Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Đêm nay bao giờ sáng – Chương 19-20 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

CHƯƠNG 19

Dịch: rainyalice

 

Ngày hôm sau mơ mơ màng màng tỉnh lại, mắt nhắm mắt mở, theo thói quen cào loạn tóc muốn ngồi dậy, một giây sau, bên eo truyền đến một phần lực khiến cô lại một lần nữa rơi vào lồng ngực ấm áp phía sau, Lạc Trăn ngây ra, cúi đầu nhìn vòng ôm quanh eo mình, trong đầu “Ầm” một tiếng, hoàn toàn tỉnh táo.

Rất nhanh chóng xoay người hướng mặt về phía người đằng sau.

“Chào buổi sáng.” Đôi mắt thâm trầm lẳng lặng ngóng nhìn cô, hiển nhiên đã dậy trước một lúc lâu.

Lạc Trăn cảm giác người say rượu tối qua nên là cô mới đúng, nhưng tại sao lúc này cô thấy đầu đau muốn nứt ra.

“… Chào buổi sáng.” Nếu muốn bàn về chiêu cố làm ra vẻ thì Lạc Trăn cô đây xác định có thể đứng thứ ba tự cổ chí kim.

Ánh mắt hai người giao nhau giữa không trung, Lạc Trăn giả bộ trầm mặc hồi lâu, cuối cùng vẫn không chịu được cái nhìn “phức tạp” như vậy, đành vờ ho một tiếng, “Nếu anh đã tỉnh, vậy tôi…”

“Lạc Trăn…” Ngón tay không vết tích lướt qua gò má cô, “Cám ơn em tối qua đã đưa anh về.”

Động tác này khiến Lạc Trăn vô thức nhíu mày.

“Anh đi chuẩn bị bữa sáng.” Mạc Hoành cúi đầu khẽ in một nụ hôn lên khuôn mặt thanh nhã xinh đẹp kia, rồi xoay người xuống giường. Áo sơ mi màu kem nhăn nhúm mở rộng, lộ ra cả khuôn ngực, mái tóc rối xù, hơi nhếch khóe miệng tuấn tú, nom biếng nhác mà lại ngập tràn vẻ đẹp sa đọa, Lạc Trăn dám khẳng định —- anh ta tuyệt đối cố ý, cố ý lợi dụng bênh huyết áp thấp của cô, thừa dịp sáng sớm cô vẫn chìm trong mơ hồ yếu đuối mà tỏa ra gì gì đó để dụ dỗ cô, Lạc Trăn xoa xoa trán, “Mạc Hoành, ừm, tôi…” Tư thế giả tạo nhất thời cũng không bày ra được, ngay cả câu nói cũng ấp a ấp úng gần như là lần đầu tiên.

“Súc miệng trước đi, rồi xuống nhà ăn sáng, nhé?” Tao nhã cúi người khẽ hôn một cái, môi kề môi.

Lạc Trăn hoàn toàn hóa đá.

Sau khi Mạc Hoành đẩy cửa ra ngoài, Lạc Trăn vẫn ngồi trên giường hóa đá như trước, lần này đúng là bị anh ta làm cho hơi rối loạn, không, phải là rối hết cả lên! Cô nào biết Mạc Hoành rốt cuộc nghĩ cái gì, bọn họ đã chia tay, hơn nữa còn chia tay đã hai năm, nhưng hành động này của Mạc Hoành vốn chính là… Vả lại tối hôm qua, cô cứ thế mà ngủ được sao!

Lăn lộn khoảng nửa tiếng cuối cùng lững thững bước ra khỏi phòng, thành thật mà nói căn nhà này của Mạc Hoành được thiết kế theo phong cách biệt thự Thụy Sĩ, trang nhã tinh xảo, mười phần thì cả mười đều ăn khớp với thẩm mỹ của Lạc Trăn, thế nên cho dù tâm trạng có suy sụp, lúc bước đi vẫn không khỏi ngắm nghía mấy lần.

Cố tỏ ra lề mề tiến về phòng bếp nơi phát ra những âm thanh nhỏ xíu, vừa chạm đến cửa đã trông thấy Mạc Hoành đang cực kỳ cần mẫn làm bữa sáng, vốn dĩ Lạc Trăn muốn tới nói với anh, “Chà tôi phải đi đây, lần sau có thời gian lại ngồi với nhau” gì gì đó, kết quả vừa thấy bóng dáng trong phòng bếp, nép vào một góc bất động tại chỗ —- hình thể xuất chúng nổi bật kia, nhân vật thanh cao tựa như thiên chi kiêu tử [1] kia, vậy mà lúc này đang cầm cái muôi, vô cùng tỉ mẩn khuấy cháo trắng trong nồi sứ.

Trước tiên chưa lo đến tình cảnh này đối với cái người xử sự dốt đặc cán mai như cô có bao nhiêu châm biếm, mấu chốt hiện giờ chính là, người đang xử lý bữa sáng kia, sao lại trông có vẻ… đầu hơi rủ xuống, hàng lông mi dài dài, bờ môi gợi cảm, sống mũi vừa phải, mà khoảnh khắc này, dường như đang nhớ lại chuyện gì đó rung động, khóe môi nhếch lên thành một đường cong xinh đẹp, có lẽ đã tắm qua, mái tóc hơi ướt, càng tăng thêm phần gợi cảm tùy hứng, quần áo cũng đổi sang một bộ đồ ở nhà thoải mái màu rêu, tuấn tú sáng sủa, mà chiếc tạp dề màu xám ôm lấy eo càng làm cho anh thêm vài phần điềm đạm nho nhã.

Lạc Trăn híp híp mắt, trong lòng tính toán, chỉ là bắt gặp một con người cao quý vốn tưởng rằng chẳng có khả năng bước vào phòng bếp lại vào đó làm bữa sáng, không thể bị sắc đẹp mê hoặc được.

“Mạc Hoành.” Gọi một cách bình thản.

Mạc Hoành xoay người lại, rõ ràng trước đó đích thực không hề chú ý đến vị khán giả đã đứng sau mình một lúc lâu, đặt muôi xuống, “Đói rồi à? Sẽ có ngay đây.”

“Tôi —- chờ bên ngoài.” Lời cô muốn nói là cái này sao?

—-***—-

[1]: Đứa con kiêu ngạo của trời.

CHƯƠNG 20

Dịch: rainyalice

 

Lạc Trăn đang ăn sáng, nhét từng miếng từng miếng vào trong miệng, mặt bàn thủy tinh phản chiếu một gương mặt cực kỳ thanh tú lại hơi đượm nỗi ưu sầu.

Ngồi đối diện với cô là Mạc Hoành vẫn dửng dưng lịch thiệp trước sau như một, ngón tay thon dài cầm đôi đũa màu bạc, tỉ mỉ gắp đồ ăn trước mặt, sau đó đặt vào trong bát cô, Lạc Trăn chẳng biết lúc này mình phải tỏ ra thế nào mới hợp tình hợp lý, thực tế cô thật sự không tìm được chút manh mối nào.

“Em trước đây vì không thích ăn sáng, nên mới hay bị bệnh dạ dày.”

Lạc Trăn sửng sốt, cười nói, “Đó đều là chuyện của quá khứ rồi.” Tuy bây giờ vẫn như vậy, nhưng cũng khách sáo lên tiếng.

Ánh mắt Mạc Hoành tối sầm lại, hồi lâu mới hỏi, “Lạc Trăn, em ở Mỹ sống tốt chứ?”

Lạc Trăn cười đáp, “Rất tốt, sao lại không tốt được, có cái để ăn để ở để chơi, chậc, còn có khi vui quên lối về.”

“Thật sao?”

“Đương nhiên, đúng rồi, bữa sáng anh làm rất ngon.” Cô không muốn nói nhiều về bản thân, cho nên dứt khoát đổi chủ đề.

“… Em thích là tốt rồi.” Trầm mặc một lát, Mạc Hoành lên tiếng, “Lạc Trăn…”

“Anh Mạc, anh có ở nhà không? Em vào nhé.”

Giọng nói trong veo cắt ngang cuộc đối mặt giữa hai người trong phòng ăn.

Lạc Trăn chấn động, quay đầu lại, một cô gái trong chiếc váy đầm màu cam đang bước vào từ cánh cửa đen —- Đường Thận Linh!

Đường Thận Linh cũng nhìn thấy Lạc Trăn, bước chân ngừng lại, “Lạc Trăn?! Tại sao… cô lại ở đây?”

Hàng lông mày đã nhíu lại, đáy lòng Lạc Trăn có thể nói là ngũ vị xáo trộn.

Nhưng cho dù có gặp phải tình cảnh xấu hổ Lạc Trăn vẫn có thể bình tĩnh như cũ, “Quả thực, tôi nên đi thôi.”

“Lạc Trăn.”

“Anh Mạc!”

Lạc Trăn xoay người, vô cùng yếu ớt lên tiếng, “Cám ơn bữa sáng của anh.” Thật ra cô bây giờ rất muốn lấy một tờ tiền đặt lên bàn, tiền trao cháo múc.

“Lạc Trăn.” Mạc Hoành tiến lên một bước, muốn kéo cô lại, nhưng Lạc Trăn khẽ khéo léo tránh ra. Cô phất phất tay, xoay người ra khỏi phòng ăn, vẻ mặt rõ ràng có ý rằng lúc này cô thậm chí không muốn nói với anh dù chỉ một câu!

Mạc Hoành đứng ngây tại chỗ, nhìn bóng hình cuối cùng cũng khuất sau cánh cổng lớn, trong mắt ánh lên một lớp sương mù, rất lâu sau đó, anh ngồi trở lại vị trí của mình, cúi đầu chậm rãi húp cháo trắng trước mặt.

“Anh Mạc…”

Không trả lời.

Lát sau, Mạc Hoành ngẩng đầu liếc cô ta một cái, “Tìm anh có chuyện gì?”

“Không, không có, em chỉ…” Đường Thận Linh nắm chặt hai tay, nhìn chằm chằm vào anh, “Anh Mạc, anh đã từng nói, anh sẽ không rời xa em.” Cô ta không biết vì sao Mạc Hoành không còn đối xử với mình dịu dàng như trước nữa, cô ta cũng không biết rốt cuộc vấn đề nằm ở đâu, hai năm nay, vẫn lạnh lùng như thế, khiến cô ta… chẳng biết phải làm sao.

Mạc Hoành đứng dậy bưng bát đũa đi về phòng bếp, “Đừng nghĩ nhiều quá.”

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+