Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Độc dược phòng bán vé – Chương 05 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

[Bất chợt, lúc này từ trong phòng vang ra tiếng
Thẩm Lâm Kỳ: “Để cô ấy vào!”]

Trong phòng làm việc cũng không có người, nhưng
trên ghế sô pha, có tiếng nói vọng ra qua khe cánh cửa phòng Thẩm Lâm Kỳ khép
hờ. Cô đứng ở ngoài, chần chừ không biết có nên vào hay là cứ nên chờ anh đi
ra.

Lúc này, Mạch Nhiên bỗng nghe được tiếng Thẩm Lâm
Kỳ nói vọng ra, đúng hơn đó là thánh chỉ! “Tự mình vào đi!”

Mạch Nhiên có chút khẩn trương, nhưng vẫn khẽ cắn
răng đi vào trong. Cô phát hiện tấm rèm cửa sổ đang kéo kín, chiếc đèn nhỏ ở
đầu giường phát ra chút ánh sáng ít ỏi. Thẩm Lâm Kỳ ngồi trên chiếc ghế sô pha
cạnh giường, mặc một chiếc áo sơ mi trắng, cà vạt nới lỏng trên cổ, cúc áo cởi
ra vài chiếc, lộ ra khuôn ngực gầy gò.

Trên bàn có đặt một chai rượu đỏ, một chiếc hộp
nhạc phát ra âm thanh du dương. Thẩm Lâm Kỳ kỳ thực là một doanh nhân, nhưng
lai rất biết hưởng thụ.

“Lại đây!” Thẩm Lâm Kỳ giơ ly rượu lên, ánh mắt
hướng về phía cô. Trong giây lát, hai ánh mắt chạm nhau, cô phát hiện trong mắt
anh có chút tiều tụy, phảng phất có khả năng nhìn thấu tâm gan cô.

Loại cảm giác này thật không tốt, như thể nói cho
cô biết, cô căn bản không thể không thuận theo anh.

Mạch Nhiên do dự đưa tay ra đỡ lấy ly rượu. Thế
nhưng lại thấy anh dừng lại, chăm chú nhìn tay cô.

Lúc sáng ở bệnh viện, khi Bạch Triết đánh nhau với
người ta đã vô tình đẩy cô ngã. Cô vừa vặn đập tay vào tảng đá trên đám cỏ,
chưa kịp xoay sở, lúc này vết thương đã tạo thành một lớp vẩy ở bên ngoài.

Sợ ảnh hướng đến nhã hứng của Thẩm Lâm Kỳ, Mạch
Nhiên vội vàng đổi tay kia.

“Bị thương vẫn là không nên uống rượu” Thẩm Lâm Kỳ
hạ ly rượu xuống. Sau đó liền hạ một mệnh lệnh khiến Mạch Nhiên thụ sủng nhược
kinh. Anh nói: “Mang hộp y tế lai đây!”

Mạch Nhiên một trận mộng mị, nhất thời không hiểu
vì sao anh nói như vậy. Ngây ngốc một lúc lâu sau, cô mới thì thào mở miệng: “Ở
đâu?”

“Trên tủ rượu, trong ngăn kéo thứ 3 phía dưới”
Thẩm Lâm Kỳ nhẹ giọng nói.

Mạch Nhiên cảm giác như mình là một cái xác chết
đông cứng, khó khăn dịch chuyển hai chân, cuối cùng gắng gượng lây hộp thuốc
trong ngăn kéo ra.

”Lại đây!” anh vỗ xuống chỗ ngồi bên cạnh.

Rõ ràng chỉ là một câu nói bình thường, nhưng lại
khiến Mạch Nhiên tựa như con rối bị giật dây, tiến đến ngồi lên mép giường.

Chiếc ga trải giường làm bằng vải bông mềm mại,
thế nhưng không biết vì sao, Mạch Nhiên ngồi xuống lại cảm thấy như có cái gì
đâm vào người. Cô thực bất an.

Thẩm Lâm Kỳ cầm lấy tay Mạch Nhiên, động tác nhẹ
nhàng khiến cô một trạn thụ sủng nhược kinh, không khỏi giật mình mà ngồi thẳng
sống lưng, chăm chú cúi đầu tránh cái nhìn của anh. Ánh đèn nhu hòa chiếu lên
người anh, làm nổi bật lên xương quai xanh tinh xảo, sống mũi cao thẳng tắp,
lông mi thật dài.

Thì ra, lông mi của anh rất dài.

Mạch Nhiên trong lòng vừa thầm nghĩ, vừa hướng ánh
mắt nhìn vào tay anh đang cầm bàn tay mình. Thật là một bàn tay đẹp, thập phần
sạch sẽ, ngón tay thon dài , khớp xương rõ ràng. So với tay cô mà nói, bàn tay
heo của cô có chút xấu hổ.

Mạch Nhiên gắng sức muốn rút tay về.

Thế nhưng Thẩm Lâm Kỳ lại không để cô đạt được mục
đích, “Đừng nhúc nhích!”

Âm thanh ôn nhu trầm mặc, thật khác với giọng điệu
ra lệnh hàng ngày của anh.

Thẩm Lâm Kỳ nhìn vết thương trên tay Mạch Nhiên,
tỉ mỉ quan sát, sau đó lại cầm lấy băng gạc, cẩn thận băng bó cho cô. Động tác
thật dịu dàng rất chuyên nghiệp.

(hí hí… anh Thẩm xuất chưởng rồi ^^)

Nếu như không phải chính anh là người có lỗi, Mạch
Nhiên nghĩ, bản thân mình chắc chắn sẽ bị anh mê hoặc.

Nghĩ như vậy, đột nhiên Mạch Nhiên tỉnh ngộ! Người
đàn ông này,TM nó chính là Thẩm Lâm Kỳ nha! (^_^)

Ngạn ngữ Trung Hoa có câu “cáo đến chúc tết gà”
thật chẳng có ý gì tốt đẹp!

Tuy rằng Thẩm Lâm Kỳ cũng không phải cáo, Mạch
Nhiên lại càng không phải con gà, nhưng mà anh bỗng nhiên thay đổi thái độ như
vậy, ôn nhu dịu dàng, thực sự là quỷ dị, khiến cô cảm thấy chính là anh đang
muốn ăn tim cô. Bất giác Mạch Nhiên nhăn mặt.

“Đau sao?” Thẩm Lâm Kỳ ngừng tay, ngẩng đầu nhìn
Mạch Nhiên.

Ánh mắt giao nhau, Mạch Nhiên vô thức mở to hai
mắt.

“vẫn tốt!” Cô lắc đầu.

Tay khẽ nâng cằm Mạch Nhiên lên, Thẩm Lâm Kỳ bắt
cô phải nhìn thẳng vào mắt anh, sau đó tùy ý nói: “Không dám nhìn anh, không
phải đang chột dạ chứ?”

Loại sự tình này, lại dùng giọng điệu này nói ra,
càng ghê tởm hơn chính là người đàn ông kia vốn sai lè lè ra lại còn nói lòng
cô đang chột dạ. Nhất thời, Mạch Nhiên từ kinh ngạc đến mù mở không biết gì,
cuối cùng cô nổi giận. Thậm chí trong đầu tưởng tượng ra cảnh cô đứng lên, tát
cho anh một cái, sau đó chống nạnh kêu gào ầm ĩ: “Đồ chó má nhà ngươi! Lão
nương chột dạ? Lão nương chỉ …”

Dĩ nhiên, Mạch Nhiên chỉ dám nghĩ trong lòng,
không hề có cái can đảm mà nói ra những lời ấy, càng không có cơ hội.

Bởi vì, Thẩm Lâm Kỳ đột nhiên tiến sát mặt lại
phía Mạch Nhiên, sau đó.. sau đó! Mạch Nhiên bị hôn!!!

Trước hết mình xin gửi lời cảm ơn tới các bạn đã
ủng hộ và vote cho truyện Độc dược nhé! Hôm nay mới là ngày đầu tiên nhưng đã
nhận được rất nhiều sự quan tâm của mọi người! Hy vọng các bạn sẽ tiếp tục ủng
hộ Độc dược. 

thanks so much!

*****************************************************************

[Bởi vì, Thẩm Lâm Kỳ đột nhiên tiến sát mặt lại
phía Mạch Nhiên, sau đó.. sau đó! Mạch Nhiên bị hôn!!!]

Nếu như, cô nói, đây là lần đầu tiên Thẩm Lâm Kỳ
hôn cô, có ai tin hay không? (ta tin^^)

Tuy rằng nhưng lời này từ một người bị một người
khác ******* chính miệng một nữ minh tinh nổi danh ba năm nói ra, nhưng nghe ra
như vậy thật không thể không suy nghĩ, thậm chí có chút nực cười. Thế nhưng đó
lại là sự thật!

Thẳng thắn mà nói, Mạch Nhiên đối với chuyện nam
nữ quan niệm rất là cổ hủ.

Ngoại trừ trong phim đã từng đóng cảnh hôn, thế
nhưng thực tế cô vẫn chưa từng có kinh nghiệm!

Trước kia Bạch Triết chưa xảy ra chuyện, Mạch
Nhiên sống như một cô công chúa. Mặc dù lúc cô mười hai tuổi cha cô qua đời,
thế nhưng mẹ cô vẫn chăm sóc hai chị em cô rất chu đáo.

Ai mà chẳng từng có quãng thời thơ ấu đáng nhớ như
vậy!

Đáng tiếc sau này, khi Bạch Triết gặp tai nạn, bởi
quá đau lòng, bệnh tim của mẹ cô tái phát, không lâu sau liền bỏ lại hai chị em
cô mà qua đời. Người lái chiếc xe tải đâm vào Bạch Triết kia, căn bản bồi
thường số tiền không cao. Để kiếm tiền, Mạch Nhiên buộc phải thôi học đi làm,
rồi rủi may thế nào lăn lộn vào giới này.

Từ đó về sau, con người Mạch Nhiên hoàn toàn thay
đổi. Cô không hề có tâm tư để ý tới chuyện yêu đương, mãi cho đến khi gặp được
Thẩm Lâm Kỳ.

Anh nói: “Chỉ cần em làm bạn gái tôi, tôi có thể
cho em bất cứ thứ gì em muốn, kể cả tự do”

Lúc đó, Mạch Nhiên mới mười chín tuổi, vẫn là một
nha đầu không biết trời cao đất dày là gì, liền ngửa đầu chất vấn : “Vậy nếu
như em muốn anh đừng chạm vào người em?”

Mạch Nhiên không ngờ chính thế mà Thẩm Lâm Kỳ cũng
đồng ý, càng không nghĩ tới, ngay cả một sợi tóc của cô anh cũng không chạm
vào.

Tương kính như tân (ý nói: vợ chồng tôn trọng nhau
như khách), nói về cô và Thẩm Lâm Kỳ như vậy có phải không thích hợp lắm? Thế
nhưng anh thực sự làm được.

Lúc này, Mạch Nhiên quả thực có chút khiếp sợ vì
nụ hôn của Thẩm Lâm Kỳ, thế cho nên cô thậm chí còn chưa có lĩnh hội được cái
cảm giác của nụ hôn ấy. Mãi cho đến khi, Thẩm Lâm Kỳ rời khỏi miệng cô, nhẹ
nhàng uống một ngụm rượu, cô mới từ từ khôi phục lại tinh thần.

Sau đó, đại não Mạch Nhiên cơ hồ như vẫn còn bị
tắc nghẽn mạch máu, nhìn Thẩm Lâm Kỳ ánh mắt đắc ý, nói một câu thực rất hợp
hoàn cảnh.

“Anh… anh thật là Thẩm Lâm Kỳ?”

Thẩm Lâm Kỳ cũng không vì câu nói của Mạch Nhiên
mà tức giận hay kinh ngạc, trái lại, anh đặt ly rượu xuống, nhìn cô nói: “Cần
xác nhận lại một lần nữa không?”

Mạch Nhiên lúng túng gật đầu, rồi lại lắc đầu.

Trời ạ, hôn cô một lần đã quỷ dị lắm rồi, lại còn
muốn thêm nữa, thế chẳng phải bệnh tim của cô sẽ tái phát sao?

Thế nhưng, Mạch Nhiên cự tuyệt đã không còn kịp
nữa rồi. Thẩm Lâm Kỳ lại một lần nữa cúi xuống sát mặt cô.

Mạch Nhiên nuốt nước bọt, trong lòng bỗng nhiên
sinh ra một ý niệm đáng sợ “Người đàn ông này sẽ không nổi thú tính đấy chứ?…
không thể…”

Dù là hiện tại đồng ý làm bạn gái Thẩm Lâm Kỳ,
Mạch Nhiên cũng đã có chút giác ngộ, thế nhưng đang giữa ban ngày ban mặt thế
này cô lại có chút sợ sệt. Mạch Nhiên nhìn anh chằm chằm. Một lần nữa Thẩm Lâm
Kỳ kề sát khuôn mặt cô, cô thực muốn chạy trốn!

Nhưng Mạch Nhiên hiểu rõ bản thân mình hôm nay đến
đây làm gì, cô còn muốn nhờ cậy Thẩm Lâm Kỳ giúp Bạch Triết tiếp tục điều trị,
bây giờ cần phải ra sức lấy lòng vị thần tài này, cho dù phải đem chính bản
thân mình ra bán! >_<

Mạch Nhiên nhắm mắt lại.

Thời gian trôi thật chậm, một giây cũng tựa hồ như
một thế kỷ đã qua. Không biết qua bao lâu, nhịn không được, Mạch Nhiên mở mắt…
Bất ngờ nhận ra… Cô thế mà TM nó tự mình đa tình!!!

Thẩm Lâm Kỳ không biết từ lúc nào đã y phục chỉnh
tể đứng ngoài cửa phòng nói: “Anh còn có một cuộc hẹn. Em nếu mệt thì ở lại đây
nghỉ ngơi một chút. Ngày mai Linda đưa em đi hóa trang” Nói xong, Thẩm Lâm Kỳ
vội vàng đi ra ngoài.

Mạch Nhiên lấy lại tinh thần, vội hỏi: “Hóa trang
cái gì?”

“Rock girl”

Giọng Thẩm Lâm Kỳ từ ngoài cửa vọng vào, Mạch
Nhiên lần thứ hai kinh ngạc không nói nên lời. “Rock girl” , đó chính là tên
tạm gọi của bộ phim mà đạo diễn Tôn lúc trước muôn mời cô tham gia!

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+