Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Đêm nay bao giờ sáng – Chương 03-04 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

CHƯƠNG 3

Dịch: rainyalice

 

 

Chủ nhiệm bộ phận khai thác vỗ vỗ văn kiện, “Bản thân sản phẩm không có vấn đề gì, kỳ này chất lượng loạt SA tuyệt đối không cần nghi ngờ!”

“Còn về phía tuyên truyền?”

“Cao hơn sản phẩm cùng kỳ 20%. Kinh phí lớn không có lý gì gặp phải trở ngại này!”

“Tình hình doanh thu kém là chuyện không cần bàn cãi!” “Đó là việc của bộ phận tiêu thụ! Sản phẩm từ lúc khai thác đến khi sản xuất cũng không có vấn đề gì, chuyện này mọi người đều quá rõ!”

“Bộ phận tiêu thụ chỉ là một con kênh, tình hình tiêu thụ tốt xấu gì đều quyết định bởi chất lượng của chính sản phẩm!”…

Người đàn ông ngồi tại ghế chủ trì thần thái lãnh đạm, tự mình phê duyệt những văn kiện hoàn toàn không liên quan đến cuộc họp lần này, anh thực sự không muốn phí thời gian vì mấy cuộc thảo luận đùn đẩy trách nhiệm kiểu đó, tháo gọng kính viền vàng xuống, “Phó giám đốc Lâm, anh thấy thế nào.”

Lâm Tiếu Tuyển bị thanh âm lãnh đạm đột ngột vang lên đưa hồn trở về, ngây ra một lúc, cầm văn kiện trên bàn lật như bay, “Trường hợp này…” Trên thực tế hắn vẫn đang lạc vào cõi thần tiên, tối qua chị Thụy gửi tin nhắn báo rằng chị Lạc đã trở về từ Mỹ, với tính cách e sợ thiên hạ chẳng đủ loạn của chị Thụy, sư huynh hẳn phải là người đầu tiên biết việc này chứ, thế thì, tại sao sư huynh còn có thể điềm nhiên ngồi ở đây, như không có chuyện gì xảy ra?

Nét mặt lãnh đạm của người đàn ông không một gợn sóng, cầm một tập tài liệu khác trên bàn tiếp tục phê duyệt, “Giám đốc Trần, anh nói xem.”

Trần Huy sửng sốt, liếc mắt qua Lâm Tiếu Tuyển, “—- Theo số liệu thì thấy, loạt nước hoa SA kỳ này có thể ví như một phiên bản của kiểu mẫu thất bại, lợi tức sau khi chúng ta bỏ ra một lượng vốn lớn về người và của chỉ nắm được 67.5% của loạt sản phẩm SA thế hệ trước. Suốt hai năm bộ phận khai thác và bộ phận tiêu thụ tương đối hao hụt không kém nhau mấy, thất bại có nhưng không rõ rệt. Tuy nhiên, khoản chi của bộ phận tuyên truyền trong điều kiện tiên quyết đạt 40% trên diện rộng, lợi nhuận lại chỉ tăng 3%, mà hơn 70% chi phí tuyên truyền lại dùng vào quảng cáo.” Trần Huy ý bảo trợ lý bên cạnh mang tư liệu đến phát trên bục.

… Phòng tắm tinh xảo, vải mành sợi bông nguyên chất, người con gái nửa thân trần đưa lưng về máy quay… “Đây là một trong số những đoạn quảng cáo chủ đạo của SA, những cái khác không khác là bao, tổng kết lại đúng là loạt quảng cáo SA ngày càng trở nên hoàn thiện hơn, tôi không biết vì sao S&G chúng ta còn có thể phạm phải loại lỗi nhỏ này. Loạt SA kỳ này nhằm vào hương thơm thanh nhã dành cho phụ nữ dưới 25 tuổi, bốn kiểu tạo hình đều mang sắc thái tươi sáng thuần khiết mà giới trẻ yêu thích, mùi hương cũng thiên về kiểu thanh nhẹ hồn nhiên. Nhưng quảng cáo lại tự dựng lên vẻ quyến rũ ướt át. Tác dụng của quảng cáo đối với sự thành bại của sản phẩm trong xã hội ngày nay vô cùng quan trọng, 99% mong muốn mua hàng hóa của người dân chịu ảnh hưởng từ quảng cáo, quảng cáo thất bại ấn tượng đầu tiên về sản phẩm của mọi người sẽ kém, mà hậu quả đó sẽ khiến người tiêu dùng  trong lúc mua hàng vô thức nảy sinh sự bài xích đối với sản phẩm, muốn sửa chữa triệt để, trên thực tế không khả thi lắm, vì vậy, tôi thấy SA kỳ tới cần chú ý sắp xếp quảng cáo.”

“Còn vấn đề gì không, nếu không có, vậy chủ nhiệm Vương, ông có thể trở về viết bản báo cáo.” Đóng một phần văn kiện vừa duyệt xong, xoay người bước ra.

“Sư huynh!” Lâm Tiếu Tuyển đuổi theo.

Mạc Hoành ngừng bước, ý bảo hai trợ lý bên cạnh đi trước.

Lâm Tiếu Tuyển úp mở hồi lâu, “Sư huynh, anh… hôm qua có nhận được, tin nhắn quái lạ nào không?”

“Ví dụ?”

Lâm Tiếu Tuyển quả thật không có năng lực tìm ra chút manh mối nào trong thanh âm lạnh nhạt cùng khuôn mặt như núi băng ấy, sờ sờ cổ chỉ đành cười cười, “Không có ạ, em chỉ hiếu kỳ, hỏi bâng quơ vậy thôi, học trưởng đừng để tâm, ha ha.”

“Trước bảy giờ mang tài liệu của SUM đến cho tôi.” Hai tay đút túi quần, xoay người tiến về văn phòng.

 

 

CHƯƠNG 4

Dịch: rainyalice

 

Lúc Lạc Trăn chạy đến Thẩm gia, Thẩm Hạ Thụy đang lựa quần áo trong phòng, cô ấy bày tất cả quần áo ra sàn so sánh từng cái một, Lạc Trăn nhìn cô gái đang bày hàng rong trước mắt, khó hiểu thắc mắc, “Không phải chỉ đi dạo thôi à, có cần phải thế không hả mày.”

Sau này Lạc Tăn mới biết, đúng là vô cùng cần thiết.

Bởi vì mục đích chủ yếu ra ngoài hôm nay của Thẩm Hạ Thụy chính là trả thù Lạc Trăn, mà quá trình này cực kỳ cần sự hỗ trợ của một bộ đồ dũng cảm có tính năng dính đồ ngọt có thể giặt sạch, dính đồ trang điểm có thể lau hết, thay lên thay xuống không để lại nếp nhăn v.v… Lạc Trăn ban đầu còn ngây thơ chưa nhận ra, cho đến khi —- mua một hộp Hagen Dazs nhỏ cô ta vẫn không chịu sống chết đòi một thùng lớn, lướt qua quầy Arden hết vòng này đến vòng khác, mua quần áo cũng khiêm tốn chỉ vào Dolce & Gabbana, Dior, Burberr, hầy, đây chính là đạo hạnh, coi tâm tư kia xem, đến nhện cũng chẳng tỉ mỉ như thế.

Không thể không khâm phục thủ đoạn báo thù cao siêu của đồng chí Thẩm, nào giống phục thù viết trong tiểu thuyết, khiến người ta đau khổ mình càng đau khổ hơn.

Vì thế Lạc Trăn lúc này vô cùng đau khổ liếc nhìn Thẩm Hạ Thụy vô cùng vui sướng, “Em nói chị này…” Vừa mở miệng, Thẩm Hạ Thụy đã kín đáo đưa tay vỗ vỗ vai Lạc Trăn, ẩn ý sâu xa, “Lạc Trăn, làm người chính là phải trọng lương tâm đó.”

Đây vốn là lời Lạc Trăn muốn nói, kết quả bị Thẩm Hạ Thụy thong thả nói ra.

Lạc Trăn cắn răng, “Xin chị hãy kiên trì nỗ lực.”

Ba tiếng sau, người nào đó đã thoái hóa thành động vật lưỡng thê lom khom bò đi.

Thẩm Hạ Thụy quay đầu liếc cái xe kéo sức người kia, cảm thấy tinh thần và cơ thể cũng đã đủ ác, bèn khai ân ban xuống, “Tiểu Lạc, vì sự cần cù cả một buổi sáng của mày, chị đây quyết định mời mày ăn trưa.”

Lạc Trăn vừa nghe tí rơi nước mắt anh hùng ngay tại chỗ.

Sau cùng Thẩm Hạ Thụy bồi thêm câu, “Trước khi ăn cơm mày cho tao mượn tiền đã.” Theo quan niệm của Thẩm Hạ Thụy, mượn có nghĩa là cầm luôn, không cần trả.

Lạc Trăn khóc không ra nước mắt.

Cuối cùng, Thẩm Hạ Thụy lại đưa Lạc Trăn đến quán ăn của bạn cùng lớp đại học với họ mở ra – Quất Tử, Lạc Trăn khi đó vẫn thấy hoảng hốt, vì trong ấn tượng của cô Quất Tử này là một đứa tùy hứng nông nổi, trước tiên mặc kệ có rắc rối vẫn xông xáo ra ngoài lập nghiệp, nhưng chí ít ở ngoài xông xáo thế nào cũng được

Kết quả bắt gặp sắc mặt dâu thảo vợ hiền của cô bạn ngang bướng này đang đun cà phê,

Quất Tử trông thấy Lạc Trăn cũng hoảng hốt.

Cuối cùng hai người đều vượt lên.

Quất Tử tên thật là Trần Quất Nhã.                               

Quất Tử đun hai tách Lamshan [1] cho mình và Thẩm Hạ Thụy, rót cho Lạc Trăn một cốc nước lọc, Lạc Trăn trong lòng tủi thân một phen, cảm thấy mình chẳng qua xuất ngoại mới hai năm, có cần thiết phải như thế không?

Quất Tử cười nhạt, “Sao thế tiểu hải quy [2], không ngờ rót cho cậu cốc nước cậu vẫn chưa hài lòng sao.”

“Hài lòng hài lòng.”

—-***—-

[1] một loại cà phê Trung Quốc.

[2] ý chỉ những người ở nước ngoài trở về tổ quốc.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+