Trang chủ » Thế giới truyện » Trinh thám hình sự

Đề thi đẫm máu – Chương 28 – Phần 01 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Tầng trên địa ngục

Nhờ vào ánh sáng phía ngoài cửa, Phương Mộc nhìn thấy dưới chân là những bậc cầu thang xi măng để đi xuống tầng ngầm, chắc có khoảng hơn 30 bậc. Phương Mộc thận trọng bước từng bậc một, mới đi được mấy bước đã hoàn toàn không nhìn thấy con đường ở dưới chân nữa rồi. Quay đầu lại, ánh sáng phía ngoài cánh cửa sắt đó chỉ còn lại một đường lờ nhờ bé xíu. Cậu do dự mấy giây, cắn răng, vẫn dò dẫm đi xuống tiếp, sau đúng một phút, cuối cùng cũng giẫm lên nền xi măng bằng phẳng.

Xung quanh là một màu đen đặc, yên tĩnh một cách đáng sợ. Phương Mộc đứng yên vài giây, cố gắng căng mắt ra nhìn xung quanh, đáng tiếc chỉ nhìn thấy màn đêm đen, có giơ tay ra trước mặt cũng chẳng nhìn thấy ngón tay. Phương Mộc bị màn đêm đen dày đặc vây bủa, cơ thể dường như càng lúc càng nặng, đôi chân mềm nhũn. Đột nhiên cậu nhớ rằng mình có mang theo bật lửa, vội vàng lần tìm.
Tìm thấy rồi, mở nắp, bật lên, một đốm lửa nhỏ vụt sáng. Trước mắt Phương Mộc không còn là bóng tối nữa, cậu phát hiện ra mình đang đứng ở một đại sảnh hình vuông, rộng khoảng 40m2.
Đại sảnh được tạo thành từ xi măng đổ bê tông, ở góc tường xếp một chồng bàn ghế cũ, ngoài ra chẳng còn gì nữa. Bức tường ngay trước mặt, hơi khác với màu xám những bức tường xung quanh, giơ đốm lửa soi, hình như đó là một cánh cửa. Phương Mộc rút dao găm ra, hít một hơi thật sâu, từ từ đi lên trước.
Đó đúng là một cánh cổng sắt, hai cánh cửa sắt han gỉ khép chặt. Phương Mộc đặt tay lên tay nắm lạnh lẽo thô ráp, cảm giác không có bụi. Xem ra, cách đây không lâu, đã có người đến đây. Cậu thử kéo mạnh, cổng sắt phát ra tiếng rít rít nhói tai, cửa đã mở ra.
Mùi ẩm mốc ghê rợn xộc tới khiến Phương Mộc nghẹt thở. Cậu đứng yên, nhờ vào chút ánh sáng yếu ớt của bật lửa, Phương Mộc quan sát thấy phía trước mặt là một hành lang dài. Phương Mộc chợt cảm thấy tâm trạng hoảng loạn đến độ khó mà kìm chế nổi, bật lửa đang cầm trong tay cũng bắt đầu run rẩy.
Lòng bàn tay cảm giác được cán dao găm thô ráp, tâm trạng mới bình tĩnh đôi chút. Phương Mộc cố định thần lại, cố gắng không nhìn xuống điểm tận cùng của hành lang đen kịt đó. Cậu phát hiện ra hai bên trái, phải đều có hai cánh cổng lan can sắt đang mở, bên trong là một phòng rộng khoảng hơn 20m2, Phương Mộc thấp thoáng nhận ra trong đó xếp đầy bàn ghế hỏng. Trên góc phải của vòm cửa có một đồ án Trung Hoa Dân quốc hoen ố, bên dưới có ghi số “1” đã bị hủy hoại nghiêm trọng. Phương Mộc lấy bật lửa soi về phía bên trái, trên vòm cửa cũng có một đồ án tương tự, chỉ có điều bên dưới là số “2”.
Rõ rồi, đây là phòng giam. Nếu như đoán không nhầm, có lẽ Thái Vĩ nằm ở phòng thứ tư phía bên phải của phòng giam. Cũng chính là phòng giam số 7. Nghĩ đến đây, Phương Mộc vô cùng nóng vội, bước từng bước lên phía trước. Nền dưới chân không phải là nền xi măng nữa, khi giẫm lên thấy hơi lay động, nhờ ánh lửa, Phương Mộc thấp thoáng nhìn thấy dưới chân chính là một tấm lưới thép dày đặc. Có lẽ hồi đó đã thiết kế để có thể giúp người canh giữ quan sát được hai tầng bên dưới.
Phương Mộc vừa nghĩ vừa nhìn chăm chăm vào phòng giam số 3 đang đến gần, chân vẫn không ngừng bước. Đột nhiên, cậu cảm thấy, chân mình giẫm lên một chất liệu không giống với lưới thép. Khi cậu nhận thấy đó có thể là một miếng gỗ đã bị mục nát, cả thân hình đột nhiên bị rơi xuống dưới.
Những tiếng vang thật lớn, Phương Mộc cùng với miếng gỗ đã giẫm gãy đó cùng rơi xuống tầng dưới của tầng ngầm, ngã vật xuống nền xi măng.
Cú ngã này khá mạnh, trong mấy giây liền, Phương Mộc cảm thấy vùng ngực đau rát, đến độ gần như nghẹt thở. Cậu đau đớn lật người dưới đất, cuối cùng cũng miễn cưỡng thở hắt ra, tiếp đó là một trận ho rút gan rút phổi.
Khó khăn lắm mới dứt được cơn hơ, Phương Mộc thở dốc, bò dậy. Kính mắt không biết rơi đi đằng nào rồi, mắt bị bụi bám đầy. Phương Mộc đưa một tay lên dụi mắt, tay còn lại ra sức lần mò tìm kiếm, may mà, cậu nhanh chóng sờ thấy dao găm và bật lửa.
Phương Mộc bật bật lửa, soi lên bên trên, mới phát hiện ra phía trên khoảng 3 mét có một cái hố hình vuông, bên dưới gắn liền với một chiếc thang kim loại. Đây có lẽ là lối đi giữa hai tầng, lúc đầu có lẽ có một cái nắp kim loại có thể đóng mở được, sau đó người ta sợ rằng nếu không cẩn thận sẽ rơi xuống dưới, nên đã đặt mấy tấm gỗ lên trên. Do thời gian quá lâu, miếng gỗ đã bị mục nát rồi.
Phương Mộc cử động tay chân, thấy không có vấn đề gì nghiêm trọng, bèn cầm bật lửa soi xung quanh.
Đây có lẽ là thủy lao, Phương Mộc phát hiện mình đang đứng ở trên một bục xi măng, bên dưới là một bể xi măng rất lớn, sâu đến 2 mét. Trong bể không có thứ gì, có thể thấp thoáng nhìn thấy trên bức tường bể xếp thẳng hàng một số cốc sắt, có lẽ là để cho các phạm nhân hồi đó sử dụng. Phía trước mặt còn có một bể xi măng. Phương Mộc đi chậm rãi men theo thành bể, dưới ánh lửa yếu ớt, hình dáng chiếc bể xi măng dần dần xuất hiện. Đột nhiên, Phương Mộc phát hiện hình như ở dưới đáy bể có gì đó.
Thứ đó đen sì, nhìn trông giống một cái tủ. Phương Mộc nắm chặt con dao găm, thận trọng nhích từng chút một đến đó. Khi đi đến vị trí đối diện với nó, Phương Mộc vươn cánh tay đang cầm bật lửa ra, cố gắng nhìn thật kỹ.
Trong khoảnh khắc, Phương Mộc cảm thấy ngừng thở, nhưng tim đập thình thịch. Đó là một chiếc lồng sắt, trong lồng sắt hình như có người!
Phương Mộc định thần lại, run rẩy khẽ gọi: “Này!”
Tiếng gọi bị phóng to vô tận giữa thủy lao trống rỗng, nó vang vọng vào các bức tường tạo nên thứ âm thanh rất đáng sợ. Người đó không hề nhúc nhích.
Người đó là ai? Người đó còn sống không?
Phương Mộc lấy bật lửa soi xung quanh, nghiến răng, nhảy xuống.
“Thình!”
Bể hơi sâu hơn so với tưởng tượng của cậu, khi chạm xuống đáy, hai chân Phương Mộc cảm thấy đau đớn. Sau khi chạm đất, cậu không đi đến đó ngay, mà nghe ngóng động tĩnh xung quanh, rồi từ từ đứng dậy, cầm con dao găm, bước từng bước đến chiếc lồng sắt.
Đúng vậy, ở trong lồng có một người đang nằm, ánh sáng yếu ớt, Phương Mộc nhìn chằm chằm vào người đó, thận trọng tiến lại gần.
Khoảng cách tới lồng sắt ngày càng gần, hình dáng người đó cũng rõ dần lên, là một người đàn ông, co người nằm nghiêng trong lồng sắt, lưng quay về phía Phương Mộc. Chiếc áo len màu xám đó trông rất quen mắt…
Đung đưa đốm lửa chiếu lên phía đầu người đàn ông đó, mái tóc hoa râm. Mắt Phương Mộc bỗng mở thật to, lẽ nào là…
Cậu chạy vòng đến phía bên kia lồng, quỳ xuống, soi bật lửa vào mặt người đàn ông đó.
Là thầy Kiều!
Nhất thời, Phương Mộc không biết là nên kinh hãi hay vui mừng, là bi thương hay phẫn nộ. Cậu vội quỳ xuống, ra sức lắc mạnh lồng sắt, “Thầy Kiều, thầy Kiều…”. Thầy Kiều đầu tóc rối bời, thân hình đã gầy rộc hẳn đi, đang bị lắc mạnh bởi động tác của Phương Mộc, đôi mắt vẫn nhắm nghiền không hề mở ra.
Thầy đã chết rồi sao? Đừng!! Phương Mộc giơ tay vào trong, đặt dưới mũi thầy Kiều, may quá, vẫn cảm thấy hơi ấm nhè nhẹ. Phương Mộc vội ấn nhân trung thầy, ra sức gào thét: “Thầy Kiều, thầy tỉnh lại đi, thầy Kiều…”
Không biết bao lâu, tay thầy Kiều đột nhiên nhúc nhích, trong miệng phát ra những âm thanh “u…u”. Phương Mộc mừng rỡ, vội vàng lấy tay nâng đầu thầy Kiều, cố gắng đỡ thầy ngồi dậy. Thầy Kiều ho, người mệt lả dựa vào lồng sắt, cố thốt ra một tiếng yếu ớt: “Nước…”
Nước, chỗ này lấy nước ở đâu, Phương Mộc cuống quá quay xung quanh nhưng khóe mắt lướt nhìn thấy ở góc lồng có một bình nước khoáng. May quá, có non nửa bình nước. Thầy Kiều sau khi uống liền mấy hơi, hơi thở đã dần bình thường lại, mắt cũng từ từ mở ra.
Đôi mắt vốn rất sáng và đầy trí tuệ, lúc này đầy vẩn đục vô cùng. Thầy Kiều từ từ chuyển động nhãn cầu, nhìn một lúc mới nhận ra Phương Mộc.
“Là em à?”
“Vâng, em đây, thầy Kiều, em là Phương Mộc”. Phương Mộc hỏi đầy khẩn thiết, “Tại sao thầy lại ở đây?”
Giáo sư Kiều lắc đầu, cười đau khổ nói, “Ôi! Thầy già rồi nên lẩm cẩm, thầy vẫn cứ tưởng có thể thuyết phục nó đi tự thú, thầy cứ tưởng nó vẫn là cậu sinh viên cầu tiến, ngoan ngoãn biết nghe lời năm nào”.
Phương Mộc vội hỏi: “Là Tôn Phổ phải không ạ?”
Giáo sư Kiều thoáng kinh ngạc, bèn gật đầu: “Quả thực thầy đã không nhìn nhầm em.”
“Chúng ta đừng nói nhiều nữa, thầy Kiều, em đưa thầy rời khỏi đây”. Phương Mộc dìu giáo sư Kiều dựa hẳn vào lồng, đứng dậy nhìn khắp lượt cả lồng.
Chiếc lồng sắt, cộng thêm thầy Kiều, phải đến hơn 100 kg, di chuyển đã rất khó khăn, chứ đừng nói đến việc chuyển nó lên khỏi bể nước, rồi lại chuyển lên tầng trên. Cách duy nhất là mở được khóa, đưa được thầy Kiều ra rồi tính sau. Phương Mộc nhấc nhấc ổ khóa, khá nặng. Cậu rút con dao găm ra, cắm lưỡi dao vào ổ khóa, cố thử lắc vặn, biết là không thể cạy ra được, hơn nữa còn có thể gãy luôn cả lưỡi dao. Cậu quỳ xuống, nói với thầy Kiều: “Thầy đợi em một lát, em tìm thứ gì đó để mở khóa.”
Lời nói chưa dứt, đã nghe thấy âm thanh vang rền phía trên đỉnh đầu.
Một luồng ánh sáng chiếu xuống, chiếu thẳng vào khuôn mặt Phương Mộc đang quỳ bên cạnh chiếc lồng sắt. Phương Mộc bị ánh sáng làm cho chói mắt, cậu vội giơ tay lên che mắt, nhìn về phía đó. Trần nhà xuất hiện một lỗ hổng lớn hình vuông, một chiếc đèn pin đang chiếu thẳng xuống.
Trong khi tầng ngầm vẫn còn có người khác nữa.
Mặc dù bị hoa mắt bởi ánh sáng chói lòa, Phương Mộc vẫn thấp thoáng nhận ra người đó là nam giới.
“Anh là ai?”
Người đó không trả lời, mà chỉ cười “ha ha” mấy tiếng. Trái tim Phương Mộc bỗng chốc lạnh giá, cậu biết đó là ai rồi.
Không để cho cậu kịp nghĩ nhiều, trong tay người đàn ông đó cầm thêm vật gì đó, rót xuống, một thứ mùi nồng nặc nhức mũi tỏa ra từ trên xuống dưới. Phương Mộc né tránh theo bản năng, nhưng một bên ống tay áo vẫn bị ướt đẫm thứ dung dịch đó. Thế nhưng thầy Kiều ở trong lồng sắt không có chỗ tránh, bị ướt đẫm toàn thân.
Phương Mộc giơ lên mũi ngửi, bỗng chốc lông mao toàn thân dựng đứng cả lên. Là xăng.
Người đàn ông phía trên đã biến mất, chỉ còn lại một lỗ hổng hình vuông. Ở lỗ hổng đó toát ra thứ ánh sáng yếu ớt giống như một con mắt, đang nhìn hai người phía dưới với cái nhìn hiểm ác.
Phương Mộc sợ hãi đến ngẩn người, một lúc sau mới bò đến bên chiếc lồng sắt.
“Thầy Kiều…”
“Em đừng lại đây” Thầy Kiều nghiêm giọng thét lên.
Phương Mộc đứng nguyên vị trí, không dám nhúc nhích, cũng không dám động đến chiếc bật lửa đó.
Trong bóng đêm, Phương Mộc cứng đờ người, nhìn chiếc lồng sắt chỉ cách đó vài bước chân, thấp thoáng nhìn thấy thầy Kiều từ từ ngồi dậy, đôi mắt rực sáng, như đang suy ngẫm một vấn đề nan giải nào đó.
“Phương Mộc”, sau mấy giây trầm mặc, thầy Kiều gõ gõ vào lồng sắt, “Em đã từng tận mắt chứng kiến người bị chết cháy phải không?”
Phương Mộc ngẩn người, bất giác “Vâng” một tiếng.
“Hừ hừ, thì ra là thế.” Thầy Kiều lẩm bẩm: “Chẳng trách mà nó mãi không giết mình. Phương Mộc,” thầy cất cao giọng, “Em có thể nghe được lời tôi nói không?”
“Dạ được”
“Được, bất cứ lúc nào nó cũng có thể quay lại. Em đứng nguyên ở vị trí cũ, không được nhúc nhích, nghe tôi nói”, giọng thầy Kiều chậm rãi, “Trước đây, tôi đã từng nghiêm khắc phê bình em vì em giúp đỡ cho bên cảnh sát phá án, em còn nhớ không?”
“Dạ nhớ.”
“Tôi già rồi, già đến nỗi không dám để cho cậu sinh viên tôi yêu quý nhất đối diện với thử thách, sợ sai lầm tương tự sẽ lại tiếp diễn.” Thầy Kiều ngừng lại một lát, “Tôi phải thừa nhận, tôi đã sai rồi, em không giống nó. Cho nên, hôm nay em nhất định phải sống sót ra khỏi đây. Bất luận thế nào, em phải ngăn cản nó.”
“Thầy Kiều…”
“Đã nghe thấy chưa? “
“Nghe thấy rồi ạ” Phương Mộc giật mình, bất giác cũng hét vang.
“Tốt, học trò ngoan.” Thầy Kiều dường như đã dùng cạn sức lực của mình, giọng nói càng lúc càng trầm xuống, “Mau đi đi, rời khỏi đây ngay.”
Phương Mộc nước mắt lưng tròng, cậu dự cảm đây là cuộc nói chuyện cuối cùng của mình với thầy Kiều. Mắt cậu ngân ngấn lệ nhìn thầy Kiều sắp lả đi ở trong lồng.
Tiến thoái lưỡng nan. Đột nhiên, cậu chạy vội lên trước, quỳ xuống trước lồng sắt, khóc thành tiếng, “Thầy Kiều, thầy Kiều, em không thể để thầy lại đây một mình được.”
“Cậu nhóc này.” Giọng thầy Kiều rất đỗi dịu dàng, “Khóc gì thế? Thật chẳng ra gì.” Một bàn tay khô ráp vuốt ve khuôn mặt Phương Mộc.
“Chết không hề đáng sợ.” Thầy Kiều khẽ nói, “Điều đáng sợ chính là một con người không có linh hồn. Tôn Phổ chính là một người không có linh hồn. Đây cũng chính là điểm khác biệt lớn nhất giữa em và nó. Em hãy làm những việc em cần phải làm đi, hãy làm theo cách của em.”
“Ha…ha…”, những tràng cười lạnh lùng vang lên phía trên đỉnh đầu. Phương Mộc ngẩng đầu, ô vuông trên đầu giờ đã bị một bóng đen chiếm cứ. Trong tay hắn là một bó giấy đang rực cháy.
“Không!!!” Lời nói chưa dứt, đám lửa đó đã bay xuống dưới. Phương Mộc trợn mắt trừng trừng nhìn cuộn giấy đó càng lúc càng gần mình, lượn tròn, bốc cháy, liên tục có những đốm lửa nhỏ bay tản mạn, dường như là điệu múa rực rỡ của tử thần. Đột nhiên, phần ngực của Phương Mộc bị một bàn tay đẩy mạnh, khiến cậu bị đẩy ra xa 2 mét.
Và đám lửa đó ngay lập tức đã rơi vào trong lồng sắt. “Bùm”, trong thủy lao tối đen bỗng chốc bùng lên một quả cầu lửa khổng lồ. Giáo sư Kiều chỉ hét lên một tiếng “A” ngắn gọn, rồi im bặt, chỉ nhìn thấy ông uốn cong người giữa đám lửa cháy hừng hực, đôi tay nắm chặt vào lồng sắt, lặng lẽ run rẩy.
Phương Mộc ngã ngồi dưới đất, miệng há to, mắt mở trừng trừng nhìn thầy Kiều đang lặng lẽ giãy giụa giữa đám lửa. Khắp bầu không khí tràn ngập mùi cháy khét, thứ mùi vị quen thuộc. Đó là mùi vị của tử vong, mùi vị của cái chết.
Đột nhiên, mọi thứ trước mắt Phương Mộc đều biến mất. Thủy lao, lồng sắt, thầy Kiều, tất cả đều biến mất không để lại chút dấu vết gì. Mà thay vào đó, là một hành lang bốc cháy. Hai bên là những cánh cửa đang cháy hừng hực, trong phòng 352, có thể nhìn thấy Chúc Lão Tứ và Vương Kiện đang bị đốt đến co rúm người lại.
Tôi đang ở đâu?
Trong góc tường có một người đang từ từ đứng dậy, đó là Tôn Mai giờ đã không còn là hình người nữa. Cô giơ đôi cánh tay đầy xương xẩu, toàn thân bốc khói đen, mặc cho từng miếng thịt thấm đầy máu tươi rơi từng miếng xuống đất.
“Đừng giết người nữa…”
Tôn Mai lắc lư, bước từng bước về phía Phương Mộc.
“Đừng giết người nữa…”
Tại sao lại đưa tôi quay lại?
Hãy ôm tôi đi, không hiểu giọng nói của ai chợt vang lên, Tôn Mai cũng được, hắn cũng được, chỉ cần có đủ hơi ấm. Cho dù đó là cảm giác của cái chết. Mấy năm nay, những sự việc này, đã làm tôi quá mệt rồi.
Xin hãy cho phép tôi được buông tay.
“Đã nghe thấy chưa?” Tiếng thét nghiêm khắc đó, rõ ràng là của thầy Kiều.
“A!!!”
Một tiếng vang dội trào ra khỏi lồng ngực Phương Mộc. Mọi thứ trước mắt bỗng tan biến theo tiếng thét. Phương Mộc lại trở lại nền xi măng lạnh lẽo của thủy lao.
Đám lửa cháy rực đã dần dần nhỏ lại, thân thể thầy Kiều chỉ còn lại một mẩu ngắn. Phương Mộc khó khăn bò dậy, im lặng nhìn lồng sắt đang cháy trước mắt.
Hãy để em nhìn thầy lần cuối, thầy giáo của em.
Phương Mộc rút con dao găm ra khỏi túi áo, vứt chiếc áo khoác vướng víu, thật không ngờ cậu không hề cảm thấy lạnh. Nhờ vào ánh lửa, Phương Mộc nhìn thấy ở cách đó không xa, cái vị trí mà cậu rơi xuống, một chiếc cầu thang sắt lạnh lẽo đang trầm mặc đứng đó. Cậu bước từng bước lớn đến cầu thang sắt,vịn tay vào những bậc cầu thang sắt hoen ố, nhìn hành lang đen sì sì phía bên trên, nói với mình: Đi lên, cho dù nơi đó có là địa ngục.
Phương Mộc trở lại hành lang ở tầng trên. Ánh lửa vẫn còn cháy ở thủy lao khiến cho hành lang không còn tối đen nữa. Phương Mộc không do dự, mà bước nhanh đến phía bên kia hành lang.
Phòng giam số 3… phòng giam số 5…
Phòng giam số 5 là cuối cùng của hành lang. Phía trước lại là một cánh cửa sắt. Phòng giam số 7, là phía bên kia cửa sao?

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+