Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Dịu dàng đến vô cùng – Chương 05 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

UNG THƯ NHƯ CÁI BÓNG ĐEN
BÍ ẨN rùng rợn bất ngờ chụp xuống, Car­ol cảm thấy đầu óc mình như một căn
phòng tối, chỗ nào cũng tối đen, chỉ phía trước có một màn hình sáng chói,
giống như tình tiết trong phim hình sự, một thám tử mở máy chiếu đang lạch cạch
thay phim. Trên màn ảnh là cảnh hãi hùng, bên tai là tiếng nói lạnh lùng giới
thiệu vụ án.

Trường đoạn một: Cô giáo
Trương, chủ nhiệm lớp. Sau khi có kết quả thi đại học, cô giáo bị ốm, nghe nói
bị đột quỵ vì huyết áp cao, được cấp cứu, nhưng bị liệt nửa người. Có người
nói, vì cô nghe nói lớp của cô đạt thành tích cao nhất trong các trường trực
thuộc thành phố, trên trung bình nhiều, điểm bình quân cũng cao. Cô quá vui,
quá xúc động nên bị sốc.

Nhiều người lắc đầu, bảo
cô giáo Trương quá tốt, biết mình huyết áp cao, cô phải giữ thật bình tĩnh,
không được quá buồn hoặc quá vui, tỉ lệ học sinh lên lớp quan trọng hay sinh
mệnh của mình quan trọng hơn?

Học sinh của cô giáo
Trương rất cảm ơn cô, bảo không biết cảm ơn như thế nào. Tuy nói tất cả thầy cô
trong trường ai cũng tích cực, nhưng không ai đến mức đột quỵ, cho nên việc cô
bị đột quỵ vô hình chung khiến mọi người rất biết ơn cô giáo, nếu không phải là
công lao ít ra cô cũng là người vất vả. Giữa công lao và vất vả, mọi người dễ
cảm động vì sự vất vả hơn. Công lao làm cho con người sinh ghen tị, vất vả dễ
được đồng tình. Đồng tình là thứ tình cảm ích mình lợi người, người được đồng
tình cảm thấy mình được mọi người hiểu, không thấy cô đơn; người đồng tình với
người khác cảm thấy mình có ưu thế và may mắn: Còn khá, tôi còn hơn người ta!

Chuyện của cô giáo
Trương được báo chí thành phố và tỉnh đăng lên trang nhất, Car­ol đỗ thủ khoa
vào Đại học khoa học tự nhiên cũng được nhắc đến trong bài báo. Phóng viên hỏi
đi hỏi lại Car­ol, nó không biết phải trả lời thế nào, mẹ phải trả lời thay. Mẹ
bảo cô giáo Trương dạy rất có phương pháp, dạy theo cách gợi mở, giúp cho học
sinh có khả năng tư duy. Mẹ là giáo viên, tất nhiên biết thế nào là dạy giỏi,
cho nên mẹ nói rất được phóng viên khen, gần như bệ nguyên xi lời mẹ nói lên
báo.

Học sinh muốn để cô giáo
Trương tham gia liên hoan chia tay, nên tổ chức ngay tại nhà cô. Trước khi Car­ol
và mẹ đi, hai mẹ con cũng đến chào cô giáo. Thấy vẻ mặt cô buồn bã, Car­ol rất
xúc động nghĩ lại cô có bệnh nhưng vẫn lên lớp giảng bài cho học sinh; lại nghĩ
từ nay về sau cô chỉ nằm trên giường, chợt sống mũi cay nồng, chỉ nói được một
câu: cô giữ gìn sức khỏe.

Trường đoạn hai: Năm thứ
hai đại học, Car­ol nghỉ hè về nhà. Bỗng một hôm, một bạn thời học trung học cơ
sở đến, hỏi Car­ol có dự lễ truy điệu Vương Lâm hay không, nếu không định đi
cũng nên gửi phong bì đến viếng.

– Truy điệu? – Car­ol
rất khó tin, hỏi lại: – Có chuyện gì?

– Tức là truy điệu.

Rõ ràng đứa bạn kia coi
sinh viên đại học B như mọt sách, nó ngập ngừng giải thích một cách đơn giản
nhất:

– Truy điệu, tức là…
truy điệu, tức là… truy điệu mà cậu hiểu không?

– Tớ muốn hỏi, Lâm làm
sao?

– Cậu ấy bị tai nạn gi­ao
thông, tai nạn gi­ao thông tức là… thôi đi, nói với cậu thế thôi…

Car­ol không hiểu đứa
bạn muốn nói gì, cứ chớp chớp mắt, muốn hiểu con người đang ngồi trước mặt, đau
buồn kể lại rất sinh động vụ tai nạn gi­ao thông, đứa bạn ngồi đấy hay là ảo
giác. Car­ol biết mình có sức tưởng tượng phong phú, phong phú đến độ ảo thị,
ảo thính. Có phải vì mình giận Vương Lâm nên mới tưởng tượng ra câu chuyện trả
thù ấy? Car­ol đã quên cái tên Vương Lâm từ lâu. Nhưng phải chăng là chưa quên
hẳn?

Trong lễ truy điệu Vương
Lâm, Car­ol nghe mọi người đau buồn nhắc lại những chuyện cũ của cậu ấy, Car­ol
rất sợ phải đứng lên nói một vài câu vì cô không biết phải nói gì. Car­ol thề
với trời rằng, mình không còn giận cậu ta từ lâu lắm rồi, ngay cả lúc giận cũng
không bao giờ rủa cậu ta chết, nhiều lắm cũng chỉ tránh mặt để khỏi phải nghe
cậu ta nhắc đến ông ấy. Dù là chuyện thi trung học Car­ol cũng không rủa cho
cậu ta thi trượt, Car­ol biết cậu ta thi trượt vì học kém, cậu ta không bị
trượt thì không ai trượt.

Trường đoạn ba: Trở về
với hiện thực. Tuy ông ấy cũng ngồi với mình trước bàn ăn trong một góc kín nhà
hàng, cũng không nên gọi bằng ông ấy, mà nên gọi là người đàn ông này.

Trong tưởng tượng của
Car­ol, người đàn ông này không tránh khỏi bệnh ung thư, Car­ol tưởng tượng ông
bị ung thư và chết, cho nên không thể sống chung với mẹ cho dù tin đồn nhắc lại
trăm lần cũng không thể thành sự thật, nhưng tưởng tượng được nhắc lại trăm lần
sẽ sinh hiệu quả như thật. Chuyện bố bị ung thư chết được Car­ol nhắc lại trong
tưởng tượng nhiều lần, cho nên Car­ol nói với các bạn bố bị ung thư chết rất
thật, rất sinh động. Hễ nói đến tình sâu nghĩa nặng, luôn luôn rơi nước mắt.
Nhưng từ nơi sâu thẳm của lòng mình, Car­ol biết đó là câu chuyện do cô bịa ra
để lừa dối mình và lừa dối bạn bè.

Còn hôm nay, ông ấy tự
nói ra câu “bố bị ung thư”.

Car­ol nhớ lại câu
chuyện đã từng đọc, chuyện nói rằng, ý thức của con người ít nhất có thể chia
thành bốn tầng: ý thức (ý thức rõ ràng), tiềm thức (hạ ý thức), vô thức và siêu
thức.

Tất nhiên không cần giải
thích ý thức là gì, vì rất đơn giản, đơn giản đến độ càng giải thích càng hồ
đồ. Tiềm thức cũng là từ nghe quen tai và có thể hiểu. Vô thức không phải là
không có ý thức, mà là “tập thể vô thức” như C.G. Jung  nói, là những thứ
phi di truyền nhưng tồn tại trong văn hóa của một dân tộc, tóm lại là những
điều huyễn hoặc, không nắm bắt được.

Về siêu thức, nghe nói
là thứ sức mạnh ý chí (Will Pow­er), siêu sức mạnh ý chí (Su­per Will Pow­er),
có thể tác động đến bản thân và người khác, ngay cả khí công của Trung Quốc
cũng được coi là một ví dụ. Khí là gì? Bạn không trông thấy, không sờ thấy
nhưng người Trung Quốc đứng cách xa bạn tám trượng, có thể vận khí hạ gục bạn.
Tất nhiên khí công là thứ sức mạnh ý chí không quá siêu phàm, chỉ có tác dụng
trong khoảng cách gần.

Bài viết nói, cái thứ
siêu thức này có thể biểu hiện tiên tri tiên giác, tức là có thể dự kiến chuyện
sẽ xảy ra; cũng có thể biểu hiện hậu tri hậu giác, tức là có thể miêu tả lại
những chuyện xảy ra trước đó đã lâu mà bản thân hoàn toàn không được chứng kiến
hay trải nghiệm; lại có thể biểu hiện tập trung năng lượng, thao túng sức mạnh
không thể giải thích nào đó trong vũ trụ, biến mong muốn, nguyện vọng thành
hiện thực.

Car­ol sợ hãi nhìn người
đàn ông, cứ bồn chồn không yên nghĩ rằng, lẽ nào mình có siêu thức? Siêu thức
của mình làm cho người đàn ông này bị ung thư ư? Nhưng mình không mong cô giáo
Trương bị đột quỵ và thằng Lâm bị tai nạn gi­ao thông cơ mà? Lẽ nào trong bóng
tối có một vị thần linh đa sự nhưng lại hồ đồ nghiền ngẫm suy xét tâm tư mình,
rồi sau đấy không đối chiếu với mình, xem điều vị thần linh kia nghiền ngẫm và
suy xét liệu có đúng không, hay cứ vậy bừa bãi ra tay?

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+