Trang chủ » Thế giới truyện » Trinh thám hình sự

Đề thi đẫm máu – Chương 28 – Phần 02 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Phương Mộc nắm lấy tay nắm cửa, kéo mạnh. Cửa sắt mở ra giữa tiếng vang rền, trước mắt lại là một màn đêm đen kịt. Bật sáng chiếc bật lửa trong tay, Phương Mộc phát hiện ra mình dường như đã đến điểm cuối cùng của tầng hầm. Trước mặt là một bức tường xi măng, hai bên bức tường đều có hai cánh cổng sắt dày đặc. Đất ở giữa hai cánh cổng sắt cũng không phải là lưới thép như ở hành lang nữa, mà là xi măng đổ bê tông, ở giữa có một miếng sắt rộng khoảng 1m2 có thể kéo ra được. Ở dưới đất phía bên cạnh có chiếc thùng nhựa đựng một ít xăng.
Tay Phương Mộc hơi run rẩy. Số xăng vừa rồi, chính là đổ xuống từ đây. Phương Mộc định thần, lấy bật lửa soi lên cánh cửa phía bên phải. Đúng vậy, số 7. Phương Mộc đi đến, hít thở thật sâu, giơ tay kéo cánh cửa sắt…
Trước mắt là một mảng sáng trưng, Phương Mộc bất giác lấy tay che mắt.
“Chào mừng đến thăm.” Một giọng nói lạnh lùng vang lên phía đối diện. Phương Mộc dõi theo tiếng nói.
Tôn Phổ dựa lưng vào tường, mỉm cười nhìn cậu, trong tay cầm khẩu súng ngắn K64, miệng súng đen ngòm đang hướng thẳng vào Phương Mộc.
“Ngươi đang đứng ở bộ phận trung tâm của tầng hầm: Phòng giam số 7,” hắn nhìn sang bên cạnh chu chu môi, “Kiêm phòng tra khảo.”
Bên cạnh là một cây thập giá bằng sắt, đôi tay Thái Vĩ bị khóa chặt trên thanh ngang, trên miệng dính một miếng băng dính màu vàng. Lúc này, anh đang cố gắng giãy giụa, nhìn Phương Mộc chằm chằm, trong miệng phát ra âm thanh u u.
“Sao? Muốn chào bạn mày à?” Tôn Phổ cười hi hi, “Hay là đang cầu xin nó cứu thoát mày ra?”
Hắn cố tình làm ra vẻ tiếc nuối, thở dài, “Nhưng vị anh hùng của chúng ra e rằng còn khó bảo vệ nổi chính mình đấy. Cậu thấy đúng không, sư đệ?”
Hắn ta quay sang Phương Mộc: “Sư đệ, món quà gặp mặt vừa rồi thế nào? Có thích không?”
Phương Mộc mặt lạnh tanh nhìn hắn một cái, tỉnh bơ nhìn ngắm xung quanh. Diện tích phòng giam số 7 cũng tương tự các phòng giam khác, chỉ có điều có thêm một số ghế sắt và giá sắt có hình dạng kỳ quái. Trên trần nhà xi măng phía trên đỉnh đầu có hai lỗ thoát khí, ánh sáng chiếu qua lỗ thoát khí xuống, cho nên ở đây không hề tối.
Phương Mộc sau khi nhìn khắp một lượt, mới hướng ánh mắt về phía Tôn Phổ: “Cũng khá đấy, từ 1 đến 7, chắc là tốn không ít tâm trí nhỉ?”
Tôn Phổ dường như hơi có chút nghi ngại đối với biểu hiện không hề phẫn nộ cũng không hề sợ hãi của Phương Mộc. Hắn nhìn Phương Mộc đang có vẻ giống như một người khách đến thăm quan, nụ cười trên mặt đã có vẻ hơi miễn cưỡng, “Đúng vậy, chỉ với hy vọng ngươi xứng đáng với tâm huyết này của ta.”
Thật không ngờ Phương Mộc cũng cười: “Thế sao? Vậy mày hy vọng tao thế nào?”
Nụ cười trên mặt Tôn Phổ bỗng chốc biến mất, “Hy vọng mày thế nào?” Hắn lên nòng “rắc” một tiếng, hét lớn: “Mày nói xem?”
Thái Vĩ ra sức giãy giụa, tiếng gầm u u khe khẽ, cỗ tay đã bị rách toạc máu.
Phương Mộc lướt nhìn anh một cái, vẫn giữ nguyên nụ cười trên mặt, “Chết ư? Ha… ha, mày không phải là người đầu tiên muốn giết tao.” Cậu dừng lại một chút, “E rằng, cũng không phải là người cuối cùng.”
“Ồ?” Tôn Phổ cố tình tạo ra một nét mặt khoa trương, “Mày tưởng rằng sẽ có người đến cứu mày sao?” Hắn giẫm giẫm chân, “Cái lão già ở dưới kia sao?”
Hắn ta giơ cánh tay lên, chĩa thẳng nòng súng vào Phương Mộc, “Sự thực đã chứng minh, mày chính là một thằng ngốc cứ tự cho mình tài giỏi.”
“Vậy sao?” Phương Mộc nhìn chằm chằm vào nòng súng, “Đây cũng là lý do mày muốn giết tao, phải không?”
Cậu hướng ánh mắt từ nòng súng chuyển sang mặt Tôn Phổ, khẽ nói: “Mày ghen tị với tao, sư huynh.”
Mặt Tôn Phổ bỗng chốc trở nên trắng nhợt.
“Từ khi mày giết Khúc Vĩ Cường, tao đã cảm nhận được loại tâm trạng của mày. Chặt đôi tay của thủ môn, giống như mày muốn tước đoạt khả năng tư duy suy nghĩ của tao vậy. Mày ghen tị cách tư duy của tao đúng không?”
“Câm miệng!”
Phương Mộc như thể không nghe thấy gì, cứ nói tiếp. “Bắt đầu từ lần đại hội toàn trường đúng không? Mày nhìn thấy tao được mời lên bục giảng phát biểu như một người anh hùng, còn mày chỉ là một nhân viên quản lý thư viện nhỏ bé, chỉ có thể co rúm vào một góc rồi nhìn tao. Mặc dù mày tự lừa dối mình rằng, tất cả mọi điều này lẽ ra phải thuộc về mày!”
“Câm miệng!”
Thái Vĩ lại vang lên những tiếng u u, Phương Mộc nhìn anh, trong ánh mắt Thái Vĩ thoát ra sự lo lắng và cầu xin, dường như đang cầu xin Phương Mộc đừng nói tiếp nữa.
“Cho nên lúc nào mày cũng muốn tìm mọi cách để được so tài với tao một phen”. Phương Mộc nghiến chặt răng chậm rãi bước từng bước lùi về phía sau, tiếp tục nói: ”Mày giết bao nhiêu người như vậy, mục đích là muốn chứng minh tao không khắc họa tâm lý tội phạm giỏi như mày. Nhưng thực sự mày đã thắng được tao chưa? Buổi tối mày có bị gặp ác mộng không? Mày có thể làm tình với bạn gái mày một cách bình thường không? Hay là Thomas Jill đã thực sự làm mày…?” Cậu cười đầy ẩn ý, đột nhiên nhấn mạnh ngữ khí: ”Đúng không, sư huynh?”
Mặt Tôn Phổ đột nhiên co giật mạnh, cánh tay vẫn giữ khẩu súng giơ lên phía trước. Phương Mộc vội vàng tránh sang một bên, gần như đồng thời, “Đoàng” một tiếng. Một viên đạn bay lướt qua trán, bắn trúng vào cánh cửa sắt, kêu vang. Phương Mộc quay người, lao đến trước cánh cửa sắt, kéo cửa, lao ra hành lang.
“Keng!” Lại một viên nữa lao vào cánh cổng sắt.
Phương Mộc chạy mấy bước, chui vào phòng giam số 5, dựa lưng vào tường thở dốc.
Bước chân vội vã từ cánh cổng sắt truyền đến, khi chạy đến bên cửa đột ngột dừng lại. Phương Mộc cố gắng nín thở, lắng nghe động tĩnh bên ngoài.
Tôn Phổ đứng đó thở hồng hộc, mấy giây sau, hắn bật cười hi hi.
“Mày làm tao mất khống chế rồi, sư đệ.” Hắn dừng một lát, “Thật đáng xấu hổ, chẳng phải sao, đại sư huynh lẽ ra phải chịu đựng hơn tiểu sư đệ mới phải.”
Trong súng hắn nhiều nhất cũng còn 5 viên đạn.
Bóng tối chính là tấm bình phong tốt nhất. Trong hành lang tối om, Tôn Phổ cũng không dám hành động bừa, hắn giơ khẩu súng lên, nghiêng tai lắng nghe.
“Sư đệ, mày ở đâu?” Tôn Phổ hét một tiếng, “Đừng có lẩn trốn giống con chuột nhắt vậy.”
Âm thanh vang vọng dần biến mất, Tôn Phổ nín thở, chăm chú lắng nghe, nhưng giữa màn đêm chẳng có chút động tĩnh gì.
“Hi hi, nói đến chuột !” Tôn Phổ thận trọng bước một bước lên trước “Mày có thích mấy con chuột tao để lại cho mày ở nhà Mạnh Phàm Triết không?”
Hắn nheo mắt, vừa chú ý quan sát tình hình xung quanh, vừa nói: ”Đó vốn là để chuẩn bị giúp Mạnh Phàm Triết khắc phục trở ngại tâm lý đấy, không ngờ lại dùng cho mẹ nó. Sư đệ, chính mày đã hại chết bà ta.” Trong giọng nói Tôn Phổ tràn đầy sự giễu cợt. “Nếu như mày không nói chuyện điện thoại lớn tiếng như thế trong hành lang, thì mày đã sớm bắt được tao nhờ vào bức thư ấy rồi. Hi hi, thế Trần Giao và thầy Kiều cũng không cần phải chết. Chẳng phải vậy sao?”
Phương Mộc cảm thấy máu trong toàn thân bỗng chốc dồn lên cả đầu, trong khoảng khắc đó, cậu hận một nỗi không thể lao ra đâm chết Tôn Phổ.
Tôn Phổ dường như nghe thấy hơi thở dồn dập, hắn ra sức nắm bắt theo hướng tiếng động.
“Tức giận rồi à? Thế thì mau ra đây báo thù cho họ.”
Câu nói này, ngược lại, lại giúp Phương Mộc bình tĩnh trở lại. Cậu ép hơi thở của mình dần dần trở lại bình thường.
Tôn Phổ lắng nghe một lúc, nhưng không thể nhận biết được vị trí của Phương Mộc, lại mở miệng nói tiếp:
“Còn nhớ Mạnh Phàm Triết không?” Tôn Phổ cố ý thở dài đầy luyến tiếc, “Nó thật là xui xẻo. Mày biết không, thực ra tao cũng thấy rất thích nó, cũng thật lòng muốn giúp nó. Nhưng đáng tiếc thay, cái tối hôm ở nhà thi đấu, mày và Thái Vĩ đã làm tao sợ quá.” Hắn dừng lại một lát, “Đúng vậy, tao không thể không thừa nhận, mày làm tao sợ hãi. Tao hoảng quá, đành phải vứt nó ra. Nhưng, mày cũng thừa nhận, chiêu này của tao rất lợi hại, nó là một đứa bé ngoan, biết nghe lời. Hi… hi. Khâm phục tao quá phải không, sư đệ?”
Phương Mộc từ từ ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng tìm kiếm xung quanh mình, cậu nhanh chóng sờ thấy một thứ giống như là chân bàn.
“Đoán được ra tao từ khi nào vậy?” Tôn Phổ nhích dần lên trước, “Từ khi tao thay thầy Kiều giảng bài trên lớp? Khà… khà, tao biết việc này rất mạo hiểm, nhưng bục giảng có sức mê hoặc quá lớn. Mày có thể hiểu được không?” Hắn đi một chút rồi dừng lại, chăm chú lắng nghe từng động tĩnh xung quanh.
Phương Mộc khẽ khàng kéo chiếc chân bàn, lặng lẽ nhấc lên, lặng lẽ bước đến cửa phòng giam.
Phương Một đột nhiên chạy ra khỏi phòng giam, đồng thời ném chiếc chân bàn về phía cánh cổng sắt, tiếp đó chui vào phòng giam số 6 đối diện.
Khi Tôn Phổ phản ứng lại thì đã muộn, chiếc chân bàn đã ném mạnh vào mũi hắn, đập mạnh đến nỗi hắn hoa cả mắt lên. Hắn ôm mặt, hướng về phía trước bắn hai phát súng.
“Pằng! Pằng!”
Nhờ vào ánh lửa phát ra từ nòng súng, Tôn Phổ mới phát hiện phía trước không có một ai. Hắn vô cùng tức giận, chạy đuổi theo, nhưng lại cảm thấy không ổn, vội ngồi sụp xuống.
Mũi hắn đau nhức, thứ chất lỏng nóng hổi chảy từ mũi xuống, giơ tay ra lau, cả lòng bàn tay dính đầy máu tanh
“Mày làm cũng khá đấy…”
Hằn nhổ ra đờm dính đầy máu.
“Mày làm tao chảy máu rồi, thằng oắt con. Vẫn may tao không phải là Mã Khải, nếu không chắc chắn tao sẽ hút sạch máu của mày!”
Phương Mộc giật mình, thất thanh nói: ”Mã Khải?”
Âm thanh này đã làm lộ vị trí của Phương Mộc, Tôn Phổ lập tức nhận ra cậu đang ở phòng giam số 6. Hắn thận trọng cầm súng tiến đến.
“Mày rất kinh ngạc phải không? Đúng vậy, Mã Khải đã từng là bệnh nhân của tao, giống như Mạnh Phàm Triết vậy, hắn cũng là một tư liệu thực tế rất đáng để nghiên cứu, đáng tiếc hắn không tin tưởng tao, tư vấn vài lần đã chạy biến mất. Về sau”, Tôn Phổ dựa vào tường, từ từ lần mò lên trước, “khi tao nghe nói đến mấy vụ án hút máu người, lập tức nghĩ ngay đến do Mã Khải gây ra. Mày có biết tao vui mừng đến thế nào không? Tao cứ tưởng cuối cùng tao đã có cơ hội để được chứng minh mình. Không ngờ mày lại tranh trước một bước…” Tôn Phổ cuối cùng cũng sờ được đến mép cửa, thấp thoáng nghe thấy hơi thở dồn dập của Phương Mộc.
Hắn đang ở chỗ chỉ cách mình một bức tường, ngay cạnh cửa.
“Cho nên mày có biết là tao hận mày đến thế nào không?” Tôn Phổ nhảy lên trước, đồng thời quay người thật nhanh về phía bên phải , nhằm thẳng chỗ gần cửa trong phòng giam bắn một phát “Pằng!”. Dựa vào ánh lửa phát ra ở nòng súng, Tôn Phổ phát hiện ra hướng viên đạn bay đi trống không. Còn chưa kịp đợi hắn phản ứng, Phương Mộc đang ngồi xổm ở chân tường chợt lao đến, húc đầu vào ngực Tôn Phổ. Tôn Phổ bỗng chốc bị mất cân bằng, ngón tay trỏ mất đi sự khống chế, chiếc súng trong tay hắn “Pằng! Pằng!” bắn ra hai viên đạn rồi hắn ngã ngửa người xuống đất.
Cú va chạm này chính Phương Mộc cũng choáng váng đầu óc, phía đối diện phát ra tiếng rắc rắc. Phương Mộc thở phào, hắn không còn đạn nữa rồi!
Phương Mộc nắm chặt dao găm, bật bật lửa.
“Phụt!” đốm lửa vụt sáng trong tay Phương Mộc, đốm lửa tuy nhỏ, nhưng cũng đủ để soi sáng xung quanh. Tôn Phổ đang ngồi dưới đất cách đó mấy bước, đang điên cuồng tìm kiếm thứ gì đó trên người.
Phương Mộc cầm dao, từng bước bước lại gần.
Tôn Phổ lùi từng tí một về phía sau “Đừng… đừng…”
Nhìn thấy nỗi sợ hãi và tuyệt vọng trong mắt hắn, trong lòng Phương Mộc trào dâng cảm giác sảng khoái.
“Mày sợ rồi à?” Phương Mộc bước chậm rãi, nghiến răng hét “Những người đó có ai đã từng cầu xin mày tha cho họ không? Có hay không?”
“Cầu xin cậu, đừng giết tôi.”
Giọng Tôn Phổ hơi nghẹn ngào, nhưng trong ánh mắt ngân ngấn lệ dường như đang có vẻ hối hận lại ánh lên sự xảo quyệt.
Tôn Phổ đột nhiên dừng xê dịnh, bàn tay đang cầm chiếc súng ấn nút mở hộp đạn, và trên một tay còn lại, xuất hiện thêm một băng đạn.
Phương Mộc ngẩn người, hắn ta vẫn còn đạn!
Lao đến thì đã không thể kịp nữa rồi, Phương Mộc ném chiếc bật lửa đang cầm trong tay về phía hắn ta theo bản năng, quay người bỏ chạy. Còn Tôn Phổ cũng nhét băng đạn vào súng với tốc độ nhanh nhất, lên nòng, nhằm vào Phương Mộc bắn hai phát.
Phương Mộc cảm thấy hai viên đạn bay vụt qua người cậu, bắn trúng vào cánh sửa sắt đối diện ở phía đầu hành lang bên kia, phát ra hai tiếng “Keng, keng” giòn tan.
“Pằng”, lại một viên đạn bắn ở cạnh chân Phương Mộc. Cậu cuống cuồng chạy đến cánh cổng sắt, đẩy thật mạnh, nhưng cánh cửa không nhúc nhích, lần sờ phía dưới, thấy một ống khóa to.
“Keng!” lại là một viên đạn, bắn vào cánh cổng sắt, lửa bắn tung tóe. Phương Mộc vội tránh, tiện đà lăn người vào phòng giam số 1.
Tôn Phổ thấy cậu trốn vào phòng giam số 1, tìm thấy bật lửa, từng bước tiến đến.
Đứng ở cửa phòng giam số 1, Tôn Phổ bật sáng bật lửa. Một mé phòng giam chất đầy bàn ghế cũ, một mé trống không.
“Hi..hi” Tôn Phổ nói đầy đắc ý, “không ngờ phải không. Thái Vĩ còn có một băng đạn dự phòng.”
Phương Mộc bò ra sau đám bàn ghế, thầm mắng mình sơ ý. Bàn tay nắm chặt con dao thoáng run rẩy. Đối phương vẫn còn ba viên đạn, bị hắn giết chết chỉ còn là vấn đề thời gian. Cứ thế mà bị giết chết thế này sao?
“Nhận thua đi, đừng ngoan cố nữa” Tôn Phổ cố tình thở dài ra vẻ hối tiếc “sao mày lại giống ông già đó vậy?”
Thầy Kiều…
“Hãy làm những việc mà em cần phải làm, theo cách của em.”
Trong lòng Phương Mộc đã định ra phương hướng
“Đúng vậy, tao và thầy Kiều giống nhau”, Phương Mộc từ từ quỳ xuống, thận trọng ngồi sát vào bức tường. “Nhưng mày có biết sự khác biệt giữa chúng tao và mày không?”
Tôn Phổ hỏi đầy kinh ngạc “Khác biệt?”
“Mày quả thực là một chuyên gia khắc họa tâm lý rất xuất sắc” Phương Mộc từ từ đứng lên, nhìn chăm chăm vào cửa, “Nhưng mày không có linh hồn. Không hề có sự kính sợ và trách nhiệm đối với nghề của mày. Mày làm tất cả mọi thứ đều chỉ vì mày mà thôi. Nhưng chúng tao, lúc nào cũng có thể hy sinh bản thân mình để bảo vệ người khác.”
Lúc này Phương Mộc đã hiểu vì sao thầy Kiều bị chìm vào giữa đám lửa cháy rừng rực nhưng vẫn không hé răng kêu lên một tiếng. Thầy Kiều chính là quân bài cuối cùng mà Tôn Phổ dùng để hủy hoại tâm lý Phương Mộc. Hắn biết ngọn lửa cháy rực, mùi cháy khét và tiếng kêu thảm thiết sẽ gợi dậy hồi ức đau khổ nhất trong lòng Phương Mộc. Và thầy Kiều cũng nhận thức được điều này, nên thầy đã cố gắng hết sức để không phát ra tiếng kêu thảm thiết, chính là vì để có thể làm giảm bớt sự tấn công tâm lý đối với Phương Mộc khi phải tận mắt chứng kiến cảnh tượng mình bị đốt cháy cho đến chết.
“Câm miệng! Mày nói láo!” Giọng Tôn Phổ run rẩy, tiến lên phía trước một bước.
Phương Mộc cũng thận trọng di chuyển bước chân.
“Mày biết vì sao thầy Kiều khinh thường mày mà lại xem trọng tao không?”
“Ông ấy là một lão già mù mắt!” Tôn Phổ gào to lên: “Tao giỏi hơn mày hàng vạn lần!”
Phương Mộc từ từ di chuyển giữa các khoảng trống của các dãy bàn ghế, khoảng cách tới cửa càng lúc càng gần.
“Bởi vì mày là một con sâu đáng thương, tự cao tự đại, vô tri, chỉ biết dùng hình bức cung để giữ sĩ diện của mình.”
“Câm miệng!” Tôn Phổ cuối cùng cũng mất đi lý trí, hắn điên cuồng lao vào, nhằm thẳng hướng của Phương Mộc mà bắn.
Thời cơ đã đến.
Phương Mộc dồn toàn bộ sức lực của mình đâm mạnh, những đống bàn ghế xếp cao ngất ngưởng rầm rầm đổ xuống. Tôn Phổ đứng ở dưới chỉ kịp phát ra tiếng kêu kinh hãi, bị đè xuống dưới.
Phương Mộc vừa lăn vừa bò, lao đến vị trí Tôn Phổ ngã xuống. Tôn Phổ đang ra sức kéo một cái bàn đang đè lên thân mình, ra sức với khẩu súng bị văng ra một bên. Phương Mộc cầm lấy một cái ghế đập mạnh vào đầu hắn. Chiếc ghế bị đập tan thành mấy mảnh, trên đầu Tôn Phổ lập tức xuất hiện một vết hở lớn, máu tươi phụt ra.
Phương Mộc bước đến, giẫm lên ngực Tôn Phổ, nhanh chóng rút con dao găm ra, kề sát vào cổ hắn.
“Nếu mày còn nhúc nhích, tao sẽ giết mày!”
Tôn Phổ há miệng, quặt đầu sang một bên, không nhúc nhích nữa.
Phương Mộc nhặt súng lên, nhìn Tôn Phổ đã bị ngất lịm đi, chợt giơ súng nhằm thẳng vào hắn. Lồng ngực cậu thở phập phồng, nghiến răng kêu kèn kẹt, mấy giây sau cậu từ từ hạ súng xuống, nắm lấy cổ áo Tôn Phổ, khó khăn kéo hắn ra khỏi phòng giam số 1.
Con đường dưới chân dường như dài vô tận. Tôn Phổ đã bị ngất lịm trở nên nặng trình trịch, khi kéo hắn vào phòng giam số 7, Phương Mộc cũng đã mệt nhoài.
Không thể tha cho hắn…
Quyết không thể!
Phương Mộc lên đạn, động tác này đã kích thích Tôn Phổ, hắn ra sức cựa quậy cái miệng đã bị ấn đến độ biến dạng, gào lên:
“Bắn đi… nào… giết tao đi!”
Cơ mặt Phương Mộc giật giật thật mạnh, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đầy khiêu khích của Tôn Phổ.
Chỉ cần một phát, chỉ cần bóp cò nhẹ nhàng một phát…
Là đủ để đưa tên ác quỷ này xuống địa ngục…
“Phương Mộc, đừng bắn!”, Thái Vĩ vội hét lên, “Hắn đang dụ cậu mắc lừa đấy, đừng có đền mạng mình vào.”
Phương Mộc rùng mình, ngón tay cái vẫn bóp cò.
“Pằng! Pằng!”
Thái Vĩ tuyệt vọng quay đầu đi, xong rồi, Phương Mộc đã đền cả mạng mình vào rồi, cái giá này quá lớn.
Bên tai chợt truyền đến mấy tiếng va chạm giòn tan, tiếp đến có thứ gì đó trơn nhẵn lăn xuống chân mình.
Thái Vĩ cúi đầu xuống, là một viên đạn. Anh vội ngẩng đầu lên.
Đầu Tôn Phổ vẫn nguyên vẹn, hắn đang nhắm mắt lại, dường như đang nín thở, mặt đỏ bừng bừng. Trên nền xi măng, ở trên đỉnh đầu hắn không quá năm phân có hai lỗ nhỏ màu trắng xám.
Phương Mộc vẫn giữ tư thế bắn súng, gần như không động đậy. Khẩu súng trên tay đã không còn đạn, nòng súng đang bốc khói. Một lúc lâu sau, Phương Mộc mới vạch túi áo của Tôn Phổ, cầm chiếc chìa khóa trong tay. Lúc này Tôn Phổ mới từ từ thở ra.
Phương Mộc nhìn chằm chằm vào mặt Tôn Phổ, đột nhiên mỉm cười. Cậu nói chậm rãi nhưng rõ ràng “Muốn chết? Không dễ như vậy đâu. Mày hãy đợi lên pháp trường đi!”
Cậu đứng thẳng dậy, rút từ trong túi quần ra một chiếc bút máy, huơ huơ trước mắt Tôn Phổ “Mày nhìn xem, đây là cái gì?” Nói xong cậu liền đứng dậy, quay người bước về phía Thái Vĩ.
Thái Vĩ thở phào, đang định khen ngợi mấy câu liền, đột nhiên nhìn thấy Phương Mộc đang đi về phía mình làm một động tác kỳ lạ: cậu thò tay vào cổ áo len, khi thò tay ra, trên tay có thêm một món đồ.
Tôn Phổ vẫn nằm ở nguyên vị trí, sau khi nhìn chằm chằm lên trần nhà mấy giây, đôi mắt bỗng mở to. Bút ghi âm?
Trong lúc giãy giụa gắng gượng đứng lên, tay hắn lại sờ thấy con dao găm Phương Mộc để bên cạnh. Trong khoảnh khắc, hắn như có được thần lực, bò dậy, túm lấy con dao găm, lao về phía lưng Phương Mộc.
Thái Vĩ nhìn thấy động tác của Tôn Phổ, con tim như bị bóp nghẹt, anh đang định hét lên nhắc Phương Mộc, nhưng lại bị nét mặt của Phương Mộc làm cho ngẩn người.
Phương Mộc tỉnh bơ nhìn Thái Vĩ, ánh mắt mang theo nụ cười.
Đúng vậy, tôi biết Tôn Phổ đang làm gì phía sau tôi.
Tôi cũng biết hắn đang giơ cao con dao găm trong tay.
Phương Mộc từ tốn nhét một viên đạn vào súng, sau đó khẽ lên nòng, rắc.
Cậu thậm chí còn có thời gian rướn mày với Thái Vĩ. Anh có còn nhớ viên đạn này không? Sau đó quay người, giơ súng.
Người trước mặt trợn tròn mắt kinh ngạc, đứng sững lại, là ai?
Cùng là Ngô Hàm và Tôn Phổ giơ cao con dao găm, trước mắt Phương Mộc, hai người hợp làm một.
Bất luận mày là ai, tao nghĩ, hãy giải quyết dứt điểm đi!
Phương Mộc bóp cò.
Trên đầu Tôn Phổ ngay lập tức xuất hiện một lỗ nhỏ, đầu hắn dường như bị đấm mạnh một cái ngã ngửa ra phía sau, gần như đồng thời, một thứ gì mang màu sắc lẫn giữa màu đỏ và trắng phụt ra từ phía sau ót.
Tôn Phổ thẳng người ngã vật xuống.
Keng, một viên đạn vỏ đồng khẽ khàng rơi xuống đất.
Cho đến tận khi tiếng súng nổ vang vọng ở phòng giam số 7 đã dần dần biến mất, miệng Thái Vĩ há to sửng sốt vẫn chưa ngậm lại.
Phương Mộc từ từ đặt súng xuống, cảm giác sức lực trong cơ thể đã bị rút sạch. Cậu nhìn Tôn Phổ đang co giật dưới đất, quay người mở còng tay, đỡ Thái Vĩ toàn thân cứng đờ. Cậu cố gắng né tránh ánh mắt nghi hoặc, kinh ngạc của Thái Vĩ, khẽ nói.
“Đi thôi, chúng ta rời khỏi đây!”
Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+