Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Dịu dàng đến vô cùng – Chương 12 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

ĐỌC EMAIL CỦA JA­SON,
Car­ol không nhịn được cười, cái anh chàng Ja­son này thật hài hước. Car­ol
đoán, đằng sau câu ấy còn có một khả năng khác. Có thể đầu anh ta toàn tóc đen,
Car­ol rất muốn hình dung mái tóc đen dày và mềm mại, hơi quăn, đó là mái tóc
mà Car­ol rất thích. Vậy thì anh ta rất tự tin với mái tóc của mình, cho nên
mới dám đùa như vậy. Một khả năng khác là đầu anh ta đúng là hói, biết có giấu
cũng giấu không nổi, cho nên cứ nói thẳng,nói thật ra.

Con người là vậy, có
điểm nào yếu cứ đem ra làm trò vui, châm chọc không thương xót, như thế người
khác sẽ không cười anh ta nữa. Như vậy cũng có thể coi là lấy tấn công để phòng
thủ.

Ja­son nói như vậy khiến
Car­ol thêm hiếu kì, muốn lên mạng để xem dung nhan cái anh chàng này thế nào,
xem có đúng đầu anh ta hói hay không. Nhưng Ja­son chỉ cho Car­ol tên tiếng Anh
cho nên không thể nào tìm thấy.

Car­ol cười mình coi
người ra đón như cầu hôn, mặt khác liểu gửi email hỏi tên Trung Quốc của Ja­son.
Cô nói dối: Mẹ em bảo không biết tên anh, sợ em không cẩn thận, cuối cùng không
người ra đón. Ja­son không đoán ra mẹo vặt của Car­ol, anh gửi tên thật và số
điện thoại bảo rằng rất thông cảm cho nỗi lo của mẹ, tuy anh là nam giới, nhưng
lúc anh đi mẹ anh cũng rất lo lắng. Anh cho Car­ol số điện thoại gia đình, nếu
mẹ cô lo có thể gọi đấy đấy để xác nhận.

Car­ol hơi ngượng, người
ta thì vô tư, nhưng mình lại muốn tìm tận gốc rễ, giống như lấy oán báo ân vậy.
Nhưng lòng hiếu kì vẫn mạnh hơn, lên mạng tìm cái tên Jiang Cheng tiếng Trung
Quốc biến thành tiếng Anh, không biết họ gì, tên gì, nhưng cái tên ấy sắp xếp
như thế nào cũng có thể được: Jiang Cheng hoặc Cheng Jiang.

Car­ol tìm trên mạng
sinh viên đại học C, chẳng bao lâu đã tìm được cái tên Thành Gi­ang. Trên trang
web của anh ta không những có ảnh nửa nười,còn có ảnh toàn thân,xem ra là con
người ngay thật. Tướng mạo trông cũng bình thường, đúng là đầu hơi hói, khuôn
mặt thân thiện, không có vẻ ác. Anh ta cao chừng một mét bảy, điển hình là một
sinh viên, các trường đại học có cả nghìn Thành Gi­ang, quá nhiều, không có gì đặc
sắc, thậm chí không phân biệt được ai với ai.

Car­ol hờ hững đọc trang
mạng của Ja­son, cảm thấy thất vọng một cách khó hiểu. Mình sao thế nhỉ? Đúng
là cầu hôn hay sao? Chỉ là người ta ra đón ở sân bay thôi mà? Đón được về
trường là tốt, chẳng nhẽ một người đẹp trai ra đón sẽ mọc cánh bay về ư?

Dần dần Car­ol phát hiện
ra khuynh hướng chọn người theo hình thức của mình rất nghiêm trọng, chợt thấy
lo lắng,mình đã bị di truyền từ mẹ rồi, coi trọng vẻ bề ngoài của con người.
Car­ol nhớ lại, hình như từ nhỏ cô đã thế rồi. Lúc đi nhà trẻ, trông thấy một
bạn ngồi cạnh bị hở lợi, liền đi tìm cô giáo, bảo bạn ấy xấu quá, nhất định
không ngồi cạnh bạn  ấy.

Kết quả Car­ol không
được đổi chỗ mà còn bị chê cười, vì cô giáo quen mẹ, kể lại chuyện với mẹ. Câu
chuyện cứ theo Car­ol lên tận đại học, bởi cô giáo vẫn kể lại bảo rằng Car­ol
đã biết kén chồng ngay từ mẫu giáo.

Cuối cùng, có nên chọn
người theo hình thức là đầu đề câu chuyện thường xuyên bàn luận của mấy cô nàng
xinh đẹp cùng phòng. Lúc ấy vì Lệ đề nghị, các cô đã xóa bỏ chữ “háo sắc”. Lệ
nói:

– Đừng gọi nhau “ háo
sắc” như thế, cánh nam giới nghe thấy cho rằng bọn mình không đứng đắn, còn ai
lấy chúng mình nữa?

– Cánh bạn trai có để ý
đến bọn mình hay không, vô tư đi, nếu bọn họ chọn theo tên gọi, chứng tỏ bọn họ
không có mắt. Có điều, bọn mình thấy gọi như thế quá thô lỗ, cái đẹp không hàm
súc. – Triệu Linh Linh nói.

– Tớ cảm thấy gọi như
thế thật sảng khoái. Nữ bị nam khinh rẻ bao nhiêu năm nay, bây giờ là lúc chúng
ta khinh lại bọn nam chứ. – Thẩm Nhạn nói.

Car­ol đề nghị:

– Tuy mọi người đều
đẹp,đẹp đã mặc định rồi, không cần thêm thắt gì, giống như “giáo sư”, mặc định
là nam rồi, cho nên khỏi phải gọi là giáo sư nam, bao giờ là giáo sư không phải
là nam giới mới cần gọi là nữ giáo sư, tớ xem bọn chúng mình không cần thêm
“háo sắc” nữ, chỉ cần ghi tên ai đấy là đủ.

Mấy cô thảo luận một lúc
thấy tạm ổn, Nhạn “sói háo sắc”, Linh “tiên háo sắc”, Thành “sắc đại phu” tất
cả không ý kiến gì, chỉ có Lệ “ma háo sắc” không vui lắm. Ma cũng là quỷ, khó
nghe quá, cho nên kiên quyết:

– Các cậu chỉ gọi tớ là
Lệ, nếu không tớ không chơi với các cậu nữa đâu.

Về cuộc thảo luận chọn
người theo diện mạo bắt đầu như thế này: Nếu có hai nam sinh viên, một người
hơi xấu trai nhưng tốt bụng, cái gọi là “tớ rất xấu nhưng tớ dịu dàng”; một nửa
vẻ bề ngoài ngời ngời, nhưng không dịu dàng, hơn nữa lại lăng nhăng, cậu sẽ lấy
ai?

Lệ ngả về trường hợp thứ
nhất, nhưng vẻ mặt như ăn phải ruồi:

– Vẫn nói đáng yêu là
đẹp đấy thôi? Có thể nhìn nhiều, quen mắt, không cảm thấy anh ta xấu nữa. Nếu
lấy một anh đẹp trai, sau đấy bị anh ta bỏ rơi thì sao? Liệu có sống nổi không?

Nhạn là nhân vật của
phái chọn người đẹp mã:

– Bỏ rơi thì sao nào? Ít
ra cũng được sống với chàng đẹp trai một thời còn hơn anh chàng xấu trai một
đời. Chúng mày nghĩ thử xem, sống với một anh vừa lùn vừa xấu trai, liệu sống
thế nào? Hắn ta xấu, tất nhiên không bỏ rơi mày, nếu bỏ rơi mày hắn ta sẽ lấy
ai? Hắn buộc phải chung thủy, mày hiểu không?

Linh vẫn có cái nhìn
siêu nhiên, hơn nữa nói năng cũng từ tốn:

– Tớ ấy à, tất nhiên
chọn anh đẹp trai rồi. Một con người có cái đẹp bề ngoài trông thấy, có thể
biết rõ. Một con người đẹp bên trong, thật khó nắm bắt. Các cậu nghĩ nội tâm
hắn đẹp, làm sao biết được hắn ta có giả vờ để dụ dỗ các cậu không? Thấy đấy,
có biết bao nhiêu chàng theo đuổi một nàng lúc nào cũng tỏ ra ân cần, chu đáo,
săn sóc hết mình, một khi lấy nhau rồi, hắn ta biến ngay thành một người khác.
Đẹp trai ít ra là sau khi cưới chưa biến thành xấu trai ngay được, đúng không?

– Đúng vậy, đúng vậy! –
Thẩm Nhạn phụ họa – Trừ phi anh ta bị lửa thiêu.

– Với lại, để đào tạo
cái đẹp nội tại cho một người đẹp trai dễ hơn làm cho một người xấu trở nên đẹp
trai – Linh Linh nói – một anh đẹp trai cao một mét tám mươi, nếu có tình cảm
với cậu, tình cảm sâu đến độ nhất định anh ta sẽ trở nên chân thành; nhưng một
anh xấu trai cao một mét bảy,cho dù anh ta yếu đến thế nào đi nữa cũng không
làm sao biến mình thành người cao một mét tám.  Hơn nữa, anh xấu trai cũng
có thể không chân thành chứ. Bây giờ là thời đại phản bội, tỉ lệ ly hôn cao hơn
năm mươi phần trăm, tình yêu ngoài hôn nhân rất thịnh hành, cho nên ai cũng có
nguy cơ bị phản bội. Nếu bị phản bội, thà rằng bị anh đẹp trai phản bội còn
hơn, ít ra là phản bội cũng cao hơn chứ ? Nếu bị một anh xấu trai phản bội, vậy
thì đừng sống nữa.

Mọi người nhất trí với
kết luận của Thành “sắc đại phu”, đúng  lúc Thành “sắc đại phu” đang bị mê
hoặc về chuyện này:

– Tớ không biết mình
phải chọn ai, có thể mệnh đề này không đúng,tại sao cả hai, phải đẹp cả trong
lẫn ngoài? Con trai không thể đẹp cả ngoài lẫn trong à?

Thẩm Nhạn nói:

– Xì,đừng nằm mơ, cậu
xem bọn nam sinh viên trường B chúng ta đấy,chẳng có thằng nào đẹp mã cả, càng
không thể nói đẹp cả ngoài lẫn trong.

– Tớ đọc được một câu
trên mạng, cảm thấy tuyệt vời, cậu ấy bảo rằng, con trai bây giờ có tướng mạo
đều bất tài, có tài đều không có tướng mạo, đứa tài sắc song toàn đều lăng
nhăng, không lăng nhăng cũng là anh chàng liệt dương- Lệ nói.

– Câu ấy nói làm mất
lòng cánh con trai ở đời này đấy. – Linh Linh cười nói – Tớ nghĩ, cánh con trai
sẽ đổi câu ấy lại để chửi bọn con gái chúng mình: có sắc không có tài, có tài
không có sắc, lăng nhăng là kẻ tài sắc song toàn, không lăng nhăng sẽ là chị
gái lãnh tình.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+