Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Dịu dàng đến vô cùng – Chương 36 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

LẦN THỨ HAI cũng gặp Ja­son
tại thư viện khoa học tự nhiên. Sáng hôm ấy sắp đến giờ Sở Thiên đăng truyện
lên mạng Car­ol mới được rảnh rỗi, cô chạy như bay đến thư viện, giành cái máy
có phần mềm chữ Trung Quốc, gần đến nơi thì thấy Ja­son ngồi bên cái bàn cạnh
cửa sổ, đang dùng lap­top của mình.

Cô biết thư viện có mạng
không dây, sinh viên có thể đem máy tính cá nhân đến truy cập. Nhưng máy tính
của Car­ol tương đối nặng, hơn nữa hình như thẻ mạng không dây của cô đang có
vấn đề, nếu cố dùng bị đứt mạng thì phiền phức, cho nên cô ít khi đem theo nó.

Car­ol đến bên anh, lên
tiếng chào:

– Morn­ing.

Hình như anh đang chú ý
làm việc gì đó, chợt nghe thấy tiếng Car­ol, anh giật mình, nhưng lập tức trấn
tĩnh, cười hỏi cô:

– Thế nào, định đến chiếm
máy tính kia à? – Nói xong, anh nhìn về phía máy tính. – Đã có người nhanh chân
chiếm mất rồi. Đừng đuổi người ta nữa, cô chờ một lúc, anh để máy tính của anh
cho cô dùng. Anh ra ngoài hút thuốc.

Car­ol rất phấn khởi gật
đầu, đứng bên cạnh chờ anh. Anh nhanh chóng đứng dậy, nhường chỗ, nói:

– Có thể dung guest để
đăng nhập, không cần mật khẩu.

Car­ol vội vào mạng, tìm
được đường link, đến chuyên mục Làng tiểu thuyết.

Người này không có
chuyện  đã đi được quá nửa, Sở Thiên đang viết về một chuyện tình. Tuy tác
giả nói mình là người “mù yêu”, “mù tình”, mời người khác viết giúp đoạn này,
nhưng đến khi tác giả viết lại rất xúc động. Một cư dân mạng bình luận: “Ngữ
điệu bình thường, nhưng đọc say sưa, không dứt ra nổi”.

Đó là đặc điểm truyện
của Sở Thiên, tác giả kể rất bình thường, nhưng từng nhân vật đều rất nổi bật,
sống động.

Chuyện tình giữa Liễu
Thanh và một anh chàng đẹp trai ở sát nhà, tên là Tần Minh. Tuy tác giả không
miêu tả vẻ bề ngoài của Tần Minh, nhưng thông qua cái nhìn của Liễu Thanh, Car­ol
có thể hình dung anh nào cao lớn, đẹp trai, biết chơi vi­olon những bản nhạc
buồn, hết sức dịu dàng, tinh tế, hiểu lòng người, và giàu tình cảm. Đẹp trai,
tình cảm, hiền lành đó là hình tượng chàng công tử bạch mã lý tưởng của Car­ol,
cho nên cô rất thích chuyện tình này, mỗi tập như vậy cô đọc vài ba lượt, có
lúc đọc lại phần trước đó.

Đọc Tần Minh nhưng trước
mắt Car­ol hiện lên hình ảnh Lộ Vĩ, râu vừa cạo nhưng dưới cằm còn xanh, phong
độ ngời ngời, rất hiểu lòng người. Sở Thiên đã nói, câu chuyện tình này về cơ
bản là thật, chuyện xảy ra từ mười năm trước, một học sinh của Liễu Thanh đã
viết chuyện này và đã đăng trên một tạp chí trong nước. Tần Minh lớn hơn Liễu
Thanh một giáp, theo đó, lúc xảy ra chuyện này Tần Minh ba mươi tuổi, đến bây
giờ anh có thể gần năm mươi, tầm tuổi Lộ Vĩ. Car­ol nghĩ, Tĩnh Thu có thể là
nguyên mẫu của Liễu Thanh và Lô Vĩ là Tần Minh, nhưng cô thấy Ja­son không
giống với Trịnh Bình. Car­ol biết, phỏng đoán như vậy thật buồn cười, nhưng lại
rất say mê các nhân vật, cho nên không tránh khỏi đối chiếu với những người
chung quanh hoặc đặt mình vào những vị trí đó.

Car­ol rất thích đọc hai
loại chuyện, loại thứ nhất gồm những người và việc mà cô chưa thấy, chưa nghe,
chưa trải qua bao giờ, cô thích những cảm giác mới lạ, có thể tăng thêm tri
thức và kiến thức; một loại nữa là những chuyện cô đã trải qua, ác liệt, cách
nhìn nhận và cảm giác giống với mình, cảm thấy thân thiết, thì ra ở đời còn có
nhiều người có cảm nhận và tâm trạng giống với mình. Cảm giác mới lạ và giống
với mình đó là hai động lực để Car­ol đọc truyện.

Cô đọc Người này không
có chuyện là vì có cảm giác giống với mình, nhiều tâm tư và trải nghiệm của
Liễu Thanh giống với tâm tư và trải nghiệm của cô. Chí hướng và nỗi đau trong
tình yêu, thích những người đẹp trai, cởi mở, dịu dàng, tình cảm, đó là những
điểm giống nhau giữa Car­ol và Liễu Thanh. Cho nên những vui buồn của Liễu
Thanh cô đều cảm thông, tình yêu của Liễu Thanh và Tấn Minh giống như tình yêu
giữa Car­ol và Ja­son, điểm khác nhau đó là Liễu Thanh đã có chồng, Tần Minh
thì chưa vợ. Nỗi đau đối với những sự việc có thể thấy nhưng không thể giống
như điều Sở Thiên hỏi cô rồi viết ra thật tỉ mỉ.

Đoạn hôm nay tác giả
viết về việc Tần Minh dọn đi khỏi căn hộ kế bên nhà Liễu Thanh, trước khi đi
anh tặng Liễu Thanh cây bút và cuộc băng ghi âm để đáp lại cái chăn và vỏ gối
Liễu Thanh tặng anh. Trên băng ghi âm có bài hát Người con gái của biển cả do
anh sáng tác và hát. Sau khi anh đi, Liễu Thanh thấy trên cán bút có khắc hai
chữ “tuỳ duyên”. Nghe bài hát Người con gái của biển cả Liễu Thanh biết anh đã
kín đáo nói với cô, giữa hai người không có duyên phận, cho nên bảo với Liễu
Thanh hãy theo với duyên phận, không nên gượng ép. Liễu Thanh rất buồn, nhưng
không trách gì Tần Minh, biết rằng mình đã có chồng, anh không thể yêu.

Tiếp đó là một đoạn văn
rất đẹp, Car­ol đọc, trào nước mắt: “Nàng nghe bài hát Người con gái của biển
cả cảm giác của mình đang nhẹ bay lên, bay qua cửa sổ, qua khuôn viên nhà
trường, đắm ánh trăng, bay đến nhà chàng, nhẹ nhàng đậu bên cửa sổ phòng chàng,
qua lớp kính, nàng thấy chàng đang ngủ. Chàng đang ngủ yên, một cánh tay để ra
ngoài, tưởng như đợi chờ người con gái thân yêu đến gối lên đấy. Nàng biết mình
không thể làm người con gái gối lên cánh tay chàng, chỉ còn biết lặng lẽ canh
bên cửa sổ phòng chàng, không lời lẽ, không động tác, tậm chí không cả nước
mắt, cứ lặng lẽ ngắm nhìn chàng ngủ, cho đến khi ánh trăng trong trẻo dần tan
và ánh sáng ban mai dần xuất hiện…”.

Car­ol nhớ lại mình cũng
có nhiều đêm giống như Liễu Thanh, theo đôi cánh ảo tưởng bay đến với Ja­son,
đứng bên cửa sổ phòng anh, ngắm anh ngủ, tưởng như Sở Thiên viết về mình. Cô
không cầm nổi nước mắt, rút dây máy tính, ôm máy chạy sang phòng đọc cá nhân.

Đó là những phòng nhỏ
chừng bốn thước vuông, dành cho những sinh viên cần yên tĩnh đọc sách, chỉ có
một cái bàn và một cái ghế, đủ cho một người sử dụng. Car­ol vào một phòng,
đóng cửa, lại đọc tiếp truyện, cảm nhận tâm tình Liễu Thanh lúc bấy giờ. Người
thân yêu đã dọn đi, tình yêu cũng trở thành bong bóng. Nỗi đau khôn cùng!

Cô cảm thấy Sở Thiên
đang ở đâu đó lặng lẽ quan sát cô nên mới có thể viết ra tất cả những gì thật
chi tiết đến như vậy. Có thể chăng, Sở Thiên là thiên sứ bay trên trời cao kia,
trông thấy nỗi đau tình yêu của cô để rồi viết ra, khiến cô hiểu rằng trên đời
này có người hiểu được tâm tình mình như vậy đấy.

Car­ol biết, có thể giải
thích Sở Thiên viết ra những điều mà tác giả biết về một cô gái nào đó, giống
như bản thân cô, yêu say đắm một người mà biết rằng mình không thể đến được,
giống như Người con gái của biển cả ôm ấp một tình yêu không thể thổ lộ, lặng
lẽ, lặng lẽ yêu một người biết rằng sẽ đi lấy người khác, biến cô ta thành bọt
bong bóng không bao giờ phục sinh. Thật ra từ xưa đến nay, cổ kim đông tay, có
biết bao nhiêu người con gái si tình phải chịu đựng đau khổ như thế này rồi.

Car­ol vừa đọc truyện
vừa chảy nước mắt, không chú ý Ja­son đến lúc nào, anh đứng ở cửa, nhìn cô qua
lớp kính. Một lúc sau anh gõ cửa, hé mở, đưa cho cô một tệp khăn giấy.

Car­ol rất ngượng, mời
anh vào. Anh tỏ ra quan tâm, hỏi:

– Có chuyện gì vậy?

Car­ol lấy khăn giấy anh
đưa lau nước mắt, cười tự trào:

– Không sao, đọc truyện
quá say mê.

– Đọc sách đến nỗi phải
khóc, lo buồn thay cổ nhân à? Truyện gì mà làm cô buồn đến thế?

Car­ol chỉ vào máy tính,
nói:

– Truyện Người này không
có chuyện, nhưng anh đừng tin không có chuyện, thật ra là có rất nhiều chuyện,
nhất là đoạn viết về tình yêu, xem ra rất nhiều cư dân mạng yêu nhân vật Tần
Minh trong truyện, sự thật là yêu tác giả Sở Thiên, viết về con người Tần Minh
còn hơn cả Tần Minh.

Ja­son nhìn Car­ol với
vẻ đồng cảm, lo lắng nói:

– Cô không nghe nói à,
truyện là bịa như thật đó sao? Cô đọc truyện của người ta mà buồn, vậy chuyện
của mình thì thế nào?

– Chỉ vì liên hệ đến bản
thân mới buồn như vậy. – Car­ol nhìn Ja­son cảm thấy anh không hiểu cô đang nói
ai, nói như trách móc. – Đáng tiếc, nam nhân vật lại không biết tình cảm của nữ
nhân vật. Cánh con trai các anh thật ngốc nghếch, con gái chảy nước mắt vì các
anh, vậy mà các anh không hay biết gì.

– Ôi, vơ đũa cả nắm.
Trách làm gì những người như Tần Minh làm liên lụy đến cánh con trai. Cô nói
xem nào, cô định xử phạt Tần Minh thế nào anh sẽ giúp cô.

Car­ol cười to, tỏ ra
không bằng lòng:

– Vừa rồi anh nói,
truyện là bịa, Tần Minh là nhân vật trong truyện, anh làm sao trừng phạt được?
Anh lôi nhân vật từ trong truyện ra đánh một trận à? – Car­ol nghĩ, có thể anh
không đọc truyện này, nếu không anh sẽ không nghĩ đến xử phạt một nhân vật tốt
như Tần Minh. Car­ol hỏi. – Anh đã đọc truyện này chưa?

– Anh đã qua cái tuổi
đọc truyện tình rồi.

Car­ol cười châm biếm:

– Có thể con trai bọn
anh không có tuổi đọc truyện tình, các anh chỉ đọc truyện võ hiệp, chỉ quan tâm
đến những gì xa tít tận cổ xưa, những gì gần ngay trước mắt thì không xem,
không thấy.

– Chuyện xa tận chân
trời chẳng liên quan gì đến bọn anh, chỉ quan tâm một chút, ồn ào một lúc, nói
chung cũng chẳng ảnh hưởng gì. Những chuyện ngay trước mắt, nếu biết không làm
được gì thì cũng chỉ nhìn mà không thấy. Hôm nay cô không phải lên lớp à?

Car­ol nhìn đồng hồ:

– Ôi thôi, muộn giờ rồi.
Cám ơn cái máy tính của anh, em lên lớp đây. Xin lỗi, phải để anh tìm.

Giờ học hôm ấy Car­ol
vẫn nghĩ đến câu chuyện. Nửa phần đầu của Người này không có chuyện sắp hết, Sở
Thiên bảo viết xong phần đầu sẽ nghỉ hai tháng để đi “đốn củi”, sau đấy sẽ viết
tiếp phần hai. Nghe tin ấy Car­ol rất buồn, giống như nghe tin Ja­son học kỳ
sau không dạy tiếp nữa, cứ bàng hoàng ngẩn ngơ, không biết những ngày không có
Người này không có chuyện sẽ sống thế nào?

Cô gửi cho tác giả Sở
Thiên qua kênh Lời thì thầm, hỏi trong hai tháng đó có còn Lời thì thầm nữa
không. Tác giả bảo vẫn có thể, cô mới yên tâm. Vì ít nhất thông qua Lời thì
thầm cô biết tác giả đang ở đâu, không đến nỗi như diều đứt dây bay mất hai
tháng, không biết có còn bay trở lại nữa không.

Car­ol nhớ, trên mạng cô
được biết Sở Thiên chưa có vợ, sinh vào những năm bảy mươi, vậy anh ta nhiều
lắm cũng chỉ ba mươi lăm tuổi, trẻ hơn Ja­son. Cô cảm thấy con người Sở Thiên
tinh tế hơn Ja­son, vì rất hiểu tâm lý con gái, không cần phải nhắc nhở cũng có
thể biết tâm tư con gái, thuộc loại người có thần gi­ao cách cảm.

Về mặt này Ja­son kém
hơn, sự dịu dàng và quan tâm của anh chỉ thể hiện ở bề mặt, chỉ ở nhu cầu trong
cuộc sống thực tế, không phải ở nhu cầu tinh thần, tình cảm. Cần giúp đỡ, anh
sẵn sàng giúp đỡ, không có cảm nhận người khác lưu luyến và yêu mếm, có thể anh
không chú ý người được giúp đỡ là người có máu có thịt, có tình cảm, có tính
cách.

Car­ol cảm thấy cần chú
ý đến Sở Thiên, vì Sở Thiên không như Ja­son là người đã có vợ có con, ít nhất
yêu Sở Thiên không có cảm giác tội lỗi, hơn nữa Sở Thiên quan tâm đến tâm hồn
và tinh thần mọi người, rất có thể làm bạn tâm gi­ao. Có điều không biết Sở
Thiên có đẹp trai không, trên mạng anh ta bảo mình “trông rất thường”. Có người
hỏi xin ảnh anh qua mạng, anh ta trả lời: “Tôi chi có mấy tấm ảnh trông thường
hơn cả thường, hãy cố gắng!”, khiến cô bật cười.

Nhưng cô không tin Sở
Thiên “trông rất thường”, vì người ta vẫn nói văn là người, một người viết ra
những câu chữ đẹp, xúc động lòng người, tuyệt đối không thể xấu như ma mút
được. Nếu Sở Thiên đẹp trai như Ja­son thì thật tuyệt vời.

Car­ol lại nghĩ, tốt
nhất Sở Thiên đừng đẹp trai như vậy, tài năng và trí tuệ như Sở Thiên cộng thêm
cái đẹp trại, dịu dàng của Ja­son thì mình sống sao nổi?

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+