Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Dịu dàng đến vô cùng – Chương 17 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

LÚC Ở NHÀ HÀNG “VUI GẶP
GỠ” của thành phố B, Car­ol rất muốn được trả tiền ăn. Cô nghĩ, Ja­son chờ lâu,
phải đi xa, bữa ăn này mình nên thanh toán. Cô trông thấy các bàn khác ăn đã
gần xong, nhân viên phục vụ đưa cái khay đen hình chữ nhật ra, trên đó để tờ
hóa đơn , khách đặt tiền hoặc thẻ thanh toán lên đấy, chờ nhân viên phục vụ đến
lấy. Cô nghĩ , có thể đây là phương thức thanh toán, vì vậy cô cứ chờ nhân viên
phục vụ đưa khay ra.

Nhưng đến khi ăn xong,
Ja­son đứng dậy nói chúng ta đi thôi, Car­ol vẫn không thấy nhân viên đưa cái
khay đen ra.

– Chúng ta chưa thanh
toán. – Car­ol nói.

– Anh vừa thanh toán ở
quầy rồi.

Car­ol nhớ ra, vừa rồi
anh đứng dậy, đến bên quầy một lúc, quay về đem theo mấy cái tăm, cô cứ nghĩ
anh đi lấy tăm.

– Anh thanh toán tất cả
rồi à? – Car­ol hiếu kỳ hỏi. – Nghe nói người Mỹ A – A cơ mà?

Ja­son cười:

Cô là người Mỹ à? Hay là
anh là người Mỹ? – Nói xong anh đưa Car­ol ra cửa – Người Mỹ cũng không phải
lúc nào cũng A – A . Anh là người Trung Quốc cổ hủ, không thích kiểu Đức, thà
rằng mấy người tranh nhau thanh toán, anh vẫn thích không khí anh em hơn. Nhưng
anh không tranh nhau với con gái đâu.

Lúc đi qua quầy hàng, cô
nhân viên thu ngân nói chuyện với Ja­son, hai người nói với nhau vài câu,hình
như chỉ là mấy lời giới thiệu, cô nghe nhưng không hiểu. Cô nhớ, vừa rồi anh
cũng nói tiếng Quảng Đông với nhân viên phục vụ, cho rằng anh có điều gì đó bí
mật. Nếu có ai đó trước mặt nói chuyện bằng thứ tiếng cô không hiểu, cô cảm
thấy người đó đang bình phẩm về mình hoặc đang âm mưu gì đó với mình.

– Anh là người Quảng
Đông à? – Car­ol hỏi.

– Không phải, hồi làm
công cho nhà hàng anh có học được vài câu. – Anh mở cánh cửa có lò xo tự động
khép lại, nói đùa vài tiếng Quảng Đông:

– Cô ra trước đi.

Ngoài đường không có
người qua lại, chỉ có xe chạy. Car­ol sực nhớ một tin đồn, hỏi:

– Nghe nói thành phố B
này tỉ lệ phạm tội cao lắm, là kinh đô tội phạm phải không anh?

– Người ta nói vậy đấy,
nhưng anh chưa phạm tội mà cũng chưa gặp tội phạm bao giờ. Giống như tỷ lệ li
hôn, nghe nói 50%, nhưng bên cạnh mình không thấy ai li hôn cả. – Anh mở cửa
xe,thấy vẻ lo lắng của anh, anh an ủi. – Không lo, chạy xe nói chung không có
vấn đề gì.

Ja­son khởi động xe. Car­ol
nghĩ lại cử chỉ và lời nói của anh vừa rồi, bỗng cảm thấy nghi ngờ, bất ngờ
hỏi:

– Tại sao anh biết em đi
chuyến bay 7674?

– Hỏi ở bàn phục vụ. Nói
chung các hãng máy bay không tiết lộ với người ngoài về hành khách, nhưng anh
cho họ xem thẻ sinh viên, lại cho họ một chút khổ nhục kế, bảo lần đầu tiên cô
ra nước ngoài, không quen biết ai, rất sợ hãi, không có người đón cô ấy sẽ
khóc. Nếu một mình cô ấy ra ngoài, xảy ra chuyện gì thì ai chịu trách nhiệm?
Anh bảo với họ, nếu không cho tôi biết chuyến bay nào, thì hãy tìm cách thông
báo cho cô ấy biết có người đón, bảo cô ấy hãy chở ở nơi lấy hành lý, không nên
đi lung tung, họ cũng rất thể tình, không những thông báo, lại còn cho anh biết
số hiệu chuyến bay. Dọc đường cô có lo lắng, suy nghĩ nhiều lắm không?

Car­ol nhớ lại những
điều mình suy nghĩ, thoáng chút bối rối, nói:

– Có nghĩ, tại sao anh
biết?

– Con gái mà, tâm tư bao
giờ cũng hiện lên nét mặt, ai cũng trông thấy, chỉ có con gái các cô mới cho
rằng có thể giấu kín được thôi.

Car­ol rất bối rối, phải
chăng anh đã nhận biết mình vừa gặp anh đã có cảm tình? Hay là nói mình đang
nghi ngờ anh? Anh ta hình như hiểu tâm tư tình cảm con gái như hiểu lòng bàn
tay, phải chăng đã biết quá nhiều con gái, trải qua vô số người? Một con người
như anh, chắc chắn có cả đống con gái thích.

Ô tô chạy theo đường cao
tốc số 63 về thành phố C. Theo sự sắp xếp của Ja­son, cô ngồi ở hàng ghế sau,
anh bảo đó là qui định của đại học C, sinh viên mới đến phải ngồi ở hàng ghế
sau. Hai bên đường không có đèn, chỉ có đèn ô tô chiếu sáng mặt đường. Trong xe
đang phát một bản nhạc gui­tar rất êm dịu.

– Nhạc hay quá! Bản nhạc
gì đấy anh? – Car­ol hỏi.

– Bản Hồi tưởng cung
điện Al­ham­bracủa Tar­rega.

Car­ol lập tức nhớ lại
cái tên ấy, cô có dự cảm, đấy là bản nhạc quan trọng nhất trong đời. Tại sao
thì không thể nói rõ, chỉ biết có dự cảm ấy thôi. Ngồi trong xe mà cô bàng
hoàng như trong mơ. Đúng vậy không? Ở một đất nước xa lạ, trong cảnh đêm mênh
mang mơ hồ, một con người đẹp trai khiến lòng thảnh thơi, vui vẻ đang lái xe
trong tiếng nhạc mộng ảo dịu dàng, tưởng như không thiếu gì, chỉ thiếu một chút
cảm giác chân thực.

Cảm giác chân thực rất nhanh
chóng đến với Car­ol. Cô cảm thấy chút đau thầm kín trong tim, một lúc sau lại
có cảm giác như sóng vỗ bờ. Car­ol nghĩ, thôi hỏng rồi, đau bụng, muốn đi
ngoài. Car­ol biết mình có chứng bệnh ấy, ăn không đúng bữa hoặc bụng bị lạnh
thể nào cũng đau bụng, hơn nữa còn bị đi ngoài. Cô cũng không hiểu tại sao mình
lại mắc hứng bệnh quái dị ấy. Một người con gái có bệnh đau bụng, chẳng khác gì
Tây Thi, coi như một thứ trang điểm làm cho con người thêm dịu dàng, thêm đáng
yêu. Nhưng ở Car­ol là chứng đau bụng đi ngoài, chỉ thêm xấu mặt.

Có thể đau bụng đi ngoài
không phải là điều đáng sợ nhất, đáng sợ hơn là đau bụng đi ngoài kéo theo
chứng dị ứng da. Bác sĩ bảo có thể vì chứng da dị ứng mới là nguyên nhân , vì
dị ứng da quá nặng dẫn đến phản ứng nội tạng, gây nên đau bụng đi ngoài. Car­ol
đã từng đi khám nhiều lần nhưng không thể trị tận gốc, chỉ có thể chữa trị tạm
thời. Bác sĩ bảo thể chất cô nhạy cảm, bẩm sinh nhạy cảm hơn mọi người. Cách
chữa trị chỉ có thể tìm căn nguyên nhạy cảm, cố tránh những môi trường nhạy
cảm. Việc đầu tiên cô phải chú ý là ăn uống đúng bữa, thứ hai không để bụng bị
lạnh. Vừa rồi ăn trong tiệm cơm Trung Quốc đã cảm thấy khó chịu, nhưng không
ngờ phản ứng nhanh đến vậy, cứ nghĩ cố vài tiếng đồng hồ sẽ về đến thành phố C,
coi như không có vấn đề gì.

Lúc này cô khó chịu đến
hơn cả chết, kêu đau bụng trước mặt người con trai vừa gặp đã có cảm tình liệu
còn nói gì đến tư cách, còn nói gì đến tao nhã? Có thể chỉ một lúc nữa là phải
đi vệ sinh, phát ban khắp cả người, mắt với miệng sung đỏ,thật xấu hổ. Car­ol
không tiện nói với Ja­son những chuyện ấy, phải cố nhịn, cố biến nguy hiểm
thành bình thường. Dọc đường hình như không có nhà vệ sinh, lẽ nào giải quyết
bên gốc cây? Car­ol lo, vì có lúc quá nhạy cảm sẽ bị vỡ giọng nói ngọng, khó
thở,bác sĩ bảo vì trong cổ họng cũng bị phát ban, sung lên, lưu ý cô phải đến
bác sĩ ngay , nếu không sẽ  ảnh hưởng đến việc nuốt và thở, có thể sẽ
chết.

Car­ol không biết lần
này sẽ nghiêm trọng đến mức nào, hình như những nốt ban chưa nhiều, nhưng bụng
thì rất khó chịu. Tại sao ông trời trừng phạt mình như thế? Tại sao lại để lộ
cái xấu khi mà đang muốn tạo ấn tượng tốt đẹp trước một người khác? Car­ol ngồi
không yên trên ghế, tay bóp bụng, muốn ô tô chỉ một bước đến ngay thành phố C.

– Cô khó chịu à? 
Ja­son nhìn gương hậu, hỏi: – Có cần đến bệnh viện không?

Car­ol khó xử cực điểm,
không biết tại sao anh nhận ra mình đang khó chịu? Cô “ờ” một tiếng, rồi nói:

– Không sao, có điều
bụng hơi khó chịu.

Nói xong, cô nghe thấy
bụng mình sôi ùng ục, cô nghĩ, chắc chắn Ja­son có nghe thấy. Cô không thể nào
không chế âm thanh ấy được, bực một nỗi bụng không thể tách ra để cô chui vào
đấy.

– Không sợ, trước mặt có
trạm xăng.

Anh an ủi, chừng như
đang tăng ga.

Car­ol không hiểu trạm
xăng và đau bụng có liên quan gì với nhau, cô cũng không hỏi,chỉ đấu tranh với
cái bụng của mình, không để nó phát ra những âm thanh khi61n cô không có lỗ mà
chui. Xe dừng lại trước một trạm xăng, anh xuống xe, mở cửa phía sau, nói:

– Nào, theo anh .

Car­ol không biết anh
định làm gì, cứ vậy ôm bụng xuống xe.

Anh đưa cô vào một gi­an
nhà của trạm xăng, chỉ vào một ô cửa, nói :

– Kia là nhà vệ sinh,
anh chờ ở đây, không việc gì phải sợ.

Car­ol hiểu ra, anh đã
biết mọi chuyện, anh biết lúc này cô muốn đi vệ sinh. Cô vừa ngượng vừa bực
mình, nhưng rất cảm kích Ja­son, vì lúc này không đi vệ sinh thì không biết
chuyện gì sẽ xảy ra.

Car­ol không biết mình ở
trong nhà vệ sinh bao lâu, cho đến khi bụng không còn cảm giác như nước chảy
mới ra. Không thấy anh trước cửa hàng, Car­ol hoảng lên: Anh ấy bỏ mình ở đây
hay sao?

Car­ol không biết tại
sao anh làm như thế, có phải vì hai cái vali và cái máy tính xách tay của mình?
Có phải vừa rồi anh bảo nhà hàng ăn bỏ gì đó vào thức ăn cho nên cô mới đau
bụng đi ngoài? Cô hốt hoảng chạy ra khỏi nhà vệ sinh thì thấy anh đang đứng hút
thuốc. Car­ol yên tâm, lặng lẽ nhìn anh một lúc, cảm thấy dáng đứng hút thuốc
của anh thật đẹp, lúc rít thuốc cặp mắt lim dim, động tác gẩy tàn thuốc cũng
rất tự nhiên.

Car­ol ngồi vào xe, anh
lấy cái áo khoác ngoài ở ghế trước, nói:

– Cô nằm một lúc, cái áo
này đắp ngang bụng có thể dễ chịu hơn. – Qua ánh đèn bên ngoài, anh nhìn Car­ol
một lúc, hỏi: – Không có việc gì chứ? Đừng cố chịu đựng, thấy khó chịu thì bảo
anh, anh đưa cô đến bệnh viện.

-Em không sao. – Giọng
Car­ol yếu ớt. – Làm phiền anh quá,em …

– Có gì phiền đâu, trước
kia anh cũng thường bị dị ứng da, đau bụng đi ngoài, chẳng khác gì cô.

Nói xong, anh ngồi vào
ghế lái, khởi động xe.

– Có thể em bị lạnh
bụng, hoặc đói quá. – Car­ol giải thích.

– Chỉ tại anh, lẽ ra
chúng ta ăn Mc­Don­ald’s ở sân bay thì hơn.

– Không nên trách anh vì
lúc bấy giờ em không thấy đói. Anh cũng bị đau bụng vì bị dị ứng da rồi à?

Cô hỏi, cảm thấy Ja­son
rất hiểu tâm lý mình, biết anh rất khó đối xử với việc ấy, cho nên đặt mình ngang
hàng với anh, như vậy cô mới không thấy ngượng. Mà có điều gì phải ngượng chứ,
anh đau bụng, tôi đau bụng, mọi người đều như thế cả.

– Trước đây, hồi còn ở
trong nước, có một thời gi­an anh vô cớ bị chứng dị ứng da, lúc bị nặng, nội
tạng đều phát ban, vậy là bị đi ngoài. Bác sĩ cũng không biết nguyên nhân, có
bác sĩ bảo vì có cảm giác phạm tội.

Car­ol không nói gì. Mấy
tiếng “cảm giác phạm tội” khiến cô có suy nghĩ xa xôi. Vừa rồi anh nói “nhưng
anh chưa phạm tội bao giờ”, lúc này lại nói “cảm giác phạm tội” , phải chăng
anh ta muốn phạm tội? Nhưng muốn phạm tội gì chứ? Hay là định phạm tội với
mình? Car­ol nhìn ra ngoài cửa xe thấy trời tối om, nghĩ bụng, nếu muốn phạm
tội, anh ta rất có thể đưa mình đến một nơi nào đấy.

Car­ol cố tưởng tượng
cái vẻ hung ác tàn bạo của anh, nhưng không thể hình dung ra nổi. Cô nghĩ, có
thể anh ta vừa phạm tội nhưng rất biết dịu dàng, có đôi chút xấu hổ, chỉ có thể
ôm mình, hôn từ cổ xuống, râu anh ta nhất định làm mình ngứa ngáy phải biết.

Cô cười thầm, phải nói
rằng mình muốn phạm tội thì đúng hơn. Vừa rồi nhìn anh ta có vẻ sợ hãi, anh ta
chỉ dám để mình ngồi ở ghế sau chắc vì sợ mình phạm tội? Cái trò “quỷ cái háo
sắc” phải luyện tập thế nào nhỉ? Luyện thành tài trong sự xấu hổ của các anh
chàng đẹp trai. Nghe nói “đàn ông háo sắc” rất phấn khởi khi bên nữ cố tình
giãy dụa, xem ra “quỷ cái háo sắc” cũng sẽ mạnh bạo khi các chàng đẹp trai rất
thận trọng bảo vệ mình. Đúng là địch yếu ta mạnh, địch lui ta tiến, địch nghĩ
ta tấn công, địch mệt mỏi ta quấy nhiễu.

Car­ol tự nhủ, “nữ sắc
quỷ” giống như cái lò xo, người yêu thì ta mạnh. Cô không rõ bây giờ trong
phòng có mấy người lấy tên là sắc, tại sao lại bỏ sót tên “nữ sắc quỷ” , lại
cho cô cái tên “sắc đại phu” nghe chẳng ra sao, Car­ol tưởng tượng mình là một
“nữ sắc quỷ” chuyên tấn công các chàng đẹp trai. Tấn công thế nào? Bất ngờ? Bóp
cổ? Làm cho các chàng đẹp trai phải mê đi, còn làm được việc gì nữa? Các chàng
mà trở thành rắn chết lương ươn thì mất công toi. Chẳng trách gì sắc quỷ đều là
nam, “nam sắc quỷ” dùng vũ lực rất được việc. “Nữ sắc quỷ” phải phối hợp hại
người mới được việc , cho nên xưa nay chỉ có “nam sắc quỷ” , “nữ yêu tinh” .
Nói gì đến nam nữ bình đẳng, trước mặt một “nam sắc quỷ” thì nữ không thể nào
bình đẳng nổi.

Car­ol đắp cái áo của Ja­son,
thấy thật ấm áp, bụng đã dễ chịu hơn. Cô nằm, lặng lẽ nhìn anh,chỉ có thể thấy
anh từ một phía, sau gáy anh là một đường cong tuyệt đẹp, nhìn anh một bên
trong trẻ hơn nhìn thẳng, có thể vì nhìn thẳng sẽ thấy đôi mắt của anh . Biết
đâu ánh mắt ấy, không tìm được một tính từ thích hợp, giống như một nỗi buồn,
nhưng lại không giống nỗi buồn của ông ấy. Từ trong con mắt của ông ấy hình như
đọc được một câu chuyện sinh không gặp thời, có tài không được trổ tài, nhưng
mắt anh ẩn chứa không phải là nỗi buồn ấy. Car­ol rất muốn nói mắt anh thoáng
chút thê lương, nhưng thê lương thì hơi quá. Thật khó diễn đạt , tóm lại, ánh
mắt làm cho anh già thêm mười tuổi, cho nên nhìn nghiêng trông anh trẻ hơn,
thậm chí giống như một đứa trẻ.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+