Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Dịu dàng đến vô cùng – Chương 18 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

ĐÊM KHUYA, xe chạy trong
tiếng nhạc Hồi tưởng cung điện Al­ham­bra về thành phố C. Bầu trời thành phố
nhỏ thật tĩnh mịch, yên bình, cửa hàng cửa hiệu hai bên phố đã đóng nhưng đèn
trước nhà vẫn sáng. Xe chạy qua một con phố âm u, hai bên là những ngọn đèn
tròn, tỏa ánh vàng dìu dịu.

– Chỉ cần thấy những bầu
đèn hình tròn ấy cũng đủ biết đây là thành phố C. –Ja­son nói với cô. – Qua chỗ
anh lấy ít đồ dùng trước đã, sau đấy anh đưa cô về chỗ ở.

Car­ol bỗng thấy tim đập
mạnh, cuối cùng cái đuôi cáo cũng lòi ra. Xem ra, anh ta cũng có kế hoạch đấy
chứ, nhưng chi là kế hoạch tương đối quân tử. Chợt Car­ol có cảm giác là lạ,
hình như cô không thấy sợ. Xe dừng lại trước một ngôi nhà ba tầng xây gạch đỏ,
anh để cô ngồi chờ trong xe, rồi chạy lên lầu.

Một lúc sau, anh lấy mấy
thứ xuống, để ở ghế trước, khởi động xe rồi giải thích:

– Lấy cái bình đun nước
bằng điện, bụng cô không tốt lắm, nên đun nước uống. Người mới đến Mỹ chưa quen
uống nước lạnh, nhưng ít lâu sau lại không quen uống nước nóng. Bây giờ nước
không đóng băng anh uống không đã.

Nơi ở của Car­ol nằm
trên một con đường nhỏ gọi là East­view, không phải là nhà của nhà trường,
nhưng trên tuyến xe của trường, Ja­son tìm được chỗ ở của Car­ol, cho xe chạy
vào lối cửa trước, mở cửa xe cho cô, nói :

– Số hai mươi sáu, East­view.

Anh ấn chuông, một cậu
sinh viên ra mở cửa:

– Ôi, sao mọi người đến
muộn như vậy, tôi cứ tưởng hôm nay các cậu vẫn chưa đến cơ đấy. Tôi là Phùng
Siêu, chủ nhà thứ hai của bạn, hi­hi…

Phùng Siêu mới đến cách
đây nửa năm, ở cùng với người khác được nửa năm, về sau thuê một tầng của ông
chủ nhà tên là Turn­er, có hai phòng ngủ, một bếp, một nhà vệ sinh, vì phải
thuê cả tầng, một mình cậu ta không ở nhiều như thế, vậy là đăng quảng cáo trên
mạng, cho Car­ol thuê lại một phòng. Hai phòng ngủ riêng biệt, cho nên coi như
bạn ở cùng, tự xưng là chủ nhà thứ hai.

Car­ol nghĩ, cậu Siêu
này nếu nhìn một mình còn có thể coi là tạm được, cao chừng 1m74, trắng trẻo,
đeo kính cận, trông nho nhã thư sinh. Nhưng đặt bên cạnh anh, trông cậu ta rất
ấu trĩ, chưa thành thạo, không có vẻ đàn ông. Cậu ta chạy ra ngoài hai lần, mỗi
lần mang vào một cái hành lý, nhưng hai cái vali lớn để lại cho Ja­son.

Ja­son sau khi đưa hết
đồ đạc lên tầng, anh liền vào bếp đun nước. Siêu dẫn Car­ol đi xem khắp nơi,
đưa chìa khóa cửa ngoài và cửa phòng cho cô, hỏi cô tại sao đến muộn. Rất nhanh
chóng, Ja­son đưa nước nóng vào, tay cầm theo cái cốc, anh rót nước sôi vào
cốc, để nguội, sau đấy đưa cho cô cái thể điện thoại, nói với Siêu:

– Điện thoại bên chỗ cậu
à? Điện thoại không dây phải không? Nếu vậy đưa sang đây cho Car­ol gọi về nhà,
nhất định mẹ cô ấy sốt ruột lắm.

Siêu chạy về phòng mình
lấy điện thoại mang sang. Ja­son hướng dẫn Car­ol cách sử dụng thẻ điện thoại,
chờ cho cô kết nối được đường dây, anh nói với Diêu:

– Tớ gi­ao cô ấy cho cậu
đấy nhé, chăm sóc cô ấy cho cẩn thận.

Nói xong anh đứng dậy ra
về. Car­ol định tiễn nhưng anh đưa tay ra hiệu, bảo cô cứ gọi điện, không cần
phải tiễn. Cô đứng bên cửa sổ, nhìn theo anh đi ra cổng, chui vào xe, khởi động
máy rồi nhanh chóng biến mất trong màn đem, có cảm giác như mất đi thứ gì đó,
miệng đang nói chuyện với mẹ, nhưng lòng ở tận đâu đâu.

Car­ol kể với mẹ mọi
chuyện trên đường đi, bản thân cũng không biết mình đang nói những gì, chỉ nghe
mình liên tục nhắc đến cái tên Ja­son, có cảm  giác như một Car­ol khác
đứng bên cạnh chỉ điểm. Hỏng han­er rồi, mày bị anh hớp hồn rồi! Siêu vẫn đứng
bên chờ đợi, giới thiệu cho cô về máy giặt, hòm thư và các thứ khác để cô sau
này giặt giũ, lấy thư, nhưng cô không còn tâm trí nào nghe Siêu nói.

– Muộn lắm rồi, em cũng
rất mệt, phải tranh thử ngủ một giấc. – Car­ol nói.

– Được thôi, để mình chỉ
cho bạn biết nơi tắm giặt, bạn đi tắm rồi ngủ.

Car­ol đi tắm, nằm trên
cái giường nhỏ của mình, nhưng không sao ngủ được có thể vì lệch múi giờ, cô chỉ
nằm suy nghĩ vẩn vơ. Car­ol nghĩ lại, hồi trước đây cùng với mấy đứa bạn cùng
phòng bàn chuyện thế nào mới gọi là đẹp trai. Hình mẫu đẹp trai của Lệ giống
như ca sĩ ngôi sao Lưu Hoa, Lệ thích cái giản dị, chân thật, sâu sắc của anh
ta.

Nhạn nghe Lệ say mê nói
về Lưu Hoa, liền cười chế giễu:

– Ôi ôi, vậy mà gọi là
đẹp trai à? Quê một cục, anh ta diễn vai bác nhà quê thì hợp lắm, tớ không thèm
xem phim của anh ta đóng. Nếu cậu không nói đến anh ta thì tớ cũng không biết
tên anh ta là gì, tức là cái tên Lưu Hoa chỉ kém Lưu Đức Hoa một chữ, nhưng
hình hài và phong độ thì cách nhau một trời một vực.

Lệ cười ngặt cười nghẽo:

– Mẹ ơi, cứ tưởng đẹp
trai của đằng ấy cao siêu thể nào, hóa ra là một ngôi sao lỗi thời. Đằng ấy
biết Lưu Đức Hoa cao bao nhiêu không? Một mét bảy, đằng ấy còn cao hơn.

Nhạn tức quá chỉ muốn xé
miệng Lệ:

– Ai bảo anh ấy cao một
mét bảy? Mày…

Linh xuất hiện, giảng
hòa:

– Thôi thôi, vì một
thằng đàn ông, lại là thằng già, có đáng để cãi nhau không? Theo tớ, Lưu Hoa
hay Lưu Đức Hoa cũng vậy, không ai đẹp trai cả. Đàn ông Trung Quốc ấy à, đường
nét không rõ ràng, mắt mũi ngang với mực nước biến, có đẹp trai đến thế nào thì
cũng chỉ vậy thôi. Giống như ai đó đã miêu tả, mặt vàng như nghệ, mồ hôi nhễ
nhại, trông như cây nến sắp tan chảy. Nói thật nhé, tớ không thấy một ngôi sao
nam giới nào của Trung Quốc xem lọt mắt.

– Oa, đằng ấy sùng ngoại
đến cực điểm. – Ba người còn lại cùng kêu lên.

– Tớ không đội cái mũ
sùng ngoại đâu. –Linh kiêu ngạo kêu lên. – Sùng ngoại ấy à, tức là sùng bái mọi
thứ của nước ngoài, nhưng tớ không sùng bái tất cả đám nam minh tinh nước
ngoài, tớ đây thực sự cầu thị, có tiêu chuẩn riêng, người lọt mắt tớ ấy à,
không phải bất cứ một nam minh tinh nào, mà là J.E.Kennedy Jr.

Nói đến J.E.Kennedy Jr,
Linh không thể không lấy điều thân yêu cô cất giấu trong lòng ra gợi mở cho mấy
cô gái háo sắc, vì lúc bấy giờ mọi người vẫn chưa có nhận thức cảm tính đối với
J.E.Kennedy Jr. Kết quả gợi mở mọi người đều cho J.E.Kennedy Jr là đẹp trai,
không những đẹp trai còn có phong độ vương giả, đúng là con trai của cựu Tổng
thống Kennedy. Nhưng đó là cái đẹp trai kiểu phương Tây, lấy chuẩn mực phương
Tây để đo người Trung Quốc à? Hay là sau này đằng ấy định lấy Tây?

-Tớ ấy à, chắc chắn sẽ
lấy Tây. –Linh nói như đinh đóng cột. –Lai Đông với Tây rất đẹp. Cậu thấy Phí
Tường, Lý Gia Hân thế nào, đều là con lai cả đấy.

Trước đây, trong những
lúc như thế, Car­ol không xác định nổi mẫu hình đẹp trai, không phải Car­ol
không muốn trao đổi với các bạn, thật tình trong lòng cô không có nổi hình mẫu
đẹp trai cố định rõ ràng. Năng lực giám định vẻ đẹp trai của Car­ol không biểu
hiện ở thần tượng cô lựa chọn, mà biểu hiện ở cái tật bắt bẻ thần tượng của
người khác. Cái bệnh ấy, Car­ol không nói ra thì không ai nhận thấy. Hễ Car­ol
nói, mọi người đều nhận ra, hơn nữa hễ nhận ra là đồng ý ngay.

Bản thân Car­ol cũng
không hiểu tại sao mình lại hay bắt, xoi mói vẻ đẹp trai như vậy. Nghe người
khác nói, trong nhà có bố và có anh đẹp trai, thường thường hay đem so sánh,
bắt bẻ cái đẹp trai của người khác, vì từ nhỏ sống với người đẹp trai, có năng
lực cảm nhận, năng lục so sánh cao. Chẳng khác gì các cô gái Hồ Nam không sợ
cay, từ nhỏ đã ăn cay, ăn thức ăn người Gi­ang Nam cho là cay, chắc chắn không
có cảm giác cay. Car­ol không cảm thấy ông ấy đẹp trai, cô biết có một sô bạn
nữ cho rằng đẹp trai, có thể vì quan hệ giữa cô và ông ấy khác với những người
kia, có thể vì lúc ấy cô còn nhỏ, có thể vì vẫn căm giận ông ấy.

Nhưng Car­ol thấy mình
dễ dàng nhận ra nhược điểm của con trai, rất có thể vì ông ấy làm cho cô vô
tình hay hữu ý để ý đến nhược điểm của con trai. Từ nhỏ Car­ol đã biết cái tính
thích trêu hoa ghẹo nguyệt của ông ấy, cho nên cô đánh giá cái đẹp của ngời con
trai luôn luôn gắn với tài hoa và nhân phẩm, một khi phát hiện tài hoa hoặc
nhân phẩm không tốt thì cô không nghĩ đấy là người đẹp trai.

Nếu như lúc này nếu cùng
mấy đứa bạn bàn luận thế nào là đẹp trai như hồi xưa, chắc chắn Car­ol sẽ đưa
Ja­son ra. Trong mắt Car­ol, Lưu Hoa quê mùa, Lưu Đức Hoa quá lùn, Kennedy Con
quá ngốc, nghe nói Knnedy Con thi luật sư đến ba lần mà vẫn không đỗ, báo chí
nói anh không còn ra thể thống gì. Suy nghĩ một lúc, bỗng Car­ol nhớ ra cái áo
khoác ngoài của Ja­son vẫn còn ở đây, lúc anh về quên trả cho anh. Cô nghĩ,
trời ấm áp, không cần phải đắp chăn, đêm nay đắp cái áo này ngủ cũng được.

Car­ol ngồi dậy, lấy cái
áo đưa lên mũi ngửi một lúc, cô chú ý dòng chữ trên lưng áo: “Con tôi được lên
bản danh dự Trường trung học Collins”, Car­ol không hiểu ý dòng chữ này, nhưng
người Mỹ rất li kì quái đản, trên áo họ có thể in bất cứ chữ gì. Cô nhớ, trên
mạng đã trông thấy một phụ nữ Mỹ trong ngày bầu cử, mặc chiếc áo phông có in
hình bộ sinh dục ngoài của phụ nữ và dòng chữ “The on­ly Bush I like is my
own”.

Phải mất một lúc cô mới
hiểu ý nghĩa dòng chữ kia, thấy rất khâm phục phụ nữ Mỹ, phục họ bạo gan, cũng
phục cá tính hài hước của họ nữa, dù đen hay vàng, nhưng Car­ol khẳng định đấy
là một thứ hài hước. Nghe nói người Mỹ rất coi trọng tính hài hước, ai không
hài hước coi như không có trí tuệ.

Car­ol nằm trên giướng
đắp cái áo của Ja­son, nhắm mắt, nhanh chóng chìm vào giấc mơ ngọt ngào, thăm
thẳm.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+