Trang chủ » Thế giới truyện »

Để em cưa anh nhé!- Chương 16 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Tối hôm ấy trở
về nhà, quăng cái thân xác rã rời ám đầy mùi bia hôi rình lên chiếc giường yêu
quý, tôi ôm lấy nó như chẳng muốn rời xa, rồi từ từ chìm vào giấc ngủ… cho đến
khi, chuông điện thoại đột ngột vang lên réo rắt báo hiệu có tin nhắn mới đến.
Số lạ. Chẳng hiểu sao tự dưng tôi có cảm giác đó là… Lâm.

 

Tôi biết, ý
nghĩ này quả thực rất điên rồ! Tôi và Lâm đã không còn liên lạc với nhau hơn ba
năm nay rồi, chẳng có lý do gì để anh ta tự dưng liên lạc lại với tôi cả, lại
còn bằng số lạ nữa. Chắc có lẽ vì những suy nghĩ từ ngày hôm qua đã ám ảnh khiến
tôi bị hoang tưởng cho đến tận ngày hôm nay. Thôi, không nghĩ nhiều nữa, để mở
máy ra xem nào.

 

–        
Mai
phải không? Anh Lâm đây!

 

Ôi mẹ ơi!!!

 

Vội vàng ném
cái điện thoại ra xa, tôi sợ hãi như thể vừa gặp ma.

 

Cái gì thế? Phải
chăng vì là Song Ngư nên mọi linh cảm của tôi đều hoàn toàn đúng?

 

Sao có thể… tại
sao có thể…

 

Đã hơn ba năm rồi,
cái quái gì khiến cho anh ta vẫn còn nhớ số của tôi mà liên lạc vậy?

 

Ổn thôi, sẽ ổn
thôi. Không sao cả. Đã không dưới mười lần tôi tự dựng cho mình một tình huống:
“Nếu như Lâm xuất hiện, Mai sẽ cư xử như thế nào?”.

 

  1. Mai sẽ chạy nhào tới, hôn lên
    đôi môi đầy mị lực ấy, rồi không ngừng thì thầm nói vào tai: “Em yêu anh!
    Em nhớ anh! Mình quay lại với nhau nhé!”

 

È è è! Gạch
ngang. Tình cũ đã qua rồi là phải phũ. Không có chuyện lằng nhằng quay lại ở
đây đâu, rách việc lắm. Tôi đã từng thử một lần quay lại với người yêu cũ rồi…
và tôi thấy là… rất chi là… đằng nào trước sau cũng vậy! Quay lại rồi lại chia
tay. Tốt nhất là cùng một nỗi đau ấy thì chỉ nên đến một lần trên một người. Nếu
như có một người dám cả gan cố tình làm tôi tổn thương đến lần thứ hai thì nhất
định anh ta sẽ chết chắc dưới tay tôi!

 

  1. Mai sẽ bình tĩnh kéo tay Lâm ngồi
    xuống, rồi ôn lại chuyện xưa, kể cho Lâm nghe ngày xưa chia tay Mai đã đau
    khổ, dằn vặt trong tội lỗi như thế nào, đã trải qua những miền ký ức đầy
    ngọt ngào xen lẫn những đau thương ra sao. Rồi còn không thể yêu ai trong
    suốt hai năm rưỡi cho đến khi nghĩ rằng mình đã quên hẳn anh, nhưng thật
    ra lại không phải. “Chia tay anh, em đau khổ lắm. Anh biết không? Hu hu
    hu.”. Nói rồi, cô liền nước mũi ngắn dài sụt sịt.

 

È è è! Bỏ qua nốt.
Đó đúng là những gì tôi đã từng nghĩ. Nếu như có một ngày chúng tôi vô tình gặp
lại nhau, tôi nhất định sẽ đem tất cả những nỗi đau mà tôi đã phải chịu đựng
trong suốt ba năm qua kể hết cho anh ta nghe, để anh ta biết rằng một điều-
ngày ấy tình cảm của tôi là hoàn toàn thật lòng, không hề đùa cợt, không hề giả
dối. Có chăng thì cũng chỉ là vì ngày ấy tôi còn quá trẻ con nên không biết
trân trọng tình cảm của anh mà thôi.

 

Nghĩ đến lại buồn.
Hầy!

 

  1. Tiến đến, chào, và mỉm cười một
    cách thật tự nhiên. Cho anh ta thấy rằng, không có anh, em vẫn thật hạnh
    phúc! Thời gian đã chưa lành vết thương rồi. “Chào người lạ nơi cuối con
    đường? Anh có khỏe không?”.

 

Bingo! Đây
chính xác là những gì mà tôi sẽ làm. Phương án này mới được tôi thiết lập dạo gần
đây. Bởi vì vừa mới gần đây, khi nhận ra mình thật lòng thích Long, tôi mới chắc
rằng mình có thể bình thản đến thế khi đối mặt với người đàn ông mà tôi từng
yêu nhất- Lâm đại ca.

 

À! “Người lạ
nơi cuối con đường”, đây là bài hát mà tôi đã nghe hằng đêm trong suốt những
ngày dài không chợp mắt được. Bài này, và bài “K”, “3,14” là những bài rap việt
đã ngốn không biết bao nhiêu nước mắt của tôi trong những ngày vừa mới chia
tay. Bởi vì tâm trạng quá đồng cảm! Đúng là chỉ khi rời vào tình trạng thất
tình, ta mới thật sự thấm thía được những ca từ truyền đạt trong bài hát.

 

………

 

 

Thôi suy nghĩ
mông lung đi, đã đến lúc tôi phải quay trở lại với hiện tại rồi. Nhấc máy điện
thoại lên, nhắn tin trả lời anh ta đi. “Tôi vẫn khỏe! Sao nào? Zâu zâu! What’s
up?!”.

 

–        
Vâng
em đây ạ. Có chuyện gì vậy anh?

 

Đó là tất cả những
gì mà tôi đã nhắn…

Xin lỗi vì đã
làm mọi người thất vọng. Tôi không có đủ dũng khí. Hức!

 

–        
Em
có số của Hoa không? Nghe nói nó mới lấy chồng, nó mời anh mà hôm ấy anh đi
công tác không đến được. Ngại quá!

 

Hoa à? Tôi nghỉ
chơi với con bé mất nết ấy lâu rồi. Con gái gì mà ăn nói lấc cấc, không biết
trên dưới, lúc nào cũng nghĩ mình là bố đời! Sao tôi phải lưu số nó? Hả hả hả!

 

Bực mình, tôi
liền nhắn tin trả lời lại.

 

–        
Em
từ nó rồi. Em không có số nó đâu.

 

–        
Sặc!
Sao lại thế? Chị em hồi trước thân nhau lắm cơ mà?

 

–        
Cái
gì cũng có nguyên nhân của nó…

 

Vậy là tôi bắt
đầu kể cho Lâm nghe về câu chuyện xích mích giữa tôi và Hoa xảy ra như thế nào.
Thật ra Lâm bất ngờ như thế cũng không có gì là lạ, bởi Hoa chính là người đã
“mai mối” cho tôi và Lâm. Nhưng sau khi chia tay, chẳng ai biết trước được điều
gì đúng không? Con nhỏ đó biến chất. Ở trong chăn mới biết được chăn có rận, mà
anh thì toàn nằm trần, làm sao biết được có rận trong chăn. Chỉ có con ngu này
là bị rận chí cho chi chít rồi mới biết đường mà mua thuốc về xịt thôi đây này!

 

Thôi nói chuyện
về con nhỏ mà tôi ghét đi, trở lại chuyện giữa tôi và Lâm, tôi đã trò chuyện với
anh ấy suốt cả đêm hôm đó, nhưng vẫn không quên nhắn tin chúc ngủ ngon cho
Long. Dù sao thì Long vẫn là người đàn ông quan trọng nhất trong mắt tôi lúc
này.

 

Huhm… Biết nói
thế nào nhỉ? Cảm giác với Lâm, dường như chưa bao giờ phai nhạt. Chắc có lẽ vì
ngày ấy chúng tôi chia tay nhau đột ngột quá nên tôi bị hụt hẫng. Bởi vì trước
khi chia tay nhau, chúng tôi chưa từng xảy ra xích mích, thế nên những kí ức
còn đọng lại chỉ toàn là kí ức đẹp. Những điều tốt đẹp mà anh mang lại cho con
nhóc ích kỉ mười tám tuổi ngày ấy tôi sẽ không bao giờ quên, sẽ cất nó lại ở một
góc lặng im sâu thẳm trong trái tim, chứ không phải đem ra để giày vò mình như lúc
trước.

 

Nhắn tin với
Lâm mà tôi vẫn không ngừng tự nhủ mình- chỉ đơn giản là hai người bạn đã lâu
không gặp nhau, nay có cơ hội thì tranh thủ tâm sự thôi mà. Bởi vì từng yêu,
nên cũng rất hợp nhau, hễ cứ nói chuyện là có thể tám liền tù tì hàng giờ đồng
hồ liền. Bởi vì hợp nhau nên dù không yêu thì cũng có thể trở lại làm bạn, hoặc
là làm anh trai được nhỉ?

Trong quá khứ,
Lâm từng đối xử rất tốt với tôi. Anh đàn ông, chững chạc như một cây tùng sải
bóng che mát cho tôi vậy, luôn bao bọc lấy tôi như một cô vợ nhỏ, khiến tôi có
cảm giác thật ấm áp và an toàn. Đó chính là cảm giác mà chưa có một người đàn
ông nào khác có thể mang lại, cũng vì vậy mà tôi cứ nhớ mãi…

 

Lâm à! Nếu
không yêu thì chúng ta vẫn có thể làm bạn của nhau, phải không anh?

 

…………

 

Đêm hôm ấy tôi
trùm kín chăn lại, hí hoáy nhắn tin cho đến gần hai giờ sáng thì bị anh nhắc buộc
phải đi ngủ. Thật ra thì anh đã phải nhắc tôi đến lần thứ năm thì tôi mới chịu
nghe lời, lần đầu là vào lúc 11 giờ rưỡi. Lâm luôn thế! Không bao giờ để cho
tôi thức khuya và luôn phát bực khi tôi tự khiến mình bị ốm. Anh sẽ là đột ngột
người bay từ nam ra bắc chỉ vì nghe thấy tiếng tôi có chút sụt sịt trong điện
thoại, anh sẽ là người chạy đi mua đồ ăn cho tôi cho dù lúc đó đã quá nửa đêm,
anh sẽ là người chịu đứng chờ hẹn thật lâu chứ nhất định không cho tôi đi ra
ngoài lúc trời mưa, vì anh biết tôi rất ghét mưa… Còn rất nhiều, rất nhiều cái “sẽ”
nữa… mà thật ra tất cả những cái “sẽ” ấy… chính anh là người “đã từng” làm tất
cả cho tôi rồi đấy!

 

Những kỉ niệm đẹp
như thế… sao tôi có thể dễ dàng quên được?

 

Khó chịu thật! Thứ
cảm xúc dập dềnh trôi nổi này khiến tôi tự dưng cảm thấy có lỗi với Long quá đi
mất! Tim ơi! Hãy thôi loạn nhịp đi nào!

 

……………………….

 

 

Sáng hôm sau, tại
chỗ làm, tên tổ trưởng kia lại tiếp tục kiếm chuyện để gây khó dễ cho tôi. Sau
một tuần làm việc, tôi đã bắt đầu nhận ra lý do khiến những cô PG trước kia tự
động chuyển đi là gì. Không phải là do tính chất công việc phức tạp, mà là do
áp lực nặng nề bởi chính những nhân viên tại nhà hàng mang lại. Họ hùa với
nhau, cố tình dựng lên một màn kịch với những cảnh diễn rất hợp tình hợp lý
mang tính quần chúng khiến tôi không sao thoát ra được. Ví dụ như là lần này.

 

Hơn 12 giờ, sau
khi thấy một nhóm khách công sở toàn những ông U40 chọn bàn ở tổ của lão Tiến-
tên của tên tổ trưởng mà tôi ghét cay ghét đắng- tôi liền vội vàng tiến đến và
niềm nở mời họ dùng đồ uống, nhưng đến khi đem bia ra mở, mấy lão khách già lại
bắt tôi phải ngồi xuống uống cùng họ. Không được. Chị quản lý ở công ty của tôi
đã nhắc rằng chúng tôi không được phép ngồi nán lại uống với khách. Đó là điều
cấm kỵ. Làm như thế sẽ khiến mọi người nhìn vào mình bằng ánh mắt khác, và
chính những nhân viên cư xử không khéo như thế đã khiến mọi người hiểu sai về tính
chất của công việc này.

 

Tôi từ chối một
cách khéo léo, nhưng không ăn thua. Tôi đã từng từ chối rất nhiều người, tất
nhiên, tôi phải giữ cái nhìn thiện cảm trong mắt mọi người về công việc của
tôi. Nhưng hôm nay thì khác, dường như lão Tiến đã cố tình “phím” trước với mọi
người để hùa vào đả kích tôi. Mỗi người một câu, rồi lại đá xéo thêm vào tai
khách khiến họ càng trở nên hung hăng. Những lời đả kích ngày một lấn át khiến
tôi cảm thấy đau đầu, khó xử vô cùng. Đứng trân trân ngay giữa căn phòng ngập
trong những lời cười đùa cợt nhả, những tiếng thúc ép bắt buộc mình phải thế
này thế kia từ chính đồng nghiệp, cảm giác cô độc, thật tệ. Nếu tôi tiếp tục từ
chối nữa thì những vị khách kia sẽ rời khỏi nhà hàng, nếu như chuyện này mà đến
tai quản lý… việc tôi khiến khách bực mình mà bỏ đi sẽ khiến tôi bị quở trách
hoặc nặng hơn là trừ lương.

 

Tôi lo lắng… Rồi
trong lúc quá bối rối, tôi đã quyết định nâng cốc lên làm liền một mạch với ý
nghĩ nếu mình có thể “một hit ăn luôn” thì sẽ được họ buông tha. Nhưng tệ thật,
nồng độ của loại bia này nặng quá! Tôi không uống hết được. Dạ dày của tôi vốn
đã có vấn đề nên tôi không thể uống được quá nhiều bia rượu. Việc này cũng ảnh
hưởng rất nhiều đến công việc mà tôi đang làm.

 

Uống được lưng
chừng nửa cốc thì tôi đột ngột bị trớ ra một ít, thứ cảm giác nôn nao trong dạ
dày khiến tôi không sao tiếp tục được. Vội vàng lau bàn cho khách, xong xuôi
tôi liền chạy biến vào phòng vệ sinh. Ngồi thụp xuống bên bồn cầu, tôi muốn ói
ra nhưng không được. Bụng dạ của tôi kỳ quặc là thế! Nếu tống bia rượu vào thì
sẽ cảm thấy nôn nao đến độ buồn ói, nhưng nếu cố nôn thì lại không thể nào nôn
ra được. Vậy là tự nhiên nó sẽ hình thành cảm giác nôn nao, khó chịu, bứt rứt,
chóng mặt, quay cuồng không sao kiểm soát nổi.

 

Cũng có nhiều
khi, tôi đã từng cảm thấy rất chán nản ở bản thân mình. Tôi từng là đứa có tửu
lượng rất tốt, uống bao nhiêu cũng không thấy say. Vậy mà dạo gần đây cơ thể của
tôi xuống cấp một cách trầm trọng. Dễ ốm, dễ mắc bệnh, bệnh tật đấy mình. Toàn
những thứ bệnh vụn vặt nhưng lại ảnh hưởng rất nhiều đến cuộc sống thường nhật
của tôi.

 

……..

 

Tát một ít nước
lạnh vào mặt cho tỉnh người, tôi lờ đờ đi ra khỏi phòng vệ sinh, mặt tái dại
đi. Một số người bắt đầu tỏ ra lo lắng. Cái Lan tiến lại gần hỏi tôi có làm sao
không, nhưng tôi chỉ khẽ lắc đầu rồi nói không sao. Xong xuôi lại tiếp tục đi
làm công việc của mình. Nhưng dường như thứ cảm giác lành lạnh ngày càng xâm
chiếm lấy cơ thể, đầu tôi váng như búa bổ, trán nóng, nhưng người lại lạnh
toát, mắt hoa lên như bị tụt huyết áp, thỉnh thoảng mọi thứ lại tối sầm đi trước
mắt. Cố gắng vỗ tay vào đầu rồi chớp mắt vài cái, tôi loạng choạng bước đi cho
đến khi ngã khuỵu xuống ở một góc nhà. Lúc đó lão Tiến mới vội vàng chạy đến rồi
đưa tôi vào phòng nghỉ của nhân viên, nhìn thấy tôi như vậy mà hắn vẫn còn giở
giọng xách mé.

 

–        
Sướng
chưa? Ai bảo nốc cho lắm vào?

 

–        

ai bắt ép uống?

 

Nghe tôi nói
xong, hắn im re. Chỉ bảo tôi xin về sớm đi, nhưng dù sao vẫn còn hơn ba mươi
phút nữa mới hết giờ, tôi đành nằm nán lại đây một lát.

 

Nằm trong căn
phòng tối om trên chiếc giường cũ kỹ, tôi ôm chặt lấy mình, co chân thu gọn người
lại thành một con cuốn chiếu, tự bảo vệ lấy mình trước những cám dỗ của cuộc sống.
Cảm giác lạnh lẽo, cô đơn chợt chiếm trọn lấy tâm trí. Cảm giác bị chà đạp thật
tệ, nhưng tôi không sao khóc nổi. Khóc vì mấy chuyện này không đáng! Nước mắt
cũng đã khô cạn từ lâu lắm rồi. Nếu có chuyện gì đáng phải khóc thì chắc chắn
chỉ có thể là vì gia đình thôi. Nghĩ đến gia đình, tôi lại chợt bật cười. Nụ cười
đắng ngắt…

 

Đúng là… Cái cuộc
đời này… chẳng có điều gì đẹp đẽ cả!

Làm gì có bức
tranh nào toàn gam ấm? Tương lai tôi sẽ là một họa sĩ mà tại sao lại không thể
tự vẽ được cho mình một bức tranh mang tên hạnh phúc? Cứ cô đơn, cứ một mình mãi
thế này đến bao giờ?

 

Tự dưng lúc này
tôi lại nghĩ đến Lâm. Nếu lúc này Lâm ở đây, Lâm sẽ ôm gọn lấy tôi rồi mang tôi
về nhà, sẽ đi mua thuốc cho tôi uống, sẽ nấu cháo cho tôi ăn… như anh đã từng
làm. Chậc! Nghĩ về những thứ “xa xỉ” như vậy làm gì cơ chứ. Sẽ không bao giờ có
chuyện quá khứ trở lại hiện tại đâu…

 

 

……………………

 

Ngày hôm ấy tôi
trở về nhà trong trạng thái dặt dẹo, người lả đi trên chiếc giường ấm áp, tận
hưởng hơi ấm của gia đình. Nhìn tôi nằm trên giường, thở thoi thóp, mẹ ngồi bên
cạnh mà chỉ trực mắng nhiếc, mẹ mắng tôi cứng đầu cứ cố đâm vào chỗ làm không
ra gì, mắng tôi hằng ngày đanh đá lắm sao lại để cho người đời bắt nạt như thế.
Mẹ giận tôi phát khóc! Tôi biết, mẹ giận cũng chỉ vì mẹ thương tôi thôi. Mẹ giận
tôi để cho người ngoài chà đạp, nhưng mẹ lại giận mẹ nhiều hơn vì mẹ không thể
làm gì giúp được cho tôi. Bởi vì ngoài mẹ ra, mẹ vốn chẳng cho phép ai mắng nhiếc
tôi cả. Chính vì vậy mà mẹ mới khóc. Tôi biết chứ… Nhìn mẹ khóc mà tôi không cầm
được lòng, chỉ muốn khóc theo nhưng không thể. Tôi mạnh mẽ mà! Cố lên tôi ơi!

 

 

Tối hôm đó tôi
đã không ngần ngại mà kể lại chuyện này với Lâm. Chẳng hiểu sao tôi lại có cảm
giác rất yên bình khi tâm sự mọi chuyện với anh ấy, kể cả chuyện về Long. Tất
nhiên là tôi không giấu giếm rồi. Hiện tại tôi chỉ coi Lâm như người anh, người
bạn tốt. Vậy nên tôi sẽ không nói dối rằng mình đang độc thân đâu.

 

Nghe tôi kể,
Lâm khá ngạc nhiên. Anh nói: “Cô gái hay khóc nhè khi xa anh năm xưa giờ đã lớn
thật rồi, đã mạnh mẽ cứng cỏi hơn rất nhiều rồi! Em làm anh bất ngờ đấy! Tự
dưng anh lại muốn gặp em quá! Liệu chúng ta có thể gặp nhau không? Như những
người bạn.”.

 

Như những người
bạn…

 

Bạn mà! Bạn đơn
thuần thôi. Phải không?

 

Những người đã
từng yêu, đã từng gắn bó rồi lại từng chia tay, rồi cuối cùng vẫn có thể quay lại
làm bạn với nhau được phải không?

 

Tại sao lại
không nhỉ? Tôi đã từng như thế, với một số những người yêu trước kia. Thật ra
chỉ cần hết sạch tình cảm với người cũ và hết lòng với người mới thì thứ tình cảm
“bạn bè” ấy vẫn có thể thuần túy được mà. Đôi khi còn là bạn thân nữa ấy! Bởi
vì hiểu nhau chúng tôi hiểu nhau hơn bất kỳ ai khác.

 

Tôi vẫn cứ mong
như vậy.

 

Nhưng lúc đó,
tôi đã phải lấy cớ bận để trả lời. Mà kể ra thì cũng bởi vì tôi bận thật. Tuần
này, tuần sau, lịch làm việc của tôi dày đặc. Thời gian qua cửa hàng với Long
còn chẳng có huồng hồ là đi gặp Lâm. Nghĩ vậy, tôi liền nhẹ nhàng từ chối, và
cũng không hứa trước về một cái hẹn lần sau.

 

 

Tôi không biết
nữa, những thứ tôi không chắc chắn thì tôi sẽ không hứa. Dạo này tôi lại hay
nghĩ đến Lâm quá! Mới nhắn tin mà đã thế này… biết đâu gặp nhau rồi bài ca
“tình cũ không rủ cũng tới” lại vang lên thì sao? Tôi sợ lắm.

 

Đúng lúc tôi
đang hoang mang thì Long lại bất ngờ nhắn tin tới, nội dung như sau.

 

“Ngày mai em có
bận gì không? Qua cửa hàng làm model giúp anh nhé!”.

 

 

Tôi nhận lời.

 

Thôi được rồi!
Có thể vì dạo này không gặp Long nên tôi đang bị bối rối. Nhưng không sao, ngày
mai tôi sẽ gặp anh ấy để xác định lại tình cảm của mình. Chỉ cần gặp thì sẽ có
câu trả lời ngay thôi.

 

Ngày mai ơi,
hãy mau tới đi nào!

 

…………………….

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+