Trang chủ » Thế giới truyện » Trinh thám hình sự

Đau thương đến chết -Phần 1- chương 05-06 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

CHƯƠNG 5: ÁC MỘNG CHƯA CÁO CHUNG.

Nhờ uống khá nhiều cà phê nên Tư Dao mới làm việc được cả buổi sáng rất có năng suất, nói năng hùng hồn về kế hoạch quảng bá, tuyên truyền dự án mới trước Hội đồng quản trị, quên hẳn vị trí của mình hiện chỉ là một nhân viên văn thư bình thường.

Phó tổng giám đốc phụ trách thị trường đích thân đề nghị cho Tư Dao trực tiếp báo cáo vượt cấp trước Hội đồng thực là một điều bất ngờ. Bỗng nhiên được tin cậy, một cơ hội tốt khó gặp, chẳng có lý do gì để không nắm bắt; nhất là trong khi cuộc sống của cô đang xáo trộn như thế này. Từ khi đi làm, Tư Dao luôn tự nhắc mình không thể để bất cứ chuyện gì làm ảnh hưởng đến công tác hàng ngày.

Đồ uống của bữa trưa cũng là cà phê, nếu không thì e rằng ngay tiếng chuông điện thoại di động cũng không nghe thấy.

Một tin nhắn hiện ra trên màn hình máy di động, đó là bốn chữ đỏ tươi: “Đau thương đến chết”.

Suýt nữa thì cô buông điện thoại rơi xuống mặt bàn, may mà đã nhanh mắt nhận ra số máy gửi đến là của Thường Uyển, cô mới yên tâm; cô lập tức gọi điện trừng phạt.

“Đồ khỉ Thường Uyển, định hù doạ mình đấy à?”

Thường Uyển nói như đang mếu máo: “Mình nói thật đấy, mình bye-bye gã khốn kiếp ấy rồi, rất buồn”. Thường Uyển bắt đầu yêu từ hồi trung học, thay người yêu còn nhiều hơn thay di động, nhưng lần nào cũng yêu hết mình, mỗi lần thất tình là một lần đau khổ.

“Dù thế nào thì cậu cũng đừng dùng bốn chữ ấy thể hiện đau khổ. Cậu làm cho mình sợ quá. Tối nay cùng đi ăn cơm, mình sẽ an ủi cậu”.

Lên hết cầu thang xoáy trôn ốc của hiệu ăn “Luân Hồi”, từ xa Tư Dao thấy Thường Uyển ngồi cúi đầu, mắt đỏ hoe. Xem ra lần này cô ấy lại yêu thật lòng. Ôi, cô gái này khó bề cứu vớt!

Mình nghĩ thế này liệu có quá thạo đời không? Chính mình cũng khắc khoải chờ đợi một tình yêu đẹp kia mà? Trong đầu cô lờ mờ hiện lên một bóng hình quen thuộc.

Không thể là anh ta, hãy biến ngay!

Tư Dao cố xua đi hình bóng ấy, suốt mấy năm qua, liệu đã có ai thật sự đáng để yêu sâu nặng, có thể chiếm trọn trái tim mình? Nghĩ đi nghĩ lại, cũng chỉ có mối tình đầu. Những năm tháng này tất cả đều in đậm dấu ấn của ham muốn vật chất, tìm một tình yêu chân thật còn khó hơn chuyện xua đuổi những cơn ác mộng kia.

Thế là mình lại nghĩ đến những cơn ác mộng đáng ghét ấy!

“Sao vậy, trông cậu còn có vẻ đau khổ hơn cả mình nữa? Nàng Dao Dao luôn tươi như hoa biến đâu mất rồi? Mình đang đợi cậu đến an ủi đấy!” Thường Uyển trách móc.

Tư Dao vội nói: “Không có gì, chỉ vì áp lực ở công ty căng quá”.

“Cậu đừng nói dối, lẽ nào…” Thường Uyển thật sự đã trở thành người bạn tâm tình của Tư Dao, đón nhận mọi nỗi buồn vui hờn giận của cô.

Tư Dao không giấu nữa: “Đúng, cậu ấy lại đến tìm mình. Mình vốn đã nghĩ, chuyển nhà để thoát khỏi những cơn ác mộng ấy chỉ là hạ sách trong lúc tuyệt vọng; chuyện tối qua khiến mọi hy vọng của mình hoàn toàn tiêu tan. Viên Thuyên thông minh là thế, sao cũng lại ủng hộ và xui mình chuyển nhà? Chuyển nhà làm sao có thể giải quyết được vấn đề?”

“Vậy cậu định thế nào?” Thường Uyển tuy là bạn tri kỷ, nhưng lại là một người không có chút chính kiến nào, đây cũng là lý do tại sao cô luôn thất tình.

“Còn có thể làm gì được nữa? Không thể lại chuyển nhà. Mình đành phải liều chịu đựng, mong sao thời gian có thể chữa lành tất cả”.

Thường Uyển cúi đầu nghĩ ngợi: “Điều quan trọng nhất là phải nói lặp đi lặp lại với bản thân rằng tất cả không phải lỗi của cậu, cậu thật sự là người vô tội, những chuyện đó chỉ là sự trùng hợp của một số điều không may”.

Tư Dao cảm động gật đầu: “Thôi được, nói chuyện của cậu đi”.

“Đừng nhắc đến nữa, những anh chàng như thế vẫn rất bát nháo. Đến khi mình điên tiết lên, anh ta mới chịu khai ra… Cậu đoán xem, hắn nói y hệt như gã lần trước, nói rằng “Em là một cô gái dễ thương, ăn mặc rất mốt, nhưng về chất người thì chưa đủ… chưa đủ gợi cảm, chưa đa dạng”. Có phải đầu bọn họ chập IC không?” Thường Uyển tức trào nước mắt.

Nhân viên phục vụ đi đến hỏi Tư Dao muốn uống gì, Tư Dao không còn tâm trí nào để say sưa, nên chỉ gọi một cốc bia Yến Kinh. Sau đó lặng yên nghe Thường Uyển kể mãi về chuyện thất tình.

Không biết cốc bia đã đặt bên tay cô từ lúc nào. An ủi Thường Uyển một hồi, cô thấy khát thật sự, cầm lên uống một ngụm, bỗng cảm thấy rất khác thường.

Sao bia lại sặc mùi máu tanh nồng?

Cô cúi nhìn, bia trong cốc lẽ ra màu vàng óng thì lại thành màu đỏ sẫm!

Cô hãi hùng kêu lên, cốc bia tuột khỏi tay, đổ nghiêng trên mặt bàn. Tấm khăn trải bàn trắng tinh cũng loang máu đỏ từ từ hoá thành bốn chữ: “Đau thương đến chết”

Cổ Tư Dao như bị đôi tay ai đó bóp nghẹt, muốn kêu nhưng không ra tiếng, ngay thở cũng rất khó khăn.

“Dao Dao, cậu sao thế?” Thường Uyển sợ đờ người hồi lâu mới hỏi được câu này.

“Cậu thấy chưa? Máu…” Tư Dao cố hết sức nói thành lời.

“Máu gì?”

Tư Dao gọi “Anh ơi” rồi ngoảnh đầu tìm người phục vụ vừa mang bia đến, nhưng cô lại đờ ra kinh hãi.

Ở một bàn ăn gần đó, phục vụ viên đang cầm một chiếc ấm có cái vòi dài rót trà cho khách. Nước trà từ cái vòi dài ấy rót vào chiếc chén nhỏ rất chính xác (1).

Điều làm cho Tư Dao không dám tin ở mắt mình là màu của nước trà cũng đỏ tươi như máu!

Nước “trà” ấy bắt đầu tràn ra ngoài miệng chén, lại bắn toé trên khăn trải bàn trắng tinh còn phục vụ viên giống như một nhà thư pháp đang biểu diễn, thoải mái khua bút, trên mặt bàn hiện lên bốn chữ: “Đau thương đến chết”

Nhìn từ phía sau, người ấy nhỏ nhắn mảnh khảnh, càng nhìn càng thấy quen quen. Tư Dao như ngồi phải bàn chông, lập tức đứng bật dậy, đi ra phía ấy như bản năng xui khiến. Đột nhiên, người ấy ngoái lại, một khuôn mặt trắng bệch, một đám tóc đen ướt xoã trên trán.

Chính là Kiều Kiều!

Tư Dao kêu lên một tiếng kinh hoàng, quay ngoắt tất tả chạy xuống tầng dưới, tai vẫn nghe thấy Thường Uyển gọi: “Dao Dao, đợi đã, cậu làm sao vậy?”

Suốt quãng đường, tim Tư Dao đập dồn dập, trong đầu cứ hiện ra cảnh tượng khủng khiếp vừa nhìn thấy, và bốn chữ khiến cô hồn xiêu phách lạc: “Đau thương đến chết”

Ảo giác, nhất định chỉ là ảo giác. Thường Uyển gọi di động khẳng định mọi chuyện xảy ra trước mắt Tư Dao đều chỉ là những tưởng tượng vô căn cứ. Tại sao lại thế này? Hình như mỗi lần lại càng nghiêm trọng hơn. Chắc là cái chết của Viên Thuyên, bức ảnh phong cảnh gửi kèm theo quả cầu pha lê, Tiểu Mạn đùng đùng “hỏi tội”… đã tác động khiến cô rụng rời hồn vía.
“Ở đây à?” Người lái tắc-xi dừng xe, ngoảnh lại hỏi.

Lúc này Tư Dao mới bừng tỉnh, nói “xin lỗi anh”, nhanh chóng trả tiền rồi xuống xe.

Tắc-xi vừa chạy đi, Tư Dao liền cảm thấy hình như trong bụi cây phía dưới gốc cây to bên kia đường có một đôi mắt đang chăm chú nhìn mình.

Cô vẫn luôn cho rằng “giác quan thứ sáu” của mình rất khá, tin rằng đúng là có người đang theo dõi. Cô từ từ đi tới phía đôi mắt thoắt ẩn thoắt hiện kia, mới biết là không có gì cả. Lại là ảo giác ư? Bụi cây bỗng phát ra một tiếng “soạt” khe khẽ.

Cô vội quay người chạy về phía cổng nhà, tay run run mở khoá, chui tọt vào trong, đóng kín cổng. Đèn hành lang không bật, cô tựa lưng vào cửa, đứng thở gấp trong bóng tối.

Lúc này Tư Dao cảm thấy hình như không chỉ có mình cô ở trong bóng đêm đặc quánh.

Cô đứng chôn chân tại chỗ, không dám động đậy, cũng không biết nên làm gì.

Mắt cô rất nhanh quen với bóng tối, cô trông thấy lờ mờ ở chỗ tiếp giáp giữa phòng ăn và phòng khách một bóng đen! Ngoài kia một chiếc xe tắc-xi quay đầu, ánh đèn pha loáng qua cửa sổ, cô thấy ánh lên một vệt sáng mờ bên cạnh bóng đen.

Hình như là một con dao!

Tư Dao thấy giận mình vì tâm trạng rối bời nên khả năng tuỳ cơ ứng biến cũng mất theo. Sau khi hít một hơi thật sâu, cô liền bật công tắc đèn lên.

Trong bếp, Lịch Thu mặc chiếc váy đen đang đứng đó. Tay phải cô ta cầm một con dao nhỏ, tay trái cầm quả táo đã gọt được một nửa.

“Là cô à? Tôi sợ chết khiếp”. Tư Dao mềm nhũn người ngồi vật xuống chiếc ghế sa lông phòng khách.

“Sao cô vào nhà mà không bật đèn?” Lịch Thu hỏi lại, ánh mắt cô ta hơi khác thường, như nhìn ra được điều gì đó.

Mối ngờ vực bỗng trỗi dậy trong đầu Tư Dao: “Tôi còn đang thấy lạ, sao cô lại gọt táo trong bóng tối âm thầm như thế?”

Lịch Thu lạnh nhạt: “Mắt tôi quá nhậy cảm với ánh sáng, đối với tôi, đèn bếp và phòng khách đều quá sáng. Tôi quen làm mọi việc trong bóng tối rồi, gọt táo chỉ là một động tác quen tay, tôi không cần nhìn cũng làm được”.

Tư Dao vẫn thấy đáng ngờ, nhưng không tiện hỏi thêm, đành gượng cười: “Thật vậy à? Thảo nào cô chỉ toàn mặc váy đen”.

“Còn kính râm của tôi nữa, chắc chắn nhiều hơn số giày dép của cô”. Lịch Thu tiếp tục gọt táo, quả nhiên, cô ta không cần nhìn tay mà chỉ nhìn vào Tư Dao, vỏ táo cư từng vòng thõng xuống.

Con mèo Linda của Tư Dao nghe thấy tiếng chủ nhân vào nhà, không biết từ đâu chui ra, nhảy vào lòng cô nằm nũng nịu. Lúc này Tư Dao mới thấy yên tâm hơn.

Lịch Thu từ từ đi về phía trước, hai mắt vẫn nhìn chằm chằm vào Tư Dao: “Này, tôi thấy sắc mặt của Tư Dao không ổn, có phải là muộn thế này vẫn chưa ăn không? Hay là cứ ăn tạm quả táo này đi”.

Từ lúc ở hiệu ăn ra, Tư Dao chưa có hạt cơm nào vào bụng. Cô do dự một chút, thấy Lịch Thu rất chân thành, bèn cười nói: “Vâng, rất cảm ơn, tôi bận bịu đến tận bây giờ chưa ăn cơm. Nói thật, tôi về đây đã lâu, bốn người thuê phòng chúng ta ai cũng quá bận, cũng chưa trò chuyện nhiều được. Hay là một hôm nào đó, tôi mời mọi người đi ăn cơm, nhân tiện có thể giao lưu một chút; đều là những người cùng trang lứa, chắc chắn sẽ có tiếng nói chung”. Trong thâm tâm cô hiểu rõ mình đang muốn nhanh chóng thoát khỏi những buồn phiền và hỗn loạn lâu nay, cách tốt nhất là hướng ngoại để lấp đầy những khoảng trống còn lại của cuộc sống.

Lịch Thu cười bình thản: “Ý hay đấy, nhưng cô là người mới đến, nên để những người cũ chúng tôi chào mừng cô mới phải. Hay thế này vậy: ngày mai tôi làm vài món ăn, bảo hai anh chàng kia đi mua bia, chúng ta cùng ăn ở nhà, chẳng phải là càng thoải mái và thực tế hơn à?”

Tư Dao mơ hồ cảm thấy có gì đó không ổn, không ổn ở đâu nhỉ? Cô cố nghĩ mãi mới nhận ra: “Sao? Cô… biết nấu ăn à?” Điều này đã phá vỡ ấn tượng “không ăn thức ăn của nhân gian” của mình đối với Lịch Thu thì phải?

“Sao gọi là “biết nấu” gì được? Tôi có nói là tôi biết nấu cho ngon đâu!” Lịch Thu vừa nói vừa quay vào bếp, cầm ra một quả táo khác, chỉ vài đường dao đã gọt xong vỏ táo.

Mở nước nóng đầy bồn tắm, hơi bốc lên ngùn ngụt, chưa tắm nhưng Tư Dao đã cảm thấy toàn thân dễ chịu, mỗi thớ thịt đều được thả lỏng, trong lòng cũng thấy bình thản.

Cảm giác như thế này đến hơi chậm, hơi ít, nên sớm nghĩ cách để điều chỉnh như thế này mới phải.

Đương nhiên cô vẫn còn nhớ cô đã phải nỗ lực rất nhiều dưới sự giúp đỡ của các bác sĩ để khắc phục được nỗi sợ hãi khi ở trong buồng tắm nhỏ hẹp. Cô thấy tự hào về điều này và càng vững tin cô mãi mãi làm chủ vận mệnh của mình.

Cô nằm xuống chỗ dốc của bồn tắm, ngâm mình trong nước nóng, hai mắt khép lại.

Mọi nỗi u uất, sợ hãi, lo lắng rồi sẽ qua đi, không thể để những mặt trái của sự việc đã qua choán hết toàn bộ cuộc sống, tất cả cuối cùng sẽ đi vào đúng quỹ đạo. Lúc mới chuyển công ty, cô chẳng đã từng lo rằng những bước khởi đầu làm lại sự nghiệp sẽ rất gian nan hay sao. Bắt đầu làm từ chân thư ký quèn của công ty mới, cũng chỉ trong vài tuần ngắn ngủi đã nhiều lần cô được phó tổng giám đốc phụ trách thị trường khen ngợi, cho nhảy cóc vượt qua nhóm ý tưởng quyết sách của phòng quảng cáo, trực tiếp giao cho cô một mình phụ trách kế hoạch tuyên truyền của hai dự án.

Kiều Kiều, Viên Thuyên, các cậu đã đi khỏi cuộc sống của mình, hãy để cho mình được tự do, hãy nhớ rằng mình đã đau đớn thế nào vì cái chết của hai cậu.

Đau thương đến chết

Bốn chữ này không hiểu từ đâu chợt hiện ra, Tư Dao đột nhiên mở to mắt, nhổm người nhìn xung quanh: phòng tắm nho nhỏ chẳng có gì khác thường, rất yên tĩnh, chỉ thỉnh thoảng có một giọt nước rơi ra từ cái vòi chưa vặn chặt, rơi xuống nước trong bồn tắm, kêu “tách” một tiếng.

Cô thở phào, lại nằm xuống ngâm mình trong nước, cảm thấy cô đã nhạy cảm vô căn cứ.

Nhưng có thể chỉ toàn trách mình không?

Đúng là có những việc cô đã làm sai, vẫn còn có thể sửa chữa lại, có thể yên ổn; song có những sự lựa chọn sai lầm cô sẽ phải hối hận suốt đời, có lẽ chuyến đi ấy là một ví dụ.

Cô không sao quên được cái đêm mưa mịt mùng ấy, cái vùng rừng núi còn tối đen hơn cả bóng đêm, mấy khuôn mặt đầy sợ hãi và mệt mỏi dưới ánh đèn pin, nước rơi từ vách đá, những giọt máu tí tách nhỏ xuống mặt nước đỏ thẫm.

Một tiếng “tách”.

Tư Dao lại sợ hãi mở to mắt ra nhìn, thấy hối hận tại sao vừa rồi không vặn chặt cái vòi chết tiệt vào.

Lại một tiếng “tách”.

Một giọt đang rơi xuống trước mặt cô, lan ra trên mặt nước trong bồn tắm. Cô dường như có thể khẳng định đây không phải là nước bình thường.

Lại một tiếng “tách”.

Là một giọt máu!

Nước ấm ở quanh người bỗng như lạnh ngắt, cô rét run cầm cập, co ro áp đến gần vòi, giọt nước đang đọng ở miệng vòi chính là giọt máu. Cô giơ tay quệt rồi đưa lên ngửi, một mùi tanh nhức mũi.

Tư Dao chưa kịp kêu lên thì một nắm gì đó từ trên trần rơi xuống bồn tắm, một tiếng “tõm” vang lên, nước trong bồn phút chốc nhuốm đỏ máu tươi.

Sau tiếng “Ôi” kinh hoàng, Tư Dao thấy con mèo Linda ướt đầm từ bồn tắm ngoi ra, nhảy xuống đất, lắc mạnh toàn thân, rũ cho nước bắn ra, kêu meo meo.

“Linda! Mày nhảy vào từ khi nào thế?” Tư Dao phát cáu với con mèo. Trong bồn tắm chỉ có bọt sữa nổi lên, chứ không hề có vết tích gì của máu. Hoá ra vì mình ngủ thiếp đi, tất cả vừa rồi chỉ là ảo mộng mà thôi.

Cửa nhà tắm vang lên tiếng gõ “cộc cộc”, tiếng Lịch Thu vọng vào: “Tư Dao, không sao chứ?”

Tại sao lại như thế?

Tư Dao không dám tắt đèn, nằm trên giường, vẫn nghĩ đến ảo giác khủng khiếp vừa rồi trong bồn tắm. Cảnh tượng đó dù không giống như cảnh Kiều Kiều đứng ngoài cửa sổ, nhưng cũng tạo thành chuỗi ác mộng liên hoàn quấy nhiễu cô. Tại sao lại là Linda? Vì nó là “người thân” duy nhất của mình trên đời hay sao?

Phải chăng mình là một sinh vật xúi quẩy? Tại sao những người ở bên cạnh mình cứ lần lượt ra đi?

Cô nhớ đến cha mẹ cô năm ngoái mất vì bệnh tật khi còn chưa đến tuổi 60, có thể là tại lao động trí óc quá nhọc nhằn, nhưng còn từ mùa hè năm nay Kiều Kiều và Viên Thuyên cũng lần lượt ra đi, khiến cô nghi ngờ về chính mình: hay là đều tại mình?
Nghĩ đến Kiều Kiều, cô bất giác ngồi dậy nhìn ra cửa sổ, cô bỗng sởn tóc gáy.

Kiều Kiều lại xuất hiện, đứng ngoài cửa sổ!

Không thể! Đây không phải là sự thật!

“Cậu nghĩ lại đi, có phải đêm hôm ấy cậu đã cố hết sức không? Có thật mình chắc chắn phải chết không?” Kiều Kiều hỏi thẳng.

“Mình không có gì phải hổ thẹn với lòng”. Tư Dao đáp uể oải, nhạt nhoà.

“Vậy tại sao cậu lại sợ phải đối mặt với mình? Vì lòng cậu có điều gì thầm kín đúng không? Mỗi lần cậu nhớ đến tình yêu đẹp đó, hình ảnh của anh ấy lại ngập tràn tâm trí đúng không? Mình thực sự đang giúp cậu, giúp cậu khai thác tiềm thức”.

“Cậu muốn đạt được cái gì?”

“Một lời giải thích khiến cho mình thoả mãn, mình không muốn chết uổng như thế”.

“Mình đã rất đau buồn vì cái chết của cậu, mà cậu lại đối xử như thế với mình sao?”

“Thật ra cậu cũng không nhất thiết phải đau buồn, chúng ta sớm muộn sẽ gặp nhau ở thế giới bên kia bởi vì không ai có thể thoát khỏi sự sắp đặt của số phận”. Kiều Kiều vừa nói vừa vươn cánh tay trái ra phía trước, giống như cầu cứu, lại giống như kéo Tư Dao vào địa ngục.

“Không!” Tư Dao hét lên.

Một tiếng “rầm” vang lên, cửa phòng bỗng bật mở. Bước chân gấp gáp của Lâm Nhuận đã đến phía sau Tư Dao, nhìn ra ngoài khung cửa trống không, hồ nghi không hiểu có chuyện gì. Lịch Thu cũng chạy tới, dừng ở cửa ra vào.

Lâm Nhuận bước lên phía trước, quan sát kỹ Tư Dao, thở dài nói: “Tư Dao, lúc nãy anh nghe thấy tiếng kêu hoảng sợ của em, đã xảy ra chuyện gì thế? Gần đây tình hình trị an ở Giang Kinh không tốt lắm, chúng ta phải quan tâm, hỗ trợ nhau. Anh đánh liều xông vào, mong em tha lỗi”.

“Cám ơn hai người, không có chuyện gì đâu, tại con mèo làm em sợ”. Tư Dao vẫn chưa định thần, cảm thấy rất mệt, cô mong mọi chuyện dừng ở đây.

Lịch Thu hỏi: “Tư Dao nói thật xem, đêm nay ở nhà một mình được không? Có cần tôi sang ở cùng không?”

Tất cả những chuyện này nhất định phải kết thúc!

“Nếu có chuyện gì khó khăn trong sinh hoạt, cô nhất định phải nói với chúng tôi, tốt hơn là chỉ mình mình hay”. Lịch Thu lại nói.
Tư Dao bỗng nắm lấy cánh tay của Lịch Thu: “Nếu hai người không ngại đêm đã khuya, xin hãy ngồi lại đây, đúng là tôi… trong cảnh bế tắc, nói được ra có lẽ sẽ tốt hơn”.

**********************
Chú thích
(1) Một cách biểu diễn rót trà ở Trung Quốc và vài nước trong khu vực, ấm có vòi rất dài, đứng khá xa rót “vồng” đúng vào chén.

 

CHƯƠNG 6: NHỮNG VỊ KHÁCH CỦA U CỐC.

Tất cả đều bắt đầu từ bức thư điện tử nhìn có vẻ bình thường nhưng lại bí hiểm khôn lường ấy!

Sau khi tốt nghiệp Đại học Giang Kinh (gọi tắt là Giang Đại), Tư Dao vẫn thường xuyên liên lạc và gặp gỡ với những người còn lại của “Năm tráng sĩ núi Lang Nha”, vẫn giữ quan hệ với Hội du lịch của trường. Năm cô gái quen thân nhau, đều là những thành viên tích cực ở Hội du lịch này; Viên Thuyên còn làm Hội trưởng hai năm. Năm người kết bạn với nhau, họ không những đã đến nhiều điểm du lịch nổi tiếng như Hoàng Sơn, Quế Lâm, mà xa hơn nữa họ còn tới Đôn Hoàng và Tây Tạng, khám phá phong cảnh vùng biên ải. Những kỷ niệm quý giá và trải nghiệm cùng nhau đâu có thể lãng quên. Bởi thế sau khi ra trường, họ vẫn để địa chỉ email trên danh sách hộp thư của Hội du lịch, mỗi khi Hội có tin gì họ đều nhận được rất sớm; họ thường tranh thủ tham gia các hoạt động của Hiệp hội để được khoác lên mình trang phục giản dị thời sinh viên, quay về trường cũ ôn lại cuộc sống ngày xưa.

Một ngày tháng 6 năm nay, trong hộp thư của Tư Dao xuất hiện một bức thư của Hội du lịch trường gửi đến, tiêu đề là “Chuyến đi đầu tiên của kỳ nghỉ hè năm nay là đến Tân Thường Cốc (1) (New Dress Valley)”. Bắt mắt nhất là một nhóm ảnh chụp phong cảnh rất nét, đúng là sơn thuỷ hữu tình. Chỉ thoáng nhìn, Tư Dao đã ngẩn người, không chỉ vì phong cảnh trong ảnh quá đẹp chẳng khác gì tiên cảnh, mà cô còn rất ngạc nhiên vì cảnh sơn thuỷ đó dường như cô đã từng trông thấy ở đâu rồi!

Trông thấy ở đâu rồi nhỉ?

Câu mở đầu của bức thư là:

“Có phải bạn đã từng thấy cảnh đẹp trong ảnh?”

Đúng, khá lắm! Có thể nói câu quảng cáo này của các vị đã thành công!

Nội dung tiếp theo:

“Nếu bạn lặng yên nhìn không rời mắt, điều đó nói với chúng tôi rằng bạn là một người thích nằm mơ.

Cảnh đẹp thế này chỉ xuất hiện trong giấc mơ của bạn.

Nhưng đây không phải là mơ, cũng không phải cảnh giả được tạo nên bằng đồ hoạ vi tính, đây đích thực là điểm du lịch nổi tiếng tới đây sẽ đi. Ở miền tây bắc của núi Vũ Di non xanh nước biếc, ở phía nam của núi Hoàng Cương du khách luôn tấp nập, có một kho báu đẹp mê hồn chưa được biết đến để cho bạn thực hiện giấc mơ đẹp khám phá thiên nhiên.

Cảnh sơn thuỷ đẹp không gì sánh nổi, có những bức Thạch khắc (2) bay bổng nên thơ trải trên vách núi, có hang quan tài treo huyền bí xa xăm, và còn có rất nhiều niềm vui bất ngờ khó bề tưởng tượng, đều đang chờ đón bạn đến. Suối Cửu Khúc ở khu giải trí núi Vũ Di đẹp không gì tả nổi, nhưng so với miền đất tuyệt vời mà người dân nơi đây gọi là “Tân Thường Cốc” này thì vẫn có phần thua kém. (Vì các thảm thực vật đủ màu trong thung lũng cực kỳ phong phú, các loài hoa đua nhau nở, các thảm cỏ đổi máu. Nhìn ra xa, cả thung lũng tựa như mỗi ngày đều thay áo mới, nên mới có tên “Tân Thường Cốc”.)
Những bậc đá thiên tạo dẫn lên núi, càng làm tăng thêm hứng thú du lịch thám hiểm nơi hoang dã, chỉ cần dựa vào bản đồ được gửi kèm theo đây là có thể đến thăm các điểm chủ yếu của thung lũng; từ “đỉnh Kim Lôi”, vách “Niết Bàn” tuyệt đối không thể bỏ qua (tương truyền rằng nếu uống một ngụm nước suối dưới vách núi Niết Bàn, rồi thầm ước một điều, thì chắc chắn sẽ thành hiện thực), cho đến “hang Thập Tịch” có những quan tài treo của người thượng cổ (3)”.

Sau đó là một đoạn giới thiệu bằng tiếng Anh, cho thấy chủ nhân quảng cáo cũng đang chú ý thu hút du khách nước ngoài.
Ngoài bản đồ ra, email còn có file đính kèm các thông tin về chuyến bay, chuyến tàu và chuyến ô tô. Giang Kinh là một thành phố lớn, Tư Dao rất dễ dàng tìm được một tour du lịch khả thi.

Loại thông tin du lịch thế này Tư Dao thường xuyên nhận được nhưng đa phần cô đều chỉ lướt qua, còn bức email này lại khiến cô thấy nao nao.

Từng cảnh trên các bức ảnh hình như cô đều đã có ấn tượng. Có lẽ đây chính là cảnh sơn thuỷ hoàn mỹ trong trí tưởng tượng của cô.

“Năm tráng sĩ” dường như cùng lúc online trên mạng QQ, Tư Dao liền gõ ra ba chữ “Tân Thường Cốc”.

Gần như cùng một lúc, một loạt các dòng tin nhắn liên tiếp hiện ra trước mắt Tư Dao.

“Đã xem quảng cáo về Tân Thường Cốc chưa?”

“Đi chơi Tân Thường Cốc sẽ rất tuyệt đấy!”

“Tân Thường Cốc quá đẹp!”

Câu cuối cùng là của Kiều Kiều, cô ấy vẫn như xưa, luôn chậm một chút so với mọi người. “Tiếc rằng không có đường lên núi”.
Trên mạng yên lặng một lúc, Tư Dao vừa nghĩ ra một từ hay hay thì lời của Viên Thuyên đã truyền đến “Lỗ Tấn tiên sinh từng nói…”

Tư Dao kêu lên “Đáng ghét”, thì một câu thoại của Viên Thuyên lại tiếp luôn: “Yêu Yêu, mình hiểu cậu đang nghĩ gì, mình nhanh hơn cậu. 😉 “

“Năm tráng sĩ” ai cũng thông minh, đều biết câu danh ngôn của Lỗ Tấn mà Viên Thuyên dẫn ra: “Mặt đất vốn không có đường, người ta đi mãi, thì thành đường thôi”.

Tư Dao rất mong có thể xúc tiến chuyến đi tập thể này của “Năm tráng sĩ”, cô biết Viên Thuyên đang trong giai đoạn “yêu thắm thiết”, thậm chí còn nói đến chuyện cưới xin; có trời biết còn mấy cơ hội năm người được đi du lịch cùng nhau nữa, cho nên cô phát đi một câu “Nhìn kỹ lại đi, đẹp say lòng người”.

Trên mạng lại lặng yên một lúc nữa, Kiều Kiều nói “Nhìn thì rất đẹp nhưng mà mình vẫn hơi PAPA (sờ sợ)”.

“Ôi!” Kiều Kiều kinh ngạc kêu lên, nắm chặt tay Lâm Mang.

Tư Dao cười nói: “Thế nào, không chỉ là “nhìn thì rất đẹp” chứ?”

Đang 9 giờ sáng, không thể là trong mơ; nhưng đúng là chỉ nằm mơ mới có thể thấy cảnh đẹp tuyệt vời thế này.
Ngoài “Năm tráng sĩ” ra, bạn trai Viên Thuyên là Lưu Dục Chu và bạn học cùng trường với năm cô là Lâm Mang cũng tham gia chuyến du lịch. Khi Tư Dao trông thấy Lâm Mang và Kiều Kiều đồng thời xuất hiện ở khách sạn, cô rất kinh ngạc, lòng cô rộn lên bao nỗi niềm.

Ở trường đại học, Lâm Mang là người yêu của Tư Dao trong một năm rưỡi. Khi Tư Dao lên năm thứ ba, cô ngày càng chín chắn hơn, nên cảm thấy Lâm Mang còn có tính xốc nổi thường thấy ở nhiều chàng trai. Bên anh, cô không có cảm giác an toàn, chắc chắn. Là một cô gái luôn vui tươi, có nội tâm phong phú, hay nghĩ ngợi và nhạy cảm, cô khao khát một tình yêu đẹp và phải thực tế. Điều kiện mọi mặt của Lâm Mang có thể coi là số một, nhưng cái tật “hão huyền” – thích khoe tài khôn vặt, thích so đọ với người, hay nói “một tấc đến giời” của Lâm Mang khiến Tư Dao băn khoăn. Trước khi anh tốt nghiệp, Tư Dao đã trăn trở rất nhiều, cuối cùng nói lời chia tay với anh. Nghe nói lần thất tình ấy là một cơn sóng rất lớn đối với con thuyền luôn “thuận buồm xuôi gió” Lâm Mang. Thoạt đầu anh biệt tăm ít hôm, khiến Tư Dao còn tưởng đã xảy ra chuyện gì, sau đó liên tục nhiều ngày anh ngồi uống say bí tỉ để chia tay với các bạn học, rất bê tha nhếch nhác. Sau khi tốt nghiệp anh rời Giang Kinh, cũng không buồn nói một lời tạm biệt với Tư Dao.

Sau đó ba năm, tình cờ có tin về Lâm Mang, rằng anh thành đạt thế nào, gái đẹp cặp kè ra sao… Tư Dao chỉ cười, biết vậy.

Lần gặp gỡ này, Lâm Mang nói là vì cô bạn thân Kiều Kiều mời đi cùng. Tư Dao nghĩ, anh ta và Kiều Kiều không ở cùng phòng khách sạn, có vẻ không phải là đang yêu nhau, vì vậy vẫn cứ cười nói với anh như thường, mãi đến khi cảm thấy ánh mắt và vẻ mặt của Kiều Kiều khang khác, cô mới rõ mình đã vô tình gây nên rắc rối, nên vội phanh lại ngay.

Nhưng có phải là đã quá muộn rồi không?

Lúc này bảy người đang đứng ngắm cảnh đẹp, hết thảy đều im lặng. Hai hôm trước họ du ngoạn ở núi Hoàng Cương và suối Cửu Khúc, cảm nhận được vẻ đẹp không gì tả nổi. Giờ thì họ mới tin bức email đó không hề khoa trương, so với suối Cửu Khúc thì vẻ đẹp của Tân Thường Cốc này thật sự khiến người ta kinh ngạc, trầm trồ ngợi ca nó là tuyệt mỹ!

Theo bản đồ, đi qua một ngọn núi nhỏ giống như một tấm bình phong (núi “Nam Bình”), họ thấy ngay Tân Thường Cốc. Bên ngoài vách núi cao phía xa xa, một thác nước trải xuống như một bức rèm ngọc, chắc chắn đó là vách núi Niết Bàn, nghe nói mặt bên kia của vách núi có Thạch khắc; dưới thác nước chắc là “khe Ngấn Sa”. Chân thác nước và khe Ngấn Sa bị một mảng rừng thông rậm rạp tốt tươi che khuất, có lẽ là “Thuỷ tùng lâm – nước lớn nhất Trung Quốc” mà bản đồ đánh dấu. Sau rừng thông là sương mù lãng đãng bay, quanh năm bao phủ lưng chừng vách núi bên kia, dần dần chuyển thành mây mỏng bồng bềnh trôi quanh vách núi, ẩn nơi chân núi, tất cả hệt như bức tranh thuỷ mặc rất nên thơ khiến tâm hồn trở nên tinh khiết.

“Ôi!” Kiều Kiều lại trầm trồ, ánh mắt cô nhìn Lâm Mang chứa chan trìu mến.

Đúng thế, cảnh sắc của thung lũng này đẹp như bức tranh thuỷ mặc, nhưng màu sắc lại không đơn điệu như tranh. Dưới màn sương mỏng và mây mù là muôn loài hoa khoe sắc với những màu xanh đậm nhạt khác nhau; những cây cao chọc trời, những nhánh lan non mướt bò trên đá, những vách núi đỏ thẫm, những dây leo xanh sẫm… dệt nên một bức tranh thiên nhiên diễm lệ.

Viên Thuyên đứng kia đã chọn được tư thế, chiếc máy ảnh kỹ thuật số trong tay người yêu – Dục Chu đang không ngớt “tách tách”.

Thường Uyển quan sát Viên Thuyên hồi lâu rồi hỏi: “Viên Thuyên, đây có phải là lần cuối cùng cậu đi chơi với các “tráng sĩ” chúng mình không? Khi nào sẽ mở tiệc rượu? Mình đang chờ làm phù dâu cho cậu đấy!”

Viên Thuyên khẽ “xuỳ” một tiếng: “Chỉ nói linh tinh! Bi quan thế? Sao lại là lần cuối cùng? Dù kết hôn rồi, chúng ta vẫn có thể cùng đi chơi giống như thế này”.

Thường Uyển nhìn sang Tư Dao: “Mình và Dao Dao rất hiểu cậu, cậu và anh Dục Chu gần đây đang đắm trong ngọt ngào, chỉ e đến lúc đó sẽ chẳng thiết gì bọn mình nữa. Dao Dao mau ủng hộ tớ với!”

Tư Dao không nhận ra ánh mắt của Thường Uyển, cũng không nghe thấy mấy câu đó, mà đang chìm đắm trong ngỡ ngàng và nghi hoặc. Cô ngỡ ngàng trước vẻ đẹp của Tân Thường Cốc, sức mạnh của thiên nhiên muôn màu. Sự nghi hoặc của cô dần dần càng rõ, cô cảm thấy mình đã từng đến nơi này, đã từng nhìn thấy cảnh sắc này.

“Sao lại có thể thế này?” Tiểu Mạn nâng chiếc ống nhòm của Nga – một báu vật của cô – nhìn kỹ đỉnh núi xa xa, vừa thưởng thức cảnh đẹp, vừa tìm đường có thể leo lên. Nhưng cảm nhận của Tư Dao thì lại rất khác. Trong “năm tráng sĩ”, cô và Kiều Kiều học khoa học tự nhiên, đương nhiên phải phụ trách việc định vị và tìm đường. Lâm Mang và Dục Chu muốn giúp, nhưng bị Tiểu Mạn – thường thích làm việc theo ý riêng – từ chối.

“Có lẽ mình đã nhìn thấy trong mơ”. Tư Dao vẫn chưa có được câu giải thích mà cô có thể thoả mãn.

“Ừ, có thế chứ!” Mấy người cùng đồng thanh. Con người ta hay có một thứ cảm giác kỳ lạ: lần đầu nhìn thấy một nơi mình chưa từng đến thì lại ngỡ hình như nó đã từng xuất hiện trong mơ.

“Tấm bản đồ in rất rõ ràng, mình nghĩ chúng ta không lo sẽ đi lệch hướng cơ bản. Tuy nhiên khi vào trong núi, địa hình phức tạp, nhiều lúc chỉ có thể dựa vào cảm giác mà thôi, cho nên mọi người phải chuẩn bị tư tưởng, có khả năng sẽ bị đi lòng vòng. Chúng ta đi khám phá vùng núi rừng còn trinh nguyên thì phải thế! Mình còn ngờ rằng chúng ta là tốp du khách duy nhất ở đây”. Tiểu Mạn vừa xem bản đồ rất tỉ mỉ, vừa xoay xoay la bàn.

Viên Thuyên nói: “Hội trưởng Hội du lịch đại học Y Giang Kinh đã nói trường ta chẳng còn ai có ý định đến đây nữa. Anh ta gửi bức email đó đến cho tụi nữ sinh đại học Y Giang Kinh, nghe nói vài đứa nhóc đang lăm le muốn đi, không biết họ đã đi chưa”.

Tiểu Mạn gấp bản đồ lại: “Đi thôi! Tranh thủ đi hết các điểm chủ yếu trong một ngày”.

“Được! Đặc biệt là hang quan tài treo, nhất định phải đi, xem nó bí hiểm đến mức nào”. Tư Dao bước sát theo Tiểu Mạn.

Kiều Kiều nói: “Được ngắm phong cảnh đẹp thế này, mình thấy chuyến đi này thật bõ công. Một cái hang đặt quan tài thời xa xưa thì có gì hay mà xem? Các cậu định làm nhà khảo cổ à?” Mấy cô gái thoáng nhận ra Kiều Kiều có ý nói ngược với Tư Dao.
Tư Dao càng thêm quyết ý tránh xa hai người Kiều Kiều và Lâm Mang, nhưng vì rất muốn xem hang quan tài treo, nên cô đành phản bác: “Sao lại nói là đã bõ công gì được? Những tour du lịch bình thường đều không thể có cơ hội được nhìn quan tài treo ở cự ly gần, phải đứng xa mà nhìn. Cái hang này vẫn còn bỏ ngỏ, chứng tỏ chưa bị đưa vào bảo tồn, nếu năm sau đến e rằng muốn xem cũng không được nữa!”

Lâm Mang đã “không thức thời”, nên nói thêm: “Dao Dao nói có lý, quan tài treo là thứ bí hiểm, được xem một lần thực không đơn giản!” Kiều Kiều bất mãn nguýt anh ta một cái.

Viên Thuyên cười: “Kiều Kiều, hay là đến đó cậu ngồi ngoài cửa hang, để bọn mình vào xem, bọn mình “gần gũi thân mật” với quan tài trong hang?” Viên Thuyên dẫn lời trong bức thư quảng cáo.

Cả nhóm vừa rảo bước vừa nói chuyện, rất nhanh, đã tới chân thác nước ở vách Niết Bàn. Những bụi nước li ti hôn lên mặt, lên trán vô cùng dễ chịu, khiến mọi người đều tỉnh táo hẳn lên. Trước khi trở thành dòng chảy của khe Ngấn Sa, nước từ thác chảy vào một cái hồ xanh biếc, không sâu, trong vắt nhìn rõ tận đáy, dù không khát nhưng nhìn thấy cũng không kìm được ý muốn thử uống một ngụm xem sao.

Tư Dao say mê nhìn làn nước, nghĩ bụng: nếu lòng người trong sạch thế này thì tốt biết bao!

“Các cậu nhớ không: thư quảng cáo nói rằng nếu uống một ngụm nước suối rồi thầm ước một điều, thì sau này điều ước sẽ thành hiện thực”. Tính Thường Uyển cứ hay nhớ những điều không cần nhớ.

Tiểu Mạn không buồn quay đầu lại: “Cậu chỉ hay xem phim Hàn Quốc có bọn nhóc xinh xinh ấy làm trò! Năm nay cậu mười mấy tuổi hay sao mà còn tin những trò đùa ấy?”

Mọi người đều bật cười. Tư Dao lấy làm lạ, khi học đại học Tiểu Mạn gần như đã đọc hết mọi cuốn truyện tình yêu trên thị trường sách, cũng rất thích mải miết theo đuổi tình yêu, chất lãng mạn như có từ trong máu thịt; Thường Uyển cũng được cô ta “hun đúc” rất nhiều. Sao hôm nay Tiểu Mạn lại tỏ ra “trần tục” như thế?”

Thường Uyển “hứ” một tiếng, làu bàu: “Năm nay mình mới 16 tuổi thôi, cậu tin không? Lời nói hay, thì thà cứ tin còn hơn là không tin, ai mà chẳng thế!” Nói rồi ngồi xuống trước tiên, vốc nước uống.

Tư Dao cũng vốc nước lên, trong lòng bàn tay hiện ra khuôn mặt cô mờ mờ, và chỉ sau một thoáng, nước đã theo kẽ các ngón tay chảy xuống hết. Mình vẫn luôn kiếm tìm hạnh phúc, nhưng tại sao hạnh phúc – cũng giống như nước ở trong tay – có thể gặp mà không giữ nổi? Cũng như năm ấy chỉ vì muốn có một tình yêu hoàn hảo nên mình đã đánh mất Lâm Mang, để hôm nay phải một thân một mình. Không nên nghĩ thế. Xem ra Lâm Mang và Kiều Kiều đang rất hạnh phúc. Mình còn có thể ước điều gì đây? Tại sao tới tận hôm nay, mình muốn điều gì mà cũng chẳng rõ? Cha mẹ kính yêu đã qua đời, mấy lần yêu không đến đích, trước mắt còn thứ gì có thể nắm được? Rốt cuộc mình muốn có được thứ gì? Một tình yêu khắc cốt ghi tâm, bền chặt vĩnh viễn chăng?

Tiểu Mạn đã nói đó chỉ là chuyện đùa cho vui, mình bao nhiêu tuổi rồi mà còn tin những trò đó?

Nhưng mình thật sự hy vọng có được một tình yêu, có lẽ không cần phải khắc cốt ghi tâm, chỉ cần có thể ở bên nhau mãi mãi. Viên Thuyên và Thường Uyển luôn nói mình kỹ tính quá nên khó tìm được bạn trai.

Có lẽ, mình mới thật sự là người cần có thật nhiều tình yêu.

Bỗng cô cảm nhận có một ánh mắt nóng bỏng… ngẩng lên nhìn, chỉ thấy Lâm Mang đang nhìn mình chăm chú. Vừa gặp ánh mắt của cô, anh lập tức cúi đầu, uống vốc nước ở trong tay.

“Có vài người hình như đã ước xong rồi nhỉ?” Tiếng Tiểu Mạn lạnh lùng vang lên khiến Tư Dao hơi chột dạ. Cô chợt nhớ ra, ở đại học, Tiểu Mạn cũng đã từng nhìn Lâm Mang bằng ánh mắt ngưỡng mộ, đã từng nhìn cô với ánh mắt ghen tỵ.

“Hay là thôi không ước gì nữa, để khỏi phải thất vọng quá lớn”.

Mọi người đi sau Tiểu Mạn, chiếu theo bản đồ đi xuyên núi, đường dù chưa được mở nhưng cũng không quá khó tìm lối để đi, vả lại họ đều có nhiều kinh nghiệm đi đường rừng, biết cách tránh những chỗ hiểm trở; bản đồ cũng rất rõ ràng tường tận, cho nên họ đi khá thuận lợi. Đến khoảng ba giờ chiều họ đã thưởng ngoạn được phần lớn các thắng cảnh mà bản đồ đánh dấu. Sau khi xuống khỏi Kim Lôi Phong, thì chỉ còn lại hai điểm chưa đi là thạch khắc ở vách Niết Bàn và quan tài treo ở hang Thập Tịch.

“Làm gì có thạch khắc nào nhỉ?” Tiểu Mạn buông ống nhòm xuống, rồi lại chăm chú nhìn bản đồ. “Bản đồ chỉ dẫn là đứng trên Bộ Nhai Lương có thể nhìn rõ thạch khắc trên vách Niết Bàn bằng mắt thường, chúng ta rõ ràng đang đứng trên Bộ Nhai Lương, đã nhằm đúng phương hướng. Chú thích của bản đồ cũng rất rõ ràng: Bộ Nhai Lương là một đoạn đường đá bằng phẳng dài khoảng 30m, rộng khoảng 1m, giống như một chiếc cầu nối liền hai sườn núi. Một địa hình hiếm có như thế này chẳng lẽ lại sai? Vách Niết Bàn cách đây không xa lắm, nhưng đừng nói là mắt thường, ngay cả dùng ống nhòm có hệ số phóng đại cao như của mình cũng không nhìn thấy vết tích gì”.

Lúc này đúng là mọi người đang đứng trên một cây cầu đá tự nhiên bắc ngang qua hai sườn núi, mặt cầu hẹp khiến người ta tim đập chân run. Phía trước mặt không xa, chính là sau lưng của vách Niết Bàn, nhưng trên vách núi ngoài cỏ mọc rậm rì thì chẳng có dấu tích gì của thạch khắc cả.

“Có lẽ kích cỡ của chữ khắc hơi nhỏ, hoặc là nhà quảng cáo đánh máy sai!” Thường Uyển nói rất tự nhiên, vừa xoa nắn bắp chân đang bị căng mỏi.

Tư Dao lắc đầu: “Chắc không phải như vậy, người gửi email đã chuẩn bị rất đầy đủ, rất tỉ mỉ, đến lúc này vẫn chưa phát hiện ra chỗ nào chưa chuẩn, đặc biệt là bản đồ phức tạp như vậy mà không hề sai, phải không Tiểu Mạn?”

Tiểu Mạn mắt vẫn không rời bản đồ: “Đúng như vậy, tấm bản đồ này vẽ rất chuyên nghiệp, nhưng… điểm đến cuối cùng là hang Thập Tịch hình như có vấn đề; dựa vào linh cảm về phương hướng trên đường đi của mình, nếu như đi đúng theo bản đồ, có lẽ sẽ đến mép vách núi… Đương nhiên cũng rất khó nói, tóm lại vì đây là trong núi sâu, chưa biết chừng chúng ta sẽ bị đi vòng thúng”.

Khó khăn thật sự đã bắt đầu thấy rõ.

Nhìn trên bản đồ thì hang Thập Tịch cách Bộ Nhai Lương không xa, nhưng bảy người đi liên tục một tiếng đồng hồ vẫn không nhìn thấy hang động nào, trái lại – đúng như Tiểu Mạn dự đoán – họ đã quay về bên vách Niết Bàn!

Tiếng thác nước đổ xuống ầm vang dưới chân bọn họ, nhìn ra xa, khe Ngấn Sa uốn lượn chảy qua mấy ngọn núi, không biết kết thúc ở đâu. Trong núi đã không còn sáng sủa như lúc trưa, lại thêm nhiều bóng râm cùng sương mù lãng đãng bay lên.

“Về, quay về thôi! Đi như ngựa vía thế này, mình sắp chết mệt rồi đây!” rõ ràng Kiều Kiều không có hứng thú “gần gũi thân mật” với quan tài treo.

Thường Uyển cũng phụ hoạ theo.

“Hai cậu thật thộn quá, hồi trước đã bảo các cậu nên tham gia câu lại bộ thể hình thì không nghe, giờ đã thấy rõ mình thiếu rèn luyện chưa?” Viên Thuyên nói không chút nể nang.

Thấy nét mặt Thường Uyển lộ vẻ không đồng tình, Tư Dao chậm rãi nói: “Đã là điểm cuối cùng rồi, sao không cố đi nốt cho trọn vẹn? Quan tài treo rất thú vị, các cậu nhìn thấy chắc chắn sẽ không thất vọng đâu. Tiểu Mạn nhìn kỹ lại bản đồ xem. Hay là để Lâm Mang giúp cậu xem, mình nhớ trước đây anh ấy tìm đường rất “có nghề”. Vừa nói xong, Tư Dao chợt nhận ra mình đã “nói hớ”.

Quả nhiên, Lâm Mang không chút khiêm nhường: “Được. Thì ra em vẫn nhớ trước đây chúng ta…”

“Em chẳng nhớ gì cả, già rồi, trí nhớ ngày càng kém”. Tư Dao đã nhận thấy ánh mắt khó chịu của Kiều Kiều, đành cố tự giễu mình để “chữa cháy”, cô cũng thấy mình thật vô duyên.

Tiểu Mạn lắc đầu nói: “Mình thấy bí rồi, rõ ràng là đi theo đúng bản đồ, giờ chẳng còn khái niệm gì nữa. Nếu anh Lâm Mang nhận ra đường, em xin trao quyền ngay”.

Viên Thuyên bỗng chỉ tay, nói nhỏ: “Nhìn kìa, có một người đang ngồi đằng kia!”

************************
Chú thích:
(1) Thung lũng Áo Mới
(2) Chữ Hán (thư pháp) hoặc bích hoạ cổ xưa trên vách núi
(3) Không chôn, chỉ đặt lên hốc đá hoặc treo “hong gió”; một cách an táng người chết. Còn gọi là Phong táng.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+