Trang chủ » Thế giới truyện » Văn học nước ngoài

Đóa hồng xôn xao – Teresa Medeiros – Chương 24 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

CHƯƠNG HAI MƯƠI BỐN

 

Sabrina không thể thở được. Cơn đau
thắt quen thuộc như đá tảng đè nghiến trong ngực nàng lại xuất hiện. Ánh nến
phủ xuống từ những ngọn chúc đài chập chờn thăm thẳm dưới ngọn lửa mê hoặc
trong đôi mắt chồng nàng. Chỉ khi ánh mắt anh toát lên vẻ xua đuổi quá rõ ràng
và quá thản nhiên như muốn lăng mạ những người dòm ngó, nàng mới dám hít lấy
hơi thở đứt quãng của nàng.

Morgan.

Morgan, vô cùng choáng ngợp, chiếc áo
khoác justaucorps màu rượu vang của anh ôm sát lấy eo và xòe quanh bờ hông hẹp
để lộ ra hai đầu gối cân xứng trong chiếc quần ống túm được cắt hoàn hảo ôm gọn
quanh những múi cơ trên bắp đùi. Chiếc cà vạt tinh khiết như tuyết trắng diềm
ren khiến cho chiếc cằm nâu bóng của anh thêm hoàn hảo. Mái tóc không rắc bột
của anh được buộc túm đuôi sam sau gáy bằng một sợi lụa đen. Mái tóc ấy phát
sáng như dệt từ tơ vàng dưới nụ hôn dịu dàng của những ngọn đèn chùm.

Sabrina nghĩ rằng Morgan mà nàng đã
từng biết là một người đàn ông nguy hiểm, nhưng khi kẻ lạ mặt lịch lãm này quan
sát đám đông sửng sốt trước sự xuất hiện của anh ta, một nụ cười nhạt thích thú
cong lên trên bờ môi như tạc, nàng chợt nhận ra Morgan nguy hiểm hơn trước rất
nhiều.

Anh ta như một tên giết người, một
tên trộm cắp và một kẻ ám sát trái tim của đàn bà con gái mà không chịu tha
chết hay chịu bắt giữ bất cứ một tù binh nào. Nét đàn ông của anh ta hấp dẫn
không thể cưỡng lại được. Nàng đã phải ép đôi mắt mình quay đi chỗ khác trước
khi vẻ đẹp ấy có thể khiến đôi mắt nàng mù lòa.

Những lời thì thào bắt đầu dâng cao.

“Quỷ thật, anh ta là ai vậy? Bá tước
Montgarry ư? Tôi chưa bao giờ nghe tên anh ta. Có lẽ chúng ta đã gặp cha mẹ anh
ta ở Endinburgh phải không cưng?”

Một tiếng lầm bầm khó chịu của đàn
ông vang lên. “Thật là man rợ và kinh tởm!”

Tiếng của phụ nữ vang lên kích động.
“Ồ, quả thực rất man rợ!”

Sabrina phát hiện ra nàng đã xoắn chiếc
khăn tay của nàng thành một nhúm nhàu nát. Tâm trí nàng chao đảo, vẫn không thể
nào tin nổi Morgan MacDonnell đang đứng giữa phòng khiêu vũ trong dinh thự của
bác nàng, người đã trị vì tòa lâu đài trên cao nguyên và trao cho những người đàn
bà Scot vạm vỡ như Alwyn những đứa bé tóc vàng của anh. Morgan là bá tước
Mongarry ư? Nàng hẳn phát điên rồi. Morgan không phải bá tước. Nếu anh là bá
tước, vậy thì nàng sẽ là nữ bá tước. Lại thêm một ngạc nhiên mới khiến mắt nàng
mở to hết cỡ.

Gương mặt bác Willie và bác Honora
của nàng nổi lềnh bềnh như những quả bóng hoang mang khi vội vã đến đón mừng vị
khách của họ. Phía bên kia phòng khiêu vũ, Sabrina trông thấy Enid, cũng như nàng,
chết đứng trước hình ảnh của Morgan đập thẳng vào mắt. Chị ấy giật phần lông
đính trên cổ áo, gương mặt xám ngoét hơn cả chiếc váy đang mặc. Sabrina sợ rằng
chị họ nàng sẽ bị ngất mất thôi. Lần này sẽ không có Ranald ở đó để đỡ chị ấy.
Chàng Philip nhằng nhẵng bám theo. Enid không phải là người đầu tiên đến bên Sabrina.
Như thể được thức tỉnh từ trạng thái thất thần trước sự xuất hiện của kẻ lạ mặt
bí hiểm, một vài người đàn ông vội vã xông đến bên cạnh nàng. Một người quỳ
xuống để nhặt những mảnh thủy tinh vụn, trong khi một người khác nhìn chăm chú
vào gương mặt nàng và chấm nhẹ rượu sâm banh vương lên tấm mền trong lòng nàng.

“Phải nói là, cô Cameron, cô ổn chứ?”

“Cô không bị đứt tay chứ?” Một quý
ông khác chộp lấy chiếc quạt đặt trên lòng nàng và bắt đầu quạt hết cỡ cho
nàng, cuốn cả đám phấn bột rắc trên bộ tóc giả của anh ta vào mũi nàng.

Nhận ra sự quan tâm của bọn họ chỉ
càng làm mọi thứ thêm tồi tệ, nàng hắt hơi và giật lại chiếc quạt, “Anh đang cố
làm cái gì thế? Giết tôi à?” Nàng quát trước khi kịp nhớ ra chỉ nên khiển trách
nhẹ nhàng kèm theo một nụ cười run rẩy.

Rồi Enid cũng tới nơi, lách mình vào
một bên Sabrina như một con sư tử cái bảo vệ cho lòng kiêu hãnh của nàng.

Morgan bước xuống cầu thang, bề rộng
của bờ vai anh bên dưới chiếc áo khoác cổ điển như có vẻ làm ngắn tất cả những
người đàn ông khác trong phòng khiêu vũ. Đám đông như bị hút hồn trước vẻ duyên
dáng hung bạo của anh. Hai bác nàng dẫn anh về phía trường kỉ, gương mặt trắng
bệch của họ đỏ bừng lên bối rối. Enid xiết tay Sabrina chặt đến mức các khớp
ngón tay nàng kêu lên răng rắc phản đối.

Trước sự lại gần không thể lơ mãi đi
của Morgan, nỗi kinh hãi dâng đầy trong người Sabrina, khiến hơi thở của nàng
dồn dập và những đầu ngón tay nàng ngứa ran như có kiến bò. Từ lúc xảy ra vụt
tai nạn, nàng vẫn thường thức dậy với tiếng thét từ ác mộng bị vây hãm trong
biển lửa – vì đau đớn, đôi chân của nàng quẫy đạp trong những tấm khăn trải
giường trong khi ngọn lửa liếm dần đến phần rèm che chiếc giường của nàng. Nhưng
người đàn ông này còn chết chóc hơn bất kì một ngọn lửa nào. Tất cả những cảm
xúc nàng cố chôn vùi đều chực phun trào lên như suối nguồn tuôn trào. Bị nuốt
chửng trong nỗi sợ hãi của bản thân, nàng nhìn đăm đăm xuống lòng mình, tê liệt
còn hơn cảm giác hiện hữu trên đôi chân gẫy của nàng.

Morgan dừng lại bên chiếc trường kỉ
mà không một lần liếc xuống nhìn nàng.

“Enid, con yêu”, bác Willie nói, “bá
tước đây đã thỉnh cầu được giới thiệu với con”. Các vị khách bắt đầu chòng chọc
nhìn và Sabrina có thể nghe thấy dấu hiệu cảnh báo sắc nhọn trong giọng nói của
bác nàng. Morgan đang chơi cái trò mạo hiểm gì thế này? “Ngài ấy nói, ngài ấy
có quen biết người chồng xấu số của con”.

Bác Honora dìm mình dưới chiếc quạt
của bà cho đến khi không trông thấy được gì, ngoại trừ đôi mắt thỏ kích động
của bà. Enid rút tay ra khỏi tay của Sabrina.

Morgan băng qua chiếc trường kỉ và
nâng bàn tay Enid lên môi mình, cử chỉ đầy vẻ duyên dáng chế nhạo. “Phải thưa
phu nhân”. Sabrina rùng mình trước nét âu yếm trong giọng Scot khàn khàn của
anh. Khía cạnh lịch sự mới mẻ của nó không hoàn toàn giấu đi được nhịp điệu du
dương xưa cũ. “Ngay khi tôi trở về từ chuyến đi đến Continent, tôi được nghe kể
Nate tội nghiệp đã sớm qua đời. Cậu ấy là một anh chàng đẹp trai và rất kiên
định. Tôi xin chân thành chia buồn với phu nhân”.

Sabrina phải khâm phục dáng vẻ tự
nhiên của Enid khi chấp nhận lời chia buồn cho cái chết của người chồng chưa
từng tồn tại. “Cảm ơn ngài. Cái chết của anh ấy là cú sốc quá lớn cho tất cả
chúng tôi. Ngài thật tốt bụng khi nhớ đến tôi”.

Philip bước lên trước, hoàn toàn nổi
xung với vẻ ta đây của anh ta. “Công bằng mà nói thì làm sao ngài quen được với
chồng của phu nhân MacLeod vậy?”

Sabrina trộm liếc Morgan dưới hàng
lông mi của nàng rồi thầm ước nàng không làm thế. Nụ cười của anh rạng rỡ.
“Bình thường thôi. Chúng tôi lớn lên cùng nhau ở cao nguyên Scot, cùng đi đây
đó với nhau, học cùng nhau ở Endinburgh. Và ngài là…?”

Philip rướn mình lên cao đến cái ca
vát của Morgan rồi vòng một cánh tay bảo vệ quanh vai Enid. “Philip Markham. Chồng
chưa cưới của phu nhân MacLeod”.

“Chồng chưa cưới – trước đây” Enid
dịu dàng chỉnh lại rồi hất tay anh ta ra.

Sabrina rất hiểu cảm giác của một đứa
trẻ là như thế nào. Tất cả bọn họ đều nói chuyện phía trên nàng như thể nàng
không tồn tại, bỏ lại nàng với tầm mắt ngang với đường cắt lằng nhằng trên
chiếc quần ống túm của Morgan. Thợ may của anh hẳn là một bậc thầy đích thực,
một nghệ sĩ chuyên nghiệp, một…

Morgan đổi tư thế, tình cờ đẩy đầu
gối về phía trước. Miệng Sabrina trở nên khô khốc. Nàng thấy họng khô khốc và
thầm ước có một li sâm banh đầy tràn.

Enid lịch sự đổi chủ đề. “Thế thì,
thưa ngài, không biết chúng tôi sẽ có vinh dự được tiếp đón ngài trong bao
lâu?”

Nụ cười khó hiểu của Morgan dội lại
qua giọng nói của anh. “Chỉ đến khi nào công việc của tôi xong xuôi”.

Và lần đầu tiên, ánh mắt của anh hạ
xuống Sabrina. Nàng có thể cảm nhận hơi nóng từ cái nhìn ấy, như muốn thiêu rụi
dải lụa nghiêng nghiên trên đầu nàng.

Enid trở nên táo bạo hơn, quá táo bạo
so với cảm nhận của Sabrina. “Cho phép tôi giới thiệu với ngài em họ tôi, cô Sabrina
Cameron. À, có lẽ là, cả hai cùng đến từ cao nguyên Scot, hai người có thể đã
gặp nhau rồi chăng?”

Không tỏ chút lúng túng, Morgan hạ
một đầu gối xuống bên cạnh chiếc ghế. Sabrina chĩa cái nhìn vào đám đăng ten
diềm quanh ca vát của anh khi những ngón tay ấm áp, to lớn của anh khum lấy bàn
tay lạnh giá của nàng, rồi mang nó đến đôi môi hoàn hảo đến tàn nhẫn của anh. Nhớ
lại những cảm giác tinh tế và đen tối mà làn môi này đủ năng lực mang lại, Sabrina
cảm nhận được những tua cuốn đầy cảnh báo của ngọn lửa bắt đầu duỗi thấp xuống
bụng nàng.

Đôi môi anh công khai cướp phá mu bàn
tay nàng. “Sợ rằng tôi chưa hề có được vinh dự đó”.

Dối trá, nàng hằn học nghĩ. Cơn tức
giận đã cho nàng cam đảm ngửa đầu ra sau để nhìn thẳng vào mắt anh.

“Thưa ngài”, nàng lầm bầm. “Là vinh
dự của tôi mới phải”.

Có chút gì đó bập bùng bên dưới mặt
hồ xanh pha vàng lay động trong đôi mắt anh. Chút gì đó giận dữ, và hơn cả,
chút gì đó kinh khủng. Rồi lời đe dọa chua chát về sự công nhận tan biến, để
lại giữa chúng một chiều sâu cằn cỗi và phẳng lặng.

Anh đứng thẳng dậy, điềm tĩnh thờ ơ
với nàng. “Có lẽ, thưa đức ngài”, anh nói, ám chỉ bác Willie, “Ngài có thể giới
thiệu tôi với vài vị khách của ngài chăng. Tôi hy vọng sẽ nhận được vài lời mời
trong khi lưu lại đây. Tôi luôn cảm thấy không có việc gì, dù cấp thiết đến
đâu, có thể ngăn sự theo đuổi của một quý ông được…”, anh vuốt ve từng từ –
“…thỏa mãn các mặt của cuộc sống”.

“Ồ, cho phép tôi”, bác Honora đề
nghị, nhô ra bên dưới cái quạt để nắm lấy cánh tay Morgan. “Tôi chắc chắn tiểu
thư trẻ đang đi thơ thẩn dưới cây cọ cảnh nhất định sẽ nhỏ nước miếng trước lời
giới thiệu này cho mà xem”.

Hai bác của Sabrina đi hai bên anh,
dẫn anh đi khỏi đó. Bác Willie còn ném lại sau lưng mình một ánh nhìn rối rắm.

Philip làu nhàu mở chiếc hộp bạc và
cuộn một điếu thuốc đưa lên mũi ngửi. “Một tên tự phụ, em có nghĩ thế không?
Anh chưa bao giờ thèm quan tâm đến mấy gã Scot. Mấy tên man rợ kiêu căng, phần
lớn bọn chúng là thế, nếu em hỏi anh”.

Rõ ràng như rũ bỏ e thẹn bởi cuộc đấu
trí tay đôi với Morgan, Enid quát lên. “Ôi, im đi! Philip. Không có ai hỏi anh
đâu”. Rồi ném cho Sabrina một cái nhìn hối lỗi, chị họ nàng vội vàng bước theo
cha mẹ mình.

Trước khi cái gã Philip vừa bị làm
phật ý có tể tự mình thoát khỏi cơn giận dữ, Sabrina một lần nữa trở thành
trung tâm của sự chú ý.

“Để tôi mang cho cô một li sâm banh
mới nhé, cô Cameron”.

“Hay để tôi giũ lại mấy chiếc gối của
cô nhé?”

“Cô có muốn một chút pa tê không?”
Nhưng ánh mắt nàng vẫn khóa chặt vào bờ lưng rộng của một người đàn ông đang
bao quát cả căn phòng, như thể anh sở hữu nó. Một lần nữa nàng lại bị bao vây
bởi những cảm giác kì dị đầy sai lầm. Ý tưởng đó có lẽ không hề mâu thuẫn nếu
nàng không sợ hãi thừa nhận mình đã được định sẵn phải trở thành kẻ ngốc cho
tất cả mọi người bỡn cợt. Lần đầu tiên trong những tháng dài, một lời kinh cầu
nguyện rời rạc sôi lên trong đầu nàng.

Làm ơn, Chúa ơi, ôi làm ơn, Chúa lòng
lành, làm ơn… Nhưng rồi sau đó nàng không hề chắc chắn nàng đã cầu nguyện để Morgan
hãy đi thật xa hay đừng bao giờ rời xa tầm mắt của nàng thêm nữa.

*

*     
*

Morgan chưa bao giờ cảm thấy thèm
giết người như thế này. Bởi hai đối tượng thực sự mà cơn tức giận của anh nhắm
vào giờ đang náu mình an toàn trong phòng khách của họ ở Bloomsbury. Chắc chắn
họ đang nâng chén chúc mừng cho cậu con rể điên hết biết của bọn họ. Anh tự làm
vừa lòng mình với ánh nhìn chết chóc trộm liếc về phía con gái yêu của hai
người, trong khi tự ép bản thân quay tròn trong điệu nhảy và lẩm bẩm lịch sự
trả lời những bạn nhảy khác nhau của mình.

Ôi Sabrina đáng thương, tội nghiệp!
Nàng mới cần anh khẩn cấp làm sao! Một tiếng rên thút thít buột ra khỏi người phụ
nữ khi bàn tay anh bất thình lình nghiến chặt.

“Thật sự xin lỗi”, anh lạo xạo trước
khi để cô ta tiếp tục nhảy với người đàn ông khác trong vũ điệu tiếp theo.

Giờ thì Morgan chợt nhớ ra những cái
nhìn cảnh báo và kì quặc trao nhau qua lại giữa Dougal và Elizabeth trong vài
tuần trước cho những gì mà họ lẩn tránh, một kĩ năng che đậy tài tình bên dưới
sự thật méo mó và những lời nói dối trần trụi. Tại sao? Bọn họ lo sợ làm sao
cho sự sống sót của con gái họ nếu Morgan không thể phục hồi sức sống, đơm hoa
cho đôi gò má xanh xao của nàng! Khốn nỗi, giờ họ đã có thêm lí do để lo sợ cho
sự sống sót của nàng.

Chống lại ý chí của mình, ánh mắt anh
lại quay trở lại với đường cong hoàng gia của chiếc trường kỉ nơi Sabrina ngồi.
Sự khêu gợi đặt trọn trên quai hàm của anh đã kéo theo một chút run rẩy bẽn lẽn
từ hàng mi lưa thưa của người bạn nhảy hiện tại.

Morgan đã rèn luyện bản thân hàng
tuần cho cuộc gặp gỡ đầu tiên này với Sabrina. Anh đã hy vọng sẽ tìm thấy nàng
tiều tụy trong một căn phòng tối, da thịt mềm nhũn bám vào những khúc xương
thanh nhã của nàng. Anh không hề trông đợi sẽ tìm thấy nàng được tô vẽ như một
con búp bê ngớ ngẩn và giữ quanh mình cả bầy người đần độn như những kẻ tật
nguyền cao sang. Một tiếng gầm gừ vô ý bật ra khỏi anh khi anh thấy nụ cười mê
hồn của nàng đặt trọn lên một trong những thằng nhóc con không hề xứng đáng.

“Ngài đã nói gì phải không, thưa
ngài?” Bạn nhảy phúng phính của anh gẫm phịch lên ngón chân anh.

Anh ép vẻ nhăn nhó thành một nụ cười
đúng mốt. “À, tôi chỉ nghĩ những bước nhảy của cô mới nhẹ nhàng làm sao thôi,
thưa tiểu thư”. Nhưng thực ra nó không hề nhẹ nhàng trên chân anh.

Khi bạn nhảy của anh cười khúc khích
đầy vui sướng trước lời khen ngợi, Sabrina nâng một bàn tay yếu ớt của mình để
cho một gã nhố nhăng trong bộ tóc giả đầy phấn bột nắm lấy và hôn. Ánh mắt gay
gắt của Morgan như muốn cào tung nàng. Nàng trông hoàn toàn lố lăng. Mái tóc
dày dặn, đen nhánh của nàng, một thời được thả tràn ôm lấy mái đầu, thì giờ
được nỗ lực kéo lên thành một chiếc mũ miện cắm trên đầu bởi những sợi dây duy
băng tí xíu. Làn da nàng được thoa phấn thành màu ngà, làm mềm đi nét ửng hồng
tự nhiên trên đôi má nàng. Khi chiếc khăn choàng trượt khỏi bờ vai nàng, Morgan
trông thấy bóng tối thanh tao được nới rộng tít sâu xuống bên dưới cái cổ mịn
như kem của nàng, đến tận nơi căng phồng của bộ ngực, gần như bộc lộ tất cả do
cái váy décolletage[1] táo
tợn của nàng.

Anh để ý một cách khắc nghiệt rằng
không một ai trong những kẻ bảnh chọe ân cần với nàng chịu xông lên để sửa lại
chiếc khăn không nằm đúng vị trí. Một gã đeo kính còn cả gan đứng nhón chân để
say sưa nhìn mới đáng căm thù chứ.

Khi Sabrina mím đôi môi hồng cười
điệu đà, thèm muốn hoang dã trào lên nhuộm màu cho cơn giận của anh. Anh muốn
lao vào nàng, để lắc nàng cho đến khi những lọn tóc quăn đen óng mượt của nàng
xõa tung quanh khuôn mặt nàng, để chải hai lòng bàn tay lên lớp men sứ của làn
da nàng, để giật mạnh vạt trên váy nàng xuống và kiếm tìm chút dấu vết của thứ
hơi ấm vẫn thường xuyên lui tới những giấc mơ của anh trong nhiều đêm dài cô
đơn. Khao khát lẫn giận dữ hòa vào với nhau thành một đợt sóng dữ dội, đến nỗi
anh phải hoảng sợ trước nỗi thất vọng mới của mình. Một cơn đau đớn không thể
phủ nhận găm thẳng vào anh.

Anh đã trở thành thằng ngu đáng
nguyền rủa khi đến đây. Sabrina không hề cần anh. Nàng chưa bao giờ cần anh. Nàng
đã xua anh đi, ném những bông hoa của anh sang một bên, và tuyên bố anh không đủ
tư cách để chạm đến dù chỉ là gấu váy của nàng.

Anh nên nói lời thứ lỗi với vị chủ
nhà bối rối và rời đi. Rồi sẽ lên xe quay lại ngôi nhà chật hẹp trên quảng
trường Bloomsbury, ném số tiền trợ cấp cùng mớ quần áo đồng bóng của anh vào
hai bộ mặt tự mãn của Dougal và Elizabeth, rồi thề với Chúa sẽ không bao giờ
đặt mắt lên bất kì một kẻ Cameron nào nữa.

Nhất quyết sẽ trốn khỏi trò hề này trong
khi vẫn còn đủ ý chí, anh đẩy bạn nhảy của mình cho người đàn ông tiếp theo rồi
quay tròn và thấy mình chạm tay với Enid Belmont.

Sung sướng khi tìm thấy đối tượng để
xả lời chế nhạo hoang tàn của mình, anh hướng đôi mắt xem thường đầy hâm mộ
xuống chiếc bụng nhô cao của Enid. “Tôi rất mừng khi thấy chồng bà để lại cho
bà vài thứ để ghi nhớ về ông ấy, phu nhân MacLeod”.

Cô khẽ hạ hàng mi xuống trong điệu bộ
đồng ý đầy ý tứ. “Tôi cũng vậy, ngài Montgarry”.

Chị họ Sabrina lạnh lùng hơn những gì
Morgan ghi nhớ. Một địch thủ lạnh lùng hơn và đáng kính trọng hơn. Họ tách mình
ra, nhún mình và quay trở lại với nhau. Anh đưa một cái nhìn hiếu kì khác xuống
bụng cô.

Khinh miệt bản thân với trái tim ngu
ngốc đang nhảy lên từng hồi của mình, anhnói với giọng mang vẻ thờ ơ thận
trọng. “Tôi không nghĩ rằng cô Cameron có được may mắn tương tự”.

Enid lắc đầu, nhưng trong khi xoay
tròn ra phía sau anh, Enid thì thầm. “Con bé như bị hủy hoại sau khi phát hiện
ra điều đó”.

Một tiếng cười trong trẻo ngân lên từ
phía trường kỉ như móc lấy trái tim của Morgan. Một nụ cười khinh khỉnh cong
lên trên môi anh. “Trông có vẻ thế”.

Cái đầm đen tối trong tâm hồn anh bị
khoét sâu xuống. Anh có quyền gì kết tội Sabrina? Nếu không phải vì tham vọng
của thị tộc anh, thì giờ này nàng đã không phải ngồi bó gối giữa những điệu vũ,
giữa những vì sao sáng nhất trên bầu trời vẽ trên vòm nhà như thế này. Biết
rằng mình sẽ chẳng còn cơ hội nào để thỏa mãn cơn tò mò dữ dội của anh, anh bắt
đầu phun ra từng câu hỏi một với Enid đáng thương lỡ dại đến gần anh.

“Cô ấy làm cách nào để ngồi được ở
đó?”

“Phòng con bé ở tầng trệt. Stefan hoặc
cha tôi bế con bé. Hoặc một trong những người hầu”.

“Khi nào thì cô ấy ra ngoài?”

“Con bé không ra ngoài. Con bé chưa
hề ra khỏi nhà từ khi đến London. Sabrina nói không khí trong lành khiến con bé
đau đầu”.

Morgan nhíu mày. Không tài nào tưởng
tượng được cô dâu rất háo hức của anh trước đây lại bằng lòng chối bỏ vẻ rực rỡ
của mùa xuân. “Chân cô ấy thì sao? Chúng có khiến cô ấy đau không? Bệnh tình
của chúng có thật sự xấu như bác sĩ lo ngại không? Chuyện gì đã xảy ra khi cô
ấy cố gắng đi lại?”

Enid tránh ánh mắt của anh, “Con bé
chưa bao giờ thử”.

Morgan vứt hết những bước nhảy giả bộ
sang một bên. Lờ đi những vị khách bực mình vì phải múa may quanh họ, anh nắm
lấy vai Enid và nhìn chằm chằm vào mặt cô. “Cô ấy chưa bao giờ thử đi sao? Chưa
một lần?”

Morgan cuối cùng cùng thành công
trong việc khiến Enid mất thăng bằng. Cô chớp chớp mắt, gắng ngăn những giọt
nước mắt. “Bác sĩ Montjoy đã khuyến khích con bé ngay từ ban đầu, nhưng cứ mỗi
lần con bé chạm chân xuống sàn, nó đều khóc dữ dội vì đau khiến chú Dougal
không thể chịu đựng nổi”.

Một ánh nhìn lạ lẫm chợt đến trên
gương mặt Morgan, một ánh nhìn như reo vui khiến Enid hoảng sợ lùi lại một bước.
Cô còn ngạc nhiên hơn khi anh kéo cô lên và đặt một nụ hôn dữ dội lên miệng cô.

“Đúng là một cô gái ngoan. Nhưng cô
trông hơi xanh xao đấy. Sao cô không tìm chút sữa ấm trước khi cô ngất xỉu đi?”

Rồi anh sải bước băng qua đám đông,
bỏ lại Enid đang ấp hai lòng bàn tay lên đôi má cháy rực của mình và tự hỏi
không biết cô đã tháo khóa cho con quỷ nào sắp tấn công cô em họ yêu quý của
cô.

*

*     
*

Sabrina giấu đi trạng thái run rẩy
của nàng dưới chiếc mặt nạ vui vẻ điên cuồng. Hai tay nàng khua trong không khí
như những cánh chim nhỏ nhắn, giật giật tay áo một quý ông một cách sung sướng
trong khi phái một người khách chạy vụt đi kiến tấm khăn choàng khác hợp với
nàng hơn.

Tất cả những bùa mê nàng sử dụng hoàn
hảo trong nhiều năm trời đối với cha và các anh nàng đã được gỡ bỏ phong ấn lên
các vị khách không chút nghi ngờ của bác nàng. Không ai còn muốn tham gia vào
điệu vũ tiếp theo. Bọn họ nấn ná lại bên nàng, như mê muội bởi nụ cười quyến rũ
của nàng. Kể cả những người đàn bà cũng bị hấp dẫn bởi sự mê hoặc của nàng. Tâm
hồn khoáng đạt của nàng là cái gì đó đã khiến họ quyết định rằng những lời đồn
thổi về những cơn thịnh nộ của nàng chỉ là những lời nhảm nhí của lòng đố kị.

Nhưng kể cả Sabrina có giữ cho khán
thính giả của nàng hổn hển bởi những từ ngữ tài tình tiếp theo của nàng, Morgan
vẫn luôn ở đó, sự pha trộn giữa vẻ lịch lãm và nét đàn ông thô ráp đe dọa sẽ
đập tan ảo tưởng của nàng. Những người đàn ông ước lượng hình thể cao ngất
ngưởng của anh, rồi phập phồng lỗ mũi như thể bãi cỏ của bọn họ bị một con ngựa
đựa giống cả gan đến quấy nhiễu. Những người đàn bà thì va vào nhau trong điệu
nhảy để có thể đặt mình vào đúng vị trí để được nhảy với anh.

Nàng vờ bẽn lẽn cười và cúi nhanh
xuống dưới chiếc quạt của mình để trộm nhìn anh, và cảm giác như thể một bé gái
sáu tuổi ốm tương tư một lần nữa. Khi nàng không thể tìm thấy anh, nàng còn cảm
thấy muốn ốm hơn nữa. Anh đã đi rồi sao? Rời đi với một trong những người đàn
bà ném mình vào đôi giày mũi cong của anh sao? Liệu nàng còn có thể trông thấy
anh được nữa không?

“Tai nạn khủng khiếp!” Một trong
những người đàn ông cung cấp tin tức cho những người mới gia nhập vào vòng tròn
những người ngưỡng mộ quanh nàng. “Một con đường đầy tuyết ở cao nguyên Scot. Chiếc
xe ngựa đã lộn nhào. Phu nhân MacLeod mất chồng và cô Cameron…”

Cô Cameron mất tất cả mọi thứ, Sabrina
nghĩ, khẽ vuốt nhẹ tấm mền đắp trong lòng nàng. Tai nạn xe ngựa được hư cấu rất
gần với sự thật. Nàng khép mắt lại, một lần nữa lại như nghe thấy âm thanh sắc
nhọn của tiếng súng và tiếng thét thất thanh đầy đau đớn của con Pookah.

Hai lỗ mũi nàng giật mạnh khi một mùi
hương mới vật lộn để bay qua đám mây nước hoa cùng phấn gạo ôi thiu. Mùi gỗ thông,
trong lành và thơm mát, đang đơm hoa như một ngọn gió lành đến với hai lá phổi
của nàng, mang theo cảnh tượng của bầu trời xanh rộng mở và những đỉnh núi phủ
đầy tuyết trắng. Mùi gỗ thông trộn lẫn xạ hương đầy nam tính.

Đôi mắt Sabrina bật mở khi nàng nhận
ra Morgan đang tựa mình đầy lười biếng vào lưng chiếc trường kỉ, như uống lấy
từng lời đám đông đang tuôn ra. Lạy Chúa nhân từ, nàng nghĩ, anh đứng đó bao
lâu rồi? Ít nhất cũng có một lần tất cả những người khác quên đi sự hiện diện của
anh. Bọn họ quá bận rộn để nhìn chằm chặp vào đôi chân nàng. Hơi thở của anh,
ngọt ngào, nóng bỏng, không vương chút mùi sâm banh – khuấy động những dải lụa
viền ren trên đỉnh đầu nàng. Nàng nhẹ kéo chiếc khăn lên che đi bầu ngực nóng
ran của nàng khi nhận thức được thế đứng ngẫu nhiên tạo điều kiện cho anh.

Quý ông kia dường như vẫn miệt mài để
đi đến kết thúc câu chuyện đau lòng của anh ta. “Cô Cameron đã bị văng khỏi xe
ngựa. Gãy cả hai chân, Rất khó lành lại được, tôi e là thế”.

Một giọng khôi hài đến từ sau chiếc
trường kỉ. “Tôi đã từng mất con ngựa cái như thế. Thật đáng buồn. Tôi đã phải
bắn nó”.

Lời nhận xét không chút lịch sự của Morgan
đã kéo theo những cái đầu, kể cả của Sabrina, quay về phía anh. Anh trông chẳng
buồn phiền chút nào. Đôi mắt xanh của anh còn rõ ràng đang lấp lánh với niềm
phấn khởi nữa kìa. Những người hâm mộ Sabrina nhìn anh trừng trừng.

Một bàn tay rụt rè chạm vào tay nàng.
Tạ ơn Chúa vì sự xao lãng này, Sabrina quay lại và thấy một cô gái trẻ nhìn
nàng chăm chú với mối thương cảm chân thành, gương mặt cô lồng trong mái tóc
quăn màu xám. “Chân của cô ấy, cô Cameron? Chúng có khiến cô đau không?”

Sabrina thở ra nhẹ nhõm. Sức khỏe của
nàng luôn là một chủ đề an toàn. “Thường xuyên lắm. Nhất là trước cơn mưa,
chúng đau kinh khủng”.

Giọng cô gái chìm xuống thành một lời
thì thào sợ sệt. “Chúng có… bị biến dạng không?”

Sabrina nhíu mày, sợ rằng phải nhìn
nhận rằng nàng chưa nhìn chúng nhiều tháng nay rồi. Nàng luôn luôn cẩn thận
quay mặt đi mỗi khi những người hầu gái tắm cho nàng, và bất cứ lúc nào họ bọc
chúng vào trong tấm mền hay thay trang phục cho nàng. Nàng thậm chí còn không bận
tâm đến những đôi bít tất nữa, bởi đôi chân nàng sẽ chẳng bao giờ chạm đến được
sàn nhà.

Nàng tách những ngón tay để minh họa
thêm. “Có lẽ chỉ một chút thôi”.

Không hề do dự, Morgan sải chân quanh
chiếc trường kỉ và giật tấm mền đắp của nàng. Váy của Sabrina bị tốc cho đến
tận đùi. Không khí mát lạnh ập vào đôi chân trần của nàng. Nàng thở hổn hển,
cảm thấy nhục chã khi bị phơi trần. Cô gái dám hỏi nàng đổ sập xuống trong một
cái ngất xỉu rất đẹp mắt để rồi được đỡ bởi một người đàn ông đứng sau cô ta.
Những người khác lùi lại trong ghê sợ, rồi rùng mình dần chuyển thành những cái
há hốc kinh hoàng. Sabrina đông cứng ngay tại chỗ bởi tình trạng bẽ mặt của
mình.

Morgan quan sát tỉ mỉ chiều dài của
đôi chân Sabrina, ánh mắt trầm tư của anh quét từ đùi cho đến đầu ngón chân của
nàng. Đám đông nín thở như thể đang đợi ý kiến từ một thầy thuốc hoàng gia.

“Chúng không hề có vẻ bị biến dạng,
ít nhất là đối với tôi”, anh tuyên bố rồi thả rơi tấm mền xuống. “Có lẽ là hơi
xanh và khẳng khiu, nhưng hoàn toàn bình thường”.

Được che chở bởi cơn sốc kinh hoàng
của đám đông, anh nâng tay nàng lên môi anh. Đôi mắt anh lấp lánh với ánh thách
thức không lẫn vào đâu được khi đôi môi ấm áp của anh trải lên những khớp ngón
tay nàng. “Cô Cameron. Hẹn gặp lại”.

Sabrina cảm thấy ngực nàng bị bóp
nghẹt, hơi thở dần trở nên mãnh liệt với một chút hổn hển. “Tại sao… Anh… Đồ
xấu xa…”

Morgan nhận lại chiếc áo choàng từ
một người hầu đang kinh ngạc đến điếng người khi những lời lắp bắp của Sabrina
cuộn lên thành những lời gáo rú xúc phạm.

Đôi mắt người đầy tớ sáng bừng lên.
“Tôi hy vọng ngài sẽ lại ghé thăm, thưa ngài”.

Quẳng một bên áo choàng lên vai như
khi anh dùng tấm khăn len của mình, Morgan trao cho người đàn ông cái nháy mắt
bí ẩn. “Cậu có thể đếm số lần chết tiệt đó từ bây giờ”.

*

*     
*

Khi Morgan sải bước xuống những bậc
cầu thang ở mặt tiền ngôi nhà, Ranald đã chạy vụt ra để mở cánh cửa cỗ xe đang
đợi bằng cánh tay mạnh mẽ của mình.

Anh ta nhìn thoáng vào nét mặt dông
tố của Morgan rồi lắc đầu thông cảm. “Tình hình xấu hả? Bọn họ đã làm gì thế?
Quẳng cậu ra ngoài à?”

“Hoàn toàn ngược lại”. Morgan ném
mình vào chiếc ghế da và nới lỏng chiếc ca vat bằng một cú giật tàn ác. “Tôi đã
nói mọi chuyện sẽ diễn ra như dự định mà”.

Đóng sầm cánh cửa cỗ xe lại, Ranald
hy vọng mình thực hiện các bước như một người hầu chuẩn mực, rồi phá hỏng thành
quả của mình bằng cách thò đầu ra trước khung cửa sổ của cỗ xe. Không giống Morgan,
Ranald lại rất lấy làm thích thú với mớ quần áo mới của bọn họ. Anh ta dành hầu
hết thời gian trong nơi ngụ lại của hai người để đứng trước gương, làm dáng
trong bộ chế phục bằng vải sa tanh và quét một lớp bột phấn mới lên mái tóc giả
của anh ta.

“Chúng ta sẽ đến chỗ quỷ nào đây?”
Anh ta hỏi rồi ngượng ngùng nhe nhởn. “Ý tôi là nên đưa địa chỉ nào cho người đánh
xe đây, thưa ngài?”

Hàm Morgan nghiến lại. Chỉ có một từ
duy nhất bắn ra khỏi hàm hai hàm răng xiết chặt của anh. “Blooomsbury”.

Họ đến Blooomsbury chỉ sau ba ngã rẽ
nhầm và một cuộc chạm trán nho nhỏ của Ranald với một tên thủy thủ say khướt. Đúng
lúc Morgan bước ra khỏi xe ngựa, một làn mưa nhẹ bắt đầu rơi xuống, láng mướt
con đường rải sỏi và vẽ lên những quầng sáng mờ ảo quanh những ngọn đèn đường.

Bỏ mặc Ranald thán phục cái bóng của
anh ta trong khung cửa sổ bằng kính của một cửa hiệu, Morgan chui vào căn nhà
trên phố đẹp đẽ, bước đều đều tới tầng thứ hai và nhấc tay lên gõ cửa. Anh nghe
thấy tiếng leng keng của đồ pha lê, tiếng lầm bầm của những giọng nói trong hòa
hợp dịu dàng.

Cơn giận dữ mới bừng lên trong anh. Anh
đấm mạnh lên cánh cửa. N ó bật mở dưới sức mạnh của cú đấm, lao thẳng vào bức
tường đối diện.

Đôi vợ chồng Cameron im bặt nhìn lên
từ bữa ăn tối ấm cúng của họ đặt trước lò sưởi, cả hai đều trông như có tội như
thể Morgan đã bắt được Dougal với vạt váy của Elizabeth quấn quanh eo bà.

Morgan lắc đầu, chán ghét cực độ
không khí đầm ấm gia đình của bọn họ, một lối sống trước sau như một đã được
duy trì liên tục trong suốt những tháng năm ngập tràn hạnh phúc và gian khổ mà
anh và Sabrina chưa bao giờ chia sẻ. Anh muốn lật nhào chiếc bàn, phá hỏng căn
phòng đơn giản, và uống cạn chai brandy được đặt trên tấm khăn trải bàn cổ xưa.

Dougal đứng dậy, căng thẳng và thận
trọng, “Cậu đã gặp con bé, phải vậy không?”

“Ông nói dối tôi”.

Dougal thoáng nhìn vào gương mặt vợ
mình. Morgan phát ốm trước những ánh nhìn kín đáo của bọn họ. Anh chộp lấy chai
brady, nhưng thay vì tu cạn nó, anh ném mạnh nó về phía lò sưởi. Elizabeth nao
núng trước những mảnh thủy tinh văng tung tóe.

Bà xoắn vặn chiếc khăn ăn, sắp xếp
lại những dồ dùng bằng bạc thành một hàng chính xác. “Chúng ta không có lựa
chọn nào khác. Nếu chúng ta nói với cậu rằng con gái yêu quý, tính tình ngọt
ngào của chúng ta đã trở thành một sinh vật đanh đá tới mức ngay cả chúng ta
cũng không thể nhận ra…”, bà cố gắng kéo dài câu nói, ánh mắt rời khỏi đám đồ
bằng bạc.

“Vậy bà tin rằng nếu tôi được biết,
tôi sẽ để mặc không giúp cô ấy sao?” Morgan hỏi.

Sự im lặng của Elizabeth đã xác nhận
tất cả mọi điều. Đặt nhẹ tay lên vai vợ mình, Dougal nhấc mình đứng dậy. “Câu
hỏi duy nhất bây giờ là cậu vẫn sẽ tiếp tục giúp con bé chứ? Giờ cậu đã trông
thấy con bé trở thành người như thế nào rồi”.

Morgan đâm xuyên qua Dougal bằng ánh
mắt không hề tha thứ, giọng của anh khàn khàn với sự phản bội. “Kể cả khi tôi
căm ghét ông, tôi vẫn luôn tin tưởng ông là một người đàn ông tốt, Dougal Cameron.
Nhưng giờ tôi hiểu rằng ông cũng chẳng tốt đẹp gì hơn so với bố tôi. Giật dây
chúng tôi, khiến tất cả chúng tôi nhảy múa như những con rối ngu đần theo điệu
nhạc của ông.” Hai bàn tay anh xiết chặt vào lưng ghế. Rồi anh bắt gặp ánh mắt
van nài của Elizabeth. Bà là người phụ nữ duy nhất anh không thể từ chối điều
gì. “Được rồi, tôi sẽ làm cái công vệc bẩn thỉu đó cho ông. Tôi sẽ đẩy cô ấy
vào khó khăn cho đến khi cô ấy nhớ lại được cách đấu tranh cho bản thân cô ấy.
Nhưng tất cả các người đều biết cái giá tôi phải trả thế nào. Khi tôi hoàn
thành, tôi sẽ là người bị cô ấy căm ghét chứ không phải các người”.

Với những lời đó, Morgan đã bỏ họ lại
cho bữa tối ấm cùng, với nhịp điệu êm dịu của những hạt mưa rơi va vào khung
cửa sổ. Ranald đã náu mình vào trong chiếc xe ngựa, dựng cổ áo choàng lên để
chống chọi với cái lạnh. Morgan trèo vào với anh ta. Chỉ cần liếc nhìn gương
mặt Morgan, Ranald biết mình phải giữ im lặng.

Khi cỗ xe lăn lóc cóc qua những vũng
nước mưa, làm bắn tung tóe những giọt nước, không một ai trong hai người nhìn
thấy dáng hình cô độc trong góc tường bị bỏ lại ướt sũng đang tỉnh giấc.


[1] Décolletage: loại váy nằm trong tốp đầu ưa thích của các quý cô thời
trung đại, được cắt vô cùng sâu để trưng ra cả một khoảng vai và ngực.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+