Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Đêm Đỗ Kinh – Chương 01-02 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Suốt cả mùa thu, Mộ Dung Thu Thủy đều đi dạo loanh quanh đường phố lớn phía Tây gần thành Lạc Dương. Trong hẻm nhỏ đầu đường có một quán mì đêm của lão Trương rất quen thuộc với hắn, trước sau đều gọi Mộ Dung công tử. Mộ Dung Thu Thủy chỉ cười ôn hòa, gọi một bát mỳ, thỉnh thoảng mới ăn một miếng, rồi thỉnh thoảng mới nói chuyện vài câu, hai con mắt nhìn chằm chằm vào Hội Xuân lâu phía đối diện.

 

Hội xuân lâu là rạp hát nổi tiếng ở thành Lạc Dương nhưng lại không hề có phong thái xa hoa, chỉ là bởi vì danh tiếng Ôn Lương Tương của sân khấu này.

 

Ba chữ Ôn Lương Tương cùng với Hoa mẫu đơn của Lạc Dương tiếng tăm nổi khắp thiên hạ, có rất nhiều vương tôn công tử cao quý cùng phú thương hiển quý như làn sóng tiến về thành Lạc Dương, không hề ngoại lệ là đều hướng về ba chữ Ôn Lương Tương kia, sau đó tiện đường nghé xem hoa mẫu đơn Lạc Dương một chút – nếu như kịp xem đúng kỳ nở hoa.

 

Vào ba ngày này cũng là ngày cửu trùng. Đến lúc đó, Ôn Lương Tương sẽ lên biểu diễn ở Hội Xuân Lâu.

 

Mấy ngày nay, khách điếm bình dân lẫn sang trọng tại thành Lạc Dương đều dọa chết người ta, khách điếm bình thường thì một gian phòng bình thường, nghỉ một đêm cũng đã hơn hai lượng bạc rồi, dù vậy, khách vẫn rất đông, đủ thấy sức hấp dẫn của Ôn Lương Tương .

 

Trong lúc Mộ Dung Thu Thủy nhìn chằm chằm vào Hội xuân lâu, lão Trương cũng trộm nhìn hắn, lão nhìn theo biểu hiện của Mộ Dung Thu Thủy như là lần đầu tiên thấy một người như này, cực kỳ chăm chú – cái trán đầy đặn, mũi thẳng, gương mặt thể hiện tuổi còn rất trẻ, nhưng trên gương mặt lại có một đôi mắt thâm sâm không tương xứng với gương mặt cùng tuổi tác, giống như vực sâu hàn đàm, trong đầm lạnh xinh đẹp đó toát lên làn sương mờ ảo không để người khác nhìn thấu.

 

Lão Trương cũng vậy không hề đọc được gì trong mắt Mộ Dung Thu Thủy, nhưng đương nhiên qua sắc vẻ đánh giá trong mắt lão ta toát lên sự ái mộ. Cũng đúng thôi, hành vi của lão ta thực sự quá rõ ràng mà…

 

Đêm càng muộn, quán cũng vắng dần, ánh trăng từ hướng Tây chiếu xuống Hội xuân lâu dần ngả xuống, chiếu vào con hẻm nhỏ vắng vẻ.

 

Mộ Dung Thu Thủy ngồi ở chỗ ánh trăng sáng, hắn mặc trang phục bạch y hòa cùng với ánh trăng càng làm nổi bật lên…mái tóc đen mướt phất phơ giữa không trung, nhìn xa xa tạo nên một cảm giác vô cùng quỷ dị.

 

Lúc này Ôn Lương Tương cũng có cảm giác này.

 

Nàng thấy tóc dài của Mộ Dung Thu Thủy phất phơ bay trong gió, giống như một thác nước bất ngờ đổ ra, nàng thấy đôi mắt hắn đen sâu mà sáng rực, bất cứ lúc nào cũng có thể đốt cháy cái tẩu trên tay ông lão đang đứng ngay bên cạnh.

 

Nàng để ý tới Mộ Dung Thu Thủy đã một hai ngày rồi

 

Hắn trời sinh là một nam tử khiến cho người khác luôn có ấn tượng sâu sắc, trẻ tuổi anh tuấn, dáng vẻ ung dung tạo cảm giác thoải mái. Ôn Lương Tương đã gặp rất nhiều nam nhân, nhưng người có thể để lại ấn tượng sâu sắc với nàng không nhiều. Nàng có chút không hiểu, hắn là môt người như thế, sao cả ngày chẳng có việc gì mà chỉ đi dạo loanh quanh?

 

Lúc này, nàng vốn phải chuẩn bị để ba ngày sau lên sân khấu biểu diễn, đến lúc đó nàng sẽ diễn vở “Nhân diện đào hoa”, đây là một vở diễn mới, tuy chỉ tập vài lần nhưng mỗi một tình tiết đều tập rất công phu. Nhưng nàng lại si ngốc đứng dưới hành lang yên tĩnh, hướng về hẻm nhỏ dưới ánh trăng ngóng nhìn, tựa hồ nhập thần như diễn kịch.

 

Nàng mặc bộ quần áo màu xanh nhạt, khoanh tay đứng ở dưới hàng lang gấp khúc, nửa người phía trên giấu trong bóng tối, nửa người dưới lộ ra dưới ánh trăng, nhìn qua giống như bị ánh trăng cắt thành hai nửa, gió đêm thổi qua, quần áo bay phấp phới cũng tạo nên một cảm giác vô cùng quái dị.

 

Tỳ nữa Duyệt Ý đứng sau nàng, theo ánh mắt của nàng nhìn vào trong ngõ nhỏ thấy một bạch y nam tử – hàng lông mày đen dày dặn, đôi môi đỏ thắm càng tôn thêm gương mặt trắng nõn tuấn tú. Trong lòng Duyệt Ý vô cùng kinh ngạc: người đó đẹp như vậy, cho dù là Tiêu Thạch Dật…cũng không sánh bằng. Thuở nhỏ Duyệt Ý đã theo Ôn Lương Tương vào nam ra bắc nhiều năm, đã gặp qua không ít người, nhưng cũng không ai giống như vị nam tử này.

 

Đúng lúc, Ôn Lương Tương nói: ‘Ngươi nghĩ mì của ông lão kia có ngon không?”

 

Duyệt Ý chẳng hiểu vì sao đột nhiên nàng lại hỏi vậy, mỉm cười nói: “Ta chưa từng tới đó, nhưng nhìn qua hình như cũng không có gì đặc biệt.”

 

Ôn Lương Tương hơi nhếch khóe miệng lên: “Chúng ta ở Hội Xuân Lâu hơn hai tháng rồi, ông ta vẫn bày quán bán hàng ở đó, mà vị thiếu niên này hầu như buổi tối nào cũng phải đến để ăn một bát mì, ngươi không nghĩ là mỳ đó có gì đặc biệt hay sao?  Ha hả…” Tiếng cười của nàng đặc biệt có thâm ý.

 

Duyệt Ý mặt biến sắc, do dự một lúc mới nói: “Ý của bà chủ là…”

 

Ôn Lương Tương không nói gì.

 

Duyệt Ý lại nói: ‘Chẳng lẽ là vì chúng ta mà tới?”

 

Ôn Lương Tương không khẳng định: “Mọi việc cẩn thận một chút không không sai.”

 

Duyệt Ý trầm ngâm một chút, bỗng nhiên bật cười: “Không bằng ta đi mua một bát về để bà chủ nếm thử xem nhé?”

 

Ôn Lương Tương mỉm cười không nói gì, đôi mắt trong trẻo thủy chúng vẫn nhìn chăm chú vào miệng Mộ Dung Thu Thủy.

 

Mộ Dung Thu Thủy bỗng nhiên có một cảm giác kỳ lạ, cảm giác này khiến cho trong cơ thể hắn sản sinh một sự rối loạn rất nhỏ, nhưng hắn không hề  cử động, một chút cũng không.

 

Hắn bất động, nhưng lão Trương đã muốn dọn quán, liền đứng lên bận rộn dọn dẹp.

 

Đúng lúc này, cửa lớn của Hội xuân lâu bỗng nhiên mở.

 

Duyệt Ý đi ra, thanh tú đứng ở trước cánh cửa màu đỏ, cất giọng thánh thót: “Này, bà chủ chúng tôi muốn ăn mỳ, còn không?”

 

Lão Trương nhất thời không kịp phản ứng, một lát thì hiểu ra bà chủ là ý nói đến Ôn Lương Tương, liền bật người đáp liên tục: “Có có, xin cô nương chờ một lát.” Miệng thì nói tay thì làm.

 

Duyệt Ý chậm rãi đi tới, tay khẽ vuốt bím tóc, mắt khẽ liếc nhìn Mộ Dung Thu Thủy.

 

Mộ Dung Thu Thủy biết Duyệt Ý đang quan sát mình, trên mặt không lộ thái độ gì, vẫn tỏ ra bình thàn ung dung, hiển nhiên đối với những ánh mắt như vậy đã trở thành thói quen. Đây là một người đã luyện bản lĩnh cho mình, giống như Ôn Lương Tương mỗi ngày trên sân khấu biểu diễn, không sợ người khác nhìn, chỉ sợ không có ai nhìn.

 

Chỉ trong chốc lát, lão Trương đã làm xong bát mỳ nóng hầm hập, trên mặt sợi mỳ trắng noãn trơn tuột được rắc thêm ít hành băm, một ít dầu mỡ sóng sánh trong nước sôi, dường như chỉ tìm cơ hội để sánh ra ngoài.

 

Duyệt ý cẩn thận nhận lấy, hai tay bưng bát mỳ xoay người quay về, như sợ nước trong bát mỳ sánh ra ngoài nên đi rất thận trọng.

 

Đúng lúc này, Mộ Dung Thu Thủy bỗng nhiên ngẩng đầu lên nhìn Duyệt Ý, nàng cảm nhận được, cũng nghiêng đầu nhìn lại, hắn liền nhoẻn miệng cười, nụ cười tươi tắn như gió xuân, trăm hoa cùng nở rộ. Duyệt Ý bỗng thấy tim đập mạnh, hai tay khẽ run lên, làn nước nóng hổi lập tức sánh ra ngoài rơi xuống tay nàng làm nàng đau rát, bát mỳ từ trong tay rơi xuống…

 

Nhưng nàng như không nghe tiếng vỡ vụn đó.

 

Bát mỳ vững vàng rơi vào tay Mộ Dung Thu Thủy, hắn bưng bát mỳ lên đứng trước Duyệt ý, mỉm cười nhìn nàng, khóe miệng tựa như lộ ra vẻ phong tình động lòng người.

 

Duyệt Ý bị hắn nhìn, tim đập nhanh như hươu chạy, khép mắt cúi đầu xuống.

 

Sau đó, Mộ Dung Thu Thủy làm một động tác vô cùng đặc biệt, vô cùng ngả ngớn –  hắn cầm bàn tay nàng khẽ hôn vào đó, bàn tay nàng rất đẹp, da thịt trắng nõn hiện lên đường gân xanh lờ mờ, có chút quỷ dị.

 

Duyệt Ý ngây người, giật mình nhìn lại hắn, khuôn mặt đỏ bừng.

 

Hành động này không chỉ khiến nàng không ngờ tới, mà cũng khiến hai người khác không ngờ. Hai người kia, một người là lão Trương, một người là Ôn Lương Tương đang đứng trên lầu Hội Xuân lâu. Nhưng Mộ Dung Thu Thủy lại làm thêm một việc rất bình thường, là cầm bát đặt vào trong tay nàng, mỉm cười nói: ‘Cẩn thận nhé.”

 

Hắn nói xong câu đó thì quay người đi.

 

Áo choàng bạch y dưới ánh trăng sáng gợn sóng như làn nước. Hắn đi không hề nhanh, nhưng bỗng nhiên trong nháy mắt đã không thấy hình bóng.

 

Hèm nhỏ vắng vẻ mà kéo dài, trăng sáng di chuyển trong không gian, gió đêm mờ hồ mang đến mùi hương thơm ngát của hoa cúc.

 

Lão trương nhìn bóng dáng Mộ Dung Thu Thủy  biến mất, trong ánh mắt vẩn đục toát lên vẻ kỳ quái khó tin. Lão nghĩ: Vị thiếu niên này bản lĩnh quá, còn hơn cả ta khi đó.

 

 

Mộ Dung Thu Thủy ở một khách điếm tốt nhất thành Lạc Dương, căn phòng xa hoa có chút bất hợp lý với bộ quần áo hắn đang mặc, nhưng càng làm tôn thêm khí chất ở trên người hắn, hắn mặc loại trang phục bình thường lại toát lên khí chất vương giả. Loại khí chất này dường như được sinh ra là thế, giơ tay nhấc chân rất hoàn toàn tự nhiên, thong dong ưu nhã.

 

Lúc này hắn đang ngồi trước cửa sổ lau thanh kiếm.

 

Đó là một thanh kiếm rất bình thường, dài ba tấc, mũi kiếm đã có chút mòn, thân kiếm bị mẻ vô số, tại thành Lạc Dương tùy tiện tìm một cửa hàng bán kiếm đều sắc bén hơn so với thanh kiếm này. Nhưng hắn lau rất chăm chú, có vẻ như không phải đang lau một thanh kiếm, mà là lau một đoạn thời gian đã đi mất.

 

Lúc này đang là sáng sớm, thời tiết rất đẹp.

 

Mộ Dung Thu Thủy mang theo thanh kiếm đi tới đầu đường thành Lạc Dương, bước chân của hắn rất nhàn nhã, thái độ cũng rất ung dung, như là đang đi thăm thú bạn bè.

 

Hắn đi ngang qua phủ của Đỗ đại nhân thì bị một người xông ra ngăn cản.

 

Người chặn đường là một thiếu niên mặc trang phục màu sáng, vóc người mảnh khảnh, nhìn có vẻ phong độ lỗi lạc, bởi vì trên đầu đội một chiếc mũ rộng vành khiến người khác không thể nhìn rõ mặt mũi. Hắn đưa tay ra ngăn Mộ Dung Thu lại, Thủy, cánh tay tròn trịa trắng trẻo như ngọc.

 

“Đi theo ta.” Hắn nói nhỏ một câu, sau đó xoay người đi vào trong một con đường nhỏ, có vẻ như chắc chắn Mộ Dung Thu Thủy nhất định sẽ đi theo.

 

Ngõ nhỏ rất chật hẹp, tường được xây bằng gạch đen sì. Cành cây tươi tốt từ trong Đỗ Phủ trồi hẳn ra ngoài, trong ngõ nhỏ lại có rất nhiều khúc quanh, càng đi vào càng âm u chật chội, dường như ánh nắng cũng rất khó chiếu vào được, vắng vẻ đến rùng mình ớn lạnh.

 

Mộ Dung Thu Thủy vẫn ung dung đi theo, đang đi hắn bỗng đưa tay bẻ một cành hoa quế đưa lên mũi ngửi, khóe miệng khẽ cười rất tươi, nghĩ thầm: nơi này thật sự là thuận lợi để giết người!

 

Ý nghĩ vừa xuất hiện trong đầu hắn thì người đi đằng trước dừng lại. Dáng người mảnh khảnh thẳng tắp, tựa như ẩn chứa một đạo lực nào đó rất mạnh.

 

Mộ Dung Thu Thủy dựa vào bức tường, tay vẫn đang cầm cành hoa quế thưởng thức, khóe miệng vẫn cười tươi như cũ.

 

Bỗng nhiên, một mũi kiếm lạnh lẽo bắn tới nhanh như chớp. Mộ Dung Thu Thủy khẽ nghiêng đầu, chỉ nghe “đinh” một tiếng, thanh kiếm đã cắm sâu vào tường cách má trái hắn nửa tấc.

 

Ngay sau đó, lại có một luồng sáng lạnh lẽo bắn tới, đồng thời ngay cả người cầm kiếm cũng lao tới.

 

Lúc này đây, Mộ Dung Thu Thủy không tránh.

 

Nhưng thanh kiếm này vẫn đâm vào bức tường, điểm khác biệt chính là người kia, cả người ép sát vào bên người Mộ Dung Thu Thủy, chiếc chân thon dài quặp lấy thắt lưng Mộ Dung Thu Thủy, cánh tay thì luồn qua cổ hắn, đầu cúi xuống áp vào môi hắn thình lình cắn một cái.

 

Đôi môi của Mộ Dung Thu Thủy bị người đó cắn, máu khẽ chảy ra, nhưng cặp mắt đen kịt của hắn bỗng nhiên sáng rực, trong người dục hỏa khẽ bốc lên. Mộ Dung Thu Thủy bắt đầu phản kích, nhưng bỗng nhiên người kia dùng tay đánh một bạt tai vào hắn, mũi chân đặt trên vách tường, cả người lập tức xoay lại lùi thoát ra rồi đi vào trong Đỗ phủ.

 

Mộ Dung Thu Thủy cũng không giận, hắn vẫn còn dựa vào bức tường, vươn ngón cái quét qua môi một chút, ngón giữa thuận thế bỏ vào trong miệng khẽ mút, sau đó nhắm mặt lại cười phá lên, trong điệu cười không giấu nổi sự hưng phấn.

 

Lúc này, ở đầu bức tường ló ra một cái đầu đối diện với Mộ Dung Thu Thủy mắng một câu: “Khốn kiếp.”

 

Mộ Dung Thu Thủy cười cười không để tâm, nghiêng đầu nhìn vào trong đầu ngõ.

 

Trong đầu ngõ có một chiếc kiệu, bên kiệu có một người đứng đó, quần màu xanh nhạt, trên chiếc váy thêu một đại đóa hoa mẫu đơn, một cơn gió khẽ lướt qua, chiếc váy phấp phới bay lên, hoa mẫu đơn diễm lệ cũng phập phồng theo khiến người khác nhìn nảy sinh ảo giác, dường như có thể ngửi được mùi hoa thơm ngát.

 

Mộ Dung Thu Thủy chỉ liếc mắt nhìn liền say mê.

 

Đó là một hình ảnh làm người khác điên đảo, ngoại trừ Ôn Lương Tương ra, toàn bộ thành Lạc Dương không tìm được người thứ hai. Trên mặt Ôn Lương Tương dường như cũng hơi giật mình nhưng ngay lập tức bình tĩnh lại, tư thái trở về yểu điệu đi vào Đỗ phủ.

 

Mộ Dung Thu Thủy một lần nữa nhắm mắt lại, khóe miệng lại nhếch lên khó hiểu.

 

Bỗng nhiên, bên trong bức tường đối diện vèo một vật bay đập vào cái miệng của hắn, làm nụ cười bên môi hắn dập tắt. Mộ Dung Thu Thủy đưa tay cầm vật đó xem, thì ra là một đóa hoa cúc vàng.

 

Ngay sau đó, hắn bật cười.

 

“Nhìn đủ chưa?” Người kia một lần nữa xuất hiện, dưới chiếc mũ rộng vành chỉ lộ ra một chiếc cằm nhỏ, vênh lên rất bướng bỉnh.

 

“Đủ rồi.” Mộ Dung Thu Thủy nói thật.

 

“Đẹp không?”

 

“Toàn bộ thành Lạc Dương chỉ e không tìm ra nữ nhân đẹp như nàng ta…” Mộ Dung Thu Thủy ngừng lại một chút, rồi chậm rãi bổ sung thêm một câu: “Ngoại trừ Đỗ Lương Dạ – Đỗ tiểu thư.”

 

Người kia vẫn nghếch cằm lên nhưng thái độ đã nhu hòa hơn, giọng nói thì vẫn ngang ngạnh như trước: “Ngươi cho là ngươi nói như vậy, ta sẽ vui hơn sao?”

 

Mộ Dung Thu Thủy sửng sốt, hỏi ngược lại: “Lẽ nào ta không nói như vậy thì ngươi vui hơn?”

 

Đỗ Lương Dạ hừ một tiếng nặng nề, đột nhiên người lộ ra, hai chân bám vào đầu tường, dùng tay túm lấy hắn kéo vào trong hậu viện Đỗ phủ, kéo vào lầu các, đẩy lên giường rồi bắt đầu xé y phục của hắn.

 

Mộ Dung Thu Thủy khôi hài nói: “Loại việc này, ta thích chủ động hơn…”

 

Nói còn chưa xong trên mặt đã bị một cái tát.

 

Lực đánh khá mạnh, Mộ Dung Thu Thủy cảm giác môi mình lại chảy máu. Nét mặt hắn vẫn lộ biểu hiện gì nhưng con mắt thì bỗng đen kịt lại.

 

Đỗ Lương Dạ lặng im một chút vươn bàn tay trắng trẻo vuốt ve mặt hắn, giọng nói vô cùng dịu dàng: “Có đau không? Để ta xem…” Nói xong cúi xuống liếm vào môi hắn.

 

Mộ Dung Thu Thủy vén chiếc mũ rộng vành của nàng ra, khiến cho gương mặt nàng hé lộ.

 

Đó là một gương mặt vô cùng xinh đẹp diễm lệ, làn da trắng mịn, mắt xanh đen sáng trong trẻo, đôi môi đỏ thắm. Nhưng hắn lại vô cùng thô bạo với nàng không một chút thương tiếc, giống như dã thú như muốn cắn đứt cổ nàng.

 

Đỗ Lương Dạ khẽ kêu lên.

 

Cả người Mộ Dung Thu Thủy cứng đờ, hắn như ở trong mộng bừng tỉnh ngẩng đầu lên, định bứt ra. Đỗ Lương Dạ bỗng nhiên quặp chân vào lưng hắn, hắn nhanh như gió điểm huyệt này, đem cặp chân thon dài đặt nằm thẳng lên giường.

 

Đỗ Lương Dạ kêu lên: “Mộ Dung Thu Thủy, nếu ngươi thật sự là nam nhân thì hãy đem ta…”

 

Mộ Dung Thu Thủy không để ý tới Đỗ Lương Dạ, hắn kéo chiếc áo che lại cơ thể nàng, đứng lên dịu dàng nói: “Lương Dạ, ngươi đừng giả vờ ngốc nữa, chúng ta không cùng một loại người…”

 

Vẻ mặt của hắn cực kỳ dịu dàng, so với vẻ thô bạo vừa mới đây như là hai người khác hẳn nhau.

 

Đỗ Lương Dạ trợn mắt nhìn hắn trừng trừng, tóe lửa.

 

Mộ Dung Thu Thủy  nhặt bông hoa cúc rơi bên giường lên, như tự nói: “Ngươi xem đóa hoa cúc này, không có đất sẽ bị héo rũ, khiến người khác không đành lòng…”

 

Đỗ Lương Dạ nghiến răng, gầm khẽ: “Ngươi mau cút đi, đừng….để ta thấy ngươi nữa…”

 

Mộ Dung Thu Thủy mỉm cười hôn nhẹ lên bàn tay trắng trẻo kia, sau đó nhảy ra ngoài cửa sổ bỏ đi.

 

Mộ Dung Thu Thủy nhảy ra ngoài cửa sổ nhưng không lập tức đi khỏi Đỗ phủ mà như con mèo uyển chuyển đi trên nóc nhà của Đỗ phủ, lười biếng nằm xuống.

 

Dưới người hắn chính là thư phòng của Đỗ đại nhân.

 

Trong thư phòng, Đỗ đại nhân và Ôn Lương Tương đang bàn luận về việc biểu diễn vào ngày trùng cửu.

 

Nói đến buổi biểu diễn này là do Đỗ đại nhân hao tốn tiền để sắp đặt. Ba ngày sau, mọi người có thể tiến vào Hội xuân lâu nghe hí kịch, khẳng định không phú thì quý. “Vở “nhân diện đào hoa” cũng là do Đỗ đại nhân tự mình chọn, đây là vở tân hí, có người nói là đặc biệt mời GiangNamtài tử Mạnh Tử Nhược sáng tác, nói đến một điển tích cũ.

 

Vở hí kịch này được biên soạn từ một bài thơ Đường. Bài thơ Đường này thiên hạ ai cũng biết, là:

 

“Khứ niên kim nhật thử môn trung

Nhân diện đào hoa tương ánh hồng

Nhân diện bất tri hà xứ khứ

Đào Hoa y cựu tiếu đông phong.”

 

Ôn Lương Tương là người nổi tiếng nhất trong mấy năm gần đây, bất cứ nơi nào cũng có người hâm mộ, nhiều đến mức xếp hàng dài, nhưng mà biểu diễn tại nhà phủ đài đại nhân thì không thể đắc tội, huống hồ người gửi lời mời đầu tư về vốn, xem như là cho họ sĩ diện. Duy nhất điều không ngờ chính là, tới gần ngày biểu diễn thì bỗng nhiên đưa ra đề nghị đổi “mẫu đơn đình” thành “nhân diện đào hoa”.

 

Hai người bàn bạc một chút. Ôn Lương Tương nâng chung trà lên uống một ngụm, nói: “Được rồi, lúc này ngài đã tiêu pha nhiều như vậy, rốt cuộc là muốn chiêu đãi vị khách quý nào vậy?”

 

Đỗ đại nhân cười, ý tứ nói: “Một trọng thần trong triều đình, bà chủ Ôn đến lúc đó sẽ biết.”

 

Ôn Lương Tương định hỏi tiếp, ông ta vội ho một tiếng chuyển hướng câu chuyện: “Bà chủ Ôn thật có mặt mũi, mấy ngày nay toàn bộ khách điếm thành Lạc Dương đều chật ních, nghe nói khách điếm Phượng Phi có một vị khách vô cùng rộng rãi…”

 

“Hả?” Ôn Lương Tương nhíu mày, hỏi: “Thế nào là rộng rãi?”

 

“Theo như người làm thuê ở khách điếm Phượng Phi nói lại, người này thường ngày rất trầm mặc ít lời, nói năng thận trọng, ra tay cũng cực kỳ hào phóng, đêm nào cũng phải đổi một cô nương…” Ông ta dừng lại một chút, kích động nói tiếp: “Khách điếm Phượng Phi là nơi nào chứ, đó là hang hút vàng, đừng nói người bình thường không thể kham nổi, ngay cả lão phu đây nếu không phải tiếp đãi viên quan trọng yếu của triều đình, bình thường cũng tuyệt không tới đó. Nhưng người này lại ở đó hai tháng liền, không những thế còn xuất ra ngân phiếu trên một ngàn lượng, ngân phiếu này là thuộc về ngân hiệu Hối phong ở Thái Nguyên…Một người như vậy, theo dự đoán của ngươi, hắn có địa vị như thế nào?”

 

Ôn Lương Tương hỏi: “Địa vị gì chứ?”

 

Đỗ đại nhân cười lạnh: “Còn chưa đủ đâu! Lão phu hầu như vận dụng toàn bộ mối quan hệ mà không tra ra được gốc gác người đó. Người này giống như là chui ra từ không khí.” Ông ta vừa nói vừa chăm chú nhìn Ôn Lương Tương, ngữ khí đột nhiên thay đổi than thở: “Nếu không có buổi biểu diễn lần này, ta còn thật không biết thành Lạc Dương lại có một nhân vật như vậy, bà chủ Ôn chưa từng nghe nói ư?”

 

Ôn Lương Tương lắc đầu, không nói gì.

 

Bên trong yên ắng.

 

Mộ Dung Thu Thủy trên nóc nhà khẽ nhếch miệng cười, nụ cười đầy châm chọc.

 

Một lúc lâu sau, Ôn Lương Tương mới cười nói: “Nếu đại nhân lo lắng, ta có thể thay đại nhân thăm dò tin tức…”

 

Đỗ đại nhân dường như chỉ chờ những lời này: “Bà chủ Ôn nếu có thể hiểu biết như vậy, thật là tốt quá.”

 

Ôn Lương Tương khẽ gật đầu, đứng lên nói: “Ta cáo từ, có tin tức gì sẽ trở lại bẩm báo đại nhân.”

 

Đỗ đại nhân khách khí nói: “Làm phiền bà chủ Ôn.’

Ôn Lương Tương ra khỏi Đỗ phủ, trước khi lên kiệu nàng vô thức liếc mắt nhìn vào trong ngõ nhỏ, cũng không biết là chờ mong nhìn thấy gì, nhưng ngoài ý muốn của nàng là nàng đã nhìn thấy một người.

 

Điều này làm nàng nao nao.

 

Đó là một nữ nhân cải nam trang, bộ trang phục nam giới màu sáng mặc trên người cô ta hơi rộng càng lộ ra vòng eo nhỏ nhắn, dáng người thanh tú cao ráo, hai tay áo rộng thùng thình bay trong gió càng làm tăng them phong thái vượt trội.

 

Cô ta có một đôi mắt rất đẹp, sâu như nước mùa thu. Tuy rằng khoảng cách khá xa nhưng Ôn Lương Tương vẫn có một cảm giác, dường như đôi mắt đó chiếu thẳng vào mình.

 

Ánh mắt đó vô cùng sáng quắc này như nàng đã đoạt đươc vật yêu quý nhất của cô ta. Ôn Lương Tương cười cười, cúi đầu đi vào trong kiệu thoát khỏi ánh mắt nóng rực đó.

 

Đỗ Lương Dạ đứng trong ngõ nhỏ âm u, bốn phía lòa xòa bóng cây, một cơn gió thổi qua lá vàng khô ào ào rơi xuống, hiện giờ đang là buổi trưa cuối mùa thu, nghe như có một cảm giác hiu quạnh khó hiểu. Bỗng nhiên trong lúc đó, Đỗ Lương Dạ nhớ đến một câu nói: Nhạn bắc quyện cực, thủy chung bay về phương nam, lãng tử động tình, chẩm không quay đầu lại. (Chim nhạn bay về phương bắc mệt mỏi, sẽ quay về phương nam; lãng tử động tình, sẽ không bao giờ quay đầu trở lại.

 

Sau đó, có một sự bị thương như vết băng rạn vỡ từ trong lòng nàng kéo dài ra, vô thanh vô tức, giống như một con rắn băng lạnh âm hiểm uốn lượn qua ký ức của cuộc đời.

 

Đỗ Lương Dạ loạng choạng đi ra khỏi ngõ nhỏ, đi qua một khu rừng trúc tới ven bờ một con sông nhỏ, đi dọc theo đường nước sông về hướng đông, rất nhanh thấy một đám cỏ lau trắng xóa tràn ngập bao trùm.

 

Một lát sau, có một chiếc thuyền nhỏ từ trong đám cỏ lau đi ra chạy về phía bờ bên kia. Đó là một con thuyền màu đen cực kỳ tinh xảo, trên bong có một chiếc nơ kết đồng tâm màu hồng khá bắt mắt.

 

Đỗ Lương Dạ chèo thuyền rất có bài bản, động tác khá thành thạo nhưng vẫn có vài phần thướt tha.

 

Thật khó tưởng tượng một thiên kim tiểu thư lại có thể một mình làm việc đó.

 

Mộ Dung Thu Thủy cong miệng lên cười, người dựa vào một thân cây ở xa xa nhìn Đỗ Lương Dạ. Nếu Đỗ Lương Dạ biết ý nghĩ của hắn lúc này, nhất định sẽ nghếch cằm lên hừ một tiếng, nói: Ta sẽ sống thật vui vẻ.

 

Nghĩ như vậy, ý cười trong mắt hắn càng sâu đậm.

 

Hắn nhớ tới lần đầu tiên nhìn thấy Đỗ Lương Dạ, năm đó, hoa mẫu đơn thành Lạc Dương vô cùng diễm lệ nở rực rỡ, hắn bị Vô Song kéo đi ngắm hoa, mặc cho hắn bộ trang phục vô cùng tao nhã quá sức tưởng tượng, thật là làm cho hắn ngượng ngùng muốn chui xuống đất. Lúc đi rồi hắn mới biết, Vô Song muốn thưởng cho hắn không phải là đi ngắm hoa mẫu đơn, mà là thiên kim của phủ đài Đỗ đại nhân – Đỗ Lương Dạ.

 

Chỉ trách là từ đầu tới cuối Đỗ Lương Dạ không hề xuất hiện. Vô Song bắt đầu cáu giận loạn cả lên, Mộ Dung Thu Thủy vội vàng tìm cớ đi nhà xí để trốn. Hắn hiểu tính cách sạch sẽ của Vô Song sẽ tuyệt đối không đến nhà xí. Mộ Dung Thu Thủy thường ngày cũng là một chủ tử có sở trường hay gây rắc rối, nhưng một ngày mà gặp Vô Song thì cũng phải hét lên nhức đầu, chỉ có thể trốn đi – đó là cách duy nhất. Các chủ của thiên hạ vô song các, cũng chính là nhân vật nóng giận nhất thiên hạ. Hắn ở thành Lạc Dương ho một tiếng thôi, toàn bộ giang hồ đều phải bị cảm vài ngày, ai gặp cũng phải né đi đường vòng.

 

Ha hả, nói tới thì lại lạc đề, tạm thời không đề cập tới nữa.

 

Lại nói đến Mộ Dung Thu Thủy vội vã xông vào nhà xí, bỗng nhiên gặp một người. Đối phương dường như cũng sợ giật mình, vừa chỉnh trang lại y phục thật nhanh, vừa dùng ánh mắt giận giữ sắc bén nhìn Mộ Dung Thu Thủy.

 

Xuất phát từ sự nhạy cảm của một kiếm khách, Mộ Dung Thu Thủy cảm giác trong ánh mắt của đối phương có sát khí.

 

Nhưng hắn không rõ vì sao lại có sát khí đó, ý nghĩa trong nhất thời đảo qua, lúc đó, trên phố đang có những tên nam nhân phóng đãng khắp nơi, loại thủ đoạn thường dung là có người ra ngoài mượn dang nghĩa bạn bè để dụ dỗ lừa gạt, huống hồ người này là một mỹ nam tử trăm phần trăm, nói vậy thường ngày đi càn quấy không phải ít, khó tránh khỏi dễ nảy sinh hiểu lầm.

 

Mộ Dung Thu Thủy vốn không có ý định đi tiểu, nếu cứ như vậy thì lại cố mà tiểu, bằng không sẽ bị cho là có ý đồ gì khác. Vì vậy, hắn phóng khoáng kéo áo lên, cởi đai lưng ra, vừa tiểu vừa quay sang đối phương cười thiện ý, để cho đối phương biết là mình chỉ đi vệ sinh mà thôi.

 

Người kia cũng quay lại mỉm cười với hắn, đôi môi mọng đỏ, hàm răng trắng ngọc giống như hoa mùa xuân, quả nhiên khuynh quốc khuynh thành, làm tim hắn đập thình thịch, hai mắt cứ đăm đăm.

 

Ngay sau đó, hắn bị trúng một quyền trên mặt.

 

Máu mũi ấm áp chảy xuống rơi vào dây lưng màu trắng trên tay hắn, từ từ thấm nhòe ra, giống như một đóa hoa mai đang nở. Hắn mơ màng ngửi được mùi thơm từ cú đánh của đối phương, rất nhẹ nhàng lan tỏa không thể diễn tả thành lời, vô cùng nhẹ nhàng mà khiến người khác mê mẩn.

 

Trong nhà xí được ngửi mùi hương thơm ư?

 

A! Nói ra chỉ sợ bị đám Vô Song cười cho, huống chi mùi hương này lại từ một nam nhân, cho nên, trong khi Vô Song đang hỏi hắn vì sao chảy máu mũi, hắn ấp úng không nói ra được nguyên nhân. Cuối cùng bị ép buộc quá liền nói bừa một câu, nói là thấy một cô nương rất xinh đẹp…

 

Mộ Dung Thu Thủy còn chưa nói xong thì thấy cái người gây chuyện kia dẫn theo một gã tùy tùng đang ở hành lang đối diện đi tới, vừa đi vừa phe phẩy quạt, nhìn vô cùng có phong độ, dung mạo tuyệt thế, dường như sinh ra đã như vậy làm người khác mặc cảm.

 

Hắn hét lớn: ‘Ngươi đứng lại cho ta!”

 

Không biết có phải hét quá sức hay không mà lúc hét xong, máu mũi hắn lại chảy.

 

Vô Song vừa thấy người kia, hai mắt liền tỏa sáng giống như hồ điệp thấy hoa liền chào đón, vừa cười làm lành vừa lấy lòng làm Mộ Dung Thu Thủy nghẹn họng nhìn trân trối. Hắn chưa bao giờ biết Hỗn Thế Ma Vương cao ngạo này cũng có bộ mặt nịnh nọt như vậy.

 

Bỗng nhiên, hắn hiểu ra, người này chính là Đỗ Lương Dạ.

 

Nhưng Đỗ Lượng Dạ phớt lờ Vô Song mà đi thẳng tới trước mặt Mộ Dung Thu Thủy dừng lại, mỉm cười nói: “Ta đứng lại rồi, ngươi định làm gì hả?”

 

Mộ Dung Thu Thủy đương nhiên không thể làm gì Đỗ Lương Dạ, hắn chỉ hận không thể tìm một lỗ nẻ để chui vào, chỉ cần nghĩ mình đi tiểu ở trước mặt một nữ hài tử, hắn chỉ muốn chết quách cho xong. Năm đó hắn mười chín tuổi, tuy nói là đã nhiều năm kinh nghiệm từng trải trong giang hồ, nhưng dù sao tuổi vẫn còn trẻ, đối mặt với một nữ hài tử dù sao cũng có chút lúng túng, đương nhiên, bây giờ hắn có thể nhìn vào điều đó coi như là một truyện cười.

 

Đỗ Lương Dạ thích mặc nam trang, vóc người nàng cao gầy, mặc nam trang vào lại vô cùng phong lưu minh tú, mỹ lệ khác người. Năm đó, toàn bộ thành Lạc Dương chỉ biết là có Đỗ công tử, không biết có Đỗ tiểu thư.

 

Đỗ Lương Dạ là người hành động cực kỳ liều lĩnh. nhiều lúc cũng thủ đoạn, có lúc ra vẻ là thiếu niên hiệp khách, có lúc hoa thân thành thư sinh ôn nhã, mang theo hai tùy tùng tuấn tú đi khắp nơi, thỉnh thoảng gặp cô nương xinh đẹp, đương nhiên cũng sẽ tiến đến trêu ghẹo hai câu, tặng người ta túi hoa gì đó vân vân, làm cho cô nương nhà người ta mặt ửng hồng thẹn thùng, tâm hồn xao động, sau đó mới cảm thấy thỏa mãn rời đi, không hề phong phạm một chút đến các tiểu thư khuê các. Đỗ Lương Dạ với hình ảnh một nam tử phóng đãng chuyên đi phá hoại như vậy.  Còn Vô Song thì không biết là sự nhẫm lẫn chưa, hắn gần như mê luyến Đỗ Lương Dạ ngay lập tức.

 

Hắn nói:  Trên đời này ngoại trừ Đỗ Lương Dạ ra, các nữ nhân khác đều tầm thường.

 

Lúc Vô Song nói những lời này hắn chỉ có mười bốn tuổi, bộ dạng vẫn còn hơi sữa. Lúc đó nghe thế Mộ Dung Thu Thủy chỉ thầm buồn cười không phản đối. Nếu như muốn bàn về ai đẹp hơn ai, đương nhiên Vô Song không thể sánh với Mộ Dung Thu Thủy, nhưng Vô Song có một sự nhạy cảm mà người thường không thể có, là có thể thấy được cái mà người khác không thấy, hết lần này tới lần khác hết đông lại tây vẫn cứ vô cùng nông cạn mà xem nhẹ. Hắn liếc mắt thì nhận ra ngay Đỗ Lương Dạ không giống người bình thường, còn Mộ Dung Thu Thủy thì lại luôn luôn cân nhắc, cẩn trọng.

 

Cho nên, Mộ Dung Thu Thủy chỉ có thể là Mộ Dung Thu Thủy, còn Vô Song, hắn chỉ có thể là chủ nhân của Thiên hạ vô song các.

Có đôi khi, ký ức là một chuyện làm người ta đau khổ. Nhưng, nếu trong mắt của hắn có hình ảnh của mình năm mười tám tuổi, vậy thì nhiều cái cũ lại thật hay.

 

Gần đây, Mộ Dung Thu Thủy thường xuyên rơi vào trong hồi ức. Hắn nhớ kỹ những lời Vô Song từng nói: nếu như ngay lúc ngươi bắt đầu nhiều lần nhớ đến hồi ức, nghĩa là ngươi bắt đầu già rồi.

 

Vô Song thường nói rất nhiều có có đạo lý, nhưng lại không bao gồm câu nói này.

 

Mộ Dung Thu Thủy cảm thấy bản thân mình đã già rồi, thực ra mới bắt đầu là từ ba năm trước thôi. Năm hắn hai mươi tuổi, độ tuổi rực rỡ nhất. Lúc đó Ngô Tam Quế dẫn quân Mãn Thanh nhập quan, Đại thuận Vương (Lý Tự Thành) binh bại ở Giang Tây, rồi thần bí mất tích tại Cửu Cung sơn, thế đạo hỗn loạn. Nhưng hắn làm Tông chủ Phạm Âm Ti của Thiên hạ vô song các, ngày ngày múa đao liếm máu, kiếm sống toàn bộ dựa vào bản lĩnh, loạn thế đối với họ mà nói, chỉ có lợi chứ không hại. Mỗi ngày tập võ xong thì lén lút lôi kéo Vô Song đi xem biểu diễn chọi gà, đem tuổi xuân hùng hồn ném đi, hồn nhiên không biết đến thù hận quốc gia.

 

Nhưng, loại cuộc sống phức tạp này có thể làm cho một người ngây thơ trở nên già dặn.

 

Về sự kiện đó, đến hôm nay nghĩ lại hắn vẫn không thể tin như trước. Nhưng, nếu ai dám hỏi Khúc Lan sư phụ, thì đó là hành vi đại nghịch bất đạo, là muốn bị tam đao lục động. Cho nên, hắn cũng chỉ thỉnh thoảng trong một đêm mưa gió nào đó mà phỏng đoán, thậm chí có chút ác ý phỏng đoán, là tất cả đều nguyên do từ tư tâm của sư phụ.

 

Mỗi người ở Thiên hạ vô song các đều biết, chí nguyện duy nhất của cuộc đời của Khúc Lan sư phụ vẫn cứ chính là có thể giết hết đám Thanh cẩu. Ông đã từng đi theo Viên Sùng Hoán, cống hiến dưới chướng của Viên Sùng Hoán sau khi mới lên làm Sấm Vương Lý Tự Thành, ông vô cùng thống hận thát tử Mãn Thanh. Ba năm trước đây vào một đêm thu, ông gọi Mộ Dung Thu Thủy vào mật thất của Thiên hạ vô song các, nói ra một bí mật.

 

Ông nói ra thân phận thật sự của Mộ Dung Thu Thủy, hắn thật ra là nhi tử còn sót lại bên ngoài của Đại thuận Vương.

 

Những lời này như một chất xúc tác làm một đứa trẻ phóng đãng hay chơi bời lêu lổng như Mộ Dung Thu Thủy bỗng chốc biến thành một người nội tâm thâm trầm, chín chắn và cẩn trọng. Hắn vội vã kết thức thời niên thiếu vô tư hồn nhiên tươi đẹp, bắt đầu gánh vác trọng trách kèm sứ mệnh vĩ đại thiêng liêng, cuộc sống của hắn tràn ngập thù hận quốc gia, hắn mai danh ẩn tích, theo sư phụ đi bôn ba, gặp mặt các thủ lĩnh giang hồ tứ hải, bận rộn.

 

Nhưng trên thực tế, Mộ Dung Thu Thủy không thích cuộc sống ngựa không dừng vó, khua chuông gõ mõ này. Một chút mảy may ý nghĩ xưng bá thiên hạ trong đầu hắn cũng không có, hắn chỉ là một kiếm khách bình thường, nguyện vọng lớn nhất cũng chỉ là một danh hiệu nhỏ nhoi trộn lẫn trong dòng nước lũ của số phận. Trong lòng hắn thường thường nảy sinh nghi hoặc: cái bí mật này thực ra là lời nói dối của sư phụ. Sư phụ càng lúc càng già rồi, sự nghiệp kháng Thanh đã không thể thành công, hắn mong muốn có một người có thể đem sứ mệnh này tiếp tục kế thừa, bất hạnh thay chính mình lại bị lựa chọn…

 

Mỗi khi Mộ Dung Thu Thủy nhớ tới những việc này, hắn cảm giác mình đã phạm phải tội rất lớn, thế nhưng, hắn không thể khống chế được ý nghĩ này, Những lúc như này, trong đầu hắn sẽ vang lên những âm thanh quật lại: Sư phụ đối với hắn ân trọng như núi, hắn không nên nghi ngờ sư phụ, quả thật là đại nghịch bất đạo, tội đáng chết vạn lần.

 

Như vậy các ý nghĩ trong đầu nhiều lần đấu tranh, giống như trong người hắn có hai người đang đấu nhau, làm hắn ngàn vạn lần thống khổ, chỉ có trong vòng tay nữ nhân, trong rượu ngon thơm ngát hắn mới có thể có được một chút sự yên ổn và thỏa mãn.

 

Mới chỉ có hơn hai mươi tuổi nhưng hắn như cảm thấy tâm đã trở nên vô cùng già cỗi.

 

Có đôi khi, hắn buông thả phóng túng, lại sẽ có người lần lượt đến khuyên bảo, Vân Tại Thiên, Hách Liên Vong Tuyết, Thiên Hạ Vô Song…đám nam tử ngày bình thường vô cùng cao ngạo lại như đám đàn bà cứ lải nhải không dứt. Chỉ có Đỗ Lương Dạ là không hề khuyên hắn, nhưng những câu nàng nói ra lại vô cùng hiệu quả.

 

Nàng nói: “Mộ Dung Thu Thủy, nếu như ngươi thích lên giường cùng nữ nhân, lần sau cứ tới tìm ta, ta không lấy bạc của ngươi đâu. Ngươi xem, ta còn đẹp hơn cô ta.”

 

Lúc nàng nói những lời này, đôi mắt trong trẻo mở to, giơ tay tháo chiếc trâm cài tóc xuống, mái tóc đen dài vừa xổ ra dài tới hông. Sau đó, nàng đi vào kéo nữ tử đang dựa vào trong lòng hắn ra sóng vai đứng cùng, cười dịu dàng thoải mái để hắn so sánh ai đẹp hơn ai.

 

Mộ Dung Thu Thủy chỉ có thể há hốc mồm, trong lòng hắn nghĩ: Đỗ Lương Dạ, ngươi thật đúng là vượt trội mà.

 

Hắn thủy chung không thể hiểu nổi, Đỗ Lương Dạ rốt cuộc là loại nữ nhân như nào. Nàng là thiên kim tiểu thư của phủ đài đại nhân, nhưng nàng có thể giao du với Tam giáo Cửu lưu ở thành Lạc Dương, thậm chí còn có thể vào Thiên hạ vô song các, thật là một kỳ tích.

 

Thiên hạ vô song các là một nơi: Nếu như ai có việc gì đó, vắt hết óc, hao tổn tâm cơ, dùng hết tất cả các biện pháp có thể nghĩ ra trên đời này nhưng vẫn không thể giải quyết được, người đó đã tới đường cùng, khóc không ra nước mắt. Vậy thì, chí ít người đó vẫn còn một chỗ để tới, đó chính là Thiên hạ vô song các.

 

Moi người đều nói: trong giang hồ, chỉ có người không xuất ra được giá, không có chuyện nào Thiên hạ vô song các không giải quyết được.

 

Vô Song làm Các chủ Thiên hạ vô song các, Đỗ Lương Dạ rốt cuộc làm thế nào mà kết bạn được với hắn? Nói ra quả thật là một truyện cười, nhưng Mộ Dung Thu Thủy hoàn toàn tin tưởng, loại sự việc này cũng chỉ có Vô song mới có thể làm được.

 

Có người nói có một ngày, Vô Song ở trên đường thấy một bộ y phục rất đẹp, chiếc áo choàng làm bằng tơ lụa màu tím nhạt, trên áo có thêu một đóa hoa cúc nền nã cùng với Lạc Thần Phú Tào Thực, người này lại vô cùng phong lưu tuấn tú, siêu thoát nhã tuyệt, Vô Song hai mắt cứ nhìn đăm đăm, miệng chảy nước miếng. Những người khác đi trên đường thấy cũng chỉ cùng lắm là nhìn hai cái, còn vị Các chủ Vô song của chúng ta lại cứ đi theo chủ nhân của bộ  phục đó khắp đường phố, trong miệng thì lẩm bẩm:

 

“Phiên nếu kinh hồng,

Uyển nếu du long…

Phảng phất hề nếu kinh vân chi tế nguyệt

Phiêu phiêu hề nếu phong lưu chi quay về tuyết.

Xa mà vọng chi …”

 

Rốt cuộc, chủ nhân y phục đó là Đỗ Lương Dạ xoay người lại, cười dài hỏi: “Ngươi thích y phục này?”

 

Vô Song gật đầu không ngừng: ‘Thích thích!

 

Đỗ Lương Dạ liền cởi chiếc áo choàng ra cầm lên tay, vẫn cười như trước nói: ‘Ngươi thích thì lấy đi.”

 

Vô Song không chút nào đỏ mặt nhận lấy y phục, lại còn lịch sự hỏi một câu: “Đa tạ tiểu thư hào hiệp tặng áo, chẳng hay tiểu thư có cần tại hạ cống hiến sức lực gì không?”

 

Đỗ Lương Dạ không cười nữa, nói: “Chỉ cầu xin công tử đừng đi theo ta nữa.”

 

Vô Song nghe vậy sửng sốt nói: ‘Nếu đã lấy được vật rồi, ta đương nhiên sẽ không đi theo tiểu thư nữa, nhưng vẫn có thể hỏi vì sao tiểu thư lại nói vậy?”

 

Đỗ Lương Dạ nhìn hắn từ đầu đến chân, nghiêm mặt nói: “Công tử, thường ngày ngươi tuấn mỹ bất phàm, dung mạo xuất chúng, thật không thích hợp lộ diện ra ngoài, để tránh gây hỗn loạn trên đường, đây là thứ nhất. Thứ hai, tuy rằng ta đối với dụng mạo của mình cũng rất tự tin, nhưng đi cùng với ngươi, vẫn cảm giác có áp lực. Cho nên, xin công tử đừng đi theo ta nữa, chúng ta đến đây chia tay.”

 

Những lời nói này khiến cho Vô Song nghe say sưa. Hắn nghĩ mười bốn năm năm tháng tròn của mình có ý nghĩa nhất chính là giờ khắc này. Hắn liền bước lên trước một bước, cầm thật chặt hai tay của Đỗ Lương Dạ, hai mắt đầy ắp nước mắt biểu hiện sự cảm kích nàng.

 

Đỗ Lương Dạ mỉm cười nói: ‘Chuyện này tạm gác lại, ngày sau có duyên sẽ tranh luận tiếp.”

 

Nàng rút tay về, xoay người rời đi, vô cùng phóng khoáng phất phất tay, chiếc tay áo rộng thùng thình giơ ra giữa không trung lộ ra cổ tay trắng nõn như ngọc, hình ảnh đó làm cho Vô Song lòng đầy say mê nhớ ngay tới một câu thơ: “Tiểu hà tài lộ đầy sừng.

 

Tuy rằng Vô Song đã lấy đực y phục đó nhưng chưa từng mặc đến, không phải là vì hắn quý trọng y phục này, mà là vì năm đó hắn mới có mười bốn tuổi, cơ thể chưa phát dục hết, còn Đỗ Lương Dạ mặc dù mười bảy tuổi, vóc người so với người cùng tuổi hơi cao gầy hơn một ít.  Hoa văn của nàng có cũng rất nhiều, rất nhanh có nhiều kiểu trang phục được làm ra càng đẹp hơn, y phục đó đương nhiên cũng không còn là hiếm lạ nữa.

 

Mặc dù Vô Song rất yêu thích Đỗ Lương Dạ, nhưng nàng lại không được hoan nghênh ở Thiên hạ vô song các. Nhất là Khúc Lan sư phụ lại là người vô cùng thống hận người Mãn, mà phụ thân của Đỗ Lương Dạ lại là quan viên Thanh triều. Thứ hai, mấy vị tông chủ của Thiên hạ vô song các đều ít hoặc nhiều đều có tính tình kỳ quái.

 

Nhưng Đỗ Lương Dạ cũng là người khi đến cũng biết nhìn sắc mặt người khác, lúc vui vẻ thì đến như thường lệ, có đôi khi thậm chí còn đòi Vô Song đưa đến Tây Giang Nguyệt, ở trên nhà chim bồ câu  hơn mười ngày liền. Có lúc đột nhiên mất tích ba tháng cũng là chuyện bình thường, không ai tìm được nàng, không ai biết nàng đi đâu làm gì.

 

Mỗi một người muốn tiếp cận Thiên hạ vô song các đều phải trải qua sự điều tra nghiêm ngặt. Người phụ trách điều tra ti tức là Giang Hú đương nhiên cũng từng điều tra Đỗ Lương Dạ, thế nhưng Giang Hú cũng không thu được tin tức có giá trị gì. Ngày nào Đỗ Lương Dạ cũng sống phóng túng, dẫn theo hai gã tùy tùng tuấn tú đi dạo trên đường phố, cái gì cũng thông thạo, hạng người nào cũng kết giao.

 

Cho nên, cùng với thái độ thù địch với Đỗ Lương Dạ, bọn họ còn có sự hiếu kỳ với nàng.

 

Mộ Dung Thu Thủy đương nhiên cũng rất hiếu kỳ, có một thời gian dài, hắn lén đi theo nàng. Hắn thấy Đỗ Lương Dạ trong bộ y phục tuyết trắng, ở dưới con mắt của một đám hậu vệ giữ thành, vô cùng ưu nhã đi qua đi qua đầu thành Lạc Dương đêm khuya rét mướt, gió đêm thổi bay chiếc áo bào rộng thùng thình của nàng, giống như một cây hoa mẫu đơn lung lay sắp đổ.

 

Hắn còn thấy cả người Đỗ Lương Dạ xuất thần dưới ánh trăng trên sông Lạc Hà, phong thái giống như một con cá duyên dáng linh hoạt.

 

Cho đến ngày hôm nay, khi Mộ Dung Thu Thủy nhớ lại chuyện cũ, hắn bỗng nhiên phát hiện, bản thân mình khi đánh giá một nữ nhân có xinh đẹp và quyến rũ hay không đều lấy tiêu chuẩn từ Đỗ Lương Dạ.

 

Cho dù Đỗ Lương Dạ có nhiều hành vi hắn cảm thấy không thể giải thích nổi.

 

Giống như vào giờ khắc này, hắn không rõ, nàng vì sao bỗng nhiên một mình chống thuyền vượt sông mù mịt khói sương sang bờ bên kia. Đứng ở vị trí của hắn nhìn không thấy ở mui thuyền đen tuyền đang tiến vào đám cỏ lau của Đỗ Lương Dạ đột nhiên dưới nước nhoi lên một người.

 

Người đó động tác nhanh nhẹn xoay người đi vào buồng nhỏ trên tàu.

 

Đỗ Lương Dạ đương nhiên là thấy rồi nhưng làm như không thấy. Nàng hơi ngửa đầu, đưa mắt nhìn ra xa mặt sông gợn sóng nước, vẫn tiếp tục chống thuyền chậm rãi đi, chỉ nghe tiếng sóng nước gợn vang.

 

Lặng im trong chốc lát, trong khoang thuyền có tiếng người nói vọng ra, âm thanh có chút già nua.

 

“Có tin tức, Phượng Hoàng tham dự hành động lần này, đồng thời người đã vào thành Lạc Dương.”

 

“Đã biết.”

 

‘Chúng ta có nên điều chỉnh lại kế hoạch hay không?”

 

“Không cần!”

 

“Vậy…Ngươi định làm như nào?” Người kia có chút nghi hoặc, nhưng thái độ rất cung kính.

 

“Án binh bất động.”

 

“Cách ngày trùng cửu chỉ còn hai ngày nữa thôi.” Người kia nhấn mạnh.

 

“Đúng vậy!”

 

Đỗ Lương Dạ nói rất nhẹ, ánh mắt trong trẻo lộ ra sự phiền muộn, dường như nhớ đến gì đó. Sự không tập trung trong lời nói của nàng làm cho đối phương kinh ngạc, hắn tựa như muốn nói gì đó, nhưng rốt cuộc lại không nói nữa.

 

Ngay khi mũi thuyền ra khỏi đám cỏ lau thì hắn đã biến mất.

 

Đỗ Lương Dạ quăng mái chèo xuống thuyền, đưa tay chạm vào chiếc nơ kết đồng tâm, cười rất nhẹ, sau đó xoay người lên bờ, mới đi được vài bước qua lùm cỏ, đột nhiên có người nhảy ra ôm lấy chân nàng, miệng reo lên: “Tiểu Dạ, cuối cùng cũng đợi được ngươi rồi.”

 

Đỗ Lương Dạ hơi giật mình kinh hãi nhưng lập tức trấn tĩnh lại, trong đôi mắt đen kịt lướt qua một tia sát khí.

 

Người đàn ông dưới chân không phát hiện ra, hắn vẫn ôm chặt lấy hai chân của Đỗ Lương Dạ, mặt áp sát vào đầu gối nàng, hét lên: “Tiểu Dạ, ngươi thật không có lương tâm, ngươi bỏ đi ba năm, lúc quay về cũng không tìm ta để chơi, ngươi thật không có lương tâm, ô ô ô…”

 

Hắn thật sự khóc toáng lên.

 

Đỗ Lương Dạ khẽ cười khổ, nàng cúi người xuống nắm lấy tay hắn, dịu dàng nói: “Được rồi được rồi, không phải ta đang đứng trước mặt ngươi đó sao, đừng náo loạn nữa.”

 

Hắn không thèm nghe, vẫn cứ tiếp tục khóc không ngớt.

 

Đỗ Lương Dạ bất đắc dĩ dùng giọng nói của bề trên, chậm rãi nói: ‘nghe nói trong bãi cỏ bờ sông có rắn…”

 

Nàng nói chưa hết, người ở dưới đất vội lủi lên như một con bạch tuộc đang quấn lấy người nàng, một đôi đồng tử mở to láo liên: ‘Rắn, rắn ở đâu? Tiểu Dạ, ngươi gạt ta.”

 

Đỗ Lương Dạ cam chịu nhắm mắt lại.

 

Giây lát, nàng mở mắt ra, chiếu vào mắt nàng là một gương mặt tuấn mỹ, hai mắt đen sáng rực có thể so sánh với sao đêm, hàng mi dày dính nước mắt càng dày và dài, đẹp như một thiên tài đồng tử trong bức tranh Quan thế âm. Đại khái hắn ngủ ở trong bụi cỏ một thời gian khá dài, búi tóc trên đầu đã rối loạn, trên người dính đầy cỏ, nhưng y phục trên người vẫn xa hoa đẹp đẽ hơn người, đỏm dáng đến thấu xương, giống như bốn mùa xuân hạ thu đông đều mặc ở trên người.

 

Trong thiên hạ, nam nhân có thể tùy tiện nhảy lên người Đỗ Lương Dạ, đồng thời khiến nàng bó tay, chỉ có một, đó chính là Các chủ Thiên hạ vô song các – Thiên Hạ Vô Song.

 

Đây là một người có tên tuổi danh tiếng trong giang hồ. Mọi người đối với cái tên này vô cùng kính nể, sùng bái, ước ao, đố kỵ..đủ loại tình cảm phức tạp, thế nhưng, ngay cả bọn họ cũng không biết chủ nhân của cái tên này chỉ là một đứa trẻ, một đứa trẻ vô cùng tùy hứng.

 

Mặc dù hắn đã mười tám tuổi rồi.

 

Thế nhưng tính tình của hắn vẫn như ba năm trước đây không có chút tiến bộ nào, hắn giống như chó ghẻ bên cạnh Đỗ Lương Dạ, có kè mặc cả trên dưới yêu cầu nàng giúp hắn chải đầu, bằng không sẽ xuống.

 

Đỗ Lương Dạ đành phải đồng ý với hắn.

 

Hắn lại nhưng được một bước lại muốn tiến thêm một bước là yêu cầu một bộ y phục thật đẹp nữa.

 

Đỗ Lương Dạ cũng đành phải đồng ý với hắn.

 

Hắn còn muốn nói thêm gì đó nữa lập tức bị Đỗ Lương Dạ đánh một bạt tai.

 

“Còn muốn nữa hả?”

 

“Người đánh ta?”

 

Hắn kêu lên, trên mặt trắng trẻo lộ rõ năm dấu tay màu đỏ, thái độ như muốn khóc, nhưng trước ánh mắt sắc bén của Đỗ Lương Dạ, rốt cuộc hắn nín khóc mà mỉm cười.

 

Nụ cười này giống như mùa xuân về làm băng tuyết tan rã.

 

Trái tim Đỗ Lương Dạ tức thì mềm yếu.

 

 

 

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+