Trang chủ » Thế giới truyện » Trinh thám hình sự

Đề thi đẫm máu – Chương 22 – Phần 01 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Mèo và Chuột (2)

Đèn trước cửa Sở công an sáng trưng, trong sân đỗ chật kín xe, Phương Mộc bước xuống khỏi taxi, nói với chiến sĩ vũ trang trực ban: “Cảnh sát Thái Vĩ gọi tôi đến lấy lời khai”.
Chiến sĩ vũ trang trở về trạm trực ban gọi một cuộc điện thoại. Mấy phút sau, nhìn thấy người cảnh sát đưa Phương Mộc đến bệnh viện vội vàng chạy ra, “Tôi biết thế nào cậu cũng tự đến”. Người cảnh sát đó sa sầm nét mặt, “Đừng nói nhiều, lấy lời khai xong là đi ngay. Cảnh sát Thái nói rồi, mấy hôm nữa sẽ liên hệ với cậu”. Anh ta dẫn Phương Mộc đến phòng tạm giam, dặn dò cậu đợi một lát, không được đi lung tung rồi kéo cửa bước ra ngoài.
Anh ta vừa đi khỏi phòng, Phương Mộc liền lẻn ra ngoài. Trong hành lang có rất nhiều người, những người đó hoặc là mặc trang phục cảnh sát, hoặc là mặc thường phục đang đi vội vã qua lại các phòng, thỉnh thoảng có người nhìn Phương Mộc bằng ánh mắt nghi ngờ, nhưng chẳng ai hỏi cả. Qua những đoạn hội thoại ngắn ngủi giữa họ, có thể nghe thấy những câu chữ như “mau đưa tập tài liệu này lên tầng 3”, “phòng thẩm vấn”.
Gần như ai cũng đều rất quan tâm đến việc ở tầng 3. Phương Mộc cố gắng tránh né những người cảnh sát đó, bước nhanh lên tầng 3. Ở cuối hành lang có một cánh cửa sắt đang mở, bên trong hình như còn có một gian phòng, trên bức tường có một tấm gương lớn, lúc này đây, mười mấy người cảnh sát đang lặng lẽ đứng trước tấm gương đó, trong đám người có thể nghe thấy giọng Thái Vĩ.
“…Lúc đó, tôi bèn giả vờ bị đau bụng, nấp ở nhà vệ sinh tầng 1 nghe ngóng động tĩnh, một lát sau, quả thật nghe thấy có một người lên lầu. Tôi lặng lẽ bám theo anh ta, sau khi tiến vào hành lang tầng 3, tôi phát hiện ra anh ta đi lên mấy bước, rồi lại dừng lại, tiếp đến lại đi thẳng về phía trước, cuối cùng dừng lại ở phòng 313, giống như đang gõ cửa, lại giống như đang viết gì đó, sau đó nạn nhân trò chuyện với anh ta, lúc đó tôi tưởng là bạn học quen biết, tôi chuẩn bị đi, kết quả tôi mới đi mấy bước đã nghe thấy tiếng đánh nhau, sau đó tôi bèn chế ngự được anh ta đưa về Sở”.
Phương Mộc lặng lẽ đi đến đó, tất cả mọi người đều đang nín thở chăm chú nghe Thái Vĩ nói, không ai phát hiện ra cậu.
“Cậu có thể khẳng định cậu ta chính là hung thủ không?” Một người bụng phệ, nét mặt uy nghiêm nói.
“Có thể!”. Nét mặt và ngữ khí của Thái Vĩ rất kiên quyết, “Trước tiên, phát hiện ra ký hiệu “7” trên cửa phòng nạn nhân; tiếp đến, những đồng sự của tổ chuyên án đang khám xét trên hiện trường, bao gồm cả việc kiểm tra phòng ký túc xá của nghi phạm. Vừa nãy họ gọi điện cho tôi, nghe nói có phát hiện rất lớn”.
Mấy nữ cảnh sát vội vàng chạy đến, đưa cho Thái Vĩ một tập tài liệu dày. Thái Vĩ lật giở xem qua một lát ngẩng đầu nói với ông mập đó: “Thưa cục trưởng, có thể bắt đầu được rồi!”.
Cục trưởng gật gật đầu, “Bắt đầu đi!”
Tất cả mọi người đều vây quanh tấm kính, Phương Mộc không dám chen lên phía trước, chỉ có thể cố gắng hết sức nắm bắt được tình hình trong tấm kính đó thông qua những kẽ hở của đám người.
Đây là một phòng thẩm vấn có lắp kính một chiều . Bên trong phòng thiết bị rất đơn giản, vị trí chếch bên trái đặt một chiếc bàn, hai chiếc ghế, trên bàn đặt một chiếc đèn bàn. Hai người cảnh sát đang ngồi trước bàn, một người lật giở tập tài liệu vừa mới đưa vào, một người đang viết gì đó trên giấy. Đối diện là một chiếc ghế được lắp cố định xuống đất, nhìn vô cùng lạnh lẽo khó chịu. Ở góc tường có máy quay camera, phía trên có treo micro, âm thanh trong phòng thẩm vấn có thể thông qua chiếc máy khuếch đại âm thanh này truyền ra bên ngoài. Cánh cửa nhỏ phía bên phải phòng thẩm vấn mở ra, Mạnh Phàm Triết bị đeo còng tay và xích chân, bị hai người cảnh sát dẫn vào. Trông cậu vô cùng yếu ớt, mặt luôn cúi gầm, tiếp đến người cảnh sát ấn cậu ngồi xuống ghế, cái đầu cứ đung đưa trước ngực. Máu bên khóe miệng đã khô cứng lại, trên mặt đầy những vết máu đỏ thâm lại.
Hai người cảnh sát nhìn chằm chằm cậu mấy giây, người cảnh sát già cất lời: “Họ tên?”
Mạnh Phàm Triết cúi đầu không hề có phản ứng. Một người cảnh sát quay chiếc đèn bàn hướng về phía Mạnh Phàm Triết, toàn thân Mạnh Phàm Triết được chiếu sáng dưới ánh đèn, để lại cái bóng gẫy gập trên bức tường phía sau.
“Họ tên?”
Mạnh Phàm Triết vẫn không mở miệng, dường như bất động đang ngủ. Người cảnh sát già chậm rãi châm một điếu thuốc, lật giở cuốn hồ sơ trên bàn.
“Vào khoảng thời gian từ 1h đến 3h sáng ngày 1 tháng 7 năm 2002 cậu ở đâu?” Không hề có phản ứng.
“Từ 8h sáng đến 9h sáng ngày 10 tháng 8 năm 2002 cậu ở đâu?” Vẫn không hề có phản ứng.
Một người cảnh sát khác nhìn tấm gương ở trên tường, anh ta biết cục trưởng và đồng nghiệp khác đang đứng bên ngoài nhìn chằm chằm vào họ, anh ta quay đầu lại nhìn Mạnh Phàm Triết đang ngồi ngẩn người như một khúc gỗ ở đó, cảm giác xấu hổ biến thành giận dữ. Anh ta đập bàn hét to: “Mạnh Phàm Triết, cậu tưởng rằng cậu không mở miệng là xong chuyện à, căn cứ theo quy định của luật tố tụng hình sự…”
Còn chưa đợi cho anh ta nói xong, Mạnh Phàm Triết vụt ngẩng đầu lên, đối diện với luồng ánh sáng mạnh, thật không ngờ, đôi mắt cậu vẫn trợn tròn, nếu như ánh mắt có thể giết người, thì e rằng hai người cảnh sát phía trước mặt đã sớm bị hàng nghìn mũi tên đâm xuyên rồi.
“A!!!” Phương Mộc lại nghe thấy tiếng gầm giống như tiếng dã thú lúc ở hành lang.
Tay chân Mạnh Phàm Triết đã bị gắn cố định lên ghế, cậu vẫn gắng ra sức giãy giụa, xem ra dường như lúc nào cũng có thể vùng thoát được sự khống chế, lao mạnh về phía hai người cảnh sát trước mặt. Người cảnh sát trẻ hơn giật nảy mình, bất giác ưỡn người ra phía sau. Hai người cảnh sát đứng phía sau Mạnh Phàm Triết ấn mạnh cậu xuống, nhưng Mạnh Phàm Triết trông vô cùng yếu ớt, thật không ngờ lại có được như thần lực, hai người cảnh sát cao lớn cũng không ấn nổi cậu xuống, một trong hai người còn suýt nữa bị cắn một phát. Một người cảnh sát rút gậy giơ cao lên.
“Không!” một thân người lao mạnh đến tấm kính, ra sức đập thật mạnh.
Thái Vĩ sau khi ngẩn người vài giây buột miệng nói: “Phương Mộc?!”
Phương Mộc quay người lại, khẩn thiết nắm chặt tay Thái Vĩ, “đừng đánh cậu ấy!”
“Cậu ta là ai?” Cục trưởng cắt ngang lời Phương Mộc
“Ồ, cậu ấy là nạn nhân của vụ án này, tôi gọi cậu ấy đến lấy lời khai”. Thái Vĩ vội vàng giải thích, sau đó quay người nói nhỏ với Phương Mộc: “Cậu hãy ra ngoài đi, lát nữa tôi sẽ tìm cậu sau”
“Thái Vĩ”, Phương Mộc giữ chặt tay Thái Vĩ dường như đang cầu xin anh, “Để tôi nói chuyện với cậu ấy, tôi biết đã có chuyện gì đó xảy ra, chắc chắn hung thủ không phải là cậu ấy”
“Không được!”. Thái Vĩ gạt mạnh tay Phương Mộc, nói khẽ: “Cậu tưởng đây là nơi nào chứ, mau ra ngoài!”
Cục trưởng vẫn đứng bên lạnh lùng quan sát, đột nhiên mở miệng: “Thái Vĩ, cậu ta chính là người mà cậu gọi là “thiên tài” đúng không?”
Thái Vĩ thấy sự việc đã không thể giấu được nữa, nên thật thà thừa nhận: “Vâng”.
Cục trưởng “hừ” một tiếng, quay đầu nhìn vào phòng thẩm vấn. Mạnh Phàm triết vẫn đang ra sức giãy giụa, hai người cảnh sát bị cậu lao mạnh vào đến độ lảo đảo. Một người cảnh sát lấy ra chiếc dùi cui, bật công tắc, hét một tiếng lớn với người đồng sự “tránh ra”, rồi thọc vào vai Mạnh Phàm Triết. Đôi mắt Mạnh Phàm Triết bỗng chốc trợn trừng, thân hình gập hẳn xuống, hai người cảnh sát đó lại thọc thêm mấy phát vào người cậu, mỗi lần thọc, Mạnh Phàm Triết lại phát ra những tiếng kêu thê thảm, giống như là một con cá sống đang nằm trên thớt cố gắng giãy giụa trước khi chết. Sau mấy phút, cuối cùng Mạnh Phàm Triết cũng không giãy giụa nữa, ngồi vật người trên ghế, đầu cúi xuống, toàn thân co giật.
Cục trưởng sắc mặt tối sầm, nói với người bên cạnh: “Tối nay không thẩm vấn nữa, tạm thời nhốt lại, ngày mai gọi người ở Trung tâm giám định tư pháp đến làm giám định về tinh thần cho hắn”. Nói xong bèn quay người đi, khi đi qua bên cạnh Thái Vĩ, trợn trừng mắt nhìn anh ta một cái.
Thái Vĩ muốn giải thích, nhưng Cục trưởng đã đi xa. Anh bất lực lắc đầu, quay người nói vào phòng thẩm vấn, mấy người cảnh sát đang lôi Mạnh Phàm Triết như lôi một con chó chết ra ngoài. Anh cũng chống tay đứng một lúc, không buồn quay đầu lại mà chỉ nói: “Đưa cậu ta về!”
Người cảnh sát đó túm chặt lấy cánh tay Phương Mộc giống như đang áp giải nạn nhân, liền một mạch đưa cậu lên tầng 3, khu 5 ký túc xá Nam Phạm. Phương Mộc toàn thân mệt mỏi rã rời, chẳng còn chút sức lực nào để phản kháng. Trong hành lang vô cùng ồn ào nhốn nháo, đầy chặt kín người hiếu kỳ đến xem, có người chỉ mặc áo may ô, khoác chăn, cũng có người ở phòng bảo vệ trường vừa nghe tin vội vàng tìm đến. Xuyên qua đoàn người, có thể nhìn thấy đèn trong phòng của Mạnh Phàm Triết sáng trưng, liên tục có những người cảnh sát bực dọc nói với những người xung quanh: “Tránh xa một chút!”. Biển số phòng 313 đã bị lấy đi để làm vật chứng, người cảnh sát đó gõ cửa, cửa đã khóa, bèn hét lớn với những người đang đứng xem: “Người ở phòng 313 đâu, mau mở cửa!”. Đỗ Ninh cũng là một thành viên đang đứng trước cửa phòng Mạnh Phàm Triết, nghe thấy tiếng gọi liền vội vàng chạy lại, rút chìa khóa ra mở cửa.
Người cảnh sát đẩy Phương Mộc vào trong phòng, “đừng có chạy lung tung nữa!”. Anh ta chỉ vào Phương Mộc và nói với Đỗ Ninh: “Trông chừng cậu ta một chút!”. Nói xong, đóng sập cửa lại.
Phương Mộc đang ủ rũ, thõng hai tay mất mấy giây rồi từ từ tiến về giường của mình, đổ vật người xuống. Đỗ Ninh nhìn Phương Mộc đầy lo lắng, thận trọng hỏi: “Phương Mộc, có muốn uống chút nước không?”. Phương Mộc không trả lời, từ từ lắc đầu.
Đột nhiên, dường như cậu nhớ đến điều gì đó, bật dậy khỏi giường, kéo cửa, lao thẳng đến phòng Mạnh Phàm Triết. Chen ngang qua đám người, phi đến được trước cửa phòng, một tay nhấc đường viền cảnh sát giới định lao vào bên trong. Trong phòng có mấy người cảnh sát đang tiến hành điều tra thăm dò hiện trường, người cảnh sát vừa đưa Phương Mộc về cũng đang giúp đỡ, anh ta nhìn thấy Phương Mộc lao vào, vội ngăn cản nói: “Sao cậu lại chạy ra rồi?”
Phương Mộc hỏi đầy khẩn thiết: “Các anh đã phát hiện thấy gì rồi?”
Những người đang điều tra đều ngơ ngác nhìn nhau.
Người cảnh sát đó cuống lên, giữ chặt bả vai cậu, đẩy về phía sau, “Đi mau, ở đây không có việc gì của cậu, có phát hiện gì, Thái Vĩ sẽ nói cho cậu biết”
Phương Mộc gạt mạnh tay anh ta ra, bước nhanh vào trong phòng hét: “Rốt cuộc các anh đã phát hiện ra gì rồi?”
“Phương Mộc!” người cảnh sát đó hét lên một tiếng, đồng thời “soạt” một tiếng, rút ra chiếc còng tay ở thắt lưng, “Cậu đang gây trở ngại công vụ! Đừng làm tôi khó xử!”
Đỗ Ninh cũng chen vào, ra sức kéo Phương Mộc ra ngoài, vừa kéo vừa khẽ khuyên nhủ cậu: “Người anh em, hãy về trước đi, ngày mai hãy nói”.
Người cảnh sát vẫn còn chưa nguôi giận, hét lên với người cán bộ bảo vệ bên cạnh: “Yêu cầu tất cả sinh viên đều quay về phòng, không được cản trở chúng tôi làm việc!”
Phương Mộc bị Đỗ Ninh vừa lôi vừa kéo trở về phòng, cậu đang đứng dưới đất thở dốc hồi lâu, đột nhiên mở tủ, lấy ra một bức thư giấy da trâu dày cộp, “đét” một tiếng vứt lên bàn, lấy ra từ bên trong một tập giấy in, vùi đầu vào xem. Đỗ Ninh đứng phía sau, thận trọng nhìn, có thể thấp thoáng nhìn thấy mấy bức ảnh máu be bét, còn có thể nghe thấy tiếng khẽ lẩm bẩm từ miệng của Phương Mộc:
“Không thể nào, không thể nào là cậu ấy, không thể nào!”
***
Tôi đang ở đâu đây?
Ôi đau đầu quá, giống như sắp nổ tung vậy…
Tôi đang làm gì vậy?
“Cậu có con số may mắn không?”
“Không có, tôi cũng không tin chuyện này lắm”
“Hà hà, đừng vội, cậu biết phần lớn mọi người thích con số gì không?”
“Không biết, có thể là số 8?”
“Khà khà, chỉ có người TQ mới nghĩ như vậy. hơn nữa, đó chỉ là những người nhà giàu, chủ đất…Cậu thấy đấy, cậu cười rồi, đừng căng thẳng”
“Tôi không căng thẳng, tôi chỉ cảm thấy hơi…hơi thụt lùi. Bởi vì mấy hôm nay, khi đi học, tôi lại sợ điểm danh rồi”
“Ồ, bắt đầu từ khi nào vậy?”
“Từ lần trước…lần trước, sau khi chúng ta gặp mặt”
“Đừng lo lắng, điều này rất bình thường. Có một số việc cần tăng cường lặp đi lặp lại, mới có thể đạt đến hiệu quả tốt nhất”
“Thưa thầy, tôi hy vọng thầy có thể giúp tôi”
“Được, chỉ có điều cậu nhất định phải làm theo điều tôi nói”
“Vâng!”
…Trời ơi, tôi nhớ ra rồi…
Phương Mộc, cậu ấy chết rồi sao…
“Tôi phải làm thế nào? Thưa thầy, tôi phải làm thế nào?”
“Cậu đừng cuống, để tôi nghĩ xem”
“Hôm nay tôi xấu hổ lắm, trước mặt bao nhiêu người như vậy, mỗi chữ “có” mà cũng không nói ra được?
“Có lẽ chúng ta nên thay đổi phương pháp, nhưng phương pháp này sẽ tàn khốc một chút, cậu xác định cậu chịu được chứ?”
“Tôi…”
“Nếu như có thể thành công, cậu sẽ mãi mãi thoát khỏi tâm lý này”
“…”
“Nếu như cậu cảm thấy cậu là một người yếu ớt, thế thì thôi đi, tôi cũng không giúp được cậu”
“Tôi…tôi đồng ý thử”
“Rất tốt, bây giờ cậu hãy đến nằm trên chiếc ghế đó, thả lỏng ra, chúng ta sẽ bắt đầu…”
“Bây giờ cậu đang ngồi trên giảng đường, có thể cảm thấy được không, xung quanh đều là các bạn học của cậu, rất nhiều người…thầy giáo lấy cuốn sổ bắt đầu điểm danh từng người…Mạnh Phàm Triết!”
“…”
“Mạnh Phàm Triết!”
Sự giãy giụa trong vô ý thức, mồ hôi chảy dài từ vầng trán xuống.
“Mạnh Phàm Triết!”
“Mạnh Phàm Triết!”
“Mạnh Phàm Triết!”
“Mạnh Phàm Triết!”
“A!!!”
Lạnh quá…
Tay chân đều không nhúc nhích được, muốn ôm chặt đôi vai cũng không được…
Hãy giúp tôi, hãy giúp tôi…
“Cậu sợ chết à?”
“Ơ, đương nhiên, ai không sợ chết chứ?”
“Hà hà, thực ra, chết không hề đáng sợ. Khi cậu cảm thấy không vui, sẽ làm gì?”
“Ừm, chơi game, hoặc ngủ một giấc thật đã”
“Ha ha, đúng vậy. Thực ra tử vong chỉ là một giấc ngủ dài hơn mà thôi, có thể vứt bỏ mọi sự phiền não. Rất nhiều người thà chết để bảo toàn sự tôn nghiêm của mình. Cậu có biết Hemingway không?”
“Biết. Ông già và biển cả”
“Khi ông ta phải đối mặt với chứng bệnh không thể chữa khỏi, để bảo toàn sự tôn nghiêm cuối cùng của mình, đã chọn lựa cách tự sát. Ha ha, có đôi khi tôi rất ngưỡng mộ ông ta”
“…”
Tôi phải làm thế nào?
Tôi đã giết người sao?
Tôi tiêu rồi…
“7 là con số rất có ý nghĩa, cậu có phát hiện ra không?”
“Ồ, vậy sao?”
“Cậu thấy đấy, một tuần có 7 ngày, màu phân ra 7 sắc, âm nhạc có 7 thanh, cho nên 7 mang ý nghĩa viên mãn”
“Ồ, là như thế à?”
“Một khi đã viên mãn rồi, chúng ta chẳng cần lo lắng gì cả, có phải vậy không?”
Tôi là tội phạm giết người…
Tất cả mọi người đều sẽ biết tôi là tội phạm giết người…
Mẹ của tôi vì vậy mà phải chịu nhục nhã cả đời…
Tôi mới 24 tuổi…
Cuộc đời tôi đã kết thúc như thế này…
“Hãy đưa thứ này trở về phòng ký túc xá. Ở xung quanh cậu, tìm được 7, cậu sẽ hoàn thành tất cả mọi điều ước…”
Không còn cách nào nữa…
Không còn cách nào nữa…
***
Khi sắp đến 4h sáng, Phương Mộc nằm bò ra bàn ngủ thiếp đi. Khi tỉnh dậy, trời đã sáng tỏ. Cảm giác đầu tiên là tức ngực, ngực bị mép bàn hằn lên đau nhức, toàn thân nặng trình trịch. Cậu gắng gượng, ngồi thẳng dậy, một cái chăn rơi xuống đất, chắc là Đỗ Ninh đã đắp lên vai cậu.
Ngón tay rất đau, phía bên ngoài lớp băng có thể nhận thấy máu đã khô lại. Có thể trong lúc giằng co tối qua, vết thương lại bị nứt toác ra, Phương Mộc không hề để ý đến những điều này, cậu loạng quạng đứng dậy, cầm cốc nước đã lạnh toát trên bàn, uống một hơi hết sạch.
Còn không kịp rửa mặt, cậu thu dọn chút đồ, chuẩn bị ra ngoài.
Hôm nay, bằng mọi giá cậu phải gặp được Mạnh Phàm Triết, qua tất cả mọi manh mối, có thể nhận thấy, Mạnh Phàm Triết không thể nào là tên hung thủ đó.
Đáp án của tất cả mọi câu đố chỉ có thể lấy được từ Mạnh Phàm Triết.
Vừa mở cửa, liền đâm sầm vào một người từ bên ngoài vừa bước vào, là Thái Vĩ. “Anh đến đúng lúc lắm, đưa tôi đi gặp Mạnh Phàm Triết!” Phương Mộc nói luôn, một tay kéo Thái Vĩ bước ra bên ngoài.
Nhưng Thái Vĩ không buồn nhúc nhích, “Không cần đi nữa đâu!”
“Tại sao?”. Phương Mộc dừng bước, quay sang nhìn Thái Vĩ chằm chằm.
“Mạnh Phàm Triết chết rồi!” Thái Vĩ khẽ nói.
Phương Mộc nhìn chằm chằm Thái Vĩ đến nửa phút, cho đến tận khi Thái Vĩ kéo cậu vào trong phòng, “Vào trong phòng nói chuyện”
Phương Mộc ngẩn người đứng ở giữa phòng, đối diện với cửa sổ, không quay người, cũng không nói gì.
“Sáng sớm ngày hôm nay…”
Phương Mộc đột nhiên giơ một bàn tay ra, ngăn không cho Thái Vĩ nói tiếp, tiếp đến từ từ quỳ sụp người xuống, vùi mặt vào đầu gối, toàn thân run rẩy mạnh.
Thái Vĩ đợi cậu tạm bình tĩnh trở lại, nhẹ nhàng đỡ cậu ngồi lên giường, đưa cho cậu một điếu thuốc, rồi lại châm lửa giúp cậu.
Phương Mộc nét mặt thẫn thờ đưa điếu thuốc lên miệng, hút lấy hút để.
Sau khi hút xong điếu thuốc, Phương Mộc khan giọng hỏi: “Sao mà chết?”
“Đập đầu vào tường, hộp sọ tổn thương”. Thái Vĩ nói qua loa.
“Tại sao không có ai ngăn cậu ấy?” Giọng Phương Mộc bỗng chốc cao vút.
“Chúng tôi đã có những phương pháp dự phòng, khi nhốt cậu ta ở phòng tạm giam, tay chân đều bị khóa chặt vào ghế, lúc đầu nhân viên trực ban nghe thấy tiếng cậu ta khóc, sau đó lại nghe thấy những tiếng đập thùm thụp, khi lao vào, cậu ta đã không thể cứu được nữa rồi.”
“Tay chân đều bị khóa chặt, vậy tại sao lại…”
Thái Vĩ cười buồn, “E rằng cậu sẽ không tin Mạnh Phàm Triết đã cố ép rút tay và chân mình ra khỏi còng tay và xích chân, bao năm nay, tôi chưa bao giờ gặp sự việc như vậy”, anh lắc đầu, “da tay và da chân đều bị bóc ra, xương bàn tay bị gẫy”. Anh dùng đôi bàn tay mình mô phỏng, “Thật khó có thể tin nổi, thật không ngờ cậu ta lại quyết tâm tìm đến cái chết đến như vậy.”
Lại trầm mặc hồi lâu, Phương Mộc mặt lạnh lùng hỏi: “Kết luận của các anh là gì?”
Thái Vĩ do dự một lát, “Kết luận bước đầu là, sợ tội nên tự sát.”
“Lý do vì sao? Chắc không đến nỗi chỉ vì việc tối qua mà nhận định cậu ấy là hung thủ chứ?”
Thái Vĩ cố gắng giữ giọng nói bình tĩnh: “Phương Mộc, tôi rất hiểu tâm trạng của cậu. Nhưng chúng tôi không phải là không hề có chứng cứ mà tùy tiện nghi ngờ một người. Tối qua, mặc dù Mạnh Phàm Triết không hề mở miệng nói, nhưng chúng tôi đã phát hiện ra những đồ vật này trong phòng ký túc xá của cậu ta”. Anh lấy ra một chồng tài liệu trong chiếc cặp da mang theo đưa cho Phương Mộc, Phương Mộc vừa xem, Thái Vĩ vừa giải thích.
“Đây là miếng vải đen, chúng tôi đã tiến hành đối chiếu với miếng vải đen trong cuộn băng ở vụ án Kim Xảo bị giết, cảm giác rất giống. Hơn nữa, trên đó cũng phát hiện ra vết máu khả nghi, phòng vật chứng đang làm xét nghiệm hóa học, có lẽ chiều nay là có kết quả. Đây là một chiếc búa, sau khi Lưu Kiện Quân bị đánh cho bị thương, chúng ta đã tiến hành phân tích qua hình dạng vết thương, có thể thấy suy đoán ra hình dạng hung khí, chiếc búa này hoàn toàn phù hợp với sự suy đoán của chúng ta, cậu nhìn này.”
Anh chỉ vào một bức ảnh, trên đó là mười mấy cuốn sách, “Những cuốn sách này cũng đều được phát hiện trong phòng Mạnh Phàm Triết, toàn bộ đều là sách liên quan đến giải phẫu người, lịch sử tội phạm phương Tây và sát thủ liên hoàn. Cậu có nhớ những tài liệu mà chúng ta đã tìm được trong thư viện không, toàn bộ đều được tìm thấy trong phòng của Mạnh Phàm Triết, chúng tôi đang cho người đến thư viện để điều tra những ghi chép về việc mượn sách của Mạnh Phàm Triết. Còn đây là chiếc túi nilon nhỏ được tìm thấy trong túi áo của Mạnh Phàm Triết, trong đó còn để lại một ít bột, qua kiểm tra hóa học, là heroin.”
Phương Mộc ngắt lời Thái Vĩ, “Thế xe ô tô thì sao? Hung thủ lẽ ra còn có một chiếc ô tô để hỗ trợ cho việc gây án, Mạnh Phàm Triết có không? Còn nữa, Phàm Triết không đến nỗi giết chết Kim Xảo ngay trong phòng ký túc xá của mình, cũng không lột da Tân Đình Đình ngay trong phòng mình chứ?”
“Thuê xe không phải là một việc quá khó khăn, hơn nữa, Mạnh Phàm Triết hoàn toàn có khả năng thuê một căn phòng ở ngoài trường học để hoàn thành việc phạm tội của mình.”
“Thuê một căn phòng? Thế thì cậu ấy cần thiết mang tất cả các thứ về phòng mình sao? Để chúng lại ở phòng thuê chẳng phải còn an toàn hơn sao?”
Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+