìm vào mùa đông. Buổi tối, tôi không hào hứng đi chạy xe ôm nữa. Tôi nghỉ một tuần. Tiền vẫn còn đủ dùng thời gian sắp tới. Mấy cây mận buông đầy lá rụng. Những đài hoa trắng thưa thớt dần trên mặt đất rồi khô héo, sẫm nâu. Nói thật ra, tôi không thích bắt mình phải suy tư, càng không thích nhìn vào bên trong cảm xúc. Tuy nhiên, một cảm giác quái quỷ nào đó vẫn xâm chiếm, theo máu luồn lách vào ngóc ngách bí hiểm bên trong tôi, khiến tôi day dứt. Có lúc nào đó, không thể đoán trước, ngay một kẻ vô tâm như tôi cũng sẽ rơi vào trạng thái đơn độc. Ừ, chẳng hay ho gì để ba hoa. Hàng vạn người đã trải qua cảm giác này. Rồi họ cũng vùng vẫy thoát ra được, sống tiếp, ổn thoả và tử tế. Tuy nhiên, lúc này đây, tôi chẳng muốn chống cự gì nên cứ bỏ mặc mình trôi vào trạng thái cô đơn tột cùng. 

Tôi ngồi như thế cả ngày, tay chân bải hoải tựa bị hút hết sinh lực. Những chiếc lông vũ xanh lơ rời ra từ ngực một con bồ câu cứ bay lơ lửng trên khoảng trời hẹp. Mỗi khi nó muốn hạ xuống, một cơn gió thoảng lại cuốn nó lên cao. Trừ những ngày mưa rớt rơi, thời tiết khô ráo và sáng sủa. Giống như có một người vô hình chạy trên nóc nhà. Hắn ta lúc trầm ngâm, lúc nhạo báng nhìn thẳng vào mắt tôi bằng đôi mắt to tướng và thấu suốt. Về khuya, khu vườn dậy lên mùi thơm của vỏ cây, của đất, và của những phiến rêu bám đầy trên vách tường rào. Tôi mang theo cái chăn ra ngoài sân, ôm ghì lấy nó. Tôi chợt nghĩ đến một thân thể đã cuộn tròn trong này, ấm áp, thơm tho. Cơ thể xinh xắn của một cô gái trong bóng tối. Vệt sáng xanh dịu dàng lướt qua đôi vai. Những đốm rêu mịn trổ lên làn da mỏng manh. Bụi hoa rập rờn mọc lên từ khoảng ngực nhỏ thở phập phồng. Những hình ảnh nối tiếp, chồng lên nhau như một bản tranh in đá. Màu sắc trầm dịu nhoè vào nhau, các hình khối dần dần nổi lên, trở thành một ký ức rõ rệt, làm tôi nhói đau. 

Nỗi cô độc đầu tiên. Tình yêu đầu tiên. Tại sao cả hai lại đến với tôi cùng lúc? 

Giữa tháng, tôi mang bài quay trở lại trường. Tụi bạn chơi chung nhóm giật mình hỏi tôi có ốm không. Tôi nghĩ mình hoàn toàn bình thường. Nhưng một thằng nhận xét tôi hệt như bị thương nặng, mất sạch máu sau cuộc chiến đấu dữ dội nào đó.

Chương 8

Thỉnh thoảng, tôi nhận vài tin nhắn hay trả lời điện thoại Linh. Chỉ hai tháng trước thôi, tôi vẫn tin rằng tôi không thể tìm ai thân thiết hơn, đáng tin cậy hơn cô. Thế nhưng, thời điểm rời nhà, bỗng dưng tôi quên bẵng Linh. Tôi nói thành thật, mặc dù có vẻ như tôi rất giống đồ khốn kiếp. Lúc tôi có lại điện thoại di động, Linh là người đầu tiên gọi cho tôi. Cô đã phát ốm vì hoảng sợ và lo âu. Tôi xin lỗi. Nhưng cô khóc mãi. Thật lạ lùng, tiếng nức nở buồn bã không làm tôi ân hận. Nó chỉ khiến tôi chán nản kinh hoàng. Tôi tắt máy, ném mobile vào góc phòng, úp mặt trên bàn học. Nhưng trưa nay, khi Linh gọi, tôi lại chủ động gợi ý qua bên đại học ngoại ngữ đón cô. 

Chúng tôi ngồi quán cà phê nhỏ. Đôi mắt Linh nhìn tôi, như lục kiếm một thứ gì đó. Cô thật chẳng chê vào đâu được, gương mặt đẹp, mái tóc mềm mượt loà xoà xuống vai áo thanh nhã, những ngón tay thon đeo nhẫn lấp lánh. Linh đến từ một thế giới khác, yên ấm, đầy đủ và an toàn. Cái thế giới mà tôi chẳng thuộc về nữa. Tôi gọi cho Linh một cốc nước cam. Phần tôi ly cà-phê đá. Linh mỉm cười, lên tiếng dịu dàng: 

– Huy người lớn thật rồi. 

– Ừ, cũng chẳng quan trọng gì lắm. Ai rồi cũng phải thay đổi. 

– Khi nào thì Huy về nhà? – Linh hỏi thình lình. 

Có lẽ đó là điều duy nhất mà Linh quan tâm. Nhưng, cũng chính câu hỏi ấy đã đào một cái hố lớn ngăn cách giữa tôi và cô ấy. Tôi lắc đầu, nói nhanh: 

– Tụi mình gặp nhau không phải để nói chuyện đó. 

– Chứ chuyện gì nào? Tại sao Huy luôn hành động kỳ quặc? Huy có nghĩ gì đến tương lai không? Học hành tử tế cho xong đại học. Tụi mình cùng đi du học. Rồi sống đàng hoàng. Nhưng Huy lại muốn mọi thứ trật ra khỏi những dự định tốt lành ấy. Tại sao chứ? Huy nói đi, tại sao? 

– Bỏ qua việc ấy được không! – Tôi nhìn vào mắt cô gái – Mình gặp Linh để nói điều khác cơ. 

– Chuyện gì vậy? – Linh chợt im bặt, chăm chú quan sát tôi. 

– Huy đơn độc khủng khiếp! – Tôi thốt lên, thì thào, với tất cả thành thật. 

Sau quãng im lặng kỳ dị, bỗng dưng vang lên tiếng cười giòn tan. Tiếng cười ấy căng phồng lên, nối dài, thành một dải lụa vàng chói, bay phần phật, kiêu hãnh và chế nhạo. Thoắt chốc, Linh đã biến thành một người hoàn toàn xa lạ. Vĩnh viễn cô ấy không còn là một phần của tôi nữa. 

Tôi đứng dậy, lảo đảo ra quầy thanh toán tiền nước. Rồi tôi bước đi, để lại Linh phía sau. Không, tôi đã bỏ lại cái phần hời hợt, vô tư lự, cái phần tính toán buồn chán trước kia tôi từng quý mến và tin cậy. Nhẹ nhàng làm sao. Mà cũng buồn bã làm sao. 

Những ngày cuối năm. Có nhiều đêm lạnh. Tôi vùi đầu vào học và vẽ. Mấy lúc không biết làm gì, tôi lại lấy cái xe máy chạy lòng vòng, chở khách đi đây đó. Nhất định tôi phải gặp lại Châu, người nắm giữ chìa khoá giải thoát cho những nhớ nhung khắc khoải kỳ dị của tôi.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+