Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Đêm nay bao giờ sáng – Chương 57-58 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Lạc Trăn ca thán, tìm người yêu, nhất định phải tìm cao thủ tình trường. Người đàn ông của cô, nhiệt tình có thừa, kinh nghiệm chẳng đủ, hại cô bây giờ ngay cả cái eo cũng không vươn dậy được.

Liên Ân nom Lạc Trăn đang cuộn trên ghế sô pha mà không nhịn nổi bèn phì cười, “Không phải nói quay về trường rồi à, sao mới có nửa tháng đã trở lại hả, chắc không phải là bị thôi học đấy chứ?”

Lạc Trăn xua xua tay, “Em nào có được cái tiến bộ ấy của chị.” Sau đó khẽ mỉm cười, “Trở về làm tình.”

Đám người ở đó vừa nghe xong đều bật cười ha hả, một cậu ấm nâng ly cocktail được phục vụ pha chế đưa tới trước mặt Lạc Trăn, nói giọng mờ ám, “Chị Lạc Trăn, nếu là làm tình, kỹ thuật của em không tệ đâu.”

“Được, lần sau có cơ hội, tôi sẽ tìm cậu thử xem.”

Liên Ân quay lại chuyện chính, “Tìm tao có việc gì?”

“Không có gì, chỉ đến ngồi chút thôi.” Lạc Trăn ngó nghiêng xung quanh, năm giờ chiều, khách khứa trong quán bar không nhiều, chỉ có mấy người khách quen, “Thang Kiến Vũ không ở đây sao?”

Liên Ân nhíu mày, “Mày tìm anh ấy làm gì?”

“Không, hỏi vẩn vơ thôi.” Lạc Trăn nâng ly cocktail uống một hơi cạn sạch, đứng dậy duỗi cái eo uể oải, “Chị Liên, cho em mượn một căn phòng trên tầng ba, em ngủ thêm chút.”

Đến tối, phục vụ của quán bar lên gõ cửa gọi Lạc Trăn xuống ăn cơm, Lạc Trăn ngủ được một giấc nên tinh thần hồi phục không ít, liếc nhìn thời gian đã chín rưỡi, áo quần chỉnh tề xong khẽ ngân nga bước xuống lầu.

Trong quán bar xập xình những giai điệu đầy sống động, trên sàn nhảy có người đang khiêu vũ, Lạc Trăn băng qua sảnh chính, hành lang, đi vào một gian phòng sâu nhất. Vừa bước vào đã thấy một đống người vừa lạ vừa quen.

Anna thoáng nhìn người vừa tới vội bật dậy chạy đến ôm lấy cổ Lạc Trăn, “Chị Lạc Trăn, nhớ chị chết mất!”

Lạc Trăn kéo cái tay vượn ôm đến nỗi suýt nữa làm cô tắc thở xuống, “Đúng là muốn tôi chết đây mà.”

Lạc Trăn lướt qua mấy người, ngồi xuống bên cạnh Liên Ân, giơ tay vẫy phục vụ, “Phiền cậu đến phòng bếp mang ít đồ ăn lên giúp tôi, cảm ơn.”

Liên Ân chuyển cho cô một vại bia, “Giải khát nào.”

Thang Kiến Vũ đang say sưa hát ở phía trước, Lạc Trăn hất cằm, “Gã đàn ông của chị hát cũng không tồi.”

“Cũng tạm.” Liên Ân cười khì. “Lát nữa mày hát đi, mày hát rất hay.”

“Được thôi.”

Đang nói chuyện, Thẩm Hạ Thụy đủng đỉnh bước vào, trông thấy Lạc Trăn, khẽ giơ tay coi như chào hỏi.

Thang Kiến Vũ hát xong đi xuống, “Lạc Trăn, nghe Liên Tử nói cô về trường rồi, sao lại —-”

Lạc Trăn cười cười, “Nghỉ thu.”

Lúc Mạc Hoành đẩy cửa đi vào, Lạc Trăn đang uống bia, lèm nhèm liếc thấy bóng dáng thân thuộc, suýt thì ho sặc sụa.

Người đàn ông đứng ở lối ra khoác trên mình bộ trang phục ngày thường màu trắng, vóc người cao cao, ngũ quan rõ nét, khí chất vững vàng bình thản, mang theo sự xuất chúng không thể bắt bẻ.

Gã đàn ông này tư sản quả thực rất vẹn toàn, Anna trong nháy mắt đã dán lên người anh, “Woa woa, anh chàng đẹp trai, có phải em đã gặp anh ở đâu không nhỉ, trông quen thế.”

Mạc Hoành khéo léo né tránh, ngóng nhìn Lạc Trăn, hơi gật đầu.

“Hắn là do tao mời đến đấy, cảm ơn lần trước đã được hắn giúp đỡ —- ừm, vượt qua phong ba chính  trị.” Liên Ân đứng dậy, “Tao không ngờ mày quay về, xin lỗi nhé, em gái, em lượng thứ đi mà.” Liên Ân vươn tay vỗ vỗ vai Lạc Trăn, sau đó bày ra vẻ mặt sùng kính chạy đến phía trước chào Mạc Hoành.

Thẩm Hạ Thụy vồn vã dịch sang bên cạnh Lạc Trăn, “Khà khà.”

“Đức hạnh quá.”

“Từ này của mày là nói tao hay là nói cái dáng lưng bỉ ổi kia hả, thành thật mà nói bạch mã nhà mày đúng là ngày càng khôi ngô hơn —-” Thấy Lạc Trăn liếc mắt, Thẩm Hạ Thụy vội ngậm miệng, cười tươi như hoa, “Được được, không nói không nói.”

“Mày cứ nói, tao không để ý đâu.”

“Không không, tao thiện lương lắm, tuyệt đối sẽ không rắc muối lên vết thương của người khác.” Thẩm Hạ Thụy ôm lấy vai Lạc Trăn ra vẻ bạn bè thâm giao, “Trăn Tử à, thời gian như nước chảy một đi không trở lại, những chuyện đã qua thì cứ để nó qua đi, đừng ngoảnh lại, cũng đừng đa sầu, tổ quốc vẫn còn rất nhiều đóa hoa đang đợi chúng ta đến hái, nếu thực sự không có, tự chúng ta vun trồng chính mình rồi hái cũng được, Trăn Tử à —-”

“Get lost.”

Thẩm Hạ Thụy cười hì hì, rút tay lại, ngắm nghía Lạc Trăn một lúc, rồi vuốt nhẹ lên khuôn mặt cô, “Gầy rồi này.”

“Mày béo thì có.”

Thẩm Hạ Thụy “chậc” một tiếng. “Sao lại quay về thế?”

Lạc Trăn khoát tay, “Nghe na ná giống cái câu mà hôm nay tao đã nghe không dưới năm lần, mày có thể miễn đi.”

“Cái này chứng tỏ mày làm người rất thành công, vừa tái xuất trên giang hồ, đã thu hút sự quan tâm từ thập phương.” Hạ Thụy co người trên sô pha, “Mẹ mày có biết không?”

“Chưa nói, mà cũng không định nói, dù sao ngày mốt sẽ đi ngay, mày cũng đừng có bận bịu giúp tao đi làm cái loa chuyển lời đấy.” Giọng nói phảng phất ý cảnh cáo.

“Ha ha.” Đây là câu trả lời của Thẩm Hạ Thụy.

Lạc Trăn xoay người, di động vang lên, giơ tay ra dấu lát nữa lại phục dịch với Thẩm Hạ Thụy, rút điện thoại đoạn kiểm tra tin nhắn.

[Anh tưởng em về nhà.]

Lạc Trăn ngẩng đầu, đúng lúc bắt gặp ánh mắt của Mạc Hoành, hơi hất cằm rồi cúi xuống hí hoáy với điện thoại, kết quả loay hoay một lúc lại không biết nhất thời nên trả lời thế nào, ấn ấn huyệt thái dương, đóng điện thoại bỏ vào trong túi.

Mạc Hoành ngồi ở nơi ấy, những người xung quanh vẫn ồn ào huyên náo, phong thái của anh dường như vĩnh viễn chẳng để tâm, hờ hững nhấp rượu, hình như cũng không có ý định sẽ gửi tin nhắn lần nữa.

“Muốn khiêu vũ không, chị Lạc Trăn?”

Lạc Trăn nghiêng đầu, nhìn khá quen, gã trai vạm vỡ này có vẻ như lần trước cũng từng mời cô nhảy.

“Tôi không biết nhảy.” Lạc Trăn từ chối khéo.

Gã đàn ông có phần không cam lòng, nhướng mày cười hỏi, “Em thật sự kém cỏi đến thế sao?”

Lạc Trăn làm bộ nghĩ ngợi, hắng giọng, “Cậu rất tốt, chỉ là chúng ta không hợp.”

Thẩm Hạ Thụy nghe thấy câu này không nhịn được bèn ho mạnh hai tiếng, thì thầm, “Đúng là tầm thường.”

Gã đàn ông vẫn không buông tha, “Nếu như là điệu nhảy hữu nghị thì sao?”

Thẩm Hạ Thụy không kìm được phá lên cười, “Chàng trai trẻ, đừng ngoan cố chống cự nữa, mắt nhìn của chị Lạc Trăn đây rất cao, dù là tìm đối tác khiêu vũ, thì chiều cao cũng phải hơn cô ấy mười phân.” Thẩm Hạ Thụy đánh giá người trước mắt trên dưới một lượt, “Theo tôi thấy, chắc cậu chưa cao đến 1m8 đâu nhỉ.”

Nhìn gã trai trẻ tức giận xoay người bỏ đi, Lạc Trăn lên tiếng, “Đùa quá đà rồi đấy, người ta dẫu sao cũng là anh em của Thang Kiến Vũ.”

“Ha.” Thẩm Hạ Thụy bật cười, cười xong bèn gọi với theo bóng lưng kia một lần nữa, “Nhớ về nhà uống thêm nhiều nhiều canxi nhá, có lẽ vẫn còn hy vọng đấy.”

Lạc Trăn lắc đầu, cởi áo khoác rồi đứng dậy đi ra phòng vệ sinh, lúc gần đến cửa, nghiêng người lướt qua bên cạnh Mạc Hoành, vô thức dừng lại, nén âm lượng chỉ có hai người mới nghe được, khẽ lên tiếng, “Đừng uống rượu.” Đặt cốc nước ấm mình vừa tiện tay cầm theo xuống bàn trà trước mặt Mạc Hoành.

Khi Lạc Trăn bước ra từ phòng vệ sinh trở lại gian phòng, đã thấy Mạc Hoành đang đứng trên hành lang, cười cười đến gần rồi đứng lại trước mắt anh, “Đợi em à?” Biết rõ mà vẫn cứ hỏi.

Mạc Hoành vươn tay ôm cô vào lòng, hơi thở ấm áp vỗ về phả lên vành tai cô, trong khoảnh khắc tĩnh lặng ấy chợt thì thầm khe khẽ, “Muốn về không?”

Lạc Trăn mỉm cười, “Em còn có việc, anh chán thì cứ về trước nhé.” Hai tay vòng quanh eo anh. “Đúng rồi, sao anh biết mà đến đây?” Lời Liên Ân nói cô căn bản vẫn chọn giữ nguyên thái độ.

“Cô ấy nói em ở đây, nên anh đến.” Mạc Hoành chợt cười nhàn nhạt, “Tính muốn tác hợp cho chúng mình.”

“Chậc, bạn bè chết không bằng mình chết.” [1]

Mạc Hoành vừa nghe cô nói thành ngữ tục ngữ đã cảm thấy rối rắm.

Lạc Trăn áng chừng kiễng mũi chân hôn anh, đương lúc quấn quýt không ngừng, cô tách ra, cười híp mắt, “Đừng bảo em dùng sai thành ngữ nữa.”

“Là tục ngữ.” Mạc Hoành nhểnh khóe miệng dường như vẫn chưa thỏa mãn, thuận tay mân mê tóc cô, Lạc Trăn giơ tay đè lấy những ngọn tóc mái hơi vểnh lên, tại ngủ mê man, lúc tỉnh dậy tóc tai cũng khó tránh khỏi bị rối bù.

“Khiêu vũ… cùng anh nhé?”

Lạc Trăn ngẩn ngơ, khẽ cười thành tiếng, “Vâng.”

—-***—-

[1] Có lẽ ý Lạc Trăn muốn nói là “死道友不死贫道” [tử đạo hữu bất tử bần đạo]: vì lợi ích của mình thà hy sinh lợi ích của người khác.

Mạc Hoành nhìn sang người bên cạnh không khỏi ong đầu, theo lệ thường anh vẫn dậy lúc bảy giờ, hiện tại đã là 8h15’, khẽ nhích người, cô gái bên cạnh bèn càu nhàu một tiếng rồi càng ôm anh chặt hơn, một tay còn nhân tiện vắt lên phần giữa eo và mông, khiến cả người anh tê dại, mặt cũng hơi ửng hồng.

“Không thể ngủ yên được sao.”

Người vùi mình trong chăn ấp úng cười một tiếng, Mạc Hoành lập tức nhíu mày, kéo bàn tay không an phận kia ra, lần này dùng sức tương đối lớn, “Tỉnh rồi thì dậy đi nào.”

“Đúng là chẳng biết làm người ta vui. Dậy sớm thế làm gì chứ, ảnh hưởng đến cả giấc ngủ của em.” Lạc Trăn hơi nghiêng người, nhìn người phía trên, thật ra cô đã tỉnh được một lúc, nhưng không muốn dậy, cô thích cái cảm giác hai người dựa sát vào nhau, cực kỳ thích.

Mạc Hoành hừ nhẹ, “Tám giờ không còn sớm nữa đâu.” Nói thì nói vậy nhưng cũng không thúc Lạc Trăn ngồi dậy xuống giường, trái lại còn muốn gắng sức kéo người con gái lúc này đang tính thức thời dịch người ra trở lại gần mình.

Lạc Trăn bật cười, “Cợt nhả.” Tìm được một vị trí thoải mái nằm úp lên ngực anh, một lát sau Lạc Trăn đắn đo rồi bắt đầu đề tài, “Mạc Hoành, anh nói xem, em, Liên Ân, Hạ Thụy, trong ba đứa tụi em ai tốt bụng nhất?”

“Liên tiểu thư.”

“Có đôi lúc anh nhìn người vẫn rất chuẩn.” Nói xong lại thở dài, “Tối qua, em nói chuyện với Liên Ân, em bảo, Thang Kiến Vũ không phải là người tốt, những chuyện trước đây hắn làm, cặn bã, bỉ ổi đã có rất nhiều, mày với hắn ở bên nhau sớm muộn cũng sẽ có chuyện, em nói câu này tuy không dễ nghe, nhưng thực sự là… thật lòng.” Nói đến đây giọng bỗng nhỏ dần, “Lúc ra ngoài em cũng không dám nhìn sắc mặt của Ân Ân, có lẽ cô ấy ghét em lắm.”

“… Ừm.”

“Ừm cái gì chứ!” Tâm tình đè nén suốt từ tối qua cuối cùng cũng không kiềm chế được nữa, giận cá chém thớt ngồi thẳng dậy lườm Mạc Hoành, “Nói chuyện nghiêm túc với anh đấy.”

“Chuyện của người ta em cứ cố chấp thế.” Người nào đó cũng không phải là người tốt tính, tâm trạng tiêu cực gần đây hiếm khi không trỗi dậy nữa lúc này lại dâng lên, Mạc Hoành trở mình xuống giường, trong lòng phiền muộn đến tột đỉnh, Lạc Trăn đối đãi với người khác lúc nào cũng để tâm hơn là với anh. Hôm qua trong quán bar, anh vừa quay người cô liền cùng mấy gã đàn ông mới bước vào ôm ấp loạn xạ rồi ôn lại chuyện cũ, rồi xoay người đẩy anh như đẩy cái quái gì đó, nghĩ đến lại thấy bực mình, cô không muốn ở bên anh đến thế sao? Rõ ràng anh nhớ muốn chết… nhưng dường như cô lại cảm thấy mối quan hệ giữa bọn họ không thể công khai…

Trong ngực bỗng nghẽn lại, quay người dùng sức kéo người đang nằm bò trên giường lên, “Dậy mau!”

“Shit, anh lại phát bệnh thần kinh gì vậy?”

Mạc Hoành ghét nhất khi cô nói thô tục, “Em nói năng không thể ra dáng con gái nhà lành được chút à.”

Lạc Trăn nhìn anh, vẻ mặt khá hứng thú, “Dẫu sao so với bề ngoài quân tử, bên trong sắc —” Câu tiếp theo chưa nói hết, bởi Mạc Hoành đã che miệng cô lại, nhưng nghĩ đến câu tiếp theo muốn nói, khí thế ác nghiệt của người nào đó không khỏi yếu đi hai phần, buông tay đoạn nói một cách nghiêm túc, “Lạc Trăn, chúng ta… đã phát sinh quan hệ, đây là sự thực không cần tranh cãi, em đừng định chối quanh nữa.” Vốn anh cũng không muốn sớm như vậy đã đề cập đến chuyện đó, nhưng cứ nghĩ đến việc cô nhóc Lạc Trăn này lúc nào cũng đối xử với anh như người qua đường, trong lòng không khỏi khó chịu, “Chúng ta đến tòa án công chứng.”

Người ngồi chồm hỗm trên giường đờ đẫn cả nửa ngày cuối cùng mới gào lên, “Anh đúng là lưu manh mà! Em vẫn còn là sinh viên đấy.”

Mạc Hoành bị hai chữ “lưu manh” bắn trúng, mặt đỏ bừng, nhưng đã quyết định nói thì vẫn phải nói, “Trước tiên đi công chứng… kết hôn mới là việc lớn… chúng ta cần thông báo cho hai gia đình, còn việc lo liệu tiệc rượu gì đó thì có thể hoãn lại.” Một câu nói tuy hơi ấp úng nhưng cũng rất kiên định.

Lạc Trăn nhìn Mạc Hoành, cuối cùng vuốt trán rên rỉ, ngữ khí nồng đượm tình ý sâu xa, “Này người thanh niên, anh là chàng độc thân quý giá đấy, chưa đến ba mươi kết hôn làm cái gì hả.”

Mạc Hoành hừ lạnh một tiếng, rốt cuộc chỉ nói, “Mau dậy đi, đợi anh tắm xong em vẫn ỳ trên giường thì hậu quả tự chịu.” Nói xong xoay người bước vào phòng tắm.

Lạc Trăn gục bên mép giường luôn miệng oán thán, con người này đúng là ngày càng khó chiều?

Mạc Hoành vào phòng tắm xối nước lạnh, năm phút sau cơ thể vẫn còn hơi khô nóng, lòng lại càng ngập trong ấm áp, chỉ nghĩ đến việc có thể lấy hôn nhân để trói chặt người kia là anh lại cảm giác cả người đều bất giác run rẩy —- cô đã vứt bỏ anh lâu như vậy, hiện tại anh phải dùng phương pháp an toàn nhất để khóa cô ở bên mình, dùng tờ giấy kia để uy hiếp cô, nếu còn dám bỏ đi lần nữa, anh thề nhất định sẽ kiện cô, bắt cô khuynh gia bại sản!

Lúc này cửa phòng tắm bị người ta đẩy ra, Lạc Trăn nhàn nhã dựa lên khung cửa.

Mạc Hoành híp mắt lại, cầm khăn tắm buộc quanh eo, “Bên cạnh có phòng tắm.”

“Em biết.” Người đã mặc quần áo chỉnh tề nhún vai, “Cho nên em đã tắm xong rồi.”

“Thế em vào đây làm gì?”

Lạc Trăn giơ chìa khóa trong tay lên lắc qua lắc lại, “Báo với anh một tiếng, xe em đi, lát nữa anh tự bắt xe đi làm.” Nói xong bèn xoay người, không quên đóng cửa lại, sau đó phi như bay ra khỏi phòng, chạy xuống lầu.

Người trong phòng tắm định thần lại mới khẽ rủa một tiếng, “Lạc Trăn, em thật đểu cáng!”

Mười giờ sáng, Mạc Hoành cùng Trần Huy ngồi trong quán trà bàn bạc xong với một khách hàng, trên đường về Lạc Trăn gọi điện tới, Mạc Hoành nhếch khóe miệng đoạn ấn nút nghe.

“Sao xe của anh lại nát thế hả, đi được một nửa thì hết xăng.”

“Em không biết bơm xăng à?”

“Thế thì gần đây cũng phải có trạm xăng chứ.”

Mạc Hoành hơi trầm ngâm, “Em đang ở đâu? Anh qua đón em.”

Đúng là hổ lạc đồng bằng, ngoan ngoãn báo địa chỉ.

“Đứng đó đợi anh, đừng đi lung tung.”

“Trời nóng nực thế này, em ở quán giải khát bên cạnh đợi anh nhé, khi nào anh đến thì gọi cho em.” Nói xong cúp luôn điện thoại.

Trần Huy hướng ánh mắt sang Mạc Hoành, cười hơi kỳ dị, “Ai mà càn quấy thế nhỉ?”

Người ngồi trên ghế phụ không hề nhúc nhích, nói tên địa chỉ. Trần Huy mỉm cười xoay tay lái, hỏi dò, “Cô ấy đã trở lại?”

 Mạc Hoành cười nhẹ, nhưng vẻ mặt lại mang theo sự thẳng thắn và thư thả hằn rõ. Trần Huy không khỏi hơi xúc động, gã đàn ông này cuối cùng cũng có phần giống người bình thường rồi.

 Kết quả ngày hôm đó, Lạc Trăn đã không thể kiên nhẫn chờ đợi, uống nước xong bèn bắt xe đi luôn. Mạc Hoành đối diện với chiếc xe BMW trắng đỗ ở ven đường kẹp theo hai hóa đơn phạt cùng với một tờ giấy nhắn, sắc mặt sa sầm ngay tại chỗ.

Tối đến trở về hơi muộn, cởi áo khoác ngoài, mệt mỏi vỗ lên trán, vừa bước vào phòng khách đã thấy bóng dáng quen thuộc đang bận bịu trong phòng bếp hé mở bán nửa. Mạc Hoành chợt xót xa phát hiện ra một điều, cho dù có tức giận thế nào, chỉ cần trông thấy cô chân thực đứng trước mắt mình thì chẳng còn điều gì quan trọng hơn nữa.

Mạc Hoành bước đến gần, đôi tay ôm lấy người đứng trước kệ bát, “Về lúc nào thế?”

Lạc Trăn rõ ràng bị dọa giật bắn người, “Sao anh bước vào chẳng có tiếng động gì vậy hả?”

Mạc Hoành lướt qua mặt bàn một lượt, không khỏi nhíu mày, “Trình độ nấu ăn của em đúng là chẳng ra làm sao.”

“Bổn thái hậu nấu cơm cho anh đã không tạ ân thì thôi, còn dám kén cá chọn canh à.”

Mạc Hoành giữ bàn tay đang giở trò bạo lực lại, “Anh không ăn cũng không sao…”

“Ha, anh đừng nói với em là hiện tại anh muốn ăn em đấy?” Lạc Trăn nghiêng mắt nhìn anh.

Mạc Hoành vốn không có ý tứ này, nhưng bị cô nói như thế, mặt cũng đỏ lên, “Nói linh tinh gì thế!”

“Một tý tế bào hài hước cũng chẳng có.” Lạc Trăn đặt sách nấu ăn trong tay xuống, tắt bếp, chính thức quay đầu lại, “Vốn định nấu cho anh một bữa cơm chí ít có thể ăn được, thì em đi cũng an tâm thoải mái hơn phần nào.”

“Em có ý gì?” Người nào đó biến sắc.

“Ý nghĩa mặt chữ ấy, tài tử ạ.” Lạc Trăn chớp chớp mắt với Mạc Hoành, tháo tạp dề xuống, hoàn toàn khuất phục trước khả năng nấu ăn của mình, “Hay là ra ngoài ăn cơm đi.”

Kết quả “bữa cơm chia tay” này cuối cùng cũng không ăn được.

Về sau Lạc Trăn không nhịn được nghĩ bụng, lẽ nào cơn giận cùng dục vọng thật sự có quan hệ đồng bộ sao.

Đêm xuống, mơ mơ màng màng cảm giác chỗ nằm bên cạnh khẽ động, Mạc Hoành hơi mở mắt liếc qua, thấy Lạc Trăn xuống giường đi ra khỏi phòng ngủ. Đợi một lúc không thấy cô quay trở lại, không nhịn được bèn đứng dậy bước ra bên ngoài.

Ngọn đèn trong phòng khách dưới lầu được bật sáng, bạn Lạc nào đó lúc này đang tựa bên bàn ăn, nhấm nháp salad hoa quả. Mạc Hoành hạ người chống lên lan can tầng hai, cuối cùng nhếch miệng khẽ cười, quyết định xuống lầu cùng người yêu dấu chia sẻ đồ ăn.

“Chẳng trách ngần ấy năm em cũng ngọt ngào không ít.”

Lạc Trăn suýt nữa bị sặc, quay đầu lại tức giận trách móc, “Xin anh, nửa đêm nửa hôm đừng đột ngột nhảy ra dọa người chứ.”

“Từ lúc nào lá gan của em lại nhỏ như vậy.” Câu trào phúng theo phong cách bạn Mạc vẫn trước sau như một, nói xong bước qua cầm miếng hoa quả trong tay đối phương bỏ vào miệng, “Bên trong là gì thế?”

“Sữa chua. Ngon không?” Lạc Trăn đưa cho anh tất cả, “Phòng bếp vẫn còn, để em đi lấy.”

“Đợi đã.” Mạc Hoành kéo cô lại, nếu như chắc chắn phải cùng cô chia xa một thời gian nữa, thì anh nhất định phải bắt cô lưu luyến anh không rời, tệ nhất thì chí ít cũng phải khiến cô lưu luyến cơ thể của anh.

Lạc Trăn lập tức nhận ra thần thái của đối phương hơi biến đổi, người đã có chút kinh nghiệm hiểu rõ loại ánh mắt này có ý gì, “Không phải chứ…”

Mạc Hoành tiến lên ôm cô vào lòng, “Không phải cái gì?”

“Ơ này, em không còn sức đâu, anh cũng một vừa hai phải thôi.” Ngày mai cô còn phải lên máy bay.

“Anh có sức là được rồi.” Mạc Hoành chẳng biết xấu hổ vùng dậy, đúng là không ai sánh được.

Sau đó trong tình trạng chàng có ý mà thiếp khó xử, hai người lại lên giường một lần nữa, thực ra là ở trên sô pha ngoài phòng khách.

Sáu tiếng sau Lạc Trăn bật dậy từ trên giường, vừa xem thời gian mặt đã trắng bệch, Mạc Hoành bước ra từ phòng tắm, thấy Lạc Trăn luống cuống mặc quần áo, tốt bụng nhắc nhở, “Cài cúc áo lệch rồi kìa.”

“Em biết rồi!”

“Anh đưa em đi.”

“Giờ em không tin được nhân cách của anh nữa.”

Mạc Hoành hừ nhẹ, “So với việc em vứt bỏ anh dẫu sao vẫn còn tốt hơn gấp trăm lần.”

“Anh đang cố tình gây sự cái gì thế hả?” Lạc Trăn phì cười.

Trong lòng Mạc Hoành bỗng dâng lên sự ngột ngạt không thốt nên lời, anh không muốn nếm trải những tháng ngày tựa như một con người cô đơn sống trên hòn đảo biệt lập nữa, nói anh ích kỷ cũng được, nếu như có thể, anh hy vọng Lạc Trăn đừng lấy bằng tốt nghiệp gì gì đó, mà hãy ở bên anh, nhưng trước giờ cô ấy vẫn luôn xếp anh ở vị trí cuối cùng.

Ba mươi phút sau, hai người tới sân bay, điều khiến Lạc Trăn kinh ngạc đó là, tụi Thẩm Hạ Thụy, Liên Ân lại đến sân bay tiễn mình, hai bên cũng không kìm được ngây ngẩn ngay tại chỗ.


 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+