Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Độc dược phòng bán vé – Chương 03 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Vì muốn triệt để thanh trừ vụ scandal không cho
ảnh hưởng đến mình, Mạch Nhiên chấp nhận an phận thủ thường ròng rã suốt hai
tháng, yên tâm làm việc, từ chối toàn bộ hết thảy các tiệc tùng xã giao.

Ở mức độ nào đó, Mạch Nhiên đối với việc này xử lý
rất không khéo, rất nhanh sau khi tin đồn giữa cô và Kiều Minh Dương lắng
xuống, cuối cùng cũng không còn ai hỏi han đến.

Nhế nhưng, tuần san Đại Chủy Bạo Báo nào đó không
chịu nhàn rỗi, vòng vo thống kê một danh sách bạn gái của Kiều Minh Dương, Mạch
Nhiên có vinh hạnh làm một trong số những cái tên đó. Đáng tiếc là, trong cuộc
đời của vị đại minh tinh họ Kiều này, cô lại là người bạn gái có thời gian bên
anh ta ngắn nhất!

Lời bình cực kỳ độc ác trên tờ báo là như thế này:
“Theo như các phóng viên kỳ cựu phân tích, vụ tai tiếng giữa Bạch Mạch Nhiên và
Kiều Minh Dương sở dĩ ngắn như vậy, thứ nhất là bởi vì cô Bạch sợ bạn trai Thẩm
Lâm Kỳ tức giận, cố gắng tránh né anh Kiều. Thứ hai là bởi, Kiều Minh Dương
trời sinh tính cách phong lưu, chơi bời trăng hoa, thích mỹ nữ, nghe được
chuyện Bạch Mạch Nhiên ngực giả nên nhất thời mất hứng thú”

Tin ấy vừa phát ra, ngay lập tức trên một diễn đàn
nổi tiếng trong nước dấy lên một cuộc thảo luận vô cùng sôi nổi về bộ ngực giả
của nữ minh tinh. Bạch Mạch Nhiên là ngòi nổ của toàn bộ sự việc, tên bị lôi ra
bàn tán, rồi xem xét tỉ mỉ kỹ càng.

Trên diễn đàn, đám người tự coi mình hiểu rõ mọi
chuyện kia đang khoác lác, khiến cô không kìm được cơn phẫn nộ.

Tục ngữ nói thật đúng, danh dự thành khả quý, hình
tượng giới canh cao, nếu như mất một trong hai, cả hai thứ đều vứt.

Để bảo vệ bộ ngực của mình, cô không do dự đăng kí
N tài khoản trên diễn đàn, thức trắng đêm cùng với kẻ post bài kia đối đáp,
cuối cùng cái tên kia quấn quýt lấy cô, muốn cô cho QQ, hắn còn nói là khâm
phục nghị lực của cô, muốn cùng cô tiến hành thảo luận nghiên cứu sâu về vấn đề
này.

Hôm sau vừa nhìn thấy Mạch Nhiên, Linda chấn kinh.

“Bà cô của tôi ơi! Tối qua em làm cái trò gì vậy hả?”
Linda nhìn Mạch Nhiên hét toáng lên, “Em có biết hôm nay em phải gặp đạo diễn
không? Bộ phim này đối với em rất quan trọng, em xem cái bộ dạng của mình đi,
như thế làm sao có thể gặp người ta được? Em là minh tinh, là người của công
chúng…”

Thật ra mà nói, Mạch Nhiên đối với những lời lải
nhải của Linda mỗi ngày thế này đều đã có đủ miễn dịch rồi, Linda quả thực
không hổ thân phận người đại diện, đáng tiếc Mạch Nhiên không phải một nghệ sĩ
tốt.

Mạch Nhiên đợi Linda nói hết, khó chịu mà nói:
“Hay là hôm nay trang điểm cho em?”

Linda rõ ràng đã bực bội đến cực hạn, nhưng cũng
đành chịu, ngay lúc Linda còn đang chần chừ quanh co một hồi, Mạch Nhiên đã
được trang điểm, bất cứ lúc nào có thể sẽ ngay lập tức đi ra.

Mặc dù công ty vẫn luôn dốc sức xây dựng hình ảnh
ngọc nữ thuần khiết không nhuốm bụi trần cho Bạch Nhiên, nhưng cô đôi lúc cũng
muốn làm trái lại một ít. Tỷ dụ như bây giờ, mặt cô phủ một lớp son phấn dày
đặc, mặc một chiếc áo da,đầu đội một chiết mũ lưới trai. Mạch Nhiên nghe Linda
nói: “Em mà gặp Thẩm tổng với cái bộ dạng này, nhất định sẽ chết rất thảm”

Sẽ như vậy sao? Mạch Nhiên nghĩ là không.

Ngoại trừ ứng phó với bên ngoài và cha mẹ anh ta,
Thẩm Lâm Lỳ tuyệt đối sẽ không quản cô việc gì khác, nếu như có người hỏi cô,
cô và Thẩm Tiểu Soái ai đối với Thẩm Lâm Kỳ quan trọng hơn, cô lập tức không do
dự mà trả lời, là Thẩm Tiểu Suất

Thẩm Tiểu Suất chính là con chó dòng Husky mà Thẩm
Lâm Kỳ đang nuôi.

Mặc dù Linda vô cùng oán hận, thế nhưng đạo diễn
Tôn đối với tạo hình của Mạch Nhiên mà khen không dứt miệng.

“Tôi vẫn lo lắng hình tượng của cô Bạch Mạch Nhiên
không thích hợp lắm với bộ phim lần này, nhưng hôm nay xem ra là tôi đã quá lo
xa rồi. Hình ảnh hôm nay của cô khiến tôi cảm thấy cô thực rất giống với nữ
chính Tiêu Nam trong phim của tôi. Trong cảm nhận của tôi, Tiêu Nam chính là
như vậy, không sai, chính là như cô bây giờ!”

Trong số những đạo diễn ít ỏi mà Mạch Nhiên biết
đến thì đạo diễn Tôn là người có nhân duyên cực tốt.

Ông ta chuyên về làm phim thương mại, phòng bán vé
chỉ có thể nói là hạng trung, nhưng luôn luôn có thể mời đến rất nhiều nhãn
hiệu lớn không tưởng tượng được, những điều đó chứng tỏ việc đối nhân xử thế
của ông ta thực tốt.

Hầu như các diễn viên từng qua hợp tác với đạo
diễn Tôn đều đối với ông ta không ngớt lời khen ngợi. Cho nên trong lòng Mạch
Nhiên hiểu rõ, ông Tôn ngày hôm nay nói như vậy, đại khái trong lòng tới 99% là
khen ngợi cô, còn lại 1%, khẳng định là đối với một thứ độc dược của phòng bán
vé như cô thế là cũng đủ rồi!

Thẳng thắn mà nói, Mạch Nhiên không phải là người
đối với chính bản thân mình có kỳ vọng quá cao.

Diễn xuất, thôi thì cứ cho qua đi!

Phòng bán vé, giả tạo thì cứ cho qua đi!

Còn về phần câu bình luận cái gì mà “bình hoa” ,
không có diễn xuất, hay độc dược kia, ở trong mắt Mạch Nhiên, càng không thực
tế, chỉ coi như phù vân trong phù vân mà thôi.

Gặp mặt đạo diễn Tôn rất tốt, chỉ là ông ta bỗng
nhiên nhận được một cú điện thoại, sau đó liền vội vã đứng dậy từ biệt, tựa hồ
như gặp chuyện gì gấp rút.

Linda sợ bộ phim có gì không ổn, lúc đạo diễn Tôn
đi rồi tỏ ra rất sốt ruột.

“Không phải đã hẹn gặp nói chuyện vào giờ cơm trưa
nay sao? Thế nào bỗng nhiên nói đi là đi như vậy a? Ông ta không phải là đối
vơi em không hài lòng đấy chứ? Xong rồi xong rồi! Mạch Nhiên à, chị đã nói cho
em là không nên ăn mặc hóa trang như vậy mà! Hiện tại thì tốt rồi, nhà đạo diễn
này đã bị em dọa sợ chạy mất rồi!”

Tư suy lo-gic của Linda đúng là khiến Mạch Nhiên
không còn lời gì để nói, xét về phương diện tính cách mà nói, Linda đúng là
theo trường phái bi quan, còn Mạch Nhiên thì bền lòng vững dạ mà sống rất vô
tư.

Bất kể là chuyện gì, chỉ cần là không công kích
đến ngực của cô, cô đều có thể cười trừ cho qua, huống chi lúc này chỉ là đạo
diễn Tôn nhất thời bỏ đi cũng không phải là chuyện gì không tốt. Chí ít thì
lich trình kín đặc ngày hôm nay của cô cũng đã chừa ra một khoảng trống, cô có
thể tranh thủ thời gian đến bệnh viện thăm Bạch Triết. Vì ứng phó với tin đồn,
Mạch Nhiên đã hai tháng rồi không đi gặp Bạch Triết , cũng không biết nó có nhớ
cô hay không nữa?

Bạch Triết là em trai của Mạch Nhiên, ba năm trước
vì một vụ tai nạn giao thông mà đại não đã bị tổn thương nghiêm trọng, bác sĩ
nói, hiện tại trí tuệ của nó chỉ xem như một đứa trẻ 5 tuổi, rất khó làm chủ
được hành vi của mình, hy vọng điều trị khỏi là không hề lớn.

Mạch Nhiên biết bác sĩ là muốn nhẹ nhàng thông
báo, em trai cô thực sự đã bị suy nhược trí tuệ, không còn có thể cứu chữa được
nữa.

Thế nhưng cô chưa từng từ bỏ ý địch điều tri cho
Bạch Triết, trên thế giới này, chỉ còn lại Bạch Triết là người thân duy nhất
của cô, dù cho chỉ còn một phần một vạn cơ hội, cô cũng tuyệt đối không bỏ qua.

Sau khi gọi điện đến bệnh viện hẹn trước chiều nay
sẽ tới thăm Bạch Triết, ngay lập tức Mạch Nhiên nhận được điện thoại của Thẩm
Lâm Kỳ.

“Anh đang rảnh, cùng đi ăn!”

Đây không sai chính là cái kiểu ra lệnh của vị
tổng tài nổi danh lẫy lừng Thẩm Lâm Kỳ.

Còn nhớ giới truyền thông năm nào đã từng nói về
Thẩm Lâm Kỳ đầy triển vọng, nói anh anh tuấn tiêu sái, nói anh là hoàng kim
vương trẻ tuổi nhất, thế nhưng chính là anh chưa bao giờ hỏi cô có thể được hay
không, cái gì cũng tự quyết định.

Giờ phút này, Mạch Nhiên thật sự muốn chửi mắng
anh ta một trận: Ngươi lúc nào cũng rảnh, lão nương đây không rảnh! Cút sang
một bên cho ta! (O_o)

Thế nhưng… cô dĩ nhiên sẽ không làm như vậy!
(T___T)

“Em hôm nay lịch trình tương đối…” Mạch Nhiên
ngoan cố.

“Ở đâu? anh bảo tài xế qua đón em” Thẩm Lâm Kỳ cắt
ngang lời cô nói.

Cuối cùng thì đấu tranh thất bại, Mạch Nhiên
giương cờ đầu hàng.. (thật là không có khí phách a ^^)

***

Lúc Thẩm Lâm Kỳ lái xe đến đón Mạch Nhiên, cô đã
thay trang phục khác vì sợ mặc như vậy sẽ dọa chết anh. Thế nhưng chính là cô
không nghĩ đến, mình mới là người bị dọa!

Lúc nói chuyện điện thoại rõ ràng là đã nói sẽ kêu
tài xế đến đón cô, hơn nữa trước kia mỗi lần cô và anh đi ra ngoài ăn đều là
tài xế đến đón cô, hoàn toàn không ngờ hôm nay lại phiền đến đích thân Thẩm
công tử. Mạch Nhiên nhất thời thụ sủng nhược kinh (^_^)

Thẩm Lâm Kỳ hôm nay mặc áo sơ mi đen, đó là màu
anh thích nhất, cũng là màu Mạch Nhiên ghét nhất (O_o)

Thế nhưng rõ ràng là dù có mặc mãi một tông màu
trầm như vậy, bảo thủ và cũ kỹ như vậy, từ trên người anh lại toát ra một thứ
khí chất thực cao quý.

Thẩm Lâm Kỳ xuống xe, mở cửa cho Mạch Nhiên.

Rõ ràng là hành động của một thân sĩ, Mạch Nhiên
không biết thế nào mà lại nghĩ tới buổi tối cách đây hai tháng, anh bỏ mặc cô
rét run ngoài đường nghênh ngang bỏ đi, ngay cả liếc nhìn một cái cũng không
có.

“Đạo đức giả!” Mạch Nhiên trong lòng thầm mắng anh
một câu.

“Muốn ăn gì?” Hắn hỏi.

“Đạo đức giả!” Cô lại mắng, một mặt cười nói: “Tùy
anh đi!” (eo ơi, không biết ai đạo đức giả nữa cơ í ^^)

“Vậy đi ăn cơm Tây!”

“Đạo đức giả!” Cô tiếp tục chửi, đồng thời ngoan
ngoãn gật đầu: “Vâng, anh quyết là được!” (bái phục chị Nhiên ! :P) 

Kỳ thực, Mạch Nhiên rất chán ghét cơm Tây. Cô còn
nhớ rõ lúc nhỏ cô bị chứng sợ máu, có một lần ba cô đưa cô đi ăn cơm Tây, món
bít tết năm phần tái, lúc bắt đầu làm, đầu bếp cầm dao cắt nó ra, tức thì tơ
máu nhàn nhạt từ miếng thịt chảy ra, cô trực tiếp ngất đi!

Rất nhiều năm sau đó, Mạch Nhiên đã khỏi chứng sợ
máu rồi, nhưng mà trong lòng lại để lại bóng ma cơm Tây không hề nhỏ!

Thẩm Lâm Kỳ thì lại đặc biệt thích ăn cơm Tây, đại
khái có liên quan đến hoàn cảnh sống. Mẹ Thẩm Lâm Kỳ sống an nhàn sung sướng,
cả ngày chìm đắm trong huyến tưởng của một tiểu thư nhà giàu, lại từ nhỏ lớn
lên ở Mỹ.

Trước khi Thẩm Lâm Kỳ mười ba tuổi, mẹ con họ
không có về nước, anh thậm chí không biết trên đời này có cái gì gọi là bánh
tráng trứng gà (món này ở bên TQ, nhìn có phần gần giống với pizza, làm từ
trứng gà ^^)

Cô và anh hẹn hò rất suôn sẻ.

Anh đưa cô tới nhà hàng mà anh thích nhất, mỗi lần
đi ăn, mười lần thì mười một lần đều tới đây. Mạch Nhiên thậm chí còn biết rõ,
ở đây thứ hai có món tôm hùm Úc tươi sống cực nổi tiếng, thứ ba có vị đầu bếp
sở trường làm món xương bò nướng (O_o), thứ tư có món điểm tâm ngọt được làm
bởi một chuyên gia nước ngoài …

Hôm nay là thứ sáu, cũng là ngày thứ sáu đen tối
của Mạch Nhiên, bởi lẽ, hôm nay nhà hàng đặc biệt cung cấp một món tươi ngon,
năm phần chín năm phần tái, tơ máu hồng hồng.

Mạch Nhiên rất muốn nôn, cô cố gắng kìm nén, nhìn
chằm chằm không rời mắt khỏi miếng bít tết. Trong lòng âm thầm nghĩ: “Bò tái à
bò tái, ngươi vì sao không phải là một miếng bánh tráng trứng gà đi?”

“Sao không ăn? Không phải em nói đói bụng sao?”
Thẩm Lâm Kỳ đột nhiên hỏi cô.

Mạch Nhiên rùng mình, cắn răng cầm lấy chiếc dĩa,
cẩn thận cắt miếng bít tết.

Tia máu màu hồng nhạt bất ngờ chảy xuống.

“Bít tết hôm nay rất không tồi, nếu em thích, lát
nữa chúng ta gọi thêm một phần!”

“Không thích!” Mạch Nhiên thốt ra, Thẩm Lâm Kỳ một
giây kinh ngạc. Cô nói: “Kỳ thực, em đang giảm béo…”

“Em không phải đã nói vĩnh viễn không cần giảm béo
sao?” anh hỏi.

Mạch Nhiên tỉ mỉ suy xét một lát, hình như có nói
qua như vậy. Cô nghiệm mặt nói: “Không có biện pháp, đạo diễn Tôn muốn em trước
khi quay phim phải giảm mười cân, cho nên hiện tại em phải kiềm chế”

“Đạo diễn Tôn?” Thẩm Lâm Kỳ trầm tư một lát, hỏi
cô: “Vậy bộ phim tiến hành đến đâu rồi?”

May mắn, Thẩm Lâm Kỳ rốt cuộc không chú ý đên món
bít tết kia nữa. Mạch Nhiên hạ giọng thành thật trả lời: “Kịch bản em đã xem
qua, chính là đóng vai một nữ chủ xướng dàn nhạc, em cảm thấy rất có hứng thú,
rất không giống với những vai diễn trước đây của em”

Thẩm Lâm Kỳ hơi nhíu mày: “Không phải nói là đi
học viện Thanh Xuân sao?”

“Đúng vậy a! Chính là đi học viện, nữ diễn viên
này ban ngày là một học sinh, buổi tối phải đi quán bar hát, rốt cuộc là hai
công việc song song đó! Sẽ phải tạo hình hai lần, tương phản rất lớn, em thực
sự rất chờ mong!”

Mạch Nhiên còn đang hừng hừng khí tán dương, Thẩm
Lâm Kỳ không những không tức giận, ngược lại còn hỏi: “Nghe nói lần này bạn
diễn cùng em là Trương Khải Kỳ? Người này ở chung tương đối khó, nếu như hắn
khinh dễ em, em có thể trực tiếp nói với Tiểu Hàn” Tiểu Hàn là trợ lý của Thẩm
Lâm Kỳ, cũng là người chuyên giúp Mạch Nhiên giải quyết những cục diện rối rắm
không may xảy ra.

Khó ở chung? Mạch Nhiên cười, người khó ở chung
hiện tại đang ở trước mặt cô chính là vị Thẩm công tử này, là kẻ đạo đức giả
nhât trên đời, thay đổi thất thường, khiến cho cô chỉ muốn lấy con dạo đâm cho
một nhát. (đâm chết rồi chị lấy ai??? ^^)

“Từ từ cố gắng, sau bộ phim này, công ty có thể sẽ
sắp xếp cho em một bộ phim thần tượng, trong vòng sáu tháng cuối năm chắc chắn
sẽ rất bề bộn”

“Không sợ bận” Mạch Nhiên lắc đầu, “bận quá so với
rảnh rỗi ở chỗ này cùng anh ăn bít tết vẫn còn tốt hơn.” Tất nhiên vế sau cô
chỉ dám nói thầm trong bụng !

Nhưng mà, Mạch Nhiên không biết rằng, ngay khi cô
vừa đắc chí,cho rằng rốt cuộc cũng có thể tự mình bận rộn, thì ba ngày sau,
sáng thứ hai, cô bất ngờ nhận được điện thoại của Linda thông báo, bộ phim của
đạo diễn Tôn, cô không cần phải đóng nữa!

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+