Trang chủ » Thế giới truyện » Văn học Việt Nam

Đêm Tân Hôn Đến Muộn – Chương cuối 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Một tuần lễ đã qua, Quế Lâm ở
ngoài Đà Lạt. Cô muốn được thảnh thơi một mình để suy nghĩ về cuộc đời của mình
và kèm theo một quyết định.
Hôm nay là ngày cô đi làm, cô đến công ty rất sớm, chỉ có một mình cô ngồi
trong phòng vắng lặng.
Hồng Loan cũng vừa vào đến, thấy Quế Lâm ngồi một mình, Hồng Loan đi vào hỏi
thăm:
− Quế Lâm đi Đà Lạt về lúc nào?
Quế Lâm nở nụ cười với Hồng Loan:
− Mình mới về ngày hôm qua.
Hồng Loan cũng nghĩ Quế Lâm đi Đà Lạt với Chí Văn nên cô hỏi:
− Chắc là Quế Lâm đi Đà Lạt vui lắm?
Quế Lâm chỉ mỉm cười một nụ cười khó hiểu.
Còn Hồng Loan, từ sự việc cô đã làm sai lúc trước, cô muốn gặp Quế Lâm để nói
lên lời xin lỗi, hôm nay mới có dịp, nên Hồng Loan mời mọc:
− Đi ăn sáng với mình nghe Quế Lâm.
Với bản tánh rộng lượng, Quế Lâm chỉ buồn thôi chớ cô không giận ai, trách ai
nên cô mỉm cười:
− Đi thì đi, mình cũng đang đói bụng đây.
Hai người đến một tiệm phở gần đó. Trong khi chờ đợi, Hồng Loan nói thật:
− Quế Lâm! Bạn tha lỗi cho mình chớ?
Quế Lâm vẫn nụ cười trên môi:
− Mình chẳng trách ai đâu, mình đã quên hết rồi.
Hồng Loan hỏi thẳng:
− Chẳng lẽ bạn không buồn?
Quế Lâm tư lự đáp:
− Có chứ! Nhưng mình cũng đã quen rồi – Quế Lâm vẫn quan tâm đến Bách Điệp nên
cô nói tiếp – Sao Hồng Loan lại để cho Bách Điệp ra đi vậy?
Hồng Loan nghe nhắc đến Bách Điệp, cô lại chạnh lòng:
− Điều đó mình cũng đâu có muốn, tại Bách Điệp lặng lẽ ra đi – Ngưng giây lát,
cô nói tiếp – Rồi đây Hoài Bảo ra đi không biết bao giờ anh mới trở lại.
Nghe qua, Quế Lâm cảm thấy hụt hẫng. Hoài Bảo định đi đâu kia chứ? Rồi anh định
bỏ dì Khoa ở lại một mình sao? Nghĩ vậy, cô liền hỏi:
− Anh Bảo định đi đâu vậy Loan?
Hồng Loan vừa cho tương vào hai tô phở, cô đáp:
− Anh Bảo định sang Úc để đầu tư. Ảnh rất buồn về việc bạn và Chí Văn sắp đám
cưới, nên ảnh mới ra đi.
Quế Lâm chẳng thèm thanh minh. Vậy là cô đã hiểu Hoài Bảo yêu cô thật lòng, nên
anh lại phải ra đi.
Không trả lời với Hồng Loan, cũng chẳng thanh minh, Quế Lâm cố gắng ăn hết tô
phở của mình. Cô muốn về công ty để nhìn thấy anh một lần sau cuối, cô chỉ mong
có vậy.
Thấy Quế Lâm im lặng, Hồng Loan cũng chẳng nói gì, cô cũng cố gắng ăn cho hết
tô phở còn một nửa. Nhìn sang thấy đôi mắt đượm buồn của Quế Lâm, Hồng Loan đề
nghị:
− Chiều nay đến nhà dì Khoa chơi đi Quế Lâm.
Tuy trong lòng buồn rười rượi như vậy, nhưng Quế Lâm tỏ vẻ cứng cỏi:
− Đến đó để làm gì? – Rồi cô hỏi thêm – Bộ chiều nay tổ chức đưa tiễn anh Bảo
hả Hồng Loan?
Hồng Loan lắc đầu:
− Không có tiệc tùng gì cả, anh Bảo chỉ muốn ra đi âm thầm mà thôi. Nhưng Quế
Lâm và anh Bảo dù sao cũng tình nghĩa, Quế Lâm nên đến gặp ảnh một lần cuối.
Thật lòng, Quế Lâm cũng muốn đến lắm, nhưng cô cảm thấy quá trơ trẽn, vì không
có một lời mời của anh thì làm sao cô đến được. Nghĩ vậy, Quế Lâm nói:
− Để đến chiều hẵng tính, vì mình mới về còn rất nhiều việc đang chờ đợi mình.
Rồi Quế Lâm nhìn Hồng Loan, thân mật hỏi:
− Bạn và anh Hải như thế nào rồi? Cho mình ăn đám cưới đi chứ?
Hồng Loan mơ màng:
− Ba anh Hải cũng đã lên gia đình mình rồi và hai bên định cho tụi mình đám
cưới vào Tết năm nay.
Nghe qua, Quế Lâm mừng cho bạn:
− Vậy là tốt rồi. Hồng Loan rất có phước khi gặp anh Hải.
Thấy Quế Lâm quá thật tình, Hồng Loan cũng nói thật lòng:
− Quế Lâm à! Mình chỉ muốn bạn trở lại với Hoài Bảo thôi. Còn Chí Văn mình nghĩ
không hợp với bạn lắm đâu.
Nghe qua, Quế Lâm chỉ cười hiền rồi cô muốn ngưng ngay câu chuyện, bởi vì cô
không muốn Hồng Loan hiểu được lòng cô.
− Thôi, mình về Hồng Loan ạ! Đã hơn tám giờ rồi.
Hồng Loan cảm thấy luyến tiếc với ý nghĩ của mình, vì thật lòng cô chỉ muốn Quế
Lâm trở lại với Hoài Bảo mà thôi.
Chiều nay từ công ty về nhà rất sớm, Quế Lâm chẳng thiết gì ăn uống, cô nằm
trên giường với nỗi buồn da diết. Cô nhớ đến Hoài Bảo và cô sợ anh ra đi. Cô
nghĩ đến rồi đây cô sẽ mất anh vĩnh viễn. Nghĩ đến đây, cô thở dài một mình.
Không cần nhìn đồng hồ, Quế Lâm cũng đoán trời đã khá khuya. Cố dỗ giấc ngủ mà
vẫn không được, Quế Lâm đi ra tủ lạnh tìm cho mình một ly nước mát.
Bỗng chuông điện thoại reo vang. Quế Lâm vừa đi vừa nghĩ không biết ai lại điện
cho cô vào giờ này.
Cô nhẹ nhàng nhấc ống nghe:
− Alô!
Đầu dây bên kia giọng của Hoài Bảo:
− Alô! Quế Lâm phải không?
Quế Lâm nghe tim mình đập mạnh, cô khẽ đáp:
− Vâng!
Giọng Hoài Bảo dịu dàng:
− Ngày mai anh đi rồi!
Quế Lâm nhẹ nhàng:
− Vâng!
− Em vẫn khỏe chứ?
− Vâng, em vẫn khỏe.
− Em chưa ngủ à?
− Em định đi ngủ đây.
Ngưng vài giây, giọng Hoài Bảo ngọt ngào hơn:
− Quế Lâm! Em có muốn anh ở lại không?
Quế Lâm vẫn lặng thinh. Hoài Bảo nói tiếp:
− Anh chỉ cần một lời nói của em thì anh sẽ ở lại ngay, em hiểu không Quế Lâm?
Quế Lâm vẫn lặng thinh. Hoài Bảo điềm đạm hơn:
− Cho anh xin lỗi nhé, anh không hiểu tại sao anh lại nói thế, dù anh đã biết
bên cạnh em đã có Chí Văn rồi. Em đừng phiền anh nhé Lâm?
Quế Lâm nghe lòng bồi hồi:
− Không có gì đâu, anh Bảo ạ!
Giọng Hoài Bảo êm như ru:
− Nếu thật sự không phiền em, thì em nghe anh nói một câu có được không Lâm?
Quế Lâm từ tốn:
− Vâng, anh cứ nói.
Giọng Hoài Bảo âu yếm hơn:
− Chỉ một lời nói của em thì anh sẽ ở lại Việt Nam ngay. Khi nói với em câu
này, anh cũng có một niềm hy vọng nhỏ nhoi ở trong anh. Bảy giờ ngày mai, máy
bay sẽ cất cánh, anh rất mong em đến… em hiểu không Lâm?
Quế Lâm vẫn lặng thinh mà cô nghe lòng xao xuyến. Ngay bây giờ cô muốn nói:
“Anh Bảo ơi, anh đừng đi nhe anh”, nhưng sao cô không thể nói thành lời.

Giọng Hoài Bảo nghe buồn buồn:
− Em không có lời nào để chúc anh sao Lâm?
− Anh đi may mắn nhé!
Vừa nói xong , Quế Lâm vẫn không hiểu sao cô lại nói câu mà cô hoàn toàn không
muốn nói.
Giọng Hoài Bảo buồn hơn:
− Thôi em ngủ đi, anh gác máy đây!
Khi nghe tiếng động từ đầu dây bên kia do Hoài Bảo đã gác máy, Quế Lâm mới bỏ
ống nghe xuống. Cô ngồi âm thầm một mình trong phòng khách vắng lặng mà nhớ đến
lời nói của anh: ” Quế Lâm chỉ một lời nói của em là anh sẽ ở lại Việt
Nam…”
Quế Lâm thổn thức:
− Em phải làm gì đây hả Bảo, khi mà em vẫn nhớ về anh…
Cũng tại nơi này mấy năm trước, Quế Lâm đã đến đây đón anh, vậy mà hôm nay anh
lại ra đi mà không có cô đưa tiễn. Thà như vậy còn hơn, cô mà đến đây, anh đi
càng đau khổ thêm.
Sắp đến giờ máy bay cất cánh, Hoài Bảo nhìn như mong đợi một điều gì. Có phải
anh mong đợi Quế Lâm đến với anh không?
Như hiểu được nỗi lòng con, bà Khoa gợi chuyện:
− Khi đến bên Úc, con điện thoại về cho mẹ ngay nghe Hoài Bảo.
Hoài Bảo gật đầu mà mắt anh vẫn không rời khung cửa ra vào của sân bay với sự
tuyệt vọng. Vậy là Quế Lâm không đến! Rồi ánh mắt anh nhìn xuống nền gạch như
chôn đi nỗi buồn.
Anh căn dặn Hải:
− Hải! Em ở nhà chăm sóc mẹ hộ anh một thời gian nhé – Và anh nhìn sang Hồng Loan
như gửi gắm thêm – Hồng Loan! Em ở nhà đến chơi với mẹ anh thường xuyên nhé em.

Cả Hải và Hồng Loan gật đầu, nhưng họ cũng không giấu được nỗi buồn chờ đợi một
người.
Chỉ còn năm phút nữa là Hoài Bảo đi vào cánh cửa bên trong, anh nắm tay mẹ nhắn
nhủ:
− Mẹ ở nhà ráng giữ gìn sức khỏe nhé mẹ!
Bà Khoa buồn thiu:
− Con an tâm đi, mẹ biết lo cho mình mà! Qua bên đó rồi, làm gì con cũng nên
thận trọng.
Hoài Bảo gật đầu:
− Vâng, con biết rồi mẹ ạ.
Tiếng phát thanh viên thông báo giờ chuyến bay cất cánh vang vang thúc giục.
Hoài Bảo nắm tay mẹ rồi anh từ từ tiến vào cánh cổng.
Bỗng từ xa, giọng của Quế Lâm vang lên rõ ràng và thật lớn:
− Anh Bảo! Anh đừng đi!
Nghe tiếng gọi, Hoài Bảo nhìn lại, thấy Quế Lâm đang chạy về phía anh với làn
tóc bay tung tóe và hơi thở hổn hển. Khi đến nơi, cô như chẳng còn thấy ai
ngoài anh cả, cô chẳng ngại ngùng với lời nói của mình.
− Anh Bảo ơi! Anh đừng đi!
Với tiếng nói của Quế Lâm dành cho anh, Hoài Bảo buông rơi chiếc vali xuống nền
gạch. Anh ôm cô vào lòng với bao nỗi mừng vui. Giọng anh ngọt ngào:
− Cuối cùng rồi em cũng đến với anh hả Quế Lâm. Anh sẽ ở lại bên em, em ạ.
Quế Lâm nghẹn ngào:
− Em đến đây lâu lắm rồi nhưng em không dám gặp anh.
Hoài Bảo thân thương:
− Sao vậy em?
Quế Lâm ngập ngừng:
− Vì em sợ anh nhìn và thấy được trái tim em…
Hoài Bảo mỉm cười nói tiếp:
− Giờ thì anh đã thấy rồi, nó vẫn dành hết cho anh.
Hoài Bảo vừa nói dứt lời thì tiếng loa phát thanh thông báo chuyến bay của anh
đã đến giờ cất cánh. Anh mỉm cười nhìn theo và nói với mọi người.
− Thôi, mình về nhà chứ.
Quế Lâm vẫn e thẹn cúi đầu đứng bên Hoài Bảo. Thấy vậy, bà Khoa nắm lấy tay cô
thân thương:
− Con đến đây và quyết định như vậy, mẹ mừng lắm Quế Lâm. Thôi, chúng ta mau về
nhà.
Cũng từ sân bay về nhà như mấy năm về trước, Quế Lâm đã ngồi bên cạnh anh đầy
yêu thương và trìu mến.
Phía trước, Hải và Hồng Loan cứ nhìn nhau mỉm cưới với nụ cười thích thú, vì
mọi việc diễn ra như ý muốn của hai người. Sợ bị dì Khoa rầy nên Hồng Loan nhắc
nhở Hải:
− Anh lái xe cẩn thận đó!
Hải vẫn mỉm cười:
− Em yên tâm! Hôm nay là ngày vui nhất, anh không để xảy ra tai nạn đâu mà em
lo. Anh sẽ đưa mọi người về nhà an toàn.
Về đến nhà, mọi người quây quần bên nhau với bầu không khí hạnh phúc. Nhất là
bà Khoa, bà luôn nở nụ cười và tính toán với Hồng Loan coi hôm nay phải nấu món
gì ăn cho thích hợp. Rồi bà nhìn sang Quế Lâm với vẻ quan tâm:
− Quế Lâm! Con lên phòng thay đồ cho khỏe đi con.
Quế Lâm đang mặc bộ áo dài màu xanh thiên thanh rất hợp với làn da trắng ngần
của cô.
Thấy Quế Lâm có vẻ chần chừ, bà Khoa hiểu ý, nói tiếp:
− Tầt cả đồ đạc ngày xưa con để lại vẫn còn nguyên trong tủ, và căn phòng của
con vẫn được dọn dẹp mỗi ngày.
Thấy bà Khoa dành cho mình một tình cảm bao la như vậy, Quế Lâm cảm thấy như cô
có lỗi, cô từ tốn:
− Vâng, con xin cám ơn mẹ.
Bà Khoa lại trách hờn:
− Nếu con nói như vậy lần nữa, mẹ sẽ giận đó – Rồi bà nói như ra lệnh – Hoài
Bảo! Con đưa Quế Lâm lên phòng đi con.
Quế Lâm ngại ngùng đứng lên:
− Dạ, để con đi được rồi mẹ ạ!
Biết cô còn ngại nhưng Hoài Bảo chẳng tha cho cô, anh cũng đứng lên cười với
câu nói thật ngộ nghĩnh:
− Để con đưa Quế Lâm về phòng, vì có lẽ Quế Lâm đã quên căn phòng ngày xưa rồi
mẹ ạ.
Nói xong, anh nắm tay cô dẫn đi với đôi mắt thật vui.
Bước vào phòng ngày xưa, lúc cô ở đây khi Hoài Bảo chưa về, mọi vật vẫn còn
nguyên như cũ, từ cái bàn cho đến cái tủ đựng quần áo vẫn còn nguyên vẹn.
Đang nhớ lại kỷ niệm của ngày xưa, Quế Lâm chẳng để ý đến Hoài Bảo, anh đi lại
ôm ngang vòng eo thon thả của cô, cùng với sự vui mừng, anh nâng cô lên một
cách nhẹ nhàng và để cô nằm im trên chiếc nệm, giọng anh thì thầm.
− Từ lâu lắm rồi, anh rất muốn hôn em, em yêu ạ.
Quế Lâm ửng hồng đôi má bởi vì gương mặt của Hoài Bảo đang sát gần với mặt cô.
Cô ngại ngùng không dám nhìn vào đôi mắt nồng nàn của anh.
Hoài Bảo nghe tim mình thôi thúc. Chầm chậm, anh nhẹ nhàng đặt lên đôi môi e ấp
của Quế Lâm một nụ hôn ngọt ngào và say đắm.
Quế Lâm đón nhận đôi môi anh một cách chân tình pha lẫn sự nhung nhớ, tràn đầy
yêu thương. Hoài Bảo vẫn ôm chặt Quế Lâm trong vòng tay anh như sợ cô biến mất
đi. Anh lại thì thầm:
− Đêm nay sẽ là đêm tân hôn thật sự của chúng mình phải không em yêu.
Nghe đến đây, Quế Lâm lại đỏ bừng đôi má. Cô tìm cách để lảng tránh sự e thẹn
của mình:
− Anh buông em ra để em thay đồ, còn xuống dưới làm cơm phụ mẹ nữa.
Hoài Bảo lắc đầu:
− Đã có Hồng Loan và chị Tư nấu nướng rồi, em không cần phải làm gì cả.
Quế Lâm giấu mặt vào ngực anh, cô nói:
− Nhưng ở trên này lâu quá, mọi người sẽ cười mình đó.
Hoài Bảo lì lợm:
− Anh không sợ ai cười cả, vì anh rất nhớ em, em biết không?
Vừa nói xong, Hoài Bảo lại tìm đến đôi môi ngọt ngào của Quế Lâm. Cô nhắm mắt
lại đón nhận nụ hôn của anh. Hạnh phúc tràn đầy, họ như quên đi những ngày
tháng đau khổ đã qua.
Để Quế Lâm gối đầu lên cánh tay mình, Hoài Bảo nói đầy yêu thương:
− Vậy mà anh cứ nghĩ anh sẽ mất em vĩnh viễn, vì em sẽ đám cưới với Chí Văn.
Quế Lâm hờn dỗi:
− Em có yêu Chí Văn đâu mà anh nói vậy?
Hoài Bảo nhớ lại ngày hôm đó khi đến nhà Quế Lâm, anh thấy Quế Lâm và Chí Văn
cùng đi ra nên anh nhắc lại:
− Hôm anh đến nhà em lần sau cùng, anh thấy em và Chí Văn đi ra trông thật vui
vẻ.
Nghe Hoài Bảo nhắc, Quế Lâm nhớ lại, cô nói:
− Hôm đó là hôm em và anh Văn chia tay, vì anh Văn được nhà trường đưa sang Anh
để tu nghiệp.
Hoài Bảo thắc mắc:
− Sao em lại nói với anh em và Chí Văn sắp đám cưới?
Quế Lâm nói với giọng rất rõ:
− Vì ghét anh nên em nói vậy. Nếu em chấp nhận Chí Văn thì Chí Văn sẽ ở lại và
sẽ tổ chức đám cưới ngay. Một phần vì em từ chối tình yêu của anh Văn nên sẵn
dịp này, anh ấy mới đi tu nghiệp luôn để quên đi một tình yêu đơn phương.
Hoài Bảo vuốt nhẹ chiếc mũi xinh xắn của Quế Lâm:
− Vậy mà cũng biết dọa anh nữa chứ! Anh cứ ngỡ là thật và anh cảm thấy cuộc đời
mình chẳng còn ý nghĩa gì nữa khi đã mất em.
Nằm trong vòng tay Hoài Bảo, Quế Lâm cảm thấy hạnh phúc vô cùng. Chợt nhớ đến
Bách Điệp cũng đã ra đi, Quế Lâm buồn buồn nói:
− Em nghĩ lại cũng thấy thương chị Điệp lắm anh ạ.
Hoài Bảo an ủi:
− Chỉ có như vậy, Bách Điệp mới cảm thấy vơi đi những lỗi lầm mình đã gây ra.
Rồi không muốn cho niềm vui không được trọn vẹn nên Hoài Bảo siết nhẹ Quế Lâm
trong vòng tay, anh nói như ru:
− Những gì đã qua em hãy để cho nó qua đi, đừng nhắc lại thêm buồn mà ảnh hưởng
đến hạnh phúc của mình nhé em yêu!
Nghe Hoài Bảo nói vậy, Quế Lâm nhìn anh bằng cặp mắt đầy yêu thương. Anh cũng
nhìn cô rạt rào hạnh phúc.
Ngoài kia, nắng chiều đã tắt dần, màn đêm buông xuống. Rồi ánh bình minh sẽ mọc
lên báo hiệu một ngày hạnh phúc đến với họ hôm nay và mãi mãi về sau.
Và đêm nay, Hoài Bảo sẽ nói với Quế Lâm một câu mà anh hằng muốn nói: ” Quế
Lâm à! Đêm tân hôn của chúng ta muộn màng quá phải không em?”
Hai năm sau.
Bà Khoa đang ngồi chờ đợi vợ chồng Hoài Bảo cùng với đứa cháu nội đích tôn của
bà vừa biết đi lẫm đẫm.
Chợt tiếng xe ô tô đậu ngay trước cửa, bà cứ ngỡ xe của Hoài Bảo và Quế Lâm về.
Nhưng không phải, đi vào nhà là hai người khách trông quen quen mà bà không nhớ
rõ.
Người con gái ăn mặc rất sang trọng đến bên bà Khoa gật đầu chào:
− Đã hai năm rồi mà con thấy bác vẫn như xưa.
Nghe giọng nói, bà Khoa mới ngờ ngợ. Chợt nhớ ra, bà nói lớn với vẻ rất mừng:
− Có phải cháu là Bách Điệp không?
Bách Điệp gật đầu mỉm cười:
− Vâng, cháu là Bách Điệp đây. Cháu mới về nước hôm nay là ngày thứ ba thì cháu
đến đây thăm bác cùng anh Bảo và Quế Lâm coi có khỏe không?
Bách Điệp vừa dứt lời thì Hoài Bảo với Quế Lâm bế cháu Bảo Ân vào tới. Họ nhìn
nhau thật ngỡ ngàng, rồi Hoài Bảo vui mừng lên tiếng hỏi:
− Sao hai bạn lại đến thăm mình cùng một lúc vậy?
Quế Lâm đã ngồi xuống cạnh Hoài Bảo, còn đối diện ghế bên kia là Chí Văn cùng
với Bách Điệp.
Biết là mọi người thắc mắc chứ không riêng mình Hoài Bảo, Bách Điệp liền giải
thích:
− Từ sự việc đó, mình đã về nói thật tất cả với ba mẹ mình, hai ông bà cũng vui
không hờn trách gì khi mình đã nhận ra những sai lầm mà mình đã làm. Và ba mình
đã viết thư cho một người bạn thân ở bên Anh, ông ấy lo tất cả các thủ tục giùm
mình vừa làm vừa học cho khuây khỏa… Qua bên đó được mấy tháng, thì mình quen
Chí Văn ở tại trường, và lúc đầu hai người chỉ là bạn đồng hương mà thôi, dần
dần rồi tâm sự cùng nhau và cảnh ngộ cũng giống nhau nên dễ gần gũi và yêu nhau
cũng từ đó.
Bé Ân nãy giờ cứ quậy đòi mẹ bế đi chơi. Thấy vậy, bà Khoa nói với Quế Lâm:
− Đưa bé Ân đây cho mẹ! Ngồi yên như vầy nó chẳng có chịu đâu.
Rồi đưa hai tay đón bé Ân, bà dỗ ngọt:
− Bà cháu mình ra vườn xích đu nhé!
Bé Ân như hiểu được, nói từng tiếng một:
− Nội… nội… đi… đi…
Đã hiểu ý con, Quế Lâm vội lấy đôi giày vừa mới mở ra vỗ vào chân bé, rồi nói:
− Mẹ biết rồi, để mẹ mang giày vào rồi hãy đi!
Mang giày xong, bé Ân chạy ào vào vòng tay nội, rồi hai bà cháu đi về phía sau
vườn. Trước khi đi, bà Khoa nhìn Bách Điệp và Chí Văn với lời dặn dò:
− Hai cháu ở lại ăn cơm với gia đình bác luôn thể nhé!
Bách Điệp và Chí Văn gật đầu về sự nhiệt tình của bà.
Còn lại bốn người, Hoài Bảo hỏi thăm:
− Vậy hai người bao giờ tổ chức đám cưới đây?
Chí Văn trả lời với nét mặt đầy hạnh phúc:
− Mình với Bách Điệp lo xong mọi việc chắc khoảng một tháng sau mới tổ chức
tiệc cưới được – Nở một nụ cười tươi, Chí Văn nói tiếp – Mình và Bách Điệp định
nhờ hai bạn làm rể phụ và dâu phụ đấy.
Quế Lâm cùng với gương mặt rạng ngời trước hạnh phúc của Chí Văn và Bách Điệp,
cô nhẹ nhàng:
− Hai bạn được hạnh phúc như vậy, mình và Hoài Bảo có tiếc gì đâu, tụi mình sẽ
sẵn sàng giúp bạn.
Nhớ đến cô bạn thân của mình, Bách Điệp hỏi Quế Lâm:
− Hồng Loan nay ở đâu hả Quế Lâm?
Quế Lâm nhớ lại Hồng Loan và Hải mới đám cưới cách đây chừng hai tháng, cô nói:

− Hồng Loan cứ chờ tin tức của Bách Điệp mãi để chia vui cùng cô ấy. Đợi hoài
mà vẫn bặt tin, cùng với lời khuyên của mọi người, Hồng Loan mới đồng ý đám
cưới với anh Hải chỉ cách đây hai tháng thôi.
Bách Điệp quan tâm hơn:
− Rồi bây giờ hai người đang ở đâu?
Quế Lâm nói tiếp:
− Mẹ mình bảo anh Hải và Hồng Loan ở lại đây, nhưng Hồng Loan không thích. Hồng
Loan nói cô chán sống ở thành thị lắm rồi, cô muốn sống ở miền quê cho không
khí trong lành và chăm sóc bác trai luôn.
− Vậy thì cũng tốt rồi. Vậy hôm nào mình xuống dưới Vĩnh Long thăm anh Hải và
Hồng Loan nhé.
Hoài Bảo dễ dãi:
− Được thôi! Hôm nào Chí Văn và Bách Điệp muốn đi, “phôn” cho mình.
Chí Văn cũng thích thú:
− Được! Để mình sắp xếp rồi mình sẽ “phôn” cho bạn!
Mọi người nói chuyện, tâm sự cũng đã lâu, được lệnh của bà chủ, chị Tư sang
mời:
− Bà mời mọi người sang phòng ăn.
Hoài Bảo cười rồi đứng lên trước:
− Mẹ mình đãi hai bạn bằng món ăn đặc sản quê hương đấy. Mau đứng lên để thưởng
thức chớ!
Hoài Bảo nói xong, mọi người sang phòng ăn với bầu không khí thật sự êm đềm và
hạnh phúc.

HẾT

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+