Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Dịu dàng đến vô cùng – Chương 27 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Car­ol biết kì nghỉ
giáng sinh này thật vô vị, vì trong nước lúc này chưa được nghỉ, bạn bè đều
đang đi làm, ai đến chơi với cô? Nhưng cô nghĩ, không đến nỗi, chỉ vì chưa dứt
Ja­son khỏi lòng mình, cho nên cảm thấy không còn ý nghĩa gì. Ngày nào Car­ol
cũng nhớ đến Ja­son, đúng là trái tim đã theo anh mất rồi. Cô sống không phải
vì cuộc sống của mình, mà là cuộc sống của Ja­son. Cô tìm trên mạng con đường
từ đại học C đến Toron­to, vì Tĩnh Thu nói gia đình họ ở Toron­to, cũng nói họ
chạy xe về, chỉ một ngày, khỏi cần nghỉ lại dọc đường. Chạy xe còn rẻ hơn mua
vé máy bay, hơn nữa chạy xe về, trong thời gi­an nghỉ ở Toron­to còn có xe đi chơi.

Hôm cả gia đình Ja­son
lên đường, Car­ol hết ngày lại đêm, hết đêm lại ngày, từ bảy giờ sang cô tìm
đường đi trên mạng và luôn theo dõi tình hình thời tiết, phát hiện dọc đường
chỗ nào cũng có tuyết, cô lo lắng cho anh. Tuyết rơi nhiều như vậy, xe chạy sao
nổi? Liệu có nguy hiểm không? Cho đến sáng sớm hôm sau, trên mạng không có tin
tai nạn gi­ao thông liên hoàn, cô đoán họ đã an toàn về nhà, mới rời mạng đi
ngủ, cảm giác còn mệt hơn mấy người kia phải chạy xe suốt một ngày.

Car­ol tưởng tượng Ja­son
về nhà ở Cana­da, nhưng không thể hình dung cụ thể được gì, chỉ có thể hình
dung Toron­to tuyết rơi trắng xóa, trên cây thông Noel treo rất nhiều đồ trang
trí, ông già Noel mặc trang phục đỏ có viền bong trắng, đeo chiếc túi to đầy
những quà đến tặng các em nhỏ.

Cô nghĩ, bữa tiệc ở nhà
Ja­son chắc hẳn phải rất to và vui vẻ, cô muốn được dự bữa tiệc đó, ngồi bên
cạnh Ja­son, anh sẽ ân cần tiếp thức ăn và đồ uống cho cô, trong đêm bình an
anh sẽ dịu dàng ôm cô và hai người hòa chung làm một, lặng lẽ chờ giây phút đầu
năm đến. Nghĩ đến đây cô vô cùng ngưỡng mộ Tĩnh Thu.

Cô cũng nghĩ đến Lộ Vĩ,
có thể anh cũng như mình, rất ngưỡng mộ Ja­son, vì Ja­son được ngồi bên Tĩnh
Thu, cùng dự tiệc giáng sinh, chờ đón năm mới. Cô không biết tại sao nữ thần số
phận lại không sắp xếp lại ngôi thứ, để cho Tĩnh Thu đến với Lộ Vĩ, và mình thì
đến với Ja­son, như vậy có phải đẹp hơn không? Cô đoán ba phần tư người sẽ
không có ý kiến gì, có điều Ja­son có thích hay không thôi.

Trước lễ giáng sinh, Car­ol
đến thành phố E chơi với Thẩm Nhạn vài hôm. Thẩm Nhạn là người duy nhất trong
bốn cô gái háo sắc ở lại trong nước.

Triệu Linh Linh học ở
một trường đại học rất tốt ở miền đông bắc nước Mỹ. không về nghỉ giáng sinh.
Qua e-mail, Linh Linh nói, đã kết bạn với một anh da trắng, rất đẹp trai, tuy
kém hơn Kenedy Con chút ít, nhưng rất tuyệt, liệu có mấy ai so sánh được với
Kenedy Con? Đáng tiếc, Kenedy Con chết rồi chứ không cũng tóm được anh ta.

Car­ol cảm thấy Linh
Linh mới xứng với danh hiệu “có chí thì nên” nói theo Hán ngữ hiện đại của Tĩnh
Thu, “muốn thành công là thành công”. Linh Linh bảo phải lấy Tây, bây giờ thì
lấy được Tây rồi. Nghĩ đến đây, Car­ol cảm ơn bố mẹ không biết câu Hán ngữ hiện
đại mà Tĩnh Thu nói, nếu không tên của cô càng khó nghe.

Tiểu Lệ đến đại học CA, vẫn
chưa có người yêu, có thể các cậu sinh viên ở đây không có ai giống Lưu Hoa.
Car­ol liên hệ với Lệ tương đối thường xuyên, vì cả hai đều muốn tìm được người
đẹp trai nhưng rất hiếm. Qua e-mail, Car­ol nói nhiều đến Ja­son, Lệ cảnh cáo:
“Không được nói đến anh ta nữa, nói nữa tớ sẽ đến cướp đấy. Bất chấp anh ta đã
có vợ hay chưa, tớ cướp là được. Bây giờ là thời đại nào chứ? Người thứ ba trở
thành đồng nghĩa với người chiến thắng. Trong đời đằng ấy không một vài lần làm
người thứ ba, làm thế nào để thể hiện được ma lực và bản lĩnh?”.

Car­ol không ngờ Tiểu Lệ
lại nói ra câu đó, Tiểu Lệ vốn là đứa nhát gan, bảo thủ nhất trong tứ đại mỹ
nữ, ngay cả nhìn anh đẹp trai cũng lén lén lút lút, bây giờ lại như Võ Tắc
Thiên. Chẳng lẽ ở CA hiếm con trai đến thế cơ à? Đúng là chó cùng dứt dậu,
người cùng lên giường.

Thẩm Nhạn cũng đã liên
hệ được một trường đại học ở Mỹ, nhưng lúc bấy giờ cô rơi vào lưới tình, đối
phương có đến sáu phần mười đẹp trai như Lưu Đức Hoa, dạy thể dục thể thao ở
một trường trung học thành phố E, tuy học vấn kém Thẩm Nhạn một bậc, nhưng
ngoại hình hơn đến mấy bậc. Thẩm Nhạn vì anh chàng đẹp trai mà từ bỏ chuyện ra
nước ngoài, vào dạy ở một trường đại học ở thành phố E.

Vì chuyện này mà ba cô
mỹ nữ mắng mỏ Thẩm Nhạn thậm tệ, ba cô dùng chiến thuật bánh xe lăn, từng người
một khuyên Thẩm Nhạn. Từ lí lẽ giải phóng phụ nữ đến chết vì đẹp trai, từ Võ
Tắc Thiên, Gi­ang Thanh, Di­ana đến Lý Ngân Hà, đưa hết mọi điều hơn lẽ thiệt
để thuyết phục Thẩm Nhạn, khơi gợi tình cảm, giở đủ các chiêu, đúng là kinh
thiên động địa, quỷ thần phải khóc.

Thẩm Nhạn không hề nao
núng, rất kiên định:

– Tớ phải lấy người đẹp
trai, vì đẹp trai tớ sẵn sàng hi sinh tất cả. Điều này không phải tớ nghĩ cho
bản thân, người đẹp trai các cậu trông mãi hàng ngày cũng chán mắt. Mà đấy là
tớ nghĩ cho đời sau, tớ không muốn con gái tớ giống tớ, phải buồn vì dung nhan
bình thường. Rất nhiều người khâm phục tớ thì vào đại học B, nhưng không ai
biết tớ muốn dùng tấm bằng đại học B để đổi lấy dung nhan xinh đẹp. Như tớ đây
này, cái mặt thì to, đôi mắt lại nhỏ, không tìm được một anh đẹp trai để đổi
giống, quả là có lỗi với hậu thế. Các bạn ơi, con người không thể chỉ nghĩ cho
bản thân, mà cũng nên nghĩ đến hậu thế.

Cuối cùng Thẩm Nhạn dạy
cho bà kia một bài học rất đáng nể:

– Các cậu không còn trẻ
nữa, chạy ra nước ngoài học, kiếm được tấm bằng, đứa nào cũng ngấp nghé ba
mươi. Con gái tuổi ba mươi, lại có học vị tiến sĩ, ai lấy các cậu? Hả? Các cậu
nói xem nào, ai lấy các cậu?

Ba tiến sĩ tương lai
nhìn nhau, không thể trả lời nổi. cô nào cũng lấm lét như kẻ cắp.

Thẩm Nhạn phân tích thị
trường hôn nhân:

– Nam tiến sĩ ấy à? Chỉ
tìm vợ thấp hơn thạc sĩ thôi. Nghe nói tiến sĩ ở nước ngoài cũng phải đi làm
thuê, không có một động vật nào cao cấp hơn tiến sĩ, thử hỏi họ có dám yêu một
nữ tiến sĩ không? Các cậu có thấy khó khăn của thị trường hôn nhân hiện tại,
nhất là đám nữ tiến sĩ các cậu và đám con trai vừa xấu vừa nghèo không? Người
ta chọn đi chọn lại cuối cùng chừa lại hai loại này. Cứ coi đám đàn ông vừa xấu
vừa nghèo thích nữ tiến sĩ các cậu, nhưng họ vừa nghèo vừa xấu trai, các cậu có
ưng không? Ban ngày các cậu đi kiếm tiền, đêm về để những thằng đàn ông như thế
mặc sức giày vò, các cậu không cảm thấy đau khổ à?

Lệ lo lắng nói:

– Đúng vậy, con trai ở
nước ngoài thà về nước lấy vợ trẻ, học vấn kém, chứ không muốn tìm nữ tiến sĩ ở
ngay bên mình, cánh tớ đi Mỹ học…

Linh Linh nói:

– Cho nên tớ bảo phải
lấy Tây, chỉ có con trai Trung Quốc tự ti trước mặt con gái có học vấn hơn
mình, Tây họ không thế.

Vậy là mọi người thảo
luận tại sao con trai Trung Quốc tự ti trước những người con gái có học vấn hơn
mình, cuối cùng cũng không có câu trả lời rõ ràng, chỉ có thể phỏng đoán nữ có
học vị cao làm cho con trai phải liệt dương. Nhưng tại sao lại làm con trai
liệt dương? Là bởi vì con gái có học vị cao phát ra một thứ tia khiến cho bộ
phận sinh thực của nam giới héo đi, với lại nữ học cao tình dục cũng siêu mạnh,
khiến cho con trai phải liệt dương về tinh thần, vậy mà không biết. Thế là mọi
người chửi bới thậm tệ cánh đàn ông thiếu tự tin.

Car­ol đến chơi với Thẩm
Nhạn hai hôm, phát hiện lý do tại sao Thẩm Nhạn không chịu ra nước ngoài. Anh
kia không chỉ rất đẹp trai mà còn rất chân thành, không như mọi người đồn đoán
chỉ được ít lâu rồi sẽ trăng hoa, vượt rào làm chuyện vụng trộm.

Car­ol nói đùa:

– Không ngờ chàng đẹp
trai của đằng ấy lại là một kiểu liệt nữ tiết phụ.

Thẩm Nhạn lập tức “suỵt”
một tiếng rồi nói:

– Đừng đùa, hắn ta không
thích chúng mình đùa kiểu đó đâu. Mà cũng đừng gọi tớ là sói háo sắc nữa nhé,
làm thằng nhỏ của tớ phải sợ.

Buổi tối hai cô nằm trên
giường đôi tâm sự với nhau, Thẩm Nhạn rất thẳng thắng bảo đã sống chung với bạn
trai đã lâu rồi, hơn nữa chính cô chủ động. Nếu không chủ động, con trai không
biết phải chờ đến lúc nào, vì cái ấy của anh nhỏ hơn mọi người, anh ta rất xấu
hổ, không dám để lộ cái xấu trước mặt người yêu. Nhưng bạn trai của Thẩm Nhạn
rất có nghệ thuật, cho nên không ảnh hưởng đến vui vẻ, lần nào cũng làm cho cô
phiêu đến thế giới cực lạc.

Thẩm Nhạn nói rõ một số
tình tiết khiến cho cô rạo rực, bất giác nghĩ đến Ja­son: hay là cái ấy của anh
cũng nhỏ nên mới chấp nhận để vợ vượt rào? Không rõ anh có thủ thuật gì không?
Nhìn đôi bàn tay anh, những ngón tay dài, chẳng phải bàn tay sinh ra để ban
ngày chơi đàn còn buổi tối vuốt ve vợ sao? Dưới những ngón tay ấy, đàn có thể
phát ra tiếng nhạc, phụ nữ có thể phát ra những tiếng rên rỉ. Car­ol không dám
nghĩ thêm nữa, vì nghĩ đến người cứ bừng bừng như lửa đốt, bất giác để lộ cái
xấu trước mặt Thẩm Nhạn.

Không hiểu tại sao Tĩnh
Thu lại không thỏa mãn với bàn tay ấy, với làn môi ấy? Có thể dù là thủ thuật
nào, nhưng phụ nữ có thích những thủ thuật ấy không? Cuối cùng thì làm theo
cách chính thống phụ nữ dễ tiếp nhận hơn hay là những cách khác làm cho sung
sướng cực độ hơn? Cô nghĩ phải thực nghiêm qua Ja­son mới có thể đưa ra những
phán đoán, kết luận.

Đêm hôm ấy, Car­ol cổ vũ
Thẩm Nhạn nói ra những chuyện vui thú trong khuê phòng, Thẩm Nhạn cũng không
kiêng dè, có gì nói nấy, nếu anh bạn trai sáu mươi phần trăm Lưu Đức Hoa biết
bạn gái mình nói tất cả cho người ngoài nghe, chắc chắn anh ta cũng cho Thẩm
Nhạn nghỉ. Nhưng anh bạn trai kia không có gì đảm bảo rằng bạn gái hay người
tình của mình không nói tỉ mỉ cho người khác nghe chuyện ấy chứ. Đàn ông luôn
cầu mong cho vũ khí của mình đủ tinh, tấn công đủ mạnh nếu không sẽ thành
chuyện cười của bạn gái hoặc bạn của bạn gái. Nếu vũ khí tinh, tấn công mạnh
chắc chắn sẽ là thứ thuốc kích thích tình cảm của bạn gái và bạn bè của bạn
gái.

Hai người nói chuyện rất
muộn, cho đến khi Thẩm Nhạn buồn ngủ rũ ra, phải ngủ trước. Car­ol nghe thấy
tiếng ngáy se sẽ của Thẩm Nhạn, biết bạn đã ngủ, Car­ol cũng buồn ngủ lắm.

Trong giấc mơ, Car­ol
trở về với vũ hội, nhảy với hoàng tử vũ điệu lat­inh. Cô nhìn vào khoang ngực
hình chữ V để hở sâu, có thể nhìn thấy bộ ngực khỏe mạnh và một phần khoang
bụng, cái áo sơ mi của anh bay bay theo bước nhảy, thỉnh thoảng bay sang hai
bên, để lộ hai điểm đen trên ngực, khiến Car­ol như muốn ngậm lấy nó. Hai bên
hông của anh chuyển động uyển chuyển nhẹ nhàng và nghịch ngợm, trông như vùng
eo có lò xo, muốn bật tung bao xa tùy ý, muốn nhanh thế nào cũng được.

Rồi cảnh hai người đứng
trước cổng ra vào, Ja­son nói “đưa tay ra”, cô chìa bàn tay, anh nắm lấy, kéo
mạnh, kéo mạnh vào lòng anh. Cái kem trong tay cô tan chảy trên người hai người,
anh liếm từng giọt. Car­ol cảm thấy tan chảy thật sảng khoái, cô áp ngực mình
vào người anh, dính chặt toàn thân vào anh…

Car­ol giật mình, toát
mồ hôi, thấy Thẩm Nhạn nằm bên cạnh vẫn se sẽ ngáy, Car­ol mới yên tâm, phát
hiện toàn thân tê dại, chỗ ấy vẫn còn chút khoái cảm vừa được cảm nhận trong
giấc mơ. Car­ol cảm thấy mặt nóng bừng, tim đập mạnh, nghĩ bụng vừa rồi mình mơ
một giấc mơ trai gái, nhưng là giấc mơ đẹp. Nếu không tỉnh dậy có phải hay hơn
không!

Cô ôm cái gối vào lòng,
tưởng tượng đang ôm Ja­son. Cô vùi đầu vào gối, thầm nói với anh những lời điên
dại nhất, gợi tình nhất… Car­ol vui sướng đến trào nước mắt, lòng thầm nhủ: anh
Ja­son, cảm ơn anh đã cho em một lần lên thiên đường!

Đêm hôm ấy, Car­ol được
anh đưa lên thiên đường hết lần này đến lần khác, cho đến khi cô mệt nhoài,
chìm vào giấc ngủ mới thôi.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+