Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Điều Kì Diệu – Judith McNaught – Chương 5+6 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 5

 

Âm thanh ngân vang của một tiếng cười của phụ nữ kéo những ý
nghĩ của Julianna trở lại với bữa tiệc hóa trang, và nàng lắng nghe tiếng những
người lớn cư xử như những đứa trẻ hư đốn, tự hỏi có bao nhiêu danh tiếng của
phụ nữ đã bị “hoàn toàn phá hủy” ở ngoài kia đêm nay. Dựa trên những gì
Julianna thu thập được từ những bài thuyết giảng thường xuyên của mẹ nàng, thì
dường như có vô số cách để bị hủy hoại, nhưng có hai kiểu bị hủy hoại khác nhau
và rõ rệt. Những lỗi lầm do chính cô gái gây ra, chẳng hạn như tỏ ra quá thông
minh, quá khôn ngoan, quá ham thích sách vở, hay quá luyến thoắng, có thể “hủy
hoại” các cơ hội kiếm được một cuộc hôn nhân hoành tráng của cô ta. Nhưng bất
kì một lỗi lầm nào liên quan đến danh dự của một quý ông đều sẽ kết thúc trong
sự “hủy hoại hoàn toàn,” bởi vì nó tiêu diệt toàn bộ cơ hội để cô ta có thể
kiếm được bất kì một mối nhân duyên nào.

Thật là ngốc nghếch, Julianna quyết định nhẹ nhàng khi nàng suy nghĩ đến những
cách bí ẩn để vướng vào một sự “hủy hoại hoàn toàn.”

Một cô gái có thể bị “hủy hoại hoàn toàn” bằng cách cho phép bất kì quý ông nào
được ở một mình với cô ta trong một căn phòng, hoặc là cho phép anh ta thể hiện
sự mê đắm đối với cô ta, hoặc thậm chí là cho phép anh ta được nhảy điệu thứ ba
với cô ta.

Khi Julianna nghĩ lại tất cả những chuyện này, nàng nhận ra nàng sẽ ở vào tình
cảnh tốt hơn rất, rất nhiều nếu nàng đã làm chỉ một trong số vô vàn những việc
có thể “hủy hoại hoàn toàn” những cơ hội kết hôn của một cô gái. Nếu nàng đã bị
hủy hoại hoàn toàn, nàng nhận ra với một tia sáng suốt mới bất chợt, giờ đây
nàng sẽ không phải đối mặt với cuộc hôn nhân kinh tởm với Ngài Francis
Bellhaven! Ý nghĩ về ông ta làm cạn kiệt niềm vui trong thoáng chốc của nàng và
khiến mặt trăng nhập nhòe đi vì đôi mắt đẫm nước mắt của nàng. Nàng với tay lấy
chiếc khăn tay của nàng, nhận ra rằng nàng không có một chiếc, và sụt sịt. Rồi
nàng uống một ngụm rượu khác, cố gắng một cách không thành công để làm tâm hồn
đang trĩu nặng của nàng phấn chấn lên.

Một vài phút sau khi chàng hút hết điếu xì gà, Nicki vẫn đứng ở chỗ Valerie đã
bỏ lại chàng, cân nhắc xem nên rẽ phải và trở về với khu vườn hay là rẽ trái và
đi sâu hơn vào trong mê cung cho tới khi chàng đi tới một con đường mà chàng
biết sẽ dẫn vòng qua một bên của tòa nhà và cuối cùng là thẳng tới phòng ngủ
của chàng.

Chàng thấy mệt, và phòng ngủ của chàng có một chiếc giường lớn và rất thoải
mái. Nếu mẹ chàng không đặc biệt yêu cầu chàng dừng lại ở đây trên đường rời London và chuyển lời thăm
hỏi của bà tới mẹ của Valerie, chàng đã không đến. Theo như bức thư của cha
chàng, sức khỏe của mẹ chàng đột ngột chuyển biến theo hướng không ổn định và
xấu đi, và Nicki không muốn làm bất kì điều gì, bất kể là nhỏ đến đâu, khiến bà
thất vọng hay buồn khổ. Quay người, Nicki đi theo con đường quanh co dẫn ra
khỏi mê cung và tiến vào khu vườn, sẵn sàng hoàn thành nốt cái bổn phận xã hội
của chàng tối nay và bổn phận làm con vào sáng ngày mai.

Chương 6

 

Julianna hoàn toàn chắc chắn là sự hủy hoại hoàn toàn sẽ
khiến cho Ngài Francis rút lại lời cầu hôn của ông ta, mặc dù nàng không có ý
tưởng nào về việc nàng sẽ sống sót như thế nào nếu như cha mẹ nàng không công
nhận nàng vì đã bị mất thanh danh. Lại sụt sịt, nàng nghiêng đầu, nhắt chặt mắt
lại và quyết định viện đến việc cầu nguyện. Nàng cầu xin bà nội giúp nàng tìm
ra một cách để  làm mình mất thanh danh. Quyết định rằng có lẽ sẽ là sáng
suốt khi cầu khẩn đấng tối cao hơn, Julianna mang vấn đề của nàng thẳng tới
Chúa trời. Tuy nhiên, nàng chợt nảy ra ý nghĩ là Chúa trời có lẽ không muốn
chấp thuận một lời thỉnh cầu kiểu như vậy, huống hồ là xem xét đến việc ban nó
cho nàng, trừ phi Ngài hoàn toàn hiểu được hoàn cảnh khốn khổ của nàng. Nàng
lại sụt sịt, nhắm mắt lại, thậm chí còn chặt hơn, và bắt đầu giải thích cho Đức
Chúa những lý do khiến nàng mong muốn bị hủy hoại. Nàng sắp sửa kể lể đến
chuyện nàng phải cưới Ngài Francis Bellhaven, và khóc lóc với những tiếng nấc
nhỏ đau khổ, khi Một Giọng Nói đến với nàng từ bóng tối – một giọng nam sâu
lắng, ấm áp chứa đầy quyền thế và vang lên với sự thương cảm: “Tôi có thể giúp
được gì không?”

Sự choáng váng dâng lên tới chân Julianna, trái tim nàng đập mạnh, rồi dồn lên
cổ họng nàng khi hai mắt nàng mở to dán vào cái hình dạng mặc áo choàng hiện ra
từ bóng tối đen như mực và bắt đầu chuyển động về phía trước.

Cái bóng dừng lại ngay dưới phạm vi ánh trăng mờ ảo, khuôn mặt ông ta trong
bóng tối, các đường nét của ông ta không thể phân biệt được. Ông ta chậm rãi
nâng cánh tay lên, và có cái gì đó màu trắng có vẻ như lơ lửng và dập dờn từ
những đầu ngón tay của ông ta cho dù không có ngọn gió nào.

Các giác quan của nàng chao đảo do choáng váng và brandy, Julianna nhận ra ông
ta đang đưa một vật đang cuộn sóng màu trắng ra phía nàng. Nàng ngập ngừng bước
tới phía trước và chạm vào cánh tay giơ ra của ông ta. Cái vật đó rơi vào tay
nàng biến thành một chiếc khăn tay trần tục, mặc dù vẫn rất mềm mại và mịn
màng. “Cám ơn ngài,” nàng thì thầm cung kính, gửi cho ông ta một nụ cười đẫm
nước mắt khi nàng chấm nhẹ vào mắt và mũi.

Không chắc là nàng đang trông đợi gì ở việc đó, nhưng nàng đưa lại cái khăn cho
ông ta.

“Cô có thể giữ nó.”

Julianna nắm lại nó, áp nó cẩn thận vào trái tim nàng. “Cám ơn ngài.”

“Có chuyện gì tôi có thể làm trước khi tôi rời đi?”

“Đừng làm thế! Làm ơn! Phải, có chuyện này tôi cần đến, nhưng tôi muốn giải
thích.” Julianna mở miệng để hoàn thành việc giải thích với Đức Chúa lý do tại
sao nàng đang cầu xin để bị hủy hoại khi hai việc gây cho nàng ấn tượng có chút
kì quặc xảy ra. Đầu tiên, Đức Chúa Trời rõ ràng là đã xuất hiện để đáp lại
những lời cầu nguyện của nàng có vẻ như có trọng âm nhẹ – một trọng âm của
người Pháp. Thứ hai, lúc này hai mắt nàng đã điều chỉnh với bóng tối đã che đậy
ông ta, nàng để ý một chi tiết nhỏ khiến nàng chú ý thấy ông ta có phần ác quỉ
hơn là thần tiên. Vì nàng đã cầu xin bị hủy hoại, có vẻ như nàng không chỉ cần
thận trọng mà còn rất cần thiết phải đảm bảo là quỷ sứ đã không quyết định tới
để đáp lại lời cầu xin đó.

Chống lại những tác động trì trệ của brandy Julianna nhìn chằm chằm ông ta một
cách thận trọng “Làm ơn đừng nghĩ là tôi đang nghi ngờ… tính xác thực của ngài
…. Hay sở thích riêng của ngài,” nàng bắt đầu, cẩn thận xen vào trong giọng nói
của nàng sự kính trọng như mức nàng có thể. “nhưng không phải ngài nên mặc đồ
trắng hơn là đồ đen sao?”

Hai mắt ông ta, có thể nhìn thấy xuyên qua nhát cắt của chiếc mặt nạ nửa mặt,
hẹp lại với một ý kiến xấc láo như vậy, và Julianna gồng mình chuẩn bị chịu
đựng một tia sét đánh trúng người, nhưng giọng ông ta êm ái. “Màu đen là màu
thường thấy dành cho đàn ông, nếu tôi xuất hiện ở đây trong bộ quần áo màu
trắng, tôi sẽ lôi kéo sự chú ý về phía mình. Người ta sẽ cố đoán thân phận của
tôi. Họ sẽ chú ý chiều cao của tôi trước tiên, rồi những đường nét khác của
tôi, và bắt đầu thử đoán thân phận của tôi. Nếu như họ làm thế tôi sẽ bị tước
mất danh tính bí mật của mình và rồi cả sự tự do để làm những việc mà mọi người
trông đợi được làm vào những buổi tối như tối nay.”

“Vâng, tôi hiểu.” Julianna lịch sự nói, nhưng nàng không hoàn toàn tin chắc.
“Tôi cho là nó không lạ thường như tôi đã nghĩ.”

Nicki nghĩ toàn bộ cuộc gặp gỡ của họ đến đó đã là một chút “lạ thường.” Khi
chàng mới nhìn thấy nàng, nàng đang khóc. Một lúc sau, vẻ mặt của nàng đã hiện
ra sự choáng váng, ngượng ngập, sợ hãi, khiếp đảm, hoài nghi và lúc này là
không chắn chắn… thậm chí e sợ. Khi chàng đợi nàng lấy lại can đảm để giải
thích bất cứ chuyện gì nàng muốn chàng làm cho nàng, Nicki nhận thấy chẳng có
gì thông thường ở nàng cả. Mái tóc vàng nhạt của nàng dường như lấp lánh màu
bạc trong ánh trăng khi nàng dịch chuyển mái đầu và đôi mắt nàng thực sự là màu
xanh oải hương. Chúng ngự trị trên một khuôn mặt được tôi tạo một cách công phu
với làn da trắng sữa mềm mại, đôi lông mày cong, và cái miệng đáng yêu. Đôi mắt
của nàng là một vẻ đẹp tinh tế, dễ dàng bị bỏ qua ở ánh nhìn đầu tiên. Vẻ đẹp
ấy tới từ những nét thuần khiết và một sự vô tư trong đôi mắt to đó, hơn là từ
màu sắc mạnh mẽ và vẻ đẹp kỳ lạ của nó. Chàng không thể đoán được tuổi của
nàng, nhưng nàng trông khá trẻ và có những thứ chắc chắn về nàng hoàn toàn
không phù hợp.

Nàng hít một hơi sâu, kéo những ý nghĩ của chàng quay trở lại với những vấn đề
sắp tới, và chàng nhăn trán với sự đòi hỏi của nàng trong im lặng.

“Ngài có vui lòng,” nàng nói, rất, rất lịch sự, “tháo mặt nạ của ngài xuống và
cho tôi nhìn thấy mặt ngài được không?”

“Đó là điều mà cô đã muốn cầu xin ở tôi ư?” chàng hỏi, thắc mắc là liệu có phải
nàng đã quẫn trí rồi không.

“Không, nhưng tôi không thể cầu xin ngài cho đến khi tôi nhìn thấy mặt ngài.”
Khi chàng không thể hiện một sự nghiêng người di chuyển, Julianna khẩn nài với
một giọng run run và tuyệt vọng, “ Điều này vô cùng quan trọng!”

Nicki ngập ngừng, và rồi hoàn toàn là tính hiếu kỳ đã khiến chàng quyết định
làm theo. Chàng kéo cái mặt nạ ra và thậm chí bước ra khỏi bóng tối để nàng có
thể thấy rõ khuôn mặt chàng và rồi chàng đợi một phản ứng.

Chàng đã có nó.

Nàng giữ chặt tay trên miệng, hai mắt nàng tròn xoe như những cái đĩa. Nicki
bước lên phía trước, nghĩ là nàng đang sắp sửa bất tỉnh, nhưng tiếng cười ngặt
nghẽo bất chợt của nàng ngăn chàng lại ở nửa chừng bước chân. Kéo theo đó là
một trận cười vui vẻ nổ ra khi nàng ngả người xuống chiếc ghế đá và che mặt lại
bằng hai tay, toàn bộ cơ thể nàng rung lên với sự vui nhộn. Hai lần nàng hé
nhìn chàng qua kẽ các ngón tay, như thể để chắc chắn là nàng đã nhìn đúng, và
cả hai lần vẻ mặt chàng lại khiến nàng cười thậm chí là càng to hơn.

Với một cố gắng cuối cùng, Julianna rút cục cũng đã kiềm chế được bản thân.
Nàng ngước mặt lên nhìn chàng, đôi mắt nàng vẫn lấp lành với sự vui vẻ, khi
nàng nhìn chằm chằm không tin vào một khuôn mặt nổi tiếng toàn nước Anh đã
khiến trái tim nàng đập thình thịch. Và lúc này, khi sự choáng váng của nàng
giảm bớt, khuôn mặt đó bắt đầu có cùng tác động lên nàng như nó đã từng làm với
nàng mùa xuân năm ngoái. Chỉ là lần này có một sự khác biệt. Lần này có một nụ
cười nhẹ đặt trên đôi môi như tạc ấy, và đôi mắt anh ta không lạnh lùng và sắt
đá, chúng chỉ đơn giản là… suy đoán. Nhìn chung, vẻ mặt anh ta không tận tâm
nhưng chắc chắn là thích thú.

Thế là đủ khoái chí và khuyến khích để nàng nâng cao tinh thần, hỗ trợ cho sự
tự tin của nàng và khiến nàng chắc chắn là mình đã quyết định đúng đắn ở vài phút
trước. Nàng đã cầu nguyện để bị hủy hoại hoàn toàn, và nó sắp sửa diễn ra trong
tầm tay của người đàn ông độc thân được săn đón nhất trên toàn Châu Âu, chính
Nicholas DuVille. Điều này sẽ khiến việc đó tuyệt hơn rất nhiều – nó sẽ mang
đến một sự nhận biết ngay lập tức, một phong cách. Đổi lại cho sự hi sinh bản
thân nàng bị hủy hoại hoàn toàn để từ chối ngài Francis, nàng sắp có những kí
ức ngọt ngào để quý trọng. “Tôi không điên loạn, mặc dù trông có vẻ như vậy,”
nàng bắt đầu, “và tôi thực sự có điều muốn cầu xin ngài.”

Nicki biết là chàng nên bỏ đi, nhưng chàng bị quyến rũ một cách kì lạ bởi tiếng
cười truyền cảm của nàng, khuôn mặt mê li của nàng, và những phản ứng lạ lùng
của nàng khi chàng hoàn toàn chán ngấy với viễn cảnh trở lại vũ hội. “Chính xác
là điều gì cô hy vọng tôi sẽ chấp thuận?”

“Hơi khó nói,” nàng nói. Chàng quan sát thấy nàng với tới thứ gì đó để uống.
Nàng uống một hớp, như thể nàng cần nó để lấy lại can đảm, và rồi nàng ngước
mắt lên nhìn chàng. “Thực sự khá khó khăn,” nàng sửa lại, nhăn cái mũi xấc xược
của nàng.

“Như cô thấy đấy,” Nicki đáp, nén lại một nụ cười và hơi nghiêng người một cách
duyên dáng, “Tôi hoàn toàn dưới sự sai bảo của cô.”

“Tôi hi vọng là ngài vẫn cảm thấy như vậy sau khi nghe điều mà tôi yêu cầu
ngài,” nàng thì thầm một cách khó khăn.

“Tôi có thể làm được gì?”

“Tôi muốn ngài hủy hoại tôi.”

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+