Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Đem Hạt Giống Tình Yêu Căm Vào Máu – Chương 47 + 48 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

CHƯƠNG 47

 

Ở nước Anh ngày trôi qua rất nhanh, nhưng tôi không vui vẻ gì. Tôi nghĩ về Thuộc Đình nghĩ đến hàng đêm nước mắt đều làm ướt gối. Trước kia lúc còn trong nước, tuy rằng không phải hàng đêm cùng ngủ, nhưng ít nhất tôi mỗi ngày đều nhìn thấy anh. Mà nay, tôi hàng đêm mơ thấy anh, nhưng như thế nào cũng không cảm giác được nhiệt độ của thân thể anh.

 

Gọi điện về, tôi cũng không hỏi những chuyện có liên quan của anh và Tiểu Bình. Nhưng Thuộc Đình cũng có gọi điện, anh nói: “Quan Tâm, em được lắm, em cũng can đản lắm, dám đánh thuốc anh. Nếu không phải anh biết em không có mưu đồ gì với anh, đừng nói em có đang ở nước Anh, thậm chí em có chạy đến Sao Hoả, anh cũng sẽ đuổi theo tính sổ với em.”

 

Sau đó chúng tôi đều dựa vào E-mail để liên lạc, Thuộc Đình viết rất nhiều mail cho tôi, đây là tôi bất ngờ nhất. Có một lần, trong thư anh nói: Tâm Tâm, em biết không? Hiện tại anh cũng đã bắt đầu trồng một cây hoa tình yêu, anh nghĩ, anh cũng sẽ biết nó có màu gì rồi.

 

Đóa hoa tình yêu của anh là vì Tiểu Bình mà gieo xuống, tôi đã ở nước Anh xa xôi rồi mà còn vì anh đau lòng, còn muốn thấy anh trồng một loài hoa tình yêu thuộc về bọn họ. Cho nên tôi không đáp lại anh, dần dần cũng không chịu đọc thư anh gởi, nhưng anh cũng chưa từng từ bỏ qua. Thuộc Đình, chúng ta cũng nên chặt đứt một cách sạch sẽ được không? Chẳng lẽ chỉ bởi vì em dùng cách đánh thuốc ngủ anh, anh lại dùng cách thức này để báo thù sao?

 

Đêm đó, trong lúc hôn mê khi anh còn một chút ý thức nhợt nhạt, liền nghe được cô ấy nói về bông hoa tình yêu. Vừa nghe, tâm bắt đầu quặn đau —— vì sao, rõ ràng là cùng Tiểu Bình yêu nhau, vì sao còn có thể vì sự tuyệt vọng của cô ấy mà đau lòng? Có lẽ tình yêu không phải là loại cảm xúc như anh tưởng tưởng, có lẽ nó còn rất nhỏ bé, Quan Tâm có lẽ đã đem một hạt giống gieo vào trong máu của anh. . . . . .

 

Quan Tâm đi rồi, tuy rằng anh mỗi ngày đều cùng Tiểu Bình một chỗ, mỗi ngày đều nhìn má lúm đồng tiền như hoa của Tiểu Bình, thế nhưng trong lòng anh không còn tưởng tượng vui vẻ như trước nữa, cảm thấy trong lòng trống rỗng, tựa hồ mất một cái gì đó. Mỗi đêm trở lại căn hộ, nhìn căn phòng trống rỗng, bỗng nhiên cảm thấy hư không trước nay chưa từng có.

 

Ngồi phòng khách xem tivi, như theo thói quen gọi: “Tâm Tâm, làm cho anh tách cà phê đi.” Trong phòng tắm, cũng buột miệng: “Tâm Tâm, lấy cho anh khăn tắm.” Sáng sớm rời giường cũng nghĩ đến Tâm Tâm ở phòng bếp đang làm trứng ốp lếp, mặc quần áo thời điểm cũng nói: “Tâm Tâm, caravat màu lam của anh để đâu rồi?”

 

Khi cùng Tiểu Bình đi dạo phố, có đôi khi nhìn thấy cái này cái kia, đều hiện lên ý nghĩ đầu tiên là: Tâm Tâm sẽ thích. Cùng Tiểu Bình xem phim, cũng sẽ lựa chọn bộ phim hài mà Tâm Tâm thích nhất.

 

Khi anh phát hiện những hành động vô thức này của mình thì thật sự giật mình. Ông trời! Khi nào thì Tâm Tâm đã dung hợp vào máu mủ của anh mà anh cũng không biết? Khi nào thì bông hoa tình yêu của Tâm Tâm ở trong lòng anh đã chớm nở nụ hoa rồi? Bỗng nhiên nghĩ đến buổi sáng sớm ngày hôm đó, khi Tâm Tâm nói cho anh biết phải rời đi thì biểu tình tuyệt vọng cùng bất lực như vậy. Ông trời! Anh lúc ấy còn cho là mình đã yêu Tiểu Bình, còn ngọt ngào hạnh phúc chia xẻ với Tâm Tâm, anh thật là tên khốn mà! Anh giờ mới hiểu được vì sao mỗi lần thấy Tâm Tâm cùng Kỷ Như Hàng cùng một chỗ lại không được thoải mái, mới hiểu được nghe được Tâm Tâm phải đi thì trái tim đột nhiên một trận co rút hoá ra là mùi vị đau lòng. . . . .Trên ngực còn lưu lại dấu vết hình lưỡi liềm kia, đó là sự thoải mái duy nhất an ủi tâm hồn tịch mịch của anh, vuốt ve dấu vết kia như có thể cảm giác được độ ấm của môi Tâm Tâm.

 

CHƯƠNG 48

 

Tâm Tâm, nếu hiện tại mới gieo xuống cho em một hạt giống hoa tình yêu, có phải hay không là quá muộn? Một năm, anh cho em một thời gian năm, anh cũng sẽ dùng một năm này để xác nhận, anh có thật sự yêu em không, nếu đúng anh sẽ không bao giờ để em thoát khỏi cuộc đời anh nữa.

 

Vì để vượt qua những ngày dài tha hương, tôi điên cuồng chọn chương trình học.

 

Tôi không dám không học tập, bởi vì chỉ cần buông lỏng xuống, tôi liền sẽ nhớ Thuộc Đình, nhớ đến những ngày ở bên anh, nhớ đến chúng tôi đã từng có lúc đam mê tuyệt vời.

 

Tôi luôn luôn nói muốn xem đồng hồ Big Ben, muốn thấy dòng sông Thames, nhưng mà không có bạn đi cùng, thì dù phong cảnh có đẹp bao nhiêu thì tôi cũng chẳng có hứng thú nỗi; cũng không muốn đi dạo phố, lo sợ sẽ lại nghĩ tới Thuộc Đình, sợ bản thân mình nhịn không được liền bỏ trở về quấy rầy anh và Tiểu Bình, đành phải càng liều mạng học tập.

 

Ăn no mặc tốt, thế nhưng người lại càng ngày càng gầy. Không biết từ lúc nào, tôi bắt đầu ghét ăn, thấy cái gì đều muốn buồn nôn, sáng sớm lúc thức dậy trước tiên sẽ vội vã  tới phòng tắm nôn một phen, sau đó nhìn mình trong gương: tái nhợt, gầy yếu, một chút tinh thần cũng không có.

 

Bắt đầu có hiện tượng ngất xỉu, mặc dù không lâu, nhưng số lần càng ngày càng nhiều. Tôi đem triệu chứng nôn mửa cùng chóng mặt tự tổng hợp lại, tự mình đưa ra kết luận: tôi bị thủy thổ bất phục (1). Mà cách khắc phục bệnh này chính là cố gắng thích nghi hoàn cảnh. Nhưng mà ăn này nọ đều nôn ra, lúc nôn lại nghĩ đến Thuộc Đình, nghĩ đến nếu không vì anh, tôi sẽ không chạy đến này tha hương làm một người khách qua đường.

(1) thủy thổ bất phục: không thích nghi được với môi trường sống

 

Lại mất hơn hai tháng sau, tôi phát hiện ra mình bắt đầu béo lên, thậm chí là có bụng. Có phải vì từ khi đến nước Anh không có vận động? Ngày hôm đó, ở thư viện đang tìm một vài tài liệu có nói đếnSử thi Homer, ngồi xổm ở kệ sách thấp nhất giá tìm kiếm, thì lúc cầm quyển sách kia đứng lên, thấy trời đất quay cuồng, nhìn đến trên đầu toàn ngôi sao, sau đó lập tức té xuống đất. . . . . .

 

Khi tỉnh lại ở bệnh viện, là bạn học trong thư viện đưa tới. Tôi có một chút chưa rõ tình huống, còn cho là mình còn đang ở quê hương, khi thấy một cô bác sĩ mắt xanh tóc vàng nói bô bô một đống, một lúc lâu còn tưởng mình đang nằm mơ, sau đó mới ngây người nghĩ đến tôi đã ở nước Anh được bốn tháng rồi.

 

“Cô gái, chúc mừng cô, cô mang thai hơn mười sáu tuần rồi.” Bác sĩ cười nói, “Em bé của cô sẽ rất đáng yêu đấy.”

 

Tôi nghĩ mình còn đang nằm mơ, mà trong giấc mơ cô y tá thật tốt bụng, cô ấy nói cho tôi biết tôi đang mang thai. Tôi thật muốn khóc, mang thai nha, không phải cái gì khác, là mang thai! Tôi cùng Thuộc Đình công khai hoặc bí mật ở cùng nhau nhiều năm như vậy, tôi thậm chí trứng chưa nở, mà hiện tại tôi ra nước ngoài rồi, thì có người nói tôi đã mang thai!

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+