Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Diệc Thứ và Kha Tuyết – Chương 13.2 end 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 13: Người yêu (2)

Tác phẩm này khiến tôi chăm chú ngắm nghía không rời mắt, hai chân như dính chặt trên mặt đất.

“Lúc bình thường thì không có gì, nhưng cứ trời mưa, trong con mắt rỗng sẽ có nước, nhìn qua trông hệt như sóng mắt lưu chuyển.” Ông cười nói: “Thích tác phẩm này không?”

“Rất thích.” Tôi gật đầu: “Tảng đá là thứ cứng rắn như vậy, nhưng tác phẩm này lại có thể truyền đạt một cảm giác mềm mại, thật lợi hại.”

“Ha ha ha….” Ông lão đột nhiên cười một tràng dài, mãi không ngừng.

Tôi rất nghi hoặc nhìn ông lão, ông ngừng cười, nói: “Có người nói hệt như cậu.”

“Thật không?”

“Ba hôm trước, có một cô gái lái xe qua đây, hôm đó trời cũng đổ mưa.” Ông lão nói:

“Cô gái ấy cũng giống hệt cậu, đứng trước tác phẩm này một lúc lâu, sau đó nói những lời hệt như cậu.”

“Thế à.”

“Cô ấy học nghệ thuật đấy, còn vẽ một bức tranh tặng tôi.”

Nhịp tim của tôi bỗng nhiên tăng tốc, sau đó hỏi: “Cô ấy đi xe gì?”

“Xe màu đỏ.” Ông lão mỉm cười rồi nói: “Hiệu xe gì thì tôi không biết, vốn chẳng có tiền nên cũng chẳng nghiên cứu gì về xe.”

“Cháu có thể xem bức tranh của cô ấy không?” Giọng tôi hơi run run.

Ông lão gật đầu, trở về phòng, lấy một bức tranh ra đưa cho tôi.

Bức tranh này miêu tả “Nhu tình vạn thiên” rất chân thực, kể cả sóng nước gợn nhẹ trong mắt trái,

Cô gái trong bức tranh sóng mắt lưu chuyển như ẩn chứa tình cảm.

Phía rìa ngoài của cô gái được vẽ thêm chút đường cong và bóng mờ, khiến cô ấy trông như nằm trên một chiếc giường vô cùng mềm mại.

Còn tờ giấy này, chính là chiếc giường mềm mại đó.

Tuy rằng đã ba tháng không được xem tranh của Kha Tuyết, nhưng tôi đã quá quen thuộc với tranh của cô ấy.

Không sai, đây chắc chắn là tranh của Kha Tuyết, viền mắt tôi bắt đầu ươn ướt.

“Cô ấy…”

Lời vừa ra khỏi miệng bỗng thấy giọng khàn khàn, hơn nữa còn cứng lại nơi cổ họng, không cách nào nói thêm điều gì.

“Chàng trai.” Ông lão mỉm cười: “Cứ từ từ thôi, không sao đâu.”

Tôi lau khóe mắt, nói: “Cô ấy có khỏe không?”

“Cô ấy vẫn khỏe.” Ông lão nói: “Có điều cô ấy cũng giống cậu, trông rất đau lòng.”

Tôi cảm thấy vừa rồi chắc hẳn mình đã thất thố, sau khi bình tĩnh lại bèn hỏi: “Cô ấy có nói gì không?”

“Chúng ta ngồi rồi nói.” Ông lão lại dẫn tôi về căn chòi.

“Cô gái ấy nói…” Ông lão lại bắt đầu đun nước. “Hạnh phúc là hướng ngoại, đau thương là hướng nội. Chính vì đau thương nên cô ấy lại càng thấy rõ được bản thân.”

“Ừm.”

“Cô ấy cảm thấy bản thân mình có thể biểu đạt rất nhiều tình cảm, chỉ có đối với người, cô ấy không diễn tả nổi. Cho nên cô ấy sẽ không ngừng vẽ, một mặt hóa giải nỗi đau trong lòng, một mặt học cách biểu lộ tình cảm với người khác.”

“Ừm.”

“Nhưng cô ấy vẽ suốt ba tháng, nỗi đau trong lòng vẫn hệt như trước, mãi tới khi thấy bức tượng kia, cô ấy mới hiểu ra.”

“Cô ấy hiểu ra điều gì?”

“Cô ấy phải đục rỗng bản thân đã rồi mới chứa đầy nhu tình được.”

“Đục rỗng.”

“Ừ, cô ấy đã nói vậy đấy.”

“Nghĩa là sao?”

“Tôi cũng không rõ.” Ông lão cười nói: “Cô ấy chỉ nói mình muốn vẽ một bức tranh, để bức tranh đó có thể chứa đầy tình cảm của cô ấy đối với người kia.”

“Ừm. Sau đó thì sao?”

“Không có sau đó nữa. Cô ấy cám ơn tôi rồi đi khỏi.”

“Ừm.” Tôi rất thật vọng, cúi đầu không nói một lời.

Tôi cảm thấy đã quấy rầy ông lão hơi lâu rồi, mà mưa cũng đã ngừng, bèn đứng dậy tạm biệt.

Lúc theo tôi đi tới của, ông lại đột nhiên nói: “Đúng rồi, tôi có bảo cô gái ấy sớm trở lại.”

“Cô ấy nói sao?”

“Cô ấy nói vẽ xong bức tranh kia cô ấy sẽ trở lại, hơn nữa cô ấy muốn người kia thấy được bức tranh.”

“Thật không?”

“Ừ.” Ông lão cám ơn.

Tôi nói cám ơn, quay người đang định đi khỏi thì ông lão lại nói: “Đừng lo lắng, cô ấy sẽ trở lại.”

“Vâng.”

“Cô ấy vẽ là vì cậu, thế nên chắc chắn cậu sẽ thấy bức tranh.”

“Làm sao cụ biết?”

Ông lão lại bắt đầu cười một tràng dài, sau khi ngừng mới nói: “Tôi là nhà điêu khắc, ngay cả tình cảm của đá tôi còn nhìn ra, huống chi tình cảm của người.”

Khuôn mặt tôi hơi đỏ lên, cười cười, rồi đi khỏi khu vườn điêu khắc kia.

Lúc lái xe về nhà, trong lòng cũng thấy yên ổn hơn.

Tôi không cần đi khắp nơi tìm Kha Tuyết như chú ruồi nữa, chỉ cần yên tâm chờ đợi là được.

Tháng thứ tư sau khi Kha Tuyết bắn ra mũi tên đau thương, “Hoang địa hữu tình thiên” của Đại Đông rốt cuộc cũng phát sóng.

Từ tập đầu tiên, buổi tối chín giờ, Đại Đông, Tiểu Tây và ta đều sẽ ngồi trước ti vi.

“Sai hết rồi, hoang địa chứ.” Đại Đông lớn tiếng oán hận. “Sao nhân vật nữ chính lại biến thành cục phấn trang điểm!”

“Còn nữa, cô ta mặc quần áo gì vậy? Bớt chút tua rua thì chết người à?”

“Tôi viết là Vương Bảo Xuyến cơ mà! Sao cô ta lại biến thành Phan Kim Liên!”

“Keo xịt tóc của nhân vật nam chính cũng quá thần kỳ rồi, gió lớn như thế mà tóc hoàn toàn không rối!”

“Tôi muốn anh ta diễn xuất dũng khí tiến về phía trước trong nghịch cảnh chứ đâu phải vẻ hung ác cầm đao đi chém người!”

Đại Đông vừa xem vừa mắng, âm thanh thường át cả tiếng ti vi.

Tiểu Tây an ủi Đại Đông, nói: “Làm hoàng đế sau Đường Thái Tông, rất khó khăn.”

“Là sao?” Tôi hỏi.

“Đường Thái Tông là hoàng đế tốt như vậy, hoàng đế kế nhiệm đương nhiên phải chịu áp lực rồi.” Tiểu Tây nói.

“Hả?” Tôi vẫn chẳng hiểu gì.

“Nhân vật trong truyện của Đại Đông, tính cách tốt như vậy, diễn viên đương nhiên phải chịu áp lực rồi.” Tiểu Tây nói.

“Ừm.”

Cuối cùng tôi cũng coi như hiểu.

Một tháng sau, “Hoang địa hữu tình thiên” chiếu hết.

Sau khi xem xong tập cuối cùng, Đại Đông nói với tôi: “Diệc Thứ và Kha Tuyết của cậu thì sao?”

“Còn chưa viết kết thúc.”

“Vì sao?”

“Vì kết thúc vẫn còn đang diễn ra.”

Đại Đông nghe mà chẳng hiểu, cầm bản thảo tiểu thuyết của tôi xem lại một lần rồi nói:

“Thật ra có thể đưa lên làm phim truyền hình.”

“Thật không?”

“Có điều phải cẩn thận, Nhân Nguyệt có khả năng sẽ bị diễn thành một thiên kim tiểu thư chuyện gì cũng chẳng hiểu, Kha Tuyết thì bị diễn thành một cô gái không chút bụi trần, không cần đi nhà xí.” Đại Đông nói.

“Vậy Diệc Thứ thì sao?” Tôi hỏi.

“Diệc Thứ?” Đại Đông nói: “Tìm bừa ai tới cũng diễn được.”

“Này.”

“Đùa thôi.” Cậu ta cười nói: “Diệc Thứ có thể bị diễn thành tên công tử trăng hoa miệng lỡi trơn tuột.”

“Thảm đến vậy à?”

“Chẳng có cách nào.” Đại Đông nhún vai. “Đây là điểm khác nhau giữa sáng tác văn chương và sáng tác hình ảnh, văn chương luôn để cho người đọc có không gian tưởng tượng.”

Tôi đứng dậy đang định về phòng thì Đại Đông lại nói: “Cậu nên viết nốt kết thúc đi.”

“Thế nhưng mà…”

Tôi không biết nên nói sao với Đại Đông, vì Kha Tuyết còn chưa trở về, cũng không biết cô ấy ở đâu, thế nên kết thúc vốn không cách nào viết được.

“Câu chuyện mà không có kết thúc rất kỳ cục.” Đại Đông nói. “Tốt nhất là viết đi.”

Sau khi trở về phòng, tôi suy nghĩ một lúc lâu, quyết định bật máy tính, bắt đầu viết kết thúc của “Diệc Thứ và Kha Tuyết.”

Vạn nhất Kha Tuyết bỏ đi không hề trở lại, hoặc tôi không gặp được cô ấy nữa, nhưng sẽ có một ngày, khi Kha Tuyết nhìn thấy tiểu thuyết hoặc phim truyền hình “Diệc Thứ và Kha Tuyết” cô ấy sẽ hiểu tâm tình của tôi.

Tháng thứ sáu sau khi Kha Tuyết bắn mũi tên đau thương ra, Lễ Yên rốt cuộc cũng tổ chức tiệc

Giám đốc mua vé cho mọi người trong công ty, muốn chúng tôi cùng tới cổ vũ.

Ông còn gọi riêng tôi vào phòng làm việc của mình, nói: “Tấm vé quý nhất này cho cậu.”

Tôi cúi đầu nhìn tấm vé, vị trí ở hàng thứ năm, rất gần sân khấu.

“Vì sao lại cho em tấm vé tốt nhất?”

“Vì cậu làm việc chăm chỉ, tập trung vào công việc…”

“Là Lễ Yên dặn ạ?” Tôi không đợi sếp nói xong, nhanh chóng ngắt lời.

“Sao cậu biết?” Giám đốc có vẻ rất kinh ngạc.

“Vì những từ như làm việc chăm chỉ, tập trung với công việc, không thể dùng để mô tả em được.”

“Cậu cũng tự biết đấy nhỉ.” Giám đốc lại mỉm cười.

Tôi cám ơn vài tiếng rồi quay người đi khỏi.

“Thật ra cậu là người không tồi, chỉ có điều chênh lệch giữa cậu và Lễ Yên quá lớn, thế nên…”

“Chuyện này em hiểu.” Tôi quay đầu lại nói.

“Hiểu là tốt rồi.” Giám đốc nói: “Nhớ tới nghe buổi biểu diễn của cô ấy nhé.”

“Vâng.”

“Nghe xong viết báo cáo nộp lên cho tôi.”

“Cái gì?” Tôi giật mình.

“Đùa thôi.” Giám đốc lại cười.

Buổi biểu diễn dương cầm của Lễ Yên, cô mặc một bộ lễ phục màu đỏ thẫm, càng thêm rực sáng.

Tôi đã quên cô ấy đàn bao nhiêu khúc nhạc rồi, vì thời gian ánh mắt tôi dừng lại trên người cô ấy nhiều hơn so với thời gian lỗ tai nghe tiếng đàn.

Tôi không hề nghe thấy âm thanh đau thương của Lễ Yên, những gì tôi nghe thấy, là tiếng cô ấy dùng sức vỗ cánh.

Lễ Yên, bầu trời thuộc về em nào có lao tù, hãy thỏa sức bay lượn đi.

Những khúc nhạc Lễ Yên đàn tối hôm nay đều từng hát cho tôi nghe ở công ty.

Mỗi khi nghe thấy giai điệu quen thuộc, lại như chìm vào hồi ức một phút đồng hồ đó.

Mà từng chi tiết trong quá thời gian làm việc chung ở công ty cũng theo tiếng đàn, từ từ lan rộng trong lòng tôi.

Không biết cô ấy còn thích nghe kể chuyện không?

Khúc nhạc cuối cùng Lễ Yên đàn là “Biển và đá”.

Cô ấy đã sửa lại khúc nhạc này, đến nỗi lần đầu tiên tôi còn không nghe ra.

Sau cô ấy đáp ứng yêu cầu của một người nghe, đàn lại một lần, hơn nữa vừa đàn vừa hát.

Tôi mới biết ca khúc đó là “Biển và đá.”

Đàn hát “Biển và đá” xong, Lễ Yên đứng trên sân khấu nhận những tràng vỗ tay sôi động, cũng cúi người đáp lễ.

Khi ánh mắt cô ấy tới chỗ tôi, tôi giơ hai ngón tay lên tạo thành hình chữ V với cô ấy.

Cô vui vẻ vẫy vẫy tay, hơn nữa còn mỉm cười rất thoải mái, như sắp nhảy dựng lên.

Tôi biết Lễ Yên đã nhìn thấy mình.

Trên đường về nhà, tôi không ngừng nghĩ lại quan hệ giữa mình và Lễ Yên.

Vừa rồi tôi ở dưới sân khấu, cô trên sân khấu, tôi giơ hình chữ V, cô ấy vẫy tay, mọi thứ đều thật tự nhiên.

Tôi đột nhiên cảm thấy, mình ngưỡng một Lễ Yên.

Ngưỡng mộ ngưỡng mộ, chữ “ngưỡng” này đã bao hàm phải ngẩng đầu lên ái mộ, cuối cùng vẫn là có khoảng cách.

Đại Đông từng nói, tôi viết tiểu thuyết rất sinh động, thế nhưng cuộc sống của Lễ Yên lại như trong tiểu thuyết.

Hóa ra giữa tiểu thuyết và cuộc sống, có khi không có ranh giới.

Tháng thứ bảy sau khi Kha Tuyết bắn ra mũi tên đau thương, Đại Đông cuối cùng cũng quyết định kết hôn với Tiểu Tây.

Hôm tiệc đám cưới, tôi và cậu cú ngồi cùng nhau, không bao lâu sau, cô rắn đã lung lay người đi tới.

“Sao rồi?” Tôi hỏi cô ấy.

“Hôm nay tôi đổi sang đeo kính sát tròng, cảm thấy nhìn cái gì cũng quai quái.” Cô rắn nói.

“Nếu lúc thường cô mặc quần giờ đổi sang mặc váy, có phải sẽ không đi nổi hay không?” Cậu cú nói.

“Muốn cãi nhau à?” Cô rắn nói.

“Tới đi.” Cậu cú nói.

“Đây là tiệc mừng đám cưới đấy.” Tôi nói xong, hai người bọn họ lập tức im lặng.

“Kịch bản của hai người đều đã viết xong?” Tôi hỏi.

Bọn họ đều gật đầu, cậu cú còn nói: “Đã đưa cho đơn vị chế tác xét duyệt rồi.”

“Nói tới vấn đề này, tôi nhớ tối hôm qua nằm mơ.” Cô rắn nói: “Tối hôm qua tôi mơ thấy Dã Đảo Thân Tư (tên tiếng Nhật, sẽ bổ xung cách đọc đúng sau ^^!) nói: ông ta là kịch gia đệ nhất Nhật bản, nhưng chỉ có thể tính ở đệ nhị ở châu Á.”

“Vậy ai là đệ nhất ở châu Á?” Tôi hỏi

“Dã Đảo bảo tôi: Chính là cô!” Cô rắn trả lời.

Cậu cú nghe xong lập tức cười lăn lộn ngã cả xuống đất.

Cô rắn trừng mắt nhìn anh ta, nói: “Không phục à?”

“Nếu chuyện nằm mộng là sự thật, vậy Cung Trạch Lý Huệ sẽ không là xử nữ nữa.” Cậu cú nói.

“Nghĩa là sao?” Tôi hỏi.

“Tôi thường mơ thấy mình mây mưa trên giường với Cung Trạch Lý Huệ, vậy Cung Trạch Lý Huệ kia còn là xử nữ được sao?” Cậu cú vừa cười vừa nói.

“Đáng ghét!” Cô rắn đứng bật dậy, lớn tiếng nói: “Tôi nhất định phải dạy cho cậu một bài học!”

“Ai sợ ai!” Cậu cú cũng lớn tiếng đáp lời.

“Đây là tiệc mừng đám cưới đấy!” Tôi giơ hai tay kéo hai người lại, kéo tới vài lần bọn họ mới chịu im.

May là hội trường bữa tiệc cũng khá ồn ào, vụ đấu võ mồm của cậu cú và cô rắn không tới mức quá nổi bật.

Lúc món ăn thứ hai được đưa lên, cô dâu chú rể bắt đầu phát biểu trên bục, hội trường hơi yên tĩnh lại.

Đại Đông nói chuyện quá khách sáo, chẳng có gì khác ngoài một đống lời cám ơn vô dụng.

Đại Đông nói xong, đưa microphone cho Tiểu Tây, cô xua tay từ chối, cuối cùng nhận mic, nói:

“Gả cho Đại Đông, cho dù tới bắc cực bán tủ lạnh, tôi cũng cam tâm tình nguyện.”

Tiểu Tây nói xong, gần như tất cả những ai còn cầm đũa đều làm rớt.

Đũa của cậu cú và cô rắn cũng rớt xuống bàn, nhưng chiếc đũa trong tay tôi vẫn còn yên ổn.

Cô rắn hỏi tôi: “Cậu nghe hiểu à?”

“Ừ.” Tôi gật đầu: “Bán tủ lạnh ở bắc cực thì có ai mua? Thế nên người bán tủ lạnh chắc chắn rất gian khổ. Nhưng cho dù gian khổ như vậy cô ấy cũng cam tâm tình nguyện, đúng là một cô gái kiên định.”

“Bội phục bội phục.” Cậu cú nói: “Tôi chỉ nghĩ bắc cực lạnh, tủ lạnh cũng lạnh, cho nên câu này của cô ấy cũng lạnh tới mức không chịu nổi.”

“Tôi cũng cảm thấy quá lạnh.” Cô rắn nói.

Tôi nhìn bọn họ, biết rốt cuộc mình cũng không còn cảm thấy những lời Tiểu Tây nói là thâm ảo rồi.

Hai tuần sau khi cảm thấy lời của Tiểu Tây không còn thâm ảo, tôi chuyển khỏi nhà Đại Đông.

Tặng lại không gian cho cô dâu chú rể, tôi một mình sống trong ngôi nhà ở ngoại ô.

Tháng thứ tám sau khi Kha Tuyết bắn ra mũi tên đau thương, cũng là mùa mà tôi gặp Kha Tuyết lần đầu tiên.

Nhưng đã lâu lắm rồi tôi không tới quán cà phê đó.

Từ khi không tới quán cà phê đó, lúc đi làm tôi luôn đi đường vòng tránh đi.

Sau khi chuyển tới nơi ở mới thì không cần tránh nữa.

Tôi tin tưởng lời của nhà điêu khắc kia, Kha Tuyết chắc chắn sẽ trở về, cũng sẽ mang bức tranh trở về.

Tôi chỉ cần chờ thôi.

Chủ quán chờ đợi trong quán cà phê, tôi lại chờ đợi giữa cuộc sống đời thường và tiểu thuyết.

Đã là mùa lá rụng, tôi bước trên đường thường đạp lên những lớp lá tạo thành âm thanh sàn sạt.

Hôm nay tới làm ở công ty, lúc ngồi xuống mới phát hiện gót chân trái dính đầy lá rụng.

Cúi rạp xuống, kéo chiếc lá ra, lại thấy mặt trái chiếc lá dính cái gì đó vàng vàng.

Tôi giơ chân lên, cúi đầu nhìn dưới giày, hóa ra mình đạp phải cứt chó.

Tôi lập tức kéo ghế dậy, không ngừng mài đế giày lên mặt đất, muốn xóa đống phân giẫm phải đi.

“Cậu đang nhảy Clacket à?” Vừa hay giám đốc di qua, hỏi tôi một câu.

Tôi ngừng chân, ông ấy lại nói: “Nhảy không tồi.”

Giám đốc đi rồi, tôi lại tiếp tục nhảy clacket, không, là tiếp tục di đống phân dính dưới giày.

Làm sạch giày xong tôi mới biết hóa ra lý do năm ngoái chiếc lá dính vào gót giày cũng là do phân chó.

Không ngờ là vì phân chó mới khiến Kha Tuyết muốn vẽ chiếc lá dính vào giày tôi.

Cũng bởi vậy “Diệc Thứ và Kha Tuyết” mới có điểm khởi đầu.

Nếu như “Diệc Thứ và Kha Tuyết” là tiểu thuyết tình yêu, vậy nguyên nhân của bộ tiểu thuyết tình yêu này là phân chó.

Hèn gì có người thường nói, tiểu thuyết tình yêu đều là phân chó.

Tôi đột nhiên rất muốn hoàn thành ”Diệc Thứ và Kha Tuyết”, vì vậy bật máy tính, bắt đầu viết.

Mặc kệ cái chân lý khi đi làm phải tập trung vào công việc, tôi chỉ biết tiểu thuyết phải có kết thúc cũng là chân lý.

Tôi viết rất chăm chú, ngay cả thời gian nghỉ trưa cũng không ra ngoài ăn cơm.

Chỉ thiếu có một điểm là bức tranh của Kha Tuyết và những lời tôi sẽ nói với cô ấy mà thôi.

Đến giờ tan tầm, bầu không khí trong công ty bắt đầu sôi động dần, vài đồng nghiệp túm tụm lại tán phét.

“Cái gì? Cậu cũng đến quán cà phê đó à?”

“Đúng vậy, cà phê rất ngon. Có điều chủ quán ngầu quá.”

“Bức tranh cuối cùng ấy, cậu đặt tên là gì?”

“Tôi đặt tên nó là: cô gái và bển.”

“Quá bình thường. Tôi gọi nó là cô gái của biển.”

“Vậy vẫn bình thường, nghe tên tôi đặt này: Cái nhìn cuối cùng trước khi nhảy xuống biển. Không tồi chứ?”

“Tên các cậu đặt vẫn không hay, tôi gọi nó là: Ai tới cứu tôi với.”

“Cậu đùa à? Thế sao là tên bức tranh được? Gọi là tuyệt vọng không có khí chất văn nghệ hơn sao?”

“Tôi mới là có khí chất văn nghệ nhất này, tôi đặt là: ánh nhìn trào dâng mãnh liệt.”

“Quá quanh co lòng vòng rồi, cái tên của tôi trực tiếp hơn, gọi là: tôi muốn nhảy xuống biển.”

“Cậu muốn chết à? Dám lấy cái tên này.”

“Chủ quán ngeh xong đá thẳng tôi ra khỏi cửa, giờ mông vẫn còn đau này.”

Những đồng nghiệp khác nghe vậy đều cười vang.

“Triển lãm tranh trong quán cà phê, quả không tồi.”

“Những bức tranh đó đều rất khá, xem rất có cảm giác.”

“Tôi cảm thấy rất nhiều bức tranh đều được vẽ rất tự nhiên, thậm chí giấy vẽ cũng là lấy bừa một tờ giấy trắng.”

“Ừ. Cũng như một cô gái xinh đẹp, có mặc quần áo gì cũng không quá quan trọng.”

“Nói chung, vừa uống cà phê vừa thưởng thức tranh, đúng là một loại hưởng thụ.

“Có điều rất nhiều bức tranh có tên lạ thật.”

“Đúng vậy, nếu không phải cái tên tranh đó tôi đã không đặt tên bức tranh là ‘Tôi muốn nhảy xuống biển’.”

“Nói cũng đúng. Có bức tên là mơ hồ, bối rối, ra vẻ, rì rào…”

Câu cuối cùng này là cô Lý nói.

Tôi lập tức đứng bật dậy, chạy tới muốn hỏi cho rõ, trong lúc vội vàng còn va chân vào cạnh bàn.

Bất chấp đau đớn nơi cẳng chân, tôi kéo cô Lý sang một bên hỏi:

“Quán cà phê mà mọi người nói ở đâu?”

“Đối diện ga tàu điện ngầm.”

“Thật không?”

“Ừ.” Cô gật đầu, “Chắc khoảng từ tuần trước, các đồng nghiệp liên tục chạy tới quán cà phê đó uống cà phê vì nghe nói trong quán treo đầy tranh, hình như là mở triển lãm.

“Sau đó thì sao?”

“Lúc tính tiền, chủ quán còn lấy một bức tranh ra nhờ khách hàng dặt tên. Trong bức tranh vẽ…”

Tôi không đợi cô Lý nói xong, quay người chạy khỏi phòng làm việc.

Ra khỏi tòa nhà công ty, rẽ phải, đi vào con đường nhỏ theo thói quen, bước nhanh tới quán cà phê.

Dọc đường, gió thu không ngừng phất qua khuôn mặt, tôi cảm thấy từng cơn mát mẻ.

Lúc sắp tới quán cà phê, tôi lại bước chậm lại, thử để tâm trạng kích động của mình yên tĩnh lại.

Dưới chân nghe sàn sạt, cúi đầu nhìn, mình đang đạp trên đống lá rụng.

Không khỏi nhớ ới đoạn mở đầu của “Diệc Thứ và Kha Tuyết”:

Tôi đạp lên một phiến lá thu. bước vào quán cà phê.

Lúc đẩy cửa quán cà phê, một cặp nam nữ đang tính tiền ở quầy bar.

“Hai người cảm thấy bức tranh này nên đặt tên là gì?” Chủ quán hỏi.

“Ừm…” Chàng trai nói: “Cô gái trong bức tranh dường như đang chờ đợi, nhưng sóng biển trào dâng mãnh liệt như muốn nuốt trọn lấy cô gái, song cô gái lại không cách nào di khỏi, thế nên tôi cảm thấy nên đặt tên là: chờ đợi trong vô vọng.”

“Cô thì sao?” Chủ quán quay sang hỏi cô gái.

“Tôi cũng cảm thấy cô gái trong bức tranh đang chờ đợi, nhưng cho dù biển rộng sóng gào, cô ấy vẫn kiên quyết không đi khỏi, thế nên tên bức tranh là kiên trì chờ đợi.” Cô gái trả lời.

“Đáp án của hai người coi như tạm được.” Chủ quán nói với chàng trai: “Thế nên tính giá 80% với cốc cà phê của cậu.”

Sau đó quay sang nói với cô gái: “Cà phê của cô thì tính 60%.”

Thanh toán xong, lúc cặp nam nữ này đi qua bên cạnh tôi, chủ quán đột nhiên nói:

“Hai cô cậu không hợp nhau, chia tay sớm đi thì hơn.”

“Anh nói cái gì?”

Chàng trai rất tức giận, quay người đang định lý sự với chủ quán, nhưng cô gái vẫn kiên quyết lôi anh ta ra khỏi quán cà phê.

“Sao anh lại nói như vậy?” Tôi tới trước quầy bar.

“Chàng trai coi sự kiên trì của cô gái là bất lực và mềm yếu, làm sao thành đôi lâu được?” Chủ quán nói.

“Cho tôi xem bức tranh đó đi.” Tôi giơ tay phải ra.

“Lúc thanh toán mới được xem.” Chủ quán nói.

“Được, không thành vấn đề.”

Tôi lập tức chọn một cốc cà phê, sau đó quay người tới vị trí bên tường bình thường ngồi.

Tấm thẻ “Đã đặt chỗ” vẫn trên chiếc bàn thứ hai cạnh cửa sổ, nhưng bên bàn vẫn không có một ai.

Cả quán cà phê giờ chỉ có tôi và chủ quán.

Tôi quay đầu ngắm nghía xung quanh, khắp nơi đều là tranh của Kha Tuyết, bất kể là phác họa, màu nước hay sơn dầu, nếu tính ra rất có phong cách của nhà điêu khắc kia.

Gần như mọi bức tranh tôi đều đã từng xem, bất kể là Kha Tuyết vẽ vì tôi, trong tập bản vẽ của cô ấy hay trong phòng làm việc của cô.

Tôi cảm thấy trong lòng mình vốn KHa Tuyết đã ngập tràn giờ lại muốn lan ra.

Chủ quán vừa đặt cốc cà phê lên trên bàn, tôi lập tức uống sạch.

Không thêm đường, không thêm sữa, cũng mặc kệ chuyện bỏng.

Uống sạch cốc cà phê xong, tôi giơ tay quạt quạt miệng đang nóng, ra trước quầy bar.

“Có thể cho tôi xem bức tranh đó được chưa.”

Đầu lưỡi tôi chắc hẳn đã bị bỏng, lúc nói chuyện giọng điệu hơi kỳ kỳ.

Chủ quán lấy bức tranh ra hỏi: “Cậu cảm thấy bức tranh này nên đặt tên là gì?”

Đây là một bức tranh sơn dầu vẽ nửa người một cô gái, khuôn mặt cô đang hướng về phía tôi, con mắt mở lớn.

Phía sau cô là một phiến biển rộng, sóng biển cuồn cuộn trào dâng, bên cạnh còn có vài tảng đá nhỏ.

Không cần tới nửa phút, tôi đã cảm thụ được bức tranh này.

“Bức tranh này được đưa tới từ lúc nào?” Tôi hỏi.

“Cuối tuần trước.” Chủ quán trả lời.

“Ai đưa tới?”

“Một cô gái đưa tới, cô ấy còn dẫn theo một cô bé.”

“Là ‘cô ấy’ à?”

“Không phải.”

Tôi biết chắc hẳn là Tiểu Lỵ và mẹ của Tiểu Lỵ.

“Chắc chắn anh biết đây là bức tranh do ‘cô ấy’ vẽ.” Tôi nói.

“Ừ.” Chủ quán gật đầu.

“Vậy anh nói trước đi.” Tôi nói: “Bức tranh này diễn tả điều gì.”

Anh ta nhìn bức tranh nói: “Có mãnh liệt, có dâng trào, có nhung nhớ, có lo lắng, có tha thiết.”

“Thế thì sao?” Tôi hỏi.

“Cô ấy cực kỳ nhớ nhà, quyến luyến mọi thứ trong nhà.” Anh ta nói.

“Anh cũng rất nhớ cô ấy đúng không?”

“Cái này còn phải hỏi à?” Chủ quán trừng mắt nhìn tôi.

“Anh lại nói cho tôi xem, vùng biển này là biển miền tây hay biển miền đông?”

“Biển miền tây.” Anh ta đáp.

“Vì sao?”

“Sóng biển cuồn cuộn mãnh liệt như vậy, nhất định là vội vã muốn trở lại bờ, thế nên là biển miền tây.”

“Có phải anh nghe được tiếng sóng biển cuồn cuộn dâng trào không?” Tôi lại hỏi.

“Ừ.” Anh ta trả lời.

“Tranh vẽ như người thân hay người yêu, luôn khiến người ta có cảm giác đặc biệt.” Tôi mỉm cười: “Đây là những lời cô ấy đã nói.”

“Tôi biết.” Anh ta đáp.

“Nếu cho anh lựa chọn, anh cảm thấy cô gái trong tranh là người thân hay là người yêu?”

Anh ta do dự trong chốc lát rồi nói: “Là người thân.”

“Vậy đối với bức tranh cô ấy vẽ, anh là người thân.” Tôi chỉ vào mũi mình, nói tiếp: “Còn tôi, là người yêu.”

“Người yêu?” Chủ quán ngẩng đầu lên nhìn tôi.

“Đây là biển miền đông, hơn nữa còn tràn đầy những tình cảm, anh không cảm nhận được sao?”

“Tôi cảm thấy một loại khát khao.”

“Anh nhìn con mắt cô gái mà xem. Màu mắt cô ấy cùng màu với biển, cũng như trong ánh mắt cô đã chứa đầy nước biển.” tôi nói.

“Thật không?” Anh ta cúi đầu nhìn bức tranh, cực kỳ chăm chú.

“Chẳng lẽ anh không cảm thấy, cô ấy đang nhìn người yêu của mình sao?”

Anh ta không trả lời, vẫn cúi đầu nhìn bức tranh.

“Thế nên…” Tôi chỉ vào bức tranh. “Tên của bức tranh này, là ‘người yêu’.”

“Trả lời đúng rồi!”

Kha Tuyết đột nhiên chui từ dưới quầy bar ra, khiến tôi giật nảy mình.

“Sao cô lại ở đây?”

“Tôi vừa bước vào đã thấy anh đang từ xa đi tới, đành trốn dưới quầy bar.”

“Cô trốn bao lâu rồi?”

“Mười phút rồi.”

“Không.” Tôi nói. “Em trốn tám tháng rồi.”

“Xin lỗi.” Cô đáp.

Tôi và Kha Tuyết đều im lặng, quán cà phê bỗng tĩnh lặng lạ thường.

Chỉ có trong bức tranh “người yêu” mơ hồ vang lên tiếng sóng biển.

Đột nhiên tiếng “leng keng”, tôi và Kha Tuyết cùng tỉnh lại.

Quay đầu nhìn lại, không ngờ lại là chủ quán kéo cửa, đi ra khỏi quán.

Tôi và Kha Tuyết liếc mắt nhìn nhau, không biết nên nói gì, bèn cùng chuyển mắt trở lại bức tranh.

Không bao lâu sau, lại cùng ngẩng đầu lên nhìn vào mắt đối phương.

Rồi cùng mỉm cười.

“Bức tranh này em vẽ đã vài tháng rồi.” Kha Tuyết rốt cuộc cũng mở miệng nói.

“Ừ.” Tôi cúi đầu. “Có thể nhìn ra được.”

“Thích không?”

“Bức tranh này không phải nói về thích, mà là yêu.”

Kha Tuyết hơi xấu hổ, lại cúi đầu không nói gì.

“Có điều con mắt cô gái chưa tô hết.” Tôi chỉ vào con mắt cô gái trong tranh. “Hình như vân để lại chút chỗ trống, vì sao thế?”

“Em đục mình quá sâu, cho nên có nhiều nước biển nữa cũng không lấp đầy được.” Kha Tuyết cười nói.

“Vì sao em lại muốn đục rỗng bản thân kia chứ?”

“Trước đây mọi tình cảm của em đều dành cho tranh, nếu không đục rỗng bản thân, làm sao cất tình cảm cho người khác vào được kia chứ?”

“Quả nhiên em đục mình quá sau rồi, hại anh đợi lâu như vậy.” Tôi mỉm cười. “Bức tượng kai chỉ đục rỗn mắt trái, mắt phải có rỗng đâu?”

“Anh cũng đã tới đó?” Kha Tuyết rất kinh ngạc.

“Ừ.” Tôi vừa cười vừa gật đầu.

“Em không nghĩ thông điểm đó, vì thế cả mắt trái lẫn mắt phải đều đục rỗng.” Kha Tuyết mỉm cười.

“Vậy cũng tốt, còn lại chút chỗ trống này, ánh nắng chiếu vào sẽ có vẻ nhiệt tình xán lạn; gió nhẹ khẽ thổi, sẽ có nhu tình lay động.”

“Thật ra lưu lại chút chỗ trống trong con mắt còn có một nguyên nhân quan trọng hơn.” Kha Tuyết nói.

“Nguyên nhân gì vậy?”

“Bởi vì người cô ấy yêu còn chưa thấy bức tranh này, nếu người cô ấy yêu có thể thấy được, hơn nữa cảm nhận được, màu sắc trong con mắt có thể phủ đầy rồi.”

“Giờ em có thể phủ đầy rồi đó.” Tôi nói.

Kha Tuyết lấy bút vẽ ra, pha màu, chuẩn bị tô đầy con mắt, tôi bỗng nói:

“Muốn biết kết thúc của ‘Diệc Thứ và Kha Tuyết’ không?”

“Ừ.” Kha Tuyết gật đầu, hạ bút vẽ xuống.

“Cuối cùng Kha Tuyết sẽ hỏi: vì sao chúng ta ở bên nhau?”

“Không sai, Kha Tuyết chắc chắn sẽ hỏi như vậy.” Kha Tuyết nói.

“Diệc Thứ sẽ trả lời: bởi vì khoa học theo đuổi sự thật, nghệ thuật theo đuổi cái đẹp, mà hai chúng ta đều rất lương thiện, thế nên kết hợp lại bên nhau sẽ đạt tới cảnh giới hoàn hảo của chân thiện mỹ.”

“Diệc Thứ sẽ nói vậy sao?” Kha Tuyết hỏi.

“Đúng, anh sẽ nói vậy?”

Kha Tuyết cầm bút vẽ, chấm màu, lấp đầy con mắt của cô gái trong bức tranh…

_THE END_

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+