Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Đem Hạt Giống Tình Yêu Căm Vào Máu – Chương 03 + 04 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

CHƯƠNG 3

 

Tôi nói với anh: “Thuộc Đình, nếu cậu lớn lên mà không cưới tớ, cha mẹ tớ không nuôi cậu nữa đâu.”

 

Anh liếc mắt nhìn tôi, “Ngây thơ, tớ mới sẽ không cưới một cô gái xấu xí như cậu.” Kỳ thật nhiều chuyện lúc năm tuổi tôi nhớ không nhiều, nhưng khi anh nói tôi là “Cô gái xấu xí” lại làm tổn thương tự trọng của tôi. Tôi cũng nhớ rất rõ, ngay lúc đó tôi đã phản bác lại anh: “Mẹ tớ cùng bà ngoại tớ đều là người đẹp, tới lúc trưởng thành tớ cũng sẽ trở thành một cô gái cực kỳ xinh đẹp, bây giờ cậu không cưới tớ, lớn lên tớ sẽ làm cậu hối tiếc đến chết.” Sau đó, tôi cố gắng để trở thành một người cực kỳ xinh đẹp.

 

Vì chuyện đó, anh cứ cho tôi là một người ích kỷ. Nhưng mà, ở ngoài mặt, tôi vẫn là một tiểu Thiên Sứ.

 

Tôi với Thuộc Đình luôn luôn học cùng một lớp. Đến sơ trung (cấp 2), Thuộc gia đã phát đạt trở lại. Kỳ thật khi cha nuôi đang gây dựng lại sự nghiệp được hai năm, chuyện của ông đã được điều tra rõ, những năm sau đó, doanh nghiệp của cha nuôi cực kỳ phát triển, đã trở thành xí nghiệp gia tộc nổi tiếng. Khi Thuộc Đình được chín tuổi đã rời khỏi nhà tôi, trở về bên cha mẹ. Tuy nhiên, hai gia đình vẫn thường xuyên tụ họp nhau.

 

Tôi phải gọi thẳng Thuộc Đình là “Anh trai”, nhưng kỳ thật tôi không muốn gọi anh như vậy.

Lúc học lớp mười, lớp tôi có một nữ sinh xinh đẹp, tên là Lưu Uyển Tình. Với kinh nghiệm thầm yêu mến anh nhiều năm, tôi nháy mắt một cái đã nhìn ra Lưu Uyển Tình thích anh. Vì thế tôi liền mỗi ngày sau lưng cô ấy mà nguyền rủa, hi vọng một ngày kia cô ấy đi đường té một cái, sẽ làm xước khuôn mặt xinh đẹp kia, bởi vì tôi nhìn thấy ánh mắt của cô ấy khi nhìn Thuộc Đình là sự kinh diễm. (giật mình trước vẻ đẹp trai của anh ấy^^)

 

Bởi vì mọi người đều biết Thuộc Đình là anh của tôi, chỉ cần nữ sinh thích Thuộc Đình đều đến tìm tôi làm bạn. Vì vậy tôi nói với Thuộc Đình, “Nhờ phúc của cậu, tớ chưa bao giờ tưởng tượng lại có thể quen biết được nhiều bạn như vậy, ngay cả khi ở giữa những người đồng tính cũng có ảnh hưởng đếnthế. Rất cám ơn cậu.”

 

Chỉ có ở trước mặt tôi Thuộc Đình mới để lộ ra bản chất tà ác của anh, chuyện của cha nuôi trước kia ảnh hưởng đến tâm hồn anh rất nhiều. Ở mặt ngoài anh là một người tao nhã lại hơi mang vẻ là người không giỏi kiềm chế, hơi ôn nhu lại vừa có tính khí xấu xa, hấp dẫn vô số tiểu nữ sinh cùng đại nữ sinh. Chỉ có tôi mới biết được anh có bản chất tà ác, biết đáy lòng của anh đều giống tôi mang vẻ mặt Ác Ma. Chính là, che giấu vẻ tà ác sau vẻ mặt nho nhã, giống như tôi dùng nụ cười Thiên Sứ để giấu bản chất Ác Ma của mình.

 

Thuộc Đình cũng biết, tôi mới là người hiểu anh nhất. Cho dù là cha mẹ anh, cũng không hiểu anh ta hơn tôi. Tất cả mọi người đều bị vẻ ngụy trang của anh lừa gạt, ngoại trừ tôi. Cha nuôi thậm chí còn cho anh là một con mọt sách.

 

CHƯƠNG 4

 

“Ha ha,” tôi ở trước mặt anh cười, “Con mọt sách? Anh là con mọt sách?” Anh hung hăng xông lại kẹp chặt cổ tôi. Kẹp chặt cổ tôi, là cách phát tiết cảm xúc trong lòng của Thuộc Đình. Bởi vì tôi thương anh, nên tôi nguyện ý để anh làm. Mà anh lại không suy nghĩ lý do vì sao tôi lại để yên.

 

Lưu Uyển Tình đến kết bạn với tôi thì tôi rất rõ ràng nói cho Lưu Uyển Tình: “Thuộc Đình là một người độc lập, cho tới bây giờ tớ không thấy anh bị tác động bởi cái gì. Anh thích ai cũng sẽ không nói cho tớ biết và sẽ không nghe theo tớ đâu.”

 

Lưu Uyển Tình liền nói: “Không quan trọng, chỉ cần tớ ở bên cạnh cậu, thì anh ấy sẽ nhìn thấy tớ.”

 

Từng nữ sinh để ý Thuộc Đình đều đến kết bạn với tôi và cũng nói như vậy. Đáng tiếc không ai trong các cô ấy thành công, Thuộc Đình cũng không giống tôi, như những người bên cạnh tôi, anh đã định sẵn mối quan hệ rất rõ ràng. Nhưng tôi lại không nói cho họ chuyện này, bởi thời điểm khi muốn lợi dụng người khác, thì phải chấp nhận chịu hậu quả mà thôi. Hơn nữa, tôi thà để Thuộc Đình nhìn thấy nhưng lại không chú ý tới bọn họ, miễn cho anh bị người khác đoạt mất.

 

“Quan Tâm, cậu có thể giúp tớ vài ý tưởng về đợt báo tường năm nay không?” Lưu Uyển Tình trước mặt Thuộc Đình nũng nịu hỏi tôi, giọng nói quyến rũ hơn bình thường khi nói với cô gấp trăm lần. Tôi ở trong lòng mừng thầm, cho dù Thuộc Đình thật sự phải lòng cô ấy đi nữa, thì giọng nói như vậy thì cũng sẽ khiến anh chán ghét mà thôi.

 

Quả nhiên, tôi thấy trong mắt Thuộc Đình có sự chán ghét thoáng qua. “Ha ha ha,” tôi cười, “Xin lỗi, Lưu người đẹp, tớ còn có việc, không thể giúp được cậu.”

 

“Thuộc Đình, cậu xem lại em gái cậu nha, thật đáng ghét, đấy mà là bạn tốt. Bạn tốt không phải giúp đỡ lẫn nhau à, cậu khuyên cô ấy giùm mình đi?” Lưu Uyển Tình hướng về phía Thuộc Đình khéo léo nở nụ cười đẹp làm sao

 

Kinh tởm, bữa cơm trưa của tôi như muốn nôn ra .

 

“Anh trai, anh thật không biết thương hoa tiếc ngọc?” Tôi xem anh xoay người bỏ đi, liền nói với anh trên hành lang vắng vẻ. Anh quay đầu lại hung hăng trừng mắt liếc tôi, nếu là không có người ngoài ở đây thì lời nói vừa rồi…, thì ánh mắt ngoan độc lúc này sẽ lập tức thăng cấp hành động xông lên kẹp cổ tôi. Tôi rùng mình một cái, người xung quanh không ai là không nhìn.

 

Lưu Uyển Tình nhìn theo bóng lưng của anh, si mê nói: “Quan Tâm, tớ chính là thích anh ấy ở điểm này, đôi khi ở sau tinh tế và tao nhã, lại mang một chút ngỗ ngược.”

 

Oh? Tôi quay đầu nhìn lại cô ấy, hóa ra cô ta cũng không phải đơn giản là háo sắc, còn nhìn ra được điều đó ah? Nhún nhún vai, cái gì cũng không nói, tôi xoa xoa cổ, cảm thấy nó cho tới bây giờ còn nguyên vẹn trên cơ thể tôi thật không đơn giản. Từ nhỏ đến lớn, Thuộc Đình kẹp tôi bao nhiêu lần? Tôi nhớ được năm anh sáu tuổi lần đầu tiên là kẹp cổ cô là đúng khi chuyện của cha nuôi được làm rõ, ngày hôm đó người lớn đều uống rượu say, hai cái đứa trẻ chơi trong phòng ngủ, nghe được cha nuôi nói “Huynh đệ, hai năm qua nhờ cậu không ít” thì anh bỗng nhiên xông lên kẹp cổ tôi, tôi lắp bắp kinh hãi, nhưng tôi không khóc, tuy rằng anh thật dùng sức, đối với chính tôi biết —— anh sẽ không tổn thương tôi. Quả nhiên, sau khi anh buông tay ra, trên cổ của tôi chỉ có dấu vết vòng tròn mờ nhạt. Sau đó khi anh có thói quen dùng kẹp cổ tôi để phát tiết cảm xúc, tôi liền nói: “Thuộc Đình, cậu liền bóp chết tớ đi. Bóp chết rồi, cậu sẽ vĩnh viễn nhớ kỹ tớ.” Mỗi lần như vậy anh đều nhìn tôi một cách kỳ lạ, sau đó lại buông tay, xoay người bỏ đi. Để lại cho tôi là cái vuốt ve cổ tôi sau mỗi lần cùng với ánh mắt mang hương vị lãnh mạc.

 

Mười ba tuổi, tôi đã nói với anh rằng tôi yêu anh. Còn nhớ rõ lúc đó anh cười đến thực khoa trương, “Phải không? Tiểu Ác Ma cũng sẽ yêu ah?” Thuộc Đình chưa bao giờ nghĩ tôi là thiên sứ, tôi cũng vậy không phải là Thiên Sứ của anh, tôi chỉ là tiểu Ác Ma của anh, anh đã nói mớ trong giấc mơ như vậy. Sự đáng yêu này không được, thì có thể buông tay được không? Ác Ma cũng tốt, Thiên Sứ cũng thế, nếu như có thể gần nhau, cho dù vào Địa Ngục tôi cũng nguyện ý cùng anh một chỗ. (theo mình tra và tự nghĩ thì cô định dùng sự đáng yêu của mình để quyến rũ anh^^ nhưng ko được thì có nên buông tha hay ko?)

 

Cách kỳ thi đại học ba tháng, tôi rất tự tin. Thuộc Đình vẫn như cũ đứng thứ nhất, tôi đã nom nem gần tới vị trí thứ hai, Nhạc Nguyệt cũng lọt vào trong danh sách mười người, nếu môn toán không có quá khó như vậy, thi vào trường đại học lại thập phần an tâm hơn. Trước kia tôi vẫn muốn, nếu môn toán của tôi giỏi hơn, tôi sẽ vượt qua Thuộc Đình. Nhưng sau ba năm, cẩn thận quan sát, tôi mới biết được tôi thật sai lầm rồi —— Thuộc Đình rất gian xảo đi, anh đắn đo suy nghĩ thành tích của mình rất chừng mực, anh sẽ không bao giờ có điểm nhiều hơn so với vị trí thứ hai. Giống như bạn thấy rõ người trước mặt bạn chỉ là nhanh hơn một bước, bạn cố sức chạy, nghĩ rằng tôi có thể vượt qua anh ta, nhưng lại không biết anh ta cũng đồng thời bước một bước dài hơn, hoặc nhiều hơn bạn rất nhiều. Vì thế tôi ngày càng tin tưởng anh so với tôi còn là một Ác Ma tồi tệ hơn nhiều.

 

Nhạc Nguyệt nói: “Quan Tâm, kỳ thật Thuộc Đình mới là người thâm tàng bất lộ (1), so với anh ấy, cậu gặp phải sư phụ rồi.” Tôi cho cô ấy ánh mắt “Cậu biết rõ trái tim tớ mà”. Cô ấy biết tôi yêu Thuộc Đình, nhưng cô ấy không biết rằng tôi đã yêu anh hơn mười năm. Đôi khi tôi thậm chí cũng không tin rằng tôi đã yêu một người lâu như vậy.

(1) thâm tàng bất khả lộ:  giấu kín, không để lộ bản chất

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+