Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Đêm nay bao giờ sáng – Chương 05-06 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

CHƯƠNG 5

Dịch: rainyalice

 

Ba cô gái, một bàn thức ăn, tán chuyện núi non mãi đến bốn giờ chiều, muốn có cả ngọn núi cũng nên nhìn xuống đáy chứ.

Lúc đó chuông điên thoại vang lên, là Lạc Lăng.

Tên nhóc con vừa mở miệng đã kêu chị à chị đang ở đâu.

Lạc Trăn suýt nữa thì buột miệng gọi anh trai, “Em trai yêu dấu à tìm chị có việc gì thế?” Nói xong não bộ Lạc Trăn xoay chuyển một cách nhanh chóng, Lạc Lăng bên kia giả dối gọi chị tám phần là có ba cô bên cạnh, cũng chính là ba tìm cô có việc.

“Ba kêu chị để dành bữa tối lại, chút nữa có một bữa tiệc.”

Đây là giọng điệu của học sinh tiểu học á, quá già dặn, Lạc Trăn đằng hắng, “Được rồi.” Đang muốn cúp máy, Lạc Lăng ở đầu kia hét lên, “Lạc Trăn chị đang ở ngoài phố đấy à?” Lúc cu cậu nói thế, ý nghĩ duy nhất của Lạc Lăng chính là ba cô đã đi xa rồi.

“Đúng thế sao nào?”

“Chị đến hiệu sách tìm cho em đáp án tham khảo bài tập hè lớp năm, một quyển ngữ văn, một quyển số học lấy cả cho em, đừng quên đấy…”

Lạc Trăn cười lạnh cắt ngang lời người nào đó đang lên mặt sai bảo, “Trưởng thành chút đi, anh Lạc!” Cúp máy.

“Hoàng tử nhỏ nhà mày à?”

“Ừ, chính là cái bánh khô ấy. Này Quất Tử, bọn tao cũng phải về nhà đây, có thời gian lại trò chuyện nhé.”

Lạc Trăn và Thẩm Hạ Thụy đứng dậy đi ra đúng lúc Ngôn Thâm bước vào, người này là tình nhân của Quất Tử, hai người từ cấp ba đã hòa làm một, Lạc Trăn cứ nghĩ mãi không hiểu, vì sao bọn họ đến giờ vẫn chưa chia tay, đã tám năm rồi, không phải có cái gọi là cái dớp bảy năm sao, tám năm rồi vẫn có thể đảo ngược như vậy cũng coi như một loại cảnh giới.

Nhưng con người Ngôn Thâm quả thực rất dễ chơi, trước đây, lúc Quất Tử hẹn hò bên ngoài Thẩm Hạ Thụy và Lạc Trăn đều theo sau ăn ké, Ngôn Thâm có hận đến nghiến răng cũng đành chịu, vì một khi hắn muốn cản người, hai em yêu nghiệt này sẽ giật dây bạn gái hắn theo bọn họ tay nắm tay trở về ký túc xá. Vì thế về sau Ngôn Thâm mới nghĩ ra một cách hiệu quả, lợi dụng nguyên lý hấp dẫn khác phái, kéo hai tên bạn cùng phòng hỗ trợ. Một trong đó chính là bổn đại tài tử quản lý kiêm bạch mã hoàng tử chốn sân trường kiêm mỹ nam tử cả người kiêm số “tử” – Mạc Hoành.

Lạc Trăn cùng Mạc Hoành biết nhau cũng chính là nửa học kỳ sau đó.

Khi ấy Lạc Trăn vừa ăn xong một thùng kem, sau đó kéo bàn tay nhỏ xíu của Quất Tử lắc qua lắc lại, “Người ta muốn ăn ô mai, ô mai, ô mai.” Đương nhiên câu này dành cho Ngôn tạp dịch nào đó nghe.

“Tôi đưa bạn đi.” Giọng nói rất hờ hững.

Lạc Trăn quay đầu, sau đó, tâm hoa nở rộ.

Đây là lần gặp gỡ đầu tiên giữa họ, về cơ bản không có chút sắc thái lãng mạn nào hết.

Ngôn Thâm khi thấy Lạc Trăn cũng ngây ra một cách rất khuôn sáo, Lạc Trăn tự đánh giá mình rốt cuộc có biến thành quỷ thật không, ai nhìn thấy cô cũng đều sững sờ.

“Sao nào, hai năm không gặp không nhận ra tôi à?”

Ngôn Thâm cười nhạt, “Hừ!” Hừ xong đi thẳng vào tiệm ăn, sạch sẽ nhanh gọn.

Lạc Trăn sững người, sau đó xé cuốn lịch bên cạnh ném về bóng lưng xa dần, trúng rồi, xoay người bỏ đi, cũng sạch sẽ nhanh gọn.

Thẩm Hạ Thụy đuổi theo, “Mày cũng hơi bị ác đấy, tao nghe đã thấy đau phải biết.”

“Mày vẫn quan tâm đến hắn à.”

Thẩm Hạ Thụy cười đến tuyệt tình, “Quan trọng là sau này ăn cơm gặp rắc rối.” Ngừng một lát, “Vẫn còn tức giận à?”

“Tao chả giận, hắn trước giờ chẳng vừa mắt tao.” Dừng bước, Lạc Trăn mỉm cười, “Năm đó lúc tao và Mạc Hoành hẹn hò, chẳng phải hắn là người phản đối dữ nhất sao.”

Thẩm Hạ Thụy vừa nghe Lạc Trăn chủ động nhắc đến Mạc Hoành, trở nên kích động, hai ngày trước không dám nói giờ phun ra hết, “Mạc Hoành à mày cũng không biết —-“

Lạc Trăn nghe xong cảm thấy buồn cười, “Tao không biết.” “Đừng có chặn lời tao, lúc mày mới sang Mỹ ấy, hắn cả tháng chẳng nói chuyện với ai, bình thường đã ít lời, khi đó dường như  biến thành người câm.”

“Có gì lạ đâu, thiếu niên dậy thì đều như thế cả, mày xem cái bánh khô nhà tao ấy, còn chưa đến kỳ, lúc nào cũng giở trò thâm hiểm.”

“Mày phải tận mắt thấy sẽ không nói như vậy, này này này, Lạc Trăn, hắn chính là vì mày mới biến thành cái bộ dáng như thế biết không hả? Mày còn không biết ngượng đứng một bên châm chọc hả!”

“Ngại quá ngại quá.”

“Còn nữa còn nữa, hắn trước đây lười nhác đến mức nào mày là người rõ nhất, nhưng về sau, có mấy lần tao tìm Tiểu Tiếu đến thăm hắn, thực sự rất khó tưởng tượng ra con người hắn —- đang liều mạng với công việc! Đây có lẽ chính là cái gọi là dùng cái này để tê liệt cái khác.”

“Này này này, nỗ lực kiếm tiền nuôi gia đình, một thanh niên tốt đó.” Thẩm Hạ Thụy liếc sang bên cạnh, “Còn có một lần, cảm xúc ấy thật sự rất sâu đậm, tao va phải hắn trong quán bar, cũng may là gặp được tao, chút tửu lượng ấy của hắn nói thật là quá kém, bên cạnh có bao nhiêu yêu tinh đang đợi hắn ngã xuống, chậc, tao lôi được hắn từ trong đó ra, lúc đó hắn trốn trong một góc nôn thốc nôn tháo, nôn mãi nôn mãi, nôn xong đứng dậy lảo đảo đi, tao thấy bất an, bèn gọi Tiểu Tiếu đến đưa hắn về, còn nữa, còn nữa…”

Lạc Trăn cắt ngang, “OK OK, rốt cuộc mày muốn nói gì.”

Thẩm Hạ Thụy trầm mặc, “Mày hủy hoại một đóa hoa của tổ quốc.”

Thật lâu sau, Lạc Trăn mới khẽ cười, “Hạ Thụy, hình như mày đã quên, người muốn chia tay không phải là tao.”

CHƯƠNG 6

Dịch: rainyalice

 

Lạc Trăn về đến nhà, ba cô đang ngồi đợi trong phòng khách.

“Ba, con đi thay quần áo trước đã nhé.”

Chạy rầm rầm lên lầu, vừa lên đến hành lang đã trông thấy một ông thần giữ cửa, thần giữ cửa mắt thấy cô, khí thế hùng dũng xông lên, “Lạc Trăn, sao chị có thể đối xử với em như thế!”

Người trẻ tuổi đúng là hành sự bồng bột, Lạc Trăn vỗ vỗ đầu nó, “Hôm nay chị không có tinh thần cùng em tán dóc, ngoan, đi đào mìn đi nhóc.”

Nhưng Lạc Lăng lại có, “Chị đừng đánh trống lảng! Em hỏi chị, sao ban nãy chị cúp điện thoại của em! Cúp điện thoại người khác là hành vi không lịch sự, thầy giáo tụi em đã nói, trừ phi đối phương chào tạm biệt hoặc muốn chào tạm biệt mới được cúp máy, nếu chị đang nói chuyện với người ta mà cúp rụp máy sẽ dẫn đến hiểu lầm không cần thiết, chị… Lạc Trăn!! Chị, sao chị lại khóc!? Này, em chỉ bâng quơ vậy thôi mà… chị đừng khóc nữa! Ơ, Lạc Trăn… vậy, vậy… nếu chị thích cúp điện thoại người ta thì cứ cúp đi không sao cả! Thật đấy, thầy giáo của chúng em nói càn thôi! Cúp máy người khác thật ra cũng chẳng có gì to tát, bình thường em vẫn hay cúp điện thoại của Thần Thần mà… Lạc Trăn, trời ạ… chị đừng khóc nữa!!…”

Lạc Trăn khóc xong cực kỳ lanh lẹ chạy đi rửa mặt thay đồ gọn gàng rồi xuống lầu, Lạc Lăng thì bị dọa trốn trong phòng mình ngồi khóc, xem chừng hai ngày tới sẽ không thấy cậu nhóc.

Lạc Vĩ Minh nói muốn giới thiệu cô cho một người, công việc thực tập chính là làm trợ lý cạnh anh ta.

Lúc tới Hoa Thành người nọ đã ở đó rồi, Lạc Trăn vốn tưởng người ba cô giới thiệu chắc cũng phải đứng tuổi, hóa ra lại là một thanh niên, trông cũng khá khôi ngô phong độ, động tác nhanh nhẹn.

Người thanh niên trông thấy Lạc Vĩ Minh rất khách khí đứng lên chào bí thư Lạc.

Lạc Vĩ Minh giới thiệu, “Đây là Lạc Trăn con gái tôi, cậu giúp tôi dìu dắt nó hai tháng nhé.” Khẩu khí qua tai Lạc Trăn giống như lời gửi gắm.

Người nọ cười cười gật đầu, sau đó tự giới thiệu với Lạc Trăn, “Hạ Thiên Liên.”

“Liên trong liên hoa [1]?”

Khẽ cười, “Đúng vậy.”

“Hì hì, xin chào xin chào, Hạ tiên sinh, rất vui được gặp anh, sau này mong hãy chỉ giáo nhiều hơn.” Lạc Trăn nói một cách chững chạc, trước mặt người nói tiếng người, trước mặt quỷ nói tiếng quỷ, chủ yếu là do ba đang ở đây nên nói chuyện khôn khéo một chút.

Sau đó Lạc Vĩ Minh nghe điện thoại xong có việc đi trước, lúc đi nhân tiện thanh toán luôn.

Lạc Trăn vừa thấy ba đi một cái lập tức trở về với bản tính, vốn đang ăn nhỏ nhẹ chậm rãi, giờ ăn lấy ăn để mấy miếng to, cũng là do đói quá, ban nãy khóc hết cả sức.

Hạ Thiên Liên thảnh thơi uống cà phê, hắn vốn không định tới để ăn cơm, “Anh có thể gọi em là Lạc Trăn chứ.”

“Đương nhiên, anh là sếp của em, thích gọi thế nào thì gọi thế đó.”

Hạ Thiên Liên cười cười.

Tiếp đó hai người hàn huyên những chuyện đâu đâu, cũng ráng qua được một bữa cơm.

Ăn xong ra ngoài, trời đã tối đen, Hạ Thiên Liên lên tiếng, “Để anh đưa em về, anh đi lấy xe đã.”

Lạc Trăn vừa định ngăn cản, Hạ Thiên Liên đã xoay người đi, Lạc Trăn thảng thốt, thanh niên hành động thật mau lẹ.

Lạc Trăn đành đứng đợi ở cửa quán bar, nhân tiện ngắm nhìn dòng người qua lại, đến khi cô thấy chán ngán vô cùng, một chiếc xe BWM trắng từ từ tiến vào, người đàn ông mở cửa xe tao nhã bước ra.

Duyên phận quả đúng là kỳ lạ, Lạc Trăn nhìn người bước ra từ trong xe, bỗng cảm thấy nếu bây giờ mà có một cơn mưa phùn rả rích thì lại càng hoàn hảo hơn.

Vóc dáng cao cao tuấn tú chợt chấn động.

Hai người gặp nhau tựa như một cảnh phim tĩnh lặng, tựa như gió yên sóng lặng mà lại như sóng to cuộn trào.

“Mạc Hoành, em quen à?” Giọng nói đột ngột vang lên phá vỡ không gian tĩnh mịch, một cô gái trưởng thành mảnh khảnh đánh giá mối quan hệ giữa Mạc Hoành và Lạc Trăn, hiếu kỳ hai năm rõ mười.

Lạc Trăn lúc này cũng chú ý đến bên cạnh anh dắt theo một người phụ nữ, không phải người đó, chà, quả là phong phú.

“Lâu lắm không gặp.” Mạc Hoành lên tiếng trước, giọng nói nhàn nhạt.

Lạc Trăn ngẩn người, cười đáp, “Đúng vậy, đúng là đã lâu không gặp.” Lúc này Hạ Thiên Liên đã dừng xe cách đó không xa, xuống xe bước đến, “Lạc Trăn, bạn em à?”

“Ừm, cứ coi là vậy đi.” Lạc Trăn cười cười.

Cô trước giờ cũng biết co duỗi tùy tình thế, “Đi thôi. Đừng làm phiền họ.” Nửa câu sau là nói với Mạc Hoành.

Lạc Trăn hơi gật đầu với cô gái bên cạnh Mạc Hoành, coi như phép lịch sự tối thiểu, đoạn đi về phía xe Hạ Thiên Liên.

Đây là lần gặp gỡ đầu tiên sau khi hai người chia tay, trống rỗng, chẳng có ý nghĩa, vả lại —- không còn lối thoát.

—-***—-

[1]: hoa sen


 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+