Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Dịu dàng đến vô cùng – Chương 26 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Car­ol đặt vé máy bay về
nước. còn mười ngày nữa thì bay, cô tìm người có thể đưa cô ra sân bay. Cô mong
người đó là Ja­son, có thể đó là một trong những lí do chính để cô về nước. cô
nghĩ, nếu đề nghị anh giúp, anh sẽ không từ chối, vì anh là Lôi Phong sống.
Mình mời anh vào uống cà phê, anh từ chối, Lôi Phong sống luôn luôn từ chối mọi
sự lợi dụng, không bao giờ dính tham nhũng. Nhưng nhờ anh đưa ra sân bay, anh
không tiện từ chối, lẽ nào Lôi Phong sống lại không giúp đỡ người khác những
lúc gặp khó khăn?

Siêu đã mua xe, Ja­son
dạy anh lái xe vài lần rồi đưa anh đi thi lấy bằng. Nhưng Siêu chỉ mới lái
loanh quanh trong phố, chưa ra sân bay vì sợ, Siêu bảo nếu có ai biết lái ngồi
bên cạnh, Siêu sẽ lái ra sân bay.

Siêu nói, bạn gọi điện
cho Ja­son, xem anh ấy có chịu ngồi bên tôi, nếu anh ấy đồng ý thì tôi sẽ đưa
bạn ra sân bay. Chỉ cần đi một lần, lần sau tôi sẽ tự đi một mình, nếu phải đưa
đón bạn tôi sẽ chịu trách nhiệm.

Car­ol nghe vậy, thoạt
đầu nghĩ siêu như trẻ con, đi sân bay mà cũng không dám nói gì là đàn ông. Thôi
đi, thôi đi, anh không cần học lái ra sân bay, cứ để tôi nhờ anh Ja­son. Cô gọi
điện cho Ja­son, hỏi có thể đưa đi được không. Ja­son hỏi thời gi­an, rồi xin
lỗi:

– Ồ, đúng mấy hôm anh
bận họp ở CA, không thể đưa cô đi được. nhưng anh nghĩ, cô Thu có thể đưa cô
đi, có thể mấy hôm đó cô ấy đã thi xong. Lát nữa anh nói với cô Thu, chắc không
có vấn đề gì đâu.

Car­ol nghe Ja­son không
thể đưa đi thì rất buồn, cảm thấy như anh cố tình né tránh mình. Anh ấy bảo vợ
đưa đi, Car­ol như muốn khóc, như vậy nói làm gì? Anh không đưa tôi đi chẳng
nhẽ chưa đủ khiến tôi đau lòng sao? Lại còn bảo vợ đưa đi, như muốn để tôi biết
anh là người có vợ rồi à? Định khoe vợ chứ gì?

Car­ol cảm ơn anh:

– Thôi anh ạ, để em nhờ
anh Siêu. – Cô cố gắng thật bình tĩnh.

– Cậu ấy mới mua xe. –
Ja­son tỏ ra không yên tâm. – Cũng chưa đi sân bay lần nào, tốt nhất đừng nhờ
cậu ấy, ra sân bay phải chuyển mấy đoạn cao tốc, cậu ấy chưa thuộc đường, nếu
đi nhầm đường sẽ bị trễ giờ máy bay. Cậu ấy chưa chạy xe trên đường cao tốc bao
giờ, lại càng nguy hiểm. Cô biết đấy, ở đây thì lấy bằng dễ lắm, chỉ chạy mấy
vòng trong bãi tập, rồi ra đường cao tốc trong nội hạt chạy thử, coi như xong,
trên thực tế có mấy người có bằng rồi vẫn không dám chạy ra sân bay. Cô Thu
thường xuyên ra sân bay đón đưa người, quen đường, lái cũng tốt, để cô ấy đưa cô
đi.

Car­ol biết anh nói
đúng, nhưng cô không muốn Tĩnh Thu đưa cô đi, cảm thấy bối rối khi phải ngồi
cùng xe với Tĩnh Thu. Về sau Tĩnh Thu gọi điện đến, đúng là Tĩnh Thu có tài ăn
nói, cuối cùng cũng thuyết phục được Car­ol. Tĩnh Thu bảo có thể nhờ Siêu đưa
đi, như vậy để anh ta biết đường, Siêu cầm lái, còn Tĩnh Thu chỉ đường, Siêu
đồng ý ngay, khuyên Car­ol nên như thế, Car­ol không còn cách nào khác đành
chấp nhận.

Sau đấy, Tĩnh Thu đến
nhờ Car­ol đem quà về cho bạn ở trong nước. Tĩnh Thu gửi một gói nhỏ và một máy
ảnh nhỏ, nói:

– Cái máy ảnh này em có
thể để trong túi sách của mình, hải quan hỏi thì nói máy này đang dùng, nghe
nói thứ này không bị thuế. Gói nhỏ này là  cái bàn cạo râu chạy bằng điện,
một cái bật lửa và một sợi dây lưng, nhờ em chuyển cho bạn chị, ngày mười sáu
tháng Mười hai là sinh nhật anh ấy, đây là quà sinh nhật của chị. Chị cho em số
điện thoại, em về gọi điện cho anh ấy đến lấy nhé. Nếu em thấy không tiện thì
để chị gửi qua bưu điện cũng được.

Car­ol nói:

– Chị Thu, có gì mà không
tiện, để em mang giúp về. bây giờ chị gửi bưu điện sẽ không kịp sinh nhật anh
ấy. – Car­ol cất những thứ Tĩnh Thu gửi, rất hiếu kì số điện thoại và tên người
bạn của Tĩnh Thu, hình như là bạn trai, tên là Lộ Vĩ.

Car­ol nghi ngờ hỏi:

– Em gọi điện cho anh ấy
có tiện không? Sợ vợ anh ấy hiểu nhầm.

– Không sao, anh ấy chưa
có vợ, ly hôn lâu lắm rồi.

Đợi Tĩnh Thu ra về, Car­ol
cảm thấy hình như có chuyện gì đó, giống như bảo cô tham gia vào một vụ buôn ma
túy. Thấy cái gói nhỏ để ngỏ, cô tò mò mở ra xem, trong đó đúng là có ba thứ.
Cô nhớ hình như đã nghe ai nói rằng, con gái tặng người tình, tốt nhất là ba
thứ, đó là dao cạo râu, bật lửa và dây lưng. Cô không biết nói như vậy là dựa
vào đâu, nhưng rõ ràng đã được Tĩnh Thu tiếp nhận và vận dụng vào thức tế.

Tĩnh Thu có người yêu ở
trong nước hay sao? Ja­son bị lừa dối rồi! Tĩnh Thu tuy đẹp, nhưng trông lớn
tuổi hơn Ja­son, bây giờ lại có bí mật này, đúng là Ja­son không thể như thế
được. Car­ol không biết có nên nói chuyện này cho Ja­son biết hay không, cô rất
muốn nói, có thể anh biết sẽ không còn yêu vợ nữa. Nhưng cảm thấy làm như vậy
rất nhỏ nhen. Car­ol phục Tĩnh Thu to gan, dám nhờ cô mang những thứ này về,
chẳng nhẽ không sợ cô mách với Ja­son sao? Hay là anh đã biết rồi? Như vậy có
thể giải thích tại sao trong anh thỉnh thoảng như có tâm tư gì.

Car­ol do dự rất lâu,
Tĩnh Thu đưa cô ra sân bay, cô cảm thấy ngượng nếu tố giác chuyện này với Ja­son,
không phải là lấy oán báo ơn hay sao? Nhưng không nói ra mà cứ giấu  Ja­son,
lại cảm thấy có lỗi với anh.Cuối cùng Car­ol quyết định chưa nói vội, là vì có
thể anh đã biết, nhưng do có nhiều nguyên nhân không thể ly hôn với vợ, nếu bây
giờ nói với anh, coi như nói “Em biết anh bị cắm sừng”. Chuyện xấu trong nhà
đem phô bày ở ngoài, anh ấy sẽ thế nào? Nếu anh chưa biết, mình nói với anh
chẳng hóa ra làm anh đau khổ? Cứ giấu không cho anh biết, không biết coi như
không tồn tại.

Hôm đưa Car­ol ra sân
bay, Siêu cầm lái, Tĩnh Thu ngồi bên cạnh, chỉ đường cho anh đến đâu thì rẽ,
đến đâu thì thoát khỏi đường cao tốc, đến sân bay rất thuận lợi. Cho xe vào bãi
đỗ xong Siêu mới lau mồ hôi, ngượng ngùng mới nói trên lưng cũng đẫm mồ hôi.

Tĩnh Thu ngồi chờ trong
xe, để Siêu đưa Car­ol vào. Car­ol biết Tĩnh Thu muốn để Siêu có cơ hội đi
riêng với mình, nhưng cảm thấy làm như thế rất trẻ con, liệu có tác dụng gì?
Đưa Car­ol ra sân bay lẽ nào Car­ol sẽ yêu anh ta?

Vào nhà ga sân bay, Car­ol 
nhớ cảnh hôm mới đến, Ja­son đón cô ngay trên băng chuyền trả hành lý. Car­ol
nhớ anh đứng kia, mỉm cười nói “Tôi là Ja­son!”  Đó là những lời dịu dàng
đẹp đẽ mà Car­ol được nghe trong đời.

Nhưng lúc này anh ở đâu,
đang họp cuộc họp của anh. Bên cô là Siêu, tất cả đều thay đổi, sân bay không
còn đẹp, đưa đón không còn vui, cuộc sống thay đổi đến nao lòng, chỉ có vậy
thôi.

Về đến Trung Quốc, Car­ol
gọi điện cho Lộ Vĩ, báo cho anh biết địa chỉ của mình để anh đến lấy quà. Có
thể Lộ Vĩ đã được Tĩnh Thu thông báo từ trước qua điện thoại hoặc qua email,
cho nên chỉ hôm sau là anh đến lấy.

Lộ Vĩ tầm tuổi Tĩnh Thu,
rất có phong độ, thời trẻ nhất định rất đẹp trai. Nhưng so với Ja­son thì kém
xa, hoặc nói là hai loại hình khác nhau. Lộ Vĩ đẹp trai theo kiểu học giả, còn
Ja­son thì sao? Khó nói quá! Dù sao thì Ja­son hợp với yêu cầu đẹp trai của con
gái thời nay, cũng cao hơn Lộ Vĩ. Lộ Vĩ cao chừng một mét bảy mươi lăm, Ja­son
cao một mét bảy mươi tám, hơn nữa Lộ Vĩ gầy, chứng tỏ anh không khỏe cho lắm.

Car­ol không hiểu tại
sao Tĩnh Thu lại không yêu một người vừa đẹp trai vừa trẻ như Ja­son mà lại
vượt rào yêu một người ở tận chân trời xa xôi này? Có thể cỏ nhà không bằng cỏ
hoang chăng? Hay là cỏ gần không ngon bằng cỏ xa?

Lộ Vĩ không hỏi han
nhiểu về Tĩnh Thu, nhưng có thể thấy tình cảm triều mến hiện lên khuôn mặt anh
khi cô nói đến Tĩnh Thu và Sara. Anh cười dịu dàng đắm say làm Car­ol bất giác
kể nhiều hơn về Tĩnh Thu và Sara để con người si tình này càng thêm say đắm.

Thật ra cũng không có gì
nhiều để nói, Car­ol hỏi:

– Đã bao lâu anh và chị
Thu chưa gặp nhau?

– Ồ, cũng gần chục năm
rồi. – Chừng như anh bừng tỉnh từ trong suy tư, nói như mộng ảo. – Chúng tôi
chia tay nhau từ thế kỉ trước, đến nay đã một thế kỉ không gặp nhau rồi đấy.

Car­ol cảm thấy Lộ Vĩ
phải là một nhà thơ vì suy nghĩ của anh, cái nhìn của anh thậm chí cách nói
năng của anh rất giống một nhà thơ, nhưng anh nói anh là một nhà kinh tế, hiện
đang làm việc cho một công ty.

Car­ol có phần ngạc
nhiên, một người đàn ông trung niên, làm việc cho một công ty lại có thể sống
độc thân mười năm trời, thật khó tin. Sức mạnh nào khiến anh si tình với người
yêu anh như thế? Nhất là người yêu anh đang sống bên một người chồng? Car­ol
không thể hiểu nổi, chỉ có thể nói đấy là tình yêu.

Cho dù là nguyên nhân
khách quan hay chủ quan cũng không thể giải thích nổi, chỉ có thể dùng tình yêu
để giải thích, nếu tình yêu cũng không thể giải thích nổi, vậy chỉ có thể là
điên khùng. Trên thực tế, tình yêu và điên khùng có gì khác nhau?  Khi
trong cuộc cho là tình yêu thì người ngoài cuộc lại bảo đó là điên khùng.

Lộ Vĩ nhờ Car­ol chuyển
cho Tĩnh Thu một cuốn sách, sách về kinh tế học của anh mới được xuất bản. Anh
cười cười, nói với Car­ol:

– Chắc chắn chị Thu
không thích đọc những loại sách này đâu, có điều trước đây đã hứa bất kì cuốn
sách nào có in tên tôi đều sẽ biếu chị ấy một cuốn.

Khi anh nói “ trước đây
đã hứa”, bất ngờ Car­ol nhớ đến câu anh nói “ một thế kỉ không gặp nhau” khiến
cô cảm giác đó là một tình yêu với lời nguyện ước trung trinh dù trải qua trăm
năm biển cạn đá mòn.

Lộ Vĩ nhất định không ở
lại ăn cơm, ngược lại anh mời Car­ol và mẹ cô đi ăn tiệm, cuối cùng không thể từ
chối thịnh tình của anh, ba người cùng đi ăn. Lúc về, trước mặt Car­ol, mẹ hết
lời khen Lộ Vĩ chín chắn, là con người có khí chất. Car­ol quyết định gửi email
cho Ja­son, thông báo để anh biết sự việc vì cô cảm thấy Lộ Vĩ và Tĩnh Thu thật
lòng yêu nhau. Cô tin rằng nếu Ja­son biết chuyện, cô sẽ tự động rút lui, để
hai người đến với nhau. Cả ba người kia cho cô ấn tượng rất chân thành vì người
khác, có thể hiện tại Ja­son chưa biết, mà Tĩnh Thu không ,muốn làm tổn thương
anh mới tạo nên mối tình tay ba như thế này.

Car­ol suy nghĩ thật kĩ,
cảm thấy mình không vì mưu đồ cá nhân, tuyệt đối không phải vì Ja­son và Tĩnh
Thu tan rã  để mình có cơ hội chen chân, cho nên không tự hổ thẹn với
lương tâm.

Ja­son nhận được email
của Car­ol liền hồi âm, anh nói cảm ơn cô đã quan tâm, chuyện của hai người anh
đã biết cô bé ngốc nghếch ạ, cô đừng quan tâm đến những chuyện vặt ấy, hãy
tranh thủ cùng mẹ đi chơi và có một mùa Giáng sinh vui vẻ.

Car­ol cảm thấy không
còn gì để nói, anh quá trung thực, trung thực là biệt danh của vô dụng. Car­ol
bực mình nghĩ, anh là người bị cắm sừng mà không sợ, vậy tôi đây sợ gì chứ?

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+