Trang chủ » Thế giới truyện » Trinh thám hình sự

Đề thi đẫm máu – Chương 25 – Phần 02 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Uống nước xong, hai người ngồi trên hai chiếc giường đối diện nhau, giữa họ chỉ có khoảng cách 2 mét, nhưng dường như hố sâu vạn trượng không thể vượt qua.
Không biết bao lâu, Đỗ Ninh khàn đặc giọng mở miệng nói: “Đã tìm ra hắn chưa?”
Phương Mộc từ từ lắc đầu, “Đừng làm chuyện dại dột!”
Đỗ Ninh lại chìm vào sự yên lặng, sau đó đột nhiên gào khóc nức nở.
Cậu vùi đầu vào giữa hai đùi, liên tục vò đầu bứt tóc mình, đường gân xanh trên tay nổi lên, còn có mấy vết thương trên tay chưa lành.
Tiếng khóc ban đầu “hu hu” rồi đến “a…a” nghe ra giống tiếng thứ gì đó bị vỡ vụn. Phương Mộc đứng dậy, giơ một bàn tay đặt lên vai cậu bạn, cậu vẫn nhớ Đỗ Ninh đã từng đặt tay lên vai cậu như thế này, Đỗ Ninh lại vung mạnh cánh tay, “Đi ra!” Đỗ Ninh khóc đúng 10 phút, cũng đột ngột như lúc bắt đầu.
Cậu giở tay rút mấy tờ giấy ăn của Phương Mộc lau nước mắt, xì mũi kêu thật to, rồi lại ném mạnh giấy bẩn xuống dưới đất, Đỗ Ninh đi đến cạnh cửa, quay người nói khẽ: “Khi tìm thấy hắn, báo cho tôi đầu tiên.” Cậu dừng lại một lát, “Nếu cậu vẫn còn sống!” Nói xong bèn kéo cửa bước đi.
Cả căn phòng bỗng chốc yên ắng, dường như người vừa đến thăm chưa bao giờ xuất hiện vậy. Phương Mộc cảm thấy hơi khó thở, đứng dậy kéo cửa sổ.
Một luồng gió lạnh mang theo cả bông tuyết lao vào phòng qua khe cửa sổ vừa kéo ra. Giấy trên bàn bị thổi tung kêu sột soạt, rồi rơi vãi khắp phòng.
Phương Mộc lại vội vàng đóng chặt cửa sổ, những bông tuyết đập lộp bộp trên cửa kính đang thầm tự đắc vì đợt đột kích vừa rồi.
Số tài liệu vốn được đặt trên bàn đã bị thổi tung bay khắp nơi, cả trên giường và dưới đất. Phương Mộc nhặt từng tờ, sau khi sắp xếp lại phát hiện thiếu mất một trang. Lại tìm tiếp, thì ra bị bay xuống gầm giường. Phương Mộc cúi người xuống, thò tay xuống gầm giường, không với đến. Cậu nhìn quanh khắp phòng, không có đồ vật nào có cán dài, thở dài, chui xuống gầm giường.
Nền đất dưới gầm giường không hề nhiều bụi bặm như trong tưởng tượng, đưa tay sờ, chỉ có một lớp bụi mỏng, Phương Mộc giật mình, sau khi lấy tờ giấy đó ra, lấy bật lửa để bàn, chui vào trong gầm giường lần nữa.
Ánh lửa nhỏ phát ra từ chiếc bật lửa làm sáng rực không gian nhỏ hẹp dưới gầm giường. Phương Mộc soi đi soi lại, phát hiện ra trong góc của gầm giường tích một lớp bụi dày, nhưng nền đất ở giữa gầm giường lại rất sạch, giống như thể đã có người cố tình quét dọn vậy. Phương Mộc nhìn thật kỹ nền đất chỉ có một lớp bụi mỏng, nhìn một lát, Phương Mộc từ từ lật người nằm đúng vào vị trí đó. Chiếc bật lửa trong tay soi sáng khoảng phía trên, dưới ánh lửa, một số chỗ lồi lõm không phẳng bằng tạo nên bóng tối. Đôi mắt Phương Mộc bỗng mở trừng trừng, mặt của cậu đang đối diện với phản gỗ, trên đó khắc chi chít tên một người: Mạnh Phàm Triết.
Nét một số vết chữ khá chỉnh tề, hình như là dùng dao để khắc, và có một số chữ thì lại rất ẩu, hình như lấy những đồ nhọn như chìa khóa để vạch lên. Xem ra, Mạnh Phàm Triết không chỉ khắc một lần trên đó.
Phương Mộc loay hoay lại dưới gầm giường, liên tục thay đổi vị trí, kết quả là phát hiện ra, trên đầu giường và phía dưới giường đều có tên Mạnh Phàm Triết.
Phương Mộc chợt nghĩ đến, trong những ngày tháng sống cô độc đó, Mạnh Phàm Triết có lẽ cũng co rúm người dưới gầm giống như mình lúc này, run rẩy khắc đi khắc lại tên của mình trên phản gỗ. Một lúc lâu sau, Phương Mộc mới thẫn thờ bò ra khỏi gầm giường, khắp người đầy bụi, ngồi thẫn thờ trên ghế, đột nhiên, Phương Mộc hình như nghĩ ra điều gì đó, đứng dậy chạy ra ngoài cửa.
Mở cửa ra, Phương Mộc liền bước ra hành lang, nhìn lên biển số phòng, quả nhiên đúng như vậy, ở giữa ba số “3”, “0”, “4”, cũng có hai dấu vết mờ mờ nhìn ra rất giống dấu “+” : có người đã đến cố tình xóa hai dấu cộng này, chỉ là không biết vì sao không xóa sạch hoàn toàn. Nhưng nếu không xem kỹ, không phát hiện ra được.
Đúng là Mạnh Phàm Triết bị người khác khống chế thật.
***
Bảy tiếng đồng hồ sau, Phương Mộc và Thái Vĩ cùng ngồi trong phòng ký túc xá, Thái Vĩ vừa mới rửa tay trong chậu rửa mặt, đập đập bụi dính trên quần áo hỏi: “Thôi miên?”
“Đúng vậy, tôi cảm thấy có khả năng này.”
“Ý cậu là, tất cả mọi hành vi của Mạnh Phàm Triết vào tối hôm đó, đều là kết quả của việc bị thôi miên? Bao gồm cả việc viết dấu “+” vào giữa ba con số 3, 1, 3, cả việc giết cậu, có thể thần kỳ vậy sao?”
“Thuật thôi miên, có thể khống chế người làm một số động tác đơn giản, nhưng việc giết người có mục tiêu, e rằng rất khó.” Nhìn thấy nét mặt đầy nghi hoặc của Thái Vĩ, Phương Mộc giải thích: “Mạnh Phàm Triết viết thêm dấu “+” ở trên biển số phòng tôi, bao gồm cả việc sau đó tấn công tôi, đều không phải là cố ý. Anh có còn nhớ, khi Mạnh Phàm Triết theo tôi lên lầu, đã từng có lúc dừng lại.”
Thái Vĩ chau mày hồi tưởng lại, “Ừ, hình như là có chuyện này, tôi nhớ cậu ta có lúc dừng lại một lúc ở hành lang. Đúng rồi, hình như chính là vị trí căn phòng này.”
“Được, anh hãy xem đây!”
Phương Mộc kéo Thái Vĩ ra hành lang, chỉ cho anh thấy những dấu vết mờ mờ trên tấm biển ghi số phòng, Thái Vĩ tròn mắt nhìn, miệng lẩm bẩm: “Trời ơi, lúc đó chỉ chăm chăm chú ý đến phòng các cậu, không chú ý đến đây.”
“Điều này chứng tỏ Mạnh Phàm Triết không hề cố ý chọn tôi làm mục tiêu, cậu ấy chỉ là ám thị trong lòng phải tìm ra con số 7 trong hành lang này.” Cậu chỉ vào hai bên hành lang, “Từ 301 đến 320, 321 là nhà vệ sinh, từ sau phòng 322 cách phía bên này chúng tôi một cánh cổng sắt, cho nên, có thể hình thành con số 7 này chỉ có 304 và 313.”
“Vậy cậu ta muốn giết cậu, lẽ nào là kết quả của thôi miên?”
“Trước đây tôi cũng lấy làm lạ, bởi vì thôi miên một người để khiến anh ta giết một người khác, điều này gần như là không thể. Cho đến tận khi tôi nhìn thấy những cái tên đó dưới gầm giường.”
“Ơ, là ý gì?”
“Anh đừng vội, tôi sẽ giới thiệu sơ qua cho anh một chút thế nào là thôi miên. Thôi miên chủ yếu là thông qua ám thị tâm lý để gây ra sự thay đổi của hoạt động thần kinh và sinh vật học, hơn nữa nảy sinh một số thay đổi về một số phương diện sinh lý. Ví dụ, thông qua thôi miên để cải thiện tâm trạng lo lắng, ức chế, hoặc là tiêu trừ tâm trạng sợ hãi… Thôi miên là một quá trình hoạt động vô cùng phức tạp của tâm lý, sinh lý và thần kinh, luôn luôn tạo ra các loại tín hiệu ám thị đối với người bị thôi miên để giúp người bị thôi miên rơi vào trạng thái thôi miên.”
“Ồ, điều này tôi biết.” Có một bộ phim điện ảnh của Nhật tên là Thôi miên, trong đó tín hiệu ám thị hình như là tiếng kim loại va vào nhau.
“Đúng rồi. Có một loại ám thị gọi là ám thị hậu thôi miên, là chỉ một vài loại tín hiệu người thôi miên cung cấp cho người bị thôi miên, trong trạng thái thức tỉnh sau trạng thái thôi miên, người bị thôi miên vẫn có phản ứng với loại tín hiệu này. Để loại ám thị hậu thôi miên này được duy trì hiệu quả, người bị thôi miên cần phải biểu thị ra sự tin tưởng tuyệt đối đối với người thôi miên. Hơn nữa, trong tiềm thức thiết lập nên sự nhận thức mang tính quyền uy đối với loại ám thị này. Theo như tôi biết, Mạnh Phàm Triết là người có tính tình yếu ớt, rất dễ dàng hình thành tâm lý dựa dẫm đối với người khác, là một đối tượng quá phù hợp cho loại ám thị hậu thôi miên. Bắt đầu từ tối hôm đó, tôi vẫn luôn nghi ngờ Mạnh Phàm Triết chịu sự thao túng của ám thị hậu thôi miên này, nhưng tôi không hề biết được tín hiệu ám thị rốt cuộc là gì. Cho đến tận khi tôi phát hiện ra những cái tên này.”
“Ý cậu là, những cái tên này chính là tín hiệu ám thị.”
“Đúng. Mạnh Phàm Triết có một bí mật mà không ai biết. Sợ điểm danh. Đối với cậu ấy, ấn tượng sâu sắc nhất có lẽ là tên của cậu, và rất có khả năng đã từng tìm hung thủ – cũng chính là người gọi là bác sĩ để tiến hành trị liệu. Hung thủ có lẽ đã lợi dụng đặc điểm này, lấy chính tên của Mạnh Phàm Triết làm tín hiệu ám thị hậu thôi miên. Trước hôm xảy ra chuyện, tôi đã từng có một cuộc chuyện trò với Mạnh Phàm Triết tại nhà vệ sinh, tôi phát hiện, sau khi tôi gọi tên cậu ấy, cậu ấy thể hiện ra tâm trạng thấp thỏm hoang mang vô cùng kỳ lạ. Và tối hôm cậu ấy muốn giết tôi, tôi cũng từng nói với cậu ấy mấy câu, cậu ấy không hề có phản ứng quá khích, nhưng sau khi tôi hét tên cậu ấy, cậu ấy liền đột nhiên tấn công tôi.”
“Ồ, tôi nhớ ra rồi.” Thái Vĩ dường như bừng tỉnh, “Cậu có còn nhớ tối hôm đó ở trong Sở Công an thành phố, khi chúng tôi thẩm vấn Mạnh Phàm Triết, mấy câu hỏi lúc đầu, cậu ta đều không hề có phản ứng, khi nhân viên dự thẩm của chúng tôi gọi tên cậu ta, bỗng chốc cậu ta trở nên điên cuồng.”
“Đúng vậy. Tôi nghĩ, hung thủ đã ám thị với cậu ấy chính là khi cậu nghe thấy tên của mình, liền phát động tấn công với người phát ra tín hiệu.”
Thái Vĩ trầm tư một lúc, chỉ xuống gầm giường hỏi: “Vậy cậu ta khắc tên của mình dưới đó, rốt cuộc là vì sao?”
Phương Mộc suy nghĩ một lát, “trước khi xảy ra vụ án mấy hôm, Mạnh Phàm Triết có lẽ cũng đã cảm nhận được trạng thái tinh thần khác thường của mình. Cậu ấy đã nói với tôi thường xuyên quên mất mình đã làm gì, cũng không nhớ mình đã cầm một số thứ đồ kỳ lạ trở về phòng lúc nào, chính là những thứ gọi là chứng cứ mà các anh đã tìm thấy trong phòng cậu ấy. Tôi phán đoán, đó cũng là do hung thủ khống chế cậu ấy đem về. Cậu ấy nảy sinh chứng sợ hãi đối với bản thân, đặc biệt là đối với tên cậu ấy, khi con người lo sợ, rất có khả năng sẽ lựa chọn lẩn trốn, gầm của chiếc giường này”, cậu đập tay xuống giường, “Có lẽ chính là nơi cậu ấy tránh nạn lúc đó, và cậu ấy có lẽ cảm thấy không cam tâm với tất cả mọi việc này. Dù sao, dưới sự giúp đỡ của cái người gọi là bác sĩ đó, cậu ấy suýt chút nữa đã khắc phục được trở ngại tâm lý của mình. Cho nên, cố ép mình tự khắc tên mình nhiều lần vào tấm phản gỗ, hy vọng có thể tự thuyết phục rằng mình đã không còn sợ tên của mình.”
Phương Mộc ngừng một lát, khẽ nói: “Lúc ấy, có lẽ cậu ấy đang mang một tâm trạng rất phức tạp đối với người bác sĩ đó, vừa nghi ngờ, vừa dựa dẫm, do đó, cậu ấy mới viết cho mẹ mình một bức thư.”
Trong khoảnh khắc đó, Phương Mộc dường như nghe thấy ở dưới gầm giường có tiếng một người đang thở dồn dập, khóc thút thít, tấm phản cũng phát ra những tiếng “rít, rít” bởi vật cứng cứa vào, kèm theo đó còn là tiếng lẩm bẩm lặp đi lặp lại, “Mạnh Phàm Triết, Mạnh Phàm Triết, Mạnh Phàm Triết,…”
Thái Vĩ chau mày hút thuốc, không nói lời nào, Phương Mộc nhìn anh, “Thế nào, chứng cứ hiện có, có đủ thuyết phục các anh điều tra lại không?”
“E rằng rất khó.” Thái Vĩ trầm mặc hồi lâu mới nói. “Thứ nhất, bức thư đó và chữ cái GR được viết trên cửa kính chỉ có mình cậu biết. Thứ hai, hai vụ “6”, “7” trên bề nổi đã hoàn thành rồi, muốn thuyết phục Sở tin rằng vụ án ở bể bơi thực ra là hung thủ hoàn thành lần thứ 6 phạm tội của mình, e rằng họ khó lòng mà tiếp nhận. Ngoài ra, cậu cũng biết, ý kiến trong Sở là kiên quyết không cho cậu tham gia những vụ án này. Cho nên, lời cậu nói chưa chắc đã có người tin.”
Thần sắc của Phương Mộc hơi sạm lại, cúi đầu, Thái Vĩ nhìn thấy bộ dạng này của cậu, cũng hơi mủi lòng, đập vào vai cậu.
“Phải rồi, bài khóa đó, cậu đã điều tra đến đâu rồi?”
“Chẳng có manh mối gì!” Phương Mộc lắc đầu, “Tôi đã lật đi lật lại bài khóa đó rất nhiều lần , không tìm thấy một chút manh mối và gợi ý nào cả.” Cậu đứng dậy, rút một quyển trên giá sách đưa cho Thái Vĩ, “Tôi cũng đã mượn cuốn sách Truyện sông Hô Lan – bài khóa đó đươc trích ra từ đây, hy vọng tìm ra được chút manh mối.”
Thái Vĩ nhấc nhấc cuốn Truyện sông Hô Lan , tuy cuốn sách không dày lắm, lật ra, thấy chi chit từng chữ là chữ, bất giác ỉu xìu, “Hừ, cuốn này phải đọc mất bao lâu chứ?”
“Tôi sẽ tìm thêm bộ sách giáo khoa đăng tải bài văn này, để nghiên cứu thật kỹ.”
“Ôi, Phương Mộc, cậu nói xem liệu hung thủ có dùng một loại mực ẩn hình để viết lên những gợi ý và manh mối vào bài văn đó không?”
Phương Mộc đã từng suy xét đến giả thiết này, nhanh chóng trả lời: “Chắc không đâu, hắn biết tờ giấy đó sẽ bị ngâm dưới nước một khoảng thời gian, nếu như không thể phục hồi nguyên dạng, viết cũng chỉ vô ích mà thôi. Cho nên tôi nghĩ, gợi ý chính là bài khóa này.”
“Hừm, tài liệu học trong giáo trình học tiểu học lại có manh mối của kẻ giết người, nói ra ai sẽ tin đây?” Thái Vĩ vươn vai, vươn được một nửa, đột nhiên dừng lại, “Lẽ nào nạn nhân là một học sinh lớp 4?”
Phương Mộc cười đau khổ, “Ai biết được đấy, cũng có khả năng.”
Cậu nhìn đống tài liệu chất đầy trên bàn máy vi tính, “Tôi nhớ, trước đây, khi kiểm tra, câu hỏi cuối cùng là câu hỏi khó nhất, thầy giáo thường xuyên nói với chúng tôi, hãy làm những câu dễ trước, khi có thời gian, tập trung tinh thần sức lực để giải đáp câu hỏi khó cuối cùng.”
Câu thứ 7, đáp án cuối cùng rốt cuộc là gì?
***
Lại là một buổi sáng mùa đông lạnh và khô, Phương Mộc lưng đeo cặp sách vội vàng đi đến tòa lầu giảng đường. Trong trường vẫn là cảnh tượng vô cùng khẩn trương, các sinh viên sau khi lười nhác, uể oải suốt một học kỳ cuối cùng đã trở nên căng thẳng, đã sắp đến kỳ thi cuối kỳ.
Tiết một, tiết hai của ngày hôm nay là môn “Tội phạm học” do giáo sư Kiều dạy sinh viên đại học. Do hồi học ở trường đại học không được nghe một cách có hệ thống, nên Phương Mộc vẫn luôn đến lớp đại học để nghe giảng. Ngoài ra, bắt đầu từ hôm đó, Phương Mộc không hề gặp lại giáo sư Kiều. Câu nói “Mọi việc sẽ nhanh chóng trôi qua thôi” của giáo sư Kiều luôn khiến tâm trạng của Phương Mộc thấp thỏm không yên, Phương Mộc rất muốn tìm giáo sư Kiều để trò chuyện, cho dù không nói gì, chỉ ra hiệu bằng mắt cho mình cũng được.
Phương Mộc chọn một vị trí ngồi ở trong góc và ngồi xuống, có một vài người biết cậu đang chỉ chỉ trỏ trỏ về phía cậu, cậu đều giả vờ như không nhìn thấy.
Đã qua 8 giờ, vẫn chưa thấy giáo sư Kiều đến, phòng học vốn đang yên tĩnh chờ đợi, bắt đầu huyên náo. Đã 8h15’, giáo sư Kiều vẫn chưa đến, một số sinh viên không chờ đợi được nữa bắt đầu yêu cầu lớp phó học tập gọi điện thoại cho thầy giáo để hỏi tình hình. Lớp phó học tập cầm điện thoại chạy ra hành lang, nhanh chóng quay lại nói: “Tắt máy!”
“Mau gọi điện thoại cho phòng giáo vụ.”
Lúc 8h30, một thầy giáo của phòng giáo vụ vội chạy tới tuyên bố nghỉ học hôm nay.
“Ồ…” các sinh viên bắt đầu cuống quýt thu dọn cặp sách, chỉ loáng một cái đã chạy đi hết, chỉ còn lại một mình Phương Mộc đang ngẩn người, ngồi một góc. Phương Mộc rút điện thoại ra, ấn số của giáo sư Kiều, tắt máy, ấn số điện thoại nhà của ông, máy bận, liên tục ấn rất nhiều lần, đều là máy bận.
Trong lòng Phương Mộc bất giác nảy sinh một dự cảm chẳng lành.
Buổi chiều, cuối cùng dự cảm đó đã trở thành hiện thực.
Một thạc sĩ chuẩn bị tốt nghiệp chạy đến tìm Phương Mộc, hỏi cậu có biết giáo sư Kiều đi đâu hay không. Phương Mộc lắc đầu nói không biết, anh ta trông vô cùng lo lắng, “Tệ thật, luận văn còn chưa viết xong, chắc không phải sát đến nơi bảo tôi đổi thầy giáo hướng dẫn chứ?” Phương Mộc nghe xong câu nói này, đột nhiên rất muốn chửi, nhưng còn chưa đợi cậu mở miệng, cậu thạc sĩ đó đã kéo cửa chạy biến đi mất. Phương Mộc cố nén cơn giận, cầm di động ấn số máy nhà giáo sư Kiều, vẫn là máy bận.
Tiếp tục gọi, cuối cùng cũng kết nối được. Một giọng nói khẩn thiết vang lên “A lô, ai đấy?”
Là vợ thầy, “Em chào cô, em là Phương Mộc, thầy Kiều có nhà không ạ?”
Cô bắt đầu khóc thút thít, “Lão Kiều đã một ngày một đêm không về nhà rồi.”
“Gì cơ ạ?” Phương Mộc cảm thấy lồng ngực bỗng chốc bị bóp chặt, giáo sư Kiều đã mất tích rồi. 
Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+