Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Đêm nay bao giờ sáng – Chương 29-30 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

CHƯƠNG 29

Dịch: rainyalice

 

Trở về nhà trọ lục tung tất cả chăn nệm đem đi giặt hết một lượt, lao động chân tay đúng là tiêu hao năng lượng, sau nửa tiếng cơ bản đã tiêu hóa sạch bữa cơm Hạ Thiên Liên mời, hơn nữa còn tiêu hóa hơi bị quá độ, lục tủ đồ ăn phát hiện chỉ còn mấy hộp kẹo cao su, bóc mấy cái nhét vào miệng, càng nhai càng đói, mở tủ lạnh, lại đầy ắp, nhưng toàn là nước lọc rượu bia, Lạc Trăn nghĩ ngợi một giây bèn vơ lấy túi xách chìa khóa, quyết định ra ngoài mua đồ.

Siêu thị tiện lợi 24h, Lạc Trăn đẩy xe hàng đến trước quầy đông lạnh chọn sữa chua, thật ra trước đây cô không thường ăn sữa chua, vì nguyên tắc cả nhà Lạc phu nhân đều khỏe mạnh mỗi ngày nên bị ép ăn trong nửa năm, Lạc Trăn phát hiện, có một vài thứ một khi đã thành thói quen thì rất khó bỏ, thích hay không cũng chỉ là thứ yếu.

Lúc xách một túi đồ ăn bước ra từ siêu thị, ngoài trời đã đổ mưa! Hơn nữa còn mưa rất lớn, Lạc Trăn không khỏi giật mình, cơn mưa mùa hạ đúng là nói đến là đến, một chút dấu hiệu cũng chẳng có.

Cửa hàng tiện lợi cách nhà trọ không xa, vì thế lúc trước Lạc Trăn mới qua đây, bây giờ lại vừa khéo, chỉ có thể ngẩn ngơ đứng dưới mái hiên ngẩng đầu nhìn lên không trung, bởi vì ô ở cửa hàng tiện lợi cũng đã bán hết sạch.

Mưa mùa hạ mang theo chút phóng túng cùng tươi mát, ngọn đèn đường mênh mang mơ màng, con đường ướt sũng phản chiếu ánh đèn ngũ sắc hai bên cửa hàng, toàn bộ khung cảnh được gột rửa sạch sẽ sáng sủa mang theo chút cảm giác kỳ ảo.

Lạc Trăn tuy rất muốn cảm thán vẻ tuyệt diệu của bức tranh chấm phá về thành phố hiện đại này một phen, nhưng nghĩ đến tình cảnh mình bị vây trong cái góc nhỏ này lại chẳng biết định vây đến khi nào thì hoàn toàn chẳng còn nhã hứng bày tỏ nữa.

Mưa bụi lất phất bay vào mái hiên, lạnh đến độ không khỏi rùng mình một cái, Lạc Trăn cúi đầu nhìn bọt nước bắn lên dưới bậc thềm, tự hỏi lúc này liệu còn ai có thể che dù cho cô…

Một cây dù màu xanh nhạt chậm rãi đưa đến đỉnh đầu cô, ngăn lại gió lạnh và mưa bụi.

Ngẩng đầu liền rơi vào một đôi mắt đen láy sâu thẳm quen thuộc, trong lòng rung động, “Mạc Hoành?!”

Mạc Hoành nhìn cô, tuy đứng dưới bậc thềm nhưng vẫn cao hơn cô mấy phân. Một thân âu phục màu tối đững đạc, ngón tay thon dài xinh đẹp nắm cây dù, cả người tuấn nhã xuất chúng.

Nếu gạt đi tình cảnh hai người có vẻ như đang chiến tranh lạnh trước mắt kia, đây quả thực đúng là một tình tiết tình cờ gặp gỡ đầy lãng mạn.

“Sao anh lại ở đây?” Nén sự kinh động lại, Lạc Trăn lên tiếng.

“Ăn cơm bên đối diện.” Giọng nói điềm đạm.

Lạc Trăn vô thức nhìn sang phía bên kia con đường, một quán cà phê chếch trái, thấy rất rõ vị trí bên cửa sổ, Trần Huy vẫy tay với cô sau lớp kính trong suốt, hiển nhiên đã quan sát một lúc lâu, mà mấy người nam nữ bên cạnh, Lạc Trăn hoàn toàn không quen.

“Chưa ăn à?” Mạc Hoành cúi đầu nhìn túi thức ăn mà đa phần là đồ ăn nhanh, không khỏi nhíu mày.

“Ăn rồi. Bữa khuya.”

Mạc Hoành cau mày bâng quơ ừm một tiếng.

“Anh có muốn đứng dịch vào trong một chút không?” Có lẽ là cô tự đa tình, anh đứng ở góc ấy cảm giác như cố ý để che mưa cho cô vậy.

Mạc Hoành nghiêng đầu nhìn cô, trong mắt dường như lóe lên một tia sáng, rồi lập tức lại như cũ, “Không cần, tôi đi ngay bây giờ.” Đưa chiếc ô trong tay cho Lạc Trăn.

“Ô cho tôi, còn anh thì sao?” Lạc Trăn nhận thấy không thể từ chối.

Mạc Hoành bâng quơ, “Em không cần lo về việc này.” Nói xong khẽ gật đầu với cô, xoay người bước đến tiệm cà phê đối diện.

Lạc Trăn đứng yên tại chỗ, trợn mắt nhìn theo bóng lưng kia —- anh ta có ý gì? Cái gì mà “Em không cần lo về việc này”, còn nữa, cái câu lần trước “Ngược lại, là em nợ tôi” là có ý gì! Lúc lạnh lúc nóng, sáng nắng chiều mưa, lẽ nào anh ta không biết có một vài chuyện không thể nói lung tung được sao? Sẽ rất ảnh hưởng đến giấc ngủ! Lạc Trăn thầm ước ao, nếu lúc này cô có thể phun hỏa thì quá tốt.

CHƯƠNG 30

Dịch: rainyalice

 

Mạc Hoành bước vào phòng họp, trợ lý nam bên cạnh báo cáo lộ trình buổi chiều, “12h dùng cơm tại Hoa Thành với ngài Doãn Chính Thượng công ty SUM, 1h30, hội nghị công ty theo quý, 3h30 hoạt động triển khai khai mạc sản phẩm mới, 5h dùng cơm ở Ginza với mẹ của ngài – Lưu phu nhân.”

Mạc Hoành gật đầu, nhận tài liệu thư ký đưa đến, “Ngày mai bắt đầu điều tra tình hình kinh doanh bốn nhà tài trợ của SA2, tình trạng tiêu thụ và sản xuất các sản phẩm cùng kỳ trong và ngoài nước, thông tin hai nhân viên chiến thắng giải nước hoa, còn có —-” ngừng lại một lát, “Tài liệu về tạp chí điện tử R-LILE, trước thứ sáu chuyển đến văn phòng tôi.”

Trợ lý ghi lại từng điều một, nhưng khi nghe đến mục cuối cùng không khỏi hoài nghi, “Tạp chí điện tử R-LILE?”

Mạc Hoành không chút động tĩnh lướt đọc văn kiện trong tay, “Chuyển lời cho giám đốc Trần, trong ba ngày tôi muốn xem được một phần phương án quảng cáo của SA2.”

Lạc Trăn hai ngày nay mặc mưa mặc gió, chăm chỉ cần mẫn, tiếng oán ngút trời đưa đón Hạ Thiên Liên đi làm, cô cảm thấy mình sắp trở thành tài xế mất rồi, còn chẳng có tiền boa, tâm lý Lạc Trăn tự điều chỉnh sau này muốn đòi ân cứu mạng cũng được.

Còn về Hạ Thiên Liên, đối với thái độ của Lạc Trăn căn bản không có biến chuyển gì, vẫn là bộ dạng hồ ly cười tựa có tựa không như trước, tuy  thỉnh thoảng vẫn nhướng mày chút xíu trước cái “đưa tình ẩn ý” của cô, nhưng Lạc Trăn chỉ coi như khóe mắt hắn giật giật.

Buổi chiều nhận được điện thoại của Thẩm Hạ Thụy, nói muốn mời cô ăn cơm, Lạc Trăn khi đó nhìn chằm chằm vào di động một lúc lâu, tự hỏi phía sau chẳng phải đã thiếu mất một câu “Mày thanh toán nhé.”

Đồng ý là lập tức trả lời luôn, chỉ cần nghĩ đến Hạ Thiên Liên lát nữa mỉm cười xuất hiện mời cô ăn cơm, Lạc Trăn lại cảm thấy dù cô nàng họ Thẩm nào đó muốn mượn tiền của mình để thanh toán thì cô cũng vẫn lết sang.

Đến tận bây giờ Lạc Trăn mới phát hiện ra một sự thật đáng buồn —- mỗi lần cô cùng Thẩm Hạ Thụy hay Liên Ân ra ngoài cũng cần nhờ có ngoại lực mạnh mẽ thôi thúc!

Thẩm Hạ Thụy lái một chiếc xe màu xanh ngọc tới, đây gọi là phong cách, trong gió lạnh Lạc Trăn khẽ cảm khái về khoảng cách giàu nghèo của Trung Quốc cùng sự khinh bỉ với người có tiền, đoạn nhảy lên xe phóng đi.

“Ba mày chẳng phải vẫn không đồng ý cho mày mua hai chiếc cơ mà? Khai thật mau, lừa kiểu gì hay thế?”

Thẩm Hạ Thụy nghe xong vẻ mặt trở nên mờ ám, “Đợi lát nữa mày sẽ biết.”

Lạc Trăn mắt trái nháy ba cái, “Không tiết lộ được một chút à, chúng ta ăn cơm ở đâu thế?”

“Quán bar quốc tế Ginza.”

“Woa, sẽ gặp thủ tướng quốc gia sao! Mấy thường dân nhỏ bé như tụi mình mà vào liệu có bị tóm ra không?”

“Đừng lo, ba tao trả tiền.”

Lạc Trăn vừa nghe nhất thời càng lo lắng.

Lúc đến cửa quán bar đã gần xế chiều, đối với hoàng hôn, Lạc Trăn luôn bị cuốn hút một cách lạ lùng.

Thẩm Hạ Thụy xuống xe nhìn Lạc Trăn ngây người trước mặt trời đỏ thẫm đang dần chìm xuống, “Giả bộ u buồn gì thế hả.”

“Tao có một dự cảm chẳng lành.” Lạc Trăn quay đầu yếu ớt liếc Thẩm Hạ Thụy một cái.

Thẩm Hạ Thụy bị ánh mắt này làm cho hết hồn! Lập tức cúi đầu dẫn đường đằng trước, Lạc Trăn bước theo Thẩm Hạ Thụy trên tấm thảm đỏ đi vào bên trong, vừa đến đại sảnh đã thấy ba Hạ Thụy quần áo chỉnh tề đứng trước quầy phục vụ vẫy tay với bọn họ.

Thẩm Hạ Thụy vô cùng đau khổ tiến lên gọi một tiếng ba, còn Lạc Trăn vô cùng ngọt ngào bước đến gọi một tiếng ba nuôi.

Thẩm Quyền Lương chỉ luôn miệng hai tiếng ngoan.

Đi giữa những dãy phòng, Lạc Trăn nghĩ thế nào cũng cảm thấy việc này không tầm thường, thường ngày mỗi lần Thẩm Hạ Thụy đụng độ ba cô ấy đều ầm ĩ như hai đứa trẻ, nhưng lần này một câu cũng chẳng nói, lại còn ngấm ngầm sát khí.

Vừa bước vào phòng, quả nhiên là sát khí chồng chất!

Hóa ra là Thẩm Quyền Lương sắt xếp một bữa tiệc xem mắt, hai nam hai nữ, kết quả Thẩm Hạ Thụy rất nghĩa khí kéo cô xuống nước cùng, Lạc Trăn không khỏi cảm thán, đúng là chị em tình thâm mà.

“Tiểu thư.” Người đàn ông tuấn tú đối diện dịu dàng gọi cô một tiếng.

Tình hình bây giờ à, một trong hai nam chính vẫn chưa đến, mà người đã có mặt dường như lại có hứng thú với Lạc Trăn.

“Vâng, anh nói đi.” Vướng ba nuôi ở đây nên chỉ đành nhẫn nhịn khóc thầm.

“Vẫn chưa biết quý danh của tiểu thư.”

Lạc Trăn uống được nửa ngụm nước suýt nữa thì phun ra! Người này nói chuyện sao lại mang phong vị cổ xưa như vậy.

“Lạc Trăn.”

“Lạc tiểu thư, tên của cô rất nghệ thuật.”

“Nào có nào có, tên của anh vẫn êm tai hơn nhiều.”

“Hóa ra Lạc tiểu thư biết tên của tôi sao.” Người đàn ông nở nụ cười càng thêm dịu dàng.

Lạc Trăn sửng sốt, cười cười đứng dậy, “Tôi ra toilet một chuyến, xin lỗi anh.” Tao nhã cất bước, đột nhiên nhớ đến việc gì đó bèn dừng lại, nhìn sang Thẩm Hạ Thụy bên cạnh cứ cúi đầu suốt, “Hạ Thụy, cậu đi cùng mình, mình không biết đường.”

Thẩm Hạ Thụy vừa nghe liền lắc lắc đầu như hận không thể rơi xuống.

Thẩm Lương Quyền ra lệnh, “A Thụy, đi cùng Tiểu Trăn đi con.”

Lạc Trăn nhìn Thẩm Hạ Thụy vật lộn đứng lên từ trên ghế như thể dùng keo 502 dính lấy mông mình.

Ra khỏi gian phòng, Thẩm Hạ Thụy lập tức bày ra cái mặt cười.

“Cho dù trên mặt mày có nở hoa cũng vô dụng.” Lạc Trăn bắn sang ánh mắt lạnh lùng.

Thẩm Hạ Thụy run rẩy, rụng hoa, “Tức giận thật à.”

Lạc Trăn thở dài một cái, “Chỉ lần này thôi đấy, lần sau không được thế nữa.”


 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+