Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Dịu dàng đến vô cùng – Chương 28 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

 CAR­OL KHÔNG NGỜ
kỳ nghỉ Giáng sinh này cô lại đến thăm Tú Trân. Mẹ muốn đi viếng mộ ông ấy ở
sau núi quê Tú Trân, phải nhờ Tú Trân đưa về.

 Sau ngày hỏa táng
ông ấy, mẹ muốn lấy một ít tro hài cốt nhưng Tú Trân không đồng ý, bảo như vậy
hài cốt bị phân tán, linh hồn sẽ không siêu thoát, chỉ đồng ý mẹ đi thăm mộ bất
cứ lúc nào.

 Car­ol không định
đi, nhưng nghe nói có thể gặp Tú Trân, cô bỗng hiếu kỳ, muốn biết người đàn bà
cướp ông ấy của mẹ và của mình có mấy đầu mấy tay.

 Ngồi ô tô về huyện
lị, rồi ngồi thuyền một tiếng đồng hồ mới đến quê của Tú Trân. Car­ol trông
thấy bà Từ, mẹ của Tú Trân chưa già lắm, vẫn còn kiểu cách, bà rất khách quan
thầm so sánh mẹ và Tú Trân, thật tình không thể nói ai hơn ai. Hai người khác
nhau, một người khuê nữ nhà giàu,  một nữa là ngọc bích nhà nghèo, có thể
thấy cả hai lúc trẻ đều đẹp, nếu không ông ấy cũng không bỏ vợ bỏ con để lấy
hai người này.

 Tú Trân đưa hai mẹ
con ra mộ ông ấy thắp hương, dâng vòng hoa và đốt vàng mã. Mẹ còn làm cái đàn
dương cầm, đàn vi­olon bằng giấy, đốt trước mộ ông ấy… Tú Trân thì chuẩn bị nào
rượu, nào thức ăn cúng ông ấy.

 Mẹ bảo Car­ol thắp
hương, cô “hừm” một tiếng, vẫn ngồi im, mẹ cũng không ép.

 Tú Trân thử
khuyên:

– Cháu thắp hương lễ bố
đi, vong linh bố sẽ phù hộ cho cháu…

– Thôi! – Car­ol rất
thẳng thắn. –Hai người không đốt cho ông ấy mấy cô gái bằng giấy, để ông ấy ở
dưới âm phủ không cô đơn.

 Một câu nói làm cả
hai người đàn bà phải giật mình sợ hãi. Tú Trân vội lầm rầm khấn ông ấy đừng
chấp trẻ con, xin đừng vì Cảnh Thành nói dại mà không phù hộ cho mọi người.

 Từ nghĩa trang về,
Car­ol thấy một thanh niên chừng hai mươi tuổi, trông rất giống ông ấy nhưng
cũng có điểm không giống. Cô đoán, đấy là con ông ấy và Tú Trân, tức là đứa em
cùng cha khác mẹ nhỏ nhất của cô.

 Qủa nhiên, Tú Trân
giới thiệu:

– Đây là con tôi, tên là
Cư Thành. Thành, chào bác đi con.

Cư Thành xấu hổ, lên
tiếng “Chào bác ạ”, rồi rất tự nhiên nói chuyện với Car­ol:

– Chị có phải là chị
Thành không? Em thấy rất nhiều ảnh của chị.

Car­ol nghe Cư Thành gọi
mình bằng chị cảm thấy đầu óc tê dại, toàn thân nổi da gà, quan hệ bát nháo gì
thế nhỉ, kéo cả mình vào đây? Nhưng Cư Thành đẹp trai, cặp môi đỏ tươi, răng trắng,
hai má hồng hào, mi mắt cũng hồng, nhưng khuôn mặt và dáng người trông rất đàn
ông, là sự kết hợp hoàn mĩ giữa ông ấy và Tú Trân.

 Cô nhớ một câu
nói, con riêng bao giờ cũng đẹp. Vì cha mẹ có thể rung động đến độ sinh con
riêng, thứ nhất vì cả hai bên đều có sức hấp dẫn, thứ hai vì cả hai bên lúc
quan hệ đạt đến cao trào mới tạo ra đứa bé sẽ hơn hẳn những đứa trẻ vốn là kết
quả của một cặp vợ chồng chính đáng làm đúng làm đủ nghĩa vụ tạo nên. Đứa trẻ
được thụ thai trước khi cưới, có thể nói, đấy là đứa con riêng.

Tú Trân rất tự hào giới
thiệu, Cư Thành học trường điểm trên tỉnh, hôm nay về chơi. Sau đấy cô nói với
con trai:

– Con thấy đấy, chị
Thành của con rất giỏi, được đi Mỹ học đại học, con cũng phải học thật giỏi, cố
gắng sau này cũng sang Mỹ học.

Cư Thành hơi ngượng,
hỏi:

– Con không thông minh
như chị Thành, chị học đại học B cơ mà.

Nói xong, nó quay sang
hỏi chuyện Car­ol về trường đại học ở Mỹ, hình như rất muốn sang Mỹ học.

Car­ol cảm thấy không
còn ghét thằng em này nữa. Nó đẹp trai, giọng nói nghe rất dễ chịu, cái vẻ xấu
hổ khiến nó càng thêm đáng yêu. Car­ol theo cậu ta vào phòng ngủ, nghe cậu ta
kéo vi­olon, nghi ngờ nghĩ rằng, nếu ông ấy không ly hôn với mẹ, có thể mình
cũng là một tay dương cầm giỏi.

Cậu ta kéo bản nhạc Nhớ
quê của Mã Tư Thông, bảo đó là bản nhạc bố thích nhất. Car­ol nhớ, hồi nhỏ đã
được nghe ông ấy chơi bản nhạc này rồi, cho dù hồi đó cô còn rất nhỏ nhưng cũng
cảm nhận được gi­ai điệu buồn của bản nhạc. Cô còn nhớ, ông ấy vẫn kéo đàn vào
buổi sáng sớm, thường khi cô đã dậy nhưng vẫn uể oải nằm trên giường. Lúc ấy,
cô nhắm mắt vờ ngủ, chờ bố chơi bản nhạc xong mới dậy hẳn, bố ngồi trên giường,
vờ tự nhủ: “Ôi, hôm nay có người vẫn chưa dậy, mình đành đi chơi phố một mình
vậy!”

Car­ol từ trong chăn
chui ra, đưa hai tay ôm cổ bố, đu lên, bắt bố đưa đi quanh nhà, cho đến khi mỏi
tay mới thôi.

Cư Thành có những ngón
tay dài như của ông ấy, tư thế kéo đàn giống hệt ông ấy, không đung đưa, vẻ mặt
trầm tư, thấy rõ những ngón đàn được ông ấy truyền dạy. Cô nhớ ông ấy hát bài
Nhớ quê, tuy không hiểu ca từ nhưng nhớ rõ mỗi khi ông ấy hát xong đều chảy
nước mắt. Car­ol hỏi Cư Thành:

– Em có hát được bài hát
này không?

Cư Thành hơi ngượng,
nói:

– Em hát không hay, chị
muốn nghe không? Chị đệm đàn nhé, em hát.

Car­ol ngượng, nói:

– Chị không biết chơi vi­olon,
không biết chơi một loại đàn nào.

– Nghe bố nói, hồi nhỏ
chị học pi­ano, bố khen chị có năng khiếu âm nhạc, giọng hát cũng rất hay.

– Thế à? -Car­ol vui vẻ
nói- Nhưng về sau chị không học nữa.

Cư Thành thấy Car­ol không
vui, liền chuyển sang chuyện khác:

-Em hát chị nghe nhé,
hát không hay, chị đừng cười.

Cậu ta hằng giọng, hát
khẽ

Khi con chim đỗ uyên
hót,

Tiếng hót oán hận quê
hương,

Dòng sông Kham nức nở,

Những đứa trẻ phương nam
giàu tình cảm.

Khi hoa hồng nở,

Những cánh hoa nhuốm sắc
buồn,

Kẻ tha hương ơi,

Người còn bồi hồi bên
sông Gia Lăng.

Nơi ấy là quê hương yêu
thương của người,

Nơi có đàn chim bay
lượn,

Có mây trắng in bóng
làng quê,

Trẻ em sao chưa về?

Sao chưa về?

Cậu ta hát rất hay, thổi
vào đấy rất nhiều tình cảm, tưởng chừng chan chứa nỗi buồn li biệt. Car­ol
nghĩ, cậu ta còn ít tuổi, hơn nữa được học ở tỉnh, biết gì đến li biệt? Hoàn
toàn là tình cảm tự nhiên, hoàn toàn giống với ông ấy, không biết sẽ làm hại
bao nhiêu cô gái?

Cô vờ như không để ý,
hỏi:

– Em đã có bạn gái chưa?

Mặt Cư Thành đỏ lên,
không trả lời thẳng vào câu hỏi của Car­ol mà hỏi ngược lại:

– Chị ơi, một người thế
nào để biết mình thích một người khác?

Car­ol nhớ từng nghe mọi
người nói, con trai dễ đoán biết mình có thích một người con gái hay không, chỉ
cần dựa vào phản ứng của mình khi gặp người con gái đó: người trẻ sẽ thấy
“cương cứng” còn người lớn tuổi sẽ thấy mềm lòng. Nhưng cô không thể nói với Cư
Thành như thế, cho nên chỉ trả lời lập lờ:

– Em nghĩ xem mình có
muốn gặp cô ấy hay không, lúc ở cùng với cô ấy mình có vui hay không, lúc không
ở cùng với cô ấy có buồn hay không, đó là biểu hiện mình có thích cô gái ấy hay
không đó.

Cư Thành suy nghĩ giây
lát rồi nói:

– Vậy là em biết mình
chưa thích ai cả, vì hình như em chưa có cảm giác như thế đối với bất cứ cô gái
nào.

Car­ol ngạc nhiên nhìn
thẳng thằng em trai, chẳng phải cha nào con nấy hay sao? Một thanh niên đẹp
trai ngời ngời, biết kéo vi­olon, hát hay, lại thích gái đẹp.

– Vậy em làm thế nào? –
Car­ol hỏi giọng khô cứng – Em không thể cùng lúc tìm được mấy cô bạn à?

Cư Thành cười thoải mái:

– Hiện tại em chưa tìm,
có lúc em phải dùng ảnh của chị để nói dối với các bạn gái, bảo đây là bạn gái
của em. Các bạn có đứa thấy xấu hổ thì bỏ đi – Cư Thành nói rồi tìm tập ảnh –
Chị xem, từ nhỏ em đã biết chị rồi, em có ảnh các thời kỳ của chị. Nhưng chắc
chắn chị không biết em.

Car­ol trông thấy những
tập ảnh lớn nhỏ trong đó ngoài những tấm ảnh chụp Cư Thành cùng bố mẹ, còn có
ảnh của cô mỗi thời kỳ từ nhỏ đến lớn, tấm ảnh nào phía sau cũng có dòng chữ
của ông ấy viết rất ngay ngắn, nắn nót: “Thành Thành chụp tại…, ngày… tháng…
năm…”

 Mẹ thấy Car­ol xem
ảnh, bà tỏ ra thiếu tự tin giải thích:

– Đều là ảnh bố xin mẹ,
bố chỉ xin ảnh của con thôi. Mẹ mềm lòng, không giống như vợ trước của bố không
cho biết tin tức gì của con trai, rất nhiều đêm bố phải rơi nước mắt trong mơ,
vì bố trông thấy hai cậu con trai song sinh. Mẹ không muốn để bố phải buồn vì
thương nhớ con, cho nên mẹ cho bố ảnh của con.

Tối hôm ấy Car­ol ngủ
cùng phòng với mẹ. Tú Trân trải chăn đệm mới, thay gối mới cho hai mẹ con. Ngủ
trong căn phòng xa lạ, bầu không khí xa lạ, gió bên ngoài cửa sổ cũng xa lạ,
ngôi mộ sau núi xa lạ, Car­ol cảm thấy một tình cảm xa lạ tưởng như nghe thấy
ông ấy ở một góc nào đó trong căn phòng đang chơi đàn bài Nhớ quê.

 Chợt cô thấy nhớ
da diết, nhưng không phải là nhớ nhà trên tỉnh mà là nhớ Ja­son và gia đình xa
lạ của anh: “Ja­son, anh đang ở đâu, đang làm gì? Anh có biết ở nơi xa này em
đang nhớ anh lắm hay không?’. Cảm giác nhớ nhung sao mà mãnh liệt đến mức cô
chỉ muốn mọc thêm đôi cánh bay đến với anh. Không thể chung giường chung gối
với anh, ít ra cũng có thể đứng bên cửa sổ nhìn anh ngủ.

 Car­ol nghĩ, nhất
định ông ấy rất thích bản nhạc Nhớ quê, có thể vì ông ấy nhớ gia đình cũ, nhớ
những người đàn bà ông đã từng yêu hoặc vẫn yêu cùng những đứa con. Đôi mắt ông
thường đẫm lệ vì ông nhớ những người đàn bà và những đứa con không thể ở cùng
ông. Ông yêu người đàn bà và đứa con ở trước mặt nhưng cũng yêu cả những người
đàn bà và những đứa con ông bỏ rơi, nhưng ông chỉ có thể sống cùng với một phần
trong số đó. Ông đi trong thế giới này, trao gửi sự dịu dàng cho những người
đàn bà ông gặp gỡ trên đường, họ bị vẻ ngoài và sự dịu dàng của ông mê hoặc và
lao vào ông như thiêu thân lao vào lửa. Ông tiếp nhận, nhưng rồi vứt bỏ những
đứa con của ông trong hoàn cảnh bối rối khổ đau. Bản thân ông cũng phải đau khổ
trong li biệt, đúng là hại người cũng hại cả mình.

 Cô nhớ đến Ja­son,
anh có nhiều điểm giống ông ấy, cũng đẹp trai, có tài, anh dịu dàng, nhưng anh
lại có thể kiềm chế được bản thân, không tiếp nhận những con thiêu thân bay
tới. Nhưng anh cũng đem lại đau khổ cho những người con gái, đó là nổi đau có
thể trông thấy nhưng không thể chạm đến, cái đau khổ yêu mà không được đến với
nhau. Không biết đau khổ nào hơn đau khổ nào.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+