Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Dịu dàng đến vô cùng – Chương 48 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

HÔM SAU, Car­ol lên mạng
rất sớm, xem truyện có liên quan đến Jane, đến quá trưa mới đọc truyện Sở Thiên
không có chuyện. Giọng văn tường thuật của Sở Thiên vẫn bình thản như mọi khi ,
nhưng sức lay động của câu chuyện lại xuất phát từ chính chất giọng đó. Tưởng
như khuôn mặt cố cầm giữ nước mắt còn đau khổ hơn khuôn mặt đầm đìa nước mắt.
Car­ol hoàn toàn hiểu được tâm trạng hoàn toàn tuyệt vọng của Jane, vì trong
lòng Car­ol luôn luôn tràn ngập tuyệt vọng. Cô nghĩ, lúc này Ja­son rất buồn,
vì trang viết này làm anh nhớ lại chuyện cũ đáng sợ , cô muốn đến bên cạnh anh,
an ủi anh, vậy là cô sang phòng 206 , gõ cửa. Ngải Mễ và Phương Hưng cũng có
mặt ở đấy, Ja­son đang viết gì đó trên máy tính, anh ngước lên chào cô. Ngải Mễ
nói :

– Chúng ta sang phòng
Car­ol chơi đi.- Rồi cô nói với Ja­son. – Anh đừng làm việc quá sức, hãy nghỉ
ngơi đi.

Car­ol đưa hai người
sang phòng mình. Vừa ngồi xuống thì Phương Hưng nói:

– Mình cảm thấy anh Ja­son
không nên đưa chuyện Jane lên mạng, chỉ tại đằng ấy gây nên , để anh ấy đưa lên
mạng. Nếu có ai biết nỗi đau của anh , chắc chắn thỉnh thoảng lại  quấy
rối.

Ngải Mễ không đồng ý :

– Đằng ấy nói sai rồi,
đưa chuyện này lên là để bảo với mọi người rằng dù có hành hạ anh đến đâu thì
cũng không có tác dụng, vì Jane dù thế nào đi nữa cũng không được Ja­son yêu.
Anh ấy chỉ day dứt trong lòng, nhưng đấy không phải là yêu.

Phương Hưng không cãi
nổi Ngãi Mễ, liền chuyển sàn chuyện khác :

– Tớ nghĩ đằng ấy viết
về những vết thương của anh, thế đằng ấy vẫn chưa viết à?

– Viết rồi, nhưng anh ấy
xóa bỏ đoạn ấy đi, có thể anh thấy không liên quan đến chủ đề, anh chỉ kêu gọi
mọi người hãy yêu quý cuộc sống, không cần thiết nói đến luật pháp Trung Quốc
chưa đầy đủ.

Car­ol dè dặt hỏi :

– Tại sao anh ấy lại có
những vết thương ấy?

– Bị những người thẩm
vấn đánh. – Ngải Mễ nói .

Car­ol cảm thấy lòng đau
thắt:

– Có thể làm như thế
được ư? Lẽ nào họ không tôn trọng sự thật, không tôn trọng chứng cứ?

Ngải Mễ bĩu môi:

– Sự thật quái gì? Chỉ
lợi dụng chức quyền. Một người khi biết mình phạm pháp mà không bị bắt , bị
trừng trị , sẽ tiếp tục phạm pháp. Hồi Thế chiến thứ hai, rất nhiều người ngược
đãi, tàn sát dân Do Thái, trong đó có nhiều người còn ở độ tuổi thanh thiếu
niên, không có thù hận gì với người Do Thái, tại sao lại đối xử độc ác với họ
như vậy? Rất đơn giản, là vì làm như vậy cũng không bị trừng trị .

– Có phải người nhà của
Jane xúi giục bon họ làm như vậy? – Phương Hưng phỏng đoán.

– Có thể không phải vậy,
bố Jane là người yên phận , chính là những kẻ chấp pháp lợi dụng quyền thế
trong tay, hành hạ người khác, tận hưởng lạc thú tàn bạo. – Ngải Mễ nói, mắt đỏ
hoe, – Rất may, bố mẹ Jane tìm được di chúc của Jane, trình ra cho bọn họ thấy,
nếu không …

– Mễ, đừng nghĩ đến
những chuyện đó nữa . – Phương Hưng an ủi Ngải Mễ.

– Có những sự việc
không  phải chỉ có nghĩ đến hay không, mà nó vĩnh viễn tồn tại, không sao
lẩn tránh nổi. – Ngải Mễ nói. – Ja­son trong tù ra, ở nhà tớ, nếu đằng ấy thấy
anh ấy lúc bấy giờ, chắc chắn sẽ không tài nào quên nổi…

Car­ol hình dung Ja­son
lúc bấy giờ, trên người anh đầy những vết thương cũ, vết thương  mới , râu
ria tua tủa, đầu tóc rối bù, vẻ mặt đờ đẫn, giống như vừa từ địa ngục chui lên.
Cô không nén nổi, hỏi :

– Tại sao không kiện lại
những người kia ?

Ngải Mễ nói :

– Bố mẹ anh ấy định đi
kiện, nhưng anh ấy khuyên cho qua, anh không muốn nhắc lại làm gì. Về sau bố mẹ
tớ đứng ra kiện, cứ nhùng nhằng mãi, có người chỉ bị xử phạt rất nhẹ, bảo rằng
phương pháp, phương thức làm việc của họ không đúng, nhưng là xuất phát từ ý
tốt, coi kẻ gây tội ác như kẻ thù… cho dù những người kia lòng dạ độc ác, ít ra
cũng là những người không hiểu biết luật pháp. Lẽ ra trước khi chứng minh một
người có tội họ phải coi người đó vô tội, nhưng ngược lại , trước khi họ chứng
minh một người vô tội , họ lại coi người đó có tội. Những người chấp pháp như
vậy còn nói gì đến luật pháp.

Phương Hưng hiểu ra vấn
đề, gật gật đầu :

– Đã từng nếm trải một
sự việc như thế, hèn chi anh ấy không thể quên nổi…

– Thực tế, cái đau thể
xác không ảnh hưởng đến anh ấy, rất nhiều lần anh đứng trên ban công, lặng lẽ,
sững sờ nhìn xa xa. Tớ đến bên anh, hỏi có phải đau lòng lắm không. Anh bảo
đúng vậy. Anh ấy nói , khi bọn họ đánh anh không biết đau, chỉ nghĩ Jane khi
cắt cổ tay nhất định đau lắm, Jane trông thấy máu của mình chảy ra , nhất định
tuyệt vọng nhưng lại thấy nuối tiếc cuộc sống. Trước khi cắt cổ tay, Jane tìm
anh khắp nơi, chứng tỏ Jane không  muốn chết. Nhưng Jane không tìm thấy
anh.. .

Anh vẫn tự hỏi, tại sao
mình không biết gì? Tớ hỏi anh ấy, nếu biết thì anh sẽ làm thế nào? Anh nói,
anh có thể cứu được Jane, anh sẽ khuyên cô ấy đừng đi theo con đường đó, Jane
yêu anh, chắc chắn Jane sẽ nghe lời anh. Nhưng anh không nhận ra điều gì, khi
Jane đến nói với anh về quyết định của mình, anh cho rằng Jane nói đùa. Anh bảo
với Jane, em đi trước, anh theo sau. Không biết Jane có nghĩ anh nói thật
không?

Mẹ anh thấy vết thương
trên người anh, ôm anh khóc. Anh nói, con chỉ đau trên da thịt, sẽ nhanh chóng
bình phục. Nhưng nghĩ đến mẹ của Jane vĩnh viễn mất con, không biết đau lòng
đến mức nào. Mẹ anh không muốn gặp mẹ Jane, cũng không muốn anh đến gặp bố mẹ
Jane , nhưng sau đấy anh vẫn đến nhà Jane, mẹ Jane đưa nhật ký của Jane cho
anh, những trang nhật ký cô viết cho anh. Tớ không biết cơ quan điều tra trả
nhật ký lại cho bố mẹ Jane, thà rằng họ cứ lưu giữ cuốn nhật ký ấy trong hồ sơ
bản án, không nên để Ja­son đọc được.

– Đằng ấy đã đọc nhật ký
của Jane chưa? – Car­ol hỏi.

Ngải Mễ lắc đầu :

– Chưa. Tớ chỉ biết Jane
là người con gái giàu tình cảm , lớn hơn Ja­son bốn tuổi, hồi ấy đã hai mươi
sáu, hai mươi bảy rồi. Vì thế Jane  rất tự ti, không dám trực tiếp bày tỏ
với anh, chỉ thăm dò tình cảm của anh theo cách anh nói đùa. Jane buồn vì không
có đáp án như mong muốn, tỏ ra vui sướng vì có chút hy vọng. Jane hiểu về tình
yêu quá bi quan, quá hạn chế, cảm thấy trong đời chỉ yêu một lần, tình yêu ấy
sẽ vĩnh viễn dài lâu, nếu không có được tình yêu ấy trong đời thì chỉ biết tìm
đến cái chết.

Ja­son có lần  nói
, trong chuyện Người ấy không có chuyện, khi Liễu Thanh nghe bài hát Người con
gái của biển cả tưởng tượng mình bay  đến cửa sổ phòng Tân Minh, chi tiết
ấy lấy từ nhật ký của Jane. Hồi ấy, Jane thường ngồi ở phòng mình nghe anh chơi
gui­tar bài Hồi tưởng về cung điện Al­ham­bra , mỗi lần nghe đều rơi nước mắt.
Về đêm Jane cũng đứng trên ban công, qua cửa sổ ngắm nhìn anh ngủ. Ja­son nói,
anh đọc đến đoạn ấy trong nhật ký của Jane khiến nhiều đêm anh không ngủ nổi, anh
cảm thấy Jane đang đứng bên cửa sổ , cho nên tối nào anh cũng mở cửa sổ,sợ Jane
không thấy anh sẽ không về ngủ.

Nghe đến đây, sống lưng
Car­ol lạnh buốt. Cô tưởng như chạm tới mối tình thầm kín trong tim Jane, 
mối tình vô vọng ,có thể trông thấy nhưng không thể đến nơi, nỗi sầu muộn nặng
nề đè nặng trái tim Jane và cũng đâng đè nặng trái tim cô. Cô nghĩ, mình lúc
này chưa hoàn toàn tuyệt vọng, nếu không sẽ không biết có chuyện gì  xảy
ra.

Phương Hưng thở dài :

– Xem ra Jane bị tẩu hỏa
nhập ma rồi, có thể tinh thần không bình thường.

– Nghĩ đến chuyện Giấc
mộng Hồ Điệp rối đấy à? – Ngải Mễ lắc đầu.- Đừng có đoán mò, giải phẫu tử thi
không có vấn đề gì, một “cơ thể con gái khỏe mạnh, màng trinh vẫn hoàn hảo,
không bị tổn thương”, đó là điều tớ căm hận bọn người kia, mới bắt đầu đã nghi
ngờ anh làm Jane có mang rồi bỏ chạy. Nhưng có kết quả giải phẫu rồi bọn chúng
vẫn không tha anh, lại nghi ngờ anh giết Jane, không chịu thừa nhận tội bắt
nhầm người.

– Từ sau lần ấy, Ja­son…
không dám  lại gần con gái nữa à? – Car­ol hiếu kỳ hỏi.

Ngải Mễ cười đau khổ :

– Không hoàn toàn như
thế . Sợ con gái đau khổ là bản tính của anh ấy. Đằng ấy không nhớ trong Làng
tiểu thuyết có một cây bút nữ tên là Tư Nguyệt viết một loạt truyện cười, trong
đó có chuyện viết về Sở Thiên, có tên gọi là Chuyện tình Sở Thiên sao. Cây bút
nữ ấy tuy chưa gặp mặt Sở Thiên , cũng không hiểu quá khứ của anh ,nhưng chỉ
dựa vào những điều anh viết trên mạng liền dựng lên tính cách của anh, có thể
thấy ở anh như người. Truyện của Tư Nguyệt có đoạn :

Nhưng có quá nhiều em,
không yêu hết được, Sở Thiên chỉ có một trái tim, ngày nào cũng đập vỡ, đập vỡ
rồi lại nhặt lên, thấy em nào cũng cho một mảnh vỡ ấy. Thấy em nào khóc lóc,
anh cũng đau lòng, nhưng thấy vẻ tủi thân của em này làm em kia khóc, lòng anh
cũng quặn đau, cuối cùng lao mình vào đám các em, bất ngờ trở thành tri kỉ của
các em .

Car­ol truy hỏi Ngải Mễ
:

– Đằng ấy không dùng khổ
nhục kế để lấy của anh ấy một mảnh vỡ tim à?

– Tất nhiên là có
rồi.Nhưng Ja­son tin rằng tình yêu chỉ có thể tiếp tục vào lúc có thời gi­an,
không thể cùng tồn tại trong không gi­an, cho nên anh không phân phối những
mảnh tim đã vỡ cho mọi người, anh không bao giờ cùng lúc có mấy bạn gái. Nếu
anh là người yêu nhiều thì đã không có nhiều con gái yêu anh. Con gái không
phải là lũ mù, không ai đi yêu một chàng công tử chơi bời. Nỗi đau của Ja­son
là do trái tim mềm yếu , nếu có cô gái nào khổ nhục kế với anh, anh rất lo,
không đành từ chối, nhưng anh không thể đồng thời yêu mấy cô, cho nên chọn một
cũng không,cảm thấy như thế mới không có lỗi với mọi người.

– Hồi ấy tớ chưa đến hai
mươi, anh ấy lớn hơn tớ ba tuổi, tớ đang học chương trình cơ bản , còn anh ấy
sắp tốt nghiệp nghiên cứu sinh. Anh ấy là nghiên cứu sinh được bố tớ quý nhất,
bố tớ bảo anh ấy là con người tài hoa, tư duy chặt chẽ, đọc nhiều, giỏi gi­ang
nhưng không kiêu căng, tiếng Anh rất tốt, anh ấy còn học thêm tiếng Nga,tiếng
Nhật qua từ điển. Tiếng Anh rất thành thạo, nghe , nói và viết đều tốt. Anh lại
đẹp trai, biết chơi vi­olon, gui­tar, khiêu vũ rất giỏi , ai cũng phải chú ý,
bố  mẹ tớ khen nhiều lắm, liệu tớ không lao vào sao được? Nhưng phải khẳng
định một điều , anh ấy không chú ý đến tớ, vì trong mắt anh ấy tớ chỉ là một cô
bé. Cho nên tuần nào tớ cũng bảo bố mẹ mời anh ấy đến nhà, để anh ấy phụ đạo tiếng
Anh cho tớ, giúp tớ luyện nói . Anh đến , tớ cứ bám lấy anh, bảo anh đưa đi xem
phim, đi công viên,đi khiêu vũ , hễ lần nào tóm được anh là phải tận dụng mọi
khả năng.Thế rồi hai người yêu nhau .

Phương Hưng cười :

– Chắc chắn đằng ấy đã
quyến rũ anh ấy. Đằng ấy là đứa háo sắc,có thể nào lại buông tha…

– Này này , đừng có nói
tớ quyến rũ, tớ đã phải rơi nước mắt, thuốc an thần lúc nào cũng để cạnh người
đấy. Lúc đầu anh ấy không muốn làm bạn trai của tớ, vì bố tớ là thầy giáo của
anh, anh cảm thấy rất xấu hổ. Nhưng anh ấy không chịu nổi nước mắt của tớ, tớ
khóc thảm thiết, thương tâm, thế là anh ấy phải chịu.Tớ cảm thấy anh ấy yêu
chân tình, trước đấy có mấy nàng hơn tuổi  anh theo đuổi anh,rất yêu,
chiều chuộng anh, chỉ có tớ nhỏ tuổi hơn anh, anh có thể yên tâm chiều tớ, mà
anh ấy rất thích chiều chuộng con gái.

Car­ol không biết tâm
trạng mình thế nào, hình như vui thay cho Ngải Mễ, hình như buồn cho chính
mình, hoặc thở phào nhẹ nhõm cho Ja­son, cuối cùng anh vẫn có bạn gái như những
người bình thường khác. Cô ngập ngừng hỏi :

– Đằng ấy, có…

Ngải Mễ như nói “chuyện
ấy có gì phải hỏi”, tỏ ra đắc ý:

– Tất nhiên là có rồi.
Có lúc tớ với anh ấy ở trong buồng riêng, bố mẹ tớ ở ngoài phòng khách , tớ rất
phấn khích. Có lần anh ấy qua đêm trong buồng của tớ, sáng hôm sau mới lặng lẽ
rút lui. Có hôm mẹ tớ đi mua quà sáng về, tớ ra lấy thật nhiều đem vào buồng,
hai người cùng ăn. Tớ nghĩ mẹ biết anh ấy ở trong buồng tớ, nhưng vì quý anh ấy
nên không nói gì .

Tớ cũng đã đến nơi anh
ấy ở, có lúc hai người ở trong phòng anh ấy rất lâu. Chắc chắn Jane trông
thấy,có thể đấy là nguyên nhân khiến Jane tuyệt vọng, nhưng tớ không cảm thấy
day dứt như Ja­son, vì đó không phải là lỗi của tớ, ai bảo Jane không mạnh dạn
bày tỏ.

Ja­son trên giường và
dưới đất đều dịu dàng, lần đầu tiên anh ấy ngượng, không thoải mái ,nhưng vẻ
xấu hổ của anh làm người khác rất thích thú… Sau rồi anh cũng dần thoải mái,lúc
lên cao trào anh ấy cuồng nhiệt như nhảy la tinh vũ… Tớ bảo với các đằng ấy,
lúc người con trai làm tình nghĩ đến người con gái, anh ta sẽ rất dịu dàng… Hồi
ấy tớ chưa đến tuổi kết hôn, nếu không chắc chắn chúng tớ đã cưới nhau rồi.

Về sau , xảy ra chuyện
của Jane, anh ấy thay đổi hẳn, không còn đủ tinh thần để yêu ai. Trước đây anh
sợ mình làm tổn thương những cô gái tỏ tình với anh. Xảy ra chuyện  về
Jane , ngay cả những cô gái không tỏ tình thẳng anh cũng thấy lo sợ. Anh cứ
nghĩ có ai đó đang yêu thầm anh, nhưng anh lại không biết, không sớm giải thoát
để cô kia không đi đến tuyệt vọng. Trên thực tế, những cô gái như  Jane rất
hiếm, trong đời chỉ gặp một lần đã là kỳ ngộ lắm rồi, làm gì có lần thứ hai.

– Anh ấy có lần nói, bất
cứ một tình cảm nào, nếu quá mức đến độ không rút ra khỏi cũng đều rất nguy
hiểm, rất có thể dẫn đến cái chết. Như vậy  chẳng phải là quá day dứt đó
sao? – Car­ol nói.

– Đằng ấy chưa nghe nói,
thầy thuốc không chữa nổi bệnh cho  mình, khuyên người thì dễ ,tự làm cho
mình thì khó hay sao?

Phương Hưng hỏi:

– Đằng ấy và anh Ja­son
chia tay nhau rồi à?

– Sau đấy anh đi miền
Nam, trước khi đi , tớ biết anh ấy sẽ không trở về. Anh ấy bảo rất có lỗi với
tớ , rất có lỗi với bố mẹ tớ, nhưng anh ấy muốn đến một nơi không ai biết anh,
anh cũng không quen biết ai, đi để quên hẳn quá khứ.

– Đằng ấy cứ chờ đợi
thôi ư? – Car­ol hỏi .

– Cũng không thể nói chờ
đợi, vì tớ biết anh ấy đã làm hỏng những điều tốt đẹp, anh gặp lại tớ sẽ không
khỏi nhớ chuyện cũ, cho nên tớ cũng không hy vọng. Tớ đã từng quen mấy người
bạn trai, nhưng biết nói thế nào nhỉ? Có thể đã quên anh rồi, nhưng chưa thể
quên như quên những người con trai khác, còn cần thêm thời gi­an. Có thể các
bạn cảm thấy tớ vì anh ấy ở đại học C này mới theo đến đây, thật ra không phải
như vậy, chỉ là sự tình cờ. Đến C là vì các ngành học ở đây thích hợp với anh.
Tớ đến đại học C cũng như mọi người, rất đơn giản, vì ở đây cấp học bổng toàn
phần.

Phương Hưng nói :

– Nếu đằng ấy không đến
đại học C , có thể tớ đã bắt anh ấy làm tù bình rồi, nhưng như vậy, người anh
ấy thật sự  yêu chỉ có đằng ấy thôi.

– Không ai biết anh ấy
yêu ai. Từ rất lâu có nhiều cô gái cứ theo đuổi anh, anh ấy phải mất nhiều công
sức để làm thế nào đáp lại mà không làm tổn thương bất cứ một cô gái nào, cũng
không có thời gi­an để hiểu anh ấy yêu ai. Nói như anh, nếu chỉ một người theo
đuổi thì anh sẽ yêu cô ấy, sống hạnh phúc với cô ấy, nhưng nếu không phải một
người yêu anh thì anh chỉ có thể không chọn một ai, vì anh sợ chọn người này sẽ
làm tổn thương người kia. Không chọn ai, để không ai bị tổn thương. Nhưng đám
con gái không chịu để anh làm vậy, bắt anh phải bày tỏ thái độ, bức bách quá
anh sẽ bỏ trốn. Cho nên tớ bảo anh ấy là kẻ phạm tội chạy trốn chuyên nghiệp .

Car­ol như nhớ ra điều
gì, hỏi Ngải Mễ:

– Cái cô gái Thiên sứ
gãy cánh đưa ảnh của anh lên mạng có phải là đằng ấy không?

-Không phải, nhưng làm
sao?

– Tại sao cô ta lại có
ảnh Ja­son? Anh ấy có lần nói với mình đã có bạn gái, có phải là Thiên sứ gãy
cánh  ấy không?

– Không phải đâu. Đằng
ấy không nhận ra đó không phải là ảnh của anh ấy à? Nếu là bạn gái của anh,
liệu anh có thể cho ảnh người khác không? – Phương  Hưng nói .

Ngải Mễ phân tích :

– Có thể Thiên sứ gãy
cánh lấy ảnh ở đâu đó, cô ta là fan của Sở Thiên, không muốn những cô gái khác
yêu Sở Thiên, cho nên tung lên mạng ảnh cậu em họ người Trung Quốc nào đó của
J.D để hù dọa mọi người. Không ngờ, sau khi tung lên mạng, rất nhiều người nói
ảnh rất đẹp, cho nên cô ta dỡ ngay xuống.

Car­ol nghĩ đến câu
chuyện của Ngải Mễ , nghĩ đến những fan hâm mộ ,lo lắng nghĩ rằng, Ja­son lại
bỏ trốn chăng?

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+