Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Đêm nay bao giờ sáng – Chương 25-26 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

CHƯƠNG 25

Dịch: rainyalice

 

Việc phỏng vấn Lăng Cát Văn đã ra tay đương nhiên sẽ không thể không có thu hoạch, nhưng đáng tiếc Lạc Trăn lại vì chuyện dở chừng ngày hôm đó mà quên mất, hôm sau chạy về công ty không ngoài ý muốn bị cô chị nào đó nhắc mãi cả buổi sáng.

Hai ngày tới là cuối tuần, Lạc Trăn cân nhắc xem cô đích thực có nên thoát khỏi cái cuộc sống đau buồn này mà ra ngoài tiêu dao thoải mái một phen, dù mỗi ngày cô luôn trong trạng thái thong dong tự tại.

Kế hoạch đã định bay đến nhà dì bé ở Hải Nam một chuyến vào cuối tuần, du ngoạn nhân tiện thăm người thân luôn, chỉ là, kế hoạch thường không xoay kịp với biến động, chiều thứ sáu vừa mở cửa, Thẩm Hạ Thụy giống như một cái đầu tàu nhỏ xông vào căn trọ của cô, sau đó, cứ ỳ ra thế không đi! Theo cách nói của Thẩm Hạ Thụy là ba mẹ xuất ngoại ân ái, để cô ấy ở nhà một mình không yên tâm cho nên vì bảo đảm an toàn bèn bắt con bé sang nhà trúc mã ở vài ngày. Lạc Trăn nghĩ hoài không hiểu, nếu có thằng cha hư hỏng đui mù nào vào Thẩm gia, khả năng chắc chắn sẽ bị đánh chết còn nhiều hơn.

Nhưng, vứt Thẩm Hạ Thụy sang một bên không thèm nói, sau đó lại có một người đến còn khiến Lạc Trăn càng khó hiểu hơn, Đường Thận Linh!

Đường Thận Linh tới để đàm phán với Lạc Trăn, so với hai năm trước, dịu dàng hơn, nhưng điều vẫn không đổi chính là vừa bắt đầu đã rất trịnh trọng như thể chứng tỏ người nào đó là của cô ta, bộ dáng tuy nhã nhặn, nhưng hành vi lại có phần —- quá khích. Chẳng qua rất không khéo, khi đó vẫn còn một người quá khích hơn cô ta —- Thẩm Hạ Thụy!

Vì thế cuối cùng rất tự nhiên diễn biến thành cục diện như hiện tại.

Bệnh viện thành phố.

“Sao thế nhỉ, chỉ cắt vào tĩnh mạch, nếu cả động mạch cùng quây quần chẳng phải càng thú vị sao, nghĩ xem hai dòng máu đồng thời tuôn trào mà lại giống một dòng suối phun nho nhỏ nhìn đẹp hơn nhiều, tao nhất định sẽ đứng bên cạnh thu tiền.”

Thẩm Hạ Thụy đây cực kỳ coi thường mấy cái người vì chuyện tình cảm nam nữ mà muốn chết cũng không xong, trước đây lúc học trung học một nữ sinh vì chuyện quan hệ bất chính mà chạy lên tầng cao nhất định nhảy lầu, lúc đó cả trường đều nhốn nháo, giáo viên đang dạy học ở tầng dưới cứ dỗ ngon dỗ ngọt muốn lừa cô ta xuống, sau cùng ngay cả bà cô cũng gọi ra, kết quả nữ sinh kia rất quái đản, sống chết cứ ngồi trên sân thượng tầng bảy hét tôi muốn nhảy, tôi muốn nhảy, các người có nói gì cũng vô dụng, khi ấy Thẩm Hạ Thụy đương nhai kẹo cao su trong mồm hét trả lại cô nữ sinh nọ, này, mẹ nó cô rốt cuộc có định nhảy hay không hả, tôi đã đợi ở dưới này hơn nửa tiếng rồi đấy, người trẻ tuổi, hành sự phải quyết đoán, nào, để chị đây dạy cô, đầu tiên nhấc chân trái lên —- đương nhiên về sau Thẩm Hạ Thụy bị tập thể giáo viên chỉ trích, lúc đó cũng buồn cười, mấy thầy cô bị Thẩm Hạ Thụy phá rối như thế đều quây lại đối phó với Thẩm Hạ Thụy, mà sinh viên xem trò vui vốn chẳng có gì đồng tình cả, cảm thấy cô nữ sinh kia quả thực không có dũng khí nhảy xuống dưới, xem tiếp cũng chẳng thú vị, thà đi xem nhân vật làm mưa làm gió ở trường đối đầu với giáo viên thế nào còn hay ho hơn. Cuối cùng cô nữ sinh ngồi ở trên hít gió lạnh cả nửa ngày, thấy mọi người ở dưới không còn để ý đến cô ta nữa, cứ ngồi một mình cũng rất vô vị nên loạng choạng bò xuống. Sau chuyện ấy Thẩm Hạ Thụy vẫn hay chạy đi tìm cô nữ sinh nọ, chào hàng mấy loại thuốc sâu, ngọc lụa hay thuốc ngủ v.v…, cô ta vừa trông thấy Thẩm Hạ Thụy đã kêu cứu mạng, Thẩm Hạ Thụy khi đó vô cùng khó hiểu, không phải cô muốn tự tử sao, còn kêu cứu mạng làm gì.

Lạc Trăn uể oải lết đến sô pha ngồi xuống, “Tao thấy mày nhặt xác cũng chẳng khác đâu.”

Thẩm Hạ Thụy đúng là có sở thích nhặt xác thay người ta.

“Xác của cái người này Thẩm Hạ Thụy chị đây không thèm nhặt, mày nói xem, làm người sao có thể coi rẻ sinh mạng của mình như thế.”

“Đó là chuyện nhà người ta.” Tuy nhiên Lạc Trăn cũng có phần đồng tình, cái cô Đường Thận Linh này dường như có hai nhân cách, khi thì dịu dàng điềm đạm, lúc sau đã có thể kích động cực độ.

“Nói không sai.” Nhưng Thẩm Hạ Thụy vẫn không vừa mắt, tiếp tục khinh bỉ, “Con bé này đúng là không biết tự trọng, ba mẹ trong nhà cũng chẳng lo lắng, đúng là cặn bã của xã hội —-“

“Tao bảo này, mày nói chuyện chẳng thể giữ lại chút phẩm hạnh nào à, hơn nữa, nếu không phải do mày kích động cô ta sẽ làm ra mấy chuyện đổ máu này chắc?” Rõ ràng tiểu thư nhà người ta cũng chỉ đến để bày tỏ tình yêu sâu sắc của mình dành cho người đàn ông nào đó thôi, kết quả —- “Yêu hắn, yêu đến mức có thể vứt bỏ mạng sống của mình không? Vậy cô chết đi cho tôi xem.” “Có gan thì cô cắt thật đi.” “Cô không cắt tôi mặc kệ cô.”

Thẩm Hạ Thụy bốc một nắm lạc từ trong túi ra, “Ôi giời mấy lời này của chị chả nghe lọt tai được, nếu chị chịu uất ức thì Thẩm Hạ Thụy này sẽ ra tay, xì, hồi nhỏ đánh nhau rõ là còn hăng hơn cả gấu chó, giờ thấy con bé đó cầm có mỗi cái dao bé xíu đã dọa chị gái đến nhũn ra rồi à.”

Lạc Trăn hờ hững nhún nhún vai, “Vô vị.”

“Vô vị? Té ra đại tiểu thư chê người ta chỉ cầm một thanh đao nhỏ không đủ lớn à, được, lần sau tao sẽ lưu ý bảo cô ta cầm hẳn dao phay đến.” Thẩm Hạ Thụy xì một tiếng, xoay người vén góc chăn trên giường bệnh lau lau tay, “Nói thật đi Lạc Trăn, mày bảo cái con bé Đường Thận Linh này có phải não có vấn đề không, vẫn rạch lấy được.”

“Có bệnh tim, nghe người khác nói thế.” Lạc Trăn cười cười không được hăng hái lắm.

Thẩm Hạ Thụy chậc một tiếng, “Có bệnh tim không ở bệnh viện nghỉ ngơi còn ngu ngốc chạy đến nhà trọ của mày làm ầm ĩ, đúng là bệnh thật.”

“Người ta tốt xấu gì cũng là thanh mai của Mạc Hoành, mày nói chuyện chú ý một chút.” Lạc Trăn tỏ ra rất có kinh nghiệm, chế giễu.

Thẩm Hạ Thụy sửng sốt, bước về phía Lạc Trăn, nhíu mày cười nói, “Mày vẫn để ý —-“

“Tao để ý vũng máu trong phòng khách nhà tao ai đến giúp lau sạch đây.” Nói thật Lạc Trăn cũng có chút bực bội, cả một kỳ nghỉ êm ấm lại bị chuyện này phá hỏng.

Thẩm Hạ Thụy giả vờ mờ ám hắng giọng, “Hỏi một câu, trả lời thành thật, mày với Mạc Hoành còn tình cảm không?”

“Tao trước giờ luôn tự trọng.”

Thẩm Hạ Thụy cười nham hiểm khà khà hai tiếng, liếc đông liếc tây, “Mày nói xem, tí nữa mấy người Mạc Hoành đến liệu có tưởng là tụi mình hại cô ta thật không?”

“Ai mà biết được.”

Một lúc sau cửa bị đẩy ra, Lâm Tiếu Tuyển bước vào.

“Đàn chị!” Chàng trai gọi một tiếng vô cùng ngọt xớt.

“Sao lại là cậu?” Người nên đến đâu rồi?” Thẩm Hạ Thụy đi đến cửa ló đầu ra nhìn trái nhìn phải.

“Em là người không nên tới sao?” Giả bộ ngoan ngoãn sờ sờ cổ.

Thẩm Hạ Thụy giễu cợt, “Cậu nên đến á? Cậu nói cậu là ba hay mẹ của con bé này hả.”

Lâm Tiếu Tuyển đỏ bừng trong tích tắc, “Em là bạn của Tiểu Đường.”

“Chậc, đều là Tiểu Đường [1], ngấy chết đi được.”

Lạc Trăn cười hỏi, “Mạc Hoành đâu?” “Sư huynh vẫn chưa đến sao?” Lâm Tiếu Tuyển hơi ngây ngẩn, “Lạ thật, anh ấy còn rời công ty trước em một bước mà.”

—-***—-

[1]: Đồng âm với “Đường” trong Đường Thận Linh là “đường” trong kẹo, đường ngọt.

 

CHƯƠNG 26

Dịch: rainyalice

 

Ghế dài ngoài trời trong bệnh viện, vóc dáng tao nhã dựa vào lưng ghế, ngọn đèn đường chiếu lên người anh một lớp ánh sáng màu bạc lạnh lùng.

Điếu thuốc kẹp giữa ngón tay thon dài vắt thành mây mù vấn vít, khuôn mặt ẩn sau khói sương mênh mang như ẩn như hiện.

… Tao trước giờ luôn tự trọng…

Lúc Mạc Hoành bước vào phòng bệnh của Đường Thận Linh, Lạc Trăn đang cúi đầu nghịch điện thoại, nghe tiếng đẩy cửa vội ngẩng đầu nhìn, giật mình, bị gương mặt vô cùng mệt mỏi của Mạc Hoành dọa cho một trận, trong lòng không khỏi cảm thán, đôi thanh mai trúc mã này tình cảm thật tốt, không phải vẫn còn sống đấy thôi, có cần phải làm bộ như đưa tang thế không.

“Chà Mạc Hoành, tôi phải kể cho cậu rõ, mã tử [1] của cậu, tôi với Lạc Trăn chẳng làm gì cả, là tự cô ta hại chính mình.”

Mạc Hoành nhìn sang Lạc Trăn đang cúi đầu nghịch điện thoại trên ghế sô pha, “Tôi biết.”

“Biết à? Vậy thì tốt quá! Ha, tôi rất thích những người biết lý lẽ, hơn nữa —-“

Lạc Trăn đứng dậy bước đến bên cạnh Thẩm Hạ Thụy ngắt lời cô ấy, nhưng lại nói với Lâm Tiếu Tuyển, “Tiếu Tuyển, chị mời cậu ăn cơm.” Sau đó phải báo đáp giúp cô lau sàn nhà.

Mạc Hoành nhìn một đám người đi ra, đi đến chỗ sô pha Lạc Trăn đã ngồi một khắc trước, ngồi xuống, thật lâu sau, ngẩng đầu nhìn về phía Đường Thận Linh đang say ngủ nằm trên giường bệnh, tia giá rét đông cứng lại trong con ngươi.

Chủ nhật Lạc Trăn dành thời gian về nhà một chuyến, dẫu sao Hải Nam cũng không đi được, dứt khoát hy sinh một chút cùng Lạc phu nhân bồi dưỡng tình cảm, kết quả lại bị đuổi ra, câu chuyện là thế này, khi đó Lạc phu nhân bắt đầu trước, “Mai là ngày mùng một tháng tám!” “Thế thì sao ạ?” “Ngày thành lập quân đội chứ sao!” “Thế thì sao ạ?” “Chúc mừng chứ còn gì nữa!” “Thế thì sao ạ?” “Mua con gà nướng!” …

Đương lúc Lạc Trăn nhất thời vẫn chưa hiểu quan hệ nhân quả, Lạc phu nhân đã chuyển đề tài, ý tứ sâu xa kể, “Nhớ năm ấy, hồi đó cải cách mở cửa.” Nội dung cùng với ý nghĩa của cải cách mở cửa kể hết một lượt, Lạc Trăn thầm nghĩ trình độ này có thể đi thi đại học được rồi. “Thời ấy của chúng ta, hai sáu tuổi, hai sáu con có biết bao hàm ý nghĩa gì không? Đã có rất nhiều người làm mẹ trẻ con rồi đấy! Lạc Trăn, không phải mẹ trách con, mẹ để con chuyển ra ngoài chính là hy vọng con có thể dụ dỗ được một cậu trai rồi gả cho nó, Lạc Trăn, con cho mẹ ôm cháu trai đi mà.”

Lạc Trăn hoàn toàn không hiểu tại sao vị Lạc phu nhân này có thể từ gà nướng mà kể sang cháu trai, giữa chúng chẳng có tí liên quan nào cả. Lạc Trăn cười cười lên tiếng, “Vậy mẹ cứ mua một con gà nướng ôm vào lòng như ôm cháu trai nha.” Âm cuối chứ “Nha” còn kéo vào đến tận trong nhà, Lạc Trăn đã một mình đứng ở ngoài rồi!

Lạc Trăn đứng bên ngoài khoảng năm phút, chỉ cảm thấy ngay cả một con gà nướng mình cũng chẳng bằng, trong lòng chán nản vô cùng.

Cuối cùng người nào đó cực kỳ thê lương trở về nhà trọ.

Theo thói quen, lúc phiền muộn cô đem tất cả ga giường ném vào bồn tắm, sau đó vừa giẫm vừa đạp, xả hết giận ra, đầu đĩa CD phát ra thứ âm nhạc ầm ĩ, thích hợp để khuếch trương điệu múa cuồng loạn của riêng mình.

Đợi đến khi Lạc Trăn hớn hở bước ra từ phòng tắm, sắc trời đã sẩm tối, tắm rửa xong bèn lên giường đi ngủ, còn Thẩm Hạ Thụy cứ ngồi chơi trò chơi trong phòng khách, hò hét không ngừng.

—-***—-

[1]: Thẩm Hạ Thụy gọi “mã tử” có 2 nghĩa: 1 là trúc mã, bạn gái. 2 là có ý mỉa mai.


 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+