Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Dịu dàng đến vô cùng – Chương 07 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

CHỢT ÔNG NHỚ RA ĐIỀU GÌ,
lấy từ trong túi ra cái ví da, tìm một tờ giấy gấp nhỏ. Có thể vì thời gi­an
quá lâu, tờ giấy đã ố vàng. Ông rất cẩn thận mở ra, đặt trước mặt Car­ol.

Car­ol nhìn, đó là mấy
đoạn nhạc, trên đó có mấy chữ nét bút non nớt: “Gửi bố kính yêu”.

Ông cười, nhìn Car­ol,
hỏi:

– Con còn nhớ không? Đây
là tác phẩm lớn của con, là đoạn nhạc do chính con viết. Con rất thích vẽ những
ngọn giá đỗ dài ngắn khác nhau, vẽ xong con nói với bố: “Bố ơi con viết một
đoạn nhạc, bố gõ lên pi­ano nghe xem nào”.

– Mấy chữ này cũng của
con viết à?

Car­ol hiếu kì hỏi. Mấy
ngọn giá đỗ mà bố nói, Car­ol vẫn còn ấn tượng, những mấy chữ kia thì không thể
nhớ nổi.

– Cũng là con viết đấy.
Mẹ viết mẫu lên giấy rồi con cứ theo như thế để viết. Bố giữ lại tất cả những
gì của con, lúc nào thành danh con sẽ viết hồi kí. Tờ giấy này bố lấy từ mẹ
con, bố luôn luôn giữ bên mình.

Car­ol thấy bố cẩn thận
xếp tờ giấy lại, bỏ vào ví, sống mũi chợt cay nồng, cô giả vờ không để ý, hỏi:

– Bố… bệnh tình thế nào?

– Không sao. Trước đây
bố bị phì đại tiền liệt tuyến, về sau chuyển thành  ung thư.

Car­ol có vẻ hài lòng về
thái độ của bố. Cô không thích những người đàn ông sợ khổ sợ chết, hoặc tự
thương hại. Car­ol cảm thấy đàn ông nên là người cứng rắn nhưng có tấm lòng dịu
dàng, không cứng rắn chỉ còn lại bụng đàn bà, nhưng không có tấm lòng dịu dàng
sẽ trở thành cái máy giết người. Thấy một người đàn ông không sợ đất không sợ
phải mềm lòng trước tình yêu, như thế mới làm xúc động lòng người.

– Mẹ con có biết không?

Hỏi xong, cô thấy bố khẽ
giật mình, rướn lông mày:

– Bố làm sao nói với mẹ
được? – Ông đặt đũa xuống, xoa hai bàn tay, hỏi: – Con không nói với mẹ chứ?
Con nên biết, mẹ là người rất dễ sợ hãi, chỉ một việc nhỏ cũng không ngủ được,
nhưng chuyện này dù có cuống vội cũng chẳng thể làm gì.

Cô cắt ngang lời bố:

– Con sẽ không nói với
mẹ. – Nhưng rồi lỡ lời. – Bố vẫn còn yêu mẹ, đúng không?

Vẻ mặt ông như đã khẳng
định điều đó.

– Bố cũng rất yêu con,
nhưng con không để…

– Vậy tại sao bố lại đến
với… đến với… cô Trân…

Car­ol cảm thấy khó nói,
nhưng đấy lại là câu hỏi đọng lại trong tâm trí từ nhiều năm nay, lúc này mà không
hỏi không biết đến bao giờ mới có thể hỏi?

Bố cũng không nói nên
lời, tay cử động chừng như muốn làm một động tác gì đó, nhưng cuối cùng chỉ
nói:

– Có những việc thật khó
giải thích, bố chỉ có thể nói rằng, bố vẫn rất yêu con và mẹ con, đó là sự thật.
Những năm gần đây con không muốn gặp bố, bố thì nhớ con và mẹ đến phát điên.
Nếu con mong muốn gặp một người mà con biết rõ đang ở đâu đó nhưng lại không có
cách nào gặp nổi, con sẽ hiểu lòng bố. Nhưng bố không hy vọng con hiểu được nỗi
nhớ của bố. Hôm nay bố tìm con cũng đã chuẩn bị để con đuổi bố.

Ông cười chua xót, rất
cảm kính nhìn con gái.

Car­ol cảm thấy bố nói
chuyện rất dễ gây xúc động lòng người, ngay cả cô là con người cố chấp hận thù
ông bao nhiêu năm nay cũng bị thuyết phục. Cô đã tương đối hiểu tại sao mẹ và
cô Trân cùng yêu bố, hoặc nói từ trước đến nay vẫn hiểu tại sao mẹ và cô Trân
yêu bố. Điều mà cô không hiểu là tại sao bố lại có thể xoay quanh hai con người
ấy.

Về điểm này cô thấy mình
không giống với phụ nữ Trung Quốc truyền thống, không giống với mẹ một mực yêu
bố, cho dù sau khi bố phản bội cũng chỉ trách cô Trân. Chắc chắn cô Trân cũng
trách mẹ, hai người phụ nữ trách cứ lẫn nhau. Chỉ có cô biết tội lỗi đầu tiên
thuộc về người đàn ông đã cuốn hút cả mẹ và cô Trân vào vòng bi kịch.

– Có phải ý bố muốn nói
bố và cô Trân chỉ là… gặp nhau vui vẻ? Đúng như mẹ nói, là do cô Trân quyến rũ
bố?

Ông cau mày, tưởng như
hai tiếng quyến rũ kia làm tổn thương:

– Bố không nói như vậy.
Bố không phải là người gặp nhau vui vẻ. Mẹ cũng đừng nên nói cô Trân như thế.

-Vậy là bố yêu cô Trân?

Car­ol  bất giác
cao giọng, rồi vội hạ thấp.

– Bố… bố nghĩ đúng là
thế.

– Cuối cùng thì bố yêu
ai? – Cô không nén nổi cơn nóng giận. – Bố không thể một lúc yêu cả hai được
chứ? Bố không biết tình yêu chỉ có một thôi ư? Bố đùa giỡn với cả hai người phụ
nữ, bố không biết đấy là chuyện đạo đức hay sao? Bố không biết rằng, như thế là
bố đã bóp chết nhiều người hay sao?

– Chúng ta không nói
chuyện này nữa, được không? – Ông cầu khẩn. – Bố không muốn con nổi giận. Trong
mấy người con, bố lo lắng nhất là con, vì con rất nhạy cảm, cố chấp, lại rất…
rất mạnh mẽ, bố sợ tình cảm mạnh mẽ ấy của con sẽ…

– Mấy người con? Bố có
mấy người con?

– Có… bốn.

Car­ol trố mắt há miệng:

– Bố… bố có bốn con? Bố
với cô Trân…

Car­ol biết đấy không
phải là đáp án chính xác, nhưng mong rằng đúng như thế.

– Trước khi lấy mẹ con,
bố đã có một đời vợ. Mẹ không nói với con à?

Ông nói rất thận trọng,
có vẻ hối hận vì đã nhắc đến chuyện này. Ánh mắt Car­ol rất nghiêm khắc, ông
không thể nói tiếp:

– Lần hôn nhân ấy bố có
hai người con.

– Có phải bố chưa ly hôn
với người vợ ấy mà đã lấy mẹ con?

Cô mong ông nhảy lên
phản đối, nhưng ông chỉ hẵng giọng. Car­ol run lên, giận dữ hỏi:

– Vậy con là kết quả của
mối quan hệ xấu xa giữa hai người? Hay là bố và mẹ lấy nhau chỉ vì con? Tại sao
lúc ấy bố mẹ không bỏ con đi? Bỏ đi, con sẽ không phải chịu đựng đau khổ ở đời?

– Thành, con không nên
như thế, con không biết rằng, bố và mẹ coi con như viên ngọc trong lòng bàn tay
hay sao? Bố…

Lồng ngực Car­ol như
muốn nổ tung, cô vung tay, bảo ông đừng nói nữa. Không có gì phải nói thêm, rất
nhiều sự việc rối rắm không có đầu mối nay đã có đầu mối. Mẹ là học sinh của
bố, hai người yêu nhau khi ông chưa ly hôn, vì thế nhà trường điều ông về dạy ở
một trường huyện. Ở đấy ông lại chứng nào tật ấy, yêu Tú Trân. Đây chỉ là kết
thúc hôn nhân, nhưng có trời mới biết ông có bao nhiêu cuộc tình một đêm, hai
đêm? Vừa rồi 11 nghĩ, bố là người đàn ông lầm lỡ, định tha thứ, thì ra là người
quen thói vi phạm như thế rồi.

Car­ol lấy cái khăn giấy
đặt trước mặt bố, lạnh lùng:

– Ông làm ơn ghi ra đây
tất cả những người con chính thức và không chính thức, không cần viết tên những
người con gái, chỉ cần viết tên con trai thôi, tốt nhất ông miêu tả hình dáng
của họ, để về sau tôi tránh, không may yêu phải một trong những người anh em
ấy.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+