Trang chủ » Thế giới truyện »

Để em cưa anh nhé!- Chương 06 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Truyện: Để em cưa anh nhé!

Tác giả: CheeryChip

Facebook: https://www.facebook.com/mai.le.7731

 

Chap 6:

 

Chợp mắt được đúng 15 phút, Nhi, Mai bé
và Quyên đã có mặt đông đủ. Vậy là tôi lại phải buộc bị dựng dậy để đi ăn sáng
cùng cả nhóm.

 

Đi được nửa đường, Mai Bé chợt khựng lại,
rồi nhăn nhó.

 

–         Có ai muốn đi vệ sinh không?

 

Nghe cái câu hỏi này hàm ý quen quen, đại
loại như là :”Ai có thể đi vệ sinh với em thì đúng hơn”. Bụng thì chưa có cái
gì vào thì lấy đâu ra chất mà xuất ra? Vậy nên, tất cả đều giả vờ tảng lờ.

 

Thấy vậy, Mai Bé liền tóm chặt lấy tay
tôi, vùng vằng.

 

–         Chị Mai! Đi với em! Hằng ngày thận chị yếu
lắm cơ mà!

 

–         Cái con này! Đi vệ sinh mà cũng phải rủ!
– Bị ép quá đáng, tôi đành phải miễn cưỡng nhận lời.

 

–         Hi hi! Đi với em rồi lần sau chị “buồn”
em cũng sẽ cùng đi với chị cho “vui” mà! –  Mai Bé hí hửng lon ton tiến về
phía phòng về sinh của giáo viên, mặc kệ cái biển “cấm sinh viên vào đây” treo
thù lù ngay ngoài cửa.

 

Trong lúc chờ Mai Bé, tôi đứng ở ngoài,
tát nước lạnh buốt lên khuôn mặt trắng bệch nhợt nhạt cho tỉnh ngủ. Bỗng, cái
Mai đã xuất hiện ở đằng sau lưng từ lúc nào.

 

–         Ơ! Hôm nay chị không make up à?

 

–         Ừ. Đi vội chẳng kịp make up nữa. Híc!

 

Úp tay lên hai bầu má của mình, tôi chợt
nhận ra trong gương hôm nay trông mình nhợt nhạt rõ ràng.

 

–         Nhưng mà không kẻ mắt nhìn chị xinh hơn
đấy! Thôi lần sau cứ mặt mộc đi học đi. Không cần phải trang điểm đâu.

 

–         Điêu thế? Make xinh hơn chứ? Làm gì có
chuyện ngược đời thế?

 

–         Ơ… Em nói thật! Để thế này nhìn chị trẻ
hơn hẳn mà. Không tin tí nữa hỏi mọi người mà xem.

 

Vậy là lúc đi ra quán bún quen thuộc, vấn
đề này lại một lần nữa được Mai Bé lôi ra mổ xẻ. Mặc cho tôi không ngừng phản
bác một cách yếu ớt thì mọi người vẫn hùa vào ủng hộ ý kiến của Mai Bé. Thật ra
được khen là mặt mộc xinh hơn không phải là không thấy sướng, nhưng mà dù sao
thì nó vẫn thấy cay ở chỗ là :”Thế hóa ra mình trang điểm cũng không có khá hơn
à?”.

 

–         Mai Mai! Làm một kiểu ảnh với em! – Lôi
điện thoại ra, Mai Bé lại đòi chụp với mỗi người một bức để còn check-in.

 

–         Thôi thôi, hôm nay đang mặt mộc, xấu lắm
không chụp đâu!

 

–         Đi mà! Chụp cả em! Nhi, Quyên, Hiền, chụp
hết rồi thiếu mỗi chị thôi!

 

Thấy Mai Bé cứ nhì nhằng, thế là tôi
đành phải ngó mặt vào, làm mặt khỉ.

 

–         Ui… Nhưng mà công nhận mặt mộc chụp lên
không xinh bằng khi make up đâu chị ạ!

 

–         Thấy chưa? Chị đã bảo rồi mà!

 

–         À thế thôi! Mình chụp tay đi.

 

–         Chụp tay làm gì?

 

–         Thì F.A sưởi ấm cho nhau?

 

Nghe Mai Bé nói cũng có lý, dù sao thì
tôi cũng đang là một cô nàng độc thân cần sưởi ấm thật. Vậy là hai đứa lại hí
hoáy nắm tay nhau. Đôi tay tôi to và chai sần vì làm lụng vất vả, cộng thêm việc
tập võ từ bé nên nhìn chẳng khác gì tay của một chàng trai đang nắm lấy đôi bàn
tay bé nhỏ xinh xắn của Mai Bé. Đâu đó, trong trí nhớ tôi bỗng vang lên một câu
nói quen thuộc từ người đàn ông mà tôi từng yêu thương nhất: “Đừng tự ti,
vì đôi tay này là đôi tay của người con gái chăm chỉ. Vậy nên anh rất trân trọng
đôi bàn tay này!”.

 

Sau khi chụp ảnh xong, bức ảnh lập tức
được đăng lên facebook của cả hai đứa với hai status riêng biệt.

 

Mai Bé: Cần một người nắm lấy bàn tay cô
đơn này!

 

Tôi: Tay
em đây… Ấm thế này… Sao không ai nắm lấy…

 

Hình ảnh lập tức nhận được ồ ạt like của
các bạn trẻ F.A, nhưng người đầu tiên comment thì lại là cái Quyên.

 

–         Ôi hai con điên chụp ảnh nắm tay nhau rồi
tự sướng! Ha ha ha!

 

Chỉ một phút sau, comment duy nhất được
mọi người like đã lập tức bị xóa trong tích tắc.

Ba đứa ngồi ăn bún mà lườm nhau nổ bát
đũa, nhưng mâu thuẫn cũng không kéo dài quá lâu khi mà ngay sau đó, tất cả đều
tập trung vào câu chuyện của Nhi sau khi đi nghỉ mát về. Hậm hực vào album ảnh,
tìm lại bức hình mà hôm trước con em gái send cho mình, Nhi cay cú giơ lên cho
mấy đứa xem. Trên điện thoại là hình ảnh người yêu của Nhi đang vòng tay ôm lấy
một đứa con gái nào đó, xét về nhan sắc thì có phần “khiêm tốn” hơn Nhi rất nhiều.
Bên cạnh đó còn khá nhiều hình ảnh thân mật giữa họ trong album trên facebook nữa.

 

Tôi trố mắt, há hốc mồm hét lên.

 

–         Ôi trời ơi! Người yêu bà đúng không? Sao
bà có cái ảnh này thế?

 

Hạ điện thoại xuống, Nhi bắt đầu tức tối
kể lại câu chuyện của mình sau khi đi nghỉ mát về. Đó là một kì nghỉ mật ngọt
và ngập tràn trong hạnh phúc. Cho đến hai ngày trước, khi nó vừa mới trở về Hà
Nội. Ngay khi biết tin, cô em gái chơi thân liền gọi cho Nhi ra café, rồi truy
cập vào facebook, cho Nhi thấy tấm ảnh này trên tường của anh người yêu mới
quen hai tháng. Càng rõ ràng là lừa đảo hơn khi anh ta nói rằng mình không dùng
facebook. Thì ra tất cả là hòng để che đậy đi sự thật này. Choáng thay cho Nhi,
tôi xuýt xoa.

 

–         Eo ơi! Lúc đấy chắc bà phải sock lắm nhỉ?
Thế bà đã chia tay với nó chưa?

 

Đáp lại vẻ lo lắng của Mai là gương mặt
cực kì bình thản và có phần nham hiểm của Nhi, con bé cười khẩy.

 

–         Chia tay là chia tay thế nào? Lúc đó tôi
cũng sock lắm, nhưng mà vì chưa quá yêu nên tôi chỉ bị choáng có năm phút thôi.
Sau đó thì cùng con em nghĩ cách trả thù luôn!

 

–         Bà định trả thù như thế nào? Dù sao thì
nó cũng có người yêu rồi. Mình cũng chẳng làm gì được nó. – Quyên chêm vào.

 

–         Hơi nhầm! Tưởng lợi dụng tao xong là tao
cho qua luôn được á? Xin lỗi đi! Tao sẽ vẫn giả vờ yêu thằng này, coi như không
biết gì cả. Rồi dần dần phá hoại mối quan hệ của nó. Cho nó biết thế nào là
chăn rau. Nhé!

 

……

 

Sau khi nghe hết vụ lừa đảo của Nhi, thật
sự lòng tin trong tôi về cánh đàn ông vốn đã không nhiều nay lại càng sa sút trầm
trọng. Nghĩ đến anh, tôi lại chợt cảm thấy lo lắng, có khi mình cũng đang bị
chăn dắt mà thôi. Phải thật cẩn thận.

 

Một mình lặng lẽ với những suy tư, tôi
chợt cảm thấy tủi thân vô cùng. Chưa bao giờ tôi phải chủ động theo đuổi bất kì
một ai như thế này. Đứa con gái như tôi… đâu phải bất tài xấu xí. Kể cho Nhi và
Quyên nghe, đứa nào cũng khuyên can vì cảm thấy làm như thế thật mất giá, nhưng
riêng Hiền thì lại khuyên ngược lại. Thật ra, đối với cô nàng Song Ngư đa cảm,
luôn bị chi phối trong chính những suy nghĩ phức tạp mà mình tự tạo ra, chỉ cần
một người ủng hộ ý nghĩ trái chiều của tôi, tôi sẽ lập tức gật gù làm theo. Hiền
chính là người ủng hộ ý kiến trái chiều của tôi trong trường hợp tréo nghoe
này.

 

Nhưng thật sự, đã không dưới một lần tôi
trộm nghĩ: “Nếu cũng có tình cảm với mình thì tại sao anh ta lại không hề
chủ động nhắn tin hỏi thăm đến một lần?”.

 

Trở về nhà, bật máy tính lên và vào
facebook như một thói quen, lướt chầm chậm trên newfeed, chợt thấy nhói lòng khi
đập vào mắt mình là một dòng status như đang đâm trúng tim đen.

 

“Nếu một người con trai thật sự thích bạn
thì dù họ có bận rộn đến đâu, họ vẫn sẽ dành thời gian để nhắn tin cho bạn.”

 

Một chút tủi thân chợt len lên trong
lòng cô bé vốn có cái tôi cao vời vợi. Vậy là hôm nay tôi quyết định tạm thời
không nhắn tin cho anh ta nữa.

 

……………

  

Tối hôm đó bố lại đi tập thể dục, kể từ
ngày ông đi Hàn Quốc về, ông suốt ngày đi tập thể dục ở ngoài công viên vào giờ
ăn cơm, tậm chí còn lấy lí do “nghiện tập thể dục” để không phải đi làm.

 

Bữa cơm tối chỉ có hai mẹ con diễn ra thật ảm đạm. Tôi cảm
giác như không khí bao quanh mẹ luôn nặng nề như thế. Mặc dù từ khi bố trở về
thì sự căng thẳng cũng có thuyên giảm đi đôi chút. Nhưng hôm nay, mọi thứ lại đột
nhiên bộc phát. Muốn ngồi ăn một bữa tối yên ổn mà mẹ cũng không để cho tôi
yên. Không ngừng găm biết bao nhiêu điều xấu xa tồi tệ về bố vào đầu con gái
khi ông không có nhà.

 

Tôi biết, mẹ không tin, mẹ nghi ngờ bố. Nhưng bản thân tôi
cũng đâu có tin? Nhờ sự phản bội của bố, sự ghẻ lạnh của mẹ mà tôi vốn chẳng
còn chút lòng tin với bất kì ai cả. Mẹ bảo bố chỉ luôn giả tạo diễn kịch trước
mặt hai đứa thôi, sau lưng thì đối xử khốn nạn với mẹ lắm! Loại người giả nhân
giả nghĩa ấy phải luôn luôn đề phòng.

 

Tôi ngồi ăn mà uất nghẹn cả họng. Miếng cơm chưa trôi xuống
tới nơi chắc cũng bị mắc lại nơi cổ họng, không tài nào mà nuốt trôi. Cố gắng bỏ
tất cả ngoài tai để ăn cho xong một bữa cơm mà cũng không tài nào nhịn nổi, tôi
khẽ khàng đặt bát xuống, quay sang nhìn mẹ, bất lực nói.

 

–         Mẹ
này! Mẹ sợ con sẽ bị lừa phỉnh à? Mẹ yên tâm đi. Con không có lòng tin đối với
người khác đâu. Đối con thì ngoài mẹ và Quân ra, ai cũng là “người khác”…

 

Tôi vừa dứt lời, khuôn mặt căng thẳng của mẹ dần trùng xuống.
Ngỡ ngàng trước sự thay đổi thái độ vô cùng lạnh lùng của cô con gái.

 

–         Ơ
không! Đấy là mẹ bực mình thì mày nói thế thôi. Chứ chúng mày vẫn là con của bố.
Dù bố có đối xử không ra gì với mẹ thì bố vẫn yêu thương chúng mày. Chúng mày vẫn
phải yêu thương bố chứ sao mà không tin tưởng nhau như thế được hả con?

 

Nghe mẹ nói, nỗi uất hận trong lòng lại dâng lên. Tại sao mẹ
luôn như thế? Luôn tiêm nhiễm vào đầu nó những điều xấu xa như thế rồi lại bắt
con bé phải yêu thương một cách giả tạo như vậy? Rốt cục thì trong mắt mẹ tôi
là cái gì? Một con búp bê hay là một con rối?

 

     –    Mẹ à! Mẹ thấy
những điều mẹ nói có quá mâu thuẫn không? Mẹ kể xấu về bố như thế, rồi lại vẫn
bắt con phải yêu thương ông ấy thật lòng. Mẹ nghĩ con là cái gì thế? Con xin mẹ!
Hãy tôn trọng cảm xúc cá nhân của con. Con là con gái mẹ, không phải robot,
càng không phải người máy vô tri vô giác. Con cũng có cảm xúc riêng của mình đấy!
Mẹ cứ dẫm đạp lên tinh thần con thế này… Con căng thẳng lắm! Con thương mẹ, vì
thế con mới cố gắng chấp nhận sự trở về và hiện diện của ông ta trong cái nhà
này. Nếu không vì mẹ, con sẽ không bao giờ vờ cười nổi. Đối với con, tất cả chỉ
là giả tạo hết. Chỉ là để cho mẹ thấy nhẹ nhõm thôi! Vậy mà sao mẹ không thể
buông tha cho con? Con quá đâu khổ vì mỗi lần mẹ sỉ nhục bố rồi lại bắt con phải
yêu thương rồi. Con có thể giả vờ, nhưng con thật sự không thể thật lòng được nữa
rồi! Đã nhiều lần con nghĩ, hay là mẹ đã thay đổi, gia đình mình cuối cùng cũng
có thể trở về như xưa. Nhưng dường như con đã nhầm! Mọi việc rút cục vẫn đâu
vào đấy. Tất cả vẫn bị cuốn sâu vào cái nỗi đau hận thù. Mẹ biết không? Mẹ có
biết lí do vì sao con hận ông ta đến vậy không? Vì mẹ đấy! Thời gian ông ta
không ở nhà, mẹ liên tục chửi mắng chúng con một cách vô lý để hả giận. Nhiều
khi con đang ăn dở bát cơm mẹ cũng đạp đổ rồi lại bắt nhặt lên ăn tiếp. Mẹ có
nhớ không?

Con cũng biết, mẹ stress, mẹ căng thẳng, mẹ xả vào bọn con
để cảm thấy thoải mái. Nhưng mẹ thoải mái rồi thì bọn con sẽ phải xả vào ai cho
hết uất hận đây? Nỗi đau ấy cứ chồng chất, dồn nén ngày một lớn trong chúng
con. Con hận, thật sự hận lắm! Vì sao? Sao mẹ lại đối xử như thế với con? Con
là con đẻ của mẹ cơ mà? Sao mẹ lại tàn nhẫn với con không bằng người dưng nước
lã như thế?

 

……

 

 

Tôi vừa nói. Lúc đầu là nhẹ nhàng, càng về sau càng gắt
lên. Đây chính là những lời mà tôi muốn nói từ lâu lắm rồi mà không thể bộc
phát, nay vì quá bức bí mà buộc phải tuôn trào. Tôi càng nói, giọng càng méo xệch
đi, không thể ngăn nổi hai hàng nước mắt cứ thế nối nhau tuôn rơi lã chã. Lúc nói
xong những lời này, tôi cũng thấy giận mình lắm. Vì đang vô tình làm mẹ đau
lòng… cũng như đang tự cứa vào trái tim của chính mình vậy. Nhưng nói ra được rồi,
thì tôi mong là mẹ có thể một lần sẽ hiểu những gì mà đã phải chịu đựng, không
phải những lời nói đơn thuần trong lúc tức giận, đây thật sự là nõi nỗi lòng mà
tôi đã phải đè nén từ rất lâu… từ lâu lắm rồi…

 

Nói xong, tôi liền lặng lẽ chạy vội lên nhà. Đã lâu lắm rồi
chẳng khóc trước mặt ai bao giờ. Luôn kiềm chế nước mắt, tôi căm ghét việc bị
người khác thương hại. 

………….

 

Chạy vội lên phòng em trai, tôi khóa trái cửa lại. Thấy mắt
bà chị sưng húp, Quân đang chơi điện tử cũng quay sang hỏi thăm.

 

–         Sao
mắt chị đỏ thế?

 

–         À!
Tao vừa bị muỗi đốt vào mắt!

 

 

……………………….

 

Một đêm thật khó ngủ, đêm nay tôi gần như quên luôn anh.
Chuyện gia đình phức tạp khiến tôi chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ nhiều về tình
yêu nữa. Những lúc lạc lõng, tôi thường tìm đến em trai mình. Khi khó ngủ, tôi
vẫn thường bò sang phòng của em trai. Em trai đối với tôi không chỉ là máu mủ,
mà còn là người bạn tri kỉ hiểu tôi nhất.

 

–         Quân
ơi! Đưa tay đây.

 

Thằng Quân lờ mờ hiểu được bà chị hôm nay đang có tâm sự buồn,
nên nó liền ngoan ngoãn chìa bàn tay ba ngón ra, đưa cho tôi nắm lấy để thấy
mình không hề đơn độc. Tay của Quân rất ấm, nắm
vào đó tôi cảm nhận được sự an toàn. Điều duy nhất mà tôi cảm thấy được an ủi
trong gia đình này chính là đứa em trai kém mình hai tuổi. Khẽ cựa mình để xoay
người nằm nghiêng về phía thằng Quân, tôi khẽ mỉm cười rồi nắm chặt bàn tay của
thằng bé, nhẹ nhàng khép mắt ngủ.

 

–         Quân
này! Sao tay em hôm nay bé thế?

 

–         Đấy
là tay ở chế độ bé, còn đây là tay ở chế độ to!- Nói rồi, thằng bé liền nhoi một
ngón tay út của mình lên khiến bà chị già phải bật cười khanh khách.

 

Tối hôm đó mặc dù đã phải rơi rất nhiều nước mắt, nhưng tôi
vẫn ngủ rất ngon, vì nằm bên cạnh tôi chính là người em trai tôi yêu thương nhất
nhưng lại chẳng bao giờ có thể nói ra.

 

………..

 

Mãi đến trưa ngày hôm sau đi học về, tôi mới nhìn thấy mặt
bố. Trong bữa ăn, tôi vẫn cố giữ vẻ mặt tươi tỉnh bình thường, cho đến khi thằng
Quân vô tình chuyển ti vi sang kênh Disney đang chiếu dở một bộ phim hoạt hình.
Tôi vội vàng đòi để lại đấy cho nó xem. Thằng Quân bĩu môi, chẳng hiểu sao bà
chị đã hai mươi cái tuổi đầu lại vẫn còn bị thu hút bởi thứ phim dành cho trẻ
con này đến thế. Bản thân tôi cũng không hiểu, chỉ biết là mắt tôi luôn sáng
lên trước những thước phim được tô vẽ màu mè sặc sỡ. Bộ phim này tên là gì tôi
cũng chẳng nhớ, chỉ biết nội dung đại loại nói về một chàng phát minh ra cỗ máy
chuyển mây thành thức ăn rồi nhờ đó mà trở nên nổi tiếng.

 

Ơi xời! Gì chứ đã màu mè rồi lại còn ăn uống bét nhè thì
tôi lại càng thích. Nụ cười rạng rỡ vẫn thường trực trên môi con bé cho đến khi
đoạn phim chiếu tới cảnh một ông bố người da màu tiến tới chàng trai và cầ xin
anh ta giúp mình làm một trận mưa kem dành cho ngày sinh nhật của con trai
mình. Ban đầu chàng trai này còn chần chừ không nhận lời ngay bởi chiếc máy đã
hoạt động quá công suất. Nhưng đứng trước sự chân thành và tấm lòng của người bố
đối với cậu con trai, anh ta do dự rồi cuối cùng cũng đồng ý.

 

Thực chất, chỉ vì một câu nói:”Cậu không bao giờ hiểu được
tình yêu của người bố dành cho con trai mình là như thế nào” cũng khiến tôi chạnh
lòng. Không phải chỉ chàng trai trong phim, mà chính đứa con gái đang ngồi ăn
chung bữa cơm với bố cũng chưa bao giờ cảm nhận được điều này. Có một chút gì
đó tủi thân nhói lên trong lòng. Nhưng tôi vẫn cố gắng giữ vẻ mặt thản nhiên để
xem nốt bộ phim.

 

Cảnh tiếp theo người ta chiếu đến đoạn buổi sáng ngày hôm
sau, khi cậu con trai của người đàn ông da màu vừa thức dậy, đập vào mắt cậu là
một thế giới kem. Tất cả mọi thứ, từ mặt đất cho đến mái nhà, đặc biệt là tuyết
đều được phủ kín bằng kem đủ sắc đủ màu. Trước khi chạy ra khỏi nhà, người bố
ôm trầm lấy con trai nói “chúc mừng sinh nhật” rồi luôn miệng: “Bố yêu
con! Bố yêu con! Con trai của bố!”. Cậu bé nhảy cẫng lên vai ông bố và trả lời
như một điều hiển nhiên: “Con biết rồi. Ngày nào bố cũng nói như thế mà”.
Ông bố chỉ mỉm cười: “Nói yêu con bao nhiêu bố vẫn cảm thấy là chưa đủ!”…

 

Đến lúc này thì tôi cảm giác như có cái gì đó cay xè đang xộc
lên tận mũi, rất muốn òa khóc, nhưng vẫn phải cố nín lại. Chỉ chờ đến khi bố vừa
thản nhiên bước lên cầu thang trở về phòng mình nghỉ ngơi, nước mắt tôi mới lặng
lẽ lã chã rơi rơi thành hai hàng ướt nhòa cả khuôn mặt… Từng tiếng nấc rung
lên, không sao kìm lại được. Tận trong thâm tâm tôi lại phải tự đặt ra một câu
hỏi: “Từ bao giờ mà đứa con gái vô cảm lại trở nên dễ khóc nhè như thế
này?”.

 

Thật ra bộ phim này không có gì đặc sắc, để mà nói là cảm động
đến mức phải rơi nước mắt thì lại càng không. Lý do duy nhất khiến tôi  bật
khóc là câu nói: “Bố yêu con, bao yêu cũng là chưa đủ”…

 

Vậy đấy! Trong phim, cậu bé đó đã nghe đến nhàm tai, còn
ngoài đời, tôi dù muốn nghe một lần cũng không thể.

 

Bố yêu con… Mẹ yêu con…

 

Không biết khi phát âm ra nghe sẽ như thế nào nhỉ?

 

Đã lâu lắm rồi, tôi không được nghe. Vậy nên có lẽ nó cũng
hoàn toàn quên mất trong ký ức hồi hai tuổi mình cũng từng được yêu thương như
thế. Những lời mà bố mẹ hiển nhiên luôn dành tặng cho con cái, chẳng nhẽ đối với
bố mẹ tôi  lại khó nói ra đến thế sao?…

 

…………….

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+